Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 92: Ý tưởng táo bạo
"Trưởng quan, anh thương em chút đi."
***
"Tôi còn tưởng anh mãi mãi không đến chỗ này nữa đấy."
Phương Chí Hành giơ tay ra hiệu cho lính canh rút hết ra ngoài, tự mình đứng ở cửa phòng giam nhìn Diệp Lan Trúc, "Cậu tưởng tôi muốn đến đây sao? Ở đây sống bao nhiêu năm rồi, có từng hối hận chưa?"
Diệp Lan Trúc khẽ cười, "Anh nghĩ sao?"
"Năm đó cậu là người ủng hộ tôi nhất, cho dù cả thế giới phản bội tôi cũng không sao, vì tôi tin cậu sẽ không. Tại sao bao nhiêu năm nay ngược lại là cậu trách tôi sai?"
"Tôi nào dám trách anh, Thống soái anh vợ chồng ân ái, thăng quan tiến chức tôi còn chúc mừng không kịp, sao có thể trách anh." Diệp Lan Trúc giọng nhẹ nhàng nhưng châm chọc.
Phương Chí Hành bước vào phòng giam u tối, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông trước mặt, "Chỉ cần cậu nói ra bí mật của 'Ngôi sao ngân hà', tôi sẽ thả cậu ra, chuyện cũ coi như xóa hết, tôi sẽ tha thứ cho cậu."
Diệp Lan Trúc phun thẳng một ngụm nước bọt vào mặt hắn, bật cười lớn, "Nghĩ cũng đừng nghĩ."
Phương Chí Hành vừa nhục vừa giận, đá ông mấy cú thật mạnh, đôi giày quân đội cứng rắn dẫm lên da thịt vang lên âm thanh nặng nề, Diệp Lan Trúc không rên một tiếng, chỉ cười.
"Cậu không nói thì có ích gì cho cậu! Tại sao cậu cứ không chịu thành toàn cho tôi! Năm đó tôi kết hôn cậu đã cản trở tôi rồi, bây giờ cậu vẫn cản, Diệp Lan Trúc rốt cuộc cậu toan tính cái gì!"
Diệp Lan Trúc đứng dậy, cố thẳng cái lưng vốn chẳng thể đứng thẳng nổi nữa, mấy chục năm bị giam không thấy ánh mặt trời, gương mặt đã chẳng còn phong lưu tiêu sái như xưa.
"Mấy chục năm nay tôi luôn nghĩ một câu hỏi, anh có từng yêu tôi dù chỉ một chút chưa." Diệp Lan Trúc cười thê lương, khóe mắt hơi ướt nhìn người đàn ông trước mặt vai lưng vẫn thẳng tắp, cho dù đã nhuốm bụi thời gian vẫn còn thấy dáng vẻ tuấn tú năm nào.
"Lúc anh kết hôn, có từng một khắc nào hối hận, từng nhớ đến tôi chưa!"
Phương Chí Hành cau mày lùi một bước, né tránh bộ dạng nhơ nhớp của Diệp Lan Trúc, "Chuyện đó đã qua hơn hai mươi năm rồi, giờ hỏi còn có ý nghĩa gì, tôi chưa từng yêu cô ta, nhưng cô ta có thể cho tôi thứ tôi muốn, cậu có thể sao?"
Bàn tay Diệp Lan Trúc vươn ra lại rụt về, "Đối với anh mà nói, quyền lực quan trọng hơn tất cả, sao tôi lại không hiểu chứ." Ông nói xong ngồi phịch xuống đất, dùng tay đấm vào đầu bật khóc, "Sao tôi lại không hiểu cơ chứ."
Ông không còn là chàng trai thanh tú tiêu sái năm nào, Phương Chí Hành cũng không còn là chàng thanh niên tràn đầy lý tưởng năm xưa, Diệp Lan Trúc vừa khóc vừa cười một hồi, ngẩng đầu lên hỏi hắn, "Vi Nghênh Hàn năm đó phản bội, có phải là anh đứng sau thao túng không?"
Phương Chí Hành phản bác, "Không phải."
"Vậy sao hắn lại chọn đúng thời điểm đó phản bội, đã phản bội thất bại bỏ trốn tại sao lại bị bắt ở điểm chuyển tiếp, hắn đã đầu hàng rồi tại sao vẫn bị giết?"
Phương Chí Hành né tránh ánh mắt, cố che giấu sự giận dữ , "Chẳng lẽ cậu cho rằng là tôi bảo hắn phản bội sao? Cậu hận tôi đến mức này, tội danh nào cũng muốn đổ lên đầu tôi?"
Diệp Lan Trúc cười khẩy, "Thế tại sao lúc anh bước lên vị trí Thống soái lại lập tức nhốt tôi, cấy chip vào người tôi, ép hỏi tôi bí mật của Ngôi sao Ngân Hà là vì cái gì?"
"Cậu căn bản không hiểu chính trị!"
"Tôi không hiểu chính trị, nhưng tôi biết một người vì cưới người phụ nữ khác mà ngay cả con ruột cũng không cần thì hạ tiện đến mức nào!"
BỐP!
Phương Chí Hành giáng cho Diệp Lan Trúc một cái tát thật mạnh, "Câm miệng!"
Diệp Lan Trúc khẩy cười, "Bị tôi nói trúng rồi hả? Nổi nóng rồi? Phương Chí Hành, không ai hiểu anh hơn tôi, dù anh nhốt tôi hai mươi năm thì tôi vẫn biết rõ anh đã làm những gì."
Phương Chí Hành cũng không còn che giấu, dứt khoát nói thẳng, "Đúng, là tôi hãm hại hắn, nhưng nếu hắn không có ý định phản bội thì sao lại để bị xúi giục, hắn thực sự trung thành với Liên bang thì sao lại phản bội giết người, tôi không phải người tốt chẳng lẽ hắn là người tốt sao?"
"Anh vẫn như thế, cho rằng người khác phạm sai lầm thì sai lầm của anh không tính là sai, ác ý không có lớn nhỏ, chỉ cần làm tổn thương người khác thì đó là tội lớn, sao đến giờ anh vẫn không hiểu."
Phương Chí Hành thấy không nói được gì nữa, hừ lạnh một tiếng quay lưng lại, "Đã không chịu nói thì cứ ở đây đến chết đi! Dù sao ở Hoắc Nhĩ cậu cũng đã là một người chết rồi."
Diệp Lan Trúc hỏi hắn, "Con trai tôi đâu?"
Phương Chí Hành không còn nịnh nọt để ông mở miệng nói bí mật, cố ý chọc ông đau, "Một vật thí nghiệm như con kiến, sớm đã chết rồi, có khi thi thể còn bị chặt thành từng khúc để làm thí nghiệm ấy chứ, à đúng rồi, lần cuối tôi nghe tin về nó thì nó đã không còn chân nữa rồi, không biết có đau đớn hay không ha ha ha."
Diệp Lan Trúc nhìn theo bóng lưng Phương Chí Hành rời đi, lần đầu tiên mất kiểm soát mà gào lên, "Phương Chí Hành, Đ* c*m th* tao giết mày! Nó là con trai ruột của mày!"
"Muốn chửi cứ chửi, tất cả là do chính cậu tự chuốc lấy, nếu cậu chịu hợp tác sớm hơn thì cũng không đến mức này, người biết thời thế mới là kẻ anh hùng, đáng tiếc cậu không hiểu."
Diệp Lan Trúc điên cuồng kéo cửa phòng giam, từng lần từng lần bị con chip khóa chặt khiến hít thở khó khăn, tất cả đều vô ích.
**
"Được rồi đừng căng thẳng nữa anh thật sự không sao." Bùi Hành Ngộ vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười mà bảo Cận Nhiên yên lặng một lát, hắn thì đứng ngồi không yên, khi thì muốn xem tuyến thể anh có bị rách vết mổ không, khi thì muốn gọi điện hỏi Khâu Chiêu chỗ nào có vấn đề, làm Khâu Chiêu bực đến mức chẳng buồn đáp.
"Anh còn sốt mà nói không sao, vết thương có đau không? Khó chịu thì đừng nhịn cắn em một cái đi." Cận Nhiên đau lòng ôm Bùi Hành Ngộ để anh nằm sấp trong lòng mình, nắm lấy ngón tay anh hỏi không ngừng.
Bùi Hành Ngộ thoải mái tựa trong lòng hắn, vết thương ở tuyến thể thật ra không đau lắm, so với những vết thương trước đây còn nhẹ hơn nhiều, chỉ là Cận Nhiên làm quá lên mà thương anh.
"Khâu tiên sinh không phải đã nói rồi sao, sốt là bình thường, hơn nữa cũng không nặng lắm, sốt nhẹ không sao đâu, em nói chuyện với anh một lát đi."
"Được, anh muốn nói gì?"
Bùi Hành Ngộ nghĩ một lúc rồi nói, "Em lại ở bên anh vài ngày nữa rồi về Tử Vi Viên trước, đưa họ ổn định ở sao Thái Âm, một tháng sau chúng ta còn phải đối mặt với Liên bang, cho dù đã cắt tuyến thể, Phương Chí Hành bọn họ cũng chưa chắc chịu bỏ qua, đến lúc đó đừng để mọi chuyện không kịp xoay xở."
Bùi Hành Ngộ khẽ bóp khớp tay hắn dỗ dành, "Không hơn, đừng ghen tuông lung tung."
"Vậy anh nói anh thích em đi."
Tính Bùi Hành Ngộ vốn lạnh, cũng không giỏi treo mấy chữ yêu hay thích lên miệng, "Diệp Lan Trúc người này tôi thấy cũng là mấu chốt, hai ngày này hỏi xem Cận Bộ trưởng biết bao nhiêu về ông ấy, còn Liên Kính Phong cũng phải..."
Cận Nhiên trừng mắt nhìn anh, toàn thân đều viết rõ sự bất mãn.
Bùi Hành Ngộ bất đắc dĩ, "Được được được, anh thích em, thích nhất là em được chưa, bạn nhỏ Cận Nhiên nhà chúng ta năm nay đã ba tuổi chưa?"
Cận Nhiên thỏa mãn, "Em cũng thích anh, tiếp tục nói Liên Kính Phong thế nào rồi."
Bùi Hành Ngộ bất lực liếc hắn một cái, rồi tiếp tục nói, "Liên Kính Phong đích thân thừa nhận vụ nổ của 'Thiên Kỷ' năm đó là do hắn gây ra, lúc đó đã sớm cấu kết với Vinh Long, Tả Phục còn giúp hắn làm một bản hồ sơ nhập viện giả để che đậy sự thật."
Ngón tay Cận Nhiên chợt siết chặt, bóp đau Bùi Hành Ngộ rồi lập tức buông ra, "Ừ, còn gì nữa?"
Bùi Hành Ngộ tỉ mỉ thuật lại toàn bộ những gì Liên Kính Phong đắc ý kể cho anh lúc bị giam giữ, lại phân tích thêm chuyện Tả Phục năm đó cấu kết với Liên Kính Phong, phía sau bọn họ chắc chắn còn có một người có địa vị trọng yếu trong Liên bang chống lưng.
Dưới chèn ép của quyền lực, những người trên "Thiên Kỷ" đều là vật hy sinh.
"Lật đổ Liên Kính Phong, dù không lôi được người đứng sau hắn ra cũng sẽ khiến bọn chúng phải lột một lớp da, thù của chị gái em chúng ta tự báo, sẽ không để cô ấy chết một cách mơ hồ như thế."
"Ừ."
Cận Nhiên cẩn thận vùi đầu vào hõm cổ Bùi Hành Ngộ, ngửi thấy mùi lan hoàng thảo thoang thoảng hơi đắng, hai mươi năm trước hắn luôn là một tên hỗn đản, điên lên có thể chọc thủng cả trời, nhưng càng điều tra càng cảm thấy trước mắt là một vực sâu không đáy, lần đầu tiên cảm nhận được cái gọi là sợ hãi.
"Bùi Hành Ngộ."
"Anh đây."
"Chúng ta có phải sẽ luôn bên nhau không?"
"Sẽ."
Bùi Hành Ngộ trả lời không chút do dự, Cận Nhiên khẽ "Ừ" một tiếng, ngay cả khi mấy lần ra chiến trường đối mặt sống chết cũng chưa từng sợ, nhưng khoảnh khắc này lại bộc lộ sự yếu đuối, "Không được thất hứa."
"Lừa em làm chó con."
Cận Nhiên bật cười, "Ôi tiêu rồi, đại mỹ nhân học hư rồi."
Bùi Hành Ngộ giả bộ không hiểu hỏi hắn, "Anh làm sao học hư?"
"Hiểu anh rõ vậy sao?"
Cận Nhiên kiêu ngạo "hừ" một tiếng, "Đương nhiên, em còn hiểu sâu hơn nữa cơ."
"Em còn hiểu sâu hơn nữa? Sâu đến mức nào, nói anh nghe thử xem."
Cận Nhiên cắn lấy tai anh thấp giọng nói, "Đến chỗ sâu nhất em cũng từng chạm đến cơ, chẳng phải lúc đó anh đã cắn vai em rồi kêu là quá sâu sao? Mới có bao lâu mà đã quên rồi?"
Bùi Hành Ngộ lập tức phản ứng lại, tai bị hắn hôn đến đỏ bừng, ngón tay cũng thấy tê dại, không được tự nhiên, "Đừng nói nữa."
"Nhanh chút, anh muốn." Cận Nhiên từng ngụm từng ngụm l**m vành tai anh, còn khiến anh run rẩy hơn cả hôn ở bất kỳ nơi nào khác, hơi thở phả vào ốc tai, lại cố tình khiêu khích giới hạn tâm lý của anh.
"Khi anh cắn em không buông, em chỉ hận không thể trực tiếp làm anh đến chết, anh không biết khuôn mặt lạnh lùng này của mình khi khóe mắt nhiễm d*c v*ng trông quyến rũ đến thế nào, lúc quay lưng về phía em nhịn tiếng r*n r*, em nghĩ em chết trên người anh em cũng cam tâm."
Bùi Hành Ngộ từng trải qua sự hung hãn và những lời tục tĩu đêm đó những tưởng đã quen, bây giờ nghe lại vẫn thấy xấu hổ, Cận Nhiên lại có thể nói những h*m m**n tr*n tr** này một cách thẳng thắn đến nỗi khiến anh run rẩy.
"Không được nói nữa, nói thêm anh giận đấy."
Cận Nhiên dùng đầu răng cắn lấy vành tai đã không thể đỏ hơn nữa, coi như đang cắn vào tuyến thể, làm Bùi Hành Ngộ thở loạn cả lên nhưng lại sợ động đến vết thương không dám cử động, đành để hắn mặc sức làm loạn.
"Vợ ơi, em muốn ở Tử Vi Viên làm anh, để anh ngồi trên người em chỉ huy, cẩn thận từng chút không để ai nhận ra có gì khác lạ, nhưng thật ra thì phía dưới anh đã cắn chặt em đến mức không thể chặt hơn rồi, hoặc lúc anh đang nói chuyện với Bộ Ngu, bị em ép lên cửa khoang, anh sẽ cắn chặt môi không dám phát ra tiếng, nhưng vẫn phải bàn chuyện với anh ta."
"Còn nói nữa!"
"Anh đừng cầu xin em, càng cầu xin em càng muốn giày vò anh, bộ dạng anh mặc quân phục vừa lạnh nhạt vừa khó gần, em chỉ muốn làm anh từ trong ra ngoài đều bị vấy bẩn, khiến anh ngay cả thở thôi cũng tràn đầy d*c v*ng." Cận Nhiên vừa nói vừa như thật sự chìm vào cảnh tượng mình vẽ ra, ngay sau đó Bùi Hành Ngộ liền cảm nhận được có thứ gì đó đang chạm vào eo mình.
"Không được làm bậy."
Cận Nhiên nặng nề nắm lấy tay Bùi Hành Ngộ, "Trưởng quan, anh thương em chút đi."
Lòng bàn tay Bùi Hành Ngộ bị hắn kéo đến cầm lấy cái thứ cứng nóng kia khiến anh sững người, da thịt cảm nhận được thứ trong tay khẽ giật một cái, dường như còn to hơn trước, lần đầu tiên anh nói lắp bắp, "Tự...tự giải quyết đi."
Cận Nhiên cũng sợ làm anh động đến vết mổ tuyến thể nên không dám làm gì quá đáng, chỉ đơn giản cọ tới cọ lui vào tay anh, sau đó bỗng nhớ ra một chuyện, "Vợ ơi, em có một ý tưởng táo bạo này, anh có muốn nghe không?"
"Không muốn."
"Chỉ nghe một chút thôi?"
"Không nghe."
"Ba ba."
"Tổ tông."
"...Nói."
Cận Nhiên chẳng để ý tình trạng của mình, lấy bộ đàm ra điều chỉnh sang kênh tín hiệu của Mạnh Như Tiền, hắn chưa gọi ngay, trước tiên hỏi Bùi Hành Ngộ, "Khoang mô phỏng chúng ta dùng tập luyện có thể chỉnh sửa dữ liệu cơ thể đúng không?"
"Đúng, sao thế?"
Mắt Cận Nhiên sáng rực lên, Bùi Hành Ngộ có một dự cảm chẳng lành, "Em định làm gì?"
"Anh nói nếu chúng ta dựa trên khoang mô phỏng đó nâng cấp thêm một chút, nhập vào dữ liệu cơ thể của anh, thì em có phải sẽ còn... tiếp tục tìm hiểu sâu về anh được nữa không?"
Bùi Hành Ngộ tối sầm mặt mũi, "Không được, không được tìm Mạnh Như Tiền."
"Anh nỡ để em chỉ đánh dấu một lần sao?"
"Nỡ."
"Trưởng quan, anh thương em chút đi."
"Đừng gọi anh là trưởng quan." Nhịp thở của Bùi Hành Ngộ hơi run, khoảnh khắc bị Cận Nhiên đánh dấu hoàn toàn đó gần như so với cận kề cái chết nhưng cũng khiến đầu óc anh chỉ toàn sao trời với sao trời.
Nếu có thể thì...
"Vợ ơi, thương em đi mà."
Bùi Hành Ngộ nhắm mắt không để ý đến hắn, Cận Nhiên biết anh là đồng ý rồi, cắn một cái lên ngón tay anh, bắt đầu xin kết nối với Mạnh Như Tiền, giản lược nói hết ý tưởng táo bạo này, Mạnh Như Tiền im lặng tận ba phút.
"Cậu đi chết đi, cút!"
------
Tác giả:
Thật ra mọi người luôn tiếc nuối chuyện họ không có con, nhưng từ đầu tôi đã nói truyện này không có sinh con, không phải vì phải cắt bỏ tuyến thể. Ngay cả không cắt bỏ cũng sẽ không có con, vì hai người họ đều không thể làm một người ba tốt được, nên sẽ không chọn sinh con.
Cho đứa trẻ được nuôi dưới tinh cầu một mình cũng không phải là không tốt, mà vì nếu Tư Lệnh có thai rồi đi chiến đấu, áp lực đó anh ấy không chịu nổi. Nhớ lại tình trạng trước đây của Cấn Nhiên từng bị nôn ra máu khi tăng áp suất trong cơ giáp, nếu Tư Lệnh có thai mà ra trận rất có thể sẽ chết vì áp suất đó, không phải một mạng người mất đi mà là hai mạng người.
Nguy hiểm này Cấn Nhiên sẽ không cho phép xảy ra, với cậu ấy, an toàn của Bối Hành Ngộ quan trọng hơn tất cả. Lựa chọn ban đầu là để anh ấy xuống dưới sinh con, sinh xong sẽ trở về Tử Vi Viên. Nhưng như vậy anh ấy lại phải chọn giữa con và Tử Vi Viên, Cấn Nhiên không muốn Bối Hành Ngộ phải hy sinh gì hết.
Hơn nữa, nếu họ sinh con cũng không thể mang con lên Tử Vi Viên, nếu con ở nhà thì ba của Cấn Nhiên cũng không thể chăm tốt được, hai người phải có ít nhất một người ở lại chăm sóc con, không thể ra chiến trường.
Đó cũng là lý do Cấn Nhiên nói "Em muốn anh mãi mãi kiêu ngạo", không phải vì làm Alpha mới kiêu ngạo, mà vì chỉ khi ở trên chiến trường anh ấy mới có được niềm kiêu ngạo trọn vẹn nhất.
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 92: Ý tưởng táo bạo
10.0/10 từ 44 lượt.
