Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 71: Ngủ lại ở nhà anh nhé.


Giang Liễm Chu đáp không cần suy nghĩ: “Đang nghĩ sau này con mình nên đặt tên gì.”


Thịnh Dĩ: “……”


Đại thiếu gia nhà họ Giang chẳng hề cảm thấy có gì sai, còn nghiêng đầu nhìn cô một cái, ra chiều đắc ý bổ sung: “Ba mẹ anh rất thoáng, anh cũng không câu nệ đâu. Nếu em không thích trẻ con thì thôi, mình không sinh cũng được.”


Thịnh Dĩ: “……”


Cô lại rơi vào yên lặng, vì thực sự lúc này rất khó để diễn tả cảm xúc trong lòng.


Nếu nhất định phải nói, thì có lẽ là “Giang Liễm Chu, anh thật sự có bệnh, nhưng em lại bị cảm động theo một cách rất quái lạ”


[Aaaa tôi phát điên mất! Sao bây giờ nói chuyện cũng phải tháo tai nghe vậy hả! Giang Liễm Chu, tôi đêm nay đến ám sát anh bây giờ! Nói được mà không để chúng tôi nghe là sao hả??]
[Khổ thân quá đi mất, hôm nay không có chị gái YYDS phân tích lời thoại cho tụi tôi, chị ấy không onl, không ai giúp giải mã mấy câu nói của jlz, càng nghĩ càng thấy buồn.]
[Giang Liễm Chu chắc chắn lại đang buông mấy lời mờ ám nữa rồi! Điên thật, A Cửu bề ngoài thì điềm tĩnh nhưng mí mắt giật mấy cái liền, cho tôi nghe đi, phải quỳ xuống cầu xin mới được hả?!]
[Nhìn khẩu hình miệng có vẻ là đang nói đến “con cái”…?? Đừng bảo là vợ A Cửu đã mang thai rồi nhé?]
[Phát âm của jlz cũng khá chuẩn mà? Xác nhận là “con” ([Háizǐ] – ) chứ không phải “giày” ([Xiézǐ] – ) chứ?]




Thịnh Dĩ hoàn toàn không biết đám bình luận đang truyền tai nhau những chuyện điên rồ, mà nếu cứ để bọn họ suy diễn tiếp thế này, sợ là chẳng mấy chốc sẽ biến thành cô và Giang Liễm Chu “bác sĩ bảo cưới” thật mất.


Bữa tối hôm đó kéo dài khá lâu, và thật sự có thể gọi là cả chủ lẫn khách đều vui vẻ. Ba mẹ Giang thực sự rất thích Thịnh Dĩ, càng nhìn con dâu tương lai càng thấy hài lòng. Đại thiếu gia nhà họ Giang thì lúc nào cũng tranh thủ nắm tay bạn gái, lại gắp thêm cho cô vài miếng thức ăn, vừa ăn vừa mơ mộng về tương lai, cũng thấy hạnh phúc lắm.


Trì Bách, Phó Thừa Trạch và Cung Kỳ Thụy ăn uống vui vẻ, hài lòng; còn Khổng Hoài Mộng thì vừa ăn vài miếng, vừa len lén ngắm Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, nở một nụ cười không thành tiếng, vui vẻ chẳng kém ai.


Sau bữa tối, Khổng Hoài Mộng đánh dấu hoàn thành một mục trong thẻ nhiệm vụ, lại nhìn lên hàng dài những mục đã được hoàn thành một cách “tự nguyện” dưới áp lực cường quyền của đại thiếu gia nhà họ Giang, thì chỉ còn lại một nhiệm vụ duy nhất của Trì Bách là chưa xong.


Nếu thuận lợi, có thể kết thúc ghi hình trong hôm nay. Nhưng nếu không đủ điều kiện, thì đành phải để đến ngày mai.


Với tính cách của Thịnh Dĩ, dĩ nhiên cô mong hôm nay kết thúc là tốt nhất, vì thế cô âm thầm cầu nguyện.


Buổi sáng nay Giang Liễm Chu ba hoa một trận, thậm chí còn chưa xé lớp phim ngoài thẻ nhiệm vụ, hoàn toàn không biết các NPC còn lại đã viết gì. Giờ đây, anh mới rút ra tấm thẻ nhiệm vụ cuối cùng từ túi, liếc nhìn Trì Bách, ánh mắt tr*n tr** đầy khiêu khích.



Trì Bách: “…”


Anh thật sự không nhịn được, quay sang hỏi Phó Thừa Trạch: “Chúng ta rốt cuộc đã làm gì sai mà lại kết bạn với con chó này vậy?”


Phó Thừa Trạch chỉ bình tĩnh liếc mắt nhìn cậu ta, ra chiều “có gì mà ngạc nhiên”, thản nhiên nói: “Con người và chó vốn là bạn tốt từ xưa đến nay mà.”


Trì Bách “bốp” một tiếng vỗ tay “Cậu nói đúng! Cuối cùng tôi cũng hiểu ra rồi!”


Khổng Hoài Mộng lặng lẽ liếc nhìn hai người họ. Thật là đáng thương, bao nhiêu năm nay, cái gì cũng không học được, chỉ có “chủ nghĩa AQ” là thấm vào tận xương tủy.


*Chủ nghĩa AQ là tinh thần tự an ủi để chiến thắng về mặt tinh thần dù thất bại thực tế.


“Soạt”Giang Liễm Chu xé lớp phim, liếc nhìn dòng chữ trên thẻ nhiệm vụ.
[Cùng nhau đi chạy bộ đêm tại trường Cảnh Đại.]


Thịnh Dĩ cũng ghé mắt nhìn theo, rồi mím môi lại.



Chuẩn rồi, hôm nay là thứ Bảy, Cảnh Đại không tổ chức chạy bộ đêm vào ngày này.


Điều đó đồng nghĩa với việc phải ghi hình lại vào tối mai. Vì thế, ngày ghi hình đầu tiên kết thúc sớm, nhân viên chương trình thu dọn thiết bị xong liền rút lui, còn nhóm của Trì Bách cũng lần lượt rời đi.


Thịnh Dĩ cũng đứng dậy, định theo tổ chương trình quay về khách sạn đã đặt sẵn.


Chỉ là vừa mới đứng lên, cậu cả nhà họ Giang vẫn lười biếng ngả người trên sofa bỗng vươn tay kéo cô lại, Thịnh Dĩ không kịp phòng bị, suýt nữa ngã nhào vào lòng Giang Liễm Chu.


Còn chưa kịp mở miệng, Giang Liễm Chu đã giành nói trước, hơi nâng mí mắt lên, hỏi: “Em định đi đâu?”


Thịnh Dĩ nhìn anh, không nhịn được cười: “Về khách sạn chứ còn đâu nữa.”


Vừa dứt lời, Giang Liễm Chu hơi ngẩng đầu, siết chặt cổ tay cô thêm chút nữa, khẽ nói: “Để họ về đi là được rồi.”


Thịnh Dĩ chớp mắt hai cái, vẫn chưa hiểu anh đang nói gì, Giang Liễm Chu khẽ cong đôi mắt đào hoa mê hoặc, nhìn cô chằm chằm, không chớp lấy một lần. Tự dưng Thịnh Dĩ thấy hơi hồi hộp, không rõ vì sao.


Giang Liễm Chu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm thấp, âm cuối nhẹ tênh, vừa như làm nũng lại vừa mang theo chút quyến rũ khó tả: “Em ngủ lại ở nhà anh nhé, được không?”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 71: Ngủ lại ở nhà anh nhé.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...