Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 32: Ôm chặt nhau trong tủ.
[???]
[Đây chính là đỉnh cao cuộc đời của fan couple đúng không? Gặp thẳng chính chủ rồi còn gì… Mong chị An An lúc xem lại bản ghi livestream sẽ không ôm đầu tiếc nuối mà muốn xuyên không về quá khứ b*p ch*t mình…]
[Khoan đã… Có ai nói cho tôi biết, cổ của bảo bối A Cửu thật sự có vết đỏ không?! Rốt cuộc là cái gì vậy?!]
[Thôi mấy má đừng đoán bậy nữa, cổ A Cửu bị dị ứng đấy, chắc là do nhạy cảm da. Đừng hỏi sao tôi biết, tôi biết là được rồi.]
[Hu hu hu… tôi lại bắt đầu hối hận rồi. Tại sao hồi đó tôi không mua vé vào Vân Tiêu chứ?! Tôi muốn phát điên mất, hôm nay đúng là đẹp muốn xỉu! Nhìn đã thấy vui quá trời!]
[Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấyđúng là giàu có chịu chơi thật. Rất nhiều ekip từng quay show ở Vân Tiêu rồi, nhưng đây là lần đầu tiên khiến tôi chấn động như vậy.]
Có lẽ là cảm nhận được khoảnh khắc cạn lời bất lực của Thịnh Dĩ, Du Du có chút ngại ngùng, dùng cùi chỏ nhẹ nhàng thúc vào An An – người vẫn đang thao thao bất tuyệt.
An An ngẩn người, liếc nhìn vẻ mặt im lặng của Thịnh Dĩ, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại từ cơn “phát cuồng CP”, ngượng ngùng đưa tay gãi đầu: “Ơ… ờm, xin lỗi nha. Hồi nãy nói hơi nhiều quá. Nếu chị không phải fan CP thì cho em xin lỗi thêm lần nữa… Không phải fan nào cũng giống em, emh không cố ý áp đặt cảm nhận đâu, thật đấy…”
… Cũng khá là lịch sự. Thịnh Dĩ thoáng sững người, không nghĩ An An lại nghiêm túc xin lỗi vì một chuyện nhỏ như vậy.
Thật ra thì cô không để bụng lắm. Chỉ là… dạo này bị hiểu lầm cũng nhiều, đến mức cạn lời hoài rồi cũng quen. Con người mà, thường sẽ chọn cách dùng thói quen để làm tê liệt bản thân.
Thịnh Dĩ khẽ lắc đầu, cũng không tiếp tục đề tài đó nữa. Đúng lúc ấy, cả nhóm đã đến khu tàu hải tặc, cô cũng đi đến phía trước đọc bảng thông báo.
Quả thật giống như lời An An nói: Nếu ba người lập đội, cùng vượt qua cấp độ khó nhất của trò chơi tàu hải tặc, sẽ được tặng một hộp quà đặc biệt nhân dịp Rằm Tháng Giêng. Nhưng mà nói thật nhé, bình thường chơi tàu hải tặc đã đủ k*ch th*ch rồi, đây lại còn gọi là “cấp độ cao nhất”…
Thịnh Dĩ đứng giữa đám đông, có thể nghe thấy khá nhiều người thì thầm bàn tán: “Tôi đâu có biết Vân Tiêu còn có cấp độ ‘khó nhất’ nữa đó. Lần trước chơi cấp thường thôi mà cứ như hồn bay khỏi xác, người ở trên trời, hồn dưới đất…”
“Không biết phần quà kia có đáng để liều mạng không đây.”
“Tôi là tôi chịu chết luôn, sợ độ cao kinh khủng. Mới nghe tiếng người khác la hét là đầu gối tôi muốn khuỵu rồi…”
Hai cô bạn Du Du và An An vừa nãy còn hào hứng hừng hực giờ lại liếc nhìn nhau, vẻ mặt… có chút dao động.
Tàu hải tặc chế độ bình thường đang lắc lư dữ dội, mỗi lần trượt từ đỉnh cao xuống là một tràng gào rú chấn động linh hồn vang lên…Đừng nói gì tới chế độ khó.
Du Du khẽ hắng giọng hỏi: “Ờm… Cửu Cửu nè, chị có dám chơi cái này không?”
Thịnh Dĩ rất thản nhiên, gật đầu.
An An bối rối: “Chị… không sợ độ cao hả?”
Thịnh Dĩ lại thản nhiên lắc đầu.
Thật sự là cô không quá sợ độ cao, thậm chí đôi khi còn… thích cái cảm giác k*ch th*ch đó. Cô khá là thích cảm giác tim đập nhanh trong khoảnh khắc ấy. Giống như hồi cấp ba, đội mũ bảo hiểm, ngồi sau xe mô tô của Giang Liễm Chu, lao vút đi trong đêm, trái tim cô cũng từng đập thình thịch như thế.
Thịnh · đại tỷ · Dĩ: Xin phép tuyên bố, mấy trò như tàu hải tặc, chị đây chơi ngon lành.
Một cô gái nhìn bề ngoài ngoan ngoãn thanh tú như vậy, lại không sợ độ cao, giờ mà rút lui, cũng thấy mất mặt quá.
Đúng lúc còn đang do dự, loa tàu hải tặc vang lên: “Quý vị dũng sĩ, chuyến tàu hải tặc thử thách cao nhất của Đêm Kỳ Diệu sắp sửa khởi hành! Xin mời các vị muốn lên tàu xếp hàng tại khu vực cổng!”
Thịnh Dĩ liếc nhìn đồng hồ, gật nhẹ với An An và Du Du.
An An: “……”
Du Du: “……”
Hai phút sau, ba người… đã ngồi ở hàng đầu của con tàu.
[Tui thực sự cười muốn nghẹt thở. An An với Du Du sao vậy trời? Nhìn hai bả mà cứ như bị ép bắt lên tàu vậy đó!]
[Mặc dù đeo mặt nạ nhưng tui vẫn có thể nhìn xuyên biểu cảm của hai bả! Đúng kiểu sống chung nỗi sợ luôn á trời!]
[Trời ơi, ngồi hàng đầu luôn mới ghê. Đây đúng là level khó nhất thật rồi.]
[Tui chỉ muốn hỏi: A Cửu ơi, cậu thật sự không sợ chút nào thiệt hả?]
[Chắc là đang cố gồng lên thôi chứ ai mà không sợ độ cao?]
Tàu hải tặc bắt đầu chuyển động. Ở chế độ bình thường, đoạn đầu cũng chỉ là đung đưa nhè nhẹ như đang chơi xích đu thôi. Nhưng mà… gọi là “thử thách khó nhất” là có lý do của nó.
Ngay từ khi tàu bắt đầu nâng lên, độ cao đã khiến nhiều người lạnh sống lưng. Đến lần thứ hai lắc qua, cả tàu gần như nằm ngang mặt đất, lơ lửng giữa không trung vài giây, rồi lao xuống như chớp giật.
Khoảnh khắc rơi xuống đó, hàng ghế phía sau vang lên một tràng la hét rách trời. Mọi người gào đến rách cổ, rồi bỗng nhìn sang Thịnh Dĩ.
[???]
[M* nó chứ, Thịnh Dĩ thật sự không sợ tí nào luôn hả? Cô ấy còn hơi… nhếch môi cười?!]
[Lạy hồn…]
[Có ai biết Giang ca đâu không? Livestream của ảnh có sáng chưa?]
[Tối thui luôn rồi, phải chờ hai người họ cùng vào một khu giải trí thì mới mở lên được.]
Kể cả khi tàu đung đưa đến đỉnh điểm, gần như xoay tròn cả 360 độ, mọi người trong phòng livestream la đến mức cảm giác như mình đang ngồi trên đó thật… Thì Thịnh Dĩ vẫn vững như núi, mặt không đổi sắc, ngồi yên ổn ở hàng đầu, bình tĩnh như đang uống trà chiều.
Sau khi nhận được quà (còn không biết là gì), trong khi An An và Du Du cố nhịn để khỏi… nôn ra, vẫn ráng hỏi: “Giờ… giờ tụi mình đi cái gì tiếp…?”
Thịnh Dĩ mở bản đồ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng khoanh một vòng ở góc dưới bên trái, bình thản nói: “Tàu lượn siêu tốc.”
An An: “……”
Du Du: “……”
Sau khi chơi xong tàu lượn rơi thẳng đứng, hai người thật sự đã “hết hồn về trời”.
“Lần này… lần này nữa là gì?”
Hai người họ rốt cuộc cũng hiểu thế nào là dùng mạng để chiều crush rồi.
Thịnh Dĩ nhẹ nhàng cong môi cười khẽ, còn chưa kịp để An An và Du Du mê đắm trong tiếng cười ấy, thì cô lại chậm rãi buông một câu: “Đu quay khổng lồ.”
An An: “……”
Du Du: “……”
Thịnh Dĩ liếc nhìn hai người, nhẹ giọng nói: “Cứ đi theo tôi là được.”
[Khoan đã! Cửu Cửu của tui… cũng biết thương hoa tiếc ngọc cơ à?!]
[??? Mấy bà nói gì kỳ vậy? Cửu Cửu vốn chính là bông hoa, chính là ngọc ngà rồi còn gì!]
[Người khác nghĩ: chơi xả láng. A Cửu nghĩ: chơi cho ra chồng. Trời ơi, ai mà không khấn vái một tiếng “mãi mãi là Mộc Dĩ Thành Chu”?]
[Tổ quốc cảm động, khán giả rung rinh, mỗi ngày tui đều phải khâm phục đại fan này về độ bắt trend đỉnh cao.]
Cuối cùng, sau khi Thịnh Dĩ bình thản bước xuống khỏi chiếc “đu quay tử thần”, Du Du với An An run rẩy hỏi: “Còn… còn gì nữa không vậy…?”
Thịnh Dĩ nhẹ nhàng đáp, vẻ mặt bình thản: “Ngựa gỗ xoay vòng.”
An An & Du Du: “……”
Quý cô ơi, chị đổi phong cách cũng gắt quá rồi đấy… thật sự là… tụi em theo không kịp.
Nhưng…Sau khi bước xuống khỏi vòng xoay ngựa gỗ, Thịnh Dĩ vẫn không thu hoạch được gì.
Cô đã chơi liền bốn trò một mạch không nghỉ, giờ công viên đã qua 35 phút.
Nếu trong 25 phút tiếp theo vẫn không tìm được Giang Liễm Chu, thì anh sẽ thoát khỏi trạng thái NPC, trở thành “du khách tự do”.
Nói thật lòng, Thịnh Dĩ chẳng thấy “tự do” là điều gì tốt đẹp, vì điều đó chỉ có nghĩa là tìm càng khó hơn.
Cô khựng lại, từ tốn đưa mắt nhìn vào chấm tròn cuối cùng trên tấm bản đồ.
An An hỏi: “Chị quyết định xong điểm đến tiếp theo rồi à?”
Thịnh Dĩ há miệng định nói, rồi im lặng. Lại định mở lời lần nữa… vẫn là im lặng.
…
An An và Du Du chỉ thấy trái tim của mình bị nhịp ngắt quãng của Thịnh Dĩ kéo theo lên lên xuống xuống. Sao mà khó quyết thế kia?
Ba giây sau.
Cuối cùng Thịnh Dĩ cũng điều hòa lại hô hấp từ sự im lặng kỳ lạ ấy, khẽ thở ra một hơi, rồi nhẹ nhàng hất cằm về phía tấm biển chỉ đường.
“……Nhà ma.”
Khu nhà ma vẫn luôn là điểm nhấn “đắt khách” trong mọi công viên giải trí, và hôm nay tất nhiên cũng không ngoại lệ.
Thịnh Dĩ đứng trước lối vào, hơi mím môi.
An An và Du Du thì có vẻ thoải mái hơn một chút, thậm chí còn dư sức bình luận về trang trí bên ngoài nhà ma.
“Tớ chưa từng tới Vân Tiêu bao giờ, mà công nhận chỗ này bày trí cũng ra gì ghê.”
“Ừ ha, chứ mấy chỗ khác tớ từng đi, cái gọi là ‘nhà ma’ toàn làm qua loa… còn không bằng cảnh trí hồi tớ chơi phòng trốn tìm lần trước.”
Nói xong, hai người cùng quay lại nhìn Thịnh Dĩ: “Chắc chắn là với Cửu Cửu thì mấy cái này chả là gì đúng không? Em chưa thấy cô gái nào gan to như chị đâu á!”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô kéo nhẹ khóe môi, cười có phần bất lực.
Không thể không nói, nhà ma của Vân Tiêu thật sự được đầu tư.
Toàn bộ mô phỏng theo một bệnh viện bỏ hoang. Bên ngoài cũ kỹ, tường vỡ loang lổ, máu me bê bết, vừa đến gần đã thấy âm khí lượn lờ.
Mới vừa bước vào cửa, một mảng tối om phủ xuống. Sau đó, ánh đèn xanh nhợt nhạt từ từ lóe lên, chiếu rọi lên người phụ nữ mặc áo blouse trắng đang ngồi ở quầy lễ tân.
Áo blouse trắng bẩn thỉu, loang lổ máu. Cô ta chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười âm u: “Đăng ký khám bệnh không?”
Câu vừa dứt, khóe miệng cô ta bắt đầu rỉ máu… Ánh đèn quét lại lần nữa, trên đầu cô ta là một cái sọ người trắng toát.
An An và Du Du hét lên thảm thiết, lập tức nép sát vào người Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ siết chặt tay, cắn nhẹ môi dưới. Mà đây mới chỉ là khúc dạo đầu.
Tiếp tục đi sâu vào, khắp nơi đều là dấu máu loang lổ, giẫm lên đâu cũng có thể đạp trúng “xác chết”,
còn có y tá không đầu bỗng từ đâu trôi ngang qua lưng trong làn khói lạnh…
An An và Du Du vốn đã yếu tim, giờ thì gần như hét đến vỡ giọng, liên tục vang vọng bên tai Thịnh Dĩ cũng xem như là một phần “hiệu ứng âm thanh sống động” cho nhà ma này rồi.
Thịnh Dĩ hít một hơi thật sâu.
Vì bước tiếp theo sẽ là một phen giật tim đúng nghĩa. Trong mắt đầy máu của bác sĩ, hắn viết cho cô một đơn thuốc, rồi bất ngờ vỗ mạnh chiếc chuông đặt trên bàn.
Tiếng kim loại gỉ réo rắt vang lên, như kéo lê trong lòng người, nặng trĩu, lạnh buốt. Căn phòng đột ngột tối đen lại, tĩnh lặng, đè nén.
Cho đến khi Thịnh Dĩ cảm thấy nơi cổ có gì đó mềm mềm lướt qua. Cô quay phắt đầu lại, đúng lúc ánh sáng đỏ bùng lên.
Ngay trước mặt cô là một gương mặt đẫm máu, hốc mắt trống rỗng, dính sát vào cô!
Tiếng hét của Thịnh Dĩ đã dâng đến cuống họng nhưng khi nghe được tiếng hét thảm thiết của Du Du và An An bên cạnh, cô lại nuốt xuống theo bản năng.
Cô liếc nhìn xuống dưới, con “ma” này không chỉ lơ lửng trong không khí… mà ngay phần tim của nó là một khoảng trống rỗng.
Trái tim và cả hai quả thận đều đã bị moi đi. Bác sĩ bật cười, giọng khản đặc như lưỡi cưa cạ vào kim loại, ngoái đầu nói với bóng ma kia: “Dẫn một người… đi lấy thuốc.”
Trong ba người, phải chọn một.
Du Du và An An đã hoàn toàn đắm mình vào không khí ghê rợn của nhà ma, run rẩy mà… đồng thời quay đầu nhìn về phía Thịnh Dĩ đang đứng chính giữa.
Thịnh Dĩ mím chặt môi, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Cô siết chặt tay nắm, rồi lại hít sâu một hơi, cúi đầu bước lên một bước.
“Được rồi,” tiếng bác sĩ chói tai đến nhức óc, “Cô đi đi, dắt cô ta!”
“Hu hu, Cửu Cửu à…”
Du Du và An An suýt bật khóc, ánh mắt như thể đây là một cuộc sinh ly tử biệt thật sự.
Thịnh Dĩ quay đầu, nhẹ nhàng liếc nhìn hai người họ như trấn an, rồi theo bóng ma không tim kia bước đi.
Con đường này… không giống dẫn tới phòng thuốc, mà giống như dẫn đến… phòng mổ.
Cô im lặng bước theo bóng ma vào căn phòng phẫu thuật.
Bên trong có một chiếc tủ lớn bị khóa chặt, cạnh đó là vài chiếc lọ thủy tinh. Trong mỗi lọ… đều ngâm những thứ giống như nội tạng người trong dung dịch formalin*.
*Formalin là một loại chất hóa học, được dùng để bảo quản xác động thực vật, mẫu vật sinh học,…
Bóng ma ra hiệu cho cô nằm lên bàn mổ.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô lau tay, rồi khẽ lắc đầu.
Lại có tiếng bước chân vang lên, kéo lê từng tiếng một. Giọng nói khàn khàn y hệt bác sĩ ban nãy: “Lại có người mới à? Tốt lắm, tôi chuẩn bị phẫu thuật xong cả rồi…”
Bóng ma bước thêm một bước, lại gần Thịnh Dĩ. Không có ánh đèn trong phòng mổ, Thịnh Dĩ không nhìn rõ bất kỳ điều gì, tiếng bước chân ngày một gần.
Từng bước, từng bước, dồn thẳng vào lồng ngực, tim cô đập nhanh tới mức như sắp vỡ tung, bóng ma vẫn không ngừng áp sát cô.
Thịnh Dĩ không biết lấy đâu ra can đảm, bất chợt vươn tay nắm lấy tay áo của bóng ma, giọng nói rất nhỏ, run rẩy mà đáng thương: “Cứu… cứu tôi với.”
Bóng ma khựng lại.
Bóng ma lại cúi đầu… nhìn về phía Thịnh Dĩ, ngay lúc bác sĩ ngoài cửa cầm dao mổ ấn tay lên tay nắm cửa phòng phẫu thuật, “con ma” kéo mạnh Thịnh Dĩ, đẩy cánh cửa tủ, rồi cùng cô chui vào trong.
Cánh cửa phòng bị đẩy ra. Bác sĩ cầm đèn pin, lia khắp gian phòng.
Giọng khản đặc như chuông vỡ lại vang lên: “Không có ai? Nhầm rồi sao?”
Hắn bước vào phòng mổ, lại lần nữa soi kỹ từng chỗ, cuối cùng, ánh đèn dừng lại ngay trên chiếc tủ.
Tiếng bước chân nặng nề lộc cộc tiến đến gần hơn. Thịnh Dĩ nắm chặt tay áo con ma, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Dường như nhận ra sự căng thẳng của cô, con ma khựng lại một chút, rồi khẽ nâng tay lên, vỗ nhẹ hai cái lên cổ tay cô xuyên qua lớp áo.
Rất nhẹ, rất chậm. Ngay lúc bác sĩ kia định mở tủ ra thì…
“Đừng bắt tôi mà a a a a!”
Một tiếng hét vang lên từ bên ngoài phòng. Giọng khàn lại bật cười: “À ha, thì ra là bên đó.”
Lộc cộc, lộc cộc.
Cánh cửa phòng mổ đóng lại.
Từ sự căng thẳng tột độ đột ngột được thả lỏng, cả người Thịnh Dĩ như thể lập tức bị rút cạn sức lực, ngồi bệt xuống trong tủ.
Cô vẫn nắm chặt lấy tay áo của con ma, không buông ra nổi.
Đầu óc trống rỗng, tim đập hỗn loạn. Cảm giác kiệt sức ập tới khiến cô bỗng muốn khóc. Nước mắt còn chưa kịp rơi xuống, trong màn tối om, giọng cô đã khản đi.
Cô không rõ lúc ấy mình nghĩ gì, chỉ là trong vô thức, gọi tên anh. Rồi cũng vô thức mà rướn người sát lại gần cái “xác sống” đáng sợ kia.
“Giang… Giang Liễm Chu…”
Ngay lúc cái tên ấy được thốt ra, nước mắt từ khóe mắt cô cũng lăn dài xuống gò má.
“Con ma” khựng lại.
Thịnh Dĩ lại rướn thêm một chút, đến sát anh. Giọng cô run run: “Tôi… tôi sợ lắm…”
“Con ma” kia như thở dài một hơi. Trong chiếc tủ chỉ đủ chỗ cho hai người, giọng anh, quen thuộc đến nhức lòng, vang lên sát bên tai cô.
Rất nhẹ, rất khẽ, rất dịu dàng, giống hệt cái cách anh vừa xoa nhẹ cổ tay cô.
Anh từ từ giang tay, nhẹ nhàng ôm lấy cô gái vẫn còn đang run rẩy, từng chút một kéo cô vào lòng.
“Đừng sợ, A Cửu.”
Anh ôm cô, thì thầm dỗ dành: “Tôi ở đây rồi.”
Nhưng cũng có lẽ chính bởi cảm giác an toàn đó, cô gái trong lòng anh lại càng bật khóc dữ dội hơn. Cô đã bắt đầu nức nở, nói năng không rõ ràng: “Tôi… tôi chỉ là… tôi sợ lắm…Cậu… cậu sao giờ mới chịu xuất hiện… Tôi vì muốn tìm cậu, tôi đã chơi bao nhiêu trò…Tôi… còn vào cả nhà ma nữa…Cậu không biết đâu…Tôi sợ ma lắm…”
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, lại từ tốn vuốt xuống, kiên nhẫn, dịu dàng, mềm mỏng.
Khác hoàn toàn với vẻ sắc bén, ngông nghênh thường ngày của anh. Tựa như tất cả gai nhọn trên người anh đều được rút ra, cho dù máu chảy đầm đìa, cho dù chẳng thể phản kháng.
Chỉ để trong khoảnh khắc này, ôm trọn cô vào lòng.
“Ừ, là lỗi của tôi… Lẽ ra vòng trước tôi nên giành hạng nhất, như thế thì đã không phải làm NPC trong nhà ma rồi.”
Anh lại đưa tay, khẽ vuốt mái tóc rối nhẹ của cô.
“Nhưng cậu không cần phải đi tìm tôi. Không cần vì tôi mà liều lĩnh.”
“A Cửu, cậu chỉ cần yên ổn mà sống, yên ổn mà vui…”
Cô ngẩng đầu, nước mắt đầy mắt, nhưng lại bật thốt lên câu này: “Tôi nhất định sẽ tìm thấy cậu.”
Tôi sẽ bay lên trời, tôi sẽ tìm dưới đất. Dù là quá khứ hay tương lai… Tôi cũng sẽ tìm thấy cậu.
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
