Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 93: Chồng


"Muốn đi vệ sinh thì gọi một tiếng 'chồng' để em bế anh đi, ngoan nào."


***


Mạnh Như Tiền chửi xong thì không lên tiếng nữa, nghĩ lại thấy nói "cút" ngay trước mặt Bùi Hành Ngộ cũng không hay, bèn vòng vo nói, "Cậu cái gì cũng dám nghĩ, cậu... to gan thêm tí nữa có phải là cả hành tinh cũng dám lắp động cơ cho nó chạy khắp nơi luôn rồi phải không?"


Cận Nhiên, "Thật không dám giấu, tôi từng làm rồi."


"Làm cái gì?"


"Lắp động cơ cho hành tinh."


Mạnh Như Tiền lại im lặng, "Nói dối, nói dối không biết ngượng mồm."


Cận Nhiên cũng không nói thêm, mà ho khan một tiếng thật nặng, "Mạnh hạm trưởng, bây giờ tôi là tư lệnh của Tử Vi Viên, bàn chuyện học thuật với anh, làm ơn nghiêm túc chút!"


Hắn bất ngờ nghiêm túc làm Mạnh Như Tiền lẫn Bùi Hành Ngộ đều bị dọa giật mình, nhưng người sau thì biết rõ cái tính chó của hắn, không mở mắt chỉ muốn nghe xem hắn có thể nói học thuật ra cái gì.


Mạnh Như Tiền thật sự bị hắn hù, "...Được, Cận Tư Lệnh, cậu nói đi."


Cận Nhiên nghiêm mặt nói, "Khoang mô phỏng có thể thiết lập dữ liệu cơ thể của con người, ví dụ như nếu trên chiến trường bị thương không kịp cứu chữa, có thể lắp một khoang mô phỏng trên chiến hạm, tạm thời tạo ra một không gian ảo, cưỡng chế điều chỉnh cơ thể con người về trạng thái tốt nhất hay không?"


Mạnh Như Tiền sững ra, thật sự theo lời cậu nghĩ một lúc, càng nghĩ càng thấy phi lý.


"Cái này không phải là nói nhảm sao? Khoang mô phỏng phải có dữ liệu chính xác mới có thể dựng được không gian, hoàn toàn không thể kết nối với không gian thực tế của vũ trụ, cậu thiết lập dữ liệu cơ thể con người thì người đó vẫn đang ở trong không gian ảo, không thể quay lại chiến trường, đừng mơ, không làm được."


Cận Nhiên nói, "Không làm được thì tìm cách làm đi, chúng ta làm gì, dẫn người ra chiến trường chẳng phải nên tìm mọi cách đảm bảo an toàn cho họ sao? Một câu không làm được là thoái thác à?"


Mạnh Như Tiền nói, "Tôi không phải thoái thác, cái này hoàn toàn là làm khó người ta, hơn nữa dù tôi thật sự muốn nghiên cứu thì tôi lấy đâu ra khoang mô phỏng trống để làm thí nghiệm? Cậu làm người chút đi, đừng chó như vậy được không."


Cận Nhiên tự động bỏ qua nửa câu sau, hỏi anh, "Tôi kiếm cho anh một cái thì anh làm thí nghiệm được?"


"Cút, không làm."



"Cái này mà anh cũng không làm được?"


"Ai nói tôi không làm được! Cậu hỏi tư lệnh nhà cậu xem tôi có làm được không."


Cận Nhiên "ồ" một tiếng, "Vậy anh làm được thì có làm không?"


Mạnh Như Tiền cảm thấy hình như mình bị dắt mũi, im lặng một lúc rồi gọi Bùi Hành Ngộ, "Tư lệnh, tôi có phải bị gài rồi không?"


Bùi Hành Ngộ nhắm mắt giả vờ không thấy, không để ý.


Cận Nhiên được đà lấn tới, "Mạnh hạm trưởng, tôi có một ý tưởng táo bạo, anh có muốn nghe không?"


"Tôi không muốn, bên tôi tín hiệu kém sắp đứt liên lạc rồi, tút..."


Cận Nhiên nghe tiếng "tút" anh giả giọng mà không nhịn được cười chửi đồ ngốc, chậm rãi nói, "Tôi có chút tiền riêng, tính ra chắc cỡ một trăm tám mươi vạn tinh tệ, đưa cho anh làm kinh phí nghiên cứu, không đủ tôi sẽ xoay thêm, thừa ra tôi cũng không dùng tới, coi như tiền công của anh."


Mạnh Như Tiền vừa nghe mắt sáng rực, "Giao dịch thành công."


Cận Nhiên nghẹn một câu nơi cổ họng suýt chết, biết rõ Mạnh hạm trưởng này là cái ham tiền nhưng không ngờ lại ham tiền đến thế.


"Cậu muốn chức năng gì." Mạnh Như Tiền chẳng tin hắn muốn bảo vệ người khác, người bình thường đều biết cái đó là không thể.


Cận Nhiên chớp mắt với anh, người thông minh thật sự dễ nói chuyện.


"Đã là khoang mô phỏng có thể thiết lập dữ liệu bên ngoài, vậy chúng ta đưa dữ liệu không gian thực tế vào, có thể tạo ra một không gian hoàn toàn giống hệt hay không?"


Mạnh Như Tiền nhất thời không hiểu, "Ý cậu là gì?"


Cận Nhiên đưa tay che tai Bùi Hành Ngộ như kiểu "bịt tai trộm chuông", thản nhiên nói, "Ví dụ như tôi muốn làm ra môi trường như bàn điều khiển, phòng điều khiển trung tâm, hoặc các phòng học ở trường quân đội, võ đài, phòng tập bắn, bệnh viện, ký túc xá, có thể làm ra trạng thái hoàn toàn giống như vậy được không?"


Mạnh Như Tiền sững người, nhìn Cận Nhiên với vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa khiêm tốn cầu học mà nói mấy câu khó nghe này, cảm giác như có cái gì đó đang từng chút một vỡ nát.


"Thật không giấu gì cậu, Cận Nhiên, tam quan của tôi có lẽ sắp nứt gãy vụn rồi."


Cận Nhiên "thẹn thùng" cười, "Tôi lộ liễu đến vậy à? Tôi không phải để ngài dễ hiểu hơn sao, chứ không thì với cái mặt mỏng này của tôi, mấy lời này tôi cũng chẳng dám nói ra, ngài nói có phải không?"



Bùi Hành Ngộ nhắm mắt lại, đôi tai bị anh che đã đỏ bừng, trong lòng không khỏi thở dài, kiếp trước mình gây nghiệp gì mà phải cưới cái đồ khốn này.


Mạnh Như Tiền bình ổn một lúc, nghĩ đến số tiền kia, "Được, tôi nghiên cứu thử xem."


Cận Nhiên hài lòng cắt đứt liên lạc, bỏ tay che tai Bùi Hành Ngộ ra, dùng ngón tay chạm nhẹ vành tai anh rồi cố ý hỏi, "Ơ kìa, tai sao đỏ thế này?"


Bùi Hành Ngộ không thèm để ý tới hắn.


"Vợ sao không khen em."


"Khen em biết quậy phá à?"


"Khen em giỏi, thiên phú dị bẩm cũng được, lần đầu làm đã hầu hạ anh chu đáo đến mức anh xúc động khóc ướt cả gối, ga giường ướt hết cả mảng, với trình độ như vậy anh không cho đánh giá năm sao thì có hợp lý không?"


"Cút."


"Không cút." Cận Nhiên véo vành tai anh, bắt đầu nghiêng đầu suy nghĩ, "Anh nói xem nếu nghiên cứu xong khoang mô phỏng, thiết lập cả kỳ ph*t t*nh của anh, lúc đó muốn thiết lập cảnh nào thì chơi cảnh đó, còn có thể thiết lập ra mấy cấp dưới mà anh tin tưởng nhất, nhìn anh cố nhịn..."


Bùi Hành Ngộ vô thức bị lời hắn dẫn dắt, khẽ chớp mắt rồi lại nhắm lại, nếu thật sự để mặc hắn bày trò nghiên cứu ra được mấy chức năng đó, trong những cảnh tượng loạn thất bát tao ấy bị hắn ép trên bàn điều khiển...


Dù biết chỉ là không gian và hình ảnh ảo, nhưng môi trường giống hệt như thật, người trong đó cũng sẽ nói, sẽ nhìn mình, cái cảm giác bị phơi bày ấy, bị bại lộ d*c v*ng trước người khác chắc chắn sẽ càng khiến hắn phát điên.


Cận Nhiên trong chuyện giường chiếu hoàn toàn khác bình thường, đặc biệt thích để lại dấu vết trên người anh, thậm chí có chút dáng dấp cuồng S, say mê hành hạ anh, chỉ là hắn vẫn biết tiết chế không làm anh bị thương, nhưng càng như vậy anh lại càng thấy nhục nhã.


Bùi Hành Ngộ khẽ hít hai hơi để bình tĩnh lại, ngửi thấy mùi lan hoàng thảo của mình nhưng không ngửi được mùi pheromone của Cận Nhiên, liền nghi hoặc ngẩng đầu nhìn hắn, động một cái kéo căng vết thương đau đến nhíu mày.


"Anh làm gì đấy! Giận thì em không nói nữa, còn đang bị thương đó." Cận Nhiên hoảng hốt đỡ anh, cẩn thận kiểm tra hồi lâu, "May mà chưa nứt vết thương, không được loạn động nữa, em phải ghi lại hết, sau này sẽ tính sổ từng món với anh."


"Trên người em sao không có mùi pheromone?"


Cận Nhiên nói, "Em xin thuốc ức chế pheromone của Khâu Chiêu rồi, một tuần sẽ không tiết ra pheromone, sao, anh vẫn ngửi được à?"


"Không, em không thấy khó chịu à?"


Cận Nhiên cười, "Cũng tạm, chỉ là có chút di chứng không văn minh lắm, đúng rồi uống cái này đi." Nói rồi hắn với tay lấy một ống dung dịch dẫn pheromone trên tủ đầu giường rồi mở nắp, Bùi Hành Ngộ không tiện ngẩng đầu thì cắm ống hút cho anh, đợi anh uống xong lại đưa thêm cốc nước lọc cũng cắm sẵn ống hút.



"Làm bớt vị đắng đi."


Cận Nhiên nhìn anh uống hai ngụm thì bỗng nhíu mày, "Sao vậy? Đau vết thương à? Để em xem xem."


Bùi Hành Ngộ ngập ngừng nửa ngày, khó khăn mở miệng, "Không phải vết thương, anh muốn đi vệ sinh một chút."


Cận Nhiên ngẩn ra, lập tức cười, "Muốn đi vệ sinh à? Anh gọi một tiếng 'chồng' em bế anh đi."


Bùi Hành Ngộ vốn đã hơi đỏ mặt giờ càng đỏ hơn, gương mặt vốn lạnh lẽo như băng bị tan chảy sạch sẽ, giống như một miếng bơ ấm mềm mịn khiến người ta nhịn không được mà muốn cắn một cái.


"Cận Nhiên, có cần anh dạy cho em bốn chữ 'không biết sống chết' viết thế nào không?"


"Bốn chữ đó em không muốn học, đổi bốn chữ khác đi."


"Đổi bốn chữ gì, 'tự tìm đường chết'?"


"..."


"...Cút."


Cận Nhiên cắn lên tai Bùi Hành Ngộ, rõ ràng biết anh muốn đi vệ sinh mà cứ cố ý trêu chọc, bàn tay đặt lên bụng anh nhẹ nhàng xoa ép khiến anh càng thêm bức bách.


"Nghe nói nhịn tiểu lúc làm sẽ sướng hơn đấy, vợ à, nếu không phải anh vừa phẫu thuật xong thì em đã muốn thử rồi, nhưng em còn nghe nói cảm giác này cực kỳ giống cảm giác c**ng c*ng, hay là chúng ta kiểm chứng thử xem?"


Bùi Hành Ngộ cảm thấy mình sắp phát điên rồi, Cận Nhiên so với khi còn trên chiến hạm thì bây giờ chẳng khác nào một tên ngụy quân tử đứng đắn, lần này về nhà hắn như bị cái gì nhập vào, chỗ nào chen được là chen vào nói bậy nói bạ.


Anh lại vừa phẫu thuật xong không thể động đậy lung tung, chỉ có thể mặc cho hắn ở trên người mình thổi gió nhóm lửa, bàng quang vốn đã hơi căng bị xoa thêm càng trở nên nhạy cảm và đầy tức, gần như không thể chịu nổi.


Khóe mắt Bùi Hành Ngộ hơi ướt, cắn môi thốt ra một tiếng chửi nhỏ, "Đồ khốn kiếp."


"Muốn đi vệ sinh thì gọi một tiếng 'chồng' để em bế anh đi, ngoan nào."


Bùi Hành Ngộ sao có thể gọi ra miệng, cắn răng chịu đến mức các ngón tay cũng run lên, Cận Nhiên thấy anh sắp đến giới hạn không chịu được nữa liền nắm lấy anh, đầu ngón tay chạm nhẹ, "Anh à, còn không chịu gọi sao?"


"Không gọi."



Đôi mắt Bùi Hành Ngộ ướt rượt, giọng khàn run run như sắp khóc, "Cận Nhiên, em khốn kiếp..."


Cận Nhiên ôm chặt lấy anh, cúi đầu hôn lên môi anh, chặn lại tiếng chửi tiếp theo.


Hơi thở của Bùi Hành Ngộ loạn thành từng đoạn, vừa xấu hổ vừa tức giận mà được hắn chăm sóc đến mức không nhịn nổi nữa, ánh lạnh trong khóe mắt hoàn toàn sụp đổ. Khi bị Cận Nhiên bế từ nhà vệ sinh về giường thì nói gì cũng không thèm để ý tới hắn, quen thói được chiều hư.


Cận Nhiên cũng chẳng chọc tức anh thêm, đặt anh xuống xong thì quay ra ngoài, lúc trở về bưng theo một chậu nước ấm ngồi xuống cạnh giường tỉ mỉ lau người cho anh, biết anh thích sạch sẽ, mấy ngày này không tắm chắc chắn rất khó chịu.


"Giận rồi à?"


Cận Nhiên tỉ mỉ lau khô từng cánh tay cho anh, ngay cả kẽ ngón tay cũng lau sạch sẽ, lau xong nửa người trên lại bắt đầu trêu, "Còn không thèm để ý tới em là em c** q**n anh ra đấy nhé."


Bùi Hành Ngộ vẫn không mở mắt.


Cận Nhiên thở dài nói, "Haiz, tất cả là tại Khâu Chiêu, ông ta bảo phải để pheromone của anh thoát ra tối đa, như vậy mới giúp cơ thể thích ứng tốt với con chip, nếu không pheromone bị kìm nén lại dễ tạo phản ứng đào thải, em còn thấy ấm ức đây này."


Bùi Hành Ngộ hoàn toàn không tin hắn, "Đừng có ăn vạ."


"Vợ ơi, em thật sự không đổ vạ, được rồi mấy câu đó đúng là lời thật lòng, nhưng em thích anh muốn anh cũng sai sao? Em thành thật như vậy rồi thì nên đáng được khen thưởng chứ."


"Em còn đáng được khen thưởng?" Bùi Hành Ngộ sững sờ, còn có người mặt dày đến mức này, Mạnh Như Tiền mắng hắn quả thật không sai.


"Tổ tiên còn nói rồi, ăn uống và sắc dục là bản năng con người, em sao lại không thể ăn chút thịt chứ."


Bùi Hành Ngộ nhịn lại cơn tức muốn trợn mắt, "Chữ thực là động từ, câu thực sắc tính dã ý chỉ yêu thích những thứ tốt đẹp là do bản tính tự nhiên, không phải bảo em "ăn thịt", bớt nói bậy."


Cận Nhiên lại bắt đầu cãi cùn, "Vậy vợ em chính là thứ tốt đẹp, em thích vợ em là do bản tính tự nhiên, em sai chỗ nào?"


Bùi Hành Ngộ bị cái kiểu không nói lý này của hắn làm cho mắc nghẹn, "...Vậy theo ý em thì anh là một món đồ sao?"


Cận Nhiên im lặng một lúc rồi nói, "Ngài là tổ tông của em, không thể dùng hai chữ đó để giới hạn ngài được, nhưng em có phải là đồ vật hay không thì ngài nói phải chính là phải."


Bùi Hành Ngộ nhắm mắt, đè nén khóe môi muốn cong lên, giả vờ giận nói, "Cận Nhiên, anh thật sự cảm thấy kiếp trước anh đã làm chuyện gì đó trái với đạo trời, kiếp này mới phải kết hôn với em."


Cận Nhiên cào nhẹ trong lòng bàn tay anh, "Có khi kiếp trước anh cũng kết hôn với tên khốn là em, cho nên phạt anh kiếp này vẫn phải sống tốt với em."


"Cái miệng em tiện lắm!"


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 93: Chồng
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...