Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 53: Vợ A Cửu.
Thịnh Dĩ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tờ giấy dán trên túi, im lặng suốt hai phút đồng hồ.
Người ta khi mơ, khoảnh khắc vừa tỉnh dậy thường nhớ rất rõ nội dung giấc mơ. Nhưng nếu không có yếu tố nào bên ngoài k*ch th*ch, thì sẽ nhanh chóng quên mất.
Ngược lại, nếu lúc ấy có một điều kiện nào đó khơi gợi, khiến bạn nhớ lại giấc mơ đó một lần nữa…
Vậy thì xin chúc mừng, nội dung của giấc mơ đó rất có thể sẽ theo bạn rất lâu rất lâu.
Cần một kiểu k*ch th*ch bên ngoài như thế nào?
Ví dụ như, trong mơ bạn dọa sẽ đánh người ta vào mông, mà khi tỉnh dậy thì phát hiện người ta lại bắt đầu hăm dọa sẽ đánh lại mông bạn.
Quả thật, quá là kỳ quặc.
Thật ra…Lúc này lẽ ra Thịnh Dĩ nên hỏi tội Giang Liễm Chu cho ra lẽ, rốt cuộc tại sao lại viết mẩu giấy nhảm nhí như vậy.
Nhưng không hiểu sao, dù biết rõ mấy thứ trong mơ chẳng có thật, cô lại cứ chột dạ thế nào ấy.
Vậy nên, cuối cùng Thịnh Dĩ không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng mang bữa sáng về nhà, rửa mặt đánh răng, chuẩn bị nếm thử món canh cay tiêu hồ mà Giang Liễm Chu mua.
Cô vừa đánh răng vừa cầm điện thoại lướt Weibo, rồi nhổ bọt súc miệng. Khi đang lắc lư mặt sang hai bên, chuẩn bị nhổ nước súc miệng ra thì thấy có một tin nhắn WeChat gửi tới.
[Ivan: Rửa mặt xong chưa? Tôi sắp qua nhà cậu ăn sáng đây.]
Thịnh Dĩ suýt nữa nuốt luôn cả nước súc miệng.
Cô vội vã rửa mặt cho xong, thở hổn hển nghĩ, nếu hôm nay mình không may mà nuốt thật, chẳng phải Thịnh Dĩ cô sẽ trở thành người đầu tiên trong lịch sử bị nghẹn chết khi đang đánh răng hay sao?
Vậy thì danh hiệu nữ vương bking của cô còn đâu nữa? Cô bước ra khỏi phòng tắm, vừa đi về phía phòng ngủ vừa nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn WeChat của Giang Liễm Chu.
[A Cửu: ? Dựa vào đâu?]
[Ivan: Mới dưỡng da xong à?]
[A Cửu: ……]
Cậu lắp camera trong nhà tôi đấy à?
Thấy Thịnh Dĩ không trả lời câu hỏi đó, Giang Liễm Chu cũng không truy hỏi, chỉ quay lại chủ đề trước đó.
[Ivan: Vì cậu mang cả hai phần bữa sáng về nhà rồi.]
Thịnh Dĩ: “……”
Cô im lặng hai giây, bước vào phòng ăn, mở túi bữa sáng. Quả nhiên, từ canh cay, quẩy, trứng luộc đến mấy món ăn kèm, tất cả đều là hai phần.
Nhưng sao cô biết đó là phần cho hai người chứ! Người bình thường chẳng phải nên mang phần của mình đi, rồi đưa phần còn lại cho người khác sao?
Có điều… ăn của người ta thì miệng mềm, tay cũng ngắn. Đã lỡ mang về rồi, giờ Giang Liễm Chu nói muốn qua ăn mà mình còn từ chối, chẳng phải quá là keo kiệt sao?
Huống chi, cô thực sự không thể ăn hết hai phần bữa sáng đầy ụ thế này. Vì vậy, chỉ do dự một chút, Thịnh Dĩ đã đồng ý.
Tin nhắn WeChat vừa gửi đi, chuông cửa nhà cô đã vang lên đúng lúc, chuẩn xác chẳng khác gì tiếng chuông giao thừa.
Thịnh Dĩ không biết nên diễn tả tâm trạng hiện tại của mình thế nào nữa, vừa tức vừa buồn cười.
Cô mở cửa, liền thấy cậu ấm nhà họ Giang đang lười biếng tựa vào tường, ánh mắt lười nhác nhìn về phía cô.
Anh đúng là tới sớm thật, chắc vừa mới ngủ dậy không lâu, trên đầu thậm chí còn vểnh một sợi tóc ngố.
Thịnh Dĩ còn chưa kịp mở miệng, cậu ấm Giang đã giành thế chủ động, khẽ “chậc” một tiếng, bộ dạng cà lơ phất phơ: “Thịnh tiểu thư cũng thật không khách khí, hai phần bữa sáng đều cầm đi rồi, tôi ăn gì đây?”
Thịnh Dĩ bật cười khẽ: “Cậu muốn ăn… bị từ chối không?”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh lặng lẽ bỏ qua đề tài đó, thản nhiên nói: “Ăn thôi.”
Vừa nói, vừa đưa tay vuốt xuống sợi tóc ngố trên đầu mình, như một chủ nhân tự nhiên bước vào nhà Thịnh Dĩ.
Đổi giày xong, anh nhìn tủ giày nhà cô, thấy có dép đi trong nhà dùng một lần thì hơi cau mày, không mấy hài lòng lên tiếng: “Tôi thích dép màu xanh hơn.”
Nói rồi, anh còn không quên liếc nhìn đôi dép vải caro hồng mà Thịnh Dĩ đang đi, đánh giá kỹ càng, cuối cùng gật gù bình phẩm như một bậc thầy nghệ thuật: “Đôi của cậu thì kiểu dáng ổn đấy.”
Thịnh Dĩ: “……”
“Vậy tôi có nên cảm ơn cậu đã công nhận gu thẩm mỹ của tôi không?”
Giang Liễm Chu không trả lời, chỉ ngẩng mắt nhìn cô một cái.
Ánh mắt ấy rõ ràng đang nói: Biết thế là được rồi.
Thịnh Dĩ: “……”
Hai người ngồi vào bàn ăn. Lúc này Giang thiếu gia xem ra không còn cà chớn như trước, anh mở cả hai phần canh cay, đẩy một phần tới trước mặt Thịnh Dĩ, rồi sắp xếp thêm mấy món ăn kèm.
Anh lười biếng gõ vỡ vỏ trứng, vừa bóc trứng vừa nói với Thịnh Dĩ: “Cậu nên thấy vinh dự đấy, được bàn tay quý giá của tôi bóc trứng cho.”
Thịnh Dĩ: “……”
“Đừng nói cứ như trứng này do cậu ấp ra ấy.”
Giang Liễm Chu cạn lời, đặt quả trứng đã bóc vào đĩa trước mặt Thịnh Dĩ, rồi nhướng mày hỏi: “Hôm nay định làm gì?”
“Xem livestream thôi.”
Thịnh Dĩ vừa nói, vừa lấy iPad mở phòng livestream của chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”.
Hôm nay là ngày ghi hình cuối cùng của lần quay thứ tư, các khách mời đang ngồi ăn sáng cùng nhau. Bữa ăn của họ trông vô cùng phong phú, bàn ăn kín chỗ, có cả món Trung lẫn món Tây.
Mỗi người một khẩu vị khác nhau, chọn món mình thích. Có cả kiểu kết hợp khó hiểu như Dụ Thâm: tay thì ăn sandwich, miệng lại gặm thêm dưa muối.
Thịnh Dĩ nhìn bàn ăn trong livestream rồi lại nhìn bữa sáng trước mặt mình, một bát tàu hũ non. Tự nhiên thấy… hình như Giang thiếu gia sống cũng giản dị ghê.
Giang Liễm Chu dường như đoán trúng suy nghĩ của cô, thong thả nói: “Phản đối lãng phí, hiểu không?”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, còn nói được gì nữa đây?
Đang lẩm bẩm trong lòng, cô bỗng nghe thấy trong phòng livestream, Doãn Song vừa nhấp một ngụm sữa bò, vừa khẽ thở dài: “Không biết A Cửu và anh Chu giờ đang làm gì nữa. Nhớ A Cửu bé bỏng quá… Không biết giờ cô ấy còn nằm viện không, tâm trạng có ổn không, có ai ở cạnh cô ấy không nữa.”
Thịnh Dĩ nhìn thấy ngay trên màn hình, loạt bình luận vừa nãy còn coi như bình thường, thoắt cái đã bùng nổ.
[A a a tôi cũng nhớ vợ A Cửu quá! Vợ ơi em ăn sáng chưa vậy?]
[Nghe nói mấy hôm nay anh Chu bận ngập đầu, chắc giờ vẫn đang cặm cụi làm việc. Thương vợ A Cửu và anh Chu quá trời.]
[Mỗi lần đến giờ ăn sáng tối của “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, đối với tôi chính là khoảng thời gian đoàn viên rồi. Nhưng mà cứ thấy hai người họ cô đơn một mình như thế, tôi lại buồn muốn khóc ấy, bạn bè ơi.]
Thịnh Dĩ: “…”
Ngay khoảnh khắc ấy, không hiểu sao trong lòng cô lại trào lên chút áy náy rất vi diệu.
Giang Liễm Chu hơi nheo mắt, liếc nhìn loạt bình luận đang cuộn không ngừng, rồi nhẩn nha gắp một miếng trứng, vừa ăn vừa lẩm nhẩm: “Vợ A Cửu ơi, em đã ăn sáng chưa thế?”
Thịnh Dĩ: “…”
Còn chưa kịp lên tiếng, Giang Liễm Chu đã đi trước một bước, mặt không đổi sắc giải thích: “Tôi đang đọc bình luận thôi đấy, đừng nghĩ nhiều.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cứ như thể câu trả lời của cô có thể truyền đến tai “bình luận viên” vậy, cậu ấm Giang còn tốt bụng “giải đáp thắc mắc” cho người ta: “Yên tâm đi, vợ A Cửu đang ăn đây nè.”
“Ừm, dạo này vợ A Cửu được nghỉ ngơi, không cần thương nữa đâu. Nhưng thương anh Chu thì vẫn được đấy.”
“Bọn anh ổn mà, không cô đơn đâu. Chỉ là vợ A Cửu hơi ít nói, cứ kiểu lơ anh Chu của các cậu hoài, nhìn mà thấy thương anh Chu ghê luôn ấy.”
“…”
Cứ như cố tình vậy, mỗi lần nhắc đến mình thì lại nói “anh Chu các cậu” còn đến cụm “vợ A Cửu” thì cứ thế đọc thẳng, hoàn toàn không né tránh gì ngay trước mặt Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô đứng dậy, Giang Liễm Chu lúc này mới dời mắt khỏi loạt bình luận, liếc nhìn cô một cái, hỏi lơ đãng: “Đi đâu thế?”
“Dao nhà chưa mài, tính đi mài 1 cái.”
Giọng cô bình thản đến mức không thể bình thản hơn, bình thản đến mức Giang Liễm Chu vẫn vừa chăm chú tìm cụm “vợ A Cửu” trong bình luận, vừa thuận miệng đáp lại rất tự nhiên: “Mài làm gì? Cùn rồi thì mua cái mới chứ có gì đâu.”
Phòng ăn chợt yên lặng trong hai giây, Giang Liễm Chu đột nhiên nhận ra điều gì đó, từ từ quay đầu lại, làm bộ thản nhiên nhưng thật ra tim đang đập thình thịch: “…Mài dao làm gì thế?”
Thịnh Dĩ không trả lời, chỉ mỉm cười dịu dàng với anh.
Giang Liễm Chu: “…”
Anh lặng lẽ cúi đầu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, im lặng ăn nốt bát tàu hủ của mình.
Trong phòng livestream, Tiết Thanh Phù lên tiếng, vẫn dịu dàng như mọi khi: “Không sao đâu, lần sau quay hình là sẽ gặp lại A Cửu thôi. Tôi có một người bạn là fan của cô ấy, còn dặn tôi…”
Cô chưa kịp nói xong, máy tính bảng của Thịnh Dĩ đã hiện cảnh báo pin yếu, chưa đến 10%.
Cục sạc lại không có trong phòng ăn, cô thì lười đi lấy, mà điện thoại mình lại chưa cài app livestream, thế là quay sang bảo Giang Liễm Chu: “Cho mượn điện thoại chút.”
Giang Liễm Chu “chậc” một tiếng, nhưng tay vẫn rất biết điều mà mở livestream ra, còn đặt máy ngay ngắn lên giá đỡ.
Thịnh Dĩ đã hoàn toàn có thể bỏ ngoài tai sự trái khoáy giữa lời nói và hành động của anh, tiếp tục xem tiếp.
Lúc này câu nói ban nãy của Tiết Thanh Phù đã nói xong, hình như đã chuyển sang chủ đề khác rồi, khiến Thịnh Dĩ bất giác thấy tò mò.
Cô nhấp thêm một ngụm tàu hủ, liếc nhìn bình luận lần nữa, hình như còn náo nhiệt hơn lúc nãy.
[Tôi cười chết, biết ngay anh Chu chỉ để ý đến couple thôi mà. Vừa nghe nhắc đến “ảnh có chữ ký của Mộc Dĩ Thành Chu” là ảnh nhảy vô livestream liền luôn đó.]
[Chào buổi sáng anh Chu, anh ăn sáng chưa?]
[Hu hu Phù Phù còn thiếu bạn không? Tôi cũng là fan couple Mộc Dĩ Thành Chu nè, giúp tôi xin luôn một tấm ảnh có chữ ký của hai người đi!]
[Mọi người ơi, tôi vừa nghe điện thoại nên bỏ lỡ đoạn trước, Phù Phù nói gì vậy?]
[Phù Phù nói: “Tôi có bạn là fan của cô ấy, còn dặn tôi xin A Cửu một tấm ảnh có chữ ký. Tốt nhất là ảnh chụp chung với Giang Liễm Chu ấy.”]
Thịnh Dĩ: “……”
Cô nghiêng đầu hỏi Giang Liễm Chu: “Sao họ biết cậu vào phòng livestream?”
Giang Liễm Chu vừa lười nhác xử lý xong miếng tàu hủ cuối cùng, vừa nói: “Tôi có tick xanh rồi, vào là có hiệu ứng chào mừng đặc biệt.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cậu ấm Giang gật đầu đầy tự hào, còn đoán trước được phản ứng của Thịnh Dĩ: “Cậu thấy tiếc vì chưa kịp nhìn hiệu ứng đúng không? Không sao đâu, cậu có thể thoát ra vào lại lần nữa, hoành tráng lắm.”
Còn chưa để Thịnh Dĩ đáp lời, Giang Liễm Chu đã nói tiếp, giọng y chang kiểu “tôi đẹp trai lại còn tốt bụng”: “Xét thấy quan hệ chúng ta cũng không tệ, tôi không lấy nhiều đâu, năm hào một lần thôi.”
Thịnh Dĩ không nói gì, mở ô chat trên livestream, gõ ba chữ và gửi đi. Ba phút sau, một hashtag mới xuất hiện trên hot search:
#GiangLiễmChuNóiTôiLàHeo#
Bấm vào dòng đầu tiên:
Mộc Dĩ Thành Chu yyds: “Anh Chu, có phải anh lại nói linh tinh gì đó trước mặt vợ A Cửu không vậy? @GiangLiễmChuV. Dù nói thế không hay… nhưng mà sau khi anh bị đánh xong rồi, có thể chia sẻ đoạn hội thoại giữa hai người cho tụi em hóng chút được không?”
———
Buổi livestream của lần ghi hình thứ tư của vừa kết thúc, trên diễn đàn như thường lệ lại xuất hiện một bài viết hot, và nhanh chóng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi như mọi khi.
Cái tên “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đã trở thành mật khẩu lưu lượng người xem của toàn diễn đàn, chỉ cần tiêu đề có bốn chữ đó, dù là bốn giờ sáng, vẫn có người lập tức nhảy vào tám chuyện cho vui.
Lần này cũng không ngoại lệ, tiêu đề bài viết là:
[Có ai muốn đặt cược lần này “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” sẽ đạt rating bao nhiêu không?]
Bài mở đầu:
Tò mò thật đấy, không biết là couple nào đó mạnh, hay bản thân chương trình quá hot nữa.
[1L: Điều tôi chú ý duy nhất là chủ thớt đã bắt đầu dùng từ “couple đó” để chỉ rồi à? Chậc chậc, ai cũng ngầm hiểu cả rồi hả?]
[2L: ? Người qua đường thấy tiêu đề tò mò nên vào hóng tí. Rating chương trình này còn cần cược à? Chẳng phải lần nào cũng đứng đầu sao? Hình như lần trước còn phá kỷ lục nữa mà?]
[3L: Bạn trên chắc là người ngoài thật, không biết lần này Mộc Dĩ Thành Chu vắng mặt à? Nói thật nhé, tôi không phải fan CP của họ, cách sắp xếp chương trình kỳ này cũng khá thú vị, nhưng vẫn thấy thiếu thiếu cái gì ấy, coi không đã tí nào!]
[7L: Đúng ghê, vì không phải CP nào cũng gọi là Mộc Dĩ Thành Chu mà. Các bạn có thấy thống kê lượt xem của buổi livestream này không? Ba lần đỉnh điểm, một là lúc bắt đầu, hai là khi Tống Viêm gọi video cho A Cửu, ba là sáng nay lúc mọi người nhắc đến Chu ca với A Cửu…]
[9L: Huhuhu nhưng các bạn ơi, tôi thực sự vui lắm đó! Tôi từng thấy nhiều cặp đôi, trên sóng thì thân thiết tình tứ, sau lại bị bóc là ngoài đời chẳng quen nhau, toàn diễn kịch bản. Nhưng! Mộc Dĩ Thành Chu thì không nha! Hai người họ ngoài đời cũng thân thiết vậy, hôm đó tôi nghe giọng Chu ca trong livestream của A Cửu mà suýt khóc luôn, ai hiểu cảm giác đó không?]
[13L: Tôi hiểu bạn mà! Tôi cũng từng lo lắng cực kỳ, sợ họ chỉ đang diễn, từng thầm mong “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đừng bao giờ kết thúc, vì sợ chương trình vừa đóng là họ cũng công khai chia tay thì tôi chắc gục luôn mất. Sau khi trải qua đủ kiểu CP tăm tối, đây là lần đầu tôi thấy được một cặp chân thật thế này, ai mà không rơi nước mắt chứ? Mong tất cả các CP trong giới đều như Mộc Dĩ Thành Chu.]
Càng bàn, câu chuyện càng lệch đề tài.
[39L: Nhân tiện nói đến chuyện này, lại nhớ đến Vọng Cửu quá. Cô ấy livestream ngày kia đúng không? Mọi người nghĩ Giang Liễm Chu có ghé xem không?]
[42L: Sao tự nhiên nhắc cô ấy vậy? Mà mấy người thực sự sẽ xem livestream của một hoạ sĩ à? Không thấy hơi chán à?]
[45L: Tôi nghĩ Giang Liễm Chu chắc sẽ không đến đâu… Nói thật, hôm trước anh ấy comment một câu “Cố lên” đã thấy bất ngờ rồi, chẳng lẽ anh ấy thật sự thích tranh của Vọng Cửu đến thế?]
[49L: ?]
[50L: Vọng Cửu chính là Thịnh Dĩ.]
[51L: Ngủ đi bà nội.]
[52L: Ngủ đi bạn.]
[53L: Ngủ đi cả nhà.]
——–
Sáng hôm sau, Thịnh Dĩ vừa tỉnh ngủ thì chuông cửa lại vang lên. Cô ra xem, phát hiện tay nắm cửa lại có một túi đồ ăn sáng.
Hôm nay là đậu hũ non và bánh xào, nhưng khác hôm qua, lần này chỉ có một phần.
Thịnh Dĩ mím môi, cầm tờ giấy nhỏ đính kèm lên xem, vẫn là nét chữ quen thuộc của Giang Liễm Chu.
“Hôm nay có việc, ngày mai sẽ tranh thủ thời gian đi ngắm đôi dép xanh ở nhà cậu.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô bất chợt bật cười.
Bởi vì chỉ với hai chữ “Cố lên” mà Giang Liễm Chu từng để lại, trợ lý phụ trách livestream cho cô từ nền tảng FastFish đã nhắn tin cho cô ba bữa mỗi ngày, không thiếu một bữa, để nhắc cô chuẩn bị thật kỹ.
Nhiệt tình đến mức khiến người khác khó lòng từ chối. Hôm nay là ngày trước livestream, khi cô đang ăn đậu hũ non, quả nhiên lại nhận được tin nhắn.
[Chào buổi sáng cô Vọng Cửu! Cô còn cần chúng tôi hỗ trợ gì không ạ?]
Thịnh Dĩ im lặng hai giây.
[Dù không muốn nói ra, nhưng thực ra đây là lần thứ 10 bạn hỏi câu này rồi đó.]
[Có gì cô cứ yêu cầu nhé! À cô ơi, xin mạn phép hỏi, cô đã quyết định vẽ gì trong livestream chưa ạ?]
Chưa kịp trả lời thì bên kia đã gửi gợi ý:
[Nếu cô vẫn chưa quyết định, có thể cân nhắc vẽ một bức tranh CP chẳng hạn!]
[…]
[Tôi không phải fan CP, sao phải vẽ tranh CP?]
[Vâng vâng vâng không sao cả! Ai cũng biết cô không phải fan CP Mộc Dĩ Thành Chu, chỉ là “vô tình” vẽ ra bức tranh CP “vô cùng nổi tiếng”, “vô tình” chọn cảnh tượng kinh điển, “vô tình” đẩy cả fandom phát cuồng thôi~ Cô Vọng Cửu thật sự rất giỏi ạ!]
[……]
Không hiểu sao, dù người ta rõ ràng đang khen cô, chẳng hề có ý công kích nhưng sao cô lại thấy chẳng vui tẹo nào nhỉ?
Dĩ nhiên Thịnh Dĩ sẽ không vẽ tranh CP trong livestream. Nội dung cô định vẽ đã được xác định ngay từ khi cô nhận lời livestream.
Buổi livestream được ấn định vào 7 giờ tối ngày hôm sau.
FastFish quả là có thành ý, 6:55 đã đưa phòng livestream của cô lên mục đề cử ở trang chủ, thậm chí còn xuất hiện trong slide hình lớn nổi bật trên đầu trang.
Buổi tối vốn là khung giờ vàng cho livestream, lúc đó các streamer từ khu ca hát, vũ đạo đều cạnh tranh khốc liệt để được lên trang chủ. Trong khi đó, khu “đời thường” của cô xưa giờ luôn nhạt nhoà, càng về đêm lại càng ít người ghé thăm.
Thế mà hôm nay… Một người mới lần đầu livestream, nội dung lại là vẽ tranh, lại được đẩy lên giao diện chính của trang chủ.
Thịnh Dĩ vào phòng livestream sớm khoảng 7-8 phút, bên trong đã vô cùng náo nhiệt rồi.
[? FastFish bị lỗi à? Một streamer khu đời thường mà lên cả slide đầu?]
[Tôi bấm vào từ slide đây +1, có ai biết streamer này có “chống lưng” gì không? Livestream vẽ tranh thôi mà, lại còn là lính mới, mà cũng được đề cử to thế này?]
[Mẹ ơi, streamer chưa vào mà lượng người xem đã cao vậy? Người này là nhân vật khét tiếng nào à?]
Không kịp để fan của Vọng Cửu trả lời, streamer đã vào phòng, chỉ một giây sau, hệ thống vang lên âm thanh rõ ràng:
“Chào buổi tối mọi người, tôi là Vọng Cửu.”
Người xem qua đường sững người, hóa ra là họa sĩ nổi tiếng? Mà xem ra còn có fan đông phết? Thịnh Dĩ mặc kệ những lời yêu cầu “mở voice gốc” từ khán giả, lấy bảng vẽ số ra, bắt đầu chuẩn bị.
Cô còn nhắc nhẹ: “Tôi vẽ khá tập trung, nên chỉ thi thoảng liếc lên nhìn bình luận thôi. Nếu thấy chán thì mọi người cứ thoải mái thoát ra nhé.”
Hôm nay cô vẽ một con mèo, một con mèo mướp bình thường.
Phong cách không phải là kỹ thuật tô dày như trước, mà là kiểu giống tranh chì, nét vẽ tỉ mỉ, từng sợi lông đều được cô vẽ rất cẩn thận.
Cô thực sự rất chuyên tâm, tay vững vàng, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu lên tương tác vài câu.
“Sao lại vẽ mèo?”
“Hồi xưa đi học, tôi và một người bạn từng cùng nuôi một con mèo hoang… Sau đó à? Nó bị mang đi triệt sản rồi.”
Cả bình luận bùng nổ cười:
[Hahaha chết mất]
[Câu chuyện kết thúc gọn gàng quá trời]
Bầu không khí khá vui vẻ, quản trị viên phòng cũng rất nhiệt tình.
Khi bức tranh càng lúc càng hoàn chỉnh, bình luận bắt đầu dậy sóng:
[Trời ơi ban đầu nói là mèo mà tôi không dám tin, còn tưởng là gì cơ, giờ thì: Tôi mới là thứ không hiểu gì ở đây…]
[Thích nét vẽ quá trời quá đất! Ước gì một ngày nào đó tôi cũng đặt được đơn vẽ riêng của cô ấy…]
Thịnh Dĩ ngẩng đầu, tâm trạng khá tốt, vừa cảm ơn lời khen vừa cảm ơn “đại gia” đã tặng quà.
Ngay lúc đó, có người vừa tặng tàu ngầm (món quà đắt đỏ), với danh hiệu top 1, liền hỏi một câu:
“Cô Vọng Cửu có đang hẹn hò không ạ? Nếu không tiện trả lời cũng không sao nha!”
Cô lập tức cảm ơn, rồi trả lời thẳng thắn: “Không hẹn hò.”
Nhưng rồi cô lại nhớ tới hôm cô đến studio của Giang Liễm Chu, trước buổi ghi hình thứ ba.
Không nhịn được, cô bật cười: “Dù gì thì… muốn cưa được Vọng Cửu của các bạn, ít nhất cũng phải chịu bỏ ra năm triệu trước đã.”
Sau đó lại cúi đầu tiếp tục vẽ. Nhưng khi cô ngẩng lên lần nữa, đoạn bình luận vẫn còn ngập tràn tiếng cười giòn giã đã hoàn toàn đổi khác.
[!! Cảm ơn đại gia, đại gia hào phóng quá trời luôn!]
[Trời đất quỷ thần ơi, lần đầu tiên được thấy vị đại gia này xuất hiện đó! Anh đại quá đỉnh, chỉ một chiêu thôi mà phòng livestream của cô giáo Vọng Cửu đã leo lên top 1 bảng donate tối nay rồi!]
[Cựu top 1 rơi nước mắt… So với vị đại gia này, tôi thật sự không xứng với danh xưng “top 1” chút nào…]
Thịnh Dĩ: “?”
Cô liếc nhìn bảng xếp hạng donate, vị trí đầu bảng đã không còn là “Fan nhỏ của Vọng Cửu” như ban nãy nữa, mà đổi thành một chuỗi ký tự loằng ngoằng như mã hóa.
Nhìn kiểu gì cũng giống tên đặt đại, chắc là tài khoản mới lập chưa lâu.
Số tiền donate là…Thịnh Dĩ khựng lại, dụi dụi mắt, rồi cẩn thận đếm số con số 0 ở cuối chuỗi.
Có một khoảnh khắc, cô thậm chí nghi ngờ không biết mình còn biết đếm không nữa.
Một, mười, trăm, nghìn…
Bốn triệu.
Thịnh Dĩ: “……”
Vị đại gia mã hóa đó trước giờ chưa từng nhắn gì trong phòng livestream.
Mãi đến bây giờ, anh ta mới chậm rãi gửi dòng đầu tiên.
[@#%wwNăm triệu mới miễn cưỡng xem xét à?]
[@#%wwVậy thì suy nghĩ luôn gói năm, sáu, bảy, tám đi nhé.]
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
