Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 44: Ruy băng đen.

[jlz anh cũng có ngày hôm nay… Nói bao nhiêu lần rồi là phải làm người đàng hoàng, mà anh cứ không nghe là sao hả?]
[Tôi thấy tội cho Trì Bách, từ hôm nay trở đi chắc sẽ ám ảnh mỗi khi có điện thoại gọi tới mất. Chỉ cần chuông reo là lập tức sợ có phải “cún con” gọi tới không…]
[Đừng… đừng có hành hạ mình Trì Bách nữa được không? Tôi bắt đầu thấy thương rồi, từ cái khoảnh khắc gặp Giang Liễm Chu là số phận cậu ấy đã định là vai bi kịch rồi…]
[Dù tổ chương trình không lường trước được độ “mặt dày” này, nhưng xét theo một cách nào đó thì các nhiệm vụ thật sự rất có logic, nhiệm vụ trước càng “lố”, thì nhiệm vụ sau càng thảm…]

Uông Đồng Hân: “……”
Cô âm thầm cúi đầu, sợ Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ thấy được biểu cảm của mình, vai run lên từng đợt như đang cố nhịn cười đến mức sắp phát điên, dùng hết sức bịt miệng lại, không để mình bật cười thành tiếng.

Dù Du Thâm không biết rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn biểu hiện của Giang Liễm Chu và Uông Đồng Hân, cộng thêm thần thái “giả vờ bình tĩnh” của Giang Liễm Chu… Cũng không khó để đoán ra mức độ của “chuyện” đó. À không, phải gọi là “sự cố” mới đúng.

Anh nghiêng đầu liếc nhìn Thịnh Dĩ một cái, rồi vỗ nhẹ vai Uông Đồng Hân, thấp giọng an ủi: “Đừng buồn, có gì đâu? Chẳng phải chỉ là không hoàn thành nhiệm vụ thôi mà? Không sao hết.”

Uông Đồng Hân: “?”
Uông Đồng Hân: “Hu hu hu, tôi chỉ là… lo, lo cho A Cửu với anh Chu thôi…”

Khán giả trong phòng livestream không khỏi cảm thán:
[Chương trình này thực sự không nên gọi là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, mà nên đổi tên thành “Những kẻ diễn sâu luyện thành như thế nào” mới đúng.]
[Cho tôi lảm nhảm một chút, chỉ cần Đồng Hân lúc đóng phim cũng có diễn xuất như lúc này, chắc đã chẳng bị chửi đến vậy rồi.]


[Diễn gì mà diễn? Cô ấy diễn khóc mà cười ra tiếng luôn đó, không bị chửi đã là may, không khéo còn mất mạng nữa ấy…]

Thịnh Dĩ: “……”

Cô trầm mặc hai giây, nhìn sang Giang Liễm Chu, khoanh tay trước ngực, nhếch môi: “Sao? Tình anh em của các cậu tan vỡ rồi à?”

Không đợi cậu trả lời, cô lại tiếp: “Nếu tôi nhớ không lầm, thì mấy người từng thề là: trừ khi cùng thích một người, hoặc là xảy ra chuyện mưu sát lừa đảo, thì sẽ mãi mãi là anh em tốt, đúng chứ?”

Thiếu gia Giang không hổ là thiếu gia Giang, chỉ mất một khoảng thời gian ngắn đã điều chỉnh lại tâm lý, mặt mày bình thản, thậm chí còn cười cười: “Thì đây chẳng phải là mưu tài hại mệnh đấy sao?”

Thịnh Dĩ: “?”

Dù nói thế nào, thì nhiệm vụ này cũng xem như thất bại một nửa. Theo như nội dung trên thẻ nhiệm vụ, Giang Liễm Chu đương nhiên phải chịu phạt.

Chủ quầy bán bánh kếp lại đưa tới một tấm thẻ phạt. Hai tay bị trói sau lưng, không được dùng công cụ, phải ăn hết món ăn cuối cùng vừa mua. Toàn bộ quá trình phải do bạn đồng hành cầm đồ ăn phối hợp.

Khóe môi Giang Liễm Chu cứng đờ, quay đầu liếc nhìn món ăn cuối cùng mà mình và Thịnh Dĩ vừa mua Một hộp đầy ắp, chưa ăn miếng nào, tổng cộng năm viên… bánh bạch tuộc Takoyaki.

Lần này, thẻ phạt không còn bị giấu như lúc nãy, khán giả livestream vừa thấy đã bùng nổ.

[……Giỏi lắm, đúng là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, chơi độc thật đấy.]
[May mắn được chứng kiến màn “trói tay ăn đồ” trên sóng trực tiếp, xin chân thành cảm ơn đạo diễn, cảm ơn tổ biên tập!]
[Còn phải để A Cửu cầm đồ ăn cho nữa chứ? Trời đất ơi, rốt cuộc đây là phạt ai vậy trời!]
[Chị gái phía trên nói đúng đó, ăn mà phải cúi gần sát thế, không làm chuyện gì khác thì rõ ràng là trừng phạt Giang ca rồi~]

Thịnh Dĩ: “……”

Cô nhìn dòng chữ trên thẻ phạt, đưa mắt liếc trái liếc phải tìm xung quanh…

Có lẽ cảm nhận được sát khí ngùn ngụt toát ra từ người Thịnh Dĩ, Uông Đồng Hân cũng theo ánh mắt cô mà liếc quanh một vòng, cuối cùng run rẩy dè dặt hỏi: “A Cửu ơi, cô… cô đang tìm gì thế?”

Thịnh Dĩ mặt không biểu cảm: “Dao.”

Mọi người: “……”

Uông Đồng Hân: “Tìm… tìm dao làm gì?”

Thịnh Dĩ không chút do dự, dứt khoát đáp: “Tự tay xử Trì Bách.”

Giữa lúc cả đám đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt cạn lời… Chỉ có Giang Liễm Chu là lặng lẽ, lặng lẽ thở phào một hơi.

May quá, gọi là “chết bạn còn hơn chết mình” cũng không sai.

Dù sao đi nữa, hình phạt nên chịu vẫn phải chịu. Nhân viên tổ đạo cụ cầm một dải ruy băng bước đến, nhìn cổ tay Giang Liễm Chu, rồi lại nhìn sang Thịnh Dĩ. Chỉ suy nghĩ một giây, anh ta liền cung kính ôm dải ruy băng đi về phía Thịnh Dĩ.

Thịnh Dĩ: “?”

Nhân viên lễ phép mỉm cười: “Phiền cô giúp trói tay bạn đồng hành lại.”

Thịnh Dĩ: “……”
Chương trình gì đâu mà rườm rà thật sự…

Đạo diễn Dương nhìn vào màn hình giám sát, rồi liếc kịch bản, cau mày: “Đáng lẽ phần này là bên mình trói chứ?”

Nhân viên giám sát: “……Nhưng mà có vẻ Tiểu Lý không rõ quy định.”

Sao lại thế được! Tiểu Lý không biết phải thế nào, là một người đàn ông trưởng thành, anh luôn cảm thấy các CP trong chương trình là giả. Nhưng gần đây, Tiêu Lý lại giúp Giang Liễm Chu đặt tâm nguyện vào đèn lồng Khổng Minh. Từ đó, Tiểu Lý hoàn toàn trở thành fan của cặp đôi Mộc Dĩ Thành Chu. Giờ đây, cậu ta lại có cơ hội tham gia cuộc chiến, thậm chí còn nhờ Thịnh Dĩ trói tay Giang Liễm Chu…

Dải ruy băng được đưa đến trước mặt Giang Liễm Chu, anh cúi mắt nhìn ruy băng một cái, môi khẽ mím.

Thịnh Dĩ đứng gần, hơi ngẩng đầu lên nhìn anh. Đúng lúc vừa vặn trông thấy ánh mắt anh rũ xuống, bóng mi phủ nhẹ tạo thành một mảng mờ u tối dưới mi mắt.

Không hiểu sao, Thịnh Dĩ lại có chút hồi hộp. Tim đập nhanh hơn một nhịp, cô cố giữ cho hơi thở đều lại, rồi không nhìn vào cặp mắt đào hoa của anh nữa.

“Quay lại đi.” Giọng cô vừa cất lên, chính cô cũng nhận ra có chút run nhẹ. Cô hít một hơi, trấn tĩnh lại.

Giang Liễm Chu lập tức nghe lời. Anh hình như định nói gì đó, môi mấp máy, nhưng cuối cùng lại không nói, chỉ lặng lẽ quay người. Hai tay cũng ngoan ngoãn vòng ra sau, khép lại để sẵn sàng bị trói.

Thịnh Dĩ gần như chưa bao giờ được nhìn kỹ cổ tay của Giang Liễm Chu ở khoảng cách gần như vậy.
Vì động tác khoanh tay ra sau, tay áo anh hơi trượt lên, lộ ra đoạn cổ tay thon dài.

Da anh rất trắng, nhưng là kiểu trắng rắn rỏi chứ không b*nh h**n yếu ớt, cổ tay gầy nhưng săn chắc, gân xanh nổi bật khi anh hơi siết lại. Đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Đặc biệt là khi dải ruy băng đen được Thịnh Dĩ quấn lấy cổ tay anh. Cực đen xen lẫn cực trắng, trong khoảnh khắc, như thể tô vẽ nên một bức tranh đẹp đến khó rời mắt.

Dải ruy băng vừa chạm vào, có lẽ vì cảm giác lành lạnh, cổ tay Giang Liễm Chu khẽ run lên.

Trong một khoảnh khắc ấy, trong lòng Thịnh Dĩ như trào dâng một h*m m**n phá vỡ không thể gọi tên.

Tiếc là, thiếu gia Giang lại chẳng thể thấy biểu cảm của Thịnh Dĩ. Anh cười khẽ, giọng lười biếng: “Thịnh tiểu thư còn chưa trói xong à?”

Thịnh Dĩ không đáp, chỉ quấn thêm một vòng ruy băng, rồi dùng lực thắt chặt lại, nhanh chóng thắt nút cố định.

Cô khẽ kiễng chân, sợ anh không nghe thấy, nên lại nghiêng người đến gần hơn chút: “Thế nào rồi?”
Hai người vốn đã đứng rất gần, Thịnh Dĩ vừa kiễng chân, hơi thở liền phả thẳng vào vùng cổ của Giang Liễm Chu.

Hô hấp của anh lập tức khựng lại. Anh vội quay mặt đi, động tác hơi mạnh, kéo theo cả hai tay cũng vô thức nhấc lên theo…

Chỉ là, vẫn chưa thực sự rút về, Thịnh Dĩ vẫn còn đang nắm chặt hai đầu dải ruy băng, chưa hề buông tay.

Giang Liễm Chu thậm chí đã định né đi, nhưng bị kéo nhẹ một cái thì chợt nhớ ra phía sau mình… vẫn còn Thịnh Dĩ đứng đó.

Anh nuốt khan một cái. Rồi lại ngoan ngoãn đứng trở về chỗ cũ.

Thịnh Dĩ hoàn hồn. Cô khẽ c*n m** d***, buông tay ra, lùi về sau một bước. Giọng cô nghe có vẻ rất bình tĩnh.

“Xong rồi.”

[……Tôi không thở nổi nữa rồi các chị em ơi, ai đó đưa tôi hộp nitroglycerin* với!!]
*Nitroglycerin là chất giúp cho máu trong lòng mạch được lưu thông dễ dàng hơn


[Tôi vốn tưởng chỉ là cảnh buộc tay đơn giản, ai ngờ đâu, bất cứ chuyện gì mà xảy ra giữa “Mộc Dĩ Thành Chu” thì… thôi xong, đầu tôi toàn cảnh không tiện tả, không thể trách “vật liệu vàng” trong não tôi nhiều, thực sự là…]
[Hu hu tôi hiểu chị, thật sự hiểu! Mà, dải ruy băng đen với Chu ca đẹp không chịu nổi, cầu xin tổ chương trình cho ruy băng mọc luôn trên tay ảnh đi!!]

Khi màn ảnh tràn ngập bình luận phát cuồng, giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ lại chỉ còn lại tĩnh lặng. Cả hai như đang suy nghĩ điều gì đó.

Một lúc lâu sau, Giang Liễm Chu quay người lại, khẽ nhướng mày, vẫn giữ vẻ cà lơ phất phơ thường thấy: “Thịnh tiểu thư đang trói phạm nhân à? Trói chặt như vậy, sợ tôi vùng ra được chắc?”

Thịnh Dĩ ngẩng đầu, cười nhạt: “Phạm nhân mà được ăn takoyaki hả? Sướng gớm.”

Giang Liễm Chu: “……”

Chẳng lẽ… trói người rồi không được ăn cơm luôn à?

Buộc tay xong rồi, Thịnh Dĩ bắt đầu chuẩn bị bước kế tiếp của hình phạt. Cô nâng hộp takoyaki lúc nãy mua lên, giữ thăng bằng rồi bước lại gần.

Chiều cao đó thì Thịnh Dĩ có thể duy trì một lúc mà không mỏi, nhưng với Giang Liễm Chu… Phải cúi người mới ăn được.

Anh đứng cách cô một bước, nhìn hộp đồ ăn, Giang Liễm Chu chậm rãi cúi xuống. Vẫn hơi xa một chút, Thịnh Dĩ lại tiến lên gần hơn.

Giang Liễm Chu há miệng, định cắn một viên takoyaki, nhưng vì không thể dùng tay, lại thêm trong hộp vẫn đủ năm viên tròn vo chen chúc, đầu mũi anh đã dính ít sốt… mà vẫn chưa cắn được miếng nào.

Thịnh Dĩ nhìn xuống đỉnh đầu Giang Liễm Chu.

Tóc anh rất đen, cùng màu với đồng tử, hơi dài một chút, vừa sạch sẽ vừa bồng bềnh. Hồi còn học cấp ba, mỗi lần thấy anh cúi đầu, cô đều không nhịn được muốn biết cảm giác chạm vào sẽ như thế nào.
Mấy năm rồi, cô vẫn còn nghĩ ngợi như thế.

Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, Giang Liễm Chu vẫn chưa cắn được miếng đầu tiên, bèn ngẩng đầu lên nhìn cô. Trên chóp mũi, vẫn còn vương một giọt nước sốt.

Không biết là làm gương mặt vốn đã đẹp trai của anh trông buồn cười hơn, hay càng cuốn hút hơn.
Nhưng Thịnh Dĩ thực sự bật cười khẽ.

Đại thiếu gia Giang bực bội “chậc” một tiếng, dừng ba giây rồi mở miệng, giọng có phần ấm ức:
“Cắn không tới.”

Nét cười trên môi Thịnh Dĩ lại càng rõ hơn.

Giang Liễm Chu kéo dài giọng: “Buồn cười lắm hả?”

Chưa đợi Thịnh Dĩ trả lời, anh đã bật cười theo, vừa cười vừa đứng thẳng người, nhướng một bên mày: “Vừa rồi là anh đây chưa dùng hết sức thôi.”

“Ồ,” Thịnh Dĩ cũng chẳng phản bác, còn gật đầu tỏ ý đồng tình: “Vậy cậu tiếp tục đi, anh trai mạnh mẽ của tôi.”

Giang Liễm Chu: “……”

Liên quan đến thể diện, đại thiếu gia Giang hừ nhạt một tiếng, cúi đầu tiếp tục cắn. Lần này cắn được rồi, rất dễ dàng.

Thịnh Dĩ nhẹ tay bóp hộp giấy, để một viên takoyaki nổi lên trên cùng.

Giang Liễm Chu lại đứng thẳng người, ngậm viên takoyaki trong miệng, nhẹ nhàng nhai. Đôi mắt đào hoa cong cong, đuôi mắt vẽ đầy ý cười, nhưng trên mặt lại cố ra vẻ thản nhiên như thể “có gì đâu, dễ ợt”, còn không quên tự khen: “Lợi hại không?”

Thịnh Dĩ cũng không thèm so đo với anh, lắc đầu cảm khái: “Đúng là lợi hại thật.”

[……Lại là tôi – người vừa đặt câu hỏi lúc nãy. Tôi hỏi lại lần nữa: Đây thật sự là hình phạt dành cho Giang Liễm Chu sao? Có ai bị phạt mà hưởng thụ đến mức này không vậy??]
[Chị dâu à, chị mà khen ảnh nữa là tí nữa ảnh bay lên trời đấy! Đừng đối xử với ảnh tốt như thế, bằng không sau khi chương trình lên sóng, chị sẽ hối hận đó!]
[Mà tôi vẫn phải nói, cái dáng dấp dính sốt ở đầu mũi của Giang Liễm Chu ấy… dễ thương quá đi mất. Chắc chị Dĩ thương chồng thôi~]
[Mấy chị em CP fan ơi, khóe miệng tôi sắp bay tới Sao Hỏa rồi!! Tôi thích kiểu yêu đương đôi bên đều dốc lòng thế này lắm luôn ấy~]

Sau khi hoàn thành hình phạt, cuối cùng họ cũng lấy được đề tài thiết kế thứ hai. Lấy “một đặc điểm bất kỳ của món ăn” làm ý tưởng chủ đạo.

Giữa hai đề bài, Giang Liễm Chu không chút do dự chọn ngay cái mà anh và Thịnh Dĩ cùng lấy được. Trùng hợp đề tài đầu tiên là thứ mà Uông Đồng Hân cũng rất thích, đúng là vẹn cả đôi đường.

Dù cho có lẽ, Uông Đồng Hân cũng chẳng dám không thích. Hai nhóm còn lại cũng lần lượt hoàn thành nhiệm vụ tương ứng, khép lại phần ghi hình vòng thứ hai.

Vòng thứ ba, cũng là vòng cuối cùng trong buổi quay hôm nay, chính là phần trình diễn thời trang.

Trước khi bắt đầu tạo hình – hóa trang, tổ chương trình công bố quy tắc cuối cùng của số phát sóng này.

“Chủ đề của buổi trình diễn thời trang lần này, ngoài việc giới thiệu tinh hoa ẩm thực thành phố C…”

Giọng phát thanh tạm ngưng một lúc, như cố ý giữ khán giả hồi hộp, rồi tiếp lời: “Còn có một mục đích khác chính là gây quỹ hỗ trợ cho các bé gái bị mất cơ hội đến trường.”

[??? Gì cơ? Tại sao đột nhiên lại liên quan được vậy?]


[……Tôi chỉ muốn biết, thật sự có chuyển được quỹ tới tay các bé không? Rất nhiều dự án gây quỹ rồi cũng chẳng biết đi về đâu cả = =]

Giọng phát thanh lại tiếp tục:

“Phần trình diễn thời trang lần này vẫn sẽ có catwalk, nhưng không diễn ra trên sàn runway trong nhà.”

“Tổ chương trình đã thiết lập bốn sàn diễn ngoài trời tại bốn địa điểm khác nhau trong thành phố C. Sau khi bốn nhóm khách mời hoàn thành phần trình diễn, họ còn cần phối hợp chụp ảnh bìa cho tạp chí thời trang.”

“Trong vòng 24 tiếng kể từ khi chương trình quay hình kết thúc, đường link mua tạp chí phiên bản hai bìa sẽ được công bố trên website chính thức. Toàn bộ lợi nhuận thu về từ việc bán tạp chí, 100% sẽ được chuyển tới các bé gái mất cơ hội đến trường, giúp các em tiếp tục việc học, mở ra chương mới cho cuộc đời.”

 

Còn chưa kịp để mọi người đặt câu hỏi, tổ chương trình đã chủ động lên tiếng:
“Bên cạnh đó, toàn bộ khoản tiền tài trợ lần này sẽ không được chuyển vào một đường link dự án chung nào, mà sẽ do đội ngũ nhân viên chuyên trách lập riêng một dự án độc lập để quản lý. Tất cả cách sử dụng khoản tiền sẽ được công khai hoàn toàn trên trang web chính thức, mọi người có thể dùng mã đơn hàng tạp chí đã mua để tra cứu.”

“Đến lúc đó, nếu có bất kỳ thắc mắc nào về giá cả hay kênh bán, đều có thể liên hệ trực tiếp với chúng tôi. Sẽ có nhân viên trực tổng đài 24/24 để giải đáp.”

[……Chết tiệt, tôi chỉ biết “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” chịu chi, chứ không ngờ chịu chơi đến mức này luôn á.]
[Quá đỉnh! Không cần nói nhiều, chỉ riêng vì couple Mộc Dĩ Thành Chu là tôi đã mua rồi, giờ biết còn đem đi làm từ thiện hết, thì càng phải mua!]
[Hiện giờ gọi nhau là chị em, đến lúc có link rồi thì… xin lỗi nhé, chị em cái gì, giành nhau sống chết luôn!]
[Tư cách fan qua đường cũng phải dành lời khen: tổ chương trình thực sự có tâm. Bán tạp chí để thu lời thì chẳng có gì sai cả, fan cũng vẫn sẽ mua thôi. Nhưng dùng 100% lợi nhuận để hỗ trợ giáo dục… thật sự khiến tôi xúc động.]
[Tôi tin tin đồn rồi đấy… “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đúng là có chống lưng khủng thật…]

Thịnh Dĩ cũng thật sự có phần ngạc nhiên. Bởi vì những việc tổ chương trình đang làm, không đơn giản là chuyện vung tiền, mà cần rất nhiều tâm sức.

Muốn đảm bảo từng đồng chi tiêu đúng chỗ, không tin vào mấy cái link ủng hộ mơ hồ kia, thì phải tự đứng ra tổ chức. Xác nhận đối tượng cần hỗ trợ, xác định hình thức tài trợ, lập link mua tạp chí, công khai thông tin tài chính.

Mỗi bước đều tiêu tốn không ít thời gian và nhân lực, nhưng họ thực sự đang nghiêm túc làm.

Trái lại, Giang Liễm Chu lại chẳng có vẻ gì là bất ngờ. Anh lười biếng liếc nhìn Thịnh Dĩ một cái, đưa cho cô một hộp sữa: “Sao thế?”

Thịnh Dĩ đón lấy, hạ giọng: “Đến lúc đó… không thì mình cũng mua vài cuốn?”

Giang thiếu gia lập tức tỏ vẻ kinh ngạc, nhướng mày như thể bắt được quả tang: “Gì cơ? Đại tiểu thư Thịnh đây định chơi gian đấy à? Sợ tụi mình không giành được hạng nhất?”

Thịnh Dĩ: “……”

Tất cả cảm xúc vừa rồi của cô bỗng chốc bay sạch như chưa từng có. Im lặng vài giây, cô vươn tay cấu mạnh một cái lên cánh tay của Giang Liễm Chu.

Giang thiếu lập tức làm bộ đau đớn thảm thiết: “Ai da! Mưu sát người thân à, trời ơi!”

Lập tức, mọi người xung quanh đều ngoái lại nhìn họ.

Thịnh Dĩ: “……”
Bao nhiêu năm rồi, sao cái tính làm trò lố này của cậu vẫn y nguyên thế bạn ơi?

Loa phát thanh cũng khựng lại một chút.
Nhân viên đọc luật quy tắc: “Xin các vị khách mời nghiêm túc nghe thông báo, đừng có đùa giỡn… à không, đánh nhau.”

Giang Liễm Chu: “……”


[Tôi xin phép tố cáo Giang Liễm Chu! Vừa nãy tôi nhìn rõ lắm, Thịnh Dĩ mới chỉ vừa đặt tay lên thôi, chưa kịp bóp gì cả là cậu ta đã gào lên rồi!]
[Mọi người có tin không, câu “mưu sát người thân” ấy… theo tôi, nguyên gốc của nó chắc chắn là “mưu sát chồng tương lai”! Hứ, Giang Liễm Chu, cậu dám chiếm tiện nghi của vợ tôi à!]

Sau khi công bố luật lệ xong, bước tiếp theo chính là chọn địa điểm chụp hình. Căn cứ theo thứ tự hoàn thành ở vòng hai, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ được quyền chọn đầu tiên.

Nhưng tổ chương trình từ xưa đến nay vốn thích gây bất ngờ, lần này chọn địa điểm… cũng không cho xem ảnh trước, cũng không gửi link giới thiệu mà là:

“Mời hai vị khách mời chọn một trong bốn chữ cái đầu tiên trong pinyin của bốn địa điểm chụp hình.”

Thịnh Dĩ: “……”

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình: “Tham gia chương trình của mấy người, còn phải giỏi ghép vần ghép chữ nữa hả? Xin lỗi nha, tôi rút lui đây, tôi chưa học hết tiểu học.”

Mọi người: “……”

Ờ, thì… cũng không đến mức đó.

Trên màn hình lớn lần lượt hiện lên bốn nhóm chữ cái viết tắt theo phiên âm: BJ, HT, SL, GY.

Thịnh Dĩ nhìn từng cái một:
BJ – Bán nhà?
HT – Hồng thảm?
SL –… Ngủ rồi?
GY – Quỷ dị?

……

Cô trầm mặc rất lâu.

Đúng lúc này, Giang thiếu gia lại phát huy cái gọi là phong độ “vô dụng” của mình. Anh tựa lưng vào ghế sofa, lười nhác vươn vai, dáng vẻ nhàn tản: “Tiểu thư Thịnh chọn gì, tôi chọn đó.”

Đã Bking còn muốn chọn cái gì bắt đầu bằng chữ B, không thèm che giấu luôn.

Đã có người “chết cùng”, Thịnh Dĩ càng chẳng kiêng dè gì nữa. Không cần suy nghĩ: “BJ.”

Chọn xong, Thịnh Dĩ còn quay đầu nhìn Giang Liễm Chu: “Cậu biết ‘BJ’ là gì không?”

Giang Liễm Chu gật đầu nhè nhẹ: “Chắc là biết.”

“Là gì?”

“Xin chúc mừng tổ hợp Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ, địa điểm chụp hình đầu tiên của hai bạn là … ”

Chưa kịp đợi cậu trả lời, chương trình đã công bố đáp án: “Bungee Jumping – Nhảy bungee!”

Thịnh Dĩ: “……”

Giang thiếu gia không quên khen ngợi cô, nhưng cái giọng điệu ấy sao mà nghe… đáng bị đấm: “Xem ra Thịnh tiểu thư thật sự khá thích những hoạt động k*ch th*ch đấy.”

Mấy khách mời còn lại vốn đều sợ độ cao, đồng loạt thở phào, ánh mắt nhìn Thịnh Dĩ như đang nhìn một bậc thánh nhân vừa liều mình vì nghĩa.

Dẫn đầu là Doãn Song, nước mắt tuôn rơi như mưa, bước đến nắm chặt tay Thịnh Dĩ, đầy cảm kích: “Dĩ Dĩ à, người chị em tốt của tôi, cảm ơn cô vì đã hy sinh thân mình để cứu rỗi cả nhóm chúng tôi!”

Mà Thịnh Dĩ – người không sợ độ cao, nhưng cũng chẳng mặn mà gì với hoạt động kiểu này, chỉ có thể cạn lời.

Tại sao phải chụp ảnh bìa tạp chí ở chỗ nhảy bungee chứ???

Nhìn lại mấy lựa chọn khác: Hoa viên – rừng cây – công viên.

Tuyệt thật, chẳng cái nào cô chọn trúng luôn. Buổi livestream hóa trang bắt đầu vào chiều hôm sau.

Tổ chương trình vốn lắm tiền, đồ trang điểm đủ mọi loại, không thiếu thứ gì. Vừa mở sóng, khán giả đã ồ ạt ùa vào.

[Trời ơi cái phòng hóa trang này đúng là mơ ước của tôi luôn đó trời!]
[Cho tôi hỏi thật, bốn nhóm khách mời sẽ cùng ngồi trang điểm à? Nhìn cái gương dài phủ cả bức tường này, ai mà không ganh tị chứ?]
[Gương, ghế, lại thêm tay nghề của mấy nam khách mời… sao tôi cứ thấy có điềm báo gì đó… như là mấy lần đi uốn tóc bị Tony dằn mặt vậy đó.]

Thịnh Dĩ ngồi xuống ghế, trong lòng cũng hơi lo lo, nhưng không chỉ mình cô, phải nói là cả bốn nữ khách mời đều căng thẳng thấy rõ.

Vừa mới liếc mắt nhìn nhau, mấy nam khách mời đã lần lượt bước vào.

Thịnh Dĩ vừa suy nghĩ, vừa xoay ghế lại nhìn Giang Liễm Chu – người đang nhét tay vào túi quần, bước đi tiêu sái như đang dạo phố rồi nghiêm túc thương lượng: “Nếu cậu không biết trang điểm thì cũng không sao, cậu cứ để tôi để mặt mộc lên hình cũng được.”

Giang Liễm Chu thấy rõ sự căng thẳng giấu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của cô, lại cố tình trêu: “Không được đâu, ít nhất phải phù hợp với chủ đề chứ?”

Chủ đề của họ… À phải, là một điểm nổi bật của ẩm thực thành phố C.

Thịnh Dĩ hơi ngẫm nghĩ, thử thăm dò: “Gọi là… ‘Ngon tới mức không còn tâm trí để trang điểm’ được không?”

Giang Liễm Chu: “……”

Anh cuối cùng không nhịn nổi, cong đuôi mắt cười lớn, cười đến mức cả vai đều run lên.

Cười đến khi Thịnh Dĩ nhìn mà suýt phát bực, anh mới miễn cưỡng ngừng lại, nhưng giọng nói vẫn còn đọng lại dư vị vui vẻ. Anh nghiêng người, dựa hẳn vào bàn trang điểm, nhìn chằm chằm cô vài giây: “Yên tâm đi, bạn của cậu đây có gì là không biết làm?”

Thịnh Dĩ rất thản nhiên: “Chăm con nít.”
Giang Liễm Chu: “……”

Anh bỗng nhớ lại, lần đầu tiên được hóa trang sân khấu sau khi debut.

Lúc đó, anhchỉ là một “tân binh vô danh”, mà chuyên viên trang điểm thì phải lo cho cả một hàng dài tân binh như anh, tay chân bận túi bụi.

Vừa thấy người trang điểm dùng nhầm má hồng thành tạo khối, Giang Liễm Chu đã nhanh mắt lên tiếng nhắc khéo một câu.

Chuyên viên trang điểm sực tỉnh, xin lỗi lia lịa: “Trời ơi, bận quá nên lú mất.”

Rồi lại nhìn anh, tò mò hỏi: “Cậu là con trai mà lại rành mỹ phẩm thế à?”

Quả thật, với một chàng trai thẳng chính hiệu, chuyện này có vẻ… hơi kỳ.

Nhưng ít ai biết, mấy ngày sau kỳ thi đại học, Giang thiếu gia nhà họ Giang thật sự cắm đầu nghiên cứu không ngừng, tra tài liệu suốt ngày đêm. Gặp chỗ nào không hiểu, anh liền xách máy tính tới hỏi mẹ – một quý bà lúc nào cũng xinh đẹp tinh tế.

Mẹ Giang hơi sửng sốt: “Con nghiên cứu mấy thứ này làm gì vậy? Là con trai đấy, đừng có bôi bôi trát trát lung tung.”

Cậu thiếu niên mười tám tuổi vừa làm ghi chú, vừa ngẩng đầu, thong thả đáp: “Con có nói là để trang điểm cho con đâu.”

“Con là muốn… để trang điểm cho bạn gái tương lai của con.”

 


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 44: Ruy băng đen.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...