Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 47: Quỳ trên bàn giặt.

ngào, pha chút hài hước, motif “gặp lại sau nhiều năm + nam chính thầm yêu thành sự thật”

[Chuyện ngoài sức tưởng tượng của tớ đã xảy ra rồi, mấy cậu ơi.]
[Anh Chu làm tôi cười muốn ngất, hóa ra điều ảnh quan tâm không phải là người ta nói ảnh đơn phương thích A Cửu, mà là vì sao không ai nghĩ A Cửu cũng thích ảnh chứ…]
[Được rồi được rồi, chiều lòng anh. Về sau bọn em lên Weibo cầu nguyện thì sẽ viết là “hai người thầm mến lẫn nhau, tương phùng sau bao năm xa cách”, vậy được chưa?]
[Cười chết mất, “cầu nguyện trên Weibo” hả trời? Weibo là cái giếng ước à? Chuyển tiếp càng nhiều thì khả năng thành hiện thực càng cao sao?]
[Hả? Còn có lý thuyết như vậy luôn hả? Vậy để tớ quay lại share thêm 50 lần cái post đó nữa!]
“……”
Thịnh Dĩ cạn lời: “Không bàn tới chuyện khác, tôi chỉ muốn biết làm thế nào mà cái cơ hội thả đèn trời lại thành do tôi nhường cho cậu? Không phải là do cậu lòng dạ khó lường, lừa từ tay tôi ra đấy à?”
Đồ khốn nạn vẫn là khốn nạn.
Giang Liễm Chu uể oải nhún vai, ngón tay thon dài khẽ nhặt một quả nho, ung dung lột vỏ rồi đưa vào miệng.
Lúc lột vỏ, nước nho tím thẫm chảy dọc xuống ngón tay.
Anh rút khăn ướt, vừa lau vừa lơ đãng đáp: “Biết sao được, tôi chơi công bằng đấy chứ. Mấy lần trước toàn thua, lần đó lại thắng. Không phải cậu nhường, chẳng lẽ là do trời thương?”
Thịnh Dĩ: “……”
Từ khoảnh khắc đó, châm ngôn sống của cô đã trở thành…Không tranh giành với đồ khốn.
Nửa tiếng trôi qua rất nhanh, cũng chỉ là trả lời vài bình luận, đấu khẩu vài câu với Giang Liễm Chu mà thôi, đã gần đến tám giờ rồi.
So với hai lần ghi hình trước, tức là bốn tập đầu, rõ ràng lần phát sóng này được mong đợi nhiều hơn.
Một phần vì mấy tập đầu của Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấyđược khen ngợi với chất lượng cực kỳ cao, liên tục lên hot search, được gọi là “dòng suối mát lành giữa bể lộn xộn” của giới show thực tế năm nay. Những cặp đôi như “Mộc Dĩ Thành Chu” càng hút fan điên đảo, kéo theo trào lưu mới khắp các nền tảng. “Mộc Dĩ Thành Chu” thậm chí còn được phong là ánh sáng của giới tình cảm nam – nữ.

Còn phần khác là bởi trong lần ghi hình trước, phần nhắn tin giấu tên đã để lại một kết thúc mở cực lớn. Rốt cuộc là ai nhắn, ai trả lời thế nào, tổ chương trình không công bố khi quay hình trực tiếp, khiến người xem ngày đêm tò mò.
Thật ra mà nói, Thịnh Dĩ cũng tò mò không kém.
Hôm đó Giang Liễm Chu nhận được hai tin nhắn, chỉ trả lời một cái, mà đúng câu hỏi về điều ước ghi trên đèn trời, thì anh lại không trả lời, cho nên với cô mà nói, hôm nay chính là thời khắc vén màn bí mật.
Đúng tám giờ, chương trình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấyphát sóng đúng giờ.
Sau đoạn mở đầu đặc trưng quen thuộc, chương trình tuần này chính thức bắt đầu.
Lần ghi hình trước mới cách đây có một tuần, vậy mà…
Phải nói là mỗi lần xem chương trình, Thịnh Dĩ lại càng cảm nhận rõ: làm khách mời thì là một chuyện, làm khán giả lại là một kiểu cảm giác hoàn toàn khác.
Ví dụ như lúc ghi hình, cô gõ cửa phòng khách không ai đáp, thấy cũng bình thường; Giang Liễm Chu cũng gõ cửa, cô không trả lời, anh cũng không nghĩ gì to tát.
Thế mà lúc xem lại trên sóng truyền hình thì cảm giác chỉ có thể gói gọn bằng ba chữ: Thật ngốc nghếch!
Ngốc tới nỗi cô phải quay đầu hỏi Giang Liễm Chu: “Khi cậu đẩy cửa vào thấy tôi, có cần phản ứng mạnh vậy không?”
Giang Liễm Chu: “?”
Giang Liễm Chu: “Thế ai bảo cậu ngồi một mình trong đó, đồ ăn thức uống của tổ tiết mục mang tới cũng lơ luôn, ngay cả tôi gõ cửa cũng lười trả lời. Bây giờ quay sang trách tôi?”
Một nhân viên lần đầu theo đoàn, còn thiếu kinh nghiệm, hạ giọng hỏi quay phim bên cạnh: “Anh ơi… Giang tiên sinh với Thịnh tiên sinh sắp cãi nhau à?”
Người quay phim lắc đầu, nhìn cậu ta một cái rồi đáp: “Cậu mới vào nghề đúng không? Mấy câu hỏi này nghe là biết non tay rồi. Cậu tưởng đây là cãi nhau hả? Đây người ta gọi là tình thú, là ghen – hờn – yêu – mắng, hiểu không?”
Nhân viên mới, chưa từng yêu đương, đỏ mặt ấp úng: “…Không, không hiểu ạ.”
Người quay phim lại lắc đầu cười: “Cậu nhìn kỹ đi, Giang Liễm Chu rõ là thích Thịnh Dĩ đấy. Đây mới chính là yêu đương thời hiện đại, vừa ngọt vừa tự nhiên.”
Nhân viên: “……”
Gì vậy trời. Sao cậu ta lại có cảm giác cả tổ chương trình đều là fan couple Mộc Dĩ Thành Chu thế này?
Đúng là như vậy thật. Cậu ta lại liếc nhìn thêm vài lần, thấy Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ tuy đấu khẩu qua lại nhưng chẳng ai có vẻ gì là mất vui, cãi xong vẫn bình thản ngồi xem tiếp chương trình.
Và kỳ lạ nhất chính là không ai chen nổi vào bầu không khí giữa hai người họ, như thể có một vòng không gian riêng chỉ dành cho hai người vậy.
Chương trình phát đến đoạn Giang Liễm Chu giúp Thịnh Dĩ chỉnh lại cổ áo. Khoảng cách giữa họ thực sự có phần gần gũi.
Còn Doãn Song… lại bước vào phòng không hề gõ cửa.
Dù bây giờ xem lại, Thịnh Dĩ vẫn không khỏi “…”
Tại sao khi ở đó, cô chỉ thấy hơi lạ lạ, nhưng khi lên sóng truyền hình, được đặt vào góc máy “thần thánh” cùng với nhạc nền ngọt ngào do tổ hậu kỳ tuyển chọn kỹ lưỡng…

Cảnh Giang Liễm Chu chỉnh cổ áo cho cô lại trông mờ ám đến thế?
[Ý tui là hahaha, tư thế lúc đó á, nhìn từ chỗ của Song Song thì rõ ràng giống như đang hôn luôn mà!!]
Thịnh Dĩ vừa ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy dòng bình luận này: “……”
Sau vài giây im lặng, cô hỏi: “Cậu có suy nghĩ gì không?”
Công tử Giang – người luôn có chút lười biếng và đầy “tà khí’ hơi nghiêng đầu, uể oải trả lời: “Nếu nhất định phải nghĩ gì đó thì chắc là… Doãn Song bước vào hơi không đúng lúc.”
Thịnh Dĩ: “……”
Tại sao cô lại mở miệng? Tại sao lại hỏi Giang Liễm Chu cái kiểu câu hỏi này cơ chứ?
[HAHAHA Giang ca, đúng là chúng ta thấy giống nhau: Song Song đến không đúng lúc!]
[Xin mạo muội hỏi anh một câu, Giang ca, nếu Song Song đến trễ hơn chút nữa… anh còn định làm gì tiếp theo ạ?]
[??? Bạn phía trên, sao lại giả vờ không hiểu vậy? Còn có thể làm gì nữa? Tất nhiên là XXYYZZ rồi!]
Thịnh Dĩ lại liếc nhìn phần bình luận, sau đó rất lịch sự quay sang hỏi nhân viên chương trình: “Làm ơn, chỗ các bạn có keo 502 không? Không có thì băng dính thường cũng được.”
Nhân viên: “… Thịnh tiên sinh, chị định làm gì vậy ạ?”
Thịnh Dĩ mỉm cười lịch sự, giọng vẫn rất hoà nhã: “Dán miệng Giang Liễm Chu lại.”
Giang Liễm Chu: “……”
Tiếp theo chương trình, đến phần được mong chờ nhất: tiết lộ danh tính người gửi tin nhắn ẩn danh.
Trong buổi ghi hình trực tiếp trước đó, màn hình điện thoại của Thịnh Dĩ là màn hình chính được chiếu, nhưng lần phát sóng này, chương trình đã đưa đầy đủ phần trả lời của tất cả các khách mời.
Bắt đầu từ người ngồi bên cạnh Thịnh Dĩ – Đoàn Minh Tể lần lượt chiếu các câu hỏi, và phần trả lời được chuyển sang phần phỏng vấn hậu kỳ (đã ghi hình riêng sau đó).
Dĩ nhiên, vì phần trả lời của Thịnh Dĩ đã được công bố trực tiếp trong buổi ghi hình, nên không cần phát lại.
Cuối cùng, đến lượt Giang Liễm Chu – người ngồi bên còn lại.
Chương trình cắt bỏ đoạn anh đọc tin nhắn trong phòng khách hôm đó, thay vào đó là phần phỏng vấn hậu kỳ.
Là nhân vật có độ hot cao nhất, nên thời lượng phát sóng phần này của Giang Liễm Chu rõ ràng dài hơn hẳn.
“Lần này bạn nhận được ba tin nhắn ẩn danh. Bạn còn nhớ nội dung của chúng không?”
Giang thiếu gia trí nhớ vốn rất tốt, lần này chẳng cần nhìn điện thoại, ngả người uể oải trả lời: “Tin đầu tiên hỏi vì sao tôi không thi vào các trường top đầu, mà lại chọn Cảnh Đại; tin thứ hai hỏi về điều ước tôi viết trên đèn trời, tôi đã xin sửa nên sẽ thành điều ước cuối cùng; tin cuối cùng là hỏi tôi có từng đơn phương ai chưa.”
“Bạn có đoán được những tin nhắn này là do ai gửi không?”
Giang Liễm Chu chống cùi tay trái lên bàn, vô tình làm đổ bảng logo của chương trình “cạch” một tiếng.
Anh thản nhiên dựng bảng lại, trả lời: “Nếu tôi đoán không nhầm, tin đầu là của Uông Đồng Hân, tin thứ hai là của Thịnh Dĩ, còn tin cuối cùng là Tống Viêm gửi.”
Lúc này, chương trình chuyển lại cảnh quay phần gửi tin nhắn ẩn danh.
Khoảnh khắc tin nhắn “vút” một cái được gửi đi, camera bắt đầu di chuyển từ màn hình điện thoại, lên tay, lên áo, cuối cùng là khuôn mặt.
Lần lượt là Uông Đồng Hân, Thịnh Dĩ, Tống Viêm, không sai một ai.
Cả phòng livestream như nổ tung.
[Trời ơi trời ơi, nổi da gà toàn thân luôn! Tôi cứ tưởng mấy khách mời chẳng ai biết gì, hóa ra chỉ có mỗi tôi là chẳng biết cái quái gì cả!]
[Anh Giang quá đỉnh! Một phần bí mật thần thánh như thế mà cũng đoán trúng hết! Anh đoán kiểu gì thế?]
[Tống Viêm sao… tôi cười muốn ngất! Có ai còn nhớ lúc ghi hình không, khi anh Giang đọc xong tin nhắn của mình, Song Song quay sang nhìn Tống Viêm với ánh mắt hoảng hốt, như kiểu “ai mà gan to thế hỏi mấy câu đó?” Tống Viêm lúc đó còn lắc đầu giả vờ không biết! Vậy mà… Tống Viêm ơi, anh đúng là đồ tốt giấu kỹ!]
“Vậy với tin nhắn đó, anh đã trả lời gì?”
Giang Liễm Chu hơi gật đầu: “Câu hỏi đầu tiên là vì sao tôi chọn trường Cảnh Đại… Trước hết, tôi là người thành phố Cảnh Thành, tất nhiên có nhiều tình cảm với Đại học Cảnh Đại. Trường đó cũng rất tốt, mang lại cho tôi rất nhiều điều, và ở đó tôi đã quen biết nhiều người bạn quý giá, trong đó có người các bạn đều biết, là Hứa Quy Cố, đến giờ tôi vẫn rất thích nơi đó.”
Anh ngừng lại một nhịp: “Thứ hai… có một người từng nói với tôi rằng, khoa mỹ thuật và âm nhạc của Cảnh Đại đều rất tốt. Thế nên tôi luôn mong muốn được vào học ở đó.”
Trước màn hình, Thịnh Dĩ sững người. Câu nói ấy đúng là cô từng nói với anh.
Ở Cảnh Đại có một giáo sư mỹ thuật mà cô rất ngưỡng mộ. Khi đó, Giang Liễm Chu từng nói muốn học nhạc. Chính vào đêm giao thừa năm ấy, anh gọi điện cho cô, nói “Chúc mừng năm mới”, hỏi cô có muốn vào Cảnh Đại không, cô đã nói có.
Kết thúc kỳ thi năng khiếu, Thịnh Dĩ đạt thứ hạng rất cao, gần như đã đặt một chân vào Cảnh Đại.
Cô quay lại trường Nhất Trung ở Cảnh Thành để ôn tập. Có lần cầm đề vật lý sang hỏi Giang Liễm Chu, làm xong rồi mới hỏi: “Vậy còn cậu, định thi trường nào?”

Giang Liễm Chu xoay bút một vòng giữa các ngón tay, hất mắt nhìn cô: “Một trường có khoa âm nhạc ổn áp là được rồi.”
Thịnh Dĩ “ừm” một tiếng: “Cảnh Đại đó, khoa mỹ thuật và âm nhạc đều tốt lắm.”
Một nỗi xót xa mơ hồ chợt dâng lên trong lòng cô.
Cô mấp máy môi, định nói gì đó với Giang Liễm Chu thì từ màn hình vang lên tiếng người phỏng vấn hậu kỳ: “Vậy anh có từng hối hận khi đã chọn Cảnh Đại không?”
Người nổi tiếng nhất cả nước – Giang thiếu gia bật cười khẽ, trong giọng nói lộ ra vài phần bất lực: “Câu này mấy bạn biên tập hỏi cũng ác thật đấy. Muốn tôi trả lời thế nào đây? Nói với trường tôi rằng tôi hối hận rồi để Cảnh Đại thu lại bằng tốt nghiệp và bằng cử nhân của tôi à?”
Các nhân viên trong hậu trường đều không nhịn được cười rộ lên.
Giang Liễm Chu nhún vai: “Được rồi, chiều ý các bạn. Tôi hối hận khi chọn Cảnh Đại, vậy được chưa?”
Thịnh Dĩ khẽ mím môi. Ngay khoảnh khắc đó, cô thực sự không biết mình nên có cảm xúc thế nào.
Nói chính xác thì cô nên xin lỗi Giang Liễm Chu mới đúng. Dù hai người chưa từng chính thức hứa hẹn cùng thi vào Cảnh Đại, nhưng cuối cùng, chính cô là người thất hẹn.
Cho dù anh chỉ nói đùa, câu “tôi hối hận” ấy, nghe thế nào cũng là có lý.
Bởi với thành tích khi đó của Giang Liễm Chu, nếu không chọn Thanh Hoa hay Bắc Đại vì muốn theo đuổi âm nhạc, thì các học viện âm nhạc top đầu trong nước, thậm chí nước ngoài, anh đều có thể chọn.
Chứ không phải chỉ là một khoa âm nhạc trong trường đại học tổng hợp như Cảnh Đại.
Hiểu thì hiểu vậy, nhưng câu nói ấy của Giang Liễm Chu vẫn khiến lòng cô trào dâng những cảm xúc khó gọi tên.
Trên sóng chương trình, Giang Liễm Chu tiếp tục: “Câu hỏi thứ hai, về điều ước tôi viết trên đèn trời, thì tôi không trả lời. Còn câu hỏi cuối cùng, về việc tôi từng có thích ai chưa…”
Anh cụp mắt, làm ra vẻ như đang hồi tưởng chuyện cũ: “Đúng là từng thích người ta thật, và cũng từng tỏ tình rồi.”
[Ủa???]
[Khoan khoan khoan, cái gì vậy trời?! Sao đột nhiên lại drama dữ vậy?!]
[Từng thích thì tôi còn đoán được, chứ đã tỏ tình rồi á? Không phải người đó là A Cửu à? Hay là ảnh tỏ tình với A Cửu rồi bị từ chối?]
[Không biết nữa… mà hai giả thuyết đó nghe sao thấy đều không đúng…]
Giang Liễm Chu khẽ cười, lắc đầu: “Lúc đó dùng nick phụ trên Q.Q, gửi cho cô ấy câu: ‘Muốn ở bên cậu mãi mãi.’
Đáng tiếc là không có hồi âm gì cả. Xem như cũng bắt kịp trào lưu ‘tỏ tình khi đang đơn phương’ vậy.”
[Q.Q phụ luôn… trời đất ơi Giang Liễm Chu, chỉ có anh mới nghĩ ra được!]
[Ủa có mình tôi quan tâm rốt cuộc người đó có phải A Cửu không à? Có bản lĩnh thì nói thẳng ra đi, Giang Liễm Chu!]
Thịnh Dĩ liếc sang bên, thấy Giang Liễm Chu vẫn đang lặng lẽ ăn nho.
Anh bỏ một quả vào miệng, giọng hơi líu lại vì chưa nuốt xong: “Cậu ăn không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô hỏi: “Vì sao cậu lại dùng nick phụ mà không dùng chính?”
“Bị từ chối thì còn gì mất mặt hơn nữa” Giang Liễm Chu “chậc” một tiếng “Dùng nick phụ ít ra còn có thể được từ chối một cách nhẹ nhàng, kiểu gì cũng nể mặt cho tôi giữ chút thể diện chứ?”
Thịnh Dĩ trầm mặc một chút: “Người bình thường chắc cũng không hồi âm thật.”
[Ủa A Cửu sao vậy trời! Người bình thường đều sẽ tò mò lắm chứ, muốn biết người đó là ai chứ?!]
[Nhưng các bà quên rồi à? A Cửu từ nhỏ chắc đã quen được người ta tỏ tình rồi. Có khi chỉ nghĩ là tên nào đó ngốc nghếch vớ vẩn thôi, nên lơ luôn ấy.]
Chủ đề này bắt đầu rơi vào bế tắc, cũng may chương trình chuyển sang phần trả lời tin nhắn của Thịnh Dĩ.
Dù phần này đã từng phát sóng, khán giả vẫn lập tức dồn sự chú ý trở lại với màn hình. Câu trả lời đã được tiết lộ.
Tin nhắn mà Thịnh Dĩ nhận được, có hai tin đến từ Giang Liễm Chu, một là: “Tại sao thời đại học không tiếp tục học vẽ?”, hai là: “Cậu từng thích ai chưa?”
Còn tin nhắn “Sao bây giờ không dùng tay phải để vẽ nữa?” là của Du Thâm gửi.
Còn câu hỏi táo bạo nhất: “Hãy chọn một trong các nam khách mời để yêu đương”…
Là do Doãn Song gửi.
[Ủa? Sao tập này lại cứ liên tục vượt ngoài sức tưởng tượng của tui vậy trời!]
[Mọi người ơi, mình không nhớ sai đâu, Song Song với Tống Viêm thật sự là trời sinh một đôi mà… Lúc quay á, A Cửu vừa đọc tới câu hỏi này, Tông Viêm liền dùng ánh mắt khóa chặt Song Song luôn. Mà ai ra cái câu này vậy trời? Song Song còn nói Cổ! Hông! Biết! Gì! Hết!]
Người đàn ông nãy giờ vẫn ngồi thảnh thơi trên sofa, dáng vẻ chẳng mấy bận tâm – Giang Liễm Chu, lúc này cuối cùng cũng nhìn về phía màn hình.

Ánh mắt dừng lại nơi bàn tay đang gõ chữ trả lời câu cuối cùng của Thịnh Dĩ.
Đến khi tận mắt thấy cô gõ ra cái tên “Giang Liễm Chu” rồi ấn gửi thành công, anh mới nghiêng đầu sang chỗ khác, làm như vừa rồi bản thân chẳng mấy quan tâm.
Anh vặt cuống một quả dâu, tựa người vào lưng ghế, ung dung như thể đã nắm chắc phần thắng từ lâu: “Biết chọn tôi là tốt đấy, coi như cậu còn chút lương tâm.”
Thịnh Dĩ: “…”
Chuyện gì vậy trời, mỗi lần nhìn thấy Giang Liễm Chu ngạo nghễ như thể đuôi muốn dựng ngược lên, cô lại chỉ muốn giẫm mạnh một cú cho chừa!
[Người đàn ông kia, bớt giả vờ đi, khoé môi anh bay lên trời rồi kìa.]
[Nội tâm jlz: Thịnh Dĩ, không nói thì thôi, chứ không yêu tôi thì cậu còn yêu ai?]
[Thịnh Dĩ, cậu chỉ cứng miệng thôi, tôi hiểu mà, trong lòng cậu có tôi.]
[Các cậu có bệnh à! Lũ nhỏ nhà tui đều bị Giang Liễm Chu — cái người thù dai đó chặn hết rồi đấy biết không!]

Cho đến thời điểm hiện tại, chương trình vẫn diễn ra bình thường.
Hôm nay, Giang Liễm Chu cũng đúng là rất thẳng thắn, thẳng đến mức khiến Thịnh Dĩ bắt đầu nghi ngờ chẳng lẽ trước giờ là cô nghĩ quá nhiều.
Dù sao thì nói là bận công việc nghe cũng hợp lý mà, mấy hôm gần đây đề cập đến livestream, phản ứng của anh cũng rất tự nhiên.
Trong lúc Thịnh Dĩ đang âm thầm suy đoán…
Chương trình bước sang phần hai, hoán đổi nhóm cố định, cùng nhau đến Lễ hội Ẩm thực để tìm cảm hứng thiết kế.
Ban đầu là cảnh các nhóm lên xe đến lễ hội, phát đoạn của hai nhóm kia trước, rồi mới chiếu tới nhóm Thịnh Dĩ – Du Thâm.
Giang thiếu gia đúng là người hay để bụng, dù đã quay xong cả tuần, mà nhóm của Du Thâm và Thịnh Dĩ chỉ mới ghép đôi được một đoạn ngắn, vậy mà đến lúc phát sóng, anh vẫn giữ nguyên cái vẻ giễu cợt lạnh nhạt, gai góc thấy rõ.
Cho đến khi… tổ chương trình đưa máy tính bảng cho Thịnh Dĩ và Du Thâm. Cả hai bắt đầu xem lại livestream của Giang Liễm Chu và Uông Đồng Hân khi còn đang ngồi trên xe.
Giang Liễm Chu: “…”
Anh chầm chậm quay đầu, nhìn Thịnh Dĩ: “Cho nên, lúc ngồi trên xe, cậu đã xem được đoạn tôi nói chuyện trên xe rồi à?”
Thịnh Dĩ mặt không biểu cảm: “Ừ. Nghe cậu nói với Đồng Hân là tôitiết kiệm lắm, mấy món cậu tặng đều được tôi cất kỹ như báu vật, kể cả cây son màu hồng Barbie.”
Giang Liễm Chu: “…”
[Hahaa cuối cùng cũng tới rồi! Tôi chờ khoảnh khắc này lâu lắm rồi!]
[jlz à, suốt ngày thả thính, giờ mới chỉ là bắt đầu của nghiệp quật thôi đó nha.]
Phần tiếp theo là cảnh Giang Liễm Chu và Uông Đồng Hân đi đến quầy kẹo đường để làm nhiệm vụ.
Chắc do đoạn livestream anh không hề biết là bị cô xem khiến anh bị đả kích mạnh, Giang thiếu gia vốn luôn tự tin, giờ đây lại có chút… lo lắng.
Thịnh Dĩ liếc nhìn Giang Liễm Chu một cái, trong lòng đã nắm được vài phần, càng chăm chú nhìn vào phần tiếp theo.
Rồi cô thấy đoạn phát ngôn nổi tiếng của Giang Liễm Chu:
“Cô ấy cứ nói sợ, bắt tôi ôm eo.”
“Cô ấy nhất định bắt tôi cõng qua đó.”
“Cô ấy nằng nặc đòi phải cùng nhóm với tôi.”
Chưa kể, còn gọi tới năm cuộc điện thoại.
Được rồi.
Hôm đó, khi đang làm nhiệm vụ cùng nhau, anh gọi cho Trì Bách, nhưng Trì Bách không bắt máy. Thì ra là có lý do.
Giang Liễm Chu: “…”
[Yên nghỉ nhé, jlz [nến][nến]]
[Không phải anh bảo mình chẳng sợ gì sao? Sao giờ nhát thế?]
[Sợ vợ và sợ cái khác là hai chuyện hoàn toàn khác nhau nghe chưa! Với lại… vợ chồng nhà anh chị ấy chồng sợ vợ có phải mới ngày một ngày hai đâu~]
Thịnh Dĩ không nói gì.
Tập này phát đến đoạn mọi người đã chọn xong chủ đề, phần quan trọng nhất vẫn được giữ lại phát ở tập sau như thường lệ.

Cho đến khi nhạc kết thúc vang lên, phòng khách chìm vào yên lặng, Giang Liễm Chu cũng không dám mở lời trước.
Thịnh Dĩ chậm rãi nhấp một ngụm sữa, rồi giọng nhẹ nhàng mà đầy ẩn ý: “Nghe nói… tôi ôm eo cậu? Tôi bắt cậu cõng tôi qua? Tôi nằng nặc đòi làm cùng nhóm với cậu?”
Giang Liễm Chu khẽ “khụm” một tiếng, hắng giọng, cố gắng biện hộ: “Thì… để hoàn thành nhiệm vụ mà, tôi chỉ… phóng đại chút thôi, chắc… không đến mức tội đáng chết đâu ha? Cậu hiểu cho tôi một chút được không…”
Thịnh Dĩ đặt ly sữa xuống, nhoẻn miệng cười với anh.
Sau đó đứng dậy, vẫy tay: “Được rồi, phản ứng của tôi cũng diễn xong rồi, livestream hôm nay kết thúc tại đây nhé. Tôi đi trước, hẹn gặp lại lần ghi hình sau.”
Giang Liễm Chu: “…”
Livestream kết thúc, cư dân mạng, người hóng hớt, người lo lắng cho đôi trẻ cũng tan hết.
Giang thiếu gia đứng bật dậy, cố gắng níu kéo: “Vậy… để tôi đưa cậu về nhé, tiện đường tôi cũng về Hồ Duyệt Sơn Sắc.”
“Không cần, tôi còn có chút việc cần suy nghĩ.” Thịnh Dĩ từ chối, giày cao gót gõ nhịp “cộc cộc cộc” bước ra khỏi phòng khách.
Giang thiếu gia — top lưu lượng ngã ngửa trên sofa trong ánh mắt đầy thương cảm của mọi người.
Điện thoại “ting” một tiếng, anh vội vã cầm lên xem.
[Trì Bách: Giang Liễm Chu, nghiệp do cậu tự tạo, không sống nổi cũng đáng.]
Giang Liễm Chu: “…”
——

Thật ra, Thịnh Dĩ không hề giận gì cả, chỉ là có chút chuyện khiến cô phân tâm. Có Giang Liễm Chu ở đó, đầu óc cô cứ không sao tập trung nổi.
Nhưng đồng thời… Anh cũng nên xin lỗi cô một tiếng chứ! Dám bịa chuyện về cô như thế kia!
Nghĩ lại mà xem, hồi còn đi học, Giang Liễm Chu chắc cũng chẳng ít lần ngồi cùng đám bạn bày trò dựng chuyện về cô đâu, nhỉ?
Thịnh Dĩ vừa nghĩ tới, khóe môi liền cong lên, bật cười khẽ.
Cô mở lại bản vẽ nhận làm trước đó, chính là tấm fanart CP giữa cô và Giang Liễm Chu, tô nốt những nét cuối cùng rồi gửi cho người đặt vẽ xem thử.
Người đặt hình dường như luôn túc trực 24/7, lập tức phản hồi một tràng khen ngợi hoa mỹ, cuối cùng không quên dặn: “Chị ơi, chị mà đăng tấm này lên Weibo là em khóc mất. Bức này ấy, phải để cả thế giới thấy mới đúng!”

Thịnh Dĩ: “……”
Được thôi, cô nghĩ ngợi trong lúc liếc nhìn điện thoại, vẫn không một chút động tĩnh.
Cũng được, nếu đến khi cô đăng xong bài lên Weibo rồi mà Giang Liễm Chu vẫn chưa gửi tin nhắn cho cô, thì cô sẽ…đành phải miễn cưỡng hạ mình gọi cho anh một cuộc vậy.
Chứ không lại khiến vị đại thiếu gia kia vì chút chuyện nhỏ này mà tự kỷ mất.
Thịnh Dĩ hừ nhẹ một tiếng, nghĩ bụng: vẫn phải là người rộng lượng như cô đây lo liệu hết.
Sau đó, cô chỉnh sửa bản vẽ theo yêu cầu của người đặt, đăng nhập vào Weibo bằng tài khoản “Vọng Cửu”, lướt qua cả đống tin nhắn riêng, lượt chia sẻ, bình luận rồi dứt khoát đăng tấm fanart CP lên.
Ngay khi trang vừa được tải lại, hàng loạt bình luận liền hiện ra:
[!! Tôi vừa thấy cái gì thế này! Đỉnh quá trời đỉnh! Fanart “Mộc Dĩ Thành Chu” này thật sự quá tuyệt vời! Yêu chị quá trời ơi!]
[Ủa ủa, chị Vọng Cửu cũng là fan CP “Mộc Dĩ Thành Chu” hả? Trời đất ơi, tường nhà tôi đổ thật rồi! Vui không tả nổi, tôi và artist mà tôi thích cùng mê một cặp đôi đó mấy bà!]
[Ai đang vừa xem tranh vừa khóc, vừa nhớ lại sân khấu ấy? Là tôi, trời ơi sao tôi lại dễ tổn thương thế này.]
Vừa tải lại lần nữa, bình luận hot nhất đã đổi thành:
[Chị đã xem viên đường mới nhất chưa? Tôi ngập trong đường đến say luôn rồi, ai cũng đừng lay tôi dậy nữa, cảm ơn. Ai chưa xem thì mời ghé qua @GiangLiễmChuV]
Đường mới nhất á? Là Weibo của Giang Liễm Chu?
Từ lúc về nhà sau buổi làm việc ở studio Cố Chu, Thịnh Dĩ đã cắm đầu vào công việc, mãi đến giờ, hơn mười giờ rưỡi, vẫn chưa có thời gian lên Weibo.
Anh mà đăng bài thật sao? Có thời gian đăng Weibo mà không nhắn cho cô một câu nào ư?
Cô còn tưởng anh bận làm việc nên mới im lặng với cô chứ!
Thịnh Dĩ không kìm được mà bĩu môi, cuối cùng vẫn bấm vào trang chủ Weibo của Giang Liễm Chu, định xem thử anh đã đăng gì mà khiến cả fandom CP phải phát cuồng như thế.
Vừa mới vào trang, Thịnh Dĩ liền sững người. Dòng trạng thái đơn giản đến bất ngờ, chỉ vỏn vẹn vài chữ:
Giang Liễm Chu V: “Tôi sai rồi @Thịnh Dĩ.”
Kèm theo đó là một bức ảnh, cô nhấn vào xem, và thấy vị đại thiếu gia trước nay luôn tự do tùy tiện, đến mức có phần bất cần đời kia, giờ phút này lại…cực kỳ ngoan ngoãn, quỳ gối trên chiếc bàn giặt*.
*Đây là một cách diễn đạt hài hước trong văn hóa Trung Quốc, thường dùng để chỉ người đàn ông làm sai điều gì đó trong mối quan hệ, đặc biệt là với vợ hoặc bạn gái, và phải “quỳ gối xin lỗi”, (bàn giặt tay truyền thống) thường được dùng để nhấn mạnh hình ảnh khổ sở, hối lỗi, kiểu như “bị phạt quỳ”.


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 47: Quỳ trên bàn giặt.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...