Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 94: Gọi chồng yêu


Cận Nhiên: "Gọi thêm một tiếng nữa."


***


Sau khi cắt bỏ tuyến thể, khoảng thời gian một tuần sau đó là quan trọng nhất. Cận Nhiên ba ngày hai bận lại kéo Khâu Chiêu về nhà kiểm tra. Đợi đến khi vết thương lành hẳn, cắt chỉ xong hắn mới thật sự yên tâm.


Kéo dài dây dưa thêm một tuần, cuối cùng cũng không thể không đi.


"Cẩn thận mọi thứ." Bùi Hành Ngộ đưa tay vỗ vai Cận Nhiên, "Anh ổn hơn chút sẽ quay về, có chuyện gì thì bàn với Mạnh Như Tiền và Bộ Ngu, đừng tự ý quyết định."


"Biết rồi." Cận Nhiên ôm lấy eo Bùi Hành Ngộ, vùi đầu vào hõm cổ anh mà thở dài, "Em không muốn đi nữa, cũng chẳng biết bao lâu mới gặp lại, hay là giờ mình đi cho nổ tung trụ sở Liên bang luôn đi."


"Đừng làm nũng."


"Vợ ơi, anh hôn em một cái đi."


Cận Thiệu Nguyên ở bên cạnh nặng nề ho một tiếng, "Chú ý hình tượng!"


Cận Nhiên không thèm liếc nửa con mắt về phía cha ruột mình, chỉ nắm lấy cổ tay Bùi Hành Ngộ làm nũng, "Chỉ một cái thôi, em ở trên hạm đội một mình cô đơn, em khó chịu lắm, hơn nữa giờ không có pheromone xoa dịu, lỡ em đến kỳ ph*t t*nh thì biết làm sao, em thở không nổi rồi đây này."


Cận Thiệu Nguyên thật sự không nhìn nổi nữa, "Ta tạo nghiệt gì mà lại có một đứa như mi!"


Bùi Hành Ngộ hơi lúng túng, móc cổ tay hắn, khẽ nói: "Ngoan một chút, anh ổn sẽ quay lại tìm em, chờ thêm một thời gian nữa nhé."


"Vậy anh gọi em một tiếng 'chồng', em sẽ miễn cưỡng đồng ý."


Cận Thiệu Nguyên lần này nghe cũng không nổi, hất tay áo, "Tôi ra xe đợi!"


Vành tai Bùi Hành Ngộ hơi đỏ, lườm hắn một cái nhưng rốt cuộc cũng không nói lời trách móc, chỉ để mặc hắn ôm lấy eo mình quấn quýt không buông, thỉnh thoảng lại đáp hắn một tiếng.


"Vợ ơi, em hôn anh một cái không quá đáng chứ?"


Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, nơi này là trạm trung chuyển, khắp nơi đều là người, anh không nhịn được quay đầu liếc nhìn xung quanh.


Cận Nhiên biết anh ngại, lập tức cong môi cười một cái, "Đùa thôi, em chẳng muốn để bọn họ nhìn thấy anh đỏ mặt vì em đâu."


Lời vừa dứt, hắn bỗng nhiên cứng đờ.


Bùi Hành Ngộ giữ chặt tay phải hắn, hơi ngẩng đầu lên hôn hắn, lập tức nghe một tràng xôn xao, giữa những tiếng thì thầm còn xen lẫn một tiếng "ông xã" nhẹ như lông chim rồi vụt qua.


Cận Nhiên suýt nữa quỳ rạp xuống đất, "Anh vừa gọi em là gì cơ?"


Bùi Hành Ngộ lùi lại một bước, vành tai đỏ bừng, khẽ ho một tiếng, "Em nên đi rồi."


Cận Nhiên nắm lấy tay anh, nhất quyết hỏi: "Không được, gọi lại một tiếng nữa."


"Đừng được voi đòi tiên."


"Chỉ một câu thôi."


Bùi Hành Ngộ bị hắn quấn lấy chẳng biết làm sao, "Em quay về chăm lo bọn họ thật tốt, làm tốt rồi sẽ thưởng cho một câu nữa."


Cận Nhiên bị cái tiếng "ông xã" khẽ như gãi ngứa vừa rồi làm tim ngứa ngáy, bóp chặt cổ tay Bùi Hành Ngộ, áp giọng xuống tai anh, "Chỉ vì bây giờ không làm gì được anh, chứ nếu ở trên hạm đội hay ở nhà, anh chết chắc trong tay em."


Bùi Hành Ngộ biết cái "chết" mà hắn nói có nghĩa là gì, dần cũng quen với những lời đầy ám muội của hắn, không nhịn được phản kích một câu, "Em có cái bản lĩnh làm anh chết trong tay em sao?"


Cận Nhiên l**m l**m nanh chó, "Về rồi sẽ nghiên cứu khoang mô phỏng, đến lúc đó anh đừng có khóc lóc cầu xin em tha cho anh."


"Sẽ không có cái ngày đó đâu."


Người qua lại dần tản bớt, vẫn còn vài kẻ hóng hớt nhìn chằm chằm vào Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên. Ít khi thấy hai người đàn ông có tướng mạo đẹp đến thế đứng cùng nhau, nhất là một người còn mặc quân phục, khiến họ không khỏi dừng chân.


Cận Nhiên bóp eo anh, "Anh, em phát hiện một chuyện."


"Em lại phát hiện ra cái gì nữa?"


Cận Nhiên ghé sát tai Bùi Hành Ngộ, nói một tràng dài. Người đi đường liền phát hiện ra vị đại mỹ nhân mặt mày thanh lãnh ấy vành tai càng lúc càng đỏ lên, bàn tay người mặc quân phục đặt ở eo anh khẽ kéo về phía mình, rồi lại nói thêm gì đó.


Bùi Hành Ngộ bị lời hắn nói làm tê dại cả ngón tay, "Em dám!"



"Em có gì mà không dám?"


Bùi Hành Ngộ đấm nhẹ vào bụng hắn, "Mau cút đi." Nói xong quay lưng bước đi, mãi đến khi ra khỏi cửa lớn của trạm trung chuyển mới quay đầu lại, bốn mắt giao nhau với Cận Nhiên.


Cận Nhiên mỉm cười với anh, rồi hai gót chân chạm nhau, đứng thẳng tắp hành lễ quân đội.


Bùi Hành Ngộ viền mắt hơi ươn ướt nhưng vẫn mỉm cười, đáp lại hắn một lễ nghiêm trang, dõi theo bóng lưng hắn thẳng tắp bước lên chiến hạm.


Con chó con điên này đã lớn rồi, cuối cùng cũng có thể gánh vác một hạm đội.


Nhưng.


Bùi Hành Ngộ nắm chặt tay, thầm rủa. Trên giường thì đúng là một thằng khốn kiếp, nào là trói lại, nào là mấy cái đạo cụ lạ đời mà anh chưa từng nghe qua, đúng là coi trời bằng vung!


Bao giờ thì lúc bị hắn hành hạ anh lại có phản ứng mạnh như vậy chứ, toàn ăn nói tào lao!


Bùi Hành Ngộ nhớ lại một chút, cái đêm bị đánh dấu triệt để đó Cận Nhiên quả thật thô bạo hơn nhiều. Ngoài dấu tay ra, mông anh còn in cả vết bàn tay, không chỉ tuyến thể, ngay cả trước ngực cũng bị hắn làm trầy xước, máu rịn ứ đỏ, sưng tấy chẳng ra hình dạng gì.


Cận Nhiên giống như một con thú khát máu, hận không thể xé anh ra mà nuốt vào bụng. Khi đó anh... đúng là phản ứng rất dữ dội, toàn thân gần như co giật, kh*** c*m cực lớn và đau đớn đan xen như sắp chết đến nơi, quên mất cả mình là ai, mọi tôn nghiêm và gánh nặng đều ném ra sau đầu.


Đồ mất nết!


Bùi Hành Ngộ thở ra một hơi thật nhẹ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cơ giáp vừa vặn bay lên, biến mất khỏi bầu trời trong nháy mắt. Anh lưu luyến nhìn thêm vài lần nữa mới thôi, vậy mà đã nhớ Cận Nhiên rồi.


Anh lưu luyến cả cái khốn nạn của hắn, cả sự dịu dàng, nũng nịu và ngang ngược của hắn, cũng như sự khoái lạc tột cùng chỉ thuộc về mình.


Cận Thiệu Nguyên nghiêng đầu liếc gương chiếu hậu, "Cận Nhiên quen thói khốn nạn, tuy không ra gì nhưng chỉ cần đã nhận định một chuyện thì sẽ không hối hận, cứng đầu lắm."


Bùi Hành Ngộ hiểu ý ông, "Tôi sẽ không để cậu ấy phải hối hận."


Cận Thiệu Nguyên cũng không nói nhiều nữa, nói chuyện với người thông minh thật đỡ tốn sức, không như thằng con khốn nạn kia, ba câu không thuận làm ông lại muốn tẩn cho một trận.


"Em gái cậu lúc nào rảnh thì đưa nó về nhà đi, suốt ngày ở bên ngoài cũng không thích hợp, trong nhà có dì Trần sẽ chăm sóc được."


Bùi Hành Ngộ đáp, "Yên Yên hiện giờ đang ở một nơi rất tốt, không cần làm phiền dì Trần đâu."


"Thằng nhóc cậu, cậu cũng không tin tôi hả?"


Bùi Hành Ngộ ngẩn ra một thoáng, rồi mới phản ứng lại là Cận Thiệu Nguyên đang mang anh ra mắng y hệt như Cận Nhiên. Ấn tượng của anh về cha mẹ đã mơ hồ lắm rồi, bị mắng một câu như thế bỗng thấy hơi chua xót nơi sống mũi.


"Không phải, nhân phẩm của ngài tôi tất nhiên tin, chỉ là bệnh tình của Yên Yên sẽ ảnh hưởng đến người khác."


Cận Thiệu Nguyên cũng không ép, "Tùy cậu."


Bùi Hành Ngộ không nói gì nữa.


Qua một lúc, Cận Thiệu Nguyên lại nói, "Thật ra hai năm nay tôi cũng đã nghĩ thông rồi, Cận Nhiên không phải loại người ham tranh quyền đoạt lợi, tôi có yêu cầu thêm cũng vô ích, Cận Nhàn nếu còn sống cũng sẽ giống nó thôi."


Bùi Hành Ngộ chợt nhớ ra một chuyện, hỏi, "Cận Bộ trưởng, ngài có biết chiếc nhẫn lam bảo thạch trên tay Cận Nhiên có nguồn gốc từ đâu không?"


Cận Thiệu Nguyên lấy làm lạ, "Nhẫn của nó thì cậu hỏi thẳng nó không được sao, hỏi tôi tôi biết gì đâu."


Bùi Hành Ngộ hơi cau mày, đem chuyện lần trước ở chợ quỷ gặp vị đại phu kia kể lại cho Cận Thiệu Nguyên nghe, rồi hỏi ông có biết Cận Nhàn từng có bạn trai không.


Cận Thiệu Nguyên vừa nghe đã mắng ầm lên, "Vớ vẩn, con gái tôi mà đi thích cái thằng thần kinh đó chắc?"


Bùi Hành Ngộ sững người, "Ngài quen vị tiên sinh ấy à?"


"Tiên sinh cái gì mà tiên sinh, cái thằng đó chính là tên thần kinh của pháo đài Hoàng Tuyền, Cận Nhiên là quân nhân của Liên bang sao có thể thích hắn? Cậu đừng nghe hắn xàm xí."


Cận Thiệu Nguyên mắng cho hả giận xong mới bình tĩnh lại, nói tiếp, "Cái tên thần kinh đó là một tên hải tặc tôi quen được hồi còn xuất chinh, tôi thấy hắn cũng được nên mang về, sói thì vẫn là sói, nuôi không thuần được đâu."


"Anh ta phản bội ngài?"


Bùi Hành Ngộ nghĩ một lát, lời đồn nói Hoàng Tuyền xấu xí khủng khiếp, nhưng người bọn họ gặp lại đẹp đến mức không giống phàm nhân, vẻ lười nhác kia cũng chẳng giống loại hải tặc không gian hung hãn.


Lần đó Cận Nhiên từng nói nghe Cận Thiệu Nguyên nhắc Hoàng Tuyền phản bội là nhắc chung với "Kế hoạch Tinh quan", nhưng nếu hắn có liên quan đến kế hoạch hai mươi năm trước, tuổi ít nhất cũng phải bốn, năm mươi, thế mà trông hắn lại chỉ chạc tuổi với anh.


"Có lời đồn anh ta phản bội thật ra là đang thi hành một nhiệm vụ nào đó."


Cận Thiệu Nguyên khịt mũi, "Nhiệm vụ cái quái gì, hắn làm quan lâu thấy chán quá nên muốn làm tặc thì có."



Bùi Hành Ngộ không phản ứng dữ dội như ông, chỉ cau mày hỏi, "Vậy anh ta vốn là từ Liên bang đi ra, sao lại đánh cả Liên bang, chẳng nể nang chút tình xưa nào?"


"Cái thằng yêu quái đó, hơn mười năm rồi chẳng thay đổi gì, không biết có phải ăn nhiều chất bảo quản quá không, hắn xứng với con gái tôi chắc?"


Cận Thiệu Nguyên mắng xong cũng nguôi giận, lúc này mới nghiêm túc nói, "Nhưng năm đó tôi cũng từng nghi hắn có liên quan đến 'Kế hoạch Tinh quan', hắn là người duy nhất phản đối kế hoạch đó."


Bùi Hành Ngộ nghĩ một lát, Hoàng Tuyền xuất hiện ở chợ quỷ rõ ràng như đang giúp bọn họ, nhưng mục đích lại không hẳn rõ ràng, như thể là một kẻ lợi dụng cả hai bên.


Hắn rốt cuộc muốn làm gì.


Bùi Hành Ngộ bỗng nhiên thấy mình như một quân cờ, bị vô số người khống chế, mỗi người đều đang ở trong bàn cờ, chẳng ai thoát được.


**


Cận Thiệu Nguyên không thích đi xe có người đưa đón, đi đâu cũng tự lái.


Cận Nhiên nhờ ông đưa Bùi Hành Ngộ an toàn về nhà, ông chẳng thèm đến quân đoàn, chạy đi rước "bảo bối" của thằng con cưng.


Bùi Hành Ngộ vừa xuống xe liền thấy Trịnh Đồng đang đứng trước cửa nhà.


Cận Thiệu Nguyên dừng xe xong thì lấy làm lạ, "Hắn đến làm gì vậy?"


Trịnh Đồng không mặc quân phục, chỉ khoác một chiếc áo khoác xám, nhìn có vẻ như một học giả nho nhã của thời xưa.


Hắn khẽ gật đầu mỉm cười với hai người, "Cận Bộ trưởng."


Trịnh Đồng và Chu Hoài Mậu cùng tốt nghiệp học viện quân sự rồi vào quân đoàn 17, cùng nhau từng bước thăng chức.


Khác với sự nghiêm khắc và trầm mặc của Chu Hoài Mậu, Trịnh Đồng luôn ôn hòa dễ gần, chưa từng nổi giận.


Hắn cũng hoàn toàn đối lập với đám của Liên Kính Phong và Tả Phục, trong Liên bang đầy sóng ngầm quỷ kế, hắn lại như một người lạc quẻ.


"Giờ này anh đến làm gì, thăm dò tin tức à?"


Trịnh Đồng không vì câu đó mà tức giận, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười hỏi, "Sao vậy, Cận Bộ trưởng không định mời tôi vào à? Thôi cũng được, vốn tôi chỉ muốn ghé xem tình hình hai người thế nào, thấy không sao thì tôi đi ngay, khỏi làm hai người mất tự nhiên."


"Ai mất tự nhiên, cho dù là Phương Chí Hành đến cũng chẳng có cửa làm tôi mất tự nhiên."


Cận Thiệu Nguyên ném chìa khóa lên bàn, bắt chéo chân, "Có gì thì nói, có gì thì phun ra luôn đi."


Dì Trần thấy có khách liền pha trà mời, Trịnh Đồng cũng chẳng câu nệ, cầm lên uống một ngụm, thuận miệng khen một câu, "Trà ngon."


"Được rồi, vào chuyện chính đi."


Trịnh Đồng bỏ qua Cận Thiệu Nguyên, quay sang nhìn Bùi Hành Ngộ, nói, "Lần trước cậu bị bắt đưa về tôi cũng giật mình lắm, cậu ấy à thật biết giấu, chẳng lộ ra chút tin tức nào."


Những năm qua, Trịnh Đồng cũng từng nói giúp Bùi Hành Ngộ không ít câu, có những việc khó xử cũng từng ra tay tương trợ.


Khác với tính khí nóng nảy của Cận Thiệu Nguyên, thái độ của Bùi Hành Ngộ vẫn khá ôn hòa, "Thêm một người biết thì sẽ thêm một phần nguy hiểm, tôi cũng không muốn liên lụy đến người khác."


"Cũng đúng, nhưng tính cách không chịu tin tưởng ai như vậy của cậu cũng nên sửa đổi một chút. Cận Nhiên thằng nhóc đó vì cậu mà ngay cả mạng cũng dám liều, phải biết quý trọng, về sau đừng để mình cực khổ như vậy nữa."


Cận Thiệu Nguyên thầm nghĩ: Cần anh phải nói nhảm ở đây chắc.


Trịnh Đồng nâng tách trà, do dự thật lâu mới mở lời, "Lần trước Liên Kính Phong mang cậu về thì tôi vừa đúng lúc không có ở đó, nếu không cũng có thể nói giúp cậu một câu. Tính tình của lão Chu là vậy, cậu cũng đừng trách ông ấy. May mà cậu không xảy ra chuyện gì."


Bùi Hành Ngộ đáp, "Trong tình huống lúc đó, ai giúp đỡ cũng là tự mình sa vào vũng nước bẩn, tôi hiểu tấm lòng của ngài. Còn về Chu bộ trưởng, chuyện này không liên quan đến ông ấy."


Trịnh Đồng gật đầu, cười thở dài, "Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Hồi đó cậu vừa vào quân đoàn 17 tôi đã thấy cậu là người có thể đào tạo thành tài, đáng tiếc là quân đội lại không cho phép omega xuất hiện, thật đáng tiếc."


Bùi Hành Ngộ không hề tỏ ra oán hận, chỉ khẽ mỉm cười, "Cũng không sao."


"Lão Chu những năm qua đối với cậu có hơi nghiêm khắc, nhưng tôi tin ông ấy cũng có suy tính riêng. Hôm qua tôi còn nghe ông ấy hỏi người khác xem có cách nào thay đổi giới tính không, ông ấy cũng quan tâm đến cậu đấy."


Bùi Hành Ngộ cân nhắc trong lòng một lúc, rồi ngẩng đầu hỏi, "Phó bộ trưởng, ngài và Chu bộ trưởng đã cộng tác nhiều năm, ngài thấy ông ấy là người thế nào?"


Trịnh Đồng nhíu mày, "Cậu hỏi vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cậu nghi ngờ lão Chu đã làm chuyện gì?"


Bùi Hành Ngộ nhàn nhạt nói, "Chỉ hỏi thôi."


"Lão Chu là người ngay thẳng, mắt không dung nổi hạt cát nào, ông ấy xem trọng Nặc Lạp Bạch Tây và Cận Nhàn nhất. Năm đó khi cậu từ Thiên Kỷ trở về ông ấy đã từng nghi ngờ, nên khi cậu đề nghị mở lại chiến hạm K7 với Thống soái, ông ấy mới đưa ra đề xuất gắn chip giám sát lên người cậu. Đây cũng là suy nghĩ bình thường thôi, dù sao chỉ có mình cậu sống sót trở về..."



Cận Thiệu Nguyên hừ lạnh một tiếng, "Nói nhảm chó má gì đó. Nếu thật sự coi trọng thì sao lại để Cận Nhàn đi thực hiện nhiệm vụ kia? Đừng có ở đây giả mèo khóc chuột nữa, anh với Chu Hoài Mậu đều cùng một giuộc, mau cút cho khuất mắt tôi."


Trịnh Đồng vẫn còn lời muốn hỏi, nhưng có Cận Thiệu Nguyên ở đây thật sự không tiện, nghĩ ngợi một lúc hắn vẫn nhịn xuống, đứng dậy thở nhẹ một hơi, "Nếu cậu không sao thì tôi cũng yên tâm rồi, nếu cần giúp gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào."


Cận Thiệu Nguyên chẳng thèm để ý đến hắn, đứng dậy lên lầu.


Bùi Hành Ngộ tiễn Trịnh Đồng ra cửa, nhẹ giọng xin lỗi, "Cận Bộ trưởng vốn là tính khí như vậy, ngài thông cảm cho."


Trịnh Đồng cười thở dài, "Tôi mà so đo với ông ấy thì chắc đã tức chết rồi. Nhưng hai người định tính sao? Cái cuộc đánh cược giữa Cận Nhiên và Thống soái kia chắc chắn là thua, hai người đã nghĩ ra đối sách chưa?"


Bùi Hành Ngộ hơi gật đầu, "Ừ."


Trịnh Đồng đi được vài bước, đến bên chiếc xe chuẩn bị đi, lại quay đầu hỏi, "Có phải hai người đã điều tra được gì không? Chẳng lẽ vụ nổ năm đó của Thiên Kỷ không đơn giản như vậy?Hay là cậu đã nhớ ra điều gì?"


Bùi Hành Ngộ đáp, "Không, chỉ là nghi ngờ thôi. Năm đó khi tôi ra ngoài, người đầu tiên tôi gặp chính là Chu bộ trưởng, con chip trong tay tôi Bộ Ngu nói nó đã bị chỉnh sửa rồi."


Trịnh Đồng gần như không nhận ra mình vừa thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, ánh mắt nghiêm túc nhìn Bùi Hành Ngộ, "Chuyện này liên quan đến tính mạng của cậu, những manh mối điều tra được đừng nói với bất kỳ ai. Tôi và lão Chu nghi trong Liên bang có nội gián, tạm thời vẫn chưa biết là ai, mọi việc phải lấy cẩn trọng làm đầu."


"Vâng."


Trịnh Đồng vỗ vai Bùi Hành Ngộ chuẩn bị lên xe, khi đóng cửa thì bất chợt bị anh gọi lại, "Trịnh Phó bộ trưởng, ngài có biết Kế hoạch Tinh Quan không?"


Tay Trịnh Đồng run lên, cánh cửa chưa kịp khép đã ngẩng phắt đầu lên, "Cậu biết chuyện này từ đâu?"


"Tôi và Cận Nhiên ở chợ quỷ gặp một người, hắn nói với tôi rằng Kế hoạch Tinh Quan năm đó là do Chu bộ trưởng đề xuất. Ngài luôn làm việc với ông ấy, có biết chuyện này không?"


Sắc mặt Trịnh Đồng lập tức tái nhợt, bàn tay vô thức siết chặt, thân thể cứng ngắc ngồi xuống, "Người đó còn nói gì nữa?"


Bùi Hành Ngộ nói, "Người đó nói Kế hoạch Tinh Quan là do Chu bộ trưởng đề ra, mục đích là tìm kiếm quê hương mới, nhưng thực chất là làm thí nghiệm trên người ở các tinh cầu khác. Sau đó chuyện bại lộ bị cưỡng chế dừng lại, nhưng những người tham gia nghiên cứu không một ai sống sót, trong đó có cả cha mẹ tôi."


Hai bàn tay Trịnh Đồng nắm chặt lại, tựa như phải hạ quyết tâm cực lớn mới thở dài nặng nề, nói, "Đúng vậy, năm đó kế hoạch này là do lão Chu đề xuất, mục đích thật sự cũng là tìm kiếm một quê hương mới. Tinh cầu Hoắc Nhĩ đã cực kỳ khan hiếm tài nguyên, trong khi số người sinh ra lại không ngừng tăng lên, thế nên mới có đề xuất này."


"Lúc đó ngoài Chu bộ trưởng, còn ai khác tham gia đề xuất không?"


Trịnh Đồng nói, "Một quyết sách không thể do một người quyết định được, lúc đó vài bộ trưởng đều cảm thấy khả thi, ai cũng nghĩ chỉ là thăm dò mức độ thích hợp để sinh sống của các tinh cầu khác, không ngờ lại là làm thí nghiệm trên người, nên mới bị Thống soái yêu cầu chặn lại."


"Tại sao phải che giấu sự thật?"


Trịnh Đồng thở dài, "Ảnh hưởng của chuyện này quá lớn, nếu uy tín của các quân đội bị mất, đó sẽ là thảm họa cho cả tinh cầu, bất đắc dĩ mới phải che giấu sự thật."


"Chỉ để bảo vệ vài người đó thôi sao?"


Trịnh Đồng dài giọng thở ra một tiếng, "Haiz, lúc đó cũng chẳng còn cách nào khác, xuất phát điểm của lão Chu cũng là vì toàn nhân loại, chuyện cũng đã qua nhiều năm như vậy, cậu đừng ôm mãi trong lòng nữa."


Những ngày ôn hòa trước đó đã biến mất, dường như trong nháy mắt Bùi Hành Ngộ lại trở về dáng vẻ lạnh lùng của vị Bùi Tư lệnh kia.


"Chuyện đã qua nhiều năm thì đừng cứ mãi canh cánh trong lòng? Yên Yên cả đời này chỉ có thể uống thuốc, không được phép có bất kỳ bạn bè nào, ngài bảo tôi đừng canh cánh là nghĩ tôi có thể lấy đức báo oán, hi sinh em gái để thành toàn cho đại cục sao?"


Trịnh Đồng bị anh chất vẫn đến nghẹn lời, không nói nổi câu nào.


Bùi Hành Ngộ nói tiếp, "Xin lỗi, tôi không biết lấy đức báo oán là gì. Tôi chỉ biết dùng bạo lực đáp trả bạo lực mà thôi."


**


Cận Nhiên vừa xuống tàu thì đập vào mắt là cảnh Hạ Tinh Lan đang đuổi theo một con mèo, vừa chạy vừa gọi, "Xuống mau nào! Đậu Đậu, em mau xuống đây đi!"


Cận Nhiên dừng bước, "Này, cậu vừa gọi nó là gì?"


Hạ Tinh Lan sững lại, quay đầu thấy Cận Nhiên lập tức chạy nhào tới định ôm, nhưng bị hắn giơ tay chặn lại ngăn cú ôm bất ngờ ấy.


"Cậu làm cái gì thế, anh đây bây giờ là người có gia đình rồi, đừng có ôm bừa."


Hạ Tinh Lan gãi đầu, cười hề hề, "Anh sao giờ này lại về rồi? Còn Tư lệnh thì sao?"


"Ở nhà."


Cận Nhiên nhìn cậu ta chạy mồ hôi ướt cả trán, "Cậu đang làm gì thế?"


Hạ Tinh Lan "ồ" một tiếng rồi vội nói, "Tôi đang đuổi theo Đậu Đậu ấy, nó chạy lung tung tôi sợ nó bị thương, hôm qua chân nó còn bị đau nữa. Bộ Ngu trưởng quan còn mắng tôi một trận, bảo là anh ấy là quân y chứ không phải thú y."


"Khoan đã, Đậu Đậu?"



Hạ Tinh Lan đáp, "Tôi nhớ món bánh đậu xanh anh làm quá, nhưng anh với Tư lệnh mãi không về nên tôi mới lẩm bẩm với nó, rồi đổi luôn tên nó, anh không giận chứ?"


Cận Nhiên "chậc" một tiếng, "Không giận, cậu tự nuôi nó đi. Bộ Ngu đâu?"


"Ở sân huấn luyện."


"Được rồi, lo mà đuổi Đậu Đậu đi, chân tay cậu cũng đâu có lanh lợi gì, cẩn thận kẻo tự làm mình xây xát, đến lúc đó Tư lệnh lại trách tôi không trông cậu cẩn thận."


Hạ Tinh Lan cười ngọt ngào trông ngốc nghếch, "Sẽ không đâu mà."


"Tôi đi tìm Bộ Ngu đây, rảnh sẽ làm bánh đậu xanh cho cậu."


Cận Nhiên giơ tay gõ nhẹ trán Hạ Tinh Lan, thầm nghĩ: Đứa nhỏ này ngoan như vậy bảo sao Bùi Hành Ngộ lại quý cậu ta, đúng là thú vị thật.


"Cảm ơn Nhiên ca!"


**


Cận Nhiên thong thả đi dạo một vòng, gặp Tống Tư Thâm thì gật đầu chào một tiếng, tên nhóc mặt không chút biểu cảm cũng chỉ gật lại.


Đi ngang qua cửa phòng Mạnh Như Tiền, hắn còn chưa kịp nói gì đã nghe một tiếng "hừ lạnh" rồi cửa "rầm" một cái đóng sầm trước mặt.


Cận Nhiên: "..."


Tiếp tục đi về phía sân huấn luyện, vừa đẩy cửa ra đã gọi, "Bộ Ngu, tôi..."


"— Mẹ nó!"


Câu nói còn chưa dứt thì một tràng loảng xoảng vang lên, tiếng người ngã dồn dập.


Lạc Tân Dương từ trong lòng Bộ Ngu chui ra, mắt sáng rực, "Wow Nhiên ca, cậu về rồi à! Lúc nào về mà không gọi tôi ra đón thế!"


Bộ Ngu lập tức kéo cậu ta về, quay đầu liếc nhìn Cận Nhiên, "Cậu không biết gõ cửa sao?"


Cận Nhiên nhịn một lúc mới bật ra được, "Sân huấn luyện là nơi công cộng, tôi gõ cái con khỉ. Anh chú ý hình tượng một chút có chết không? Trên tàu này còn có trẻ vị thành niên đấy."


Bộ Ngu "ồ" một tiếng, "Tôi đến đây đã dặn trẻ vị thành niên đến muộn một chút rồi. Còn hình tượng cái gì, tôi chẳng phải đang dẫn tân binh học kiến thức sao? Chúng tôi đang luyện chiến đấu mô phỏng, tôi là tiền bối dạy cậu ấy, cậu cũng không cho chắc?"


Lạc Tân Dương tròn mắt, "Hả?"


Bộ Ngu giơ tay gõ trán cậu ta, "Không đến lượt em lên tiếng."


Cận Nhiên nhìn cái bộ dáng lả lơi của Bộ Ngu thật sự không muốn mở miệng nữa.


"Anh cứ tiếp tục đi, xong việc rồi rảnh thì đến chỉ huy hạm của tôi bàn chuyện. Không quá đáng lắm chứ?"


Bộ Ngu nói, "Đã là lời của Tư lệnh Cận thì tôi nhất định phải nghe, giờ đi cũng được."


Cận Nhiên lườm anh ta hai cái, "Thôi khỏi, anh cứ tiếp tục dạy cậu 'tiểu thái dương' của mình đi, dạy kỹ vào, không gấp, tôi không thiếu chút thời gian này đâu."


Bộ Ngu gật gù khen ngợi, "Được, không hổ là Tư lệnh của chúng tôi, thật biết cảm thông."


Cận Nhiên thầm nghĩ: Cảm thông cái con khỉ, cút đi.


Lạc Tân Dương vội nhảy xuống khỏi bàn điều khiển, chạy theo gọi Cận Nhiên, "Ê Nhiên ca, tôi có chuyện muốn nói với cậu, tôi nói cho cậu nghe nhé mấy hôm nay tôi... Này này sư phụ, sao thầy kéo em lại!"


Cận Nhiên dừng bước, "Sư phụ?"


Lạc Tân Dương cười hề hề, "Bộ Ngu nhận tôi làm đồ đệ rồi, thế nào Nhiên ca, tôi còn rất lợi hại đúng chứ? Lần sau lên chiến trường xem tôi đại sát tứ phương thế nào nhé!"


Cận Nhiên cười mà như không, liếc sang Bộ Ngu một cái, trong lòng thầm mắng, "Giết cái con khỉ, bệnh ảo tưởng nặng như thế. Đúng là đồ ngốc, bị người ta bán mà còn lo đếm tiền hộ, chưa từng thấy ai ngu tới mức này."


Bộ Ngu chống cằm, cười nhạt như một con sói già đắc ý.


Cận Nhiên bị cái bộ dạng này làm cho rùng hết cả da đầu, dùng ánh mắt khen ngợi: Anh thật là không biết xấu hổ.


Bộ Ngu bình thản đáp lại: Như nhau cả thôi.


Cận Nhiên giơ tay vỗ vai Lạc Tân Dương, nghiêm túc nói, "Đồng chí Lạc Tân Dương, tương lai cậu sẽ là trụ cột của Tử Vi Viện chúng ta, phải chăm chỉ học hỏi sư phụ, đừng làm tôi thất vọng, biết chưa?"


Lạc Tân Dương dõng dạc, "Rõ, Tư lệnh!"


Cận Nhiên thầm nghĩ: ... Con mẹ nó, nhóc ngốc này còn có thể lên chiến trường thật sao? Không lật thuyền thì đúng là trời phù hộ, vô lý thật sự.


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 94: Gọi chồng yêu
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...