Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 43: Không có quyền quyết định.
[……]
[Chị ba chấm là vì bị ngọt đến mức không nói nổi nữa đúng không hu hu, em hiểu chị! Em cũng chỉ muốn bịt miệng gào thét rồi điên cuồng quẩy nhạc thôi, kiếp trước chắc cứu cả vũ trụ, kiếp này mới được làm fan cp Mộc Dĩ Thành Chu như thế này!]
[A Cửu à, cậu đừng hỏi anh ấy kẹo tai thỏ có ngon không… Cậu phải biết là, chỉ cần là cậu đút tận tay, dù có là thuốc độc cũng thấy ngon như kẹo…]
[Aaaaaa jlz tui ghen với anh muốn chết! Dựa vào cái gì mà anh được A Cửu đút cho ăn hả! Có bản lĩnh thì rút kiếm đi, ai thắng thì A Cửu làm vợ người đó!]
[Chuyện gì thế này, tui vừa bị đoạn “giả vờ nghiêm túc” của Giang Liễm Chu làm ngọt đến phát khóc… Lần đầu tiên thực sự hiểu ra sức hút của kiểu người kiêu ngạo ngoài lạnh trong ấm: rõ ràng là mua cho cậu, vậy mà không màng hình tượng giơ kẹo suốt cả đường, cuối cùng chỉ vì một câu “Thâm ca” mà làm ra vẻ hờn dỗi. Giang Liễm Chu anh thật giỏi quá đi… xứng đáng có vợ!]
[Buồn cười nhất chẳng phải là cái từ “hả?” mà chính ảnh tự thêm vào à? Gọi đó là gì nhỉ, là tôn nghiêm cuối cùng của một người chồng sợ vợ đúng không?]
Thịnh Dĩ tự mình nếm thử bên tai còn lại. Quả thật rất ngọt, đến mức ngay cả người vốn thích đồ ngọt như cô cũng thấy hơi quá đà.
Nhưng nghĩ lại thì… Có ai mua kẹo tai thỏ mà thật sự là để ăn đâu?
Cô liếc nhìn Giang Liễm Chu đang đứng cạnh, miệng còn đang ngậm kẹo, lời khen có hơi ngọng nghịu: “Tai dài ghê, tôi thích lắm. Cảm ơn cậu.”
Uông Đồng Hân: “……”
Cô ấy nhất thời cũng chẳng nói rõ được cảm xúc trong lòng là gì. Chắc là… khó tránh khỏi một chút ghen tị.
Một người có thể ghi nhớ hết mọi sở thích và điều bạn không thích, chỉ cần nhìn thấy thứ gì là nghĩ ngay đến bạn, âm thầm làm rất nhiều chuyện, vậy mà chẳng hề lên tiếng kể công. Người như thế… ai nhìn vào mà chẳng thấy lòng mình xao xuyến?
Thịnh Dĩ hoàn toàn không hay biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Cô cất lại viên kẹo thỏ mất hai cái tai vào túi, hỏi Giang Liễm Chu: “Nhiệm vụ của các cậu hoàn thành rồi à?”
Giang Liễm Chu hơi nhướn mày: “Tất nhiên. Tôi có nhiệm vụ nào mà làm không xong chứ?”
Thịnh Dĩ trực tiếp lơ đi câu khoe khoang tự mãn kinh niên của anh, tiếp tục hỏi: “Nhiệm vụ là gì vậy? Có khó không?”
Uông Đồng Hân – người đã chứng kiến toàn bộ quá trình: “……”
Cô lặng lẽ lùi lại một bước, cố gắng rời khỏi chiến trường mùi mẫn trước mặt.
Giang Liễm Chu thuận tay nhận lấy chiếc bát giấy Thịnh Dĩ vừa ăn xong, tiện tay ném vào thùng rác, rồi đáp lời: “Dễ thôi, chỉ cần khen bạn cùng bàn kiêm cộng sự một câu là xong.”
“Thật à?” Nghe đơn giản quá, đến mức Thịnh Dĩ còn cảm thấy không giống phong cách ‘b**n th**’ của tổ chương trình.
Cô liền chuyển chủ đề: “Vậy cậu đã khen tôi cái gì?”
Giang Liễm Chu khẽ cong môi, biểu cảm như thể sắp bị chính mình làm cảm động đến nơi: “Tất nhiên là tôi khen cậu hẳn năm phút liền, thay đổi bao nhiêu cách để khen đấy nhé, nào là trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa*… khen đủ cả!”
*Trầm ngư lạc nhạn,, bế nguyệt tu hoa là một cụm từ Hán Việt, thường được dùng để ca ngợi vẻ đẹp tuyệt đỉnh của người phụ nữ, khiến cho cá phải lặn xuống, chim phải sa xuống, mặt trăng phải giấu mình và hoa phải e thẹn.
Thịnh Dĩ lại liếc anh một cái, gật gù ra vẻ như đang cân nhắc điều gì.
Giang Liễm Chu cười lười biếng, giọng điệu nghe có vẻ tuỳ ý, cuối câu còn kéo dài một chút: “Nếu là cậu nhận nhiệm vụ này, cậu sẽ làm thế nào?”
Thịnh Dĩ thấy quanh mình người vây xem ngày càng nhiều, cảm thấy không tiện đứng lại thêm nữa, bèn xoay người bước về phía trước. Khi đi, cô thản nhiên đáp: “Thì khen cậu thôi.”
Cậu Giang đi bên cạnh cô, trong đôi mắt đào hoa ánh lên nụ cười rực rỡ, khẽ gật đầu rồi truy hỏi: “Thế khen kiểu gì?”
Không hiểu vì sao, rõ ràng Giang Liễm Chu chưa nói gì thêm, vậy mà Thịnh Dĩ lại tự nhiên bổ sung nốt câu sau trong đầu anh “Anh đây ưu điểm chất chồng, có mà khen không xuể ấy chứ?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô im lặng hai giây, bắt đầu khen: “Đầu tiên, ánh mắt tốt, biết nhìn ra điểm mạnh ở bạn cùng bàn; tiếp theo, thật thà, có thể nói thật lòng những ưu điểm đó; cuối cùng, vận khí cũng tốt, vì có được một người bạn cùng bàn như vậy.”
Giang Liễm Chu: “……”
[Hahaha, quả nhiên chỉ có A Cửu mới trị được Giang Liễm Chu!]
[Tôi chỉ muốn hỏi, hồi trước jlz để ý A Cửu rồi dần dần thích cô ấy, có phải một phần cũng vì cuối cùng cũng tìm được người đối đáp không thua gì mình không?]
[? Đối đáp? Tôi nghe thấy gì thế này?]
[Đừng có nói mấy câu kiểu đó nữa chị ơi! Tài khoản của chị lại bị cấm bây giờ đấy! Quản trị viên mạnh tay lắm đó, chị liều quá!]
[Nếu không phải tận mắt chứng kiến mọi chuyện lúc nãy, tôi nhất định sẽ ngồi tưởng tượng xem Giang Liễm Chu làm sao mà ba hoa khen A Cửu suốt năm phút… Giang Liễm Chu, xin cậu dừng lại đi, càng diễn sâu thì lúc ngược lại sẽ càng thảm đó, fan không kham nổi đâu…]
Uông Đồng Hân nhanh chóng lách qua Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, đi đến chỗ Du Thâm rồi xếp hàng cùng anh ta.
Du Thâm nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, đẩy gọng kính rồi hỏi: “Sao trông cô như vừa thoát chết thế?”
“Nếu thời gian có thể quay lại, quay về vòng thi đầu tiên ấy… Tôi nhất định sẽ nằm im chờ thua luôn cho rồi.” Không rõ là đã trải qua những gì, nhưng từ giọng điệu đầy tang thương kia, Du Thâm cũng mơ hồ hiểu ra được phần nào lịch sử đẫm lệ của cô bạn.
Anh lặng thinh một giây, nghiêm túc gửi lời chúc phúc chân thành: “Phải tin rằng, không chết được thì ắt có phúc về sau.”
Uông Đồng Hân: “……”
Không cần phúc lớn đến mức đó đâu…
Du Thâm rất có ý thức trong việc phân công nhiệm vụ, hào phóng đem đề tài thiết kế giao luôn cho Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, còn mình thì đi chung với mấy người đã làm xong nhiệm vụ.
[…Chẳng phải vòng này là A Cửu phải đi với Thâm ca à]
[Tôi đoán được kết cục rồi [bó tay] Giang ca mà là người biết nghe lời à? Bảo anh ấy phải làm đúng quy trình, chọn đề tài từ nhóm mình trước rồi mới qua tìm A Cửu? Tôi chỉ có thể cầu nguyện niệm Phật thôi.]
Uông Đồng Hân nhân lúc rảnh liếc nhìn về phía hai người họ.
Thịnh Dĩ đi tới chỗ một quầy bán bánh nướng, hất cằm hỏi Giang Liễm Chu: “Muốn ăn không?”
Cậu Giang vẫn giữ dáng vẻ kiêu kiêu: “Đã được cậu trịnh trọng mời như thế, thì tôi đành nể mặt thử một chút vậy.”
Thịnh Dĩ hình như đã quá quen với bộ dạng ‘chó kiêu ngạo’ của anh, tiến đến chỗ người bán gọi món mà rất rõ ràng, cô gọi hai suất. Gọi xong, cô như vừa sực nhớ ra điều gì, liền quay sang báo: “Một cái đường đỏ, một cái ba sợi, tôi muốn ăn cả hai, chia đôi nhé.”
Vừa mới ở phố đầu, còn chán chê chẳng thèm ăn gì, kén cá chọn canh mãi mới ăn vài miếng, mà giờ đây Giang Liễm Chu đã như biến thành người khác.
Anh khẽ gật đầu đồng ý, còn không quên nhắc nhở: “Cậu chỉ cần nếm thử là được, đừng ăn nhiều, tí nữa chắc chắn sẽ còn mấy món cậu chẳng muốn động đũa đâu.”
Hoàn toàn không thấy vẻ kén chọn đâu cả. Thật ra, Thịnh Dĩ cũng không cảm thấy Giang Liễm Chu là người quá khó chiều.
Hồi cấp ba, có lần cả lớp có mấy đứa chơi thân hẹn nhau đi hội chùa.
Hội chùa ấy đông nghịt đồ ăn vặt với mấy món đồ nhỏ xinh. Thịnh Dĩ ngoài mặt thì lạnh lùng kiểu bking, nhưng thật ra hoàn toàn không có sức đề kháng với mấy thứ linh tinh dễ thương này.
Giang Liễm Chu thấy cô thích thú hết cái này đến cái kia, chẳng những không ngăn cản mà còn đổ thêm dầu vào lửa.
Lững thững đi theo sau cô, một tay đút túi, mỗi lần thấy ánh mắt cô dừng lại ở món gì đó lâu hơn vài giây, cậu lại khẽ gật đầu chỉ: “Con gấu trúc nhỏ đó nhìn cũng được đấy.”
Thịnh Dĩ nghiêm túc chỉnh lại: “Đấy không phải gấu trúc nhỏ, đó là gấu trúc con!”
“Được thôi,” Giang Liễm Chu lúc ấy lại tỏ ra rất biết điều, “Gấu trúc con.”
Thịnh Dĩ: “……”
Không hiểu vì sao, ban đầu nhìn con gấu trúc con tỉ lệ chuẩn ấy thì thấy cũng bình thường thôi. Nhưng sau khi cãi qua cãi lại với Giang Liễm Chu một trận, bỗng nhiên… con gấu ấy lại càng nhìn càng thấy đáng yêu.
Mấy món ăn vặt cũng vậy. Lúc đầu có thể thấy “ờ cũng được đấy”, nhưng Giang Liễm Chu – con người này cứ như có ma lực, chỉ vài câu dăm ba lời…thứ gì rồi cũng vào tay Thịnh Dĩ lúc nào không hay.
Về sau, Thịnh Dĩ cũng dần buông xuôi. Dù sao thì… những gì cô không ăn hết, Giang Liễm Chu vốn không kén chọn sẽ ăn giúp cô thôi.
Tóm lại, đến khi hai người họ quay lại tụ họp cùng mấy người còn lại, mọi người liền thấy ngay Giang Liễm Chu tay xách theo một đống túi, như chiếc túi không đáy của Doraemon, thứ gì cũng có.
Phó Thừa Trạch trố mắt: “Hai người bọn cậu… đi nhập hàng về hả?”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Khổng Hoài Mộng suy nghĩ một lúc, cố gắng hòa giải bầu không khí: “Hay là… hai người bày quầy bán hàng đi, mình mua ủng hộ?”
Trì Bách bật cười một tiếng đầy ý vị: “Nghĩ gì đấy? Đó là đồ của bạn cùng bàn của Giang ca đấy, cậu tưởng cậu mua được chắc?”
Thịnh Dĩ: “……”
Ủa? Cô đã nói câu nào đâu chứ!
Giang thiếu gia lại còn tỏ vẻ suy xét một lúc, sau đó hờ hững gật đầu: “Nói thế cũng đúng, tôi chỉ là người xách đồ, không có quyền quyết định.”
Rồi còn không quên nghiêng đầu hỏi ý cô: “Đúng không, cô Thịnh?”
Mấy người xung quanh đều bật cười. Phó Thừa Trạch còn cố tình bắt chước giọng điệu của Giang Liễm Chu, hạ thấp tông giọng: “Đúng không, cô Thịnh?”
Thịnh Dĩ: “……”
Một mặt cô nhịn không nổi mà muốn bật cười, mặt khác lại thấy muốn đấm người.
Chỉ trong khoảnh khắc, cô và Giang Liễm Chu lại ăn ý đến mức đáng sợ. Giang Liễm Chu hơi nheo đôi mắt đào hoa, khẽ cười, rồi duỗi chân đá Phó Thừa Trạch một cái, cảnh cáo: “Đừng có làm loạn.”
Nói là cảnh cáo, nhưng ngữ khí kia… lại nghe ra mười phần đắc ý.
Phó Thừa Trạch liên tục giơ tay đầu hàng: “Được được được, tôi sai rồi, Giang ca, là tôi lắm lời.”
Trì Bách còn đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Đúng đó, hai chữ ‘cô Thịnh’ là cậu gọi được à?”
Tưởng là phụ họa theo lời “đừng làm loạn” của Giang Liễm Chu, thực ra là đang trêu chọc ngầm đấy chứ.
Hai năm ấy, có lẽ đã có quá nhiều chi tiết nhỏ như vậy, đến mức giờ đây, Thịnh Dĩ rất khó mà không nghĩ lại.
“Đồng Hân?” Du Thâm gọi khẽ một tiếng, Uông Đồng Hân lúc này mới nhận ra mình đã quay đầu nhìn quá lâu. Cô ấy vẫn không nhịn được mà ngoái lại nhìn thêm lần nữa.
Ông chủ đã chuẩn bị xong hai chiếc bánh nướng, đang định đưa cho họ. Thịnh Dĩ hoàn toàn không có ý định vươn tay nhận, thế là vị lưu lượng đỉnh lưu luôn bị đồn là có tính khí không mấy dễ chịu ấy,
bề ngoài thì tỏ ra bất đắc dĩ, nhưng trên thực tế lại nhanh nhẹn, thành thạo đưa tay nhận lấy túi.
Vừa nhìn là biết, đây chắc chắn không phải lần đầu làm chuyện này. Uông Đồng Hân không kiềm được mà khẽ bật cười.
Du Thâm liếc nhìn rồi cũng mỉm cười, như đã hiểu ra: “Đẹp quá, phải không?”
Uông Đồng Hân khẽ gật đầu.
Ngay khoảnh khắc đó, cô bỗng nhiên hiểu ra, mình trước giờ đã ghen tị vì điều gì.
Sinh ra ở đời, nếu có thể gặp một người yêu bạn đến tận cùng, bao dung tất cả những thiên vị và sở thích nhỏ nhặt của bạn, thì… đúng là khiến người ta phải ao ước.
Trong mắt người đó, có lẽ chỉ tồn tại hai kiểu người: “bạn” và “những người còn lại”. Anh ta có nguyên tắc, nhưng bạn đã đủ để đứng trên tất cả những nguyên tắc đó rồi.
Hoặc có thể nói, bạn chính là toàn bộ nguyên tắc của anh ta.
Ăn ngon thì cứ ăn ngon, nhưng nhiệm vụ cần làm vẫn phải làm.
Thịnh Dĩ ăn đến no căng bụng, nhìn hàng quán phía trước mà vẫn không nhịn được buông một tiếng thở dài đầy tiếc nuối.
Giang Liễm Chu: “……”
Giang Liễm Chu: “Kiềm chế chút, đừng thở dài nữa.”
Uông Đồng Hân đi phía trước có lẽ nghe thấy, liền lên tiếng: “A Cửu à, no là được rồi, đừng ăn uống vô tội vạ nữa, đồ này calo cao lắm.”
Thịnh Dĩ tỏ vẻ không bận tâm: “Không sao đâu, dù sao tôi cũng không dễ béo.”
[……Tự dưng cảm giác bị tổn thương cả vạn điểm.]
[Tôi như con chó nằm bên lề đường, vô duyên vô cớ bị người ta đá một phát…]
[Hu hu mọi người nhìn đi, không chỉ tôi đâu, đến cả Đồng Hân – nữ nghệ sĩ body siêu đỉnh cũng phải đơ mặt ba giây luôn ấy! A Cửu à, vợ nhà người ta sát thương lớn quá!]
Hai người xếp hàng rồi lại tiến lên thêm một quầy nữa, Giang Liễm Chu đột nhiên quay đầu nhìn lại phía sau.
Bước chân thong thả của anh chững lại, Thịnh Dĩ vốn nhạy bén, thấy anh dừng bước thì cũng quay đầu theo bản năng, nhìn theo ánh mắt anh.
Đó là một quầy bán bánh kếp ngũ cốc.
Thực ra chỉ nhìn món ăn thì cũng không đến nỗi kỳ lạ gì, bánh kếp ngũ cốc vốn không phải món đặc sản của thành phố C, đúng ra không nên xuất hiện ở lễ hội ẩm thực nhưng trong lễ hội cũng có nhiều món ăn từ các địa phương khác như bánh cuốn, bánh bao nướng… nên vẫn chấp nhận được.
Vấn đề nằm ở người bán…
Thịnh Dĩ hạ thấp giọng: “Động tác rán bánh của ông ấy trông không thuần thục lắm.”
Như thể mới học được không lâu, Giang Liễm Chu nhìn cô bằng ánh mắt có phần tán thưởng. Hình như vẫn luôn là như vậy, đa phần thời gian, anh không cần mở lời, Thịnh Dĩ cũng có thể dễ dàng hiểu anh muốn nói gì.
Cái sự ăn ý và thoải mái đó… thật khiến người khác không khỏi sinh lòng cảm mến.
Anh gật đầu lười biếng: “Chắc là NPC.”
Khán giả trong livestream chỉ thấy hai người họ đột nhiên dừng bước, nói vài câu rồi quay đầu đi ngược lại, chính xác tìm đến đúng quầy đó, rồi đối chiếu tín hiệu ngầm với người bán.
Tất cả mọi chuyện, tựa như chỉ xảy ra trong một cái chớp mắt.
[Không phải tôi cố gán cặp đôi trong mọi tình huống đâu mấy bạn à, nhưng thật sự đó, chỉ cần một ánh mắt một hành động là hiểu đối phương muốn gì, ai mà không rung rinh, không thốt lên một câu: “trời ơi đã quá!” chứ?]
[Rõ ràng tôi đang ở góc nhìn thượng đế, vậy mà lại chẳng thấy điều gì sai trái cả… Anh Chu còn nhớ được mà quay lại, chẳng lẽ bật hack nhìn xuyên tường rồi hả trời?!]
[Thế nên… nếu tôi không hiểu sai, thì nhiệm vụ này… là để A Cửu làm cùng Giang ca sao?]
Tổ chương trình đúng thật không quy định rằng bắt buộc phải làm nhiệm vụ với người cùng cặp ở vòng hai. Chẳng qua là không ai ngờ được sẽ có một nhân vật như Giang Liễm Chu, mặt dày chen vào, đá bay đồng đội ban đầu như thể bản thân vốn dĩ mới là người nên được ghép cặp.
E rằng gộp cả mặt mũi đạo diễn lẫn biên kịch lại cũng không dày bằng một mình Giang thiếu gia.
Lúc này, Du Thâm chẳng hề tỏ ra là bị “cướp vai”, cũng không có chút ý định chen lên, chỉ lặng lẽ đẩy gọng kính, mỉm cười nhìn cảnh tượng trước mặt. Thậm chí có khi trong lòng còn nghĩ: “Tiền quay chương trình này đúng là dễ kiếm thật đấy.”
Xác nhận mật mã xong, ông chủ quầy bánh kếp lại hỏi chắc một câu: “Là hai bạn cùng làm nhiệm vụ đúng không? Một khi đã nhận thì không được đổi người giữa chừng đâu.”
Thịnh Dĩ liếc nhìn Giang Liễm Chu. Quả nhiên thấy anh nghiêm túc gật đầu, đường hoàng nói:
“Ừ, là bọn tôi.”
Ông chủ hiển nhiên đã được dặn trước, giờ thấy đổi người nhưng xác nhận rồi thì cũng không hỏi gì thêm, chỉ đưa thẻ nhiệm vụ cho Thịnh Dĩ.
Cô liếc qua một lượt, xác nhận lại, rồi giơ lên cho Giang Liễm Chu xem. Tất nhiên, như thường lệ, không để lọt vào ống kính.
Giang Liễm Chu nhướng nhẹ mí mắt, nhanh chóng lướt qua dòng chữ. Sau đó khựng lại một chút, rồi lại đọc chậm rãi từng chữ một.
Giang Liễm Chu: “……”
Bking Thịnh Dĩ nhướng mày: “Sao? Có vấn đề à?”
Giang Liễm Chu: “……”
“…Không có gì.”
Trên thẻ nhiệm vụ ghi:
“Lần lượt gọi điện cho người thứ năm trong danh sách cuộc gọi, kể cho họ một chuyện thú vị hoặc xấu hổ liên quan đến bạn cùng bàn cũ của bạn, khiến họ bật cười trong vòng 1 phút (tính từ khi kết nối cuộc gọi). Nếu thất bại (gọi ba lần không bắt máy / đối phương không cười / quá thời gian) sẽ bị phạt, và chỉ khi hoàn thành mới được nhận chủ đề thiết kế.”
Người thứ năm trong danh sách cuộc gọi. Chính là người đầu tiên anh gọi trong nhiệm vụ trước – Trì Bách.
[Aaaa tôi muốn biết trên thẻ ghi gì quá! Sao tự dưng sắc mặt Giang ca lại đổi vậy kìa!]
[Đoán mò thôi chứ chắc chắn không dễ rồi, mà đây là lần đầu tiên tôi thấy Giang ca lúng túng đó! Cún cưng của tụi mình cũng có lúc gặp khó khăn sao?!]
[Cố lên nhé, cún ngoan không sợ khó, fighting!]
Thịnh Dĩ đương nhiên nhận ra một giây ngập ngừng ấy của Giang Liễm Chu, nhưng sau khi đọc lại tấm thẻ, cô cảm thấy dù có hơi khó thật, nhưng với tính cách kiêu căng tự tin của Giang thiếu gia thì nhiệm vụ này chưa đến mức khiến anh phải cau mày mới đúng?
Ông chủ quầy bánh thấy cả hai đã xem xong nhiệm vụ, liền lấy đồng hồ bấm giờ ra: “Ai làm trước?”
Thịnh Dĩ: “Để tôi trước đi.”
Tổ chương trình đưa lại điện thoại của cô. Cô mở danh sách cuộc gọi, nhìn thấy người thứ năm thì không nhịn được cong môi. Xem ra… may mắn ghé thăm rồi.
Là Bối Lôi.
Nếu là người khác, Thịnh Dĩ còn phải lo liệu đối phương có bắt máy không, nhưng Bối Lôi thì…
Quả nhiên, mới đổ chuông chưa được một nhịp, Bối Lôi đã bắt máy ngay lập tức.
Thậm chí còn nhanh hơn cả Thịnh Dĩ lên tiếng, giọng cô ấy đầy hưng phấn: “A Cửu! Tớ đang xem livestream thì nhận được cuộc gọi của cậu nè! Có phải tớ sắp được lên sóng không hả?!”
Thịnh Dĩ: “……”
Không cần phải như vậy đâu. Giọng điệu của cậu… nghe cứ như là một diễn viên quần chúng được thuê vậy…
Sợ rằng Bối Lôi sẽ tiếp tục thao thao bất tuyệt đến mức hết giờ, Thịnh Dĩ quyết đoán cắt ngang: “Tớ gọi cho cậu là để kể một chuyện.”
Bối Lôi hơi ngập ngừng: “…Chuyện gì, chẳng lẽ là chuyện cậu sắp kết hôn hả?”
Thịnh Dĩ: “……”
Bối Lôi ở đầu dây bên kia: “……”
Ba giây sau, Bối Lôi cuối cùng cũng không nhịn nổi, cười đến mức kinh thiên động địa, long trời lở đất. Cười đến mức không thở nổi, còn phải lau nước mắt, giọng nói cũng run run: “Chết mất… nhưng mà nghĩ lại thì, nói cũng… không sai lắm…”
Thịnh Dĩ: “……”
Thấy ông chủ quầy bánh ra hiệu “hoàn thành nhiệm vụ”, Thịnh Dĩ chẳng buồn nói thêm, vội vàng dập máy.
[Không hiểu vì sao, rõ ràng không hề được nhìn cảnh đó, mà tôi lại hoàn toàn có thể tưởng tượng được giọng điệu của Giang ca lúc nói câu ấy…]
[Chuẩn bài Giang Liễm Chu luôn! Tôi mà nghe anh nói câu đó thì cũng chẳng thấy lạ chút nào.]
[Bạn của A Cửu đúng là có sức sống dữ dội ghê, câu “Cậu sắp kết hôn hả” xứng đáng nhận giải câu thoại xuất sắc nhất hôm nay!]
[Khoan đã, cho tôi đoán mò chút… vừa rồi A Cửu gọi thẳng cho người thứ năm trong danh sách, mở đầu đã là “kể cậu nghe một chuyện”, chẳng lẽ… nhiệm vụ là gọi cho người thứ năm và kể chuyện về bạn cùng bàn cũ?!]
[…Thế thì, người thứ năm trong danh bạ của Giang ca là ai ấy nhỉ?]
[Nếu tôi nhớ không lầm… là Trì Bách.]
Nhiệm vụ của Thịnh Dĩ đã hoàn thành, cô và ông chủ quầy, cùng cả nhóm người xung quanh, đồng loạt nhìn về phía Giang Liễm Chu.
Điện thoại của Giang Liễm Chu được nhân viên chương trình đưa lên, anh đón lấy với thái độ có phần không cam lòng.
Nhưng vừa nhận, anh vẫn chưa mở khóa ngay, mà xoay xoay điện thoại trong tay một vòng. Nhìn thì rất ra dáng muốn “làm màu”, nhưng Thịnh Dĩ — người chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ thì chẳng có tâm trạng đâu mà thưởng thức.
Cô nhướng mày nhìn anh, ý rõ ràng là: Mau lên!
Giang Liễm Chu: “……”
Anh thật sự rất không muốn gọi, nhưng lúc này…anh mím môi, cuối cùng Giang Liễm Chu vẫn chậm rãi mở khóa điện thoại.
Rồi lại uể oải kéo xuống danh sách cuộc gọi.
Thịnh Dĩ ghé đầu qua nhìn thử, chỉ liếc thấy tên người nhận chứ không để ý thời gian gọi: “Thứ năm là… Trì Bách hả? Không tệ không tệ, ít ra cậu ta còn biết đến tôi, cậu kể chuyện sẽ không đến nỗi ngại ngùng.”
Nói xong, cô lại gật đầu, ra hiệu: “Gọi đi thôi.”
Giang Liễm Chu im lặng ba giây, rồi ấn nút gọi. Cuộc gọi vang lên ba tiếng chuông, rồi bị tắt ngang.
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh khẽ ho một tiếng, lấy cớ chỉnh giọng, rõ ràng là có điều gì đó không dám nói, chỉ đành im lặng gọi lại lần nữa.
Lần này, tình hình có chút… tiến triển. Chuông mới vang lên một tiếng, lại bị cúp.
Thịnh Dĩ đưa mắt nghi hoặc nhìn Giang Liễm Chu. Vị “Giang đại gia” vừa nãy còn ngông nghênh kiêu căng, lúc này ngay cả nhìn cô cũng không dám, vội vàng quay đầu tránh ánh mắt, lặng lẽ bấm gọi lần thứ ba.
Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng vang lên một giọng nói. Chỉ là… không phải giọng của Trì Bách.
Mà là một giọng nữ, nhẹ nhàng dễ nghe: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy. Xin vui lòng gọi lại sau.”
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
