Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 33: Bức tranh mập mờ.
[Tôi… tôi sắp… phát… điên… rồi…]
[Tôi vốn không phải fan Giang Liễm Chu, chỉ đơn thuần thấy anh ấy có tài thôi. Giờ thì… đậu má, tôi thực sự rung động rồi!]
[Thì ra anh Giang của các người không phải không dịu dàng, mà là chỉ dịu dàng với mỗi mình cổ.]
[Tôi vốn đang sợ muốn chết luôn ấy, nhát gan cực độ, đang tính out livestream. Ai ngờ trời ơi!!! Tôi muốn khóc quá!!! Giang Liễm Chu tôi yêu anh! “Mộc Dĩ Thành Chu” hai người mai cưới luôn đi!]
[Hu hu thương A Cửu quá… Ban đầu còn tưởng cổ cái gì cũng không sợ, chơi mấy trò cảm giác mạnh còn lạnh lùng cười. Ai ngờ… hóa ra cổ sợ ma…]
[Cổ sợ thì sợ, nhưng lúc con ma chọn người dẫn đi, cổ vẫn đứng ra trước nhất…]
[Trước mặt người khác thì không nói sợ, nhưng vừa gặp Giang Liễm Chu là khóc òa luôn. Ok, dù có là diễn, thì “Mộc Dĩ Thành Chu” vẫn là thật.]
Có lẽ là vì khóc xong, mọi cảm xúc sợ hãi cũng được phát tiết hết rồi, Thịnh Dĩ vốn dĩ không phải kiểu người hay dao động cảm xúc, nên dần dần cũng bình tĩnh lại.
Đến lúc này, cô mới chợt nhận ra…Trong cái tủ hẹp đó, tư thế của cô với Giang Liễm Chu… cũng quá mức ám muội đi.
Cô hơi nhích người, còn chưa kịp mở miệng, Giang Liễm Chu đã buông cô ra. Hai người cùng nhau chật vật chui ra khỏi cái tủ.
Không cần nói cũng biết, làm NPC hóa trang thành “quỷ” thế kia thì trông ảnh thế nào rồi. Từ đầu đến chân đầy máu me, hóa trang theo tiêu chuẩn điện ảnh. Lúc còn trong vai diễn thì thấy ngầu thật, nhưng giờ bình tĩnh nhìn lại, Thịnh Dĩ chỉ thấy một chữ: Xấu.
Thịnh Dĩ thì vốn ăn mặc cực kỳ xinh đẹp, trang điểm chỉn chu, nhưng vừa rồi bị ma rượt, tóc rối, váy nhăn, lớp trang điểm cũng lem do nước mắt. Nói tóm lại tâm trạng cô lúc này: Tệ.
Rất ghét.…Ghét bản thân, và càng ghét Giang Liễm Chu.
Ngay lúc ấy, trong tai nghe của cả tám khách mời vang lên giọng nói của chương trình: “Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã thành công hội ngộ, trong biển người nhận ra đối phương, hiện đang tạm dẫn đầu vòng này. Các nhóm khác xin tiếp tục cố gắng. Còn 5 phút nữa sẽ đến 7 giờ, sau đó các NPC Đoàn Minh Tể, Tống Viêm, Doãn Song sẽ được khôi phục thân phận thành du khách.”
Không ngờ lại tìm được nhau kiểu này, Thịnh Dĩ nhất thời cũng chẳng biết nói gì.
Giang thiếu gia vốn nổi tiếng là người cực kỳ để ý hình tượng, giờ đây…Nghĩ tới bộ dạng máu me đầy mình của bản thân mà lại là bị “crush” thấy được toàn bộ thật sự chẳng muốn mở miệng nổi.
Anh mở miệng ra, nhưng rồi quay mặt đi chỗ khác, im re. Giờ anh chỉ muốn về nhà.
Nếu biết trước NPC lại là ở nhà ma, thì có cho vàng cũng cố mà thắng vòng trước rồi! Chứ ai thèm tự biến mình thành xác chết dọa crush đâu chớ?!
Căn phòng phẫu thuật lặng ngắt, bỗng dưng bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân. Hơn nữa, không chỉ một người.
Thịnh Dĩ: “…”
Ủa có hết chưa vậy? Sao hoài không chịu dứt?!
Bking Thịnh Dĩ giờ đây đang bực bội cực độ, đến mức… không thèm sợ nữa. Cô thuận tay nhấc luôn một cây gậy to tướng dựng trong góc phòng.
Giang Liễm Chu: “…”
Mặc dù không muốn nghĩ sâu, nhưng cô cầm cây gậy đó… rốt cuộc là muốn làm gì… với anh?
“Cửu… Cửu Cửu, chị có ở trong đó không? Chị không sao chứ?”
Thịnh Dĩ vừa đi tới cửa phòng phẫu thuật, chuẩn bị đưa tay vặn tay nắm cửa, thì đã nghe thấy bên ngoài vang lên một giọng nói cực nhỏ, như đang cố đè xuống nỗi sợ, là giọng của An An.
Du Du hình như lấy hết can đảm, cũng lí nhí nói thêm một câu: “Chị… chị còn nguyên nội tạng chứ?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cũng không cần nhập tâm vào cốt truyện đến mức này đâu.
[Tôi chết mất… cứu mạng… tôi ở cái livestream này vừa khóc vừa cười tới ngất xỉu luôn.]
[Tạm gọi là “hành trình ngược chết” nhé…]
[Nếu lúc đó con ma là bác sĩ hay con ma là hung thủ, thì A Cửu sẽ làm gì nhỉ? Tôi muốn biết quá!]
Thịnh Dĩ khẽ đáp: “Ừ, tôi vẫn ổn.”
Nói rồi, cô đẩy cửa phòng phẫu thuật ra.
Ánh đèn yếu ớt trong hành lang chiếu đến, Du Du và An An lập tức nhìn rõ tình trạng của Thịnh Dĩ. Mặt nạ vẫn nguyên, tóc hơi rối, váy có vài nếp nhăn và chút bụi bẩn… nhưng ngoài ra, trông vẫn ổn.
Hai cô bạn đồng hành đồng loạt thở phào, nhưng đồng thời lại cảm thấy có chút tội lỗi.
An An hỏi: “Chị thật sự không sao chứ? Bên trong xảy ra chuyện gì vậy, đáng sợ không… á á á á á!!!”
Du Du: “Cậu làm sao thế, đang nói mà hét… á á á á á!!!”
Thịnh Dĩ: “……”
Du Du và An An trong giây lát đồng loạt giơ tay chỉ ra phía sau Thịnh Dĩ, dưới ánh đèn đỏ chập chờn, một bóng ma từ từ ngẩng đầu lên.
Du Du gan to hơn chút, kéo lấy Thịnh Dĩ, thì thào run rẩy: “Cửu Cửu, sao chị lại ở cùng con ma kia lâu vậy? Chị… thật sự không sao chứ?”
Thịnh Dĩ: “…… Không sao. Nãy… là anh ta cứu tôi.”
An An ngơ ngác: “Ma… cứu chị? Hai người… là kiểu “Yêu nhau xuyên âm dương” đó hả?”
Du Du: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu lúc này khẽ bật cười. Giọng cười chậm rãi, lười biếng quen thuộc: “Không đâu, chỉ là cô ấy gặp phải…”
Có lẽ chẳng ai ngờ, một NPC mặt mũi kinh dị như vậy, lại cất lên được một giọng nói quá ư dễ nghe.
Du Du và An An liếc nhau, đồng loạt “vỡ lẽ”.
An An nhỏ giọng hỏi Thịnh Dĩ, cực kỳ phấn khích: “Cửu Cửu, chị giỏi quá đi, kiểu người như vậy… mà chị cũng cưa đổ được!!”
Nói rồi, cô còn giơ ngón cái lên đầy khâm phục.
[Thôi rồi, không cần hỏi nữa đâu An An, chị sinh ra là để làm fan CP “Mộc Dĩ Thành Chu” đó.]
[Dù là người hay là ma, tôi cũng sẽ vì tình yêu của hai người mà rung động [ôm tim][ôm tim]]
Sao mỗi lần Thịnh Dĩ trả lời, đều kỳ lạ hết sức vậy trời?
Và điều kỳ lạ hơn nữa là: Cả hai đứa trơ mắt nhìn con ma đứng phía sau Thịnh Dĩ… cũng chậm rãi gật đầu theo.
Thậm chí, còn trầm giọng phụ họa một câu:“Ừ nên thay đồ rồi.”
…Hai phút sau.
Du Du và An An đứng ngẩn ra nhìn Thịnh Dĩ, lúc này đã thay một bộ đồ khác, tóc tai chỉnh tề, lớp trang điểm cũng đã được dặm lại đâu ra đấy. Rồi lại nhìn người “đi sau lưng cô” một quý ngài trong bộ hán phục lam nhạt, dù chỉ đeo nửa chiếc mặt nạ, vẫn đẹp đến mức như bước ra từ tranh vẽ, khiến người ta hoàn toàn không thể liên tưởng nổi rằng chỉ mới lúc nãy thôi, anh ta là một con ma dọa người mặt mũi đầy máu.
Cả hai đứa đều im lặng tới độ gần như tê liệt cảm xúc. Sao… mọi chuyện lại có thể phát triển tới mức này?
An An nhìn hết Giang Liễm Chu rồi lại nhìn sang Thịnh Dĩ, càng nhìn… càng thấy sai sai. À không, cái gì cũng sai cả.
Một ý nghĩ to gan đến mức đáng bị trời phạt dần thành hình trong đầu cô ấy. Cô ấy đột nhiên mở to mắt, muốn hét lớn: “Giang…”
Chữ “Liễm Chu” còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, Thịnh Dĩ đã nhanh như chớp bịt miệng An An lại, tay còn đưa ra ký hiệu “suỵt” ý bảo giữ im lặng.
An An trợn tròn mắt gật đầu lia lịa, Thịnh Dĩ lúc này mới buông tay ra.
“……”
An An nuốt xuống biết bao lời, nhưng không thể nào nuốt trôi nổi cú sốc đang đè lên tâm trí. Cuối cùng, ngàn vạn lời muốn nói… cũng chỉ đọng lại thành một tiếng: “Vãi chưởng…”
Du Du không ngốc, giờ nhìn vẻ ngoài của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, lại thêm phản ứng của An An, cộng thêm một loạt tình tiết “kỳ quái” vừa rồi… Cô ấy cũng lờ mờ hiểu ra mọi chuyện.
Chỉ có điều, so với An An, người đang phấn khích vì được nhìn thấy CP mình ship ngoài đời thực, Du Du lại có chút…
Cô kéo kéo An An.
An An: “Hử?”
Thừa lúc Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đang nói chuyện, Du Du như người sắp tận thế, thì thầm với An An: “Cậu nghĩ lại xem… lúc mới gặp Thịnh Dĩ, cậu đã nói gì với chị ấy.”
An An nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Tớ nói gì ấy nhỉ? Tớ rủ chị ấy đi chơi tàu hải tặc, hỏi chị ấy có biết CP ‘Mộc Dĩ Thành Chu’ không, rồi còn nói trên cổ chị ấy hình như có vết đỏ…”
An An: “…”
[Không ngờ quả báo lại đến nhanh thế này. Cầu nguyện cho An An, toàn thể fan CP Mộc Dĩ Thành Chu sẽ mãi nhớ về chiến tích anh dũng hôm nay của cậu.]
[Tưởng đâu phải đợi đến lúc chương trình phát sóng cô ấy mới hiểu mình đã làm gì… ai ngờ… tạch liền tại chỗ.]
[Trời má ơi, anh Chu hôm nay đẹp quá trời. Bộ hán phục lam nhạt đó mặc lên người anh đúng là đẹp ngất trời. Còn đứng cạnh A Cửu nữa, cặp này phối hợp đỉnh quá trời đỉnh!]
Không thể phủ nhận, sau khi thay đồ xong, Giang Liễm Chu thật sự rất đẹp.
Thịnh Dĩ vốn dĩ đã thừa nhận anh là một người đẹp trai bẩm sinh, dù là kiểu lạnh lùng sắc bén khi còn trẻ, hay là dáng vẻ kiêu ngạo lười nhác của minh tinh đỉnh lưu hiện tại, anh đều luôn rực rỡ chói mắt.
Nhưng lúc này, khi nhìn anh mặc một bộ hán phục ánh trăng, đeo mặt nạ cùng màu, bước ra từ trong ánh đèn mờ như nước… Thịnh Dĩ vẫn có một thoáng sững người.
Cô định khen thẳng một câu đàng hoàng, nhưng khi lời đến bên môi, lại thấy hơi mất tự nhiên. Thịnh Dĩ bặm bặm môi, cuối cùng chỉ nói: “Bộ đồ… cũng khá đẹp.”
Tất nhiên, Thịnh Dĩ đã đánh giá quá thấp sự mặt dày của đại thiếu gia họ Giang.
Anh trước tiên gật đầu một cách rất đàng hoàng, ung dung tiếp nhận lời khen: “Ừ bộ này là tôi chọn.”
Sau đó, không ngại tự “vỗ mông ngựa” chính mình, không hề đỏ mặt, mà còn rất thật lòng: “Quần áo đúng là đẹp, nhưng… chủ yếu là tại tôi mặc nên mới đẹp.”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ nhướng mày: “Nghe nói cậu… dù khoác bao tải cũng vẫn đẹp trai?”
Dĩ nhiên, đây là do fan thổi lên. Dù gì Giang Liễm Chu vốn đã quá điển trai, cộng thêm bộ lọc siêu cấp vô địch của người hâm mộ, nên trong mắt họ, anh có mặc bao tải cũng vẫn đẹp rụng tim.
Giang Liễm Chu chậm rãi gật đầu, còn rất đỗi tự hào: “Đúng vậy.”
Thịnh Dĩ khẽ nhếch môi cười: “Vừa nãy lúc cậu hóa trang thành ma, cũng có không ít người khen đẹp đó. Tôi thay cậu vui mừng.”
Giang Liễm Chu: “……”
[Tôi cũng không hiểu sao, rõ ràng ảnh nói đúng, nhưng lần nào nghe xong cũng muốn đấm ảnh một trận.]
[Không phải nói suông đâu, “Mộc Dĩ Thành Chu” đúng là trời định. Nói thật, ngoài A Cửu ra, ai chịu nổi cái kiểu huênh hoang đáng đánh của ảnh chứ?]
[Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu không phải vì cái mặt, chắc Giang Liễm Chu hồi nhỏ bị ăn đòn suốt rồi.]
Hai người thay quần áo, làm lại tóc tai và makeup, cũng tốn kha khá thời gian. Vừa đấu võ mồm xong, tai nghe lại vang lên thông báo từ tổ chương trình:
“Chúc mừng nhóm Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đã gặp mặt thành công, tạm thời đứng thứ hai trong vòng này! Hai nhóm còn lại cố gắng lên nhé!”
Thông báo này vừa vang lên, hai cao thủ khẩu chiến cuối cùng cũng nhớ ra việc chính của họ vẫn chưa làm là thả đèn Khổng Minh.
——–
Du Du và An An lúc này cũng coi như vượt qua cú sốc. À, cũng không hẳn là vượt qua… Chỉ là An An nghĩ, cái sự “muốn đào lỗ chui” này có thể để dành cho những đêm dài trằn trọc về sau.
Còn hiện tại, cơ hội được ăn cẩu lương trực tiếp thế này, chỉ có một lần trong đời thôi! Thế là cô ấy mạnh mẽ đứng dậy, lại kéo Du Du đi theo, mò mẫm bám theo sau lưng Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu.
Chỗ làm đèn Khổng Minh được đặt tại quảng trường Vân Mộng trong công viên Vân Tiêu. Không chỉ có khách mời, mà hôm nay cả khách thường cũng có thể tham gia làm đèn tại chỗ, rồi cùng nhau thả tại bờ sông Thanh Hứa.
Quảng trường Vân Mộng sáng rực ánh đèn, trên cành cây quanh quảng trường đều treo lồng đèn đỏ, phía trên còn giăng đầy dây đèn lấp lánh. Một hàng dài bàn lớn được bày ra, bên trên là những chiếc đèn bàn đủ hình dạng, tạo dáng như những đóa hoa.
Từ xa nhìn lại, tựa như đi lạc vào một biển hoa rực rỡ. Không nói là sáng như ban ngày, nhưng ít nhất ánh sáng cũng đủ để mọi người nhìn rõ từng đường kim mũi chỉ.
Hoạt động trong công viên đã bắt đầu được gần nửa tiếng, một số du khách vẫn đang chơi trò mạo hiểm, nhưng cũng có không ít người đã tụ về quảng trường Vân Mộng.
Lúc này nơi đây đã vô cùng náo nhiệt. Không ít bàn đã có người ngồi, có người chăm chú làm đèn, có người rì rầm thảo luận cách gấp đèn sao cho đẹp hơn, thậm chí còn có khách tới ngó nghiêng xem đèn của người khác có bắt mắt không…
Cảnh tượng rôm rả nhộn nhịp, thực sự rất có không khí lễ hội.
Khu vực dành cho các khách mời dĩ nhiên đã được ban tổ chức đặt trước. Nhằm tránh bị nhận ra quá sớm, bàn của họ được sắp xếp như bình thường, hoà vào trong đám đông, không có gì nổi bật cả.
Nhân viên đưa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ tới bàn đã chuẩn bị sẵn, trên bàn bày đủ loại vật liệu. Thậm chí tổ chế tác còn đặc biệt dặn dò: “Thiếu gì cứ gọi, chúng tôi chuẩn bị đủ cả.”
Thịnh Dĩ bắt đầu lật xem đống nguyên liệu trên bàn.
Tổ chương trình đúng là vừa giàu vừa có tâm. Mà đúng là… cực kỳ giàu, họ đã công bố phương án phòng cháy từ sớm: giấy làm đèn Khổng Minh đều là loại giấy chống cháy đặc biệt, nến cũng được gọt mỏng để thời gian cháy ngắn, khu vực thả đèn được chọn kỹ càng, không gian thoáng đãng.
Ngoài ra, tất cả đèn Khổng Minh do người tham gia làm ra sẽ được bàn giao lại cho tổ chương trình để nhân viên chuyên nghiệp phụ trách đốt, theo dõi quá trình bay và thu hồi sau khi quay xong.
Tức là, thử thách lần này không chỉ đơn giản là “ai làm được nhiều đèn hơn”.
Dù sao làm đi làm lại một thứ cũng chẳng đem lại hiệu quả livestream gì. Vì vậy, tổ chương trình còn bổ sung thêm một loạt yêu cầu phụ.
Mỗi chiếc đèn Khổng Minh mà các khách mời làm ra, phải khác nhau hoàn toàn. Ngoài ra, độ “bắt mắt” của từng chiếc cũng sẽ quy đổi thành hệ số, ảnh hưởng trực tiếp đến điểm số cuối cùng.
Thịnh Dĩ đọc kỹ lại một lượt thể lệ rồi quay sang hỏi Giang Liễm Chu: “Vậy thì… chỉ cần đổi màu là được chứ gì?”
Giang Liễm Chu không nói gì, chỉ lặng lẽ chỉ vào một dòng ghi chú nhỏ dưới cùng của bảng quy tắc.
Thịnh Dĩ đọc theo: “PS: Tất cả đèn Khổng Minh phải do hai người phối hợp hoàn thành. Chỉ thay đổi màu sắc sẽ không được tính là ‘khác nhau’.”
Thịnh Dĩ: “……”
Hai người cùng nhìn chằm chằm vào đống nguyên vật liệu trên bàn, im lặng vài giây.
Giang Liễm Chu hỏi: “Quyết định chưa?”
Thịnh Dĩ cố gắng đè nén h*m m**n “solo một trận sống mái” với tổ sản xuất, lạnh giọng đáp: “Vẽ vậy.”
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô một cái.
Thịnh Dĩ lập tức lạnh sống lưng: “Sao? Có ý kiến gì à?”
Giang Liễm Chu chậm rãi lắc đầu. Bộ Hán phục kiểu Tống hôm nay khiến cả người anh có chút khí chất tiêu dao phóng khoáng, như thể lãng tử thế gia không ràng buộc thế sự.
Anh cười nhẹ, giọng đầy ý trêu chọc: “Tôi nào dám có ý kiến gì. Nghe chỉ huy thôi, có điều…”
Anh khựng lại, rồi nói tiếp: “Lâu rồi không thấy cậu vẽ tranh đấy.”
Câu này… đúng là gợi lại chuyện xưa.
Dường như hồi còn là bạn cùng bàn, khung cảnh thường thấy nhất chính là: Giang Liễm Chu làm bài tập một cách qua loa nhưng độ chính xác lại đáng kinh ngạc. Còn Thịnh Dĩ thì nghiêm túc, tỉ mỉ vẽ từng nét từng nét.
Giang Liễm Chu làm được nửa bài thì bắt đầu thấy chán, liền xoay xoay cây bút, tìm cách bắt chuyện.
Kết quả luôn là bị Thịnh Dĩ lạnh mặt đập tay anh một cái, cảnh cáo: “Yên lặng.”
… Có vẻ nhớ lại cảnh tượng ấy khiến Thịnh đại tiểu thư cũng buồn cười không nhịn được.
[Aaa nói tôi nghe đi, A Cửu, cậu đang nghĩ gì thế? Chắc chắn là nhớ tới chuyện cũ đúng không? Tôi cũng muốn biết mà! Tư cách fan cứng level 6 của “Mộc Dĩ Thành Chu” mà cũng không được nghe hả!]
[A Cửu biết vẽ tranh à? Nghe giọng Giang ca, thì hồi cấp ba vẽ nhiều lắm?]
[Khoan khoan, có phải cô ấy học mỹ thuật không? Nhưng tôi nhớ lúc giới thiệu bản thân, cô nói là học IT mà?]
[Hai người là cựu sinh viên cùng trường đấy. Tôi nhớ hồi cấp ba, học tỷ Thịnh từng đạt giải nhất cuộc thi mỹ thuật của trường. Còn học trưởng Giang thì đoạt giải nhất cuộc thi thư pháp. Hai bài được dán cạnh nhau trong tủ kính trường học. Phải nói là tuyệt đỉnh.]
Ở bên cạnh Giang Liễm Chu có một cặp đôi khác cũng đang ngồi làm đèn. Có vẻ như cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của họ. Chàng trai ngồi sát bên Giang Liễm Chu dùng cùi chỏ huých nhẹ anh một cái, hỏi: “Ê bro, cậu cũng đang chơi với bạn gái hả?”
Giang Liễm Chu: “……”
Chàng trai kia thấy anh không đáp, tưởng là ngầm thừa nhận, liền hào hứng khoe ngay chiếc đèn của mình, hết sức nhiệt tình và chia sẻ như… tri kỷ lâu năm: “Trùng hợp ghê, bạn gái tôi cũng biết vẽ. Này, nhìn nè, cô ấy vẽ hai đứa tôi đấy.”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh bạn nọ nhiệt tình thật sự, còn chỉ vào bức tranh: “Đây là tôi, đây là cô ấy. Tôi đang bế cô ấy. Sao, có giống không?”
Bạn gái cậu ta có vẻ hơi ngại, liếc anh một cái, giọng nhỏ nhẹ nũng nịu: “Thôi đi, anh đừng khoe nữa mà…”
Anh chàng vòng tay ôm bạn gái, nhe răng cười: “Gì mà khoe chứ? Tôi thấy cậu đây cũng có bạn gái biết vẽ tranh, nên mới cho hai người tham khảo chút xíu thôi mà.”
Nói rồi, lại hỏi Giang Liễm Chu: “Bạn gái cậu định vẽ cái gì thế?”
Giang Liễm Chu: “……”
[@jlz, tôi đã nói rồi, phong thủy luân chuyển, làm người nên chừa đường lui.]
[Anh bạn, làm tốt lắm, ai nghe cũng phải giơ ngón cái cho ông đấy hahaha]
[Lần trước anh còn khoe “bạn gái tôi biết vẽ” với người ta, Giang Liễm Chu, anh đáng lẽ phải nghĩ đến ngày hôm nay rồi chứ.]
…
Thịnh Dĩ cũng nghe thấy đoạn đối thoại kia, “ừ” một tiếng, giọng thản nhiên đáp lại chàng trai nọ:
“Vẽ cho cậu ấy một con robot giáp.”
Cô chỉ trả lời đúng mỗi câu “vẽ gì”. Còn về phần “bạn gái” mà người kia nói, Thịnh Dĩ không khẳng định, cũng chẳng phủ nhận.
Hai chữ “robot giáp”…
Có lẽ là từ khóa có thể khiến mọi đàn ông bất kể tuổi tác đều bùng nổ. Mắt cậu chàng kia lập tức sáng rực: “Cậu biết vẽ robot giáp à?!”
Thịnh Dĩ đáp lại nhàn nhạt: “Hồi trước không biết. Nhưng cậu ấy từng đưa cho tôi mấy cuốn sách, tôi đọc xong thì biết vẽ.”
Cậu ta lập tức nhìn Giang Liễm Chu bằng ánh mắt vừa hâm mộ vừa hận không thể hoán đổi vị trí.
Thậm chí còn vỗ vai anh một cái, cảm khái: “Anh bạn… đúng là có phúc!”
Giang Liễm Chu khẽ “hừ” một tiếng, giọng điệu lười nhác, nhưng nghe thế nào cũng thấy đắc ý: “Cậu có bạn cùng bàn cũ nào vẽ robot giáp cho cậu chưa? Tôi đoán là chưa đâu.”
Chàng trai: “……”
Chàng trai: “???”
Thịnh Dĩ chẳng buồn nghe Giang Liễm Chu tiếp tục ba hoa. Cô xoay cổ tay vài vòng, cầm lấy bút: “Tôi vẽ, cậu tô màu rồi viết chữ. Chia việc rõ ràng.”
Giang Liễm Chu gật đầu không ý kiến, anh chống khuỷu tay lên bàn, một tay đỡ đầu, lười nhác nghiêng người nhìn Thịnh Dĩ bắt đầu phác họa nét đầu tiên. Khóe môi hơi cong lên, ánh mắt rơi trên người cô, nhìn dáng vẻ cô đang tập trung nghĩ hình dáng giáp chiến, cân nhắc bố cục, rồi hạ bút…
Nụ cười bên môi anh chợt khựng lại.
Cô dùng tay trái để vẽ.
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
