Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 84: Trả một nụ hôn
Cận Nhiên không hề hay biết, Bùi Hành Ngộ khẽ thở dài, thu ánh mắt lại rồi cúi đầu hôn lên môi hắn.
***
Bùi Hành Ngộ "ừ" một tiếng, không hỏi thêm tình hình khác, dứt khoát nói, "Gửi dữ liệu la bàn cho tôi."
Bộ Ngu lập tức chia sẻ dữ liệu của la bàn đến cổng tín hiệu của Bùi Hành Ngộ, giọng báo cáo nhanh như bắn súng, "Cậu ấy thiếu hụt pheromone, khả năng điều tiết không còn mạnh, thương thế cũng không nhẹ."
Bùi Hành Ngộ, "Tôi biết, đánh xong rồi nói."
Cơ giáp mà anh điều khiển là loại cỡ trung, chưa tới hạng nặng, nhưng mang đầy đủ quân bị và năng lượng, so với những cơ giáp tả tơi hai bên hiện giờ thì cũng chiếm một chút lợi thế cực kỳ nhỏ bé.
Trước khi đến đây, anh đã biết rõ sự lợi hại của loại vũ khí lạ kia, Cận Nhiên cũng đã nghĩ ra cách phản kích, nhưng bọn họ đã kiệt sức, thân thể đầy thương tích khó mà chịu nổi nữa.
"Báo cáo tỷ lệ hư hại cơ giáp." Bùi Hành Ngộ nói.
Hoắc Tử Minh là người đầu tiên mở miệng, giọng run run báo cáo tình trạng hư hại cơ giáp của mình và kết quả tấn công địch.
Bùi Hành Ngộ vừa nghe vừa mở hệ thống tiếp nhận, xuất dữ liệu ra màn hình, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã truyền tải xong, anh nhanh chóng định vị đường đạn, lập tức phân tích tình hình chiến đấu tại đây và rút ra quy luật tấn công của thứ vũ khí kia.
Mọi người báo cáo xong, Tử Vi Viên đã mất bảy người.
Bùi Hành Ngộ im lặng nửa giây, nói, "Tốc độ là một chuyện, vũ khí này không có hệ thống truy đuổi, trước khi nó bắn trúng phải nhanh chóng điều chỉnh hướng cơ giáp, chỉ cần phá loạn quy luật tấn công của nó là sẽ có cửa đột phá."
"Dữ liệu tôi đã chia sẻ cho mọi người rồi, phân khu vực tôi cũng đã đánh dấu, dựa vào số thứ tự của bản thân để tìm khu vực, các khu vực liền kề phối hợp tấn công."
Vừa dứt lời, anh đã hoàn tất chiếm lĩnh các điểm đánh dấu, chỉ chừa lại một điểm cao nhất để khống chế, chính anh đứng ở đó, hiện tại phân khối xong coi như đã bao vây Vinh Long ở chính giữa, một mệnh lệnh vang lên sẽ là nghiền ép tận cùng.
Vinh Long cũng nhận ra mục đích của anh, nhếch mép cười dữ tợn ra lệnh, "Đến cũng vô ích thôi, giết sạch cho tôi!"
Những người của Tử Vi Viên từ khi lên tàu đã luôn trưởng thành dưới sự lạnh lùng áp chế của Bùi tư lệnh, đối với mệnh lệnh của anh gần như là phản xạ có điều kiện, vừa nghe thấy giọng anh lập tức căng hết trăm hai mươi phần trăm tinh thần, chỉ hận không thể xuyên qua lưới phòng ngự để nói cho Bùi tư lệnh biết mình nghiêm túc đến mức nào.
Về phía Vinh Long là một đám quân ô hợp, hải tặc không gian hung hãn nhưng so với quân sĩ chính quy thì sự khác biệt là không thể coi thường.
"Để mày cũng nếm thử Hỏa Phượng Hoàng của tao!"
Bùi Hành Ngộ hiếm hoi đáp lại một câu, "Thứ bệnh ảo tưởng sức mạnh gì vậy."
Vinh Long sững lại một thoáng, còn chưa kịp nghiền ngẫm ý tứ trong câu châm chọc kia, mấy luồng "Hỏa Phượng Hoàng" của hắn đã bắn trượt, thứ bị đánh tan chỉ là một ảo ảnh được tinh vân chống đỡ!
Vinh Long hoảng loạn trong chớp mắt, lập tức giật lấy cần điều khiển đích thân nhắm thẳng cơ giáp của Bùi Hành Ngộ trên điểm cao bắn như vũ bão, nhưng ngay khi tưởng sắp trúng thì cơ giáp kia lại đột ngột hạ thấp, lần nữa bắn trượt!
Phía Tử Vi Viên tránh được hai lần tấn công liên tiếp, tinh thần lập tức dâng cao, ý chí cầu sinh bỗng chốc được kích phát, động tác nhìn cũng gọn gàng hẳn lên.
Bùi Hành Ngộ kịp thời nói, "Làm rất tốt."
Tất cả như được tiếp thêm máu, tinh thần phấn chấn cực độ.
"Hoắc Tử Minh, tìm cơ hội giải phóng làm nhiễu tín hiệu, chặn đường Vinh Long cầu viện."
"Tống Tư Thâm, mở hỏa lực tối đa che cho Lạc Tân Dương, đừng tấn công chính diện, nhắm vào bộ đẩy cơ giáp và bệ phóng tên lửa của chúng."
Mệnh lệnh của Bùi Hành Ngộ khác hẳn Cận Nhiên, giọng anh bình tĩnh không mang một chút cảm xúc, tựa như đám hải tặc không gian vừa dồn họ xuống vực chết kia chỉ là một lũ phế vật chẳng chút sức phản kháng.
Tên lửa nhìn thì loạn nhưng thực ra có quy tắc rõ ràng lao thẳng vào cơ giáp của Vinh Long, còn bản thân Bùi Hành Ngộ thì điều khiển cơ giáp lao thẳng đến va chạm chính diện với Vinh Long, khí thế như muốn đoạt mạng.
Vinh Long bị dáng vẻ liều chết ấy làm chấn động, theo phản xạ lùi ra sau.
Chính một bước lùi này, lỗ hổng lập tức lộ ra, Bùi Hành Ngộ trầm giọng ra lệnh, "Bắn!"
Vinh Long bỗng chốc chết lặng, kênh liên lạc lập tức như vỡ tung.
"Cơ giáp số 2 lưới phòng thủ hư hại 98%, sắp rơi rồi!"
"Cơ giáp số 9 bộ đẩy bị bắn trúng, tên lửa còn không đủ, yêu cầu yểm trợ!"
"......"
Trong kênh liên lạc tiếng giục giã vang dồn dập, bên tai Vinh Long cũng là báo cáo tỷ lệ hư hại cơ giáp từng cái từng cái, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Bùi Hành Ngộ ở xa, quét sạch toàn bộ đồ đạc trên bàn điều khiển.
"Yêu cầu chi viện! Hôm nay không giết được Bùi Hành Ngộ tôi..."
"Không kết nối được, tín hiệu liên lạc của chúng ta đã bị gây nhiễu!"
Vinh Long giật mạnh người bên cạnh, tự mình nhào tới trước bộ liên lạc vừa nhìn, màn hình đầy một màu đỏ báo lỗi, không biết từ khi nào đã bị Bùi Hành Ngộ phát tín hiệu gây nhiễu.
Hắn hiện giờ chỉ còn lại hai cơ giáp trung cấp sắp rơi và một cơ giáp hạng nặng tàn tạ, đường cùng rồi, trong kênh liên lạc gào lên, "Bùi Hành Ngộ!!!"
Bùi Hành Ngộ nghe thấy tiếng chửi rủa khản giọng của hắn, nhàn nhạt nói, "Toàn lực tiêu diệt."
Vinh Long nghe rõ ràng giọng nói lạnh lùng không mang một tia cảm xúc ấy, toàn thân bủn rủn ngã xuống đất, từ ô cửa trong suốt trước cơ giáp nhìn thấy những quả tên lửa như mưa sao băng đang ập về phía hắn.
Thua rồi.
Bùi Hành Ngộ từ trước đến nay đối với hải tặc chưa từng mềm lòng, tiêu diệt bọn chúng thậm chí không thèm chớp mắt, thản nhiên nhìn những cơ giáp kia trong biển lửa khổng lồ bị hủy diệt thành tro bụi, mảnh vỡ bắn tung tóe.
"Quay về Tử Vi Viên."
Bùi Hành Ngộ ra lệnh một tiếng, mọi người lập tức thở phào, ngay sau đó không biết ai đột nhiên bật khóc, không dám khóc lớn chỉ sụt sịt trong máy truyền tin thật lâu, chắc cảm thấy mất mặt nên bất ngờ "tách" một tiếng tắt luôn.
Chiến trường cách Tử Vi Viên không xa, chỉ qua một điểm nhảy, chẳng bao lâu liền trở về, những người từ cơ giáp bước xuống dìu nhau, một đám toàn thương binh.
Cận Nhiên còn chưa tỉnh, lúc Bùi Hành Ngộ đi vào thì Bộ Ngu đang đứng bên cạnh cởi bộ phòng hộ, thấy anh liền nói, "Ngất rồi."
"Ừ." Bùi Hành Ngộ đi đến bên Cận Nhiên giúp hắn cởi bộ đồ phòng hộ ra, một mùi bạch xạ hương nồng nặc phả tới, anh suýt chút nữa không đứng vững, chậm rãi mới vươn tay vạch cổ áo hắn ra phát hiện tuyến thể nóng rực, tuyến thể của hắn đã mất kiểm soát.
Bộ Ngu đứng bên cạnh hỏi anh, "Sao cậu về được?"
"Tôi đánh ngất vệ binh mà Liên Kính Phong để lại."
Bộ Ngu lập tức đứng thẳng người, nhìn anh thản nhiên nói mình đánh người mà hồn vía bay sạch, "Vậy cậu vốn đã mang tội chồng chất, giờ còn đánh ngất vệ binh vượt ngục bỏ trốn, tội lại chồng thêm tội rồi đó!"
"Không sao cả." Bùi Hành Ngộ đầu cũng không ngẩng, vạch cổ áo Cận Nhiên cúi đầu cắn vào tuyến thể của hắn, chậm rãi truyền pheromone omega của mình vào, giúp hắn điều chỉnh chức năng cơ thể bằng pheromone.
Bộ Ngu nhìn anh quỳ một gối bên cạnh Cận Nhiên, cụp mắt truyền pheromone cho cậu, bỗng nhiên chẳng nói nên lời, Cận Nhiên vì Bùi Hành Ngộ mà mạng cũng không cần, anh tất nhiên cũng như vậy.
"Được rồi, cậu chăm sóc cậu ấy đi, tôi đi xem mấy người kia."
"Bộ Ngu." Bùi Hành Ngộ gọi anh lại.
"Còn chuyện gì?"
"Tôi phải về Hoặc Nhĩ." Bùi Hành Ngộ chỉnh lại cổ áo cho Cận Nhiên, đứng dậy nhìn Bộ Ngu nói, "Cận Nhiên giao cho cậu chăm sóc, đừng nói với cậu ấy chuyện tôi đã về, đợi cậu ấy dưỡng thương xong rồi hãy nói."
Bộ Ngu nghi hoặc lại kinh ngạc, "Hả? Cậu về Hoặc Nhĩ làm gì?"
"Tôi chưa có bản lĩnh có thể cướp cơ giáp được canh giữ nghiêm ngặt của Liên bang, trên đường đến đây tôi gặp Tiêu Trì, đã đồng ý điều kiện của ông ta cứu các cậu xong sẽ về Hoặc Nhĩ chịu thẩm vấn, tôi không thể thất tín với người ta."
Bộ Ngu nhíu mày, "Nhưng cậu bây giờ trở về chính là chết chắc!"
"Ở lại Tử Vi Viên tôi cũng không sống nổi, bất kể Tiêu Trì vì lý do gì mà giúp Tử Vi Viên, tôi đã đồng ý với ông ấy thì không thể thất tín, hại ông ấy được."
Bộ Ngu tức giận mắng, "Cậu đúng là quá coi trọng lời hứa!"
Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu, nói, "Tiêu Trì có nhắc đến 'Kế hoạch Tinh Quan' và 'Kế hoạch Vọng Thiên', tôi nghi ngờ ông ấy biết rất nhiều thứ mà chúng ta không biết, còn vụ nổ của 'Thiên Kỷ' năm đó có lẽ cũng không đơn giản như vậy."
"Ý gì?"
Bùi Hành Ngộ đơn giản kể lại những gì Liên Kính Phong đã nói, không kịp nói nhiều lại tiếp, "Tử Vi Viên đợi Mạnh Như Tiền trở về thì hai người cùng nhau trông nom Cận Nhiên nhiều hơn, đừng để cậu ấy phát điên, thời điểm này đừng đến Hoặc Nhĩ tìm tôi, làm phiền cậu rồi."
Hốc mắt Bộ Ngu bỗng chốc cay xè, ngẩng đầu sang chỗ khác cố gắng kìm lại rất lâu mới không thất thố, Bùi Hành Ngộ người này lúc nào cũng sắp xếp chu toàn cho người khác, rồi một mình mạo hiểm.
"Bùi Hành Ngộ."
"Không cần khuyên tôi, tôi biết mình đang làm gì, cũng không phải tự ý tốt cho các cậu, chỉ có như vậy mới có thể giảm thiểu thương vong." Bùi Hành Ngộ bình tĩnh đáp.
Bộ Ngu lắc đầu, "Tôi cũng không phải khuyên cậu, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết sự thật."
Bùi Hành Ngộ hơi khựng lại, "Cậu nói đi."
Bộ Ngu kể lại những lời Cận Nhiên đã nói khi quyết tử không lùi, lại kể những lời hắn nói trước khi Bùi Hành Ngộ trở về, thở dài nói, "Cậu ta để tâm không chỉ đơn giản là con người cậu, cậu ta muốn cậu không mất đi bất cứ thứ gì, bao gồm cả tôn nghiêm và hậu thuẫn. Cậu giao Tử Vi Viên cho cậu ta, cậu ta thà chết cũng phải bảo vệ, vì chỉ có như vậy cậu mới có thể đối kháng với Liên bang."
Bùi Hành Ngộ nghe ngẩn người, quay đầu nhìn Cận Nhiên đang hôn mê, trong đầu bỗng hiện ra câu nói kia, "Tôi muốn anh mãi mãi kiêu ngạo, ngẩng đầu cúi đầu đối diện trời đất, không thẹn với lòng."
Hắn đã nói, cũng đã làm được.
Sống mũi Bùi Hành Ngộ cay cay, nhưng lại khẽ cười, "Ngốc quá."
Bộ Ngu thở dài, nói, "Thật ra tôi luôn cảm thấy Cận Nhiên không xứng với cậu, tính cách như chó điên đó không biết trước sau, đã điên lên thì cái gì cũng dám làm, lại không hiểu cậu rốt cuộc phải gánh vác bao nhiêu thứ, cậu ở bên cậu ta là bao dung nhường nhịn, để mặc cậu ta làm loạn."
Bùi Hành Ngộ nhíu mày vừa định nói thì bị Bộ Ngu ngắt lời, "Đừng vội, nghe tôi nói hết đã."
Bùi Hành Ngộ bèn không nói, chờ anh tiếp tục.
"Sau này tôi nhận ra, chỉ khi ở trước mặt Cận Nhiên cậu mới hơi để lộ sự mệt mỏi, mới có thể hơi buông lỏng giải tỏa một chút tính khí của mình, cậu cũng là người có tính tình, chỉ là kiềm nén mình, không cho phép bản thân bộc phát mà thôi."
Bùi Hành Ngộ nói, "Không nghiêm trọng như vậy đâu."
Bộ Ngu khẽ cười một tiếng không phản bác, lại nói, "Cậu gánh vác nhiều thứ như vậy, tôi và Mạnh Như Tiền đối với cậu mà nói chỉ là trợ lực, còn Cận Nhiên lại là người thắp sáng ngọn lửa trong tim cậu. Cái vẻ làm loạn của cậu ta chính là làm những điều mà cậu không thể làm, tất cả những ẩn nhẫn, ủy khuất của cậu, cậu ta đều một tay đòi lại cho cậu, lấy thân mình làm lưỡi dao, quyết tử không lùi."
Bộ Ngu dừng lại ở đó, vỗ vai anh rồi xuống tàu.
Bùi Hành Ngộ đứng tại chỗ nhìn Cận Nhiên thật lâu, lại đi về ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, nâng khuôn mặt hắn lên khẽ nói, "Ngay cả Bộ Ngu mà cậu cũng làm cảm động, sau này tôi còn làm sao có thể không cần cậu nữa."
Cận Nhiên không hề hay biết, Bùi Hành Ngộ khẽ thở dài, thu ánh mắt lại rồi cúi đầu hôn lên môi hắn.
"Đồ ngốc."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 84: Trả một nụ hôn
10.0/10 từ 44 lượt.
