Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 34: Thích tôi một chút thôi.

Thịnh Dĩ là người thuận tay trái, chuyện này hầu hết những người xung quanh cô đều biết cả. Vì vậy lúc này, trong phòng livestream cũng chẳng ai thấy có gì kỳ lạ.
[A Cửu đúng là thuận tay trái triệt để luôn đó, ăn cơm, viết chữ, vẽ tranh đều dùng tay trái.]
[Dân mỹ thuật tới rồi đây, nhìn tư thế là biết ngay dân chuyên nghiệp, quả nhiên từng học bài bản.]
[Lý thì tôi hiểu hết, nhưng tại sao lại phải vẽ người máy lên đèn Khổng Minh… chỉ để dỗ một người vui thôi à? Yêu đương là như thế à? Tôi cứ tưởng cool girl thì sẽ khác cơ, hừ hừ hừ.]
[…Lúc nãy, cái câu “bạn gái cậu” của anh bạn kia, từ đầu đến cuối, cả hai người không ai lên tiếng phủ nhận. Được rồi, tôi thông suốt cả rồi.]

So với việc vẽ tranh bằng tay trái, dù không phổ biến nhưng cũng chẳng quá hiếm thì rõ ràng, điều khiến mọi người trong livestream chú ý hơn là Thịnh Dĩ đã vẽ gì, và cô đã nói gì.
Nhưng mà…Giang Liễm Chu biết trước đây Thịnh Dĩ từng viết và vẽ bằng tay phải. Cô thuận tay trái, nhưng không phải kiểu thuận tuyệt đối.
Thậm chí, trước khi từng ăn cơm cùng cô, anh còn không hề biết cô là người thuận tay trái.
Mãi về sau anh mới biết, nhà họ Thịnh quản lý rất nghiêm, sợ cô dùng tay trái viết sẽ gặp bất tiện, nên từ nhỏ đã ép cô tập viết tay phải, vẽ cũng vậy.
Chỉ có những việc như ăn uống, cầm đồ, chơi điện thoại… cô mới thuận theo bản năng mà dùng tay trái.
Trước đây trong các chương trình, Thịnh Dĩ chưa từng vẽ hay viết gì. Lúc họ ăn uống chung, cô vẫn như trước đây mà dùng tay trái, nên Giang Liễm Chu hoàn toàn không nhận ra điểm gì bất thường.
Nhưng bây giờ thì khác… Tại sao vẽ tranh cô cũng dùng tay trái rồi?
Giang Liễm Chu nhanh chóng suy đoán trong đầu, khả năng lớn nhất có hai giả thiết: Một là, cô không muốn người khác nhận ra nét vẽ của mình, không muốn để lộ thân phận họa sĩ “Vọng Cửu”.
Còn một khả năng khác là cô chỉ còn có thể dùng tay trái để vẽ mà thôi.
Khả năng đầu tiên hoàn toàn hợp lý. Dù sao tính cách của Thịnh Dĩ cũng vốn như vậy, rất sợ phiền phức, và cô cũng đâu cần thêm chút danh tiếng nào nữa. Ngay lúc tự giới thiệu, cô đã nói mình là freelancer thay vì họa sĩ, cũng đủ để thấy rõ rồi.
Còn khả năng thứ hai… chẳng lẽ tay phải của cô đã xảy ra chuyện gì? Ánh mắt của Giang Liễm Chu khẽ dừng lại trên tay phải của Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ như cảm nhận được điều gì, liếc anh một cái, vẻ mặt thản nhiên: “Sao thế?”
Giang Liễm Chu hơi khựng lại, cuối cùng khẽ lắc đầu: “Không có gì.”

Anh vốn không phải kiểu người vòng vo, cũng không phải không muốn hỏi. Chỉ là giờ họ vẫn còn đang livestream.
Dựa vào tính cách của Thịnh Dĩ, khả năng cao là cô sẽ không muốn nói mấy chuyện này trước mặt nhiều người như vậy.
Giang Liễm Chu xưa nay không bao giờ muốn Thịnh Dĩ phải khó xử, dù chỉ một chút.
Cô không muốn nói, vậy thì anh sẽ không hỏi. Vì thế, lúc này, anh rất tự nhiên mà chuyển sang chủ đề khác.
“Cậu vẽ trông cũng khá là… qua loa đấy.”
Cũng đúng thôi, dù gì đây cũng không phải tranh đặt vẽ chính thức, huống chi lát nữa sẽ thả đèn bay lên trời, Thịnh Dĩ cũng lười tỉ mỉ làm gì.
Cô phác nhanh dáng hình chỉ trong vài nét, lúc này đang cầm bút viền tô chi tiết bằng những động tác nhanh gọn dứt khoát.
Cô chợt dừng tay, liếc Giang Liễm Chu bằng ánh mắt lạnh lùng, ra dáng đại tỷ: “Cậu còn muốn ý kiến nữa không?”
Tuy miệng hỏi vậy, nhưng biểu cảm trên mặt Thịnh Dĩ rõ ràng đang nói: Còn lắm lời nữa thì mời đi thẳng cho tôi nhờ.
Giang Liễm Chu: “……”
[Hahaha gì đây trời, rõ ràng tôi là fan cứng của jlz mà cứ thấy ảnh bị A Cửu vả mặt là tôi lại cười banh xác.]
[Chị em ở trên, tôi hiểu bạn! Cái cảm giác… trời đất quỷ thần ơi, cuối cùng cũng có người trị được Giang Liễm Chu rồi!!! Mỗi lần ảnh cà khịa người khác là tôi tức điên, giờ được xem trả đũa mà hả dạ ghê.]
[A Cửu đúng là vẽ rất có nghề nha. Cô ấy rõ ràng không đặt quá nhiều tâm sức vào, thậm chí từng nét rơi xuống cũng không theo logic tôi nghĩ, nhưng mà… vẫn đẹp, vẫn đỉnh thật.]

Thịnh Dĩ đúng là không mấy để tâm, nhưng vẫn nhanh chóng hoàn thành một bức. Cô tiện tay đưa cho Giang Liễm Chu, lúc này anh mới uể oải đổi tư thế, chọn màu rồi bắt đầu tô.
Anh lơ đãng nói: “Cậu bây giờ vẽ… khác hồi cấp ba đấy.”
Thịnh Dĩ gật đầu, giọng rất thẳng thắn: “Dĩ nhiên rồi, tôi càng vẽ càng đẹp mà.”
Giang Liễm Chu: “……”
Bên cạnh, An An không nhịn được, nhỏ giọng hỏi Thịnh Dĩ: “Cửu Cửu này… cho em hỏi cái này được không?”
Thịnh Dĩ: “Hỏi gì?”
An An rụt rè: “Lúc trước hai người yêu đương, có phải kiểu… ảnh nói ‘anh đẹp chết đi được’, thì chị đáp lại ‘em còn đẹp hơn chết đi được’ không?”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Bên kia, một cậu bạn trai trong cặp đôi cũng nghe thấy, cười đến không thở nổi.
Cười đủ rồi, cậu ta quay sang hỏi Giang Liễm Chu: “Anh bạn, hồi xưa chắc hot lắm nhỉ, nhiều người theo đuổi lắm đúng không?”
Tất nhiên rồi, nếu không thì còn là Giang Liễm Chu làm gì?
Anh làm ra vẻ thản nhiên: “Không nhớ rõ nữa.”
“Bạn gái cũ thì…”
Câu “nói ra không tiện” còn chưa dứt, Giang Liễm Chu đã điềm đạm tiếp lời: “Chắc chỉ cỡ… một nửa số con gái trong trường thôi.”
Cậu bạn: “……”

Cậu bạn: “Tỉnh lại đi cha nội, tưởng mình là idol à?”
Nói đến đây, Thịnh Dĩ bỗng nổi hứng.
Bức tranh cô đang vẽ trên đèn Khổng Minh đối với cô bây giờ thực sự quá đơn giản, đơn giản đến mức cô cũng chẳng còn tập trung cho lắm nữa.
Cô nghiêng đầu một chút, tay vẫn không ngừng vẽ, hỏi Giang Liễm Chu: “Lúc cậu học đại học, có phải mỗi lần đi học đều bị người ta vây xem không?”
Tính ra thời điểm đó, Giang Liễm Chu chắc cũng đã nổi tiếng rồi nhỉ?
Thịnh Dĩ tất nhiên biết anh học ở Đại học Cảnh Thành, một trường top đầu toàn quốc, nhưng dù gì cũng chỉ là một trường đại học tổng hợp, đâu phải kiểu học viện điện ảnh chuyên ngành.
Một nghệ sĩ nổi đình nổi đám như anh, chắc chắn sẽ bị chú ý nhiều lắm, phải không? Giang Liễm Chu khẽ ngừng lại, ánh mắt cũng hơi khựng xuống.
Vài giây sau, anh làm như không có gì, dời mắt đi chỗ khác, cúi đầu tiếp tục tô màu: “Cũng tàm tạm thôi. Dù sao thì cũng bận lắm, mà chủ yếu là vì… tôi khiêm tốn.”
Thịnh Dĩ: “……”
Tôi đúng là chẳng nhìn ra tí khiêm tốn nào luôn ấy.
Sau khi tô xong màu, Giang Liễm Chu bắt đầu viết chữ. Anh cầm bút, ngắm nghía bức tranh mecha bạc xám ngầu lòi một lúc, rồi bất ngờ phóng bút một hàng chữ đẹp đẽ mạnh mẽ trên đèn Khổng Minh.
[…Tôi bắt đầu ghen tị với cái đèn Khổng Minh rồi đó, được nhận chữ ký tay của anh Chu.]
[Không biết jlz viết gì nữa, tranh đẹp mà phối với nét chữ của ảnh thì ôi trời ơi, chắc chắn cái đèn đó đẹp xuất sắc luôn!]
[Ảnh còn ngẫm nghĩ trước khi viết nữa, hiếm lắm đấy…]
Thịnh Dĩ vẽ xong chiếc đèn thứ hai, đưa cho Giang Liễm Chu, đồng thời liếc mắt nhìn chiếc đèn đầu tiên đang đặt trên bàn.
Cô vừa nhìn, máy quay cũng đúng lúc lia đến dòng chữ cận cảnh. Quả thật, nét bút rắn rỏi, bay lượn như rồng như phượng, đúng là phong cách Giang Liễm Chu.
Chỉ là…Dòng chữ ấy viết rằng “Chiến giáp bảo vệ ngân hà do Thịnh Dĩ vẽ tặng người thầy đáng kính nhất của cô ấy: Giang Liễm Chu.”
Cuối cùng còn có cả ngày tháng.
Thịnh Dĩ: “……”
[WTF hahahaha, jlz, tôi cầu xin anh, làm người có được không vậy?]
[Cái gì mà “đáng kính”, lại còn “người thầy” nữa??? Anh là thầy ai hả trời???]
[Không phải fan mà vẫn thấy sốc nha =)), @fanGiangLiễmChu thần tượng của mấy người lúc nào cũng mặt dày vậy đó hả?]
[? Fan nào? Chúng tôi không quen người đó nhé, bye.]

Thịnh Dĩ im lặng hai giây, thậm chí giây phút này cô đã chẳng buồn đấu võ mồm với anh nữa. Cô từ tốn nhấc chân lên, lặng lẽ giẫm lên mu bàn chân của Giang Liễm Chu rồi đạp thật mạnh.
Giang Liễm Chu đau đến “hít” một hơi lạnh, nhưng Thịnh Dĩ lại vẫn mỉm cười nhìn anh: “Sao thế? Có chuyện gì à?”
Giang Liễm Chu: “……”
Giang Liễm Chu: “Không sao.”
Thịnh Dĩ vẫn mỉm cười, lại giẫm thêm một cái nữa: “Nhớ tô màu, viết chữ cho đàng hoàng đấy nhé.”
Hai chữ “đàng hoàng” cô nhấn thật mạnh, gần như nghiến răng nghiến lợi mà nói ra.
Giang Liễm Chu: “……”
Hai người như đang làm việc trên dây chuyền, vừa tranh thủ tán mấy câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối, tay vẫn thoăn thoắt không ngừng.
Sau khi làm xong mười chiếc đèn Khổng Minh, trong tai vang lên giọng nhắc của tổ chương trình: “Đến giờ rồi, mời tất cả khách mời dừng tay và di chuyển đến sân khấu ở quảng trường.”
Sân khấu? Ở đâu ra sân khấu vậy?
Còn chưa kịp phản ứng, tất cả mọi người trong quảng trường chỉ nghe một tiếng “soạt” rất rõ như tiếng vén rèm. Cả đám đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ một giây sau, tiếng hò reo vang lên khắp nơi.
Tấm phông đen vốn che kín một góc quảng trường, giờ phút này bất ngờ được kéo ra, ánh sáng rực rỡ chiếu lên, làm lộ ra một sân khấu hoàn chỉnh, từ đầu đến cuối đều được giấu kỹ trong bóng tối.
Người dẫn chương trình đã đứng sẵn trên sân khấu, mỉm cười nói: “Chào mừng các bạn đến với đêm kỳ diệu tại công viên giải trí Vân Tiêu! Và ngay bây giờ, hãy cùng chào đón các khách mời của chương trình lên sân khấu!”
Nhưng vẫn chưa ai động đậy. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ngơ ngác chẳng hiểu gì, hoàn toàn không biết tổ tiết mục đang giở trò gì.
Cho đến khi…từng người từng người bắt đầu đứng dậy. Họ tháo nửa chiếc mặt nạ đang đeo trên mặt, hàng loạt tiếng hét vang lên.
Lúc này khán giả mới nhận ra, thì ra các vị khách mời tối nay… từ đầu đã trà trộn trong đám đông! Thậm chí… còn ngồi ngay bên cạnh họ, cùng làm đèn Khổng Minh nữa chứ!
Giang Liễm Chu thong thả đứng dậy, tháo mặt nạ ra, uể oải nghiêng đầu mỉm cười với cậu con trai ngồi cạnh.
Cậu bạn kia: “……”
Gì … Gì thế này…
[Hahaha, cảnh tượng mà ai cũng mong đợi cuối cùng cũng đến.]
[“Cậu tưởng cậu là minh tinh chắc?” Ờ đấy, người ta đúng là minh tinh luôn đấy :))]
[Đúng kiểu Giang Liễm Chu… chẳng cần nói gì nhiều, mà thái độ vẫn ngập tràn khí chất “mỉa nhẹ”, chất thật sự.]
Tám khách mời lần lượt bước lên sân khấu, nhân viên hậu trường thì nhanh chóng bưng từng chiếc đèn Khổng Minh mọi người đã làm đặt ngay ngắn lên bàn trưng bày.
Liếc mắt nhìn qua, ai cũng thấy rõ, hai nhóm Giang Liễm Chu & Thịnh Dĩ, Đoàn Minh Tể & Uông Đồng Hân là hai đội làm được nhiều đèn nhất.

[Á á á không thể nào, tưởng đâu Giang Liễm Chu – A Cửu nắm chắc hạng nhất rồi chứ!]
Nhân viên lần lượt trưng bày những chiếc đèn Khổng Minh của từng nhóm, giám khảo cũng đã lên sân khấu, bắt đầu xem xét và đánh giá từng chiếc.
Thịnh Dĩ khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng.
Giang Liễm Chu nhìn sang, Thịnh Dĩ hạ giọng: “Xem ra lần này cậu không giành được hạng nhất rồi.”
Giang Liễm Chu chẳng mấy để tâm: “Chưa chắc đâu.”
MC mỉm cười: “Được rồi, bảng xếp hạng cuối cùng của buổi ghi hình hôm nay đang ở trong tay tôi. Trước hết, xin chúc mừng nhóm Tống Viêm và Doãn Song đã hoàn thành 4 chiếc đèn Khổng Minh. Sau khi tính toán lại dựa trên độ hoàn thiện và thẩm mỹ, tổng cộng được tính là 3 chiếc!”
“Nhóm Tiết Thanh Phù và Du Thâm hoàn thành 8 chiếc, tính thực tế được 6 chiếc.”
“Vị trí quán quân sẽ thuộc về một trong hai đội: Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân và Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ.” MC cố ý dừng một nhịp.
“Trước tiên, hãy cùng xem số lượng của nhóm Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân. Họ hoàn thành 12 chiếc, và kết quả cuối cùng là… 11 chiếc!”
Tim Thịnh Dĩ chùng xuống. Hai người họ chỉ làm được 10 chiếc, như vậy… dù thế nào thì cũng chỉ xếp thứ hai.
“Cuối cùng là số lượng của nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ. Họ hoàn thành 10 chiếc, nhưng giám khảo cho rằng tất cả đều có độ hoàn thiện rất cao.
Đồng thời, giải ‘Sáng tạo nhất’ và ‘Thẩm mỹ nhất’ mà giám khảo lựa chọn, cũng đều nằm trong 10 chiếc đèn này.
Vậy nên, tổng số được tính là 12 chiếc!”
Thịnh Dĩ sững người, theo phản xạ liếc nhìn sang Giang Liễm Chu.
Giang Liễm Chu hạ giọng, khóe môi cong cong, nhìn cô: “Căng thẳng vậy à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Ai! Căng! Thẳng! Hả!
MC một lần nữa hướng về phía họ: “Xin chúc mừng…Nhóm Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, đã giành được hạng nhất của kỳ này, tiếp tục giữ vững vị trí quán quân!”
[Hu hu hu tôi vui quá trời, tập này thật sự lên xuống như tàu lượn. Ở vòng đầu tiên, mục chơi ăn ý mà họ đứng chót, tôi cứ tưởng lần này tiêu rồi cơ!]
[Anh Chu nói sẽ đưa A Cửu lội ngược dòng lên hạng nhất, và ảnh đã làm được thật! Giang Liễm Chu chưa từng thất hứa với Thịnh Dĩ!]
[Suýt chút nữa thì thua rồi đó, nếu không nhờ A Cửu vẽ đẹp, đã không bứt lên nổi.]
[Cược đi cược đi, lần sau “Mộc Dĩ Thành Chu” còn giữ được hạng nhất nữa không? Có ai đoán không?]
[Quản trị viên: Vui lòng không cá độ trong livestream. Người mở cược trước đó đã bị cấm chat 3 tiếng. Mọi người lấy đó làm gương nhé.]
……
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ nhìn nhau, không nhịn được cùng bật cười khẽ.
Giang thiếu gia lười biếng mở lời, nhưng giọng điệu lại mang theo khí thế quen thuộc, vừa kiêu ngạo vừa hờ hững: “Thế nào, tôi nói sẽ kéo cậu lật kèo, là làm được thật rồi chứ?”
Thịnh Dĩ liếc mắt: “Người ta khen là tranh tôi vẽ đẹp, cậu không nghe à? Rõ ràng là tôi kéo cậu lên hạng nhất, được chưa?”
Giang Liễm Chu thản nhiên gật đầu: “Phải rồi, từ đầu đến cuối đều là tôi ôm chặt đùi đại thần mà. Đại thần à, lần sau tiếp tục gánh tôi nữa nhé?”
Thịnh Dĩ nhướng mày, cười kiêu ngạo: “Đấy là phúc phận lớn lắm đấy.”
Giang Liễm Chu bật cười: “Phải rồi, đúng là vinh hạnh cả đời của tôi.”
Thịnh Dĩ cuối cùng cũng không nhịn được mà khẽ bật cười.
Đúng lúc đó, loa phát thanh vang lên.
“Được rồi, bây giờ xin mời mọi người chuẩn bị di chuyển đến bờ sông Thanh Hứa. Chúng ta sẽ cùng thả đèn Khổng Minh tại đó. Trước khi xuất phát …”
Tổ tiết mục nổi tiếng thích gây chuyện cố ý dừng lại một chút, rồi tiếp tục:
“Mỗi chiếc đèn Khổng Minh đều có thể viết một điều ước, sau đó sẽ được chúng tôi tập hợp và thả lên trời. Nhưng điều ước trên đèn Khổng Minh của các khách mời, mỗi nhóm chỉ được chọn một người viết. Mỗi nhóm tự quyết định cách chọn người viết điều ước.”
“Do điều ước có thể liên quan đến thông tin cá nhân, nên các nhóm có thể lựa chọn viết mà không cần quay hình. Hiện tại, xin hãy bắt đầu chọn người viết điều ước cho nhóm mình.”
Thịnh Dĩ lúc này mới hiểu rõ thế nào gọi là sáng tạo không ngừng, trò dở hơi cũng không dứt.
Không nói đến chuyện khác, mỗi nhóm cũng làm tận mười mấy cái đèn cơ mà, chia nhau viết mỗi người một nửa thì chết à? Tổ tiết mục cứ phải ép chọn một người viết hết mới chịu…
Giang Liễm Chu vẫn tỏ ra rất phong độ, lịch thiệp hỏi: “Cậu có ý kiến gì không?”
Thịnh Dĩ đáp: “Bốc thăm? Đổ xí ngầu? Oẳn tù tì?”
Giang Liễm Chu nghĩ ngợi một lúc: “Chơi oẳn tù tì đi.”
Nói xong còn liếc cô một cái, biểu cảm trên mặt rõ ràng đang viết to: “Tôi nhường cho cậu đó, người vừa đẹp trai vừa tốt tính như tôi, đúng là quá vĩ đại.”
Thịnh Dĩ: “……”
Không cần thiết đâu cậu ơi.
Thật ra mà nói, Thịnh Dĩ cũng không có quá nhiều điều ước để viết.
Tận mười hai cái đèn Khổng Minh, mà cô thì thấy cuộc sống hiện tại đã đủ đẹp rồi, nhàn nhã, tự do, ba mẹ vẫn khỏe mạnh, kinh tế độc lập…
Nhưng mà dù gì Giang Liễm Chu cũng chủ động nhường cô cơ hội viết điều ước, nên Thịnh Dĩ cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem nên viết gì.
Những nhóm khác cũng nhanh chóng quyết định xong cách chọn, tất nhiên, cũng không ngoài mấy cách mà Thịnh Dĩ vừa kể.
Vì thế… Ngay sau đó, khi hàng triệu khán giả lại tiếp tục vào livestream, họ được tận mắt chứng kiến Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ nghiêm túc… chơi oẳn tù tì.

[…Tôi lười xem luôn rồi. Còn chơi với chả đoán cái gì. Có cái gì mà cần phải oẳn tù tì chứ.]
[jlz, cưng chiều người ta thì cứ nói thẳng đi, cần gì phải bày trò “chơi đoán thua” nữa. Phí thời gian ghê á.]
[Tôi dám cá A Cửu giờ này trong lòng đã nghĩ xong nên viết điều ước gì rồi…]
Thịnh Dĩ thực ra cũng chẳng còn tinh thần để chơi oẳn tù tì gì cả.
Chỉ là Doãn Song – người chẳng biết chuyện gì lại tỏ ra rất hào hứng, còn xung phong làm trọng tài: “Sẵn sàng chưa? Nào, kéo – búa – bao!”
Thịnh Dĩ hành động theo bản năng, chưa cần suy nghĩ gì đã đưa ra kéo. Lúc uể oải ngẩng đầu lên nhìn sang Giang Liễm Chu thì quả nhiên, anh ra…
BÚA.
Thịnh Dĩ sững người, mắt trợn to không thể tin nổi.
Cô cúi nhìn cái kéo trong tay mình, rồi lại nhìn cái “búa” trong tay Giang Liễm Chu, sau đó lại nhìn cái kéo của mình thêm lần nữa.
Thịnh Dĩ: “……”
[???]
[Tôi hiện tại y hệt A Cửu, đồng tử đều rung chuyển luôn rồi đó!]
[Tôi muốn tố cáo! Giang Liễm Chu chắc chắn chơi gian! Anh ta sao có thể thắng được chứ!]
Giang Liễm Chu nhìn bộ dạng chết sững của cô, lại còn cố tình nhướng mày đắc ý, đưa nắm tay “búa” ra khua khua trước mặt cô.
Rõ ràng không nói gì quá đáng, nhưng cái giọng điệu thản nhiên đó lại khiến người ta chỉ muốn đấm: “Tôi thắng rồi nhé. Xem ra hôm nay vận may cũng không tệ.”
Nói xong còn uể oải phất tay: “Cảm ơn nha.”
Thịnh Dĩ: “……”
Tôi – Muốn – Giết – Cái – Đồ – Chó – Này – Quá!
Khi cô còn đang chìm trong tâm trạng tức muốn hộc máu, tổ tiết mục tuyên bố: “Các khách mời được quyền viết điều ước gồm có: Giang Liễm Chu, Uông Đồng Hân, Tiết Thanh Phù và Doãn Song. Chúc mừng bốn vị!”
Lập tức, những người còn lại đồng loạt quay đầu nhìn về phía Giang Liễm Chu, cũng không phải vì lý do gì đặc biệt, mà vì anh là người đàn ông duy nhất được viết điều ước.
Giang Liễm Chu lại chẳng có vẻ gì là bất ngờ hay ngại ngùng, rất bình thản giao nộp mười hai tờ giấy điều ước cho nhân viên chương trình.
[Khoan đã… sao tôi tự nhiên thấy có điềm xấu thế nhỉ?]
[Tôi cũng thấy… theo cái tính của jlz ấy, chắc chắn sẽ chọn viết điều ước mà không quay phim đúng không?]
[Hu hu hu, tôi thật sự muốn biết ảnh viết gì mà. Làm ơn đi, để máy quay ghi lại đi mà, biết đâu tụi tôi còn giúp anh thực hiện điều ước luôn ấy!]
Nhưng mà Giang Liễm Chu vẫn là Giang Liễm Chu.
Anh bước đi ung dung thong thả, cả người mặc một bộ Hán phục kiểu Tống, dáng vẻ nho nhã như ngọc, nom đúng kiểu công tử phong lưu.
Chỉ là… chưa từng thấy công tử nào lại khiến người ta muốn bóp cổ đến vậy.
Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, Giang Liễm Chu lững thững bước vào căn phòng nhỏ kín đáo, ngồi xuống viết điều ước của mình, rồi giao cho nhân viên nhét vào đèn Khổng Minh.
Toàn bộ quá trình, không ai biết anh đã viết gì. Mọi người không nhìn thấy anh nữa, liền đồng loạt quay sang… nhìn Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “Nhìn gì?”
Tiết Thanh Phù dịu dàng hỏi: “A Cửu này, cô không tò mò Giang Liễm Chu viết gì à?”
Thịnh Dĩ: “…… Không hứng thú lắm.”
Tiết Thanh Phù lại mỉm cười: “Chúng tôi còn tưởng cô chắc chắn sẽ biết đấy chứ.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cái giọng điệu đương nhiên đó làm Thịnh Dĩ không khỏi nhớ lại…Nhớ lại những năm tháng còn đi học trước kia.
Bàn trước là Khổng Hoài Mộng quay đầu lại, muốn hỏi bài Giang Liễm Chu. Vừa thấy chỗ cậu trống không, cô nàng theo phản xạ quay sang hỏi Thịnh Dĩ: “Cậu ấy đâu rồi?”
Trì Bách đến tìm Giang Liễm Chu đi đánh bóng, cũng nhìn thấy chỗ trống, câu đầu tiên vẫn là hỏi Thịnh Dĩ: “Cậu bạn cùng bàn của cậu đâu?”
Ngay cả thầy giáo, khi cần tìm người đăng ký thi đấu học sinh giỏi, cũng nhìn quanh rồi hỏi cô: “Cậu bạn cùng bàn của em đâu?”

Cô thật sự không hiểu nổi, Giang Liễm Chu trên người gắn máy định vị chắc?
——-
Đợi đến khi tất cả khách mời và du khách đã viết xong điều ước, cũng là lúc bước vào phần thả đèn Khổng Minh.
Tất cả mọi người trong công viên cùng nhau di chuyển đến quảng trường bên bờ sông Thanh Hứa.
Tối nay, công viên Vân Tiêu đã khiến mọi người đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi vừa đặt chân tới quảng trường bên sông được bố trí tinh xảo ấy, vẫn có không ít người bật thốt kinh ngạc.
Trời cũng rất biết chiều lòng người, hôm nay là một đêm trăng sáng.
Không gian phía trên quảng trường được giữ trống để thả đèn, nhưng mặt đất thì được trang trí bằng vô số chiếc đèn nhỏ ấm áp.
Từ xa nhìn lại, chẳng phân biệt nổi đâu là trời, đâu là đất. Tựa như cả bầu trời sao rơi xuống giữa nhân gian, gió nhẹ thổi qua, nước sông Thanh Hứa phản chiếu ánh đèn lấp lánh, mùi hương hoa mai thoang thoảng từ xa.
Trăng sáng treo cuối trời, sao lấp lánh dẫn lối, Hán phục thời Tống, đèn Khổng Minh, sao trời ngân hà… Đây là một khoảnh khắc giao thoa giữa thời không, là sự lãng mạn đáng để khắc ghi thật lâu.

Có người thốt lên kinh ngạc, mọi người đồng loạt nhìn về phía xa. Hóa ra, từ đằng đó bước ra hơn mười vũ nữ, tất cả đều mặc Hán phục giống nhau, theo nhạc mà múa uyển chuyển dưới ánh trăng.
Chưa kịp nhìn cho rõ, bầu trời phía xa lại vang lên một tiếng “bụp”, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, thấy một chùm pháo hoa nổ thành hình số 3.
Rồi là 2.
Cuối cùng là tiếng “1” vang lên, hoà cùng tiếng hô vang dậy của toàn bộ khán giả.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số chiếc đèn Khổng Minh lấp lánh ánh lửa chậm rãi bay lên, rồi từng chút, từng chút một, vươn mình vút vào trời cao.
Đêm đen tĩnh mịch, nhạc khúc đến độ cao trào. Đèn Khổng Minh, mang theo biết bao điều ước, cùng nhau bay lên trong đêm đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời.
[Tôi không hiểu vì sao lại muốn khóc thế này.]
[Tổ tiết mục thật sự quá đỉnh rồi, trời ơi, nếu tôi mà có mặt ở hiện trường, khung cảnh này chắc chắn sẽ ở lại trong ký ức tôi rất, rất lâu.]
Ngay cả Thịnh Dĩ – người vốn luôn thích yên tĩnh cũng không tránh khỏi bị lay động. Cô lặng lẽ nhìn theo những chiếc đèn Khổng Minh đang dần bay lên cao, ánh mắt lấp lánh như bị ánh sáng dẫn đường.
Cô lại quay sang nhìn Giang Liễm Chu đang đứng bên cạnh, và… thật lòng mỉm cười cùng với mọi người.
Trước khi ghi hình chương trình này, thật ra cô từng do dự rất nhiều: Liệu mình có nên đến tham gia không?
Bởi Thịnh Dĩ là người rất sợ phiền phức. Đối với cô, chỉ riêng việc tham gia ghi hình đã là đủ rắc rối, chưa kể đến những hệ quả đi kèm như độ hot, sự quan tâm từ dư luận, những thứ cô không hề thích.
Hơn nữa…
Cô và Giang Liễm Chu cũng đã nhiều năm không gặp, mà những lần chạm mặt trước khi ghi hình… cũng chẳng mấy gì vui vẻ.
Thỉnh thoảng Thịnh Dĩ vẫn nghĩ…
Nếu việc cùng tham gia chương trình này chỉ khiến hai người họ càng thêm gượng gạo, thì chi bằng đừng gặp lại nữa, ít ra những ký ức năm xưa sẽ mãi đẹp đẽ như vốn có.
Thỉnh thoảng nhớ lại, như một kỷ niệm của tuổi thanh xuân từng mơ hồ, thế là đủ rồi. Nhưng… sau hai lần ghi hình,
Thịnh Dĩ bắt đầu cảm thấy may mắn… vì khi ấy mình đã đồng ý tham gia chương trình này.
Có những người, từ lần đầu gặp đã in dấu rất sâu. Nếu từ đó không còn liên hệ gì nữa, cũng có thể sống yên ổn, bình lặng trôi qua cả đời.
Chỉ là… mỗi khi nhớ đến, trong lòng luôn có một chút luyến tiếc chưa nguôi. Con người một khi đã từng gặp qua nét bút đậm màu, thì sau này rất khó mà bằng lòng với những thứ nhạt nhòa như nước lã.
Gặp lại Giang Liễm Chu sau ngần ấy năm xa cách, lại được làm lành với anh, được tận mắt thấy anh trở về dáng vẻ kiêu ngạo, rực rỡ như ngày nào…Những điều tiếc nuối từng bám lấy lòng cô, đều tan theo năm tháng.
Thịnh Dĩ nghiêng đầu, khẽ hỏi Giang Liễm Chu: “Lúc đó sao cậu lại đột nhiên muốn tham gia chương trình này vậy?”
Giang Liễm Chu liếc cô một cái: “Đây không phải là câu hỏi lần trước tôi hỏi cậu à? Tiểu thư à, làm phỏng vấn mà cứ lấy lại câu hỏi của người ta thế sao?”
“……”
Trong khoảnh khắc đẹp đẽ như thế này, hiếm khi Thịnh Dĩ không muốn khẩu chiến, nên cô sửa lại cách hỏi: “Nếu lúc đó tôi mãi không chịu đồng ý tham gia, thì cậu sẽ làm sao?”
Lần này, Giang Liễm Chu im lặng một lúc lâu, Thịnh Dĩ cũng không lên tiếng. Tiếng trống từ xa dồn dập hơn, vũ nữ múa cũng bắt đầu bước vào đoạn cao trào.
Khi tiếng trống “thình” một cái vang lên, bản nhạc chạm tới đỉnh điểm, Thịnh Dĩ nghe thấy Giang Liễm Chu lên tiếng.
Giọng anh rất nhẹ, rất khẽ, đến mức cô suýt cho là mình nghe nhầm.
Anh nói: “Có lẽ… sẽ chẳng có chương trình này nữa.”
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu lại không nói thêm gì. Anh chỉ lặng lẽ ngước nhìn những chiếc đèn Khổng Minh đã bay đến giữa bầu trời.
Giữa vô số ánh sáng lung linh ấy… ẩn giấu điều ước mà chính anh đã viết.
Lúc nãy khi anh đi viết điều ước, tốc độ rất nhanh. Đến mức nhân viên nhận giấy còn ngẩn ra: “Anh Giang, anh đã viết xong cả mười hai điều ước rồi sao?”
Giang Liễm Chu chỉ hờ hững gật đầu.
Nhân viên đó thật sự không kìm được tò mò, do dự mãi rồi giả vờ đùa hỏi: “Anh viết gì thế ạ?”
“Cậu tò mò vậy à?” Giang Liễm Chu cong môi cười nhạt.
Nhân viên kia gật đầu lia lịa.
Giang Liễm Chu suy nghĩ một chút, rồi khẽ vẫy tay với người kia: “Lại đây, vất vả cho cậu rồi, giúp tôi bỏ giấy vào đèn nhé. Nhưng mà…”
Người kia vội vàng xua tay: “Em hiểu, em hiểu! Em nhất định sẽ không nói với bất kỳ ai đâu, anh yên tâm. Nếu em mà hé miệng nửa chữ, em ra đường liền…”
Còn chưa kịp thề xong, Giang Liễm Chu đã khẽ lắc đầu, cắt lời: “Tôi tin cậu.”
Nói rồi, anh thong thả quay người rời đi. Mãi đến khi xung quanh đã không còn một ai, nhân viên mới cẩn thận mở tập giấy điều ước ra, mang theo tò mò mà xem từng tờ một.
Chỉ mới nhìn tờ đầu tiên, anh đã hơi ngẩn người. Sau đó, anh nhanh chóng lật qua từng trang, từng trang… Dòng chữ hiện ra, lặp đi lặp lại một cái tên quen thuộc:
“Mong Thịnh Dĩ cả đời bình an.”
“Mong Thịnh Dĩ mỗi ngày đều vui vẻ.”
“Mong Thịnh Dĩ mãi được làm điều mình yêu thích.”
“Mong Thịnh Dĩ điều ước nào cũng thành hiện thực.”

Sau mười một tờ giấy như thế, nhân viên dừng mắt ở tờ cuối cùng, ánh mắt anh ta thoáng chững lại.
Không hiểu vì sao, rõ ràng trước mắt chỉ là một mảnh giấy nhỏ, nhưng anh ta lại như thấy được dáng vẻ Giang Liễm Chu ban nãy: do dự, dừng bút, rồi lại do dự…
Ngay cả nét chữ vốn phóng khoáng, mạnh mẽ thường ngày, đến tờ này cũng trở nên rón rén, dè dặt, như thể sợ chỉ cần mạnh tay một chút… sẽ lỡ lời.
Cuối cùng, từng nét từng nét, anh viết: “Mong Thịnh Dĩ… thích tôi một chút thôi, cũng được.”

 


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 34: Thích tôi một chút thôi.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...