Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 87: Nuông chiều


"Thế thì tôi nói ít làm nhiều nhé, tối nay ngủ với tôi nhé, vợ ơi có được không?"


***


Bùi Hành Ngộ đè nén cơn giận bước tới, kéo Cận Nhiên về phía sau, "Chuyện này không liên quan đến Cận Nhiên, cậu ấy không biết thân phận của tôi, chuyện tôi kết hôn với cậu ấy cũng không có sự đồng ý của cậu ấy, để cậu ấy đi."


Cận Nhiên đứng sau lưng anh khẽ cười, nơi đuôi mắt khóe mày tràn đầy ôn nhu. Cận Thiệu Nguyên ho khan một tiếng thật nặng,
"Thu cái vẻ mặt đó lại, nước dãi sắp chảy ra cả rồi, mất mặt."


Cận Nhiên liếc xéo, "Tôi vui đấy, ông quản được tôi à."


Phương Chí Hành khoanh tay nhìn hai người, ông ta cũng không ngại đánh cược với Cận Nhiên một ván này, bởi chỉ trừ khi đưa được Bùi Hành Ngộ đi, Cận Nhiên có khi sẽ hoàn toàn phát điên, đến lúc đó càng khó thu dọn cục diện hơn. Thân phận omega của Bùi Hành Ngộ đã là sự thật như đinh đóng cột, để anh làm gì cũng không thể thay đổi được.


Đợi đến khi Cận Nhiên thua tâm phục khẩu phục, ông ta có thể giết cả hai một thể. Cận Thiệu Nguyên cũng ở đây, nếu ông ta đồng ý, vậy có thể dứt điểm mọi hậu hoạn, cha con bọn họ cũng không thể nói gì được.


"Đồng ý với cậu cũng được, nhưng tôi có một điều kiện, chuyện này phải có thời hạn, cậu điều tra mười năm tám năm tôi không thể đợi cậu mười năm tám năm được."


Cận Nhiên hỏi, "Ngài muốn bao lâu?"


Phương Chí Hành nói, "Một tháng."


Bùi Hành Ngộ nhíu mày, vừa định mở miệng thì đã bị Cận Nhiên cướp lời trước, "Thành giao."


Bùi Hành Ngộ tức giận, "Cận Nhiên!"


Cận Nhiên bước lên kéo cổ tay anh, che anh sau lưng mình, hạ thấp giọng, "Tôi đã nói rồi, anh là của tôi, chưa ly hôn thì chỉ có tôi mới được quyền bắt nạt anh."


"Đây không phải chuyện bắt nạt hay không, vì tôi mà cậu đánh đổi cả tiền đồ thậm chí là mạng sống ra đặt cược, không đáng đâu, nghe tôi nói cậu..."


Bùi Hành Ngộ còn chưa nói hết câu đã bị Cận Nhiên áp môi ngăn lại, ngắt lời, "Trong mắt tôi cũng như nhau cả thôi, bọn họ không xứng khiến khiến anh phải chịu ấm ức."


"Nhưng mà..."



Cận Nhiên một tay ôm lấy eo Bùi Hành Ngộ, tay còn lại nắm cằm anh, ép anh nhìn mình, ngang nhiên hỏi, "Anh có tin tôi không?"


Bùi Hành Ngộ nhìn thẳng vào mắt hắn, nửa ngày mới gật đầu,
"Được, tôi tin cậu."


Cận Nhiên đã vì anh làm đến mức này, cho dù là chết, lần này anh cũng không do dự mà tin tưởng.


"Thống soái, tôi đưa vợ về nhé?" Cận Nhiên buông eo Bùi Hành Ngộ, vượt qua vai anh nhìn Phương Chí Hành, khẽ cười hỏi,
"Chúng ta đã lập cược rồi, ngài chẳng lẽ còn muốn giữ người lại không cho đi? Lỡ như ở chỗ ngài lại bị bắn thêm phát nào đó, tôi rốt cuộc là đi đón người hay là đi nhận xác đây."


Phương Chí Hành vốn định giữ lại, nhưng tất cả đều đã bị Cận Nhiên nói thẳng ra, ông ta cũng chẳng còn gì để nói, đành phải bảo, "Đã cậu nghi ngờ tôi như vậy, vậy thì để cậu đưa người đi, tôi cũng muốn xem xem cậu định chứng minh thế nào, tất nhiên trong thời gian này Bùi Hành Ngộ không được rời khỏi Hoắc Nhĩ."


Cận Nhiên đạt được mục đích, không dài dòng thêm, ôm eo Bùi Hành Ngộ ghé vào tai anh nói khẽ một câu, "Về nhà thôi, vợ ơi."


Bùi Hành Ngộ thở phào ra một hơi, nhưng trên mặt vẫn không có chút thả lỏng nào, Cận Nhiên cược với Phương Chí Hành ván này chắc chắn thua, anh nhịn không được hỏi hắn, "Cậu giấu cái gì trong bụng thế?"


"Lên tàu rồi sẽ nói anh nghe."


Cận Thiệu Nguyên không thích ngồi xe chở riêng, từ trước tới nay đều tự lái xe, ném chìa khóa cho hai người, lạnh giọng quát, "Về tàu cái gì, tối về nhà ăn cơm."


Cận Nhiên bắt lấy chìa khóa, ngẩn ra nửa giây, cất cao giọng gọi theo bóng lưng cha mình, "Tôi không biết nấu cơm!"


Cận Thiệu Nguyên quay lại mắng, "Trong nhà chẳng lẽ không có dì giúp việc sao, cần mày nấu ngày nào chưa? Tối nay ta có chuyện muốn nói với mày, mày dám đi ra ngoài tao lột da mày, cút về nhà ngay!"


"Ông cũng chỉ biết mỗi chiêu này, không thấy chán à."


Bùi Hành Ngộ nhìn cha con họ đấu khẩu, không nhịn được bật cười, cuối cùng cũng hiểu được cái tính như chó của hắn là giống ai, đứng đó chỉ cần trừng mắt không nói câu nào cũng đủ cho người ta biết là cha con ruột.


"Cậu không biết nấu cơm? Trên tàu mấy bữa đó là ai nấu?" Bùi Hành Ngộ hỏi.


Cận Nhiên nghiễm nhiên nói, "Nấu cho anh ăn thì làm sao giống nhau được."


"Tôi làm sao mà không giống?"


"Anh là vợ tôi."



**


Cận Nhiên đỗ xe bừa trong sân, còn chưa xuống xe đã nghe thấy tiếng chó sủa, lông mày giãn ra, nhảy xuống ôm lấy con chó nhào tới, nhấc hai chân trước của nó lên cười với Bùi Hành Ngộ, "Nào, chào ba đi."


Bùi Hành Ngộ cạn lời, "Toàn ba cái trò nhảm nhí."


Cận Nhiên thả chó xuống, định ôm anh thì bị Bùi Hành Ngộ đẩy ra, "Vừa ôm chó xong đừng ôm tôi."


"Không ôm thì thôi, còn chê tôi bẩn, chó nhà tôi sạch lắm nhé, tự biết tắm đó, một ngày tắm ba lần." Cận Nhiên vừa nói vừa ân cần mở cửa cho anh, nhường anh vào trước.


Bùi Hành Ngộ đứng trong phòng khách quan sát một chút, mọi thứ vẫn y như cách đây mấy năm, vài tấm hình chung, trong khung hình là huân chương của Cận Thiệu Nguyên, lạnh lẽo cứng nhắc, thiếu hẳn hơi ấm của con người.


"Cậu chủ, cậu về rồi!" Một người phụ nữ thấp béo từ trong bếp vừa lau tay vừa bước ra, vui mừng chạy tới, dụi dụi mắt, vẻ mặt không dám tin.


Cận Nhiên ôm lấy bà một cái, "Ôi chao, đại mỹ nhân lại béo thêm rồi, phải giảm cân đi nha."


Người phụ nữ hờn giận đập hắn một cái, "Cái miệng này vẫn y như xưa, sao giờ lại về vậy? Bộ trưởng có biết không? Ông ấy mà biết cậu về chắc chắn sẽ vui lắm, hứa với tôi lần này đừng cãi nhau với ông ấy nữa, ba cậu cũng không..."


Cận Nhiên bị bà lải nhải đến nhức cả đầu, móc tai một cái, người phụ nữ biết ngay là hắn không muốn nghe nữa, thở dài một tiếng rồi quay đầu mới phát hiện bên cạnh còn có một người đứng đó, mắt bỗng trợn tròn.


Bùi Hành Ngộ hơi gật đầu, lễ phép ôn hòa, "Dì Trần."


Dì Trần không dám tin, sững người một lúc lâu, rồi nhìn thấy cánh tay Cận Nhiên thân mật ôm lấy eo Bùi Hành Ngộ, trong lòng lập tức hiểu ra, nước mắt nóng hổi trào ra, gật đầu liên tục, "Ôi, ôi! Hai đứa muốn ăn gì dì sẽ đi mua ngay, tối nay nấu nhiều món một chút!"


Cận Nhiên nghe anh gọi một tiếng "Dì Trần" thì ngẩn người, "Hai người biết nhau à?"


Bùi Hành Ngộ và dì Trần liếc nhau cười ngầm, không ai nói cho hắn biết. Dì Trần cười híp mắt đi bận rộn, để lại chỗ cho hai vợ chồng thân mật. Bùi Hành Ngộ quen thuộc bước lên lầu, Cận Nhiên ở phía sau lẽo đẽo theo sau, "Nói tôi nghe đi mà."


"Vợ ơi."


"Bùi Tư lệnh."


"Bùi trưởng quan."



Bùi Hành Ngộ bỗng xoay người, Cận Nhiên theo phản xạ nhảy lùi lại tránh lưỡi kiếm lạnh lẽo, vừa giơ tay đầu hàng vừa né tránh,
"Ê ê ê vợ ơi sao lại mưu sát chồng thế, khoan khoan nhẹ tay chút, ơ kìa quần áo quần áo, mạng sống mạng sống, vợ ơi đừng kích động, này này này Bùi Hành Ngộ cẩn thận chút đi!"


Kiếm chiêu sắc bén, thân pháp linh hoạt, trong đầu Cận Nhiên lập tức thoáng qua từng mảnh ký ức vụn vặt, đó là khi Bùi Hành Ngộ còn mang vẻ sắc bén kiêu ngạo, nơi khóe mắt lông mày toàn là sự khó chịu, xa cách người lạ.


Mũi kiếm dừng lại, chính xác chạm vào giữa trán Cận Nhiên, Bùi Hành Ngộ cầm kiếm từ giữa trán kéo xuống sống mũi, lưỡi kiếm lạnh băng lướt qua một đường, cuối cùng dừng lại ở yết hầu, ghép nối những mảnh ký ức vụn vặt ấy thành một bức tranh hoàn chỉnh.


"Nhớ ra chưa?"


Cận Nhiên nhìn khuôn mặt Bùi Hành Ngộ lúc này đã không còn sắc bén kiêu ngạo, chỉ còn lại vẻ điềm tĩnh kiềm chế, cúi đầu nhìn mũi kiếm mới bừng tỉnh, "Tôi nói sao ở Tử Vi Viên anh lại ngang ngược bắt tôi đánh với anh như vậy, thì ra là sư phụ của tôi."


Bùi Hành Ngộ cũng mỉm cười, định hạ kiếm xuống thì bị Cận Nhiên nắm chặt cổ tay kéo lại, mũi kiếm suýt chút nữa đâm vào cằm hắn, vội buông tay, "choang" một tiếng rơi xuống đất.


"Đệ tử muốn mạo phạm một chút, không biết sư phụ có để bụng không?"


Bùi Hành Ngộ ngửa đầu ra sau, đưa tay che miệng hắn trước,
"Nói cho tôi biết cậu đang tính toán làm gì, nói xong rồi mới tính có để bụng hay không."


"Tôi đã từng cho người điều tra chuyện thay đổi đặc tính giới tính, bây giờ có một kỹ thuật nhưng vẫn chưa chắc đã phát triển, chính là cắt bỏ tuyến thể cũ rồi cấy chip, chip sẽ viết vào chương trình pheromone alpha, từ đó thay đổi giới tính. So với dùng thuốc thì an toàn hơn một chút."


Bùi Hành Ngộ lập tức hiểu ý hắn, "Cậu muốn tôi cắt bỏ tuyến thể?"


Cận Nhiên gật đầu, "Chỉ là anh sẽ phải chịu chút khổ, tuyến thể bị cắt bỏ sẽ không còn pheromone để giúp cơ thể khôi phục chức năng, giai đoạn hồi phục sẽ hơi khó chịu."


Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, anh cũng biết kỹ thuật này, nhưng lúc chưa lên tàu thì kỹ thuật này còn chưa đủ mức phát triển, bây giờ đã gần như thành thục lại không thể làm được, một khi đi cắt bỏ tất cả mọi người sẽ biết anh là omega.


Hiện giờ cũng đã muộn.


Cận Nhiên biết anh đang nghĩ gì, nhân cơ hội hôn lên một cái, "Tôi chỉ hứa với Phương Chí Hành một tháng sau sẽ đưa cho ông ta một Bùi Hành Ngộ không phải omega, chứ có nói là không thể cắt bỏ tuyến thể đâu."


Bùi Hành Ngộ bất lực gõ nhẹ trán hắn, "Cậu đấy."


Cận Nhiên nắm lấy tay anh kéo xuống, đầy lưu luyến hôn lên, "Tôi không nỡ để anh chịu khổ."


"Cậu không nỡ để tôi chịu khổ, nhưng cậu càng quan tâm đến tôn nghiêm của tôi hơn, dù cậu vẫn có thể bảo vệ một Bùi Hành Ngộ mang thân phận omega, nhưng cậu càng muốn tôi sống như một alpha, làm chỉ huy Tử Vi Viên, mãi mãi kiêu hãnh, ngẩng cao đầu, không thẹn với lòng, đúng không?"



Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng đan tay với Cận Nhiên, mười ngón tay giao nhau, "Tôi không để tâm đến giới tính, omega hay alpha, đối với tôi đó chỉ là một cái tên, tôi chỉ mong có thể cùng cậu kề vai sát cánh, nắm tay nhau đi tiếp."


Hòn đá lớn trong lòng Cận Nhiên rơi xuống hẳn, Bùi Hành Ngộ thật sự hiểu hắn.


"Cận Nhiên."


"Hửm?"


Bùi Hành Ngộ nâng mặt hắn lên, lần đầu tiên chủ động hôn hắn khi hắn còn tỉnh táo, "Cậu thiệt thòi rồi, ở bên tôi cậu đã mất đi quá nhiều thứ, bây giờ đến cả con cái tôi cũng không thể cho cậu, sau này chúng ta già đi, nếu nhìn người khác con cháu đầy nhà, cậu có thấy tiếc không?"


Cận Nhiên đáp lại, kéo dài nụ hôn ấy, cho đến khi Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, thở không ra hơi, khóe mắt và vành tai đều nhuộm một màu đỏ ửng mới chịu buông ra đôi chút, cắn môi anh thì thầm, "Có một chút, cũng khá là tiếc."


Bùi Hành Ngộ cụp mắt xuống, "Rồi sẽ nghĩ ra cách, nhất..."


Lời còn chưa dứt, Cận Nhiên đã ngậm lấy vành tai anh, khẽ l**m một cái khiến Bùi Hành Ngộ run lên, cảm giác tê dại từ tận xương cụt lan thẳng l*n đ*nh đầu, giọng cũng bất giác run run, "Nhất định sẽ... sẽ nghĩ ra được cách thôi."


Hơi thở nóng bỏng của Cận Nhiên phả bên tai, đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m một cái, thấp giọng nói, "Sau khi anh thành alpha, tôi sẽ không thể đánh dấu hoàn toàn được anh nữa, mà khoang sinh sản cũng không còn mềm như bây giờ, sau này sẽ teo lại, không vào được, mạnh tay quá lại sợ anh khóc."


Câu nói tục tĩu ấy hắn lại nói với vẻ nghiêm túc, Bùi Hành Ngộ cũng chẳng tiện mắng hắn bậy bạ, chỉ cảm thấy sau gáy nóng bừng, có thứ gì đó âm thầm nảy mầm, lặng lẽ lớn lên.


"Cậu từng thấy tôi khóc sao?"


"Thực tế thì chưa, nhưng mà trong mơ thấy mấy lần rồi, lần nào anh khóc giấc mơ cũng ngắn lắm, còn phải giặt ga giường nữa, phiền lắm, nhưng tôi cũng không ngại giặt, vợ à, khóc cho tôi xem một lần được không?"


Cận Nhiên không biết xấu hổ cười, vùi mặt vào hõm cổ anh hôn tới tấp, khiến Bùi Hành Ngộ vừa nhột vừa bực mà không thoát ra được, trông chẳng khác nào một con chó to xác.


"Cái gì cậu cũng nói được, chẳng biết giữ mồm giữ miệng gì cả."


"Thế thì tôi nói ít làm nhiều nhé, tối nay ngủ với tôi nhé, vợ ơi có được không?"


Cận Nhiên lại còn thò tay chọc lét eo Bùi Hành Ngộ, nghe anh khẽ "ừm" một tiếng vẫn chưa đủ, hắn nhất định phải đòi anh đáp ứng, còn muốn anh nói thật to.


Bùi Hành Ngộ chán không buồn chịu đựng nữa, giơ tay vỗ vào trán hắn một cái, lực không mạnh, nơi khóe mắt đuôi mày đều là ý cười.


"Đồ hỗn trưỡng."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 87: Nuông chiều
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...