Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 95: Chảy máu mũi
"Vợ ơi mất mặt chết đi được...Đoạn này anh quên luôn giùm em nha."
***
Cận Nhiên không nỡ nhìn thẳng, chỉ vỗ vai Lạc Tân Dương một cái rồi bước ra ngoài.
Hắn quay về tàu chỉ huy, sắp xếp lại một lúc đống tài liệu Bùi Hành Ngộ để lại, xem xét tình hình sao Thái Âm và những vấn đề mà Tử Vi Viện sẽ gặp phải trong quá trình di chuyển.
Những việc có thể làm trước, Bùi Hành Ngộ đã sắp xếp chi tiết hết rồi, phần còn lại đều là những sự cố bất khả kháng.
Cận Nhiên gom hết tài liệu lại thành từng mục, rồi rà soát lại một lượt, dựng sẵn các mô phỏng cho những tình huống có thể phát sinh.
Sao Thái Âm cách đơn vị tác chiến hiện tại của Tử Vi Viện khá xa, trên đường nhất định phải hết sức cẩn trọng, đây cũng là nguyên nhân Bùi Hành Ngộ vẫn chưa vội di chuyển.
Chuyện này không thể âm thầm làm được, phải thật phô trương, tốt nhất là phát hẳn một bản tin trên toàn tinh cầu, rồi bắn vài loạt pháo hoa mở đường, để cho cả thiên hạ đều biết Tử Vi Viện đang chuyển đơn vị tác chiến.
Vừa phòng tiểu nhân, vừa phòng ngụy quân tử.
Hải tặc không gian vốn biết Tử Vi Viện nghèo đến mức nào, thông thường sẽ không vì tài nguyên mà tập kích, đa phần chỉ nhằm vào mạng sống của Bùi Hành Ngộ. Anh mà không có mặt trên tàu thì ít nhất cũng giảm được một nhóm người nhăm nhe.
Hải tặc, trừ phi là loại như Vinh Long cầm theo vũ khí kỳ dị, cũng không đáng ngại.
Điều đáng đề phòng là đám ngụy quân tử trong Liên Bang.
Cận Nhiên nghĩ một lát, bèn bấm liên lạc cho Mai Phổ.
**
"Chào Mai Tư lệnh, lâu quá không gặp nha."
Mai Phổ vừa nghe giọng hắn liền định cắt liên lạc ngay, nhưng bị hắn gọi giật lại: "Ê, sao lạnh lùng thế. Chúng ta chẳng phải có tình đồng đội sâu nặng sao, cắt liên lạc của tôi như vậy không hợp lý đâu."
"Tôi với cậu có quỷ gì mà tình đồng đội, lần nào cậu chẳng tính kế tôi!"
Cận Nhiên làm bộ nghiêm túc:
"Lần này không phải."
"Không phải thì cậu tìm tôi làm gì?"
Cận Nhiên mỉm cười, "Tôi vừa mới thăng chức Tư lệnh, tình hình của Bùi Hành Ngộ chắc anh cũng biết rồi. Hiện Tử Vi Viện phải điều chỉnh đơn vị tác chiến để đến sao Thái Âm, trong tay tôi cũng không có ai để nâng đỡ uy thế, muốn nhờ anh đến góp mặt cho có khí thế một chút."
Mai Phổ bán tín bán nghi, "Thằng nhóc cậu quỷ kế đầy bụng, tôi không tin."
Cận Nhiên thở dài, "Đã vậy thì tôi cũng chẳng còn gì để nói. Bùi Hành Ngộ nửa tháng nữa sẽ bị Liên Bang xử tử, tôi với anh ta như hai con châu chấu trên một sợi dây, chắc cũng chẳng sống thêm được bao lâu. Đến lúc đó, phiền anh thu xác giùm tôi, xem như nể tình chúng ta từng vào sinh ra tử cùng nhau."
"Cậu... cái gì...?"
Mai Phổ còn chưa nói xong, liên lạc bên kia đã bị cắt đứt, chỉ còn lại một tiếng thở dài rất dài:
"Haiz..."
Mai Phổ nhìn màn hình đen sì, tự lẩm bẩm, "Đám này thật sự muốn chết sao..."
**
Cận Nhiên cắt liên lạc, chống cằm trầm ngâm một lát, rồi lại bấm gọi đến nơi xa xôi cách cả ngàn dặm — liên lạc với Bùi Hành Ngộ.
Lần này kết nối không nhanh lắm, hắn kiên nhẫn dựa vào ghế chờ một lúc, bóng dáng Bùi Hành Ngộ mới hiện ra.
Anh một tay cầm khăn lau tóc, vẫn mặc chiếc sơ-mi xanh đồng phục của Tử Vi Viện, có lẽ vừa tắm xong nên người hơi nóng, làn da cũng nhuộm một màu hồng nhàn nhạt.
"Ôi chao, vừa tắm à."
Bùi Hành Ngộ lau lau tóc, hỏi hắn: "Sao giờ này lại gọi qua, bận xong rồi à?"
"Cũng tạm, nhớ anh quá."
Cận Nhiên chống cằm, đưa tay chạm chạm vào hình ảnh ảo trên màn hình, "Vợ ơi anh có nhớ em không?"
Bùi Hành Ngộ im lặng một thoáng, rồi khẽ "Ừ" một tiếng.
"Cái gì, không nghe rõ."
Cận Nhiên được đà lấn tới, cười xấu xa nhìn chằm chằm vào màn hình, nhất quyết bắt anh phải nói to lại một lần nữa.
Bùi Hành Ngộ khẽ ho một tiếng, định lái sang chuyện khác, lại bị hắn kéo ngược về.
"Ở nhà còn mặc kín như thế, cái áo sơ-mi này có cạ vào người có làm anh khó chịu không?"
Cận Nhiên hỏi mà ý rất rõ ràng, ánh mắt còn dừng lại ngay trước ngực anh.
Bùi Hành Ngộ có chút mất tự nhiên, giọng thấp nói, "Đỡ rồi."
"Thưa Ngài Tư lệnh."
Bùi Hành Ngộ vừa nghe cách gọi này là biết có chuyện chẳng lành, lập tức định tìm chủ đề khác để tránh, nhưng vẫn không nhanh bằng Cận Nhiên.
"Thưa Ngài Tư lệnh, cho tôi xem một chút có được không?"
Bùi Hành Ngộ lập tức hiểu hắn muốn xem cái gì.
Vốn đã vừa tắm xong người còn nóng, giờ lại càng nóng hơn, cả vành tai và hơi thở đều nóng bừng.
"Khưu Chiêu bảo, giờ anh đang trong giai đoạn thích nghi, có thể sẽ xuất hiện tình trạng ph*t t*nh đan xen nhau, cơ thể sẽ nhạy cảm và nóng hơn. Em chỉ muốn xem có dấu hiệu gì không thôi, ngoan nào, đừng làm em lo lắng."
Từ vài hôm trước Bùi Hành Ngộ đã bắt đầu có chút phản ứng, chỉ là Cận Nhiên ở nhà hay trêu chọc làm anh phân tâm, nên còn che giấu được.
Hôm nay hắn vừa đi, anh mới phát hiện ra có gì đó không ổn, ngay cả lúc tắm cũng bị k*ch th*ch.
"Không có."
Bùi Hành Ngộ cảm giác ngay cả lời mình nói ra cũng nóng bỏng.
"Thật sự không có?"
"Ừ."
Cận Nhiên chống cằm nhìn anh, khẽ bĩu môi tỏ vẻ ấm ức, bắt đầu diễn trò, "Em mới được ở bên vợ em có mấy hôm đã phải xa nhau, cái đám khốn nạn Liên Bang này, nếu không phải vì anh cản em chắc em đã trực tiếp cho chúng nổ tan xác rồi. Đến cả được hôn anh một cái cũng là xa xỉ, haiz..."
Bùi Hành Ngộ chịu không nổi nhất chính là kiểu này, nghĩ đến Cận Nhiên quả thật cũng thiệt thòi, trong lòng lại thấy không đành.
"Nếu có phản ứng thì anh phải tự mình thử giải quyết, đừng cố nhịn, không tốt cho cơ thể. Em không nhìn là được."
Bùi Hành Ngộ không nói gì.
Cận Nhiên khẽ cười, lại nói: "Trêu anh thôi. Anh về sau cứ mắng em hai câu khốn nạn, đừng tự mình tức giận là được. Hoặc đợi anh lên đây đánh em một trận cũng được."
"Không giận."
Cận Nhiên diễn xong, nhìn Bùi Hành Ngộ cười một cái rồi nói: "Được rồi, anh nghỉ sớm đi. Em phải đi tìm Bộ Ngu với Mạnh Hạm trưởng để bàn chuyện di chuyển sao Thái Âm."
Bùi Hành Ngộ thấy trong mắt hắn có chút mất mát, khẽ cắn răng, trước khi hắn cắt tín hiệu thì gọi lại: "Cận Nhiên."
Cận Nhiên nhịn cười, trên mặt vẫn một mực nghiêm túc, "Sao vậy?"
Bùi Hành Ngộ khẽ nhắm mắt, ngón tay nắm lấy một chiếc cúc áo chậm rãi cởi ra.
Rồi đến quần.
Anh quỳ nửa người trên giường, quay đầu sang chỗ khác, từ tai đến cổ đều đỏ ửng, hô hấp run rẩy, khẽ nói, "Chỉ lần này thôi đấy."
Cận Nhiên sững người.
Hắn tuy rất muốn nhìn thấy Bùi Hành Ngộ tự tay chạm vào mình ngay trong màn hình liên lạc, nhưng lại chẳng dám hy vọng, vì Bùi Hành Ngộ vốn tính lạnh nhạt, đối với chuyện t*nh d*c cũng không quá mặn mà.
Anh chịu làm điều này, chỉ vì yêu hắn.
Hắn không ngờ Bùi Hành Ngộ có thể làm đến mức này.
Chưa kịp nói gì đã thấy Độc Uyên lững thững đi vào, mà lúc nãy hắn lại không đóng cửa, Bùi Hành Ngộ bên kia không biết, còn tưởng hắn đã khóa rồi.
Cận Nhiên lập tức đè mạnh máy liên lạc xuống bàn, sải bước ra cửa, một cước đá Độc Uyên bay ra ngoài.
Độc Uyên vừa mới lững thững tới, bị một cú đá bay, lăn quay trên đất như cái mai rùa bị lật ngửa, xoay tròn mấy vòng.
"Cận Nhiên, cậu bị bệnh à!"
Rầm!
Cửa trước mặt đóng lại, chip nhận diện tròng mắt lập tức kích hoạt.
Độc Uyên gào thét đầy phẫn nộ, "Cậu đang làm cái gì không thể cho ai thấy mà lại đá tôi? Cậu bị thần kinh à! Lật tôi lại đi, Cận Nhiên!"
Cận Nhiên nhanh chóng quay lại, Bùi Hành Ngộ nhìn hắn đầy nghi hoặc, "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, em làm rơi đồ, cúi xuống nhặt thôi."
Cận Nhiên nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, trên vai và ngực Bùi Hành Ngộ vẫn còn in đầy những vết tay và vết cắn chưa tan, càng khiến anh thêm mê người.
Những ngón tay thon dài của Bùi Hành Ngộ khẽ nắm lấy một chiếc cúc áo, từng chút từng chút vụng về mà quyến rũ.
Ánh mắt Cận Nhiên như muốn tóe lửa, cả người nóng bừng, ngay giây sau liền cảm thấy có thứ gì đó chảy ra từ mũi, đưa tay quệt một cái, "Thôi em toi rồi."
Bùi Hành Ngộ bật cười, "Đi lau đi."
Cận Nhiên đập đầu một cái xuống bàn, "Vợ ơi, em mất hết mặt mũi rồi...Anh quên chuyện này đi nhé."
**
"Cận Nhiên?"
Bộ Ngu vừa làm xong việc đi tới, thấy Mạnh Như Tiền đang đứng ở cửa, nghi hoặc hỏi, "Sao không vào?"
Mạnh Như Tiền không đáp, chỉ giơ tay chỉ về phía bộ xương người Độc Uyên đang nằm sõng soài.
Độc Uyên dùng đốt ngón tay quệt quệt vào hốc mắt rỗng tuếch, khiến Bộ Ngu nổi hết cả da gà.
"Cận Nhiên cái đồ ngu này đá tôi bay mấy mét. Tôi đang quét dọn, vừa định vào chào hắn, ngẩng đầu lên đã ăn nguyên một cú đá trời giáng, tôi còn chẳng kịp phản ứng."
Độc Uyên vừa khóc vừa mắng, "Anh nói xem Cận Nhiên có phải bị điên không? Tôi cứ tưởng yêu đương rồi thì sẽ giống người một chút, hóa ra còn chó hơn trước, đúng là súc sinh!"
Mạnh Như Tiền nghe mà thấy đồng cảm tận đáy lòng.
Bộ Ngu im lặng một hồi, chỉ nói một câu, "Khổ cho các cậu rồi."
Mạnh Như Tiền đảo mắt khinh bỉ, "Thừa lời, anh cũng chẳng phải thứ gì tốt lành!"
Bộ Ngu bị câu vạ lây này làm cho sững người, "Liên quan quái gì đến tôi? Tôi còn chưa đủ chính nhân quân tử chắc!"
Độc Uyên: "He he."
Bộ Ngu: "...Cận tư lệnh, ngài gọi chúng tôi tới bàn việc, tự mình đóng chặt cửa là để làm gì vậy? Ban ngày ban mặt mà th*m d* à?"
Cửa từ bên trong mở ra, Cận Nhiên lạnh lùng hừ một tiếng, "Giờ này còn ban ngày?"
Bộ Ngu bước vào, kéo một cái ghế vừa định ngồi xuống, khóe mắt liếc một cái liền thấy giấy ăn dính máu trong thùng rác.
Anh liếc nhìn Cận Nhiên, hợp lý mà suy đoán, "Cậu chảy máu ở đâu vậy? Mũi à?"
Cận Nhiên lập tức phủ nhận, "Tôi mà chảy máu mũi à?"
Bộ Ngu ngắm trái phải một lượt, bắt chéo chân, nheo mắt cười, "Tổng chỉ huy hiện giờ cũng chẳng ở trên hạm đội, không cần cắt tay cho cậu máu, cậu tự hại mình chơi à?"
Cận Nhiên, "Liên quan quái gì đến anh."
Bộ Ngu, "Chậc, đàn ông thiếu thốn d*c v*ng ấy à, thật đáng sợ."
Mạnh Như Tiền bên cạnh nhịn không nổi mà trộm cười.
Cận Nhiên ho khan một tiếng, "Làm cái trò gì mà mặt mày hí hửng thế, nói vào chính sự đi!"
**
Bùi Hành Ngộ đã hồi phục gần như hoàn toàn, nhưng áp lực ngoài không gian quá lớn, dễ phát sinh các tình huống không thể kiểm soát nên Khâu Chiêu bảo anh cứ nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa ở Hoắc Nhĩ.
Anh cũng có kế hoạch riêng.
Hiện tại Cận Nhiên đã có thể gánh vác cả một hạm đội, bản thân anh ở dưới này cũng sẽ không khiến mũi nhọn chĩa vào Tử Vi Viên, có vài chuyện thừa lúc này giải quyết là vừa.
Anh cố ý tiết lộ cho Trịnh Đồng biết về "Kế hoạch Tinh Quan" cùng đối sách liên quan tới thân phận omega của mình. Nếu ông và Chu Hoài Mậu cùng một phe, nhất định sẽ tiết lộ cho ông ta.
Nếu không phải, cũng có thể từ đó cắt ra một đường khác, suy đoán người đứng sau Liên Kính Phong khi đó còn có một kẻ có địa vị cực cao trong Liên bang. Người này hẳn chính là "nội gián" trong lời Trịnh Đồng.
Bùi Hành Ngộ nghĩ một hồi, đem toàn bộ manh mối hiện có lần lượt sắp xếp lại trong đầu. Sắp xếp đến nửa chừng thì lại nghĩ đến Cận Nhiên, ngón tay khựng lại mới nhận ra hắn đã thấm vào tim mình sâu đến mức nào.
Anh cúi đầu nhìn vết hằn trên cổ tay mình. Da anh trắng, dấu vết rất khó tan, những vết bầm tím do Cận Nhiên bóp vẫn còn chưa mờ hết, giờ nhìn lại, bỗng thấy nóng bừng.
Vừa mới rửa tay xong, trên lòng bàn tay còn dính thứ mình vừa làm ra. Cận Nhiên đúng là đồ thần kinh, còn ép anh tự mình nếm thử.
Trong đầu Bùi Hành Ngộ lại chậm rãi hiện lên cảnh chính mình khẽ l**m đầu ngón tay. Trên đó vẫn còn lưu lại hương vị của lan hoàng thảo, hơi đắng, không ngon chút nào, nhưng Cận Nhiên lại rất thích nhìn anh như vậy, đôi mắt xám bạc gần như ánh lên tia máu.
Cận Nhiên trong chuyện này vĩnh viễn không bao giờ biết đủ.
Những dấu vết hắn để lại đều muốn cẩn thận hôn lại một lần, đầu lưỡi nóng ướt l**m qua từng tấc da thịt khiến Bùi Hành Ngộ bất giác run lên, hơi thở trở nên rối loạn.
Đúng lúc này, tín hiệu liên lạc vang lên, mạnh mẽ cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Bùi Hành Ngộ khẽ ho một tiếng để điều chỉnh lại cảm xúc, bắt máy, "Xin chào, tôi là Bùi Hành Ngộ."
"Đừng nói xin chào nữa, chẳng có gì mà chào cả. Trong ba phút thay đồ đi."
Bùi Hành Ngộ lập tức bước xuống giường, vội kéo áo khoác quân trang, hướng ra ngoài cửa sổ nhìn xuống, xe của Bùi Thiệu Nguyên đã đỗ ngay trước cửa.
Giọng nói lạnh lùng truyền tới từ máy liên lạc, "Chu Hoài Mậu tự sát rồi."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 95: Chảy máu mũi
10.0/10 từ 44 lượt.
