Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 31: Vết đỏ trên cổ.

[…Là ảo giác của tôi sao, tôi cảm thấy vừa rồi, A Cửu hình như… có hơi rung động rồi.]
[Làm ơn đi, đến mức này rồi còn ai mà không rung động được nữa?! Tôi sắp phát điên rồi, Giang Liễm Chu tôi yêu anh chết mất!]
[Tôi rõ ràng đã canh trực cả buổi livestream, tại sao lại bỏ lỡ đúng khúc đó trời ơi?! Anh vừa thông minh vừa dịu dàng, tôi thực sự không thể chống lại kiểu người lạnh lùng mà bất ngờ dịu dàng như vậy đâu (ôm đầu khóc).]
[A Cửu nói “bữa tối” gì vậy? Là lúc trước hai người còn làm bạn cùng bàn, ngày nào Giang ca cũng mua cơm tối cho cô ấy hả??]
[Được rồi, tôi đồng ý rồi. Mẹ cho phép con gả cho anh ta, A Cửu à! Người đàn ông như vậy mà con còn không cưới?!]

Thịnh Dĩ: “……”

Dù cô biết rất rõ câu “sau này phải lấy thân báo đáp” của Giang Liễm Chu chỉ là trêu đùa, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô vẫn không biết phải phản ứng sao. Hoặc đúng hơn là có chút ngượng ngùng.

Ít nhất thì… tâm trạng cũng chẳng đủ bình tĩnh cho lắm. Cô hé môi, nhưng cuối cùng lại dừng bước tại chỗ.

Giang Liễm Chu đi được hai bước, lại quay đầu nhìn cô: “Tiểu thư của tôi ơi, sao cô lại đứng ì ra đó nữa rồi?”

Thịnh Dĩ nhăn nhó mặt mày, hít vào một hơi thật sâu: “Chân… chân tôi trẹo rồi…”

Sắc mặt Giang Liễm Chu lập tức trầm xuống, bước chân luôn thong dong của anh cũng vội vàng hơn hẳn, sải dài đến bên cạnh cô, thấp giọng hỏi: “Bên nào? Sao lại trẹo? Còn đi được không?”

Giọng Thịnh Dĩ đáng thương hệt như mèo nhỏ bị bắt nạt: “Cậu lại gần chút đi…”

Giang Liễm Chu tưởng cô nghiêm trọng thật, lập tức tiến thêm hai bước, chuẩn bị đỡ lấy cô. Kết quả, vừa đưa tay ra …

Rầm! Thịnh Dĩ bỗng nhấc chân, giẫm mạnh một phát lên chân anh, sau đó vèo một cái quay đầu bỏ chạy, nào có chuyện chân trẹo gì ở đây chứ!

Giang Liễm Chu: “……”

Anh vừa tức lại vừa buồn cười, đứng tại chỗ xoa xoa chân, giọng trầm thấp: “Thịnh Dĩ, cậu đứng lại cho tôi.”

Thịnh Dĩ bình tĩnh đáp trả, không hề quay đầu: “Tôi đâu có ngốc!”

[Mẹ ơi, đây là trò đùa con nít kiểu gì vậy trời! Hai người cộng tuổi lại được ba tuổi rưỡi à?!]
[Tại sao vừa ngốc nghếch vừa ngọt ngào thế này…]


[Tôi nghi hai người hồi cấp ba chắc chắn ngày nào cũng vì lấn ranh bàn mà đánh nhau.]
[Đánh nhau hả? Kiểu nào ấy? Tôi lập tức bật dậy từ giường bệnh đây!]

Cơm trưa được “ké” xong, lại được nghỉ ngơi một lúc, cả hai tinh thần đều khá hơn hẳn.

Trên đường đi, hai người cũng đã chụp kha khá ảnh, đa phần đều khá đặc biệt. Ví như: Giang Liễm Chu cõng Thịnh Dĩ, hai người mỗi người cầm một chiếc đèn lồng đỏ, hay là ảnh anh xách giày giúp cô, còn cô thì đang nhón chân đi trên vũng nước trong veo…

Đúng là… độc lạ có một không hai. Khán giả trong livestream vừa xem Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, vừa thỉnh thoảng nhảy qua nhóm khác xem tiến độ ra sao.

… Đúng là đang đứng bên bờ vực thần kinh phân liệt.

Cảm giác như họ không hề đang tham gia cùng một chương trình. Cảm tưởng chung là: Xem livestream của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, càng xem đầu óc càng… bay xa.

Họ đang làm gì vậy? Nhiệm vụ là gì cơ? Làm đến đâu rồi? À quên đi, lo chi mấy chuyện đó, chỉ cần biết “Mộc Dĩ Thành Chu” đáng yêu hết phần thiên hạ là được rồi!

Thời hạn kết thúc nhiệm vụ vòng này là 6 giờ tối. Trước 6 giờ, các đội phải nộp toàn bộ ảnh về cho chương trình, để sáng hôm sau tổ hậu kỳ chấm điểm và công bố xếp hạng.

5 giờ 55 phút, ba nhóm còn lại đã hoàn thành nhiệm vụ và đang trên đường quay về khách sạn.
Chỉ còn nhóm Giang – Thịnh…

Ảnh phong cảnh thì đã chụp đủ, nhưng còn thiếu một tấm ảnh đồ ăn. Dù đã lần mò đến mấy quán ăn nhỏ gần khu trung tâm, có góp nhặt được vài món, nhưng vẫn thiếu đúng một tấm.

Nếu không đủ số lượng, sẽ bị tính là không hoàn thành nhiệm vụ, và mặc định xếp hạng cuối cùng.

Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ liếc nhìn nhau, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Chủ quán, thật sự không còn món gì khác sao?”

Ông chủ vừa lau mồ hôi trán vừa trả lời: “Đúng rồi cậu em, cậu hỏi tôi mấy lần rồi đấy, có món nào tôi đã lấy ra hết rồi còn gì? Quán nhỏ thôi, làm gì có đồ dư.”

Giang Liễm Chu gõ nhịp lên bàn bằng ngón giữa, nhíu mày suy nghĩ gì đó. Cả tiệm vốn không đông khách, giờ càng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy kim giây trên đồng hồ tường đang tích tắc đếm ngược thời gian.

Thịnh Dĩ mím môi, nghiêng đầu liếc sang vẻ mặt anh, định mở miệng thì thấy Giang Liễm Chu bỗng đứng dậy, thò tay vào túi.

Thịnh Dĩ: “?”

Anh không giải thích gì, chỉ bước thẳng đến trước quầy: “Chú ơi, cho cháu mượn cái đĩa được không ạ?”

Tất cả mọi người đều ngơ ngác…. Đây là định tự tay làm món mới ngay tại chỗ hả?

Ai nấy đều liếc nhìn đồng hồ, chỉ còn lại hai phút.

Ông chủ quán cũng thấy khó hiểu, nhưng mượn cái đĩa thì đâu có gì to tát. Ông gật đầu, nhanh chóng quay vào quầy lấy ra một chiếc đĩa sạch, đưa cho Giang Liễm Chu.

Anh nhận lấy, đặt lên bàn. Sau đó, Thịnh Dĩ lập tức nhận ra món đồ đó. Là thanh socola đúng loại cô từng nói rất thích, cũng là vị lần trước cô nhắc đến với ánh mắt sáng rỡ.

Giang Liễm Chu nhanh chóng xé bao bì viên socola, sau đó động tác như bay, tựa như đang… sắp xếp gì đó. Còn hai mươi giây, anh dừng tay, bưng đĩa lên. Thịnh Dĩ lập tức hiểu ý, phối hợp không sai một bước.

Còn năm giây, Giang Liễm Chu cầm máy ảnh, chụp hình, gửi về cho tổ chương trình, một mạch liền mạch.

“Tích tắc” kim giây cuối cùng rơi xuống, đồng hồ treo tường điểm sáu giờ đúng. Nhiệm vụ vòng này, kết thúc.

[???]
[Chuyện gì vừa xảy ra trong hai phút cuối vậy?! Tôi còn chưa kịp phản ứng luôn…]
[Ai đó cho tôi xem cái ảnh đi!!! Lúc nãy Giang ca mở gói gì thế? Là socola hả??]
[Tức là Giang ca đã kịp gửi ảnh trước khi kết thúc đúng không? Hoàn thành nhiệm vụ rồi! Thứ mấy cũng không quan trọng nữa hu hu!]


[? Không phải đâu, anh ấy không ăn đồ ngọt mà, sao lại bỏ túi bao nhiêu là socola vậy? Trừ khi…]
[Được rồi, tôi hiểu rồi. Cảm ơn bữa cơm chó hôm nay, ăn quá no luôn [hôn gió]]

Tim Thịnh Dĩ vẫn còn đập loạn không thôi.

Trong khoảnh khắc đếm ngược cuối cùng ấy, người luôn cho rằng mình bình tĩnh như cô, chẳng bận tâm chuyện thắng thua lại bất giác run tay khi đặt lên mép đĩa.

Tựa như trong lòng đang điên cuồng cầu nguyện: “Nhất định phải kịp, nhất định phải kịp!”

Thậm chí đến tận bây giờ, khi đã chắc chắn rằng họ đã hoàn thành nhiệm vụ, nhịp tim cô vẫn chưa hoàn toàn bình ổn lại.

Cô áp tay lên ngực, cố trấn định, đĩa đã được đặt trước mặt cô.

Bức ảnh cuối cùng là ảnh hai người cùng nắm mép đĩa, một trái một phải, tay cô thon dài trắng trẻo, tay anh rắn rỏi mạnh mẽ.

Khi ấy cô quá căng thẳng, đến mức chẳng thèm để ý trong đĩa rốt cuộc có gì.

Cho đến giờ phút này, cô thu tay về, nhìn xuống phần giữa chiếc đĩa.

Những viên socola vuông vức, được Giang Liễm Chu xếp từng miếng từng miếng một, cuối cùng tạo thành chữ: “Z & Y”.

Thịnh Dĩ lúc này mới chậm rãi nhớ lại hình ảnh trong bức ảnh cuối cùng là như thế nào.

Một tay cô, một tay anh, cùng nắm lấy hai bên chiếc đĩa. Một bàn tay mềm mại như ngọc, một bàn tay nổi rõ xương tay và gân xanh, vừa cứng rắn vừa thanh tú.

Trong đĩa là chữ “Z&Y” màu đen tuyền của socola, đối lập hoàn hảo với màu da trắng như tuyết của họ. Chỉ có trắng và đen, đơn giản mà mãnh liệt khiến người ta không thể nào rời mắt.

[@ChươngTrình_NgườiBạnCùngBànNămẤy, ba ơi cầu xin đó, cho con xin bản gốc tấm ảnh này với!!!]
[Đây… đây chính là truyền thuyết “thuần khiết và quyến rũ cùng tồn tại” phải không (chảy máu mũi)]
[Tuy không hiểu não trạng của fan couple cho lắm, nhưng tấm này thật sự đẹp. Rất kỳ diệu, rõ ràng kiểu ảnh này người khác chụp sẽ thấy sến hoặc bình thường, nhưng có lẽ vì một lớn một nhỏ, cả hai bàn tay đều quá đẹp, cảm giác như ảnh quảng cáo socola luôn…]

Trong một loạt bình luận khen ngợi dồn dập, Giang Liễm Chu lại chẳng mấy hài lòng với bức ảnh đó.

Anh lật qua lật lại mấy lần, cuối cùng nghiêng đầu nói với Thịnh Dĩ: “Cái này không tính là một món ăn.”

Thịnh Dĩ: “?”
Cậu nói cái gì cơ?

“Không phải món do tôi nấu,” anh lặp lại một lần nữa.

Cuối cùng, giọng anh trầm xuống, gần như lí nhí: “…Tôi nấu được nhiều món ngon hơn cái này.”

Thịnh Dĩ hơi ngớ ra, cô còn nghi ngờ mình có nghe nhầm không, làm sao lại nghe thấy Giang Liễm Chu bảo anh biết nấu ăn?

Cô dừng vài giây, dò xét: “Vậy… sau này, tôi nếm thử nhé?”

Giang Liễm Chu quay mặt đi, không nhìn cô, nhưng rất khẽ khàng, gật đầu một cái.

Thịnh Dĩ mím môi, ánh mắt dừng lại nơi vành tai anh. Cuối cùng không nhịn được, cúi đầu bật cười.

Chính cô cũng không nói rõ được vì sao lại thấy vui như vậy, chỉ là thật sự rất vui.

Ngày quay cuối cùng, mới thật sự là cao trào. Tối qua trước khi đi ngủ, Thịnh Dĩ đã xem qua lịch trình do tổ chương trình gửi. Buổi sáng là công bố thứ hạng của vòng hai, đơn giản nhẹ nhàng.
Còn buổi chiều sẽ là hóa trang – tạo hình.


Thịnh Dĩ: “……”

“Được rồi,” MC bước lên sân khấu “Chúng ta bắt đầu công bố thứ hạng vòng này. Lần này sẽ tính điểm dựa trên thời gian hoàn thành và chất lượng ảnh hoàn thành nhiệm vụ. Không nói nhiều nữa, hãy cùng xem nhóm xếp hạng thứ tư là ai? Mời nhìn lên màn hình lớn!”

Trên màn hình lớn, hiện ra ba bức ảnh, hai tấm là ảnh chụp phong cảnh chung, một tấm là ảnh đồ ăn.
Là của nhóm Tống Viêm và Doãn Song, địa điểm là tòa nhà nổi tiếng ở nội thành thành phố Z, thiết kế dạng tháp rất đặc trưng.

Doãn Song kinh hãi: “…Chúng ta sao lại về chót được?!”

MC lập tức chiếu bảng điểm chi tiết lên màn hình, dữ liệu rõ ràng không thể chối cãi. Vị trí thứ ba là nhóm Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân.

Mọi người đồng loạt há hốc: “Vậy có nghĩa là …. ”

MC tiếp lời: “Đúng vậy, vị trí Quán quân sẽ thuộc về một trong hai nhóm: Nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm, hoặc Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ. Và người chiến thắng là …. ”

Thịnh Dĩ mặt không biểu cảm, nhưng tay cô đã lặng lẽ siết chặt vạt áo.

“Chúc mừng nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm, một lần nữa giành vị trí Quán quân!”

Trên màn hình lớn lần lượt hiện ra ảnh đại diện và điểm số của hai nhóm. Ảnh đại diện của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ là: bức ảnh Giang Liễm Chu cõng Thịnh Dĩ, và ảnh hai người cùng cầm lồng đèn trước cửa nhà chú bác nông thôn. Còn ảnh món ăn là đĩa chocolate ghép hình chữ Z&Y.

Điểm số giữa hai đội khá sít sao, nhưng vì nhóm của Giang Liễm Chu tiêu tốn nhiều thời gian hơn nên bị mất điểm phần thời lượng.

Thịnh Dĩ hơi khựng lại, cảm thấy có chút tiếc nuối. Giang Liễm Chu liếc cô, cúi đầu hạ giọng: “Cậu bị ảnh hưởng cảm xúc đến vậy mà vẫn chưa hiểu ra à?”

Thịnh Dĩ mơ hồ: “Hả?”

Giang Liễm Chu khẽ nhướng mày, gương mặt mang theo nụ cười ngông nghênh quen thuộc: “Để tôi dạy cậu thế nào mới là ngựa về ngược đường dài.”

Phần hóa trang buổi chiều, không livestream. Điều này khiến nhiều khán giả thắc mắc: các tập trước cũng có tạo hình đấy thôi, chẳng phải vẫn phát trực tiếp bình thường sao? Lẽ nào lần này có gì đặc biệt?

Cho đến khi tám phòng livestream cá nhân đồng loạt mở lại, khán giả mới vỡ òa nhận ra… Không hổ là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, tổ chương trình luôn biết cách đem lại bất ngờ!

Tám người, toàn bộ đều mặc Hán phục thời Tống, áo dài tay hẹp, dáng suông thanh thoát, tóc tai và cách trang điểm đều phù hợp với tạo hình cổ trang.

Không chỉ vậy, điều khiến người xem ngỡ ngàng hơn cả: Trên mặt mỗi người… đều mang một chiếc mặt nạ.

Là những chiếc mặt nạ tuyệt đẹp, che nửa trên khuôn mặt, bên trên còn thêu họa tiết tinh xảo; mặt nạ của nữ thì có gắn thêm lông vũ trang trí.

Ngay khoảnh khắc livestream mở ra, giống như cả thế giới bỗng chốc xuyên không, bước vào một khung cảnh phồn hoa lầu các, văn nhân thi họa, giai đoạn Đại Tống thịnh vượng.

Đúng lúc đó, hệ thống phát thanh trong công viên cũng vang lên, chính thức công bố luật chơi của Đêm Kỳ Diệu tại Vân Tiêu Paradise lần này.

“Toàn bộ vé tham gia đêm kỳ diệu đã được bán hết từ trước. Vé được liên kết với thông tin cá nhân, chỉ cho phép hoàn vé, không cho phép chuyển nhượng. Tất cả du khách vào công viên đều phải mặc Hán phục chế Tống, có thể tự chuẩn bị trang phục hoặc sử dụng dịch vụ thuê và hóa trang nhanh tại cổng công viên. Những thông tin này đều đã được thông báo trước cho khách, cảm ơn mọi người đã tham gia sự kiện đặc biệt lần này.”

Một sự kiện quy mô lớn trong công viên giải trí, nếu chỉ có mỗi khách mời tham gia thì rõ ràng là chưa đủ “máu”. Chương trình giữ bí mật rất tốt, mãi tới hai hôm trước mới chính thức công bố điểm đến là Vân Tiêu Paradise, trong khi vé của ngày hôm nay đã được bán ra dưới dạng vé thường từ rất sớm.

Để phòng ngừa cò vé và các hành vi đẩy giá, ban tổ chức yêu cầu không được chuyển nhượng vé, chỉ cho phép hoàn vé. Toàn bộ ghi hình hôm nay đều là quay lén giấu máy. Cả khách mời và du khách đều phải đeo mặt nạ, để tránh gây hỗn loạn.

Không chỉ vậy, nhằm ngăn khán giả livestream truy tìm vị trí của các khách mời, toàn bộ khu công viên sẽ được chặn sóng, người ở bên trong không thể đăng nhập livestream.

[??? Tôi ở thành phố Z tính mua vé chợ đen giá cao, giờ bị cho ăn cú lừa :)]
[…Ối trời ơi, người yêu tôi từng hỏi có muốn đi chơi không, còn bảo mua sẵn vé rồi, tôi lúc đó chảnh chó bảo không, còn muốn ở nhà xem livestream… GIỜ THÌ… Ông xã ơi em yêu anh!]
[Một số người có người yêu, có vé, còn tôi vừa ế bền vững vừa phải chứng kiến một đám người được gặp anh Giang ngoài đời thật… tôi đúng là sinh vật đáng thương nhất thế giới.]
[Nghĩ tới chuyện cả công viên toàn người mặc Hán phục, đột nhiên thấy đúng là… có “kỳ diệu” thật đấy.]

Phát thanh tiếp tục: “Tối nay, đúng chín giờ, tất cả sẽ tụ họp tại bờ sông Thanh Hứa, cùng thả đèn trời Khổng Minh. Trước thời điểm đó, mỗi nhóm khách mời sẽ bị chia ra và bố trí ở những khu vực khác nhau trong công viên. Một người sẽ là khách tham quan, người còn lại là NPC. Nhiệm vụ: tìm ra người đồng hành của mình, cùng nhau check-in tại hai trò chơi, sau đó bắt đầu chế tác đèn trời. Nhóm hoàn thành đèn sớm nhất trước 9h30 sẽ trở thành người chiến thắng hôm nay.”

Dòng sông Thanh Hứa uốn lượn xuyên qua trung tâm thành phố Z, trong đó có một đoạn chảy dọc Vân Tiêu Paradise. Nơi đây từng tổ chức không ít sự kiện nổi tiếng, đèn lồng lung linh, ánh nước lấp lánh, lưu truyền không ít ảnh đẹp và câu chuyện lãng mạn.

“NPC có thể chờ bạn đồng hành đến tìm, hoặc sau một tiếng sẽ được tự do di chuyển. Trong thời gian làm NPC, không được dùng lời nói gợi ý đối phương.”

Thịnh Dĩ lập tức hiểu rõ tình hình.

Trong vòng chụp ảnh trước đó, cô và Giang Liễm Chu xếp hạng nhì, vì vậy họ sẽ có một người làm khách, một người làm NPC. Dĩ nhiên, Giang Liễm Chu là NPC, còn cô là người đi tìm.

Nếu trong một tiếng đầu tiên cô không tìm thấy anh, thì anh sẽ tiếp tục làm việc như một nhân viên công viên bình thường, không được phát tín hiệu gì cả. Mà cho dù là NPC hay khách, giữa một biển người đều đeo mặt nạ như nhau tìm được nhau, nói dễ mà cực khó.

“Giờ xin được chính thức tuyên bố … ”
“Đêm Kỳ Diệu tại Vân Tiêu Paradise …”
“BẮT ĐẦU!”

Trong khung hình chính của livestream, Vân Tiêu Paradise hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Chiếc chuông lớn ngay cổng công viên, tựa như xuyên qua ngàn năm lịch sử, mang theo khí chất cổ xưa và nét thiền định, chậm rãi vang lên từng tiếng trầm đục. Chuông điểm sáu giờ, cánh cổng công viên phát ra tiếng “két” khe khẽ, rồi chậm rãi mở ra.

Ngay khoảnh khắc đó, nơi vừa tối đen như mực bỗng rực rỡ ánh đèn. Đèn neon lấp lánh, năm màu bảy sắc hòa vào nhau, ánh sáng huy hoàng phủ kín không trung. Phía ngoài cổng, hàng dài du khách khoác trên mình Hán phục chế Tống, mang mặt nạ nửa mặt, lặng lẽ bước vào.

Ồn ào và tĩnh lặng, cổ xưa và hiện đại, bóng tối và ánh sáng, tất cả đan xen và giao hòa tại khoảnh khắc ấy. Tựa như hàng vạn dân chúng nhà Tống xuyên qua thời gian, cùng nhau đến hoàn thành một buổi hẹn ước cách biệt trăm năm.

Trong góc quay ẩn của livestream, hàng chục nghìn khán giả đang dõi theo hình ảnh Thịnh Dĩ lọt giữa dòng người. Cô đang cúi đầu chăm chú xem bản đồ của Vân Tiêu Paradise.

Chương trình cũng không đến mức “ác độc” hoàn toàn. Để tránh việc khách mời không tìm được đồng đội, ban tổ chức đã khoanh vùng ra năm địa điểm mà người kia có thể xuất hiện: Tàu hải tặc, tàu lượn siêu tốc thẳng đứng, đu quay khổng lồ, ngựa gỗ xoay vòng và nhà ma.

Thịnh Dĩ đang cầm bản đồ nghiền ngẫm, trong đầu cân nhắc nên đi đâu trước, thì có hai cô gái bước đến chặn cô lại.

Cả hai đều tầm tuổi cô, một người mặc Hán phục màu tím nhạt, một người mặc màu lam nhạt.

Cô gái áo tím lên tiếng gọi trước: “Chị ơi, chị đi một mình à? Hay là đi chung với tụi em nhé?”

Thịnh Dĩ sợ lộ thân phận nên không trả lời, chỉ ngẩng lên nhìn cô ấy một cái.

Cô gái mặc lam cũng nói thêm: “Bọn em đang định tới khu tàu hải tặc, mà nghe nói nếu ba người cùng nhau vượt qua được mức khó nhất thì sẽ được tặng một hộp bánh trôi đặc biệt, chị đi chung đi, chúng ta vừa đủ ba người!”

Nghe có vẻ giống kiểu nhiệm vụ NPC phụ, chắc là do chương trình sắp xếp để tạo điểm chạm giữa khách mời và khách thường.

Thịnh Dĩ suy nghĩ một chút rồi gật đầu, hai cô gái lập tức nở nụ cười tươi rói, ba người cùng nhau đi về hướng khu tàu hải tặc.

“Chị có thể gọi em là Du Du, còn cậu ấy là An An, chúng em nên gọi chị là gì nhỉ?”

“Gọi tôi là Cửu Cửu đi.” Thịnh Dĩ trả lời.

An An lập tức mắt sáng lên: “Cửu Cửu ơi! Chị có biết hôm nay Mộc Dĩ Thành Chu sẽ xuất hiện không? Em phấn khích muốn chết! Em thích họ lắm luôn á!”

Du Du lại tỉnh táo hơn nhiều, cắt ngang: “Đã bảo bao nhiêu lần rồi, mấy CP trong showbiz toàn là giả cả, đều có kịch bản hết đó, cậu đừng mê muội quá nha, bảo bối của tớ!”

Thịnh Dĩ khẽ cười, cố tình đổi giọng thấp hơn bình thường, giọng nói trong trẻo mang theo một chút khàn khàn nhẹ, có khác biệt với giọng hàng ngày. Cô nghiêng đầu hỏi An An: “Fan CP hả?”

An An gật đầu như gà mổ thóc: “Ừ đúng rồi đó! Chị cũng là fan CP của họ đúng không? Để em kể cho nghe, có thể các CP khác là diễn thôi, nhưng mà Mộc Dĩ Thành Chu thì chắc chắn là thật!”

Cô bé phấn khích như vừa gặp người thân thất lạc lâu năm, không để Thịnh Dĩ có cơ hội phản bác, lập tức tuôn một tràng những “khoảnh khắc ngọt” trong show.

… Thịnh Dĩ chỉ biết im lặng mà nghe, kiểu như “niệm kinh qua tai”, trái vào rồi phải ra.

Cho đến khi An An bất ngờ hạ thấp giọng, ghé vào tai Du Du, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Chị không biết đâu, hôm trước khi chương trình bắt đầu quay, em nhìn kỹ lắm. Cổ của Thịnh Dĩ có vết đỏ đó. Trời đang đông, muỗi ở đâu ra hả?! Đừng nói là dị ứng đồ này kia, ai tin chứ?!”

Thịnh Dĩ đúng là bị dị ứng cổ áo len mà nổi đỏ cả vùng cổ, chỉ biết: “…”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 31: Vết đỏ trên cổ.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...