Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 45: Cùng nhau đến Cảnh Đại nhé!

Hồi đó, Giang Liễm Chu đúng là đã chuẩn bị rất nhiều.

Anh có một thẻ ngân hàng để dành riêng, dù chỉ là tiền lì xì với tiền tiêu vặt thường ngày thôi, nhưng với tư cách đại thiếu gia nhà họ Giang, số tiền đó gộp lại cũng đã là một khoản kha khá rồi.

Anh hỏi mẹ mình về các thương hiệu mỹ phẩm, rồi hỏi đến từng mã màu cụ thể, chép cả một quyển sổ đầy những ghi chú chi chít.

Học đến mức đầu óc quay mòng mòng, còn mệt hơn làm liền mười đề thi tổ hợp lý – hóa – sinh.

Mấy cái mã màu toàn là dãy số rối tung, Giang thiếu gia cầm hai thỏi son mà mẹ bảo khác màu, đối chiếu kỹ đến độ muốn dán mắt vào, nhìn mãi mà vẫn không phân biệt được rốt cuộc khác chỗ nào.

Mẹ Giang thấy vậy, còn cố tình trêu chọc: “Liễm Chu à, mấy món đồ trang điểm này học khó lắm đấy con. Con nhìn này, riêng phấn mắt đã chia làm bảng màu và đơn sắc, còn phân thành tông màu như đất, hồng, xanh ngọc,… lại còn chất liệu lì hay nhũ nữa chứ, nhiều lắm cơ. Nhưng chỉ nhìn đồ chưa đủ đâu, phải xem người đó có hợp không. Nếu con thật sự nhìn không ra, thì cứ dắt người đó về nhà, để mẹ giúp con nghiên cứu luôn.”

Giang Liễm Chu: “…”

Giang Liễm Chu: “Mẹ, thưa mẹ yêu quý, con tốt nghiệp cấp ba rồi, mẹ còn coi con như đứa ba tuổi mà lừa à?”

Mẹ Giang cười đến ngả nghiêng trên ghế sofa, còn Giang thiếu gia thì vừa đóng sổ lại, vừa thong thả đứng dậy: “Cơ mà… cũng không phải không được đâu.”

“Lát nữa mẹ chuẩn bị phong bao thật to vào, chờ khi ‘bạn gái tương lai’ chính thức thành bạn gái, con sẽ đưa về cho mẹ xem luôn.”

Anh còn giả vờ ra dáng đạo sĩ bấm ngón tay đoán một quẻ:“Hừm… cũng không phải đợi lâu đâu.”

Mẹ Giang cười càng to hơn: “Tự tin dữ vậy? Con chắc người ta thích con à? Mới mấy hôm thôi đấy nha!”

Giang thiếu gia chẳng hề ngại, vừa nhét sổ vào ngăn bàn, vừa ngẩng đầu lên lầu, còn không quên vẫy tay ngạo nghễ: “Làm sao có chuyện người ta không thích con trai mẹ được chứ?”

Bà Giang càng nhìn càng thấy con trai mình đáng yêu.

Mỗi ngày, bà thấy anh kéo theo bọn bạn như Trì Bách hay Phó Thừa Trạch, đi hết trung tâm thương mại này đến trung tâm khác, tay ôm cả đống đồ trang điểm, có cái là đồ bà gợi ý, có cái là do mấy chị tư vấn viên khen “màu này hợp da trắng lắm”, nghe xong là Giang thiếu gia vung tay mua ngay, chẳng chớp mắt.

Trì Bách và Phó Thừa Trạch sắp phát điên.

Phó Thừa Trạch liên tục cầu xin: “Anh Chu, em sai rồi, em không nên cười lúc anh bảo muốn đi mua mỹ phẩm… Anh tha cho em được không? Lần sau đừng kéo em theo nữa, gọi Trì Bách ấy! Trì Bách rảnh mà! Em còn phải đi du lịch với… với con trai của chị gái ông cụ hàng xóm nhà bà nội em!”

Trì Bách lập tức kêu toáng lên: “Tôi á? Tôi không được đâu! Mẹ tôi bảo tôi đi… đi xem mắt rồi!”

Phó Thừa Trạch: “…Cậu còn điêu hơn tôi.”

Trì Bách: “Hóa ra cậu cũng biết bản thân điêu thật đấy?”

Nhưng đáng tiếc thay. Trước sự ngang ngược bá đạo của Giang đại thiếu gia, bọn họ không có quyền lựa chọn.

Giang Liễm Chu híp mắt nhìn hai tên bạn: “Thế thì đúng lúc rồi. Dù là đi du lịch hay đi xem mắt, cũng phải giữ hình tượng tốt đẹp chứ đúng không? Đi thôi, đi mua đồ trang điểm.”

Những ngày tháng đó, đến giờ vẫn là cơn ác mộng kinh hoàng nhất của Trì Bách và Phó Thừa Trạch.

Ba chàng trai cao lớn, ngày nào cũng lượn qua lượn lại trong các quầy mỹ phẩm cao cấp ở trung tâm thương mại, đến mức các chị nhân viên đều quen mặt.

Thỉnh thoảng còn nghe họ thầm thì với nhau: “Dạo này mấy cậu cấp ba chăm chút ngoại hình thật đấy!”

Trì Bách: “…”

Phó Thừa Trạch: “…”

Không đâu… Chỉ là có một người, muốn chăm chút cho tương lai bạn gái của mình thôi mà…

Thật tiếc, mùa hè năm đó, mẹ Giang mỗi ngày hỏi ba lần, rồi giảm dần thành một lần mỗi ngày… Cuối cùng thì không hỏi nữa, phong bao đỏ đã chuẩn bị sẵn từ lâu, rốt cuộc vẫn không có dịp trao đi.

Số mỹ phẩm Giang Liễm Chu mua, từng món một cũng không thể gửi tới tay người trong lòng. Những bản kế hoạch đã vạch sẵn, bản đồ trường Đại học C đã nghiên cứu tỉ mỉ, danh sách các nhà hàng gần đó không có món cá có xương nhọn, thời khóa biểu của khoa Mỹ thuật mượn từ đàn chị…

Tất cả… đều không dùng đến. Chỉ còn sót lại một tay nghề trang điểm khá tốt, nhận mặt mỹ phẩm thì không thiếu món nào.

———-

Chỉ là, nhắc đến… Giang Liễm Chu thật không ngờ rằng, tất cả những kế hoạch năm xưa ấy, đến khi có thể biến thành hiện thực thì đã là nhiều năm sau.

Con người sống, luôn cần có chút hy vọng để bước tiếp.

Khi ấy, Giang Liễm Chu chỉ nghĩ, nếu không phải vài ngày, thì là vài tháng, nếu không phải vài tháng, thì là vài năm. Nếu không phải vài năm, thì… mấy chục năm cũng được.

Nếu sau mấy chục năm, Giang Liễm Chu đã không còn là thiếu niên tuấn tú áo trắng rực rỡ nữa, mà đã thành một ông già hom hem tay run chân chậm…

Thì khi ấy, có lẽ, Thịnh Dĩ sẽ thích anh thêm một chút rồi chăng?

Anh vẫn luôn tự nhủ như thế, t dối mình cũng chẳng sao cả.

Vậy nên lúc này, khi nghe Thịnh Dĩ hỏi: “Cậu thật sự biết trang điểm à? Học lúc nào thế?”

Giang Liễm Chu chỉ nhún vai lười nhác, khóe mắt cong cong, cười như không cười: “Trời sinh đã biết. Cậu nghĩ xem, kỹ năng của cậu Giang đây có cái nào mà không max điểm bẩm sinh chứ?”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô vốn không định phản bác, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật lại một câu sắc lẹm.

Giang đại thiếu gia không phục, “chậc” một tiếng khẽ rồi giơ ngón tay lên khoa tay múa chân, bắt đầu thuyết giảng: “Đánh má hồng là một bước quan trọng đánh dấu sự chuyển biến từ thiếu nữ sang phụ nữ, cũng là sự lãng mạn của thời con gái, sao lại không tốt chứ?”

Thịnh Dĩ: “……”
Cậu vừa mới hỏi có nên đánh hay không đấy?

[Có ai gửi cho tôi CV của Giang Liễm Chu với được không? Tôi nghi là anh ta từng làm bán thời gian ở quầy mỹ phẩm đấy.]
[Nếu ảnh mà làm nhân viên bán mỹ phẩm thật, chắc tiền thưởng sẽ lập kỷ lục, tôi mới nghe ảnh nói mấy câu thôi mà đã bị dụ rồi nè……]
[Hahaha nhìn biểu cảm hoảng hốt của Thịnh Dĩ kìa, đừng lo vợ yêu, dù hai người có chụp ra sao, tôi vẫn sẽ mua tạp chí hết mình! Tiền tôi chuẩn bị sẵn rồi!]
[Này này, vấn đề không phải là bán bao nhiêu, mà là chụp lên bìa tạp chí đó! Đương nhiên là phải ghi lại khoảnh khắc xinh đẹp nhất rồi, đúng không?]

Nhân viên chương trình đưa tới một chiếc bảng trắng nhỏ.

“Bây giờ, xin mời các nam khách mời viết tên thiết kế của các bạn lên bảng. Sau khi viết xong, hãy nộp lại cho tổ tiết mục. Chúng tôi sẽ công bố chủ đề khi hoàn thiện phần trang điểm. Lưu ý, toàn bộ thời gian hoàn thành phần hóa trang không được vượt quá hai tiếng đồng hồ.”

Giang Liễm Chu liền nhận lấy chiếc bảng trắng nhỏ, dùng răng nhẹ nhàng cắn đầu bút để mở nắp bút dạ, rồi viết một hàng chữ rồng bay phượng múa, sau đó giao lại cho nhân viên tổ tiết mục.

Khâu thiết kế tạo hình chính thức bắt đầu. Giang Liễm Chu bước tới bên cạnh chiếc ghế của Thịnh Dĩ, đầu tiên cẩn thận đánh giá từng món mỹ phẩm trên bàn trang điểm dài trước mặt, sau đó mới lựa ra một miếng m*t trang điểm, nhúng ẩm, rồi cầm tiếp một lọ kem lót.

Anh ngước nhìn gương mặt Thịnh Dĩ, chăm chú quan sát suốt mười giây, đến mức cô sắp không nhịn được muốn cau mày lại, lúc ấy, anh mới như thể tùy hứng mà bóp nhẹ miếng m*t trong tay: “Da trung tính, loại kem lót này là đủ rồi.”

Thịnh Dĩ: “…”

Thịnh Dĩ: “?”

[Trời ơi, đừng đùa chứ, tôi cứ tưởng ảnh nói chơi thôi đấy! Trong lòng tôi, độ đáng tin của ảnh vốn dĩ bằng không rồi, ai dè ảnh thật sự biết làm à?!]
[Cái loại ảnh chọn đúng thật là rất hợp với A Cửu luôn, chẳng lẽ ảnh không chém gió?]


[Khoan đã, đợi xem tiếp đã. Kem lót chỉ là phần dễ nhất thôi, chọn được lớp nền và đồ trang điểm phù hợp mới là điểm mấu chốt!]

Ba nam khách mời còn lại cũng nhìn nhau ngơ ngác. Cái cảm giác mà bạn nghĩ mình thi trượt, ai dè có người thi cùng mình lại là thủ khoa.

Họ nhìn nhau, rồi đồng loạt học theo động tác của Giang Liễm Chu, cũng nhúng ẩm miếng m*t, chuẩn bị bắt chước buổi học trang điểm trực tiếp này.

Giang Liễm Chu thì chẳng thèm để ý, tự mình bắt đầu giúp Thịnh Dĩ thoa kem lót. Thịnh Dĩ nhắm mắt lại, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ sự hiện diện của anh.

Gần quá mức, cô từng làm tạo hình vô số lần, thợ trang điểm nào cũng phải lại gần như vậy, nhưng chưa bao giờ khiến cô thấy lúng túng thế này.

Thịnh Dĩ ngồi trên ghế, Giang Liễm Chu từ tốn dùng miếng m*t chấm từng chút một, rất chuyên chú.

Hơi thở anh phả trên chóp mũi cô, nhè nhẹ, tưởng như vô hình nhưng lại nồng đậm đến mức không thể lờ đi.

Thịnh Dĩ khẽ hít vào một hơi, làn hơi mát lạnh từ lớp kem dần dần lan khắp khuôn mặt, sau đó lại chầm chậm bị nhiệt độ da cô làm ấm lên.

Giang Liễm Chu lại đứng thẳng dậy, liếc nhìn khắp lượt, rồi chọn một lọ kem nền.

Lần này, anh không dùng m*t nữa, mà chọn một cây cọ trang điểm, trước tiên thử độ mềm của đầu cọ trên mu bàn tay.

Giang đại thiếu gật gù hài lòng, rồi bóp một ít kem nền ra tay, bắt đầu giúp Thịnh Dĩ tán lớp nền bằng thao tác thành thạo và chuyên nghiệp.

[Dùng m*t trang điểm tôi đã thấy sốc lắm rồi, giờ lại còn dùng cả cọ? Thật sự còn giỏi hơn cả tôi ấy, tôi còn chẳng biết dùng cọ đâu!]
[Hu hu đột nhiên thấy ghen tị với A Cửu quá, phải làm sao đây… Nếu sau này ra ngoài không muốn trang điểm, có thể giao hết cho bạn trai rồi!]
[Mà bạn trai này còn không bực bội khi đợi bạn trang điểm lâu, thậm chí còn có thể cho bạn hai đề xuất màu son tham khảo nữa kìa.]
[Thậm chí còn sẵn sàng đi cùng bạn ra cửa hàng mỹ phẩm để chọn đồ…]
[Khoan đã, kiểu người như Giang đại thiếu… thật sự sẽ đi ra quầy chọn đồ sao? Không phải là được thương hiệu gửi hàng tận nhà à?]
[Vì sao vẫn còn đám đàn ông thẳng cho rằng học trang điểm là “không nam tính”? Rõ ràng là cực kỳ dịu dàng và chu đáo mà, hu hu, vẽ lông mày tô má cho vợ, cảnh tượng gì mà đẹp thế chứ…]


Người anh em cũ thân yêu à, xin cậu đừng khiêu khích số mệnh của mình như thế nữa được không…

Giang Liễm Chu vừa chọn một cây son, vừa lười biếng mở nắp ra, giọng điệu cũng thờ ơ như thường lệ: “Hồi tôi học trang điểm với mẹ tôi, bà bảo đã bói cho tôi một quẻ.”

Uông Đồng Hân: “…”

Cô rõ ràng biết lời tiếp theo của Giang Liễm Chu chắc chắn mình sẽ không muốn nghe, nhưng vẫn không kìm được mà tò mò hỏi: “Rồi… rồi bói ra cái gì?”

Chuyện này, nghĩ thế nào cũng thấy quá hoang đường? Học trang điểm mà cũng cần bói quẻ? Chẳng lẽ mẹ của Giang Liễm Chu cũng có đường suy nghĩ kỳ quái giống hệt con trai?

Thế mà vị Giang đại thiếu kia chẳng thấy có gì sai, nói năng còn hết sức tự nhiên, anh dùng cọ môi chấm son, vừa cúi người chuẩn bị tô son cho Thịnh Dĩ, vừa thong dong nói: “Quẻ nói tôi học cái kỹ năng này cũng được, nhưng chỉ có thể dùng để trang điểm cho một cô gái họ Thịnh. Không thì sẽ gặp xui xẻo lớn.”

Uông Đồng Hân: “…”
Thịnh Dĩ: “…”

Giang Liễm Chu còn làm bộ thở dài một hơi, như thể ngậm ngùi: “Lại đúng là cái họ không mấy phổ biến này, khiến kỹ năng của tôi chẳng có cơ hội thi triển gì cả.”

Rồi anh khẽ bật cười “Đúng không, Thịnh tiểu thư?”

Thịnh Dĩ trong thoáng chốc nghẹn lời, thật sự không biết nên nói gì mới phải.

Im lặng một hồi lâu, cô mới chỉ thốt ra được một câu: “Còn chưa xong hả?”

“Thịnh tiểu thư đây là trở mặt phủi tay à” Giang Liễm Chu khẽ lắc đầu “Nói gì thì tôi cũng là người cực kỳ vất vả, chẳng lẽ không xứng được một câu khen?”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô mở mắt nhìn anh, Giang Liễm Chu đang cúi thấp đầu, chăm chú tô son cho cô, khoảng cách thật gần.

Cô nhịn không nổi, giọng nói khẽ bật ra một tiếng cười, cố tình dịu xuống, bắt chước cách anh hay nói: “Được rồi, tôi sai rồi, Chu ca~.”

Bàn tay Giang Liễm Chu vốn đang vững như đá tảng, bỗng khựng lại, cọ môi trượt ra ngoài rìa môi, son lem xuống cằm cô.

Anh mím môi, người đâu mà “phạm luật” đột ngột thế này?! Giang Liễm Chu khẽ cau mày, đứng dậy đi lấy khăn giấy.

[“Tổng tài băng sơn, tay nghề đỉnh cao” Giang Liễm Chu… tôi còn tưởng anh đỉnh đến mức nào, ai ngờ A Cửu mới ngọt giọng gọi một câu “Chu ca” thôi mà anh đã phá hỏng toàn bộ hình tượng?]
[Giang Liễm Chu: Cô ấy gọi tôi là Chu ca → Cô ấy thích tôi → Cô ấy là vợ tôi → Aaa vợ tôi sao lại dễ thương thế này!]
[Cười chết mất, còn nói cái gì bói quẻ với chẳng bói quẻ, anh trực tiếp thừa nhận là học trang điểm chỉ để vẽ cho Thịnh Dĩ không phải xong rồi à?]
[Tôi chứng minh cho câu đó! Chu ca không nói sai đâu! Nếu anh mà trang điểm cho cô gái khác, bị đá mất vợ, thì đúng là đại xui thật còn gì!]

Thịnh Dĩ chỉ cảm thấy quá trình trang điểm này kéo dài thật lâu. Giang Liễm Chu nghiêm túc trang điểm, làm tóc, rồi chọn trang phục cho cô.

Dù khán giả đã theo dõi suốt quá trình Giang Liễm Chu trang điểm cho Thịnh Dĩ, nhưng thực sự vẫn chưa thấy được tổng thể sau cùng. Ai nấy đều nóng lòng muốn biết rốt cuộc tạo hình của Thịnh Dĩ sẽ trông ra sao.

Thế nhưng, “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” sao dễ “chiều” người xem vậy được? Chỉ một câu “Đợi tới lúc catwalk sẽ công bố”, đã đủ khiến khán giả kêu trời kêu đất.

[Tổ chương trình này thích chơi ú tim thật sự! Tức á!]
[Vợ tôi tại sao tôi không được xem ngay?! Cho tôi nhìn NGAY!]


[AAAA đoạn mấu chốt nhất hết thảy đều giấu tiệt! Về khoản giấu hàng, Giang Liễm Chu vẫn kém xa tổ chương trình! Khoảnh khắc cuối cùng cũng kéo rèm che, khóc ghê.]

Dù than thở thế nào, khán giả cũng chỉ có thể “dài cổ” đợi tới màn catwalk trên… sàn bungee.

Tính ra, đây đã là lần thứ hai Thịnh Dĩ trình diễn catwalk kể từ khi tham gia “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”. Lần trước là walk show chung ở lễ hội âm nhạc trên đảo, lần này chỉ cách đó hơn một tháng, bối cảnh lại “dị” đến thế.

Ai gặp cũng phải thốt lên: “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đúng là quá chịu chơi!

Phải công nhận, ý tưởng “nhảy bungee” của bộ phận sáng tạo đủ… điên. Nhưng sân bungee này, nhìn kỹ, quả thực như sàn runway tự nhiên.

Mỏm đá dựng đứng, bên dưới là dòng nước xiết. Tổ chương trình dựng hẳn một sàn runway dài nối từ bệ nhảy về phía sau. Các khách mời sẽ catwalk từ bệ nhảy đi ngược về đầu runway, rồi lại quay về bệ, chụp ảnh bìa cũng ở chính điểm nhảy ấy.

Trên bệ nhảy, tổ chương trình căng một tấm màn lớn, hiện giờ, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đang đứng phía sau tấm màn đó.

[“Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” chất quá! Catwalk mà cũng khác người ta thế này!]
[Aaaaa trông set up lãng mạn ghê: thảo nguyên, hoa dại, vách đá, vực sâu… tuyệt đẹp! Cảm ơn đội thiết kế!]

Tổ chương trình tuyên bố chủ đề thiết kế của Giang Liễm Chu: rất ngắn gọn, rất… bá.

“Cay đến bật khóc”.

Vừa nghe đã thấy nửa “phàm tục”, nửa “thanh tao”, càng khiến khán giả tò mò: rốt cuộc “cay” theo kiểu nào mới làm người ta rơi lệ?

Nhạc vang lên, là dàn nhạc giao hưởng thật sự. Các nhạc công mặc lễ phục đuôi én đen, tao nhã kéo đàn. Giai điệu bỗng chuyển nhanh, tấm màn được kéo ra. Hai người tựa bức họa hiện lên trước ống kính.

Giang Liễm Chu trong bộ tuxedo trắng, môi mỉm cười nhạt; dáng vẻ phóng khoáng thường ngày tan biến hết, chỉ còn lại sự dịu dàng. Còn Thịnh Dĩ…

Khoác trên mình váy lụa đỏ thẫm ôm sát, phác họa đường cong hoàn hảo; vòng eo mảnh mai “vừa tay ôm” nổi bật dưới ánh đèn. Trong tay cô ôm bó hoa dành dành trắng tinh, sắc đỏ quyến rũ quấn lấy sắc trắng thuần khiết, đối lập mà hòa quyện.

Họ nhìn nhau, Thịnh Dĩ đặt tay lên khuỷu tay Giang Liễm Chu, tay kia siết bó hoa, cùng bước ra runway: từ rìa vực thẳm, tiến về phía sinh khí vô hạn.

Ống kính dần zoom cận mặt, khán giả liền bật thốt kinh ngạc: ấn tượng mạnh nhất là nơi khóe mắt Thịnh Dĩ. Hàng loạt hạt pha lê li ti được đính tinh tế, lấp lánh như những giọt lệ đang rơi.

Bức ảnh đôi này sau đó trở thành ảnh bìa ở siêu thoại “Mộc Dĩ Thành Chu”, thay thế poster công bố CP ban đầu, tồn tại rất lâu… cho tới khi bị thay bằng ảnh cưới thật.

Trong bức hình, hai gương mặt khuynh thành nhìn nhau cười, dùng gam màu rực rỡ nhất nhuộm cả thảo nguyên. Sau lưng họ là đồng bằng, là dòng sông, là dãy núi xa thẳm, là cả thế giới thu gọn vào khung hình.

Ở nơi tận cùng hiểm cảnh, hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời. Hiểm nguy và yêu thương, giăng mắc khắp non đồi.

Chỉ đến nơi bungee, mà chỉ đi catwalk một vòng rồi chụp bộ ảnh tạp chí? Thế thì… vẫn chưa đủ.

Thịnh Dĩ nhìn bệ nhảy bungee, trong mắt ánh lên vẻ hứng khởi muốn thử. Giang Liễm Chu nhàn nhã đút tay vào túi quần, nghiêng đầu hỏi cô: “Muốn thử không?”

Thịnh Dĩ không trả lời thẳng, chỉ hờ hững: “Có nhát gan mới không dám thử.”

Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đều không sợ độ cao, điểm này hai người họ đều rất rõ. Hồi còn học cấp ba, mấy người bạn rủ nhau đi công viên giải trí, bất kể trò chơi nào, hai người bọn họ cũng là những người bình tĩnh nhất.

Thậm chí, Giang thiếu còn từng cười nhạo đôi chân mềm nhũn của Trì Bách và Phó Thừa Trạch:
“Các cậu cũng nhát quá rồi đấy? Đến Thịnh Dĩ còn không sợ kìa.”

Kết quả là vừa bước vào nhà ma, người sợ ma là Thịnh Dĩ thì lại được Giang Liễm Chu che chắn kỹ càng cả đoạn, cứ như thể muốn bịt tai bịt mắt cô mà lôi đi cho xong. Tuyệt nhiên không còn nhắc gì đến gan dạ hay không gan dạ.

Từ lần đó, nhà ma, escape room kinh dị, mấy trò kiểu đó, chính thức trở thành “vùng cấm” trong các cuộc tụ họp của cả nhóm.

Nhưng dù không sợ độ cao thật, nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên cô nhảy bungee.

Dẫu có tàu lượn, tàu hải tặc hay đĩa bay xoay vòng… thì suy cho cùng, đều là trò “bị động”:
ngồi lên ghế, khóa an toàn chặt chẽ, được máy móc đưa lên cao, rồi rơi xuống theo thiết kế.

Còn bungee thì không. Nó đòi hỏi bạn phải tự mình nhảy xuống.

Dù có tự tin không sợ độ cao đến mấy, thì cái cảm giác phải tự mình lao khỏi vách đá… cũng đủ để adrenaline bùng phát rồi.

Có hai bệ nhảy đặt cạnh nhau. Nhân viên thành thạo, tốc độ thao tác rất nhanh, giúp Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ mang dây cao su, mặc đồ bảo hộ, rồi ra hiệu có thể tiến lên sàn nhảy.

“Lát nữa nếu sợ quá không dám nhảy thì cũng không sao đâu.”

Một nhân viên vừa giúp Thịnh Dĩ cố định dây vừa an ủi, cảm thấy cô gái này nhìn cũng khá bình tĩnh, liền cười bổ sung: “Cô cũng có thể nghĩ thử xem lúc nhảy muốn hét lên câu gì, hét to lên là sẽ đỡ sợ hơn nhiều.”

Thực ra không thiếu trường hợp du khách đã được gắn dây đầy đủ, đứng trên bệ rồi… vẫn chết sống không chịu nhảy. Chuyện rất thường, nhân viên ở đây đã quá quen rồi.

Máy quay chuyển sang góc nhìn từ phía Thịnh Dĩ, lia một vòng khung cảnh hẻm núi phía dưới.

[AAAA nhìn mà sợ xỉu!!! Chân tôi mềm nhũn rồi đây, vợ ơi mình quay lại đi được không?!]
[Từng nhảy bungee rồi xin nói một câu: tôi cũng không sợ độ cao, nhưng cảm giác này khác hẳn tàu lượn. Đứng trên cao nhìn xuống là phản xạ bản năng của con người rồi…]
[Mọi người nhìn kìa, tay A Cửu đã nắm chặt lại thành nắm rồi. Cô ấy chắc chắn cũng đang sợ đấy chứ.]

Thịnh Dĩ thực sự có căng thẳng, có bất an. Đó là bản năng sinh lý, cô còn cảm nhận được cả dòng máu trong cơ thể như chảy nhanh hơn, hơi thở cũng không còn đều, nhịp tim thì mỗi lúc một dồn dập.

Nhưng cô chỉ hít sâu một hơi, dằn xuống tất cả những bối rối và lo lắng trong lòng. Chậm rãi, nhưng kiên định, bước lên bệ nhảy.

Đây mới thật sự là vực thẳm đúng nghĩa.

Dưới bệ nhảy, là dòng sông cuộn trào với khoảng cách hàng chục đến hàng trăm mét. Cô nghe thấy tiếng nước chảy cuồn cuộn, nhưng vẫn… chưa rõ hẳn.

Chỉ khi thực sự đứng ở đây, mới hiểu cái cảm giác không có điểm bám víu nào là đáng sợ đến mức nào.

Quá cao rồi, cao đến mức khiến người ta có cảm giác, nếu nhảy từ đây xuống… sẽ chẳng thể quay lại nữa.
Dù lý trí mách bảo đây chỉ là một trò chơi mạo hiểm với đầy đủ thiết bị an toàn, thì bản năng vẫn không kìm được sự run rẩy và sợ hãi.

“Có sợ không?” Thịnh Dĩ nghiêng đầu nhìn sang, Giang Liễm Chu đang mỉm cười lười biếng, ánh mắt lại dịu dàng bất ngờ. Nụ cười đó giống như bao lần trước, nhưng lần này, cô lại cảm nhận được rõ ràng sự an ủi và vững vàng ẩn trong lời nói.

Thịnh Dĩ khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu “Sợ… nhưng vẫn muốn nhảy.”

“Vậy thì nhắm mắt lại đi.” Giọng nói nhàn nhã của Giang Liễm Chu vang lên bên tai cô, mang theo một thứ sức mạnh dịu dàng khiến người ta bình tĩnh lại.

“Lát nữa tôi đếm, chúng ta cùng nhảy nhé.”

Thịnh Dĩ lại cúi đầu nhìn xuống dòng nước cuộn chảy phía dưới, rồi gật nhẹ.

Cô nhắm mắt lại, âm thanh xung quanh rất ồn: tiếng gió, tiếng nước, tiếng thiết bị máy móc, tiếng khán giả hét gọi… Nhưng trong tai cô, giờ đây chỉ còn một giọng nói duy nhất vang lên rất rõ.

“Ba… hai… một!”

Không chút do dự, Thịnh Dĩ lao mình nhảy xuống. Cảm giác mất trọng lực trong khoảnh khắc tràn đến mãnh liệt. Gió gào bên tai, tóc mai bị thổi tung lên, mọi giác quan đều trở nên sắc bén.

Cô không hét, không cần hét. Cô mở rộng hai tay, mỉm cười đón lấy tất cả, sự rơi tự do, bầu trời đỏ rực, dòng nước dữ dội, và cả… nhịp tim đang đập cuồng loạn trong lồng ngực.

Thế nhưng, cô nghe được một tiếng hét.

Trong ánh hoàng hôn rực cháy như được tô bằng mực tàu nặng trĩu, tiếng gió gào thét và dòng nước ầm ầm cũng không lấn át nổi một giọng nói vang vọng, một giọng nói đầy phóng khoáng và chân thành, vang lên giữa bầu trời.

Cô nghe thấy, tất cả mọi người đều nghe thấy, rõ ràng đến mức khắc vào tận tim.

Nhịp tim bị kéo căng bởi cảm giác rơi tự do khiến cô phải mở mắt. Cô nhìn về phía Giang Liễm Chu, anh vẫn nhắm mắt. Trong khoảnh khắc ấy, anh như biến trở lại thành thiếu niên vừa kết thúc kỳ thi tốt nghiệp, quăng hết sách vở lên trời, giang rộng hai tay hét lớn giữa sân trường: “Cùng nhau đến Cảnh Đại nhé!!!”

Anh không thêm bất kỳ lời hoa mỹ nào, chỉ hét đúng một lần. Nhưng trái tim Thịnh Dĩ, vì nhịp đập quá nhanh, vì tiếng gọi quá thật, quá vang, dường như nghe được câu đó lặp đi lặp lại hàng nghìn lần trong tai mình.

“Cùng nhau đến Cảnh Đại nhé!!!”

Và trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ.

“Được.”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 45: Cùng nhau đến Cảnh Đại nhé!
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...