Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 91: Vợ


"Thật ra hơi hơi đau, em lại đây hôn một cái xem có đỡ không."


***


Cận Nhiên vừa nghe phải quay về Tử Vi Viên liền trừng mắt, "Bây giờ đã bắt em quay về à, cưới xong còn phải có tuần trăng mật chứ, ba ngày ở nhà thôi mà anh cũng không cho phép em?"


Mạnh Như Tiền ở đầu bên kia nghe mà tê cả da đầu, "Tư lệnh, tôi có thể xin phép khâu cái mồm tên thần kinh này lại không, thật sự đến giờ tôi vẫn thấy cậu ta nói nhiều hơn tôi, cậu chịu đựng nổi à?"


Bùi Hành Ngộ quay đầu nhìn Cận Nhiên, "Anh hơi khát, đi rót nước đi."


Cận Nhiên "ào" một tiếng nhảy xuống giường đi rót nước, Mạnh Như Tiền lại trố mắt, "Chắc đây là chó thật rồi, lần trước các cậu xuất chinh, Độc Uyên quét dọn xong chạy qua chỗ tôi tám chuyện, nó nói tuy nó không phải người nhưng Cận Nhiên đúng là chó, tôi còn không tin, giờ nghĩ lại thấy câu đó không sai một chút nào."


Bùi Hành Ngộ cố nín cười, "Độc Uyên đi theo cậu ấy cũng học hư hết rồi."


Mạnh Như Tiền chống cằm nhìn anh, "Tặc tặc" hai tiếng, "Khác hẳn rồi, trước kia nhìn cậu lúc nào cũng lạnh lùng xa cách, giờ cười cũng nhiều hơn, cũng không còn lạnh nhạt như trước nữa, con cún điên Cận Nhiên này đúng là nước chảy thì đá cũng mòn, núi băng ngàn năm như cậu cũng bị cậu ta làm cho tan chảy rồi, haiz khổ như tôi bao giờ mới có người yêu để yêu đây, tôi nói cho cậu biết cái này, cậu không biết đâu, Bộ Ngu cũng là một con chó bự đấy, anh ta còn dám ra tay với cả Lạc Tân Dương, mẹ kiếp hôm đó tôi đến tìm anh ta nói chuyện về mật mã, vừa mở cửa đã thấy anh ta đang dí thằng nhóc vào tường, ngón tay còn ở trong miệng người ta, thằng ngốc Lạc Tân Dương đó gặp ngay phải cái tên đầu óc đen tối chẳng biết xấu hổ là gì, mặt thì đỏ như cà chua, tôi chết chân ngay tại chỗ luôn."


Bùi Hành Ngộ nghe hắn lải nhải cả mấy phút, im lặng một lúc, "Anh nhắc Bộ Ngu chú ý chút hình tượng."


Mạnh Như Tiền gật đầu như giã tỏi, "Tôi lập tức giáo huấn anh ta không được ngang nhiên như vậy trên chiến hạm, cậu biết anh ta nói gì không."


"Nói gì?"


Mạnh Như Tiền ho khan một tiếng, bắt chước cái vẻ hờ hững lẳng lơ của Bộ Ngu, bắt chước chẳng ra làm sao, "Tôi còn chưa đủ chú ý à? Tôi đã phải hành sự ở sau cánh cửa rồi, nếu không chú ý thì đã ở ngay trong phòng điều khiển trung tâm nhé, cậu không vào chẳng phải sẽ không nhìn thấy sao?"


Bùi Hành Ngộ bật cười, Mạnh Như Tiền càng nói càng tức, "Cậu nghe xem, đây là câu mà người nên nói sao? Đây thành ra là lỗi của tôi rồi, nếu như tôi không vào thì thứ trong miệng Lạc Tân Dương đã chẳng phải ngón tay, cái đồ không biết xấu hổ này tức chết tôi, cậu nói xem như vậy có ra thể thống gì không."


"Không ra thể thống gì, không ra thể thống gì."


"Anh ta đáng bị dạy dỗ, đợi cậu quay về phải dạy dỗ anh ta đàng hoàng, tôi nói thật đấy." Mạnh Như Tiền nói rồi lại thở dài, mặt đầy vẻ thảm hại, "Tôi độc thân lâu quá rồi, đến cả nhìn Độc Uyên cũng thấy nó mặt mũi thanh tú."



Bùi Hành Ngộ im lặng một lúc, Độc Uyên là một bộ xương người dùng trong y tế.


"Tạm thời đừng thấy Độc Uyên thanh tú nữa, chúng ta là hạm đội nghiêm túc, mấy chuyện yêu đương xuyên chủng tộc này tạm dừng đi, mức độ nguy hiểm quá cao." Bùi Hành Ngộ khẽ ho một tiếng, cố nín cười, nửa thật nửa đùa khuyên, "Tôi sẽ nói với Bộ Ngu, nhắc cậu ấy đừng có trêu chọc Tiểu Thái Dương trước mặt cậu nữa."


Mạnh Như Tiền bực bội cả buổi, đến lúc cắt liên lạc trước khi tắt còn đột nhiên nói, "Còn nữa, lần này sửa cơ giáp tốn không ít tiền, cậu nhớ phải đòi Liên bang đấy, lát nữa tôi sẽ gửi hóa đơn cho cậu, thiếu một xu thì cậu với Cận Nhiên đừng quay về, nhất định phải nhớ đó đừng quên!"


Bùi Hành Ngộ nói, "Nhớ rồi, hôm nay tôi sẽ đòi họ được chưa, mở miệng câu nào cũng là tiền."


Mạnh Như Tiền lúc này mới hài lòng cắt liên lạc, ngay sau đó chưa đầy hai phút đã gửi qua một cái bảng, chi tiết đến cả giá của một con ốc vít cũng ghi rõ ràng, một hóa đơn dài dằng dặc.


Bùi Hành Ngộ nghĩ một lát, phá lệ gửi lại cho hắn một cái icon, một ngón tay cái.


Tiền túi quả nhiên danh bất hư truyền.


**


Khâu Chiêu quay lại lần nữa, mang theo dụng cụ y tế và một cô gái trẻ, là trợ lý của anh.


"Kết quả kiểm tra tuyến thể rất phù hợp để cắt bỏ, sơ bộ ước tính khả năng hồi phục cũng sẽ tốt hơn, hai người đã nghĩ kỹ rồi thật sự muốn cắt bỏ sao?" Khâu Chiêu cầm kim tiêm gây mê, lại một lần nữa hỏi Bùi Hành Ngộ đang nằm trên bàn phẫu thuật.


Bùi Hành Ngộ im lặng quay đầu sang nhìn Cận Nhiên.


Cận Nhiên nắm lấy tay anh, kiên định nói, "Em muốn anh sống, có con hay không không quan trọng, nếu đợi khi chúng ta hết bận xong mà anh thực sự thích thì chúng ta sẽ nhận nuôi một đứa cũng được."


Bùi Hành Ngộ khẽ cụp mắt xuống, "Anh vốn cảm thấy mình có thể là một Tư lệnh giỏi, nhưng sẽ không phải là một người cha tốt, cho dù có sinh con cũng không thể chăm sóc được cả nó và Tử Vi Viên, anh cũng không chắc có thể nuôi dạy nó tốt, hai chúng ta đều không ở nhà, để nó từ nhỏ đã không có cha cũng là không công bằng với nó."


Cận Nhiên nói, "Vậy thì chúng ta không cần, em có anh là đủ rồi."


Khâu Chiêu tiêm thuốc mê vào cơ thể Bùi Hành Ngộ, bảo anh điều chỉnh tư thế để lộ tuyến thể, đèn phẫu thuật trắng bệch chiếu lên vùng tuyến thể, Cận Nhiên không khỏi siết chặt tay anh.


Thịt da bị rạch ra như có âm thanh, dưới thuốc mê không cảm thấy đau, Bùi Hành Ngộ nhìn Cận Nhiên mà mắt đỏ hoe, tay không dám động sợ ảnh hưởng đến Khâu Chiêu, chỉ có thể khẽ mỉm cười.



Cận Nhiên nắm tay anh gật đầu, "Em biết, chỉ là không nỡ để anh chịu khổ."


Giọng Khâu Chiêu vang ra từ trong khẩu trang, mang theo một chút lạnh lùng buồn bực, "Giới tính cái quái gì, giới tính có thể ảnh hưởng đến việc hai người tin tưởng nhau à? Chẳng lẽ các người thích nhau là vì giới tính?"


Cả hai đều bị ông nói cho ngẩn ra, Khâu Chiêu lại nói, "Cắt tuyến thể trong tương lai có lẽ sẽ phổ biến như cắt amidan thôi, không muốn làm omega thì cắt, thích thì cắt, liên quan quái gì đến người khác."


Cô gái trợ lý bật cười khúc khích, "Sư phụ, ngài mất hình tượng rồi."


Khâu Chiêu ho khan một tiếng, "Đừng nói chuyện với sư phụ cô."


Cô gái "ồ" một tiếng.


Ca phẫu thuật tiến hành được một nửa thì Bùi Hành Ngộ vì thuốc mê mà ngủ mất, Cận Nhiên lặng lẽ nhìn anh, đếm từng sợi lông mi, không biết đã đếm bao nhiêu lần cũng không hết, cứ lặp đi lặp lại cho đến khi phẫu thuật kết thúc.


Khâu Chiêu khâu lại tuyến thể đã cấy chip, vừa tháo găng tay vừa dặn dò những điều cần chú ý, Cận Nhiên ghi nhớ từng cái rồi lại căng thẳng nhắc lại một lần nữa hỏi có bỏ sót gì không.


"Không có, chỉ cần chú ý đừng giải phóng pheromone trước mặt cậu ấy là được, vết thương trong vòng một tuần không được dính nước, miếng cách ly thay hàng ngày, dung dịch dẫn pheromone một ngày một ống, có bất cứ khó chịu nào lập tức tìm tôi."


Cận Nhiên đưa người ra ngoài, quay lại thì Bùi Hành Ngộ vẫn chưa tỉnh, hắn ngồi trong phòng một lát, nghe thấy tiếng động cơ quen thuộc cũng không ngẩng đầu.


Cận Thiệu Nguyên lên lầu gõ cửa rồi bước vào, "Ca phẫu thuật thế nào?"


"Khâu Chiêu nói là rất suôn sẻ, hai ngày này khá quan trọng, nếu không có phản ứng đào thải thì tức là đã thành công." Cận Nhiên từ đầu đến cuối không buông tay Bùi Hành Ngộ, luôn nắm chặt, lòng bàn tay cả hai đều đầy mồ hôi.


"Được, suôn sẻ là tốt rồi." Cận Thiệu Nguyên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bùi Hành Ngộ, thở dài một tiếng nặng nề nói, "Đứa nhỏ này chịu quá nhiều đau khổ rồi, thân phận omega giống như một ngọn núi đè lên người nó, có cơ hội buông bỏ cũng tốt."


Cận Nhiên gật đầu, "Ba, xin lỗi."


Cận Thiệu Nguyên ngẩn ra, ngay sau đó châm chọc, "Ồ, mi còn biết nói ba chữ này sao? Lại định giở trò gì à?"


Cận Nhiên lúng túng ho khan một tiếng, "Chỉ là cảm thấy nếu chị còn ở đây, chắc chắn sẽ không để ba phải vất vả như vậy, tôi thực sự không xuất sắc được bằng chị."



Cận Thiệu Nguyên vốn quen đối đầu với con trai, hắn vừa nhượng bộ một câu bản thân lại không biết phải làm sao, cũng khẽ ho một tiếng, "Được rồi, đừng nói chuyện này nữa, mạng của Bùi Hành Ngộ quan trọng hơn tất cả, chuyện cháu chắt gì đó tôi cũng đành chịu, hai đứa tốt là được."


Cận Nhiên "ừ" một tiếng, chợt nhớ ra một chuyện bèn hỏi ông, "Ngài vẫn luôn điều tra 'Kế hoạch Tinh Quan', có bao nhiêu manh mối rồi?"


Cận Thiệu Nguyên từ lần bọn họ đại náo Liên bang đã biết bọn họ đang điều tra chuyện này, đang chờ Cận Nhiên khi nào chịu cúi đầu, "Thật ra mi muốn hỏi vì sao ta để mi với Bùi Hành Ngộ kết hôn phải không?"


Cận Nhiên cười khẽ cũng không né tránh, "Gừng càng già càng cay."


Cận Thiệu Nguyên đắc ý hừ một tiếng, "Ta là cha mi, chẳng lẽ nhìn không ra chút tâm tư đó của mi. Đúng vậy, lúc mi mới sinh ta chưa nghĩ nhiều, sau này phát hiện mi thiếu hụt pheromone ta mới cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng mẹ mi đã không còn, những người tham gia kế hoạch này gần như chẳng ai quay về được."


Cận Nhiên nhíu mày, "Ngoài mẹ con thì không ai quay lại?"


"Ừ, mẹ mi vốn dĩ cũng không thể trở về, là ta ép buộc đưa bà ấy trở về, chẳng bao lâu sau sinh mi thì khó sinh mà mất. Ta tra ra thì cũng phát hiện có người đưa Bùi Yên về, mà cô bé này cũng không giống người bình thường, nên ta luôn âm thầm chú ý đến động tĩnh của hai anh em nhà họ, sau này Bùi Yên làm bị thương người khác, Bùi Hành Ngộ vào đường cùng, ta liền tìm cậu ta bàn giao dịch."


Cận Nhiên kinh ngạc vô cùng, ngay sau đó có chút tức giận, "Ngài khi đó đã biết thân phận của anh ấy? Để anh ấy kết hôn với tôi cũng là để đưa anh ấy vào quân trường? Ngài lợi dụng anh ấy giúp ngài điều tra 'Kế hoạch Tinh Quan'?"


Cận Thiệu Nguyên không phản bác, thẳng thắn thừa nhận, "Đúng, ta nhìn ra thanh niên này có khí chất, cậu ta sẽ là người khiến Liên bang một lần nữa bị đảo lộn, nên ta lấy cớ cho mi xung hỉ, dùng em gái cậu ta làm điều kiện trao đổi, ký hợp đồng với cậu ta."


Cận Nhiên nắm chặt nắm đấm kiềm chế cơn tức, "Vậy mấy năm nay ngài nhìn anh ấy bị người của Liên bang chèn ép như vậy mà vẫn khoanh tay đứng nhìn?"


"Cậu ta có thể xử lý tốt những chuyện đó, huống chi ta mà giúp thì sẽ gây ra nhiều phiền phức, cậu ta ở ngoài sáng ta ở trong tối, mọi chuyện mới có thể tiến hành."


Cận Nhiên cuối cùng không nhịn nổi nữa, giận dữ với cha ruột của mình, "Anh ấy có thể xử lý chẳng lẽ là đáng bị chịu sao? Tôi mặc kệ các người âm mưu quyền lực gì, từ giờ trở đi tốt nhất ngài đừng có ý định lợi dụng anh ấy nữa, bằng không dù ngài là cha tôi tôi cũng trở mặt."


Cận Thiệu Nguyên thấy hắn nổi khùng cũng quát lại, "Ta mà thật sự tính toán thì cậu ta đã chết mấy lần rồi, lần này nếu không có cha mi, mi nghĩ cậu ta có thể thành công vượt ngục sao?"


Bùi Hành Ngộ bị hai người cãi nhau làm cho tỉnh, hơi nhíu mày mở mắt trước tiên gọi một tiếng Cận Nhiên, ngay sau đó cảm thấy sau gáy hơi đau, khẽ thở ra nằm sấp xuống gối.


Cận Nhiên quay đầu cảnh cáo cha mình, "Đừng để anh ấy biết mấy chuyện này."


Cận Thiệu Nguyên mắng hắn, "Còn cần mi dặn chắc? Đúng là đồ mất mặt."



Cận Nhiên sợ anh suy nghĩ lung tung, vội nói, "Không phải chuyện con cái đâu, đừng lúc nào cũng cảm thấy chuyện này chúng ta có lỗi với ông ấy, em không muốn có đứa con rồi làm ảnh hưởng đến thế giới hai người của chúng ta, lão cố chấp kia không mắng em thì chịu không nổi ấy mà, đừng để ý."


Bùi Hành Ngộ lúc này mới yên tâm, Cận Nhiên nhìn sắc mặt anh vẫn không tốt, lo lắng hỏi, "Vết thương có đau không? Có khó chịu chỗ nào không?"


"Cũng đỡ rồi, không đau lắm." Bùi Hành Ngộ khẽ cười, vỗ vỗ tay hắn để hắn đừng quá căng thẳng, nói mình giờ đang khô miệng khát nước muốn ăn thạch dừa lạnh một chút.


"Được, em đi làm ngay." Cận Nhiên lập tức đứng dậy định đi ra ngoài.


Bùi Hành Ngộ gọi hắn lại, Cận Nhiên quay đầu nhìn cậu, "Sao vậy?"


"Thật ra hơi hơi đau, em lại đây hôn một cái xem có đỡ không."


Đầu ngón tay Cận Nhiên vì câu nói này mà tê rần, biết Bùi Hành Ngộ thật ra là muốn an ủi mình, bèn bước lại cúi người nhẹ nhàng hôn lên trán anh, "Còn đau không?"


"Ừ, đỡ nhiều rồi, chó con nhà chúng ta quả nhiên là thuốc đặc hiệu mà."


Cận Nhiên bị câu nói vụng về này làm bật cười, "Vợ ơi, kể chuyện cười cứ để em làm, trình độ của anh tệ quá, đợi em nấu cơm xong sẽ kể một chuyện cười hay cho anh nghe."


"Được, không buồn cười thì tối nay em đừng lên giường."


Cận Nhiên lắc đầu tặc lưỡi hai tiếng, "Tôi chắc thắng rồi, Bùi tư lệnh thích tôi như thế nhất định sẽ nương tay, đến nước này mà còn thua thì tôi gọi ngài là ba luôn."


Bùi Hành Ngộ nhìn hắn cười mà không nói gì.


Cận Nhiên chống tay bên giường, hai bàn tay đặt cạnh người Bùi Hành Ngộ, gọi anh một tiếng, "Vợ ơi."


Bùi Hành Ngộ, "Ừ?"


"Xin chào, lần đầu gặp mặt, trưởng quan của em."


Bùi Hành Ngộ sững lại, sau đó khẽ cười, "Xin chào, lần đầu gặp mặt, tiên sinh của anh."


*Tiên sinh = chồng.


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 91: Vợ
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...