Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 56: Em mới cười rạng rỡ như vậy.

[Trời đất ơi, là ai viết thẻ này vậy? Đại ân nhân phương nào! Mau khai tên ra đây, tôi lập tức ghi công đức vào sổ vàng!]
[Giây phút giấc mơ của tôi thành hiện thực, tôi thật sự không dám tin. Trong đầu chỉ có một câu: mình có phúc phần này thật sao? Mình xứng đáng ư? Đây là thứ mà một kẻ nhỏ bé như mình có thể được chứng kiến à?]
[Tại sao tôi cứ cảm thấy, với tính cách của A Cửu thì chắc chắn sẽ không đồng ý, mà mấy bạn nhìn thử xem anh Chu đi, cái kiểu của ảnh chắc chắn sẽ không ép A Cửu làm điều cô ấy không muốn, người ta còn chưa nói gì, ảnh đã chủ động bảo “không làm nữa, không làm nữa”… Giang Liễm Chu, anh yếu thế à?! Mau bế vợ anh lên, bế thẳng về động phòng luôn cho tôi!!!]
[Hu hu cầu xin A Cửu đồng ý đi, tôi có người bạn sắp không gượng nổi nữa rồi, điều ước cuối cùng của bạn ấy là được thấy hai người bế công chúa một lần thôi mà…]

Bình luận chạy rợp khắp màn hình, điên cuồng như bão lốc.
Dù Thịnh Dĩ không thể nhìn thấy những dòng đó, cô vẫn có thể tưởng tượng ra phản ứng của khán giả lúc này.
Cô mím môi, càng thêm do dự. Thật ra mà nói, nếu như trước đó Giang Liễm Chu chưa từng tỏ tình với cô, thì rất có thể Thịnh Dĩ sẽ không thấy có gì đáng để lăn tăn cả.
Giống như anh từng nói, đây chỉ là quay show thực tế, lại còn là trò chơi; làm vậy chẳng qua là giúp tăng độ ăn ý couple. Hồi mấy kỳ trước, cô với Giang Liễm Chu cũng từng có vài tương tác thân mật hơn thế.
Một cái bế công chúa giữ 10 giây mà có thể tiến hẳn 8 ô, tính ra quá lời rồi.
Nhưng vấn đề là bây giờ, sau khi Giang Liễm Chu đã tỏ tình với cô, mà vẫn làm chuyện này, thì hình như lại…
Thịnh Dĩ lại mím môi, Giang Liễm Chu nghiêng đầu, liếc sang nhìn vẻ mặt cô, siết nhẹ tấm thẻ nhiệm vụ trong tay.
Anh dường như dùng khá nhiều lực, đến mức gân xanh nơi cổ tay cũng nổi rõ. Rồi anh giơ tay lên, quay sang nhân viên phụ trách, chuẩn bị nói: “Ngại quá, nhiệm vụ này bọn tôi…”
“Làm.”
Một giọng nữ dứt khoát, cắt ngang lời còn chưa kịp nói hết của Giang Liễm Chu, anh sững người, quay đầu lại nhìn cô, đầy ngỡ ngàng.
Thịnh Dĩ nhướng mày, điềm nhiên đáp: “Làm chứ, sao lại không làm?”

Giang Liễm Chu mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời.
Nhưng rõ ràng, ai cũng nhận ra, người thực sự có quyền quyết định làm hay không làm nhiệm vụ này, chính là Thịnh Dĩ.
Dĩ nhiên rồi, dù cho họ không phải là cặp đôi “Mộc Dĩ Thành Chu”, dù chỉ là hai khách mời nam nữ bình thường trong một chương trình, thì người đàn ông cũng nên làm theo quyết định của người phụ nữ.
Một câu nói, chốt toàn cục.
Bình luận trong phòng livestream đã đến mức cuồng loạn:
[Hôm nay rốt cuộc là ngày lành tháng tốt gì thế này! Aaaa tôi kích động muốn nhảy disco với mấy người bạn tôi luôn rồi! Có phải đây chính là thời khắc huy hoàng khắc ghi lịch sử của couple Mộc Dĩ Thành Chu không?! Đợi tập này lên sóng, tôi sẽ lên Bilibili cày lại clip một vạn lần luôn!]
[Sao giờ vẫn chưa ai biết rốt cuộc là ai viết tấm thẻ nhiệm vụ này vậy? Tôi còn đang gấp rút chuẩn bị đi cảm tạ đại ân nhân cơ mà, đâu rồi, mấy vị thần phân tích của tôi?]
[Có đây có đây, thần đã đến đây, bệ hạ! Dựa trên hiểu biết của thần về các khách mời khác, thẻ nhiệm vụ này, khả năng rất cao không phải do họ viết.]
[? Couple Mộc Dĩ Thành Chu yyds, chị gái nói rõ chút đi ạ, cảm ơn.]
[Được, nói rõ luôn nhé: tấm thẻ này rất có khả năng là do chính bảo bối A Cửu viết đấy.]
[Bỗng dưng cảm thấy chuyện này càng… càng dễ yêu hơn rồi đó hu hu.]
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đứng vào giữa khoảng sân trống, những người xung quanh đều chủ động lui ra vài bước.
Thịnh Dĩ vốn là người rất dứt khoát, chuyện gì cần làm thì sẽ làm, hầu như không bao giờ mắc chứng trì hoãn như nhiều người hiện đại.
Nhưng lúc này đây, đối diện với Giang Liễm Chu và nhiệm vụ công chúa bế này, cô lại khẽ siết lòng bàn tay, trong khoảnh khắc ấy thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu.
Giang Liễm Chu tiến lại gần cô một bước, cảm giác áp lực lập tức ập tới.
Vừa nãy khoảng cách còn xa, cô chưa thấy gì. Nhưng hiện giờ, khi ở cự ly gần như thế, cô lại bất giác trở nên căng thẳng.
Cậu ấm Giang đột nhiên bật cười một tiếng, âm cuối nhẹ nhàng lướt qua: “Căng thẳng gì dữ vậy?”
Từ “căng thẳng” vốn không nên tồn tại trong thế giới của một bking.Thịnh Dĩ vừa cố gắng thả lỏng cơ thể, vừa cười khẩy: “Tôi mà phải căng thẳng chắc?”
“Cũng phải.” Giang Liễm Chu gật đầu, giọng thong thả, “Dù sao thì nếu tôi bế không nổi cậu, mất mặt cũng là tôi chứ đâu phải cậu.”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “???”
Cô còn chưa kịp nghĩ ra nên phản pháo câu nói rõ ràng chẳng đứng đắn chút nào của Giang Liễm Chu thế nào, thì đột nhiên cảm thấy cả người nhẹ bẫng, khuỷu chân được ai đó đỡ lên, sau lưng có một bàn tay chống giữ, dù cách lớp quần áo vẫn có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ ấm áp từ người kia.
Tầm mắt bỗng thay đổi, Thịnh Dĩ cố gắng kìm lại tiếng kêu suýt bật ra nơi cổ họng, mím môi. Giây phút này, cho dù Giang Liễm Chu không nói, cô cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng.
Giọng nói lười biếng của anh vang lên bên tai cô, thấp và trầm: “Thả lỏng, dồn trọng tâm xuống dưới. Tôi bế rất vững, nhưng nếu cậu sợ thì…”

Giang Liễm Chu ngừng lại một chút, rồi mới tiếp lời: “…thì cứ dựa vào tôi.”
Thịnh Dĩ không nói gì, cũng chẳng phản bác, chỉ là ra sức che giấu đôi tai đã bắt đầu đỏ ửng. Cô cảm thấy hình như hơi nóng, không rõ là do nhiệt độ cơ thể của Giang Liễm Chu cao hơn cô, hay vì cô đang không thể kiềm chế được việc mặt mình đang dần ửng đỏ.
Cô cố gắng thả lỏng cơ thể, nhưng mười đầu ngón chân trong giày vẫn bất giác co lại. Thịnh Dĩ thầm thở phào trong lòng, may mà bây giờ mới đầu xuân, cô còn đi giày, nếu không, chẳng phải ai cũng sẽ phát hiện ra rằng cô đang hồi hộp đến mức nào.
Thịnh Dĩ thực ra khá cao, dù dáng người mảnh khảnh nhưng chưa bao giờ thuộc kiểu “bé nhỏ đáng yêu”.
Thế nhưng giờ phút này, khi cô hoàn toàn được Giang Liễm Chu bế trong lòng, tựa vào cánh tay anh, đầu mũi cô như được bao phủ bởi một làn hương quen thuộc, toàn là hương vị của Giang Liễm Chu.
Sạch sẽ, mát lành, và khiến người ta đắm say. Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một cô gái mảnh mai được một chàng trai dáng cao thanh tú ôm trọn trong vòng tay. Đẹp đến lạ thường, vừa vặn đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Tư thế ổn định xong. Loa phát thanh vang lên lần nữa:
“Xin mời Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ chuẩn bị, đếm ngược mười giây sắp bắt đầu.”
Hiện trường có rất đông người, vậy mà lúc này lại yên lặng đến kỳ lạ, không một tiếng xì xào. Thịnh Dĩ càng thêm mất tự nhiên, không dám nhìn ánh mắt của bất kỳ ai, khẽ nghiêng đầu, gần như chôn cả mặt vào lồng ngực Giang Liễm Chu.
Anh cúi mắt nhìn cô.
“Mười.”
Thịnh Dĩ hít sâu một hơi.
“Chín.”
“Tám.”

Khi đếm ngược đến “năm”, mũi cô vẫn quẩn quanh mùi hương dịu nhẹ ấy, môi mím chặt.
Một hơi thở ấm nóng áp sát, là anh đang nói gì đó bên tai cô, giọng ép thấp xuống, không bị lọt vào micro tai nghe.
Giọng anh vẫn lười biếng như thường, nhưng lại mang theo sự dịu dàng mà chỉ dành riêng cho cô.
Cùng với tiếng “năm” của đài phát thanh, lọt vào tai Thịnh Dĩ, khiến tim cô như ngứa ngáy, tê dại.
“Tiểu Cửu” Giang Liễm Chu khẽ gọi cô “Đừng sợ, không cần lo lắng gì cả.”
Năm giây cuối cùng của đếm ngược, Thịnh Dĩ như thể không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Cô không trả lời, nhưng rất lạ là cô cũng không còn thấy sợ nữa. Cả thế giới chỉ còn lại nhiệt độ của anh, và tiếng tim đập trong lồng ngực cô.
Cô nhắm mắt lại, khẽ gật đầu, gần như không ai nhìn ra, và rồi chỉ còn một âm thanh vang lên “Chúc mừng hai bạn, nhiệm vụ hoàn thành, tiến lên 8 ô!”
Thịnh Dĩ khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi Giang Liễm Chu từ tốn đặt cô xuống đất, cô lại không khỏi cảm thấy một tia hụt hẫng.
Chỉ bởi vòng tay của anh quá đỗi ấm áp. Các khách mời khác nhìn nhau, ai nấy đều muốn nói gì đó, lại không dám mở lời.
Mọi người rơi vào trạng thái nửa muốn bàn tán, nửa ngại không dám nói.
Cuối cùng, vẫn là Tiết Thanh Phù nhẹ nhàng mở lời: “Anh Chu bế chắc thật đấy, A Cửu chắc nhẹ lắm nhỉ?”
[Cảm ơn Thanh Phù đã phá vỡ bầu không khí yên ắng này! Cảm ơn, cảm ơn nhiều! Nếu còn không ai nói gì nữa, tôi chắc sẽ… tim đập quá nhanh mà đột tử mất thôi hu hu.]
[Ngọt thật đấy, ngọt mà như dao, từng nhát đâm trúng tim, tôi sắp phát điên rồi. Mười giây đó với tôi dài như cả một thế kỷ vậy.]
[Hu hu hu hu, tôi với mấy đứa bạn cùng phòng đã hoàn toàn biến thành ấm đun nước sôi rồi. Tai tôi đỏ bừng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, xin hỏi là đâu phải bế tôi đâu, sao tôi lại căng thẳng đến thế này chứ…]
[A Cửu thật sự quá sức đáng yêu, nhìn thì có vẻ cũng cao, vậy mà bị Chu ca bế lên lại trông nhẹ tênh như chẳng tốn chút sức nào, sao mà nhẹ quá vậy trời!]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds, chị ơi sao không lên tiếng nữa vậy? Em lật tung cả màn đạn tìm bóng dáng của chị đấy!]
[Đừng gọi nữa, đang thở oxy đây.]
……
Nhiệm vụ bế công chúa hoàn thành, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ tiến lên ô thứ mười tám, tạm thời dẫn đầu trong vòng chơi này.
Cô bạn Bking có máu hiếu thắng tên Thịnh, đột nhiên cảm thấy cái ôm công chúa vừa rồi đúng là đáng giá.
Dĩ nhiên, nói vậy cũng không đúng cho lắm, vì suy cho cùng, thế nào cô cũng chẳng “thiệt”.
Bởi vì người vừa bế cô lên, chính là Giang Liễm Chu – người có hàng triệu fan, là đỉnh lưu suốt bao năm, là người mà chỉ cần xuất hiện trên đường cũng đủ gây chấn động.
Trò chơi tiếp tục.
So với vận may liên tục của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, cặp Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân cũng khá suôn sẻ, thường xuyên rút được nhiệm vụ có lợi.

Nhưng cặp Tiết Thanh Phù – Du Thâm và Tống Viêm – Doãn Song thì rõ ràng không may mắn như vậy.
Toàn gặp nhiệm vụ xong lại phải lùi bước, hiếm hoi lắm mới rút được ô tiến, vậy mà tốn bao công sức rồi vẫn không hoàn thành nhiệm vụ, đúng kiểu “nỗ lực, nỗ lực, nỗ lực… rồi cũng uổng công”.
Đến lần đổ xúc xắc thứ ba, cuối cùng Tiết Thanh Phù và Du Thâm cũng gian nan lắm mới từ vài ô âm quay trở lại vạch xuất phát.
Đến lượt nhóm Tống Viêm, tới lượt Doãn Song đổ xúc xắc, cô lẩm bẩm cầu nguyện trong miệng, hy vọng lần này là ô tiến, rồi thành kính ném xúc xắc ra.
Ra số 3, Tống Viêm đi lật thẻ nhiệm vụ, Doãn Song chắp tay cầu khấn, còn Tống Viêm vừa mở ra liền thấy…
[Vì ngoan ngoãn đáng yêu gọi từng khách mời có mặt ở đây là “ba”, cho nên…]
Tống Viêm: “……”
Doãn Song thấy vẻ mặt bất lực của anh ấy, lập tức sốt ruột ngó sang xem thử, rồi: “……”
Cái nhiệm vụ này… rốt cuộc là tên nào thiếu đạo đức nghĩ ra vậy?! Khán giả trong phòng livestream đã cười đến phát cuồng.
[Haha tôi thấy Song Song với Tống Viêm số cũng không đỏ cho lắm, đau lòng ghê.]
[Nói thật, nhiệm vụ kiểu này… có cảm giác là của một trong hai người nhóm Chu ca – A Cửu viết, mà khả năng cao là “vợ A Cửu”. Một đại mỹ nhân sao lại cứ mê làm bking vậy trời!]
[Giờ phải làm sao đây, tôi thấy nhiệm vụ được miêu tả là “ngoan ngoãn đáng yêu”, khả năng cao là ô tiến. Song Song với Tống Viêm vất vả lắm mới rút được ô tiến, giờ bỏ thì phí quá chừng luôn ấy!]
Quả thật, đó chính là điểm khiến Tống Viêm và Doãn Song lưỡng lự.
Nếu từ bỏ thì đúng là quá tiếc, vì nhìn kỹ thì nhiệm vụ này cũng không khó đến mức không làm được, chỉ là mất mặt chút thôi.
Huống chi theo quy định, chỉ cần một trong hai người hoàn thành là được rồi.
Doãn Song nghiến răng: “Làm đi, mất mặt chút có là gì? Cậu xem Chu ca còn bế công chúa A Cửu được, chúng ta chẳng qua gọi một tiếng ‘ba’ thôi mà.”
Nghe cũng có lý, Tống Viêm gật đầu đồng tình: “Vậy thì đồng ý nhé?”
Doãn Song vỗ vai anh ấy: “Ừ, đi đi anh bạn.”
Tống Viêm: “……”
Bảo sao cô nói chuyện nhẹ nhàng thế, thì ra tính sẵn hết rồi. Khán giả trước màn hình liền trơ mắt nhìn Tống Viêm đi đến trước từng vị khách mời, vừa cung kính vừa nhục nhã gọi một tiếng “ba”, đi một vòng trọn vẹn.
Đúng là vừa ngoan vừa đáng yêu thật, chỉ có điều, mấy khách mời khác ít nhiều gì cũng tỏ ra chút thương cảm, riêng “bking Thịnh” thì nở nụ cười.
Sau đó cô thò tay vào túi, lục lọi hồi lâu, lấy ra một cái bao lì xì đưa cho Tống Viêm, hào phóng nói: “Ngoan.”
Tống Viêm: “……”
Ý là mấy người phụ nữ này, ai cũng tính trước cả rồi phải không?! Đợi đến khi Tống Viêm vất vả gọi xong cả vòng, loa phát thanh vang lên: “Chúc mừng nhóm Tống Viêm – Doãn Song hoàn thành nhiệm vụ, tiến lên 1 ô.”
Tống Viêm: “……”
Doãn Song: “……”
Cả phòng livestream: “……”
Ai xem xong không thốt lên một câu: “Tội nghiệp” chứ.
Thịnh Dĩ lặng lẽ quay đầu, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Trong bầu không khí im lặng ấy, chỉ có đại thiếu gia nhà họ Giang vẫn giữ dáng vẻ thờ ơ như thường, còn mở miệng an ủi Tống Viêm và Doãn Song: “Ít ra thì cũng tiến lên được một ô, nhiệm vụ không hoàn thành thì phải lùi một bước đấy.”
Tống Viêm và Doãn Song im bặt.
[Anh à… Giang Liễm Chu của em ơi, hay là từ giờ đừng nói gì nữa được không?]
[An ủi thực sự: xoa dịu nỗi buồn của người bị tổn thương; an ủi giả trân: rắc muối vào vết thương và lời biện hộ cho “hung thủ”.]
[Nếu anh không phải là Giang Liễm Chu, thì bây giờ đã bị trùm bao đánh một trận ra trò, còn fan của anh chỉ lạnh nhạt buông một câu “Lên đường bình an”.]
Trò chơi càng về sau, không khí lại càng căng thẳng.
Vận may của Thịnh Dĩ vốn không tệ, tiếc là đồng đội của cô – Giang Liễm Chulại ném xúc xắc tệ đến thảm thương, liên tục đụng phải những nhiệm vụ khó nhằn, tiến một bước lùi hai bước, hết sức chóng mặt.
Trái lại, Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân lại là hình mẫu ổn định, mỗi lần rút thẻ đều không bị chênh lệch nhiều về số bước, nhiệm vụ cũng đơn giản hơn, cứ thế đều đặn tiến lên.
Còn Tiết Thanh Phù và Du Thâm thì… ngoại trừ lần đầu xui xẻo rút phải thẻ của Thịnh Dĩ, những vòng sau cũng ổn định trở lại.
Chỉ có Tống Viêm và Doãn Song, phải nói là, hai người họ tụ lại với nhau cứ như thể sinh ra đã mang theo buff gây cười vậy.
Vài vòng chơi kết thúc, trận đấu chuẩn bị bước vào màn quyết chiến, chỉ còn một vòng nữa thôi là có thể phân thắng bại.

Lúc này, thứ tự ném xúc xắc bỗng trở nên cực kỳ quan trọng. Tới lượt Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu, mà lại là Giang Liễm Chu ném xúc xắc.
Thịnh Dĩ nhìn vị trí hiện tại của các đội, rồi nhìn sang Giang Liễm Chu, cuối cùng lại nhìn về phía xúc xắc, trầm mặc một lúc.
Thật ra trong luật chơi không quy định phải thay phiên nhau ném trong nhóm, mà giờ chỉ còn vài ô nữa thôi, nếu cô ném thì xác suất chiến thắng cao hơn Giang Liễm Chu rất nhiều.
Giang Liễm Chu nghiêng đầu, lười biếng hỏi: “Cậu ném nhé?”
Thịnh Dĩ suy nghĩ một chút: “Thôi, cậu ném đi. Thắng thì thắng, thua thì chịu, tôi nhận.”
Giang Liễm Chu bật cười một tiếng: “Có tí niềm tin vào tôi chút được không?”
Thịnh Dĩ không nói gì, chỉ nhìn anh chăm chú vài giây.
Giang Liễm Chu: “……”
Bắt đầu ném xúc xắc, có lẽ anh là người duy nhất trong trường quay không hề căng thẳng, như thể thực sự không để tâm đến kết quả, hoặc có lẽ là vì đã tính trước được mọi thứ, ung dung ném một cú, xúc xắc lăn ra sàn.
Kết quả thật sự không tệ…Số 4.
Còn là số cao nhất mà anh ném được từ đầu buổi đến giờ, Thịnh Dĩ dường như được tiếp thêm động lực từ con số “4” trên mảnh đất hoang tàn này, không do dự tiến lên phía trước, cầm thẻ nhiệm vụ lật ra xem.
[Bên nữ gọi điện cho người thân gần đây từng liên lạc, nói rằng “Bác/Chú, cháu có người mình thích rồi”, dũng khí bộc phát nên được……]
Thịnh Dĩ: “……”
Rốt cuộc là ai viết ra mấy cái thẻ nhiệm vụ này vậy? Cô còn tưởng thẻ mình viết đã đủ oái oăm lắm rồi, không ngờ càng rút càng vô lý!
Theo quy định, những nhiệm vụ yêu cầu “gửi tin nhắn” hoặc “gọi điện” sẽ không được chiếu trực tiếp cho khán giả xem, để tránh tiết lộ thông tin ngoài lề, khiến nhiệm vụ trở nên quá dễ và làm mất đi ý nghĩa ghi hình.
Vì vậy, khán giả chỉ thấy Thịnh Dĩ lộ vẻ bất lực, rõ ràng lại rút phải thẻ nào đó đầy quái đản.
[Cho tôi xem với! Rốt cuộc là viết gì trên thẻ thế?!]
[Không thể không nói, mấy vị khách mời này đối xử với nhau, kể cả với bản thân đều quá tàn nhẫn mà…]
Thịnh Dĩ vừa đưa thẻ cho Giang Liễm Chu vừa lẩm bẩm: “Cái này là của ai vậy? Lần này tôi thật sự không biết rồi.”
Giang Liễm Chu: “Tôi biết.”
Anh còn nói thêm: “Mà nhiệm vụ này đúng là quan trọng thật.”
Thịnh Dĩ khựng lại, hỏi: “Của cậu à? Tiến hay lùi?”
Giang Liễm Chu khẽ gật đầu, đáp: “Tiến, mà là…”
Anh vừa nói, vừa có chút bất lực: “Tiến thẳng về đích.”
Thịnh Dĩ: “……”
Ác thật, tức là nếu từ bỏ hoặc thất bại trong nhiệm vụ này, thì sẽ phải lùi thẳng về vạch xuất phát?
Cô quay đầu lại, nhìn mấy con số xúc xắc mà hai người vừa ném ra, cùng hàng loạt nhiệm vụ mà họ đã cật lực hoàn thành.
Còn cả khoảnh khắc cô cực kỳ không tự nhiên mà để anh công chúa bế trong mười giây.
Cái giá đã bỏ ra thực sự quá lớn, nếu giờ mà phải quay lại điểm khởi đầu, chẳng phải tất cả đều đổ sông đổ biển rồi sao?
Nhưng ngược lại, nếu hoàn thành được nhiệm vụ, họ sẽ bước một bước tiến thẳng đến đích, trở thành quán quân của vòng này.
Thịnh Dĩ ngẫm nghĩ, mặc dù ba lần ghi hình trước, cả hai đều giành được quán quân ở vòng cuối cùng, nhưng dường như chưa từng giành được thành tích cao ngay từ vòng đầu.
Nghĩ đến đây, nhìn lại tấm thẻ nhiệm vụ trên tay, cô bỗng thấy… dường như cũng không đến mức quá khó khăn nữa rồi.
Huống hồ, mặc dù cô cũng chẳng nhớ rõ gần đây mình liên lạc với bậc trưởng bối nào, nhưng phần lớn khả năng là ba mẹ hoặc ông nội, mà trong mắt những người đó, cô và Giang Liễm Chu vốn dĩ đã là một cặp rồi.
Cô nói “con có người mình thích rồi” có thể sẽ hơi kỳ lạ một chút, nhưng cũng không đến mức không giải thích nổi.
Cô khẽ đáp: “Được, làm thôi.”
À không, lần này phải nói chính xác là: “Tôi làm.”
Nhân viên nhanh chóng mang điện thoại của cô lên, Thịnh Dĩ mở danh sách cuộc gọi gần đây.
Thấy vậy, khán giả trong phòng livestream cũng bắt đầu đoán già đoán non:
[Lại là nhiệm vụ gọi điện nữa à? Gọi cho ai vậy?]
[Cái thẻ nhiệm vụ này của ai thế, sao thiếu sáng tạo vậy? Chẳng lẽ sẽ bị ám ảnh tâm lý vì các cuộc gọi lần trước.]

[Này chị gái bên trên, chi bằng chỉ thẳng tên ra là “Giang Liễm Chu” cho rồi.]
[? Tôi phản đối, sao lại là Giang Liễm Chu? Nói là Trì Bách tôi còn tin hơn đấy.]
Thịnh Dĩ tiếp tục lướt xuống dưới, bên cạnh có nhân viên giám sát.
Người thân gần đây nhất là Thịnh Nguyên Bạch, cô suy nghĩ một chút, cảm thấy anh họ chưa tính là “trưởng bối”, bèn tiếp tục trượt xuống.
Ừm… mẹ.
Thịnh Dĩ lập tức khen thầm vận may của mình, chuẩn bị gọi cho mẹ. Nhân viên bên cạnh lại đưa tay cản lại, Thịnh Dĩ khó hiểu ngẩng đầu nhìn, nhân viên liền chỉ vào ba chữ “Cô An” ở trên mục “Mẹ” rồi hỏi: “Xin hỏi, người này là?”
Thịnh Dĩ rất thẳng thắn: “Đây là cô giáo tôi, không phải…”
Từ “người thân” còn chưa kịp nói ra, đã nuốt ngược trở lại.
Cô khựng lại vài giây, rồi mở thẻ nhiệm vụ ra nhìn thêm lần nữa, là “trưởng bối liên lạc gần đây”, chứ không phải “người thân”.
Nếu tính như vậy… thì đúng là Cô An phù hợp hơn thật.
Thịnh Dĩ mím môi, lặng lẽ liếc sang Giang Liễm Chu. Không hiểu sao, gọi điện cho mẹ thì không có cảm giác gì, nhưng bảo gọi cho Cô An, cô lại bắt đầu thấy chột dạ.
Giang Liễm Chu hơi nhướng mày: “Không gọi cũng được.”
Thịnh Dĩ lắc đầu, thở dài: “Sao cậu không thể là nữ chính nhỉ?”
Giang Liễm Chu: “…”
Theo lẽ thường, phản ứng bình thường phải là: “Tại sao không phải nam gọi điện?”, chứ không phải “Tại sao cậu không thể là nữ chính” chứ…
Thịnh Dĩ cắn nhẹ môi, sau đó ấn nút gọi.
Điện thoại của cô, Cô An lúc nào cũng nghe rất nhanh. Mới đổ chuông hai tiếng đã bắt máy, giọng nữ dịu dàng quen thuộc truyền qua điện thoại, nhẹ nhàng gọi cô: “A Cửu?”
Thịnh Dĩ “ừ” một tiếng: “Cô ơi, giờ cô đang ở xưởng vẽ à?”
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười nhẹ: “Ừ, nhưng không bận, có chuyện gì sao?”
Giọng nói hiền hòa đến mức khiến người ta dễ dàng hình dung ra dáng vẻ của một bậc trưởng bối dịu dàng, ôn nhu như gió xuân.
Thịnh Dĩ không hiểu sao lại ngẩng đầu nhìn Giang Liễm Chu thêm lần nữa.
Người đàn ông có gương mặt điềm đạm, đang lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt thư thả mà phóng túng như mọi khi.
Cô siết chặt tay rồi lại buông lỏng, cuối cùng quyết định không làm mất thời gian của Cô An, phải giải quyết nhanh gọn: “Cô ơi, em có người mình thích rồi.”
Bên kia điện thoại lặng đi hai giây, với Thịnh Dĩ mà nói, cảm giác như hai thế kỷ trôi qua.
Cô thậm chí còn định bỏ nhiệm vụ, nói với Cô An rằng đây chỉ là một trò chơi thôi, thì nghe thấy giọng cô An truyền lại lần nữa.
Hoàn toàn khác với sự điềm tĩnh thường ngày, giọng của Cô An ngập tràn vui mừng không chút che giấu: “Thật sao?! Là con trai hay con gái vậy?”
Thịnh Dĩ: “…”
Thật không biết phải nói sao… câu hỏi này, đúng là thẻ nhiệm vụ không có hướng dẫn.
Nhưng còn chưa đợi cô trả lời, cô An đã tự mình nói tiếp, giọng điệu vui mừng đến mức dường như có thể tưởng tượng được nét mặt rạng rỡ của bà xuyên qua cả màn hình.
“Dù là con trai hay con gái thì cũng đều tốt cả” cô An nói năng có phần lộn xộn vì xúc động “Đều rất tốt, cực kỳ tốt. A Cửu, cô thật sự rất vui cho em!”
Chỉ là nói mình có người thích thôi, vậy mà cô An lại vui đến mức này sao? Không chỉ Giang Liễm Chu đứng bên cạnh, ngay cả các khách mời xung quanh và khán giả trước màn hình cũng cảm thấy hơi kỳ lạ.
Không hiểu sao trong lòng Thịnh Dĩ lại vừa có chút chua xót, vừa thấy ấm lòng. Cô mím môi, khẽ “ừ” một tiếng qua điện thoại.
“Cô vẫn luôn rất lo cho em. Nhìn tranh của em, cô thật sự không thấy có vấn đề gì, thậm chí còn vẽ đẹp hơn cả cô.” Cô An lại bật cười, “Chỉ là mỗi lần nhìn thấy em bây giờ, cô lại không thể không nhớ đến dáng vẻ lúc đầu mới gặp em.”
Cô An không biết Thịnh Dĩ đang ghi hình, cũng không đợi cô từ chối đã tiếp tục kể: “Hồi đó em nằm trên giường bệnh, mẹ em nói em chẳng khóc cũng chẳng làm loạn, biết mình bị tai nạn, tay phải không thể vẽ được nữa, cũng chỉ ‘ừ’ một tiếng. Sau đó cô nói chuyện với em, em chỉ lặng lẽ nghe, chẳng nói câu nào. Mãi đến một lần cô đến sớm, thấy em vừa tỉnh, em mơ một giấc mơ, rồi nói với cô câu đầu tiên.”
Cô An như đang xúc động: “Em nói, ‘Cô An, dm thật sự rất muốn được vẽ tranh.’”
“A Cửu, không giấu em, lúc đó cô vừa ra khỏi phòng bệnh đã khóc.”
“Sau đó cô nghĩ, không được, nhất định phải dạy em vẽ lại.”
Thịnh Dĩ há miệng, nhưng không nói được lời nào.
“A Cửu, mấy năm trôi qua rồi, em vẫn là học trò mà cô yêu thương và tự hào nhất.” Cô An nói rất nghiêm túc, “Từ khi đổi từ tay phải sang tay trái, từ những ngày đầu em đến cả đường nét cũng vẽ không thẳng, đến bây giờ tranh của em đẹp đến thế, cô thật sự rất hài lòng. Cho nên, điều duy nhất cô còn lo lắng là: em còn có thể vui vẻ mà yêu một người nữa không?”
Cuối cuộc điện thoại, cô An nói: “Người đó là Giang Liễm Chu đúng không? Cô từng xem vài đoạn các em xuất hiện cùng nhau, chỉ khi có cậu ấy bên cạnh, em mới cười rạng rỡ như vậy.”

 


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 56: Em mới cười rạng rỡ như vậy.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...