Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 86: Về nhà


"Biết có người đang nhớ tôi, nên tới đón anh ấy về nhà."


***


Lạc Tân Dương hào hứng, vừa nghe nói đi đón Bùi Hành Ngộ về dù bị thương cũng đòi đi, Tống Tư Thâm cũng muốn theo nhưng bị Cận Nhiên chặn lại, quát về nghỉ ngơi.


Bộ Dư lo hắn gây chuyện cũng muốn đi, Cận Nhiên nói, "Bùi Hành Ngộ với Mạnh Hạm trưởng đều không có ở đây, tôi mà đi nữa thì không còn ai trấn thủ Tử Vi Viên, anh phải ở lại."


Lạc Tân Dương bên cạnh chỉ còn thiếu nước vừa nhảy vừa hò, "Anh yên tâm đi, tôi bảo vệ Nhiên ca được mà, đúng không Nhiên ca."


Cận Nhiên gạt tay cậu ta ra, "Cậu còn bị thương, có chịu nổi không?"


Lạc Tân Dương cố gắng duỗi mạnh cánh tay, đau đến nhe răng trợn mắt nhưng vẫn cười, "Không sao không sao! Chút chuyện vặt này làm gì hạ được tôi?" nói xong lại lén co về xoa cánh tay.


Cận Nhiên mang theo một đội nhỏ tiến về Hoặc Nhĩ, vừa qua điểm nhảy Mai Phổ liền nhận được báo cáo, mắt lập tức sáng rực, "Cậu nói cái gì? Cận Nhiên mang người đi đánh bom tổng bộ Liên bang?"


Mạc Lỗ thầm nghĩ chẳng trách lần trước mình chỉ lỡ miệng nhắc Bùi Hành Ngộ đã bị Cận Nhiên đè xuống đất đánh, hóa ra là để bảo vệ omega của mình.


"Đi đi, chúng ta đi góp vui."


Mạc Lỗ thấy Mai Phổ nghe nói Cận Nhiên định lấy trứng chọi đá lại phấn khích, vội hỏi, "Bây giờ đi? Có ổn không?"


"Dĩ nhiên phải đi chứ, tôi muốn xem Cận Nhiên khóc thế nào, cái đồ chó đáng ghét này làm tôi tức đến nghiến răng." Mai Phổ sải bước ra ngoài, chưa đầy một lúc đã không còn thấy bóng, Mạc Lỗ vội vàng đuổi theo.


**


Bùi Hành Ngộ còn chưa đi tới nơi từng giam mình thì đã bị gọi lại, "Chỗ này quản không nổi cậu, để đề phòng cậu lại vượt ngục chúng tôi phải còng cậu lại chuyển sang phòng giam khác."


"Xin cứ tự nhiên." Bùi Hành Ngộ đưa cổ tay ra, chiếc còng lạnh băng khóa lại, yên lặng đi theo lính gác đến một căn phòng giam tối tăm không thấy mặt trời, ngoài ổ khóa trên cửa sắt chỉ có một cái lồng sắt.


Lính gác đi rồi, Bùi Hành Ngộ đứng ở cửa nhìn một lúc.



"Đừng có nhìn nữa, cái khóa này phải dùng vân tay mới mở được, cậu trốn không thoát đâu."


Bùi Hành Ngộ quay đầu nhìn, thấy một người đàn ông đang ngồi ở góc, miệng ngậm một cọng cỏ, khuỷu tay đặt trên đầu gối, lười biếng liếc anh hai cái, "Cậu phạm tội gì mà bị nhốt chỗ này?"


Bùi Hành Ngộ, "Còn ông?"


Người đàn ông "hề" một tiếng, "Cậu cũng cẩn thận đấy, nhưng nói cho cậu biết cũng chẳng sao." Nói xong thì bước ra khỏi bóng tối, cả người dơ dáy, tóc tai râu ria bết thành một khối, giống hệt một kẻ hoang dã.


"Tôi tên Diệp Lan Trúc." Người đàn ông nói xong dừng lại một chút, thấy Bùi Hành Ngộ không có phản ứng gì, bèn giật phắt tóc mình ra nhìn chằm chằm anh, còn nắm lấy vai anh, "Cậu chưa từng nghe qua tên tôi sao?"


Bùi Hành Ngộ bị hắn dọa đến giật mình, ngơ ngác lắc đầu.


"Cậu là người của Liên bang phải không?"


Bùi Hành Ngộ gật đầu.


"Cậu là người Liên bang sao có thể không biết tôi? Diệp Lan Trúc tôi năm xưa ở Liên bang hắng giọng một cái cũng có thể khiến cả Liên bang rung chuyển, cậu lại không biết tôi."


Bùi Hành Ngộ nhìn thấy vẻ mặt hắn đầy kinh ngạc, hẳn là nỗi bi thương của anh hùng thất thế, bèn áy náy đáp, "Xin lỗi, là do tôi kiến thức nông cạn."


"Cậu đúng là thằng nhóc ngốc nghếch, cái gì mà kiến thức nông cạn, nghĩ cũng phải, chắc Phương Chí Hành đã xóa tên tôi, cậu không biết cũng bình thường, tôi hỏi cậu, năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?"


Bùi Hành Ngộ đáp thật, "Hai mươi tám."


"Hai mươi tám, đã qua lâu như vậy rồi." Diệp Lan Trúc thở dài, quay về dựa vào tường, trên mặt đầy vẻ cô đơn, cười một lúc lại bắt đầu mỉa mai gì đó, lầm bầm mà Bùi Hành Ngộ không nghe rõ.


Anh không giỏi an ủi người khác, chỉ đành đứng nguyên tại chỗ nhìn Diệp Lan Trúc tự oán tự than, một lúc lâu mới không nhịn được mà hỏi, "Ngài là do Phương Chí Hành giam ở đây sao? Tại sao ông ta lại giam ngài?"


"Ân oán cá nhân." Diệp Lan Trúc ngẩng đầu hỏi hắn, "Bây giờ Thống soái vẫn là Phương Chí Hành à? Cậu đã đắc tội với ông ta sao?"


Bùi Hành Ngộ lắc đầu, "Không hẳn, tôi là giả dạng giới tính để vào quân đội, sau đó lại vượt ngục bỏ trốn, mới bị đưa đến đây."


Diệp Lan Trúc sáng mắt, nhìn anh từ trên xuống dưới một hồi,
"Chà, cái dáng vẻ thư sinh này mà cũng biết vượt ngục? Sao lại vượt ngục? Sợ bị xét xử sao?"



"Tôi phải quay về cứu người."


Diệp Lan Trúc không truy hỏi nữa, lại hỏi anh, "Tại sao cậu giả dạng giới tính để vào quân đội?"


Bùi Hành Ngộ thấy ông tuổi đã cao, lại từng thân thiết với Phương Chí Hành, có lẽ sẽ biết một vài sự thật, hỏi thử cũng tốt.


Diệp Lan Trúc thấy anh không nói, cũng chẳng rõ đang tính toán gì, hừ lạnh một tiếng, "Tâm tư thì không ít ha, sợ tôi lừa cậu à? Tôi xưa nay không nói dối, muốn hỏi gì thì cứ nói."


Bùi Hành Ngộ nói, "Ngài có biết chuyện Vi Nghenh Hàn năm xưa tạo phản không?"


Diệp Lan Trúc vừa nghe đến cái tên ấy liền lập tức căng thẳng, lưng không còn tựa vào tường nữa, đầy phòng bị nhìn anh, "Cậu hỏi chuyện đó làm gì?"


"Có người nói với tôi, năm xưa ông ta tạo phản là còn có ẩn tình khác, ngài và Phương Chí Hành xem ra từng là bạn cũ, quãng thời gian đó chắc hẳn ngài cũng có mặt."


Diệp Lan Trúc bật cười, "Cậu thật thà đấy, hỏi người ta mà chẳng biết vòng vo gì."


Bùi Hành Ngộ vừa định mở miệng thì bên ngoài cửa đột nhiên có người gọi anh.


Diệp Lan Trúc cười mỉa, đầy ẩn ý.


Bùi Hành Ngộ hỏi, "Vừa mới nhốt tôi vào, lại gọi tôi làm gì?"


"Gọi cậu thì đương nhiên là có việc, đừng nói nhảm, mau đi đi." Vừa nói vừa mở cửa, Bùi Hành Ngộ quay đầu nhìn lại một cái, Diệp Lan Trúc lắc đầu cười, "Tôi không đi được đâu, trên người tôi có gắn chip. Vi Nghênh Hàn tạo phản là sự thật, nhưng chuyện này phức tạp lắm, không phải cậu có thể chen vào, đến đây thôi."


**


Cận Nhiên ngồi trong phòng họp của tổng bộ Liên bang , tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống đối diện Phương Chí Hành, cười với ông một cái, "Lão gia tử, vợ tôi đâu rồi."


Phương Chí Hành lặng lẽ nhìn Cận Nhiên một lúc, "Cậu có chút quy củ nào không vậy?"


Cận Nhiên ngồi thẳng dậy, khẽ ho một tiếng, chớp mắt cười nói,
"Có chứ, chẳng phải tôi đang xin ngài thả vợ tôi sao, thật sự mà nói nếu không có chút quy củ, cái chỗ rách nát này của ngài tôi đã cho nổ tung từ lâu rồi."


Phương Chí Hành nghe không lọt tai cái giọng điệu điên cuồng đó của hắn, quay đầu đi không để ý tới, bảo với phó quan,
"Đi gọi Cận Thiệu Nguyên đến, Chu Hoài Mậu cũng gọi tới đây."



Phó quan đáp lời rời đi, Liên Kính Phong đứng bên cạnh trừng mắt nhìn Cận Nhiên, trong lòng thấp thỏm, thật sự không ngờ Cận Nhiên còn sống, chẳng phải hắn đã nói loại vũ khí đó không gì cản nổi sao? Vinh Long vì sao vẫn thua!


"Cận Nhiên, cậu không canh giữ Tử Vi Viên, tự ý rời tổ chức định làm gì!" Liên Kính Phong chủ động chất vấn, nhưng bị Phương Chí Hành giơ tay cản lại, đành nuốt ngược trở vào.


Cận Nhiên nói, "Đã nói rồi mà, tôi tới đón vợ."


Phương Chí Hành không giống Liên Kính Phong dễ nổi nóng, ông ta già dặn tinh anh, từng câu từng chữ đều nhắm thẳng vào điểm yếu, "Bất kể Bùi Hành Ngộ là giới tính gì, có bị hại hay không, hiện giờ cậu ta là một omega, đó là sự thật không thể chối cãi."


Cận Nhiên khẽ "Ừm" một tiếng, không nói phải cũng không nói không phải.


Phương Chí Hành lại nói, "Quân đội không cho phép omega tồn tại, vì sao cậu ta biết mình là omega mà không nói? Đáng lẽ phải lập tức xin lệnh điều đi khỏi Tử Vi Viên, cậu ta đã tuân thủ quy định chưa?"


"Bất kể thế nào, tội danh giấu giếm thân phận ở lại Tử Vi Viên không thể bỏ qua, cậu ta cũng coi quân quy của Liên bang như không, điểm này cậu có gì để phản bác không?"


Cận Nhiên chống cằm, "Tiếp tục."


"Đã không còn gì để nói thì mang người của cậu quay về Tử Vi Viên, sau này nghe theo điều lệnh của Liên bang cho tốt, chuyện của Bùi Hành Ngộ đã không còn đường quay đầu nữa. Cậu còn trẻ, lại là con trai duy nhất của Cận Thiệu Nguyên, tiền đồ vô cùng rộng mở."


Phương Chí Hành thản nhiên nói xong, thoạt nghe như khuyên bảo nhưng từng câu từng chữ đều ẩn chứa uy h**p.


Cận Nhiên làm ra vẻ khó xử, "Nhưng người của Tử Vi Viên tôi vẫn đang đợi bên ngoài, nếu tôi không mang vợ trở về, sau này còn làm sao dựng được uy tín với bọn họ, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp họ nữa."


Phương Chí Hành nói, "Vậy cậu mang nhiều chiến hạm như thế là định uy h**p ai? Nếu tôi không thả Bùi Hành Ngộ về, cậu tính làm gì?"


Lúc bọn họ vừa qua điểm nhảy ông ta đã nhận được tin tình báo, Cận Nhiên dừng cơ giáp hạng nặng tại trạm trung chuyển gần nhất của Liên bang, phô trương rầm rộ với ý đồ quá rõ ràng.


Cận Nhiên "ây da" một tiếng, "Tôi có làm gì đâu? Tôi chỉ đến đón vợ về nhà, lần trước tới Liên bang suýt thì cùng vợ chết ở đây rồi, vết thương trên vai anh ấy đến giờ còn chưa lành, tôi đây là sợ chết, chẳng lẽ không mang theo vài người bảo vệ được à?"


"Cậu cần mang theo nhiều người như thế để bảo vệ mình sao?"


Cận Nhiên khoanh tay trước ngực, ra vẻ vô tội, "Này, ngài đây chẳng lẽ muốn nói tôi phản bội sao, nếu thật sự muốn phản tôi còn không đỗ thẳng chiến hạm trước quảng trường nhà ngài mà lại đỗ ở trạm trung chuyển làm gì? Tôi chỉ muốn tự bảo vệ mình, nhưng nếu trong vòng hai tiếng tôi không đưa được vợ về, người của Tử Vi Viên sẽ chẳng biết sẽ làm gì đâu."


Có lẽ câu nói này quá trơ trẽn, hắn cũng chẳng đợi ai phản ứng, lại tiếp tục mở miệng trơ mặt nói bừa, "Cũng chẳng biết là ai nghiên cứu ra thứ thuốc có thể thay đổi giới tính, vợ tôi cả thể xác lẫn tinh thần đều bị tổn thương, bây giờ đang tủi thân lắm, tôi làm chồng anh ấy đến an ủi anh ấy không tính là quá đáng chứ?"



Phương Chí Hành lười nghe hắn lảm nhảm, thẳng thừng nói,
"Nếu hôm nay tôi không thả Bùi Hành Ngộ, cậu nghĩ mình có thể đưa được cậu ta đi sao? Cậu chỉ có ba cơ giáp hạng nặng thôi còn non lắm, con kiến làm sao lay chuyển được cây đại thụ, cậu thật sự quá xem thường Liên bang rồi."


Khóe môi Cận Nhiên vẫn luôn nở nụ cười, đem sự trơ trẽn diễn tới cực hạn, "Ngài sao lại không tin tôi nhỉ, tôi thật sự chỉ là đến đón vợ về nhà thôi, trông không giống sao?"


Phương Chí Hành lạnh lùng "hừ" một tiếng, bầu không khí lập tức rơi xuống mức đóng băng. Phó quan vừa gọi Cận Thiệu Nguyên quay về, vừa bước vào liền thấy Cận Nhiên và Phương Chí Hành đang giằng co, khí thế căng thẳng như giương cung bạt kiếm.


Cận Nhiên thoạt nhìn thì bỡn cợt nhưng trong mắt lại toàn sát ý, Phương Chí Hành bên ngoài tỏ vẻ không để người thanh niên này vào mắt, kỳ thực trong lòng luôn đang tính toán làm sao đối phó với kẻ "điên cuồng" này.


Hắn mà thật sự phát điên, cho nổ tung tổng bộ Liên bang cũng không phải trò đùa. Cha nào con nấy, nếu Cận Thiệu Nguyên vì thương con mà quay sang đối lập với ông ta, trên tay còn nắm một quân đoàn, so với Cận Nhiên còn đáng sợ hơn, đến lúc đó mới thực sự là một phát súng không thể vãn hồi.


Ông ta không thể để Bùi Hành Ngộ đi, nhưng cũng không thể dễ dàng gây xung đột với Cận Nhiên. Phương Chí Hành chau mày, thậm chí chẳng buồn để ý tới Cận Thiệu Nguyên mới bước vào, bầu không khí đột nhiên từ âm thầm đấu đá chuyển sang một dạng cân bằng quỷ dị.


Không ai mở miệng, cứ để mặc sự giằng co đó tiếp diễn.


Cận Thiệu Nguyên trừng mắt nhìn Cận Nhiên, "Chỉ biết gây chuyện! Mang theo đám người vô dụng này tới Hoắc Nhĩ làm gì? Mau nói đi, nói xong cút về Tử Vi Viên ngay."


Cận Nhiên tuy không ưa cha mình, nhưng lập tức hiểu ngay ý ông, ho nhẹ một tiếng, ngồi thẳng người, đặt hai tay lên bàn nhìn Phương Chí Hành, "Thống soái, không nói thừa nữa, chúng ta nói chuyện thẳng thắn một lần."


Phương Chí Hành chưa kịp mở miệng, Cận Thiệu Nguyên đã chau mày mắng trước, "Mi thì có cái gì để nói?"


Cận Nhiên nói, "Chúng ta lập một vụ cá cược, ngài nói Bùi Hành Ngộ giấu giếm thân phận ở lại quân đội là tội chết, vậy nếu tôi chứng minh được anh ấy không phải omega, tội danh này xóa bỏ, thế nào?"


"Ý cậu là gì?"


Cận Nhiên gõ hai cái lên mặt bàn, "Các người nghi ngờ Bùi Hành Ngộ là omega nhưng cũng chẳng có bằng chứng đúng không? Chúng ta lập cược, nếu tôi chứng minh được anh ấy không phải omega thì chuyện trên Tử Vi Viên có omega cũng không thể đổ lên đầu anh ấy. Còn nếu tôi không chứng minh được, tôi và anh ấy đều để mặc các người xử trí."


Phương Chí Hành nhất thời không hiểu vì sao hắn lại đưa ra một ván cược chắc chắn sẽ thua, "Cậu lại muốn tính toán trò gì?"


Cận Nhiên đưa hai tay ra làm tư thế đầu hàng, "Trời đất chứng giám, tôi có thể tính toán ngài cái gì chứ. Vụ cá cược này cả hai chúng ta đều có năm mươi phần trăm thắng thua, mà nếu ngài đã tin chắc anh ấy là omega thì chẳng phải phần thắng là tuyệt đối sao? Huống hồ ngay cả khi ngài thua cũng chẳng mất mát gì, đúng không?"


"Cận Nhiên, cậu tới đây làm gì!"


Nghe thấy giọng nói ấy, Cận Nhiên thoáng sững người, sau đó quay đầu lại nở một nụ cười với người vừa tới, "Biết có người đang nhớ tôi, nên tôi tới đón anh ấy về nhà."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 86: Về nhà
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...