Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 46: Bài viết hot ra khỏi vòng fandom.

Kể từ khoảnh khắc livestream kết thúc, lập tức có vô số người ùa vào tài khoản Weibo chính thức của chương trình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy, thi nhau giục mở link mua tạp chí.

[Link đâu, link đâu, đã hai phút trôi qua rồi, sao vẫn chưa có link vậy! Ví tiền tôi sẵn sàng từ lâu rồi mà!]
[Làm ơn cho tôi tiêu tiền đi!!! Hôm nay cái buổi này mà tôi được xem miễn phí á? Không thể chấp nhận được! Tôi phải trả tiền, tôi đang khóc đây hu hu hu.]
[Đẹp đến mức phát ngốc luôn rồi, tôi trước giờ không biết là đứng chụp ảnh bên vách núi mà có thể đẹp đến nhường này.]
[Câu “Cùng nhau đến Cảnh Đại nhé” sao mà khiến người ta dễ khóc thế chứ… Nghe xong tự nhiên đau lòng, chắc đó là tâm nguyện lớn nhất của anh Chu từ hồi ấy rồi nhỉ? Nếu năm đó bọn họ cùng đến Cảnh Đại được thì có phải đã ở bên nhau từ sớm không.]
[Tôi chỉ quan tâm lúc nào thì có link! Có giới hạn số lượng không? Tôi có giành được không? Có bao nhiêu người đang giành với tôi vậy?!]

Cứ giục riết, cuối cùng lên luôn hot search. Còn có không ít người qua đường tò mò bấm vào xem thử, thế là fan nhanh chóng lao vào phổ cập kiến thức về chương trình và kế hoạch quyên góp. Ngờ đâu… lại khiến không ít người qua đường muốn tham gia mua ủng hộ thật.

Trong siêu thoại, fan bắt đầu khóc ròng:
[Ai là người phổ cập cho người qua đường vậy?! Mấy người tưởng bây giờ còn giành được nữa à?! Từ giây phút này, siêu thoại không có chị em gì hết, chỉ có… kẻ địch tranh mua tạp chí thôi hừ hừ!]
[Mặc dù đã nói rất nhiều lần nhưng vẫn muốn nhắc lại: đừng để việc quyên góp cho các bé gái nghèo bị phá hoại bởi cơn sốt mua sắm này! Nên! Nếu không mua được, cũng đừng mua hàng chợ đen! Lấy số tiền đó đi ủng hộ các em còn hơn, đừng để cho dân đầu cơ kiếm lời, hiểu chưa!]
[Tôi thực sự rất muốn có được cuốn tạp chí này… Hôm nay livestream khiến tôi xúc động quá trời. Sao lại thế này chứ, rõ là ngốc nghếch học trò non nớt, mà tôi lại yêu đến thế!]

Mọi người réo tag chính chủ rần rần, Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy dù chưa kịp công bố link, cũng đã nhanh chóng đăng một bài weibo:

@NgườiBạnCùngBànNămẤyV:
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ và mong đợi! Link mua sẽ được đăng vào 9:30 sáng mai, và mở bán chính thức lúc 10:00.


Lần in đầu mỗi bộ gồm 200.000 bản, giá bán 50 tệ/bản (đã gồm phí vận chuyển).
Toàn bộ số tiền thu được sẽ được dùng cho kế hoạch hỗ trợ học sinh nghèo như đã cam kết.
Mong mọi người mua theo nhu cầu, không tiêu dùng bốc đồng. Đồng thời, hãy xác nhận đúng kênh mua chính thức, sau này chúng tôi sẽ in bổ sung theo nhu cầu. Xin đừng mua hàng chợ đen.
Xin cảm ơn tất cả!

Các khách mời cũng đồng loạt chia sẻ lại bài đăng này để kêu gọi fan không mua giá cao từ chợ đen, được rất nhiều người khen ngợi.

Quay chương trình thật sự rất hao sức, Thịnh Dĩ vừa quay xong đã về lăn ra ngủ một mạch đến tận 9 giờ 50 sáng hôm sau.

Tối qua còn chưa ăn tối, giờ cô đói đến mức không chịu nổi, liền gọi cho trợ lý Mạnh Nguyên: “Nguyên Nguyên à, giúp chị mang phần ăn lên phòng với.”

Giọng Mạnh Nguyên bên kia đầu dây nghe có vẻ cực kỳ căng thẳng: “Dạ được, chị Thịnh Dĩ… nhưng mà…”

Thịnh Dĩ nhíu mày: “Nhưng mà?”

Mạnh Nguyên làm trợ lý cho cô lâu như vậy, chuyện gì cũng vâng dạ, lần đầu tiên Thịnh Dĩ nghe thấy từ “nhưng mà” từ cô nàng.

Giọng Mạnh Nguyên run run, qua điện thoại cũng cảm nhận được sự bối rối không yên: “Nhưng mà… chị ơi, chị có thể đợi 10 phút nữa được không? Em… em phải giành mua tạp chí của chị với anh Chu lúc 10h… Em sợ mình không kịp mua được hu hu…”

Thịnh Dĩ: “…”

Mạnh Nguyên còn ấm ức kể khổ: “Tối qua em vốn định nhờ con bạn thân của em mua hộ, nó cũng đồng ý rồi. Ai dè sau khi em nhờ thì nó nổi hứng, thức trắng đêm lên Bilibili xem lại các video cắt ghép của chị với anh Chu. Xem xong rồi nó nói… nó muốn mua cho bản thân nó luôn hu hu, quá đáng lắm luôn á!”

Thịnh Dĩ: “…Chị…”

Còn chưa kịp nói gì, Mạnh Nguyên đã vội vàng cúp máy: “Không nói nữa chị Dĩ, em phải chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu rồi!”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô im lặng hai giây.

Vốn dĩ cô định nói với Mạnh Nguyên rằng… chương trình sẽ tặng mỗi khách mời 100 bản, cô hoàn toàn có thể cho Mạnh Nguyên mấy quyển.

Mười giờ.

Thịnh Dĩ ngáp một cái, dựa lưng vào gối ngồi dậy, chuẩn bị lát nữa xem thử tình hình bán tạp chí thế nào.

Dù Mạnh Nguyên nói sợ không mua được, nhưng Thịnh Dĩ biết, tổng cộng có tận hai trăm ngàn bản, sao mà không giành được cơ chứ?

Cô cũng không định làm gì to tát, chỉ tính nếu doanh số trông có vẻ thảm thì cô sẽ mua ít bản, coi như quyên góp từ thiện.

Thịnh Dĩ bấm vào đường link, liếc nhìn đồng hồ.

9 giờ 59 phút.

Cô lẩm nhẩm đếm ngược theo thời gian: “Ba, hai, một” rồi nhanh tay làm mới giỏ hàng, nhấn thanh toán.…bị đơ.

Sau ba giây đơ cứng, màn hình hiện: sản phẩm trong giỏ đã hết hàng.

Thịnh Dĩ: “?”

Cô… cô bị lỗi giỏ hàng rồi đúng không?! Cô suy nghĩ một chút, rồi bấm vào siêu thoại #Mộc Dĩ Thành Chu xem tình hình thế nào.

Không khí trong siêu thoại đúng là hai thái cực rõ rệt, ai mua được thì hí hửng khoe đơn, còn ai trượt thì gào khóc, đồng thời đi hỏi xem có ai chịu nhường lại không.

Thịnh Dĩ: “…”

Hai…Trăm…Ngàn… Bản.

Vậy mà chỉ mất đúng ba giây đã hết sạch!

Cô do dự một chút, rồi nhắn cho Ivan:
[A Cửu: Cậu đặt in bao nhiêu bản vậy?]
[Ivan: ?]
[Ivan: Tiểu thư của tôi ơi, cậu không biết tốc độ bán tạp chí của tôi từ trước tới nay à?]
[Ivan: Nhìn lại xem cậu đối diện với ai đi, là “anh Chu của cậu” đó.]
[Ivan: Anh Chu của cậu lần đầu tiên trang điểm cho người ta, lần đầu tiên chụp ảnh bìa đôi, lần đầu tiên chọn đồ cho người khác mặc, chậc chậc chậc.]


[A Cửu: Vậy “anh Chu” của tôi có muốn thử luôn cảm giác “lần đầu tiên bị người ta chặn liên lạc” không?]
[Ivan: …]
Không dám hó hé gì.jpg

Nhờ vào sự kiên trì của Mạnh Nguyên, Thịnh Dĩ lần này vẫn cùng Giang Liễm Chu trở về thành phố Minh Tuyền.

Khi đang ngồi chờ ở phòng chờ sân bay, Giang Liễm Chu nhận được một cuộc điện thoại, là từ Hứa Quy Cố.

Đầu dây bên kia nhàn nhã trêu: “Nhờ phúc của đại lưu lượng Giang tổng, trường Đại học Cảnh Thành của chúng ta lại leo lên hot search lần nữa rồi đó. Cái biển quảng cáo sống vĩnh cửu này, ban tuyển sinh còn nói với tôi là năm nào cũng có đám sinh viên vì cậu mà thi vào đấy.”

Giang Liễm Chu khẽ cười khẩy, duỗi dài đôi chân, cả người ngồi cực kỳ lười nhác và thong thả. Đại thiếu gia nhà họ Giang mà, xưa nay nói chuyện chưa bao giờ biết đến hai chữ “khiêm tốn”.

“Đương nhiên rồi, nếu năm đó tôi không bận chạy show sau tốt nghiệp thì vai trò ‘đại diện sinh viên xuất sắc’ đâu đến lượt cậu?”

Thịnh Dĩ từ từ ngẩng đầu, liếc anh một cái.

Hứa Quy Cố là bạn thân bao năm của Giang Liễm Chu, đương nhiên đã quá quen với kiểu nói chuyện “muốn ăn đòn” này, cũng chẳng thèm tranh cãi ai xứng đáng là sinh viên ưu tú hơn, chỉ cười nhạt: “Dạo này tôi nghe bạn bè bảo có một bác sĩ Đông y giỏi lắm, đặc biệt có nghiên cứu bảo vệ cổ họng. Khi nào cậu về Cảnh Thành thì tôi dẫn đi.”

“Cảnh Thành à?” Giang Liễm Chu nhàn nhạt nhắc lại một lần, rồi đột nhiên rời mic điện thoại ra một chút, quay sang hỏi Thịnh Dĩ: “Khi nào thì cậu về đó?”

Thịnh Dĩ: “?”
Hứa Quy Cố: “??”

Hứa Quy Cố nhất thời không hiểu logic của Giang Liễm Chu là gì. Cậu ta bảo dẫn Giang Liễm Chu đi khám Đông y, thì liên quan gì đến Thịnh Dĩ? Sao lại phải hỏi cô bao giờ về?

Thực ra Thịnh Dĩ cũng chẳng hiểu được… nhưng mà…Đại thiếu gia nhà họ Giang lúc nào cũng lý lẽ đầy mình.

Anh thậm chí còn khẽ nhướng mày, phản bác lại Thịnh Dĩ “Chẳng phải cậu đã đồng ý với tôi là sẽ cùng vào Cảnh Đại sao? Sao đây, tiểu thư Thịnh lại định lật lọng à?”

Thấy chưa, lý lẽ có thể dẻo đến mức hơn cả người bình thường.

Thịnh Dĩ: “…”

Cô chậm rãi đáp: “Cho dù có đồng ý thật thì cũng chỉ là tôi tiện miệng nói chơi thôi, vậy mà cậu cũng nhớ kỹ như vậy à?”

Giang Liễm Chu khẽ “chậc” một tiếng: “Tất nhiên là nhớ rồi. Tôi là ai chứ? Đường đường là Giang Liễm Chu, nổi tiếng coi trọng lời hứa. Cậu nợ tôi ba đồng hồi cấp ba, tôi vẫn còn nhớ rành rọt đấy.”

Thịnh Dĩ: “…”

Đầu dây bên kia, Hứa Quy Cố: “…”

Hứa Quy Cố bây giờ đã hoàn toàn không nhớ nổi mục đích ban đầu gọi cuộc điện thoại này là gì nữa.
Lẽ nào là để nghe Giang Liễm Chu với Thịnh Dĩ đấu khẩu tình tứ?

Vốn là người dễ tính, nhưng khoảnh khắc này Hứa Quy Cố thật sự cảm thấy mình chẳng còn kiên nhẫn nổi, “cạch” một tiếng, thẳng tay cúp máy.

Mà Giang đại thiếu gia thì hoàn toàn không cảm thấy mình có gì sai. Ngược lại còn nghe thấy tiếng “tút tút” trong điện thoại thì cau mày lắc đầu bực bội: “Cái kiểu gì vậy trời? Tự gọi điện đến, chưa nói xong việc đã dập máy rồi?”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô lúc nào cũng rất thẳng thắn: “Hay là… thử tìm nguyên nhân từ phía mình trước xem?”

Giang Liễm Chu uể oải ngả người ra ghế sofa, dáng vẻ lười nhác: “Tôi thì có nguyên nhân gì được chứ, phải không Mạnh Nguyên?”

Mạnh Nguyên im lặng mất hai giây.

Cô đúng là không thể nói dối trắng trợn, nhưng mà vấn đề là… Hứa Quy Cố cũng là sếp của cô, Giang Liễm Chu cũng là sếp của cô, mà cô thì chỉ là một trợ lý nhỏ nhoi, bênh ai cũng không ổn.

Vì vậy sau khi cân nhắc kỹ càng, cô liếc nhìn đồng hồ, đáp: “Chắc là anh Hứa nghĩ lát nữa anh sẽ lên máy bay, nên mới vội cúp máy ạ.”

“Ồ~” Xem ra lời giải thích này Giang đại thiếu gia cũng tạm chấp nhận được, anh gật gù hai cái, làm bộ làm tịch nói với vẻ rộng lượng: “Thôi được, vậy thì tha cho cậu ta lần này.”

Thịnh Dĩ thật sự không biết nên nói gì luôn, quay đầu nhìn Mạnh Nguyên một cái, chân thành khen: “Khổ cho em rồi, Nguyên Nguyên.”
Đúng là… nơi làm việc gió tanh mưa máu, chẳng dễ sống gì cả.

Trước khi lên máy bay, Thịnh Dĩ nhận được một tin nhắn WeChat. Là từ nhân viên phụ trách liên hệ với cô bên phía chương trình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy.

[Chị Thịnh Dĩ, buổi chiều vui vẻ ạ. Xin lỗi vì đã làm phiền chị vào lúc này. Chúc mừng chị và anh Chu đã bán hết sạch tạp chí với tốc độ kỷ lục, giành được hạng nhất trong buổi ghi hình lần thứ ba. Tập này sẽ được phát sóng online sau một tuần nữa. Như một phần phúc lợi dành cho fan, tổ chương trình hy vọng chị và anh Chu có thể cùng mở một buổi livestream để xem tập đó. Không biết chị thấy thế nào ạ?]

Thịnh Dĩ nhìn dòng tin nhắn, hơi ngẩn người.

Lại livestream cùng Giang Liễm Chu à? Lại còn là cùng xem tập phát sóng luôn? Thế rốt cuộc là để fan xem chương trình, hay là xem hai người bọn họ?

Cô suy nghĩ một chút rồi trả lời:
[A Cửu: Anh Giang đã đồng ý chưa?]

Bên tổ chương trình chắc cũng đang chờ tin cô nên trả lời rất nhanh:
[Chúng tôi đã liên hệ với quản lý của anh Chu rồi, anh Trang bảo trước tiên hỏi ý chị, nếu chị đồng ý thì anh Chu có 99% sẽ đồng ý theo ạ.]

[A Cửu…]
[A CửuVậy anh Trang có nói lý do của 1% còn lại không? Lý do mà anh Giang sẽ từ chối ấy?]

[Trang Nghiêu: … Cái đó thì… trừ khi Giang Liễm Chu làm chuyện gì lén lút có lỗi thôi.]

[A Cửu…]

Phải nói là, ở một khía cạnh nào đó, Trang Nghiêu đúng là quá hiểu nghệ sĩ nhà mình rồi.

Thịnh Dĩ cũng không vội đồng ý ngay, chỉ bảo sẽ cân nhắc và sớm phản hồi, thì đã đến giờ lên máy bay.

Giống như lần trước, cô và Giang Liễm Chu đều mua vé hạng nhất, ghế lại còn xếp liền kề.

Ngồi chưa được bao lâu, Giang Liễm Chu đã rút ra một quyển tạp chí, tùy ý lật xem từng trang một cách thảnh thơi, trông có vẻ khá là nhàn nhã.

Thịnh Dĩ liền nhân lúc đó giả vờ hỏi vu vơ, như thể chỉ thuận miệng nhắc đến: “Tổ chương trình có đề cập chuyện livestream cùng nhau xem tập vừa quay, cậu biết chưa?”

Giang Liễm Chu thật sự rất thư thái, một tay chống đầu, lật thêm mấy trang nữa mà không ngẩng lên:


“Giờ thì biết rồi.”

Nghĩa là Trang Nghiêu còn chưa kịp bàn với anh.

Thịnh Dĩ gật đầu, lại tiện miệng hỏi tiếp: “Thế cậu thấy sao?”

“Tôi sao cũng được,” Giang đại thiếu gia vẫn phối hợp rất dễ, có lẽ thấy tạp chí nhàm chán nên lật liền ba bốn trang một lượt, mắt quét qua như gió thoảng, “Cậu đồng ý thì tôi cũng đồng ý.”

Thịnh Dĩ còn đang cân nhắc trong lòng, thì Giang Liễm Chu đột nhiên đóng sầm tạp chí lại, ngồi thẳng lưng lên, ngay lập tức mất hết vẻ thong thả lúc nãy.

Anh hỏi lại: “Tập lần ghi hình thứ 3? Là cái vừa quay xong đấy à? Chúng ta cùng nhau xem?”

Thịnh Dĩ “ừ” một tiếng.

Giang Liễm Chu đưa tay khẽ che miệng, giả vờ ho nhẹ một cái rồi trịnh trọng nói: “À… tôi nhớ ra hôm đó hình như tôi có việc bận, chắc không livestream cùng cậu được đâu.”

Thịnh Dĩ hơi híp mắt lại.

Giang Liễm Chu thì né ánh mắt của cô, còn không quên phối hợp diễn sâu, đấm đấm vai mình rồi thở dài một hơi: “Dạo này công việc đúng là bận thật, mệt mỏi quá rồi, không thì tôi cũng muốn sớm nghỉ hưu lắm chứ.”

Thịnh Dĩ thong thả gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu: “Thật vậy sao?”

“Chứ còn gì nữa!” Giang Liễm Chu vội vã gật đầu theo.

“Nhưng mà…” Giọng Thịnh Dĩ chậm rãi, đầy ẩn ý, “Anh Trang có nói với tôi… hôm đó cậu không có lịch làm việc gì cả, còn bảo cậu đã cố tình để trống để xem chương trình.”

Giang Liễm Chu: “…”

Thịnh Dĩ tiếp tục: “Anh Trang còn nói, nếu cậu không chịu đồng ý livestream thì chứng tỏ… là đã làm chuyện gì có lỗi với tôi.”

Giang Liễm Chu: “…”

Một cái nồi úp xuống đầu, Giang đại thiếu gia còn dám phản kháng gì nữa? Chỉ đành xua tay chịu trận: “Sao có thể chứ?”

“Thật vậy không?” Thịnh Dĩ khẽ nheo mắt, “Vậy tại sao cậu lại không chịu đồng ý?”

Giang Liễm Chu: “…”

Không hổ là Giang Liễm Chu – người theo đuổi danh vọng, nhưng tuyệt đối không cho phép mất mặt.
Ngừng một lát, anh bèn dõng dạc nói: “Tôi chưa từng nói không đồng ý mà, livestream thì livestream!”

Thịnh Dĩ lại híp mắt lần nữa, còn cố ý khen một câu: “Tôi biết ngay mà, cậu sẽ đồng ý thôi, quả nhiên tôi nhìn người chưa bao giờ sai. Thế để tôi báo với bên chương trình ngay nhé?”

Giang Liễm Chu: “…”
Thôi xong rồi. Thế này là ngay cả đường lui cũng không có luôn.

Tin tức Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu sẽ cùng livestream xem tập ba phát sóng, nhanh chóng lan tỏa như gió xuân khắp cõi mạng.

Cư dân mạng lập tức sôi sục. Ở nơi Thịnh Dĩ không nhìn thấy, fan CP “Mộc Dĩ Thành Chu” ăn mừng chẳng khác nào đón Tết, thiếu điều đem cả pháo hoa ra bắn mừng.

Tất nhiên, có một bộ phận là đang hân hoan ăn mừng
[Á á á vui quá đi mất! Vậy là tuần sau được gặp Chu ca và A Cửu rồi, tuần kế tiếp lại được xem livestream! Đây là chuyện vui nhân gian gì vậy trời ơi!]
[Hu hu hu đoán trước luôn đi, hai người họ sẽ xem ở đâu đây? Nhà A Cửu? Nhà Chu ca?]
[Các chị ở trên nghĩ gì vậy chớ? Chắc chắn là ở studio của Chu ca rồi, A Cửu trước đó còn hay đến đó nữa mà!]
[Tái hợp rồi! Cảm ơn vì cho ăn cơm chó! Share bài này, rút thăm tặng 10 cây kem nền bản A Cửu! Không giới hạn fandom, miễn là chưa từng nói xấu Chu ca hay A Cửu đều có thể tham gia!]

Nhưng cũng có vài người… không hẳn là vì vui sướng
[Cảm ơn tổ chương trình!!! Mình yêu các bạn! Lúc trước còn tiếc là không được thấy Chu ca bị lật thuyền, ai ngờ!]
[jlz đáng đời anh đấy! Đã bảo đừng có mà lắm trò, sớm muộn gì cũng té sấp mặt, ai ngờ không nghe lời mẹ dặn Hừ! Tôi sẽ soi từng khung hình livestream, nhất định phải thấy anh bị A Cửu vả mặt!]


“Chu ca buổi tối vui vẻ!”
“A Cửu buổi tối vui vẻ!”

Sau đó là: “Hai người đã ăn tối chưa?” Và cuối cùng… màn hình bị một câu chiếm lĩnh toàn bộ.

[Hỷ.]

Tựa như…Chỉ cần Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ xuất hiện trong cùng một khung hình, thì dòng bình luận ấy sẽ không bao giờ biến mất.

Nửa tiếng đầu khi livestream mở, đúng như đã thông báo với fan từ trước, là thời gian giao lưu tương tác.

Thế nên lúc này, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ không chỉ có thể nhìn thấy bình luận của khán giả, mà còn sẽ chọn ra vài câu để phản hồi trực tiếp.

[Bình thường A Cửu hay làm gì vậy ạ?]

Thịnh Dĩ vốn là người biết tự điều tiết cảm xúc, nên trực tiếp bỏ qua những câu hỏi nhạy cảm hoặc tiêu cực, chọn một câu “an toàn” để trả lời.

Cô chậm rãi đọc câu hỏi xong, tiện tay đưa cho Giang Liễm Chu một hộp sữa. Giang thiếu gia dửng dưng nhận lấy, mở nắp, rồi đưa lại cho cô.

Thịnh Dĩ nhấp một ngụm, rồi mới trả lời: “Tôi khá là hướng nội, bình thường cũng chỉ đọc sách, chơi xếp hình, xem video, thỉnh thoảng vẽ tranh, hoặc lướt mạng.”

[Lướt mạng… Không hiểu sao, từ này nghe từ miệng A Cửu lại cảm thấy đáng yêu không chịu được hahaha.]
[A Cửu có lướt Weibo không ạ? Em muốn biết chị có theo dõi một vài blogger nổi tiếng nào không, ví dụ như… một vài đại fan~]

Thịnh Dĩ nghiêng đầu, hỏi ngược lại: “Đại fan? Là đại fan gì cơ?”

Có lẽ không ai nghĩ Thịnh Dĩ sẽ phản ứng lại câu hỏi này, nên phần bình luận lập tức bùng nổ.

[Chính là đại fan của tụi em á! Tài khoản “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” chị ơi~]
[Chị ấy siêu cấp lợi hại luôn ạ, em ghen tỵ chết đi được, một mình cướp được tận năm trăm cuốn tạp chí! Còn nói là thấy tụi em hơi “non tay” nên cố tình nhường bớt. Em: ??? Biết tụi em non mà còn giành năm trăm cuốn là sao, quá đáng vừa thôi chị ơi!]
[Chị “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” ấy, bài mới nhất của chị ấy còn được share ra khỏi fandom nữa kìa. A Cửu ơi, chị không thấy sao? Em thì lại khóc mất rồi, chỉ là một dòng trạng thái thôi mà cũng khiến em nghẹn ngào luôn.]

Thịnh Dĩ nghe loáng thoáng là hiểu đại khái, khẽ gật đầu, rồi quay sang hỏi Giang Liễm Chu bên cạnh: “Cậu biết bài đăng đó không?”

Giang thiếu gia nhún vai một cái, lười biếng nói: “Sao tôi biết được chứ?”

“Không phải cậu tự xưng là ‘Bách khoa toàn thư sống’ à?” Thịnh Dĩ lắc lắc đầu, “Ngày nào cũng cái này không biết, cái kia cũng không biết, cậu mà là bách khoa thì chắc cũng chỉ là ‘toàn thư cấp mười’ thôi.”

Giang Liễm Chu: “…”

Thiếu gia Giang vẫn rất đĩnh đạc: “Tôi bận trăm công nghìn việc, làm gì có thời gian xem mấy cái này?”

Thấy bình luận cứ liên tục nhắc đến bài đăng kia, Thịnh Dĩ cũng bắt đầu tò mò, liền đưa tay ra đòi điện thoại. Giang Liễm Chu “chậc” một tiếng: “Sao phải dùng điện thoại của tôi?”

Tuy miệng thì nói vậy, nhưng tay lại rất thành thật, mở khóa xong liền đưa điện thoại cho cô. Thịnh Dĩ nhập “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” vào thanh tìm kiếm Weibo, rất nhanh đã hiện ra tài khoản của blogger đó.

[Khoan đã… sao trong điện thoại của Chu ca lại hiện gợi ý “Mộc Dĩ Thành Chu” mà không phải “Gỗ Đóng Thành Thuyền” vậy hả??]
[……Ai đó không phải là mỗi ngày đều âm thầm search “Mộc Dĩ Thành Chu”, vừa xem vừa cười trộm sao?]
[Aaaaaa! Aaaaaa! Đây ai chịu nổi chứ! Đường đường là sinh tử nhai CP đấy!!]

Thịnh Dĩ nhấn vào trang chủ của blogger kia, rất nhanh đã thấy bài đăng được dân mạng gọi là “bài viết hot ra khỏi vòng fandom”.

Quả thực rất hot. Hơn 100.000 lượt chia sẻ, hơn 200.000 bình luận, lượt thích thì gần 500.000.

Nội dung bài đăng là…

Mộc Dĩ Thành Chu yyds:
“Giang Liễm Chu nổi tiếng nhiều năm, vậy mà chẳng vướng vào tin đồn tình cảm nào, tôi từng nghĩ chắc anh ấy sẽ không yêu ai.
Nhưng giờ mới phát hiện, thì ra một minh tinh đỉnh lưu cũng có thể âm thầm thích một người suốt nhiều năm, sẽ cất giữ từng mẩu giấy cô ấy viết từ hồi xưa, sẽ nhớ rõ mọi sở thích của cô ấy, sẽ vui đến mức không giấu nổi khi gặp lại sau bao năm xa cách.
Làm ơn đi mà, hãy để CP của tôi được thành đôi, để giấc mơ yêu thầm thành hiện thực.”

Thịnh Dĩ từ từ đưa màn hình điện thoại về phía Giang Liễm Chu.

Anh liếc mắt nhìn hai cái: “…”

Giang thiếu gia nhướng mày, vẻ mặt như không thể hiểu nổi: “Thế còn cậu? Lúc ngồi cano thì nhớ tôi, vẽ robot cho tôi, đến lượt ước nguyện cũng nhường cho tôi, sao không ai nói là cậu mới là người thầm yêu tôi trước hả?”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 46: Bài viết hot ra khỏi vòng fandom.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...