Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 54: Lần ghi hình thứ 4.

Cũng giống như các nền tảng livestream khác, ở FastFish, mỗi khi có đại gia tặng quà đắt nhất trong phòng livestream, hệ thống sẽ lập tức phát thông báo bằng loa lớn cũng như đẩy banner ở nhiều phòng khác, nội dung như sau: “XXX đã tặng XX cái phi thuyền trong phòng livestream của Vọng Cửu, làm mưa làm gió vô số hạt dưa vàng! Nhấn vào để đến phòng đó nhận dưa vàng nhé~”
Khi số tiền tặng thưởng cho một streamer vượt qua một ngưỡng nhất định, mỗi lần đại gia bước vào phòng còn có hiệu ứng đặc biệt, pháo hoa rực rỡ bao trùm toàn màn hình, kèm dòng chữ: “Chào mừng Tổng Đốc @XXX của Vọng Cửu bước vào phòng livestream~”
Bảo đảm thu hút toàn bộ sự chú ý, bảo đảm streamer phải chào đón nồng nhiệt không ngớt, bảo đảm thể diện cho đại gia được giữ trọn vẹn.
Thế nên, bảng thông báo của toàn bộ FastFish giờ đang tràn ngập các dòng như:
“@#%ww đã tặng 100 phi thuyền trong phòng livestream của Vọng Cửu, làm mưa dưa vàng khắp nơi, mau vào nhận nhé~”
“@#%ww đã tặng… trong phòng của Vọng Cửu…”
“……”
Thông báo hiển thị dồn dập đến mức hệ thống bắt đầu lag. Có người nhanh tay chụp màn hình lại, thấy dòng thông báo đang yên đang lành bỗng biến thành…
“@#%ww nhận Vọng Cửu…”
???
Sao tự dưng lại thấy sai sai…
Trong nền tảng FastFish, “dưa vàng” là một loại đạo cụ hữu dụng. Mỗi khi có ai đó tặng quà đắt nhất, tức phi thuyền, hệ thống sẽ ngẫu nhiên phân phát dưa vàng cho người dùng, để họ tiếp tục dùng số dưa này tặng cho streamer yêu thích.
Cơ chế này còn được gọi một cách dí dỏm là: “Đợi tôi đi trộm dưa vàng để nuôi cậu.”
Vậy nên, những thông báo dồn dập xuất hiện không ngừng khiến phòng livestream vốn đã đông, nay lại càng chật kín người.

[??? Ai bị điên à? Tiền không phải tiền sao, tặng streamer hết thì còn ăn gì?]
[Đúng là đại gia có tiền, ngưỡng mộ thật, cảm ơn vì dưa vàng nhé đại ca!]
[Tưởng là phòng của game thủ hay idol gì hot lắm, vào mới biết là livestream vẽ tranh? Trời đất, livestream vẽ mà cũng kiếm được từng này á?]
Cũng vì vậy, vô số khán giả có mặt trong phòng đã thấy hai câu chat của vị đại gia tên mã hóa đó.
Dù những người mới vào vì thông báo còn chưa hiểu chuyện gì, nhưng fan gốc trong phòng – những người đã nghe Vọng Cửu nói chuyện trước đó, lập tức hiểu hết mọi ẩn ý.
[Ủa gì vậy? Trời đất, thì ra cô giáo Vọng Cửu của chúng ta không hề nói dối! Theo dõi tới tận phòng livestream để tỏ tình luôn hả, tôi hít thở hơi thở của couple này mất thôi…]
[Thật đó, nếu cô giáo Vọng Cửu không rung động thì để tôi rung giùm, 4 triệu tệ đó nha, ai có thể bỏ ra 4 triệu để theo đuổi tôi không?]
[Lần đầu tiên tôi thấy cái “có thể cân nhắc” kia có thể tính bằng tiền như vậy. Mai mốt bán hàng chắc phải nói: Thưa quý khách, một lần cân nhắc của tôi giá 5 triệu, anh muốn chốt mấy lần?]
[Cười xỉu với “chốt mấy lần” luôn á =))) Vậy để tôi hỏi thay đại gia câu này: “Có giới hạn số lần không?”]

Thịnh Dĩ: “…”
Cô nhìn bình luận đang lướt vùn vụt trên màn hình livestream, đột nhiên rơi vào trầm mặc. Tất nhiên, cô không phải đang suy nghĩ chuyện nên xử lý 4 triệu tệ kia thế nào.
Tất nhiên, không phải là 4 triệu không quan trọng, mà là có thứ còn đáng để suy nghĩ hơn cả 4 triệu này.
Ví dụ như: Làm thế nào mà Giang Liễm Chu biết cô chính là Vọng Cửu?
Có lẽ vì cô trầm mặc hơi lâu, mà đợt thưởng này lại quá hoành tráng, khiến không ít người bắt đầu tò mò hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Nhiều fan của Vọng Cửu còn lo lắng, sợ cô im lặng mãi sẽ khiến vị đại gia mã hóa kia giận dỗi rời đi.
Dù gì cũng là 4 triệu, cho dù không đồng ý chuyện “cân nhắc 5678 gì đó”, ít nhất cũng nên cảm ơn người ta một câu chứ?
Khi fan đang cuống cuồng định mở lời thay cô, thì hệ thống thông báo:
“@#%ww đã rời khỏi phòng livestream.”
Fan: “???”
Đừng mà đại gia! Chỉ vì cô giáo Vọng Cửu chưa nói gì mà anh đi luôn thì oan uổng quá đi mất!

Thịnh Dĩ cũng ngẩn ra, cô mím môi, đang định lấy điện thoại ra nhắn tin cho Giang Liễm Chu, trong đầu còn lăn tăn nếu cô chuyển khoản trả lại tiền, liệu thiếu gia nhà họ Giang có tức không.
Ngay lúc ấy…Pháo hoa nổ tung màn hình, dòng chữ to nhiều màu phủ kín livestream.
“Chào mừng Tổng Đốc @#%ww của Vọng Cửu bước vào phòng livestream~”
Fan: “…?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô hơi ngừng lại, trong đầu nảy ra một suy nghĩ, đối với người khác thì có vẻ điên rồ, nhưng với Giang thiếu gia thì lại… rất bình thường.
Quả nhiên, pháo hoa vừa kết thúc, hệ thống lại hiện “@#%ww đã rời khỏi phòng livestream.”
Ngay sau đó “@#%ww đã vào lại phòng livestream.”
Lại là một màn pháo hoa tưng bừng và cứ thế lặp lại.
Fan: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Bất cứ ai chứng kiến cảnh này… cũng khó mà không lặng câm.
Trong khoảnh khắc, phòng livestream vốn náo nhiệt như chợ vỡ bỗng trở nên trống vắng lạ thường, chỉ còn lại hiệu ứng đặc biệt tượng trưng cho thân phận “tôn quý” đang lặp đi lặp lại trên màn hình.
Một dòng bình luận lướt qua:
[Mọi người nói xem, có khi nào, ừm, chỉ là phỏng đoán thôi nhé… anh đại gia này đơn giản là mê cái hiệu ứng chào mừng ngầu lòi này không?]
Khóe miệng Thịnh Dĩ giật giật.
Thật lòng mà nói, hiệu ứng này đúng là cực kỳ ngầu. Rất hợp với cái kiểu “trẻ trâu cool ngầu” của vị thiếu gia kia.
Nhưng mà, ngầu đến mấy thì cũng chỉ khiến người ta muốn nôn ra thôi chứ còn gì.
Hiệu ứng pháo hoa sắp kết thúc lần nữa, theo quy luật trước giờ, chắc hẳn vị đại gia tên mã hóa kia lại sắp rời phòng, Thịnh Dĩ hơi trầm ngâm, rồi đột ngột nói vào micro: “Dừng lại cho tôi.”
Mọi người trong phòng livestream chẳng hiểu chuyện gì, theo phản xạ cùng đồng loạt nín thở, bình luận lại rơi vào im lặng.
Tựa như tất cả đều đang dõi theo, xem vị đại gia đó sẽ phản ứng thế nào. Ba giây trôi qua, cái dòng “@#%ww đã rời khỏi phòng livestream” vốn sắp hiện lên đến nơi lại không xuất hiện.
Thay vào đó, đại gia mã hóa im lặng… tặng thêm 100 phi thuyền.
Cả phòng: “……”
Ủa? Nghe lời dữ vậy?
Bầu không khí lại trầm mặc thêm ba giây, đại gia mã hóa cuối cùng cũng lên tiếng. Một câu nói… rõ ràng là chột dạ, rõ ràng là “giấu đầu hở đuôi”.
[@#%wwHôm nay mạng nhà tôi chán lắm, cứ bị đá ra khỏi phòng hoài. Vừa rồi… có chuyện gì hả?]
Người xem: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Phòng livestream vừa nãy im bặt, rốt cuộc cũng có vài bình luận xuất hiện trở lại:
[…… Tôi thật sự “hít couple” này rồi. Cảm ơn vì viên kẹo ngọt hôm nay, giúp tôi gắng gượng sống tiếp trong thời kỳ khan hiếm “Mộc Dĩ Thành Chu”.]
———
Giang Liễm Chu thật sự là người rất biết cách kiên trì, chuyện này, Thịnh Dĩ đã biết từ hồi còn đi học.
Khi ấy cô không thích ăn sáng. Dù gì đối với cô, ăn sáng nghĩa là phải dậy sớm thêm 20 phút để chuẩn bị.
Thịnh Dĩ thường hay có cảm hứng sáng tạo vào nửa đêm. Có khi cảm hứng đến bất chợt, cô liền bật dậy, bật đèn lên và ngồi vẽ không ngừng nghỉ.
Kết quả là sáng hôm sau ngủ không dậy nổi, có những ngày cô thậm chí chẳng kịp uống sữa đã phải vội vã đến trường, khiến lượng đường trong máu tụt xuống, cả người ủ rũ không còn sức sống.

Trong mắt thiếu gia Giang, người mỗi sáng phải đổi món mới, chuyện này đơn giản là nghèo, không có tiền ăn sáng.
Thế nên, sáng hôm sau, một Thịnh Dĩ vừa thức đêm, chưa ăn gì, bất ngờ thấy trong ngăn bàn có một phần bữa sáng còn nóng hổi: sữa đậu nành và bánh bao.
Cô lập tức ngơ ngác, Giang Liễm Chu đang gục xuống bàn ngủ bù. Thịnh Dĩ gọi khẽ một tiếng, anh không đáp.
Cô định gọi thêm lần nữa thì bị Trì Bách đang đi ngang ngăn lại, còn làm động tác “suỵt” và nói nhỏ: “Đừng gọi, anh Chu ngủ dậy hay cáu lắm đó. Tối qua ảnh thức tới sáng để gánh bọn tôi đi phó bản, suýt nữa sáng nay trốn học luôn rồi.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô không thể tin nổi: “Mấy cậu biết rõ là cậu ta có ‘bệnh dậy sớm cáu gắt’, vậy còn dám rủ cậu ta thức đêm gánh game?”
Trì Bách gãi đầu, hơi xấu hổ: “Thì… anh Chu giỏi quá, bọn tôi không có cửa gánh nên mới nhờ cậu ấy.”
Nói tới đây, Trì Bách lại bối rối: “Mà tôi thắc mắc thật, sao cậu ấy cái gì cũng giỏi? Hồi đi net, tôi chơi game mới toanh, cậu ấy chưa từng thấy mà nhìn tôi chơi vài ván liền bảo tôi gà, rồi cầm lên chơi một trận liền win liền năm ván.”
Nhận ra bản thân nói lạc đề, Trì Bách lại kéo chủ đề về: “Nói chung đừng gọi cậu ấy dậy, cậu ấy cáu lên là tôi không gánh được đâu.”
Thịnh Dĩ khẽ đáp lại: “Buồn ngủ thì nghỉ học đi, ai cấm đâu? Thiếu gia Giang chẳng phải từng bảo không cần nghe giảng cũng giỏi giang à?”
Trì Bách: “Tôi cũng thấy cậu ấy có bệnh, sáng nhất định phải mang bữa sáng tới trường, nhưng vừa tới lại nằm ngủ, tôi chịu không hiểu nổi logic của cậu ấy.”
Thịnh Dĩ định nói gì đó, rồi lại thôi, đợi Trì Bách rời đi, cô im lặng mang phần ăn sáng ra khỏi lớp, ăn xong mới trở lại.
Tưởng rằng đó chỉ là chuyện tình cờ, nào ngờ hôm sau, trong ngăn bàn lại có một phần mới. Lần này là sữa và sandwich, hôm sau nữa là cháo và bánh nhân thịt bò.
Thiếu gia nhà họ Giang lại luôn làm ra vẻ “chẳng liên quan”, ngồi đó nhàn nhã, chỉ lén liếc sang cô khi cô lấy bữa sáng ra khỏi bàn.
Thịnh Dĩ từng thương lượng với anh: “Không cần chuẩn bị nữa đâu, cảm ơn nhé.”
Giang thiếu gia khẽ cười, ngả ngớn đáp: “Ai nói là tôi đưa cho cậu?”
Thịnh Dĩ: “……”
Dường như Giang Liễm Chu cũng thấy mình nói vậy dễ gây hiểu lầm, nên lại nhẹ nhàng bổ sung: “Nếu cậu nhất định muốn nghĩ vậy thì tôi cũng không ngăn được.”
——–
Cũng giống như bây giờ, mỗi sáng Thịnh Dĩ tỉnh dậy đều sẽ nghe thấy tiếng chuông cửa: shipper Tiểu Giang lại đến giao bữa sáng.
Hơn nữa, vị shipper này rất giỏi “ăn vạ”. Nếu hôm đó rảnh, nhất định sẽ kiếm cớ như “lại lấy nhầm phần ăn của tôi rồi đó~” để đòi vào nhà Thịnh Dĩ ăn ké.
Thịnh Dĩ sau nhiều lần bị “ăn vạ”, có lần quyết tâm thay đổi chiến lược. Cô lấy phần ăn của mình ra khỏi túi, treo phần còn lại lên tay nắm cửa nhà Giang Liễm Chu.
Vừa treo lên chưa kịp quay đi, cửa đã bật mở.
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu như thể bắt quả tang tận tay, xách phần ăn lên, rất tự nhiên đi thẳng vào nhà cô.
Thịnh Dĩ:
“Tôi có lấy phần của cậu đâu nhé.”
Giang thiếu gia liếc cô, uể oải gật đầu: “Ờ, tôi lấy.”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang thiếu gia chẳng hề thấy có gì không ổn, cực kỳ thản nhiên giải thích: “Bàn ăn nhà tôi hỏng rồi, không có chỗ ngồi ăn.”
Thịnh Dĩ: “Lần sau nói là quên chìa khóa, không vào được nhà luôn cho rồi.”
Giang Liễm Chu lặng im suy nghĩ một chút, gật gù: “Cũng được.”
Được cái đầu cậu, cái khóa mật mã nhà cậu chắc chỉ để làm cảnh.
Dạo gần đây, ăn sáng cùng Giang Liễm Chu đã thành thói quen, khiến Thịnh Dĩ không khỏi cảm thán, thì ra bữa sáng lại có thể đa dạng đến thế, ngày nào cũng không lặp món.
Ăn sáng đều đặn đúng là có chút hiệu quả kỳ diệu, ít nhất thì thời gian biểu của cô cũng bắt đầu điều chỉnh lại đôi chút.

Thịnh Dĩ: “?”
Mạnh Nguyên do dự giữa việc “nói ra” và “bị đánh”, cuối cùng vẫn dũng cảm mở lời: “Chị Thịnh Dĩ, em cảm giác hình như chị hơi… tròn ra một chút.”
Thịnh Dĩ: “……”
Mạnh Nguyên cũng không hẳn nói sai.
Dạo này Thịnh Dĩ đúng là có tăng cân một chút, nhưng rất vừa vặn, thậm chí có thể nói không phải là mập lên, mà là tinh thần tốt hơn hẳn.
Gương mặt cũng không còn tái nhợt như trước, ngược lại còn mang chút hồng hào. Trong mắt Mạnh Nguyên, trông Thịnh Dĩ lúc này còn có phần cuốn hút hơn cả trước kia.
Sở dĩ Mạnh Nguyên lại cảm khái như vậy là vì ấn tượng trong cô về Thịnh Dĩ vẫn dừng lại ở những ngày nằm viện xanh xao yếu ớt, thậm chí từng ngất xỉu vì kiệt sức, ai mà ngờ hôm nay lại gặp được một Thịnh Dĩ như thế này chứ.
Không chỉ Mạnh Nguyên nghĩ vậy. Ngay khi phòng livestream vừa mở, vô số khán giả ào ào ùa vào, đồng loạt quan tâm đến tình trạng sức khỏe của Thịnh Dĩ.
[Aaaaa tôi đợi trời đợi đất, cuối cùng cũng đợi được đến hôm nay! Phải tranh thủ dán dính với vợ A Cửu thôi huhuhu]
[Mọi người ơi, ai mà ngờ đây đã là lần ghi hình áp chót rồi, nghe thôi cũng thấy nghẹn lòng.]
[? Lúc vào thì vui như tết, giờ đột nhiên nước mắt lại trào ra. Bảo bối à, bảo bối thân yêu của tôi, làm sao em có thể dùng cái miệng 37 độ của mình, nói ra những lời băng giá đến thế chứ?]
[Hôm nay ghi hình ở đâu vậy? Có ai biết không? Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy giữ bí mật quá giỏi, chút thông tin chuyến bay cũng không rò rỉ.]
[Lại là tôi đây~ lần này ở Viễn Thành đó!]
[Vợ A Cửu mới khỏi bệnh, liệu có gầy rộc, sắc mặt kém không nhỉ, lo quá, bảo bối vốn đã gầy lắm rồi.]
Vâng, lần ghi hình này đúng là diễn ra ở Viễn Thành.
Viễn Thành, cái tên nghe thì tưởng bình thường, nhưng thực tế lại có phần đặc biệt. Cái đặc biệt là… hình như thành phố này có kha khá cặp đôi rất “đẹp đôi”.
Thịnh Dĩ vốn không mấy để tâm đến chuyện này, nhưng khổ nỗi lại có một cô bạn thân online suốt 24 giờ.
Sau khi biết cô sẽ đến Viễn Thành ghi hình, Bối Lôi lập tức lục tung folder lưu ảnh chụp màn hình hot search từ trước, lôi ra từng cái một cho cô xem: “Nhìn nè, cặp này, yêu nhau từ cấp ba, lần đó bị phóng viên bắt gặp đi dạo phố, lập tức lên hot search; nhìn tiếp nè, cặp này nữa…”
Tóm lại, sau một hồi bị “oanh tạc” đến choáng đầu, Thịnh Dĩ cũng miễn cưỡng nhớ được thành phố này quả thực có vài cặp đôi vừa nổi vừa đẹp, khiến cô cũng không khỏi mang theo vài phần mong đợi với nơi này.
Nhân viên dẫn cô tới trước cửa một đại sảnh, ra hiệu cho cô tự mình đẩy cửa vào.
Thịnh Dĩ còn tưởng bên trong sẽ là một phòng tiếp khách giống lần trước, nhưng đẩy cửa vào rồi mới phát hiện, đại sảnh rộng vừa phải, cực kỳ trống trải, chỉ đặt vài chiếc sofa nghỉ ngơi tạm thời ở xung quanh.
Trên sàn nhà của đại sảnh, lại có các ô vuông được vẽ sẵn, trông như trò cờ bay hồi nhỏ, hoặc là phiên bản người thật của trò cờ tỷ phú.
Các ô được đánh số, còn có vạch “xuất phát” và “về đích”.
Trong lúc cô đang quan sát bố trí đại sảnh, thì đương nhiên khán giả trong phòng livestream cũng đang quan sát cô.
[……]
[Chị dấu ba chấm quả nhiên đã đến đúng giờ = =]
[Mẹ ơi tôi cười chết mất, chuyện gì đây? Tôi tưởng sẽ gặp A Cửu tiều tụy ủ dột chứ? Mắt tôi còn chuẩn bị ướt đẫm rồi, giờ thì khô cong trong hốc mắt luôn.]
[Da dẻ hồng hào, tinh thần cũng ổn ghê, thậm chí giống như đang yêu vậy.]
Người thứ hai bước vào là Tiết Thanh Phù, vừa nhìn thấy Thịnh Dĩ liền sáng rỡ mặt mày, ôm chầm lấy cô một cái, rồi nhìn kỹ cô thêm lần nữa, cố gắng nói một cách uyển chuyển nhất có thể: “A Cửu, nhìn cô thật sự không giống người mới khỏi bệnh.”
Thịnh Dĩ: “……”
Những người khác cũng lần lượt bước vào, cho đến người cuối cùng. Đại lưu lượng Giang thiếu, một tay đút túi, chậm rãi bước vào.
Oan có đầu, nợ có chủ. Vừa nghe người ta nói cô béo lên, Thịnh Dĩ liền lập tức quay ngoắt ánh mắt về phía thủ phạm khiến mình tăng cân – Giang Liễm Chu.
Không chỉ là mấy bữa sáng, dạo gần đây cô thường đến phòng thu của Cố Chu để luyện hát, Giang Liễm Chu cứ luôn biết nắm bắt thời cơ, đúng lúc đưa cho cô một thanh socola mà còn thay đổi nhãn hiệu liên tục.
Khiến Thịnh Dĩ dù biết ăn thế là không ổn, nhưng vẫn khó lòng từ chối.
Giang Liễm Chu cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm của cô, lười nhác liếc sang một cái, mở miệng hỏi: “Thế nào, chỉ vì hôm nay quay chương trình tôi không mang bữa sáng, mà giận dỗi đến thế hả?”

Thịnh Dĩ: “……”
Mấy khách mời khác đồng loạt liếc nhìn nhau, rồi cố tỏ ra thản nhiên, bày ra dáng vẻ “người qua đường chỉ hóng chứ không liên quan”.
[Đừng tưởng tôi không hiểu các người đang nghĩ gì nhé! Tôi xem livestream bao lâu, còn tua lại không biết bao nhiêu lần, trình phân tích phải gọi là đỉnh của đỉnh!]
[Chị phân tích ơi, bây giờ chính là lúc cần đến chị nhất đấy! Chúng tôi cần chị giải nghĩa bầu không khí hiện tại ngay lập tức!]
[Được rồi, phân tích tới đây. Doãn Song: Huhu tôi nhớ cặp Chu – Cửu không phải không có lý do đâu! Không có họ thì “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đúng là ao tù nước đọng!]
[Du Thâm: Quả nhiên vẫn là làm nền lấy tiền, hóng drama và đẩy thuyền là lối sống vui vẻ nhất~]
[Tống Viêm: Ô hô? Mang bữa sáng hả? Tuyệt, vậy là ngày nào cũng ăn sáng cùng nhau ha, hehehe]
Đừng thấy ai cũng lắm nội tâm như thế, chứ bên ngoài thì trông ai nấy đều bình thản như không. Thịnh Dĩ nhận ra ánh mắt hưng phấn của mọi người, hơi khựng lại rồi lướt mắt qua một vòng.
Dàn khách mời lập tức né tránh, người thì ngước nhìn trần nhà, người thì cúi đầu ngắm mặt đất, riêng Uông Đồng Hân bắt đầu đếm ngón tay, đếm xong tay trái lại sang tay phải, đếm xong tay phải lại quay về tay trái.
Thịnh Dĩ: “……”
Đúng lúc cô chuẩn bị đổi chủ đề thì Du Thâm lại đẩy gọng kính, cười mỉm nói: “Xem ra hai người dạo này ăn sáng cũng phong phú đấy.”
Thịnh Dĩ không nói gì, Giang Liễm Chu thản nhiên đi đến ngồi cạnh cô, còn tốt bụng trả lời thay: “Ừ, cũng khá ngon. Có người kén ăn, nên tôi phải tranh thủ thời gian đi chọn cho hợp ý. Ban đầu là cháo, sau đó là canh cay, rồi thì… chậc…”
[Cảm ơn anh, cảm ơn anh vì hôm nay lại tiếp tục liều mạng phát đường cho chúng em ăn! Đau thì cứ ôm lấy mà chịu đi, đó là tình yêu của vợ dành cho anh đó~]
[Tôi hiểu rồi. Chúng ta tưởng rằng: một người nằm viện tội nghiệp. Nhưng thực tế là: ngày ngày thay đổi món ăn sáng để ăn chung với nhau.]
[Ăn sáng cái gì, sau này còn sẽ cùng nhau ăn trưa, ăn tối, và… ăn đêm sau khi “cái gì đó” kết thúc.]
[…? Cái gì đó là cái gì? Chị gái ở trên làm ơn nói rõ ra chút được không?]
Các khách mời đã đến đủ, theo thường lệ, chọc ghẹo nhau một hồi rồi mới bước vào thời gian ghi hình chính thức.
Trong phòng giám sát, đạo diễn Dương chăm chú nhìn màn hình giám sát hiện trường, lại liếc sang dữ liệu theo dõi, ánh mắt trở nên phức tạp.
Nhân viên bên cạnh rụt rè: “Đạo… đạo diễn Dương, anh không sao chứ?”
Đạo diễn Dương chắp tay sau lưng, thở dài: “Tôi đã hiểu khán giả thật sự đang xem cái gì rồi. Dù tôi luôn kiên định rằng đây là một show giải trí về tình bạn và học tập… nhưng hình như không có hai người kia thì đúng là chẳng còn thú vị gì nữa.”
Nhân viên cảm động đến suýt khóc. Đạo diễn ơi! Cuối cùng anh cũng nhận ra rồi!
Không phải nói ngoa, tuần vừa rồi “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” dù vẫn giữ chỉ số livestream và tương tác không thấp, nhưng so với ba lần ghi hình đầu thì đúng là tụt dốc rõ rệt.
Lần này, từ lúc phát sóng đến giờ, chỉ số tăng vọt, số lượng bình luận cũng cao hơn rất nhiều, khiến tổ chương trình cuối cùng cũng ý thức được fan CP kia đã cống hiến nhiều đến mức nào.
Loa vang lên: “Chào mừng các vị khách mời đến với lần ghi hình thứ năm, cũng là lần áp chót của chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”. Trước tiên, hãy dành một tràng pháo tay thật lớn chào đón Thịnh Dĩ cùng bạn cùng bàn của cô ấy!”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ khẽ gật đầu, trông có vẻ rất hài lòng với lời giới thiệu này, mọi thứ đều vừa vặn chạm đúng sở thích của “nữ vương không nói đạo lý”.
“Chào mừng mọi người đến với Viễn Thành. Viễn Thành nằm ở khu vực Trung Nam của đất nước ta, là một thành phố phát triển toàn diện về du lịch, giáo dục và kinh tế, năm năm liên tiếp lọt vào top 10 thành phố đáng sống nhất. Khí hậu ôn hòa, vào đầu tháng ba đã ngập tràn hơi thở mùa xuân, vì vậy chủ đề lần này là…”
“Biết Xuân Chưa?”
“Đầu tiên, chúng ta sẽ bắt đầu với vòng thử thách đầu tiên – Trò chơi lớn. Nhìn xuống sàn nhà, các bạn sẽ thấy một loạt ô vuông được đánh số từ điểm xuất phát đến đích, tổng cộng 40 ô. Mọi người sẽ chia nhóm, lần lượt gieo xúc xắc, đi theo số bước, và hoàn thành thử thách tương ứng với từng ô.”
Giọng nữ phát thanh tiếp tục: “Trong 40 ô là 40 thử thách. Nhiệm vụ đầu tiên do các bạn tự tay viết ra, mỗi người viết 5 thẻ. Hình thức là: ‘Vì XXX nên YYY’.
Phần ‘tiến lên mấy ô’ hay ‘lùi mấy ô’ sẽ bị làm mờ. Nếu không hoàn thành thử thách thì phải làm ngược lại với thẻ yêu cầu.”
[??? Lần ghi hình thứ ba bắt đầu bằng “nói thật”, lần này nhảy hẳn qua “thử thách lớn” luôn hả?]
[Mà là loại thử thách rất độc đáo nhé, vì bạn không biết ai sẽ rút được thẻ do bạn viết, lỡ đâu là chính bạn thì…]
[Khoan đã, nếu tôi hiểu đúng thì ngay cả khi bạn đã hoàn thành nhiệm vụ, bạn vẫn không chắc mình sẽ tiến hay lùi? Đây là chơi bài ngửa thật mà]
[Làm ơn đấy, cầu nguyện người tốt nào đó sắp đặt cho cặp đôi của tôi rút được thử thách hôn nhau đi!]
“Bây giờ, xin mời mọi người lấy hộp nhỏ bên cạnh ghế, rút thẻ và bút bên trong ra, bắt đầu viết nhiệm vụ của mình nào!”

 


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 54: Lần ghi hình thứ 4.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...