Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 55: Bế công chúa 10 giây.
Đây có thể xem là một phiên bản đời thật của trò chơi “thử thách lớn” trong cuộc đời.
Hơn nữa, còn là một thử thách đầy cạm bẫy. Tổ chương trình không hề hạn chế tính chủ động của các khách mời, vì vậy mọi thử thách, chỉ cần bạn nghĩ ra được, đều có thể viết lên thẻ.
Không chỉ thế, ngay cả số ô “tiến lên/lùi lại Z bước” bạn cũng được toàn quyền quyết định.
Nói cách khác… Bạn hoàn toàn có thể viết thẳng một cái: “Tiến thẳng đến ô cuối” hoặc “Lùi về ô xuất phát”.
Nếu bạn rút đúng thẻ mình viết, còn biết trước mình đang tiến hay lùi thì không sao. Chỉ sợ rút trúng thẻ của người khác, cặm cụi hoàn thành xong nhiệm vụ rồi mới phát hiện… là phải lùi mười mấy bước, khi ấy chắc tức đến thổ huyết.
Ngoài ra, tổ chương trình còn bổ sung thêm quy định: Nếu thẻ nhiệm vụ ở ô nào đó đã được mở, người vừa rút thẻ phải viết một thẻ mới để thay thế, tránh việc người đi sau bị spoil mất nội dung.
40 thẻ nhiệm vụ ban đầu sẽ được xáo trộn và phân bố ngẫu nhiên vào từng ô vuông dưới sàn.
Từ lần gieo xúc xắc đầu tiên, bạn sẽ gặp thử thách gì, hoàn toàn là ẩn số.
[Các vị, tôi phấn khích quá đi mất, “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy đúng là biết cách chơi! Nghe càng nhiều quy tắc bổ sung, tôi càng thấy hứng thú!]
[Tôi bắt đầu hồi hộp rồi, mỗi người có 5 thẻ, rốt cuộc các bảo bối sẽ viết cái gì đây? Đừng làm tôi thất vọng nha, mạnh dạn lên!]
[Chia 2 người 1 đội, tổng cộng 4 đội, như vậy có 1/4 khả năng bạn biết trước là tiến hay lùi, thế cũng đỡ hoang mang hơn chút.]
[Nhưng cũng đừng viết khó quá nha? Lỡ nhiệm vụ quá điên rồ mà lại không dám làm, thì chẳng phải sẽ bỏ qua à? Dù sao bạn cũng đâu biết là tiến hay lùi, đôi khi bỏ luôn mới là bước lên trời đấy chứ?]
Bình luận rôm rả, nhưng bên trong đại sảnh lại yên tĩnh lạ thường. Mà đúng hơn là: bên ngoài yên lặng, bên trong sóng ngầm cuộn trào.
Giống lần trước, tổ tiết mục lại mang đến một chiếc đồng hồ đếm ngược 10 phút, đặt ở giữa đại sảnh.
Thịnh Dĩ cầm bút chống cằm, vừa nhìn đồng hồ vừa suy nghĩ, Giang Liễm Chu thì lười biếng xoay bút trong tay, sau đó đột ngột hạ bút, viết một dòng lên thẻ với tốc độ nhanh như gió.
Giang Liễm Chu: “……”
Anh gọi cô: “Nắp bút ngon đến vậy sao?”
Đã bao nhiêu năm rồi, mà cái thói quen cứ cầm bút là cắn nắp vẫn chưa bỏ được à?
Thịnh Dĩ “à” lên một tiếng, cúi đầu nhìn nắp bút đã in rõ vết răng của cô rồi.
Giang Liễm Chu lười nhác giật lấy cây bút từ tay cô, rút nắp ra, khẽ vung tay một cái, nắp bút lập tức bay thẳng vào thùng rác một cách hoàn hảo.
Thịnh Dĩ: “……”
Tổ chương trình: “……”
Loa vang lên, giọng nói như nghiến răng ken két: “Xin quý khách mời đừng nói chuyện riêng, hãy nghiêm túc hoàn thành thẻ nhiệm vụ của mình. Và không được phá hoại đồ công cộng, xin cảm ơn!”
[……]
[HAHAHAHA chương trình mới bắt đầu thôi mà tôi đã cười không ngậm nổi miệng! Chu ca, nói thật đi, hồi còn đi học hai người có phải suốt ngày bị gọi tên vì tội nói chuyện riêng không vậy?]
[Phát hiện ra A Cửu ngoài mặt thì “ngầu”, chứ thật ra có nhiều hành động đáng yêu ghê! Nào là thích đồ ngọt, nào là đeo đủ loại móc khóa lông xù lông mềm ~]
[Muốn biết quá trời ơi, Chu ca đã viết gì lên thẻ thế hả? [thò đầu.jpg]]
Thịnh Dĩ mất nắp bút, liền “vèo” một cái giật lấy cây bút của Giang Liễm Chu.
Giang Liễm Chu phản ứng siêu nhanh, cũng tiện tay tháo luôn nắp bút của mình ném vào thùng rác.
Thịnh Dĩ: “……”
Tổ chương trình: “……”
Nói rồi đấy, đừng mời hai đứa học sinh tiểu học trá hình đi ghi hình nữa! Hai người lớn đầu rồi mà cứ như con nít vậy đó!
Thấy thời gian đã trôi hơn phân nửa, Thịnh Dĩ cũng chẳng buồn đôi co với Giang Liễm Chu nữa. Vừa nãy cắn nắp bút đã giúp cô bật ra vài ý tưởng, giờ thì hạ bút như thần, viết liền một mạch hết 5 tấm thẻ.
Nội dung các thẻ lần lượt là:
Vì trong nhóm chat WeChat gửi bao lì xì 8 người và được danh hiệu “Vận may đỉnh cao”, tài lộc bùng nổ, nên tiến lên 5 ô.
Vì nam hoàn thành thử thách bế công chúa nữ và giữ được 10 giây, sức mạnh vô song, nên tiến lên 8 ô.
Vì ăn một lát chanh tươi, năng lực chịu chua tăng vọt, nên lùi lại 13 ô.
Vì nam đồng ý thực hiện một yêu cầu của nữ, rộng lượng hào phóng, nên lùi lại 6 ô.
Vì gọi từng người có mặt một tiếng “ba”, ngoan ngoãn đáng yêu, nên tiến lên 1 ô.
Viết thẻ nhiệm vụ mà, tất nhiên phải viết sao cho có lợi cho mình. Dựa theo logic đó, Thịnh Dĩ mới nghĩ ra mấy cái trò này.
Ví dụ như thẻ thứ ba, nếu cô và Giang Liễm Chu rút phải, chắc chắn sẽ không làm nhưng các đội khác nhìn thấy dòng “năng lực chịu chua tăng vọt”, rất có thể sẽ tưởng đó là thẻ “tiến lên”, thế là cố gắng nhăn mặt ăn hết lát chanh…Kết quả, lùi 13 ô.
—–
Nhanh, ít nhất là so với việc phải nghĩ ra năm tấm thẻ nhiệm vụ thì quả thật cũng chỉ tạm đủ mà thôi.
Đến phút cuối cùng, gần như tất cả đều đang vắt óc nghĩ, ngoại trừ Giang Liễm Chu.
Anh đã viết xong từ sớm, lúc này đang lười biếng đứng dậy, dường như định làm gì đó.
Các khách mời rối rắm đến phát điên, vừa phải tranh thủ viết thẻ của mình, vừa tò mò không chịu nổi muốn xem rốt cuộc vị thiếu gia này định làm gì.
So với họ, khán giả trong phòng livestream thì rõ ràng nhẹ nhàng hơn nhiều, thậm chí còn bắt đầu cá cược đoán xem anh sắp làm gì.
Dưới ánh nhìn chăm chú của hàng ngàn cặp mắt, thiếu gia Giang bước đến thùng rác.
Anh moi ra hai cái nắp bút từ trong cái thùng rác trống trơn, không hề thấy hành vi của mình có gì giống “nhặt rác”, lại còn ung dung cầm hai cái nắp quay trở về.
[??? @fanGiangLiễmChu có ai ở đây không? Giải thích giùm đi, idol nhà các bạn đang làm cái gì thế?!]
[Đã nói trăm lần rồi mấy bạn ơi, Giang Liễm Chu lấy đâu ra fan? Đừng có lôi ảnh vào phe chúng tôi, cảm ơn hợp tác.]
[Anh ấy còn lấy khăn ướt lau sạch hai cái nắp nữa kìa! Giang Liễm Chu, anh thật sự hơi… kỳ quặc đó!]
Không chỉ khán giả khó hiểu, các khách mời tại chỗ cũng không hiểu nốt, chỉ có Thịnh Dĩ, sau khi viết xong dòng cuối cùng, ngẩng đầu liếc qua Giang Liễm Chu, ban đầu là hơi ngạc nhiên, sau đó khẽ ngẩn ra, mím môi.
Cô khẽ đưa tay đặt lên vị trí trái tim mình, mọi người khác thì vẫn tò mò.
Tống Viêm viết xong nhiệm vụ của mình trong gang tấc, nhận được ánh mắt ám hiệu từ Doãn Song thì liền ho nhẹ một tiếng lấy can đảm, vừa hiếu kỳ vừa cẩn thận gọi: “Anh Giang…”
Giang Liễm Chu ngước mắt nhìn anh một cái, ánh mắt lạnh nhạt. Dù hành động này vô cùng hờ hững, nhưng ai nấy đều đã quen rồi, anh vốn dĩ là kiểu người như vậy.
Cực kỳ khác biệt: Chỉ khi đứng trước Thịnh Dĩ thì mới giống một con công rực rỡ.
Tống Viêm tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng vẫn không nhịn được nghi hoặc nhân sinh.
Cùng là nghệ sĩ nổi tiếng, sao chỉ một ánh mắt của Giang Liễm Chu đã khí thế áp đảo, còn mình thì còn phải cẩn thận gọi “anh Giang”?
Anh rơi nước mắt đồng cảm với chính mình, rồi lại hỏi: “Anh… sao vứt nắp bút rồi lại nhặt về thế?”
Doãn Song cũng tò mò, nhưng vẫn cố đỡ lời để bạn đồng hành đỡ xấu hổ: “Cậu không hiểu à? Dĩ nhiên là vì anh Giang bảo vệ tài sản công rồi.”
Tống Viêm nhìn cô ấy với ánh mắt “giỏi lắm”, hai người đồng thời quay sang nhìn Giang Liễm Chu đầy mong đợi.
Và anh không khiến họ thất vọng, anh đáp nhẹ một tiếng, lười nhác: “Ừ, cũng có thể tính là vậy.”
Rồi cười nhẹ, như chẳng có gì nghiêm túc: “Nhưng trước đây tôi từng hứa với một người khá ngang ngược, rằng có thể ném nắp bút, nhưng ném rồi thì phải nhặt về.”
Anh tặc lưỡi một cái: “Ai bảo tôi giữ lời quá cơ chứ, hết cách rồi.”
Tất cả mọi người: “……”
Tức khắc đồng loạt quay đầu nhìn về phía Thịnh Dĩ.
[Chết rồi, tôi bị ngọt đến phát điên, ai hiểu được cảm giác này chứ!]
[Tôi… tôi hiểu… hu hu. Thực ra thời học trò rất dễ hứa hẹn linh tinh, kiểu như “nhất định sẽ làm phù dâu cho nhau”, nhưng rồi đến lúc cưới cũng chẳng nói với nhau một câu. Mà anh này lại nhớ kỹ mấy lời “giao hẹn” như thế, chịu sao nổi đây!]
[Và các cậu nghĩ đi, hồi cấp ba mà có chuyện này thì chắc chắn là vì Thịnh Dĩ lúc đó đã thích cắn nắp bút, anh Giang nhìn thấy thì sẽ vứt nắp đi, rồi lại âm thầm nhặt về lau sạch.]
[Tôi bị “ship chết” rồi… ý tôi là tôi đang bị đắm chìm.]
Thịnh Dĩ thật sự không ngờ, anh vẫn còn nhớ chuyện đó. Hai người làm bạn cùng bàn đã trải qua quá nhiều khoảnh khắc nhỏ nhặt, nhưng nhiều năm trôi qua như vậy rồi, ai còn nhớ được những chuyện thời trung học?
Huống hồ…còn chẳng tính là “lời hứa”, chỉ là một câu buột miệng trong lúc cười đùa thôi mà.
Cô hít một hơi sâu, khẽ nghiêng đầu liếc nhìn Giang Liễm Chu, cố lờ đi ánh mắt của mọi người xung quanh.
Giang Liễm Chu vừa lau xong nắp bút thứ nhất, đang cúi đầu lau cái thứ hai, lông mi anh rất dài, khi cúi đầu tạo thành một khoảng bóng nhẹ trên hốc mắt.
Thịnh Dĩ lại đưa tay chạm ngực mình. Nhịp tim hình như đập nhanh hơn một chút.
Giang Liễm Chu bỗng ngẩng đầu, đúng lúc chạm ánh mắt cô, Thịnh Dĩ theo bản năng muốn né tránh, rồi lại cảm thấy như vậy quá rõ ràng, đành khẽ c*n m** d***, nhìn thẳng lại.
Thịnh Dĩ cũng nhịn không nổi bật cười, không rõ vì điều gì, rồi cũng nghênh đón: “Thế thì nhanh lên chút đi?”
[……]
[Chị ba dấu ba chấm của tôi ơi, tôi muốn ôm chị khóc nức nở, nói thật đi, đây là phim ngôn tình phải không? Ngay cả phim ngôn tình cũng không ngọt như thế này!]
[Mọi người, không biết có phải ảo giác không, tôi cứ cảm thấy hai người họ lần này tham gia ghi hình hơi khác trước?]
[Hử? Khác gì cơ, là béo lên à?]
[Haha chị một câu “béo lên” làm tan nát biết bao cảm xúc dịu dàng của tôi đấy!]
[Không phải, ý tôi là họ có vẻ dính nhau hơn ấy. Trước đây dù tôi có “ship” thì vẫn nghĩ họ ngoài đời chắc không đến mức ấy. Giờ thì liệu có phải tháng vừa rồi xảy ra chuyện gì mà chúng ta không biết không???]
[Nghe chị nói thấy hợp lý phết á, chẳng lẽ là tỏ tình rồi? Trong lòng tôi thì họ sớm đã ở bên nhau, và làm hết rồi hehe.]
…
Thịnh Dĩ dĩ nhiên không biết, trong phòng livestream, một đám CP fan đang gần như dùng kính hiển vi săm soi từng khoảnh khắc để “soi hint” cỡ nào.
Cuối cùng thì hai cái nắp bút cũng được trả về nguyên chủ, tổ sản xuất cũng đã thu lại toàn bộ thẻ nhiệm vụ, in lại bằng máy tính và xáo trộn, đặt ngẫu nhiên vào các ô vuông trên sàn.
Mặt sau của các thẻ hoàn toàn giống nhau.
Các khách mời tiến đến vạch xuất phát, chia làm bốn nhóm đứng thành hàng. Theo quy định của chương trình, sẽ tung xúc xắc để quyết định thứ tự đi.
Mỗi đội chọn một người tung, Giang Liễm Chu nhìn Thịnh Dĩ, cô bước lên.
Anh thì tỏ ra rất vui vẻ với việc “ăn bám vinh quang”, cười như không, tay đút túi, đứng đó tiêu sái vô cùng.
Tống Viêm tung trước, được 4.
Đoàn Minh Tể tung sau, được 2.
Du Thâm tung thứ ba, được 5.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Thịnh Dĩ, cô không hề lo lắng, cầm lấy khối xúc xắc bơm hơi to tướng, tung lên cao, rồi nó rơi xuống đất, lăn lăn…
Dừng lại ở 6!
Giang Liễm Chu liền vỗ tay “bốp bốp bốp”, không to lắm nhưng đủ rõ ràng: “Đấy, ném bừa thôi cũng được thiên thời địa lợi, biết sao giờ~”
Mọi người: “……”
Ai mà ăn bám mà lại tự hào như vậy chứ! Vì tung được 6 nên nhóm của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ là người đi đầu.
Lần này đến lượt Giang Liễm Chu tung xúc xắc, anh tung cực dứt khoát, không chút do dự, còn rất đẹp trai.
Tung xong cũng chẳng thèm nhìn… 1.
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Không khí im phăng phắc.
Phá vỡ sự im lặng là tiếng “phụt” không nhịn được của Uông Đồng Hân.
Tiếp đó là loạt tiếng cười rúc rích vang lên.
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ đã quá quen với “vận xui định mệnh” của vị đại thiếu gia này.
Cô mặt không biểu cảm bước đến ô đầu tiên, lật thẻ nhiệm vụ lên.
Dòng chữ cũng đồng thời hiện lên trong livestream:
[Do gửi bao lì xì tám người trong nhóm chat và trúng “vận khí vương”, tài vận bùng nổ nên…]
Thịnh Dĩ: “……”
Quá trùng hợp, chính cô là người viết ra tấm thẻ này. Nên dĩ nhiên cô biết phần phía sau của “nên…” là “tiến lên 5 bước.”
Vận may của Giang Liễm Chu này, đúng là… không thể tin nổi!
Ban đầu cô còn tưởng nhiệm vụ này khó ai rút trúng, dùng để “gài” người khác là tốt nhất, vì làm “vận khí vương” đâu phải dễ đâu? Ai ngờ…
Thịnh Dĩ hỏi anh: “Làm không?”
Giang Liễm Chu cười, có chút không đứng đắn, cong cong đôi mắt đào hoa: “Đừng hỏi kiểu ám muội như thế.”
Thịnh Dĩ: “?”
Thịnh Dĩ: “Cái gì mà…”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ suýt nữa thì đạp thẳng Giang Liễm Chu ra khỏi ô trò chơi này rồi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù ngoài miệng hỏi vậy, nhưng trong lòng Thịnh Dĩ sớm đã quyết định.
So với những ô khác đầy rẫy nguy cơ, ô này rõ ràng dễ thở hơn nhiều, có thể xem là cô tự cho mình một khởi đầu khá êm đềm.
Nếu bỏ qua thì sẽ bị lùi 5 ô, vậy chi bằng thử một lần, dù sao cũng có 1/4 cơ hội mà.
Thấy Thịnh Dĩ đồng ý, tổ chương trình liền mang điện thoại của mọi người đến, bảo Thịnh Dĩ gửi một bao lì xì trong nhóm chat.
Số lượng tất nhiên là tám người, còn số tiền thì Thịnh Dĩ suy nghĩ một chút, điền một con số, rồi còn nhắc mọi người “Tôi gửi đây nha”, đếm ngược “Ba, hai, một”, rồi bấm gửi.
Tuy việc giành bao lì xì là chuyện tùy thuộc vào vận may, nhưng gần như ai cũng ngầm hiểu rằng: người bấm đầu tiên thường là người xui nhất. Mọi người liếc nhìn nhau, ai cũng cân nhắc nên là người thứ mấy thì mới ổn.
Thịnh Dĩ là người đầu tiên bấm vào. Vì Thịnh Dĩ là người gửi, màn hình chính của livestream tất nhiên cũng chiếu màn hình của cô. Sau đó, mọi người tận mắt nhìn thấy cô, người thường được cho là rất may mắn đã giành được…
0.01 tệ.
[Xong rồi, mở màn kiểu gì mà thảm quá, tui không hiểu luôn.]
[Không sao đâu, còn có anh Chu mà! Mọi người đừng nản nhé!]
[Tin vào Giang Liễm Chu chi bằng tin vào phép màu trời ban, amen.]
Sau người đầu tiên, các khách mời lần lượt bấm vào, tất cả đều sững sờ.
Năm giây sau, “Vận May Vương” chính thức ra lò.
“Chúc mừng Thịnh Dĩ trở thành Vận May Vương, tài lộc bùng nổ, được tiến lên 5 ô!”
Mọi người: “…”
Có gì đó… sai sai thì phải?
Doãn Song mở danh sách nhận bao lì xì ra xem, nhìn lên nhìn xuống, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Vậy A Cửu à, tổng số tiền cậu gửi bao lì xì là…”
“0.08 tệ.” Thịnh Dĩ trả lời rất thản nhiên, “8 người, mỗi người một xu.”
[…]
[Bảo sao lúc nãy A Cửu không hề do dự bấm đầu tiên, vì nếu mỗi người chỉ có một xu thì người đầu tiên chắc chắn là người lấy nhiều nhất = =]
[Không biết nên khen vợ tôi thông minh hay nên toát mồ hôi, nói chung lại gợi nhớ đến mẩu giấy trị giá 100.3 tệ năm đó. Nói thật… hai người này mà không đến được với nhau thì mới là lạ đấy.]
Hai người họ tiến lên đến ô số sáu, nhân viên nhanh chóng đưa ra một lá thẻ nhiệm vụ mới, Giang Liễm Chu xoẹt xoẹt xoẹt viết xong, lại đặt lá thẻ vào ô số một.
Cặp tiếp theo là Tiết Thanh Phù và Du Thâm, đang xếp thứ hai. Tiết Thanh Phù tung xúc xắc, được 5 điểm.
Hai người tiến lên ô số năm, mở thẻ nhiệm vụ.
[Do nước tắm của nam chính bị lạnh, hãy chạy một vòng quanh sân chơi và lớn tiếng hét “Lạnh chết bổn gia rồi, mau đun nước nóng cho bổn gia”, nhờ đó nhận được sự “ấm áp”, nên…]
Mọi người nghe xong: “…”
Uông Đồng Hân vội kéo tay áo anh, ra hiệu bằng ánh mắt: Cái nhiệm vụ thiếu đạo đức thế này còn ai vào đây viết nữa?
Đoàn Minh Tể: “ Coi như là lời khen rồi.”
Mọi người: “…”
Đoàn ca anh yếu quá đó, thật ra nhiệm vụ này cũng không tính là khó, nếu người nhận là Đoàn Minh Tể hay Tống Viêm thì chắc chẳng vấn đề gì.
Nhưng người bốc trúng lại là Du Thâm, người vốn thư sinh nho nhã, chưa từng mở miệng nói từ “bổn gia”.
Luôn giữ vẻ điềm tĩnh như nước, giờ phút này Du Thâm cũng không nhịn được mà cảm thấy cạn lời. Anh thương lượng gì đó với Tiết Thanh Phù.
Nửa phút sau, tất cả mọi người im lặng nhìn Du Thâm như bị trục trặc thần kinh chạy một vòng quanh sân khấu, vừa chạy vừa gào: “Lạnh chết bổn gia rồi, mau đun nước nóng cho bổn gia!”
“Chúc mừng Tiết Thanh Phù và Du Thâm hoàn thành nhiệm vụ, lùi lại 2 ô.”
[……]
[Cầu xin anh đấy, Giang Liễm Chu, em thật sự cầu xin anh đấy, anh không thể làm người một lần được sao? Dù chỉ trong một ngày thôi cũng được mà?]
Nói thật chứ, vòng chơi này đúng là rất k*ch th*ch. Mọi người không ngừng rút thẻ, mỗi lần tiến hay lùi đều là một ẩn số. Nếu may mắn đổ xúc xắc trúng ô có thẻ nhiệm vụ do chính nhóm mình viết, thì đúng là chuyện tốt bằng trời.
Ít nhất thì cũng biết rõ hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ được tiến lên hay bị lùi lại.
Sau hai vòng, cả bốn nhóm khách mời đều đã vượt qua điểm xuất phát ban đầu, tính ra cũng là một bước tiến đáng kể.
Đang dẫn đầu là Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ ở ô thứ 10, theo sau là Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân ở ô thứ 14.
Đến lượt tiếp theo, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ phải đổ xúc xắc, và lần này đến lượt Giang Liễm Chu thực hiện.
Dù ý tưởng thay phiên nhau đổ xúc xắc là do Thịnh Dĩ đề xuất, nhưng phải nói thật, vào thời khắc này, cô vẫn không tránh khỏi hồi hộp.
Cũng không trách ai, chỉ là cô không mấy đặt kỳ vọng vào vận may của cậu ấm họ Giang, luôn có thể thần kỳ đổ trúng đúng cái ô mà cô chẳng hề muốn đổ vào.
Giang Liễm Chu ôm lấy khối xúc xắc khổng lồ, Thịnh Dĩ nín thở, anh ném ra, xúc xắc lăn vài vòng, rồi rơi xuống đất…Số 3.
Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Thịnh Dĩ là cũng tạm được, ít ra không phải số 1.
Ánh nhìn ấy hơi thiếu tự nhiên, tựa như đang do dự, như muốn từ bỏ điều gì đó, nhưng trong đó lại xen lẫn sự mong chờ mơ hồ.
Là một ánh nhìn rất phức tạp, Thịnh Dĩ không hiểu anh đang lưỡng lự điều gì, bèn tiến lên một bước để nhìn thử.
Giang Liễm Chu như phản xạ định giấu tấm thẻ đi, nhưng khi chạm phải ánh mắt của cô, anh khẽ hắng giọng, rồi vẫn đưa thẻ ra trước mặt cô.
Thịnh Dĩ liếc nhìn nhanh, cũng lập tức khựng lại, cô mím môi, ngay tức thì có chút không tự nhiên.
[Tai A Cửu hình như đỏ lên rồi, là ảo giác của tôi à, mau cho tôi xem thẻ đó rốt cuộc viết gì đi!]
[Tự dưng thấy có gì mờ ám á, tôi bắt đầu mong chờ rồi đó!]
Giang Liễm Chu nghiêng đầu nhìn cô, ngừng một nhịp, rồi rút tấm thẻ lại phía sau, giọng nói lười nhác, có vẻ không mấy quan tâm: “Không sao đâu, chỉ là trò chơi thôi mà, có về chót cũng chẳng sao. Với lại cậu cũng đâu biết thẻ này là tiến hay lùi, cần gì phải cố quá, không làm cũng được mà?”
Thịnh Dĩ tất nhiên hiểu, Giang Liễm Chu nói vậy là đang nhường mình.
Huống hồ, cố hay không là một chuyện, đã quay thì phải quay cho nghiêm túc. Cô thực sự muốn thắng, cũng muốn tôn trọng trò chơi này.
Cô im lặng hai giây, nói với Giang Liễm Chu: “Tấm thẻ đó là thẻ tiến lên, và… tiến đến tận tám ô.”
Lần này, Giang Liễm Chu thật sự khựng người lại, anh hỏi: “Thẻ này là cậu viết à?”
Thịnh Dĩ cũng thấy cạn lời thật sự, dù sao thì đây đã là lần thứ hai Giang Liễm Chu rút trúng thẻ nhiệm vụ do chính cô viết rồi.
Cô khẽ đáp một tiếng, Giang Liễm Chu liền lấy tấm thẻ ra, cúi đầu liếc nhìn vài giây.
Ống kính máy quay cũng lia đúng vào tấm thẻ đó, khiến mọi người trong phòng livestream cuối cùng cũng nhìn rõ dòng chữ được ghi trên thẻ.
[Do nam chính bế công chúa nữ chính thành công và giữ được 10 giây, thể hiện sức mạnh vượt trội, nên…]
Một câu rất nghiêm túc, nhưng tất cả mọi người đều nhanh chóng bắt được hai từ khóa quan trọng trong câu này:
“Bế công chúa”.
“10 giây”.
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
