Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 90: Khám sức khỏe
"Cậu cũng quá nuông chiều cậu ta rồi, để bản thân bị cắn như vậy mà không biết kêu đau sao?"
***
Bùi Hành Ngộ vừa mới hết kỳ ph*t t*nh, quãng thời gian này tâm lý và sức lực đều tiều tụy, lại còn vừa đánh một trận lớn, binh hoang mã loạn cũng chẳng được nghỉ ngơi tử tế, tối hôm qua còn bị Cận Nhiên lật qua lật lại giày vò, bụng cũng đói rồi.
Cận Nhiên nghe Bùi Hành Ngộ nói Bộ Ngu đã tìm người đến làm phẫu thuật cho anh, liền gọi cho Cận Thiệu Nguyên nói không cần ông tìm người nữa, lúc quay về thì thấy Bùi Hành Ngộ vẫn đang ăn.
"Sao tự nhiên anh ăn khỏe thế?" Cận Nhiên vừa ân cần vừa lo lắng, sợ anh ăn nhiều quá lại bị đầy bụng, "Hay là bớt ăn một chút, nghỉ tí rồi ăn tiếp nhé?"
Bùi Hành Ngộ gạt tay hắn ra, "Chuông cửa kêu kìa, ra mở đi."
Cận Nhiên "ồ" một tiếng, vừa đi vừa lải nhải, "Anh nhớ ăn ít thôi, như này đã gấp đôi khẩu phần thường ngày rồi, ăn nữa lại đầy bụng cho mà xem, đừng ăn nữa đấy nhé."
Bùi Hành Ngộ uống nốt ngụm canh cuối cùng, không nhịn được ngáp một cái, uể oải đứng dậy thu dọn bát đũa.
Cận Nhiên dẫn theo một người đàn ông trung niên đi vào, đeo kính trông nho nhã lễ độ, trên tay còn xách một cái hộp bạc, khi tầm mắt chạm với Bùi Hành Ngộ liền lễ phép mỉm cười.
"Tôi họ Khưu, đến để kiểm tra sức khỏe cho Bùi tiên sinh, xin hỏi ai là người cần kiểm tra?"
Bùi Hành Ngộ đặt bát đũa xuống, rửa tay rồi bước tới lịch sự chìa tay, "Xin chào, tôi là Bùi Hành Ngộ."
"Xin chào, hôm nay tôi đến chỉ để làm một kiểm tra đơn giản, xem tình trạng cơ thể của cậu có thích hợp để cắt bỏ tuyến thể không, hơn nữa cũng để tránh tình trạng cơ thể không chịu nổi phản ứng đào thải tuyến thể nhân tạo." Khưu Chiêu nói xong thấy hai người không nhúc nhích, lại bổ sung thêm, "Mời hai người dẫn đường."
Cận Nhiên, "Dẫn đường cái gì?"
Khưu Chiêu đẩy kính, giọng cứng nhắc, "Khám sức khỏe phải c** đ*, cậu định để tôi làm ngay trong phòng khách sao? Tôi không ngại, cậu cũng không ngại à?"
Cận Nhiên, "... Đi theo tôi."
Tai Bùi Hành Ngộ hơi đỏ, ho một tiếng không mấy tự nhiên, đứng dậy ra hiệu, "Mời Khưu tiên sinh."
Khưu Chiêu theo sau hai người đi lên lầu, mở hộp bạc ra, đeo găng tay y tế mỏng, Bùi Hành Ngộ không chắc chắn lắm liền hỏi, "Tôi nghe Bộ Ngu nói mẹ cậu ấy họ Khưu, anh và Bộ Ngu..."
"Tôi là cậu út của nó, tối qua bị nó gọi về trong đêm, nói ai nó cũng không yên tâm, tôi giới thiệu người khác thì không chịu, cứ bắt tôi phải về ngay trong đêm, tôi còn hại được hai người được chắc?"
Bùi Hành Ngộ thoáng chốc đỏ từ tai đến cổ, biết Bộ Ngu tìm người đến kiểm tra cho mình, nhưng không ngờ lại tìm chính cậu út nhà họ.
Tối hôm qua vừa mới bị Cận Nhiên lăn lộn đủ kiểu, trên người anh còn đầy vết hôn vết tay, mà trong khoang sinh sản cũng còn đầy những thứ hắn để lại, không khỏi thấy có chút xấu hổ.
Khưu Chiêu vừa nhìn là biết hai người đã làm gì, bình thản nói, "Bộ Ngu đã nói với tôi là nhà các cậu có con chó điên không biết xấu hổ, không cần ngại đâu."
Bùi Hành Ngộ càng đỏ mặt hơn.
Cận Nhiên "xì" một tiếng, "Anh ta chửi tôi, tôi đánh anh ta một trận cũng đâu có quá đáng nhỉ?"
Bùi Hành Ngộ cố nhịn cái sự xấu hổ đến mức tai sắp chảy máu, kéo tay Cận Nhiên, "Em ra ngoài trước đi, anh kiểm tra xong sẽ ra, có em ở đây Khưu tiên sinh cũng khó làm việc."
"Em không, vợ em thì ở trong để người khác nhìn thấy hết còn em đứng ngoài cửa mà được à, vậy em còn là đàn ông chắc! Không được, không thể nào!"
Bùi Hành Ngộ vừa cởi khuy áo khoác quân phục, Khưu Chiêu thì chẳng vội, đeo găng tựa vào bàn im lặng chờ, thỉnh thoảng liếc hai người một cái.
"Không ai nhìn hết đâu, tôi chỉ kiểm tra tuyến thể và khoang sinh sản thôi, thật sự không yên tâm thì cậu giúp tôi cũng được, tôi không động vào Tư lệnh nhà cậu nữa là được chứ gì."
Cận Nhiên nghe xong, "Cách này hay đấy, giúp kiểu gì?"
Khưu Chiêu đảo mắt một vòng, trước tiên kiểm tra tuyến thể sau gáy của Bùi Hành Ngộ, vết cắn đỏ hồng chi chít lộn xộn, nếu ai không biết còn tưởng anh vừa trải qua một trận tra tấn tày trời khiến người ta phẫn nộ.
"Cậu chưa từng ăn thịt à? Sao có thể cắn thành ra thế này." Khưu Chiêu liếc Cận Nhiên một cái, rồi dịu giọng lại nói với Bùi Hành Ngộ, "Cậu cũng quá nuông chiều cậu ta rồi, để bản thân bị cắn như vậy mà không biết kêu đau sao?"
Bùi Hành Ngộ chỉ cười khẽ mà không nói gì.
Cận Nhiên lại chột dạ, thật ra Bùi Hành Ngộ đã kêu đau, còn cầu xin hắn tha cho nữa, nhưng hắn bị pheromone, bị h*m m**n kiểm soát cùng d*c v*ng hành hạ đối với Bùi Hành Ngộ làm cho mờ mắt nên không dừng lại được.
Khưu Chiêu trích một phần pheromone ra, vừa ngửi thì sững người, pheromone trên người Bùi Hành Ngộ toàn là của Cận Nhiên, còn mùi lan hoàng thảo ít ỏi này mới là của anh.
"Cậu đúng là súc sinh." Khưu Chiêu nói.
Cận Nhiên, "......"
Bùi Hành Ngộ nhịn cười, đưa tay vỗ nhẹ đầu Cận Nhiên như dỗ chó con, "Ngoan ngoãn nghe mắng, đừng có nhe răng."
Cận Nhiên, "......"
Khưu Chiêu cất kỹ dung dịch pheromone, lại lấy ra một con robot thông minh to cỡ cái chậu hoa đặt lên bàn, kéo một sợi dây dán lên mạch cổ bên trái của Bùi Hành Ngộ.
"Đây là kiểm tra chức năng nội tạng trong cơ thể, để tính xem sau khi cắt bỏ tuyến thể cơ thể cậu có thể hồi phục thuận lợi không." Khưu Chiêu vừa nói vừa nhìn bảng điều khiển của robot lần lượt sáng lên những đèn báo màu xanh, "Cũng khá tốt, tôi còn tưởng nhìn sắc mặt cậu thế này chắc thể chất kém, không ngờ cũng ổn đấy."
"Cắt bỏ tuyến thể xong có xuất hiện phản ứng đào thải với chip không?"
"Có thể, chuyện này không thể kiểm soát được nhưng đợi cơ thể thích ứng thì sẽ ổn, không cần lo."
Bùi Hành Ngộ trầm ngâm một lúc, lại hỏi, "Nếu không cấy chip thì làm beta có phải sẽ không cần thời gian thích ứng lâu như vậy đúng không?"
Khưu Chiêu từ miệng Bộ Ngu cũng biết phần nào Bùi Hành Ngộ là người thế nào, hiểu rằng anh chắc chắn muốn sớm quay về Tử Vi Viên, "Làm beta sẽ giảm được một chút rủi ro, nhưng nếu cậu còn muốn đánh trận thì trở thành alpha có thể giúp cậu điều hòa pheromone, beta không có pheromone, tôi khuyên cậu vẫn nên cấy chip."
Khưu Chiêu lưu dữ liệu trong robot, lại lấy ra một cây gậy mảnh có đầu dò tròn, quét một lớp chất bôi trơn l*n đ*nh rồi đưa về phía sau, Cận Nhiên nhận lấy nhìn hai cái, "Cái này dùng thế nào?"
"Đưa vào khoang sinh sản, bên hông có công tắc bật lên, đợi tôi nói dừng thì mới tắt."
Bùi Hành Ngộ khẽ hít một hơi, quay mặt sang chỗ khác c** th*t l*ng quân phục, nửa nằm trên ghế gập đầu gối để Cận Nhiên đưa đầu dò vào, khi chạm tới miệng khoang sinh sản thì theo bản năng cau mày.
"Đau à?"
Khưu Chiêu quay lưng lại, lạnh giọng nói, "Tối qua biết mềm lòng thế này thì hôm nay cậu ấy đã không phải chịu khổ."
Cận Nhiên đưa tay cho anh, "Hay cắn em một cái đi."
Bùi Hành Ngộ cắn răng chịu đựng, khó khăn lắm mới cảm giác được đầu dò đã đến vị trí Khưu Chiêu bảo, giây tiếp theo đã cắn rách môi chảy máu.
Đầu dò rung mạnh làm anh không thể tập trung, nơi vốn đã bị lấp đầy giờ lại bị dụng cụ lạnh lẽo xâm nhập, mềm yếu mỏng manh căn bản chịu không nổi sự khuấy động dữ dội này, hơi thở lập tức trở nên dồn dập.
Cận Nhiên đau lòng không chịu được, cúi đầu hôn Bùi Hành Ngộ, lại hung hăng hỏi Khưu Chiêu, "Còn bao lâu nữa, làm mãi chưa xong à? Anh chẳng phải đang báo thù riêng cho cháu mình đấy chứ, nhắm vào tôi đi đừng hành vợ tôi nữa."
Khưu Chiêu mỉm cười, "Bên trong toàn là thứ không sạch sẽ, nếu không thì đã có thể kiểm tra ra số liệu ngay, giờ phải tốn gấp đôi thời gian, cậu ấy chịu khổ đều là do cậu cả."
Cận Nhiên bị nói đến cứng họng, ngay cả câu "không sạch sẽ" Khưu Chiêu mắng hắn cũng không phản bác, áy náy nắm tay Bùi Hành Ngộ xin lỗi, "Xin lỗi, tối qua em không nên đánh dấu anh, để anh phải khó chịu."
"Vẫn ổn."
Khưu Chiêu quay lưng nghe hai người tình tứ, trước khi đến Bộ Ngu đã dặn đi dặn lại phải dạy dỗ Cận Nhiên thật kỹ, báo mối hận từng bị hắn nhắm vào.
"Được rồi, rút ra đi."
Khưu Chiêu đợi Bùi Hành Ngộ mặc quần áo xong mới quay lại, nhìn sắc mặt vốn trắng bệch giờ đã nhuốm đỏ, khóe mắt vương một tia xuân ý lẫn xấu hổ, thoáng chốc cũng ngây người.
"Này này này, nhìn cái gì đấy!" Cận Nhiên lập tức đưa tay vẫy trước mặt anh ta.
Khưu Chiêu hoàn hồn, ho khẽ một tiếng rồi quát hắn bằng cách xưng hô vừa nãy, "Tôi mà thèm có ý nghĩ gì với vợ cậu chắc? Nhìn đây này, nhẫn đính hôn đó thấy không? Cái lòng dạ c** nh* như đầu kim vậy." Nói xong nghiêng đầu nhìn về phía Bùi Hành Ngộ, "Các chỉ số đều khá tốt, kết quả xét nghiệm pheromone phải đến ngày mai mới có, nếu được thì ngày mai tôi sẽ sắp xếp người đưa thiết bị y tế đến."
Bùi Hành Ngộ gật đầu, "Làm phiền anh rồi."
Khưu Chiêu cười nói, "Khách sáo gì, cho dù không nể mặt Bộ Ngu thì cũng phải nể mặt Cận Bộ trưởng, năm đó nếu không có ông ấy thì tôi còn chẳng biết mình đang ở đâu nữa, đừng khách sáo."
Cận Nhiên nói, "Cuối cùng cũng xong rồi."
Khưu Chiêu liếc hắn một cái, "Từ hôm nay trở đi không được quan hệ t*nh d*c gì cả, cũng không được đánh dấu tạm thời, trong cơ thể cậu ấy càng ít có pheromone của cậu càng tốt, tôi đi đây."
Cận Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm về phía bóng lưng Khưu Chiêu, "Vừa mới khai trai đã phải nhịn, tôi thảm quá đi."
Bùi Hành Ngộ chỉnh lại quân phục, vết đỏ ửng ở khóe mắt và vành tai vẫn chưa tan, Cận Nhiên ôm anh hôn một cái rồi bắt đầu làm nũng, "Vợ ơi, em đáng thương quá, anh mau hôn em một cái đi."
"Không hôn, tránh ra."
"Chỉ một cái thôi, em xin anh đó."
"Em có phải trẻ con nữa đâu, dậy đi tôi còn phải liên lạc với Mạnh Như Tiền, đừng quấy nữa, Cận Nhiên!" Bùi Hành Ngộ chống tay vào ngực hắn, giả vờ giận dữ, "Không dậy thì tối nay anh đánh em đấy."
"Đánh một bạt tai rồi cho một quả táo ngọt được không?"
Bùi Hành Ngộ bị hắn làm phiền đến phát điên, không thèm để ý nữa ngồi xuống mép giường bắt đầu bấm thông tin liên lạc, chẳng bao lâu Mạnh Như Tiền đã nhận, nhưng chỉ có giọng nói chứ không thấy người.
"Mạnh Như Tiền?"
"Tôi đang dưới bụng cơ giáp, có chuyện gì anh cứ nói trước đi tôi ra ngay."
Bùi Hành Ngộ nhìn cơ giáp này, chắc chắn có liên quan đến vũ khí lần trước Vinh Long sử dụng, liền nuốt lại những gì định nói ban đầu, trước tiên hỏi, "Giải mã cơ giáp đến đâu rồi?"
Mạnh Như Tiền ậm ừ trả lời, "Bộ Ngu lần trước mang về được chút tài liệu, bọn tôi đã tổng hợp và phá được tầng mật mã thứ năm rồi, Liên Kính Phong dạo này rất sốt sắng đến hỏi thăm tình hình giải mã cơ giáp, tôi đều nói là không giải được để cho qua chuyện."
Nói xong, y từ dưới bụng cơ giáp chui ra, thở phào nhìn về phía hình ảnh của Bùi Hành Ngộ, "Ây chà không tệ nha, sắc mặt nhìn cũng khá tốt đấy, ở dưới đó đừng lo lắng quá, ở đây đã có tôi với Bộ Ngu rồi."
"Ừ."
Cận Nhiên vẫy tay về phía màn ảnh, "Mạnh hạm trưởng vất vả rồi, dạo này tôi thật sự không đi được, anh biết đấy, tôi là đàn ông có gia đình, haiz không thể thoát ra được."
Mạnh Như Tiền bị cái kiểu không biết xấu hổ của hắn làm cho kinh ngạc, "Cận Nhiên cậu mà biết xấu hổ một chút thì tôi cũng chẳng phải trợn mắt thế này."
Bùi Hành Ngộ nói, "Đừng nghe cậu ấy, ngày kia cậu ấy sẽ quay về Tử Vi Viên."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 90: Khám sức khỏe
10.0/10 từ 44 lượt.
