Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 85: Đón vợ
"Nhiên ca, thật sự đi đánh bom tổng bộ Liên bang hả?"
***
Phòng làm việc của Thông soái Liên bang, Cận Thiệu Nguyên ngồi ở phía bên trái, vắt chéo chân, một cánh tay chống lên lưng ghế của Chu Hoài Mậu, quay đầu nhìn Liên Kính Phong ở đối diện.
Chu Hoài Mậu mặt mày nghiêm nghị, Liên Kính Phong thì sắc mặt khó coi, hận không thể giơ súng bắn chết Cận Thiệu Nguyên. Bên cạnh, Tiêu Trì thong thả pha trà công phu, bảo phụ tá rót cho từng người đang căng như dây đàn một chén.
Mùi thuốc súng vô hình bị khói trà hun cho càng thêm gay gắt, Liên Kính Phong hất tay, tách trà "choang" một tiếng vỡ trên nền đất, phá vỡ thế im lặng.
"Bùi Hành Ngộ dám vượt ngục ngay dưới mí mắt của Liên Bang, còn coi pháp luật ra gì không? Cậu ta muốn làm gì? Tôi không nói chuyện năm xưa, chỉ nói chuyện gần đây thôi, cậu ta cướp súng làm bị thương Thổng soái, tự ý giấu cơ giáp, những tội này đủ để tước quân hàm của cậu ta rồi!"
Cận Thiệu Nguyên rung rung hai chân, không lên tiếng.
Chu Hoài Mậu nói, "Cướp súng làm bị thương người khác là Cận Nhiên, không liên quan đến Bùi Hành Ngộ, chuyện nào ra chuyện đó."
Liên Kính Phong bị chặn họng một câu, lập tức chĩa mũi nhọn về phía Chu Hoài Mậu, "Lão Chu ông không lên tiếng tôi cũng muốn hỏi ông đây, chuyện Bùi Hành Ngộ là omega chắc ông không thể không biết chứ, mỗi một quân nhân của Hoặc Nhĩ đều phải làm kiểm tra pheromone, sao cậu ta có thể giấu thân phận được? Cậu ta còn là người ông giới thiệu lên 'Thiên Kỷ', lên đó rồi chưa đến một năm đã nổ tung, mọi người đều chết chỉ còn mình cậu ta sống sót, chuyện này rất khó không khiến người ta nghi ngờ."
Chu Hoài Mậu vốn chính trực nghiêm khắc, nghe hắn vu oan thẳng thừng như vậy liền lập tức rút súng đập lên bàn, giận dữ nói, "Cậu nói là tôi làm, vậy lấy chứng cứ ra, tôi sẽ tự sát ngay trước mặt cậu!"
Liên Kính Phong cười khẩy, "Ông nói không phải ông làm, vậy ông giải thích thế nào chuyện Bùi Hành Ngộ là omega mà lại có thể lên 'Thiên Kỷ', còn cả việc chiến hạm nổ tung chỉ còn mỗi hắn sống sót?"
Chu Hoài Mậu giận đến mức sắc mặt xanh mét, "Vu khống trắng trợn!"
Hai người cãi nhau ầm ĩ, Cận Thiệu Nguyên hiếm khi không xen vào, thong thả uống trà với Tiêu Trì, cuối cùng bị Phương Chí Hành gọi một tiếng mới ngẩng đầu.
"Thổng soái, chuyện này tôi không có quyền phát biểu, lần trước con trai tôi cướp súng làm bị thương vệ binh của ngài, lần này Bùi Hành Ngộ lại là con dâu của tôi, giờ tôi nào dám nói gì."
Liên Kính Phong nghe giọng mỉa mai này thì càng tức, lại chĩa mũi giáo về phía Cận Thiệu Nguyên, "Ông không dám nói gì? Không dám nói gì mà lại dám cản tôi không cho tôi truy bắt Bùi Hành Ngộ, giờ hắn chạy rồi ông lại bắt đầu giả bộ ngoan ngoãn."
"Trời đất chứng giám, tôi đâu có ngăn anh đi bắt Bùi Hành Ngộ, tôi chỉ nói chúng ta phải bàn xem làm thế nào để bắt cậu ta một mẻ gọn gàng thôi." Cận Thiệu Nguyên vừa nói vừa ngẩng đầu liếc phụ tá phía sau Liên Kính Phong, "Có chuyện này đúng không?"
Phụ tá không dám đáp, cũng không dám nói dối, đành cẩn thận gật đầu.
Cận Thiệu Nguyên xòe tay, "Anh thấy chưa, oan cho tôi quá. Con trai tôi đúng là một thằng nghịch tử, Bùi Hành Ngộ cũng chẳng làm ai yên tâm hơn, tôi là một người cha già khổ sở run rẩy ngồi trong cuộc họp này thì có quyền gì mà phát biểu, tránh vạ vào thân thì tôi đã thắp hương rồi, đừng có gọi tôi ra làm gì."
Liên Kính Phong bị cái sự không biết xấu hổ này làm cho tức run cả người, "Không gọi ông? Cậu ta là con dâu ông, ông không biết cậu ta là omega sao?"
Cận Thiệu Nguyên mặt không đỏ tay không run mà nói dối, "Không biết."
"Ông! Được, tôi coi như ông không biết, vậy sao ông lại bảo cậu ta kết hôn với Cận Nhiên? Ông có mưu đồ gì? Tính ra lúc kết hôn cậu ta còn chưa vào tổ chức quân đội, chẳng lẽ là ông sắp đặt cho cậu ta vào?"
Cận Thiệu Nguyên nghiêng đầu nhìn hắn, "Liên Kính Phong, anh đừng có như con chó điên thấy ai cũng cắn, anh tưởng mình là một đóa bạch liên hoa tinh khiết à, tôi nghe nói Cận Nhiên là anh chính tay đưa lên chỗ Bùi Hành Ngộ đó, sao anh lại muốn ly gián tình cảm cha con tôi?"
"Đừng có ăn nói bừa bãi, tôi hoàn toàn không biết Cận Nhiên là con trai ông!"
Cận Thiệu Nguyên, "Anh không biết nó là con trai tôi mà vẫn có thể sắp xếp cho nó lên Tử Vi Viên? Anh nói tôi với lão Chu sắp xếp cho Bùi Hành Ngộ lên 'Thiên Kỷ', vậy anh sắp xếp Cận Nhiên là có ý gì? Anh với Bùi Hành Ngộ có thù riêng sao? Anh muốn giết cậu ta đúng không?"
"Tôi không có!" Liên Kính Phong phủ nhận đầy chột dạ, tay đập bàn phản ứng dữ dội.
"Không có thì thôi, kích động như vậy làm gì." Cận Thiệu Nguyên nói xong còn chưa thấy đủ, lại cố tình đổ thêm dầu vào lửa, liếc nhìn Phương Chí Hành, "Đúng không, Thổng soái."
Phương Chí Hành nãy giờ chỉ lạnh lùng nhìn đám người bọn họ cãi nhau, ông ta không nói gì, lúc này mới quay sang nhìn Cận Thiệu Nguyên, hỏi, "Bùi Hành Ngộ tại sao lại kết hôn với Cận Nhiên? Với tính cách của cậu ta sẽ không cam tâm gả cho người khác, tính lại thì năm đó Cận Nhiên mới mười sáu tuổi, còn là một đứa trẻ chưa thành niên, anh đừng dùng chữ 'thích' để qua mặt tôi."
Liên Kính Phong nghe xong phá lên cười, "Xung hỷ, ha ha ha, ông nói ra được câu đó thật nực cười."
Khóe môi Cận Thiệu Nguyên cong lên, cười nói cho tất cả mọi người nghe, "Mẹ của Cận Nhiên từ sao Thái Âm xuống thì sức khỏe ngày một yếu, sinh nó xong thì mất, tôi chỉ còn Cận Nhàn và thằng nhóc này, là một người cha bắt đắc dĩ mà thôi, vậy là quá đáng chứ?"
Ba chữ sao Thái Âm vừa ra khỏi miệng, những người có mặt đều đồng loạt im lặng.
Phương Chí Hành giấu tay dưới bàn, Chu Hoài Mậu quay mặt đi, Liên Kính Phong khẽ ho một tiếng, còn Tiêu Trì thì "shh" một tiếng. Cận Thiệu Nguyên quét mắt nhìn một vòng, quyết định dừng lại ở đó.
"Nguyên... Thổng soái! Bùi Tư lệnh tới rồi!"
Nghe thấy báo cáo ở cửa, Cận Thiệu Nguyên lập tức ngẩng đầu. Cái tên nhóc hỗn xược này đã đi rồi còn quay về làm gì nữa?
Chu Hoài Mậu sững người một chút, theo đó ngẩng đầu nhìn lên, Liên Kính Phong thì nghẹn lời ở cổ họng, há to miệng đờ đẫn nhìn ra cửa. Ngược lại, Tiêu Trì dùng đầu ngón tay khẽ xoay tách trà trên bàn hai vòng, rồi dừng lại.
"Người đã về rồi thì khỏi bàn cách truy bắt nữa, tôi về trước đây." Tiêu Trì đứng dậy, vươn vai lười biếng, không đặc biệt chào hỏi ai, đi đến cửa thì thoáng liếc nhìn Bùi Hành Ngộ, nhẹ nhàng cười một cái rồi bước đi không dừng lại.
Bùi Hành Ngộ đứng ở cửa, liếc mắt nhìn vào bên trong, rồi quay người đi về phòng giam trước đây đã từng nhốt anh.
***
Cận Nhiên bất tỉnh không lâu, chưa đến tối thì đã tỉnh lại. Hắn đưa tay xoa xoa cái đầu đau nhức dữ dội, vừa mở mắt đã thấy Hạ Tinh Lan đang ngồi bên cạnh trông chừng, đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc.
"Nhóc con, sao còn khóc vậy." Cận Nhiên khàn giọng cười một tiếng, đưa tay xoa đầu cậu rồi ngồi dậy.
Hạ Tinh Lan lau mắt, giọng run run lẫn tiếng khóc, "Tôi còn tưởng anh chết rồi."
"Thằng nhóc này chỉ giỏi rủa tôi." Cận Nhiên đổi động tác xoa đầu thành gõ nhẹ lên trán cậu, hỏi, "Tôi về kiểu gì thế?"
Cận Nhiên khó chịu thì quá nhiều, cổ họng như có núi lửa tuôn trào mùi máu tươi, tuyến thể cũng đau dữ dội, cả người như vừa bị nghiền nát một lần.
"Ổn." Cận Nhiên mặc quần áo xuống giường, Hạ Tinh Lan gọi với theo sau, "Anh còn chưa khỏe mà, Bộ Ngu trưởng quan dặn phải nằm nghỉ, anh đi đâu thế?"
"Tôi đi xem bọn họ thế nào rồi." Cận Nhiên khoát tay ra sau.
Chung Quản và mấy người kia đã hy sinh, bản thân hắn không đủ năng lực bảo vệ họ, nếu khi đó là Bùi Hành Ngộ chỉ huy thì chắc chắn sẽ không để nhiều người chết như vậy.
Tống Tư Thâm đang nằm trong phòng, vừa mới làm xong trị liệu hồi phục chức năng cơ thể liền không đóng cửa phòng, thấy Cận Nhiên đến thì phản xạ muốn ngồi dậy.
"Đừng ngồi dậy."
Cận Nhiên ngồi ở cửa nhìn khuôn mặt tái nhợt của cậu, "Cơ thể thế nào rồi?"
"Không sao." Tống Tư Thâm khẽ lắc đầu, nhưng ánh mắt lại vô thức nhìn sang phía đối diện. Chung Quản vốn là người lắm mồm, chẳng có chuyện gì cũng ngồi ở cửa phòng đối diện tán gẫu với cậu.
Tống Tư Thâm ít nói, phần lớn đều là Chung Quản lải nhải một mình, phiền chết người. Bây giờ lại đột nhiên yên tĩnh, về sau cũng không còn thấy cái người nhát gan lắm lời ấy ngồi ở đối diện tự nói một mình nữa.
Cận Nhiên vỗ vỗ tay cậu, lần này lại chẳng thể nói mấy lời "chiến tranh vốn có người chết" để an ủi Tống Tư Thâm, cái cảm giác tận mắt nhìn đồng đội chết ngay trước mặt mà bản thân lại bất lực thật sự quá yếu đuối.
"Là tôi vô dụng, không thể bảo vệ được Chung Quản bọn họ."
Tống Tư Thâm lại lắc đầu, hiếm khi nói một tràng thật dài, "Không phải lỗi của anh, loại vũ khí đó chúng ta ai cũng chưa từng thấy qua, cho dù Tư lệnh có ở đây cũng sẽ bị bất ngờ, hơn nữa anh đã làm rất tốt rồi, nếu không phải anh tìm ra cách thì Tư lệnh cũng không thể kịp thời cứu chúng ta, huống hồ chính anh cũng bị thương..."
Cận Nhiên đột ngột cắt ngang, "Cậu nói ai?"
Tống Tư Thâm sững người một chút, lặp lại, "Anh đó, nếu không phải anh tìm ra cách cứu chúng ta..."
Tống Tư Thâm "à" một tiếng, nghi hoặc nói, "Anh không biết Tư lệnh đã trở về sao? Sau khi anh ngất đi thì Tư lệnh tiếp quản chỉ huy, mới đánh thắng trận này đó."
Cận Nhiên nghe xong, vỗ nhẹ tay cậu bảo cậu nghỉ ngơi cho tốt, rồi lập tức chạy ra ngoài.
Tống Tư Thâm thấy phản ứng của hắn quá lớn, liền lập tức bật dậy chạy theo, vừa vặn đụng trúng Bộ Dư, "Bộ Ngu trưởng quan."
Bộ Dư đỡ lấy cậu, "Cậu còn chưa lành hẳn, vội vã đi đâu thế?"
"Cận Nhiên vừa mới ra ngoài."
Cận Nhiên?
"Cậu ta đi đâu?"
Tống Tư Thâm không chắc câu nào mình nói có vấn đề, bèn kể hết lại cho Bộ Dư nghe, Bộ Dư đập mạnh vào trán, "Hỏng rồi." rồi lập tức phóng thẳng về phía chiến hạm chỉ huy.
Cận Nhiên đã đứng trong phòng điều khiển trung tâm, giọng khàn khàn vang lên qua loa phát thanh, "Tất cả anh em, bây giờ trận chiến đã kết thúc, nhưng Bùi Tư lệnh của chúng ta vẫn đang ở trong tay người ta, có ai muốn cùng tôi đi đón anh ấy về không?"
Bộ Dư nghe mà rùng mình, một phát đẩy cửa ra, "Cậu định làm cái gì?"
Cận Nhiên quay đầu cười một cái.
Ba chiếc cơ giáp hạng nặng, ba chiếc cơ giáp hạng nhỏ oai phong lẫm liệt xuyên qua điểm nhảy, phóng như bay trên tuyến hành lang tinh tế, Cận Nhiên ngồi vắt chân bên bàn điều khiển phụ.
Chuyện đón Tư lệnh sao có thể thiếu Lạc Tân Dương, cậu ta qua kênh liên lạc hỏi, "Nhiên ca, chúng ta thật sự đi đánh bom thẳng vào tổng bộ Liên Bang sao? Ba chiếc hạng nặng có đủ không? Có cần điều thêm vài cái nữa không?"
Cận Nhiên, "Sao tôi nghe giọng cậu còn hơi hào hứng hơn cả tôi thế, hư hỏng rồi hả tiểu thái dương?"
Lạc Tân Dương dè dặt đáp, "Hê hê, cũng hơi hơi một chút."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 85: Đón vợ
10.0/10 từ 44 lượt.
