Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 83: Con dâu


"Chuyện này ông đi mà hỏi Cận Bộ trưởng ấy, đó là con dâu của ông ta."


***


"Anh nói cái gì?" Liên Tinh Phong kinh hãi đứng chôn chân tại chỗ, trừng mắt nhìn Cận Thiệu Nguyên thật lâu.


"Tôi nói anh chính là đồ con lươn già."


Liên Kính Phong chẳng còn tâm trí mà cãi lại, ông ta nói Bùi Hành Ngộ là vợ của con trai ông ta sao? Ý gì? Cận Nhiên và Bùi Hành Ngộ đã kết hôn rồi sao?


Chẳng trách Bùi Hành Ngộ lại giao quyền chỉ huy Tử Vi Viên cho một người vô danh tiểu tốt như Cận Nhiên! Hóa ra họ đã kết hôn từ lâu, vậy lúc Cận Nhiên đến tìm hắn để giao dịch lên đó, còn nói giúp hắn trừ khử Bùi Hành Ngộ... hóa ra hắn bị lừa sao?


Nếu giao dịch này bị lộ, trách nhiệm sẽ đổ hết lên đầu hắn, Cận Nhiên, cái thằng trời đánh!


"Khốn kiếp!" Liên Kính Phong tức đến mặt tái xanh, bật mở bộ đàm bắt đầu tìm tín hiệu, Bùi Hành Ngộ một khi chạy thoát chắc chắn sẽ kể hết mọi chuyện cho Cận Nhiên, dù không có chứng cứ, nhưng nhỡ đâu thật sự khiến anh nhớ ra thì xong đời.


Cận Thiệu Nguyên thong thả nói phía sau, "Ồ, cuống dữ ha."


Liên Kính Phong chẳng buồn để ý đến ông, chỉ vào cửa quát, "Tôi đang phải xử lý công việc, anh có thể cút ra ngoài không?"


Cận Thiệu Nguyên chẳng những không đi, ngược lại còn ngồi luôn lên mép bàn làm việc của hắn, "Không được, Bùi Hành Ngộ chạy thoát là chuyện lớn, chúng ta phải họp bàn xem làm sao bắt cậu ta về."


Ông còn ở đây thì Liên Kính Phong chẳng thể nào liên lạc với Tả Phục, hắn đành đứng dậy định đến phòng làm việc khác, kết quả lại bị Cận Thiệu Nguyên chặn đường không cho đi.


"Họp cái gì? Chờ họp xong thì Bùi Hành Ngộ đã về tới Tử Vi Viên rồi, bắt cái rắm! Anh có tránh ra không?" Liên Kính Phong tức đến cực điểm, rút súng bên hông chĩa thẳng vào giữa trán Cận Thiệu Nguyên.


Cận Thiệu Nguyên cười khẩy, "Có gan thì bắn thẳng một phát, tay đừng có run."


"Bắn cái gì mà bắn! Hiện tại còn chưa đủ loạn chắc!" Giọng nói của Chu Hoài Mậu bỗng chen vào, mang theo sự lạnh lùng nghiêm khắc, quét mắt lạnh băng nhìn hai người, "Hai người đến nói cho tôi nghe, Bùi Hành Ngộ vì sao lại là một omega?!"



Liên Kính Phong thu súng về, cười khẩy, "Chuyện này ông đi mà hỏi Cận Bộ trưởng ấy, đó là con dâu của ông ta."


**


Bùi Hành Ngộ điều khiển khoang thả dù với tốc độ nhanh nhất lao về phía điểm nhảy chuyển tiếp, không hề gặp phải tấn công, nhưng anh không thể vì thế mà thả lỏng, Liên bang trong vòng ba đến năm phút chắc chắn sẽ phát hiện anh đã trốn, tốc độ của chiến hạm nhanh hơn khoang thả dù quá nhiều, một khi bị khóa đạn đạo thì anh chạy không thoát.


Nếu người đuổi theo là phe của Liên Kín Phong, rất có thể bọn họ sẽ bắn hạ anh tại chỗ, anh chẳng những không cứu được Cận Nhiên mà còn bỏ mạng.


Bùi Hành Ngộ không dám thả lỏng chút nào, ánh mắt khóa chặt tuyến đường phía trước, tai cũng chú ý từng tiếng báo động trong khoang, đột nhiên một tiếng cảnh báo chói tai vang lên, tim anh lập tức trĩu xuống.


Khoang thả dù đã bị khóa đạn đạo.


Đúng lúc này, bộ đàm của Bùi Hành Ngộ cũng vang lên, anh chẳng kịp nhận, lập tức điều khiển khoang thả dù đột ngột đổi hướng, phán đoán tránh đi, vòng qua một vùng tinh vân nhỏ để ẩn nấp, mồ hôi trên trán tụ thành dòng chảy theo thái dương xuống cũng chẳng có tay mà lau.


Bộ đàm vẫn không ngừng báo có tín hiệu kết nối, anh cúi đầu liếc qua, là Tiêu Trì!


Bùi Hành Ngộ nhanh chóng ấn nhận, "Tiêu Bộ trưởng."


"Cái khoang thả dù của cậu không vượt qua nổi hai lần nhảy chuyển tiếp là sẽ rã nát, phía sau còn bao nhiêu người đang đuổi, cậu nghĩ mình chạy thoát nổi không?"


Bùi Hành Ngộ lạnh nhạt đáp, "Không chạy ."


"Hử?"


"Bộ trưởng muốn uống trà tán gẫu, xin thứ cho tôi không bồi tiếp."


"Khoan đã." Tiêu Trì biết anh sắp cắt tín hiệu, vội nói, "Sao cậu nóng tính thế, tôi không phải tìm cậu để tán gẫu."


"Truy sát thì ra tay đi."


"Tôi cũng không phải đến truy sát cậu, tôi là đến cứu cậu, nhưng tôi có một điều kiện." Tiêu Trì chậm rãi uống một ngụm trà, chậc lưỡi nói hơi đắng.



"Có gì nói thẳng, tôi không có thời gian nói chuyện phiếm."


"Tôi cho cậu một cơ giáp cỡ trung để quay về chi viện Tử Vi Viên, nhưng sau khi cứu xong người cậu phải lập tức trở về Liên bang chịu thẩm vấn, đừng khai tôi ra."


Yêu cầu này xem như hợp lý.


Bùi Hành Ngộ hỏi ngược lại, "Tôi làm sao biết được ngài đang giúp tôi chứ không phải mượn cớ để bắt tôi?"


Tiêu Trì khẽ cười, "Cậu chỉ có thể tin tôi, khoang thả dù của cậu không có bất kỳ khả năng phòng thủ và phản kích nào, nếu tôi muốn giết cậu thì dễ như trở bàn tay, hà tất phải tốn công nói nhiều? Tôi nói dài dòng thêm là để tìm cớ uống thêm vài tách trà chắc?"


Bùi Hành Ngộ nói, "Ngài không sợ tôi một đi không trở lại, rồi nói là ngài đã cứu tôi đi sao?"


Tiêu Trì dừng một chút, cười nói, "Tôi đánh cược là cậu sẽ không, hơn nữa tôi biết cậu đang điều tra 'Kế hoạch Tinh Quan', kế hoạch đó chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi, đằng sau nó còn có 'Kế hoạch Vọng Thiên' mới thật sự là âm mưu làm rung chuyển Hoắc Nhĩ. Giữ được Tử Vi Viên thì mới giữ được cậu, mà cậu chính là..."


Nói đến đây, giọng Tiêu Trì đột nhiên nhiễu một nhịp, tín hiệu trong khoang thả dù cũng chập chờn.


Tiêu Trì, "Nếu cậu không tin, cậu cứ việc ngồi trong khoang thả dù của mình mà đi tìm Cận Nhiên, tôi tin cậu chẳng bao giờ đến được chỗ cậu ta đâu. Giờ người gặp nguy hiểm không phải cậu, tôi đến giúp cậu chính là tự treo nguy cơ đối đầu với Liên bang  ngay trên trán, nếu cậu không quay lại thì tôi tiêu đời đấy."


Bùi Hành Ngộ hỏi lại, "Ngài muốn tôi giúp ngài làm gì?"


Tiêu Trì im lặng thật lâu, giọng xa như ở chân trời, "Tôi muốn biết Vi Nghênh Hàn có thật sự phản bội không, sự thật năm đó có đúng như những gì tôi biết không, cậu có thể giúp tôi làm được chứ?"


Bùi Hành Ngộ nói, "Tôi không thể đảm bảo."


Tiêu Trì nói, "Tôi tin cậu có thể, tôi mở cửa cho cậu, cậu quyết định xong thì qua đây, tôi cho cậu mười giây suy nghĩ, mười, chín, tám..."


Khoang thả dù đã gần như không trụ nổi nữa, Bùi Hành Ngộ muốn quay về Tử Vi Viên cứu người thì chỉ có thể chọn tin, hơn nữa chuyện của Vi Nghênh Hàn vốn dĩ anh cũng phải điều tra, bất kể địch hay bạn, đã cùng hướng thì hợp tác cũng không sao.


"Được, tôi đồng ý với ngài, cứu xong người tôi sẽ lập tức quay về Liên bang."


**



Cận Nhiên nổi trận lôi đình một hồi, trong kênh liên lạc bỗng lặng ngắt như tờ, chẳng ai dám lại nhắc chuyện đầu hàng, sợ thật sự bị hắn bắn thẳng một phát.


Người này là một kẻ điên, với cái khí thế vừa rồi thì ai dám chắc hắn sẽ không thật sự giết họ.


Dù sao cũng là chết, liều thôi!


Cận Nhiên nuốt xuống một ngụm máu đang cuộn lên, lạnh giọng ra từng mệnh lệnh, cố tưởng tượng nếu là Bùi Hành Ngộ lúc này sẽ làm gì, anh nhất định sẽ giữ được Tử Vi Viên mà không tổn thất nhiều người đến thế.


Trên chiến trường không có thắng thua, thua chính là chết, nói nhiều cũng vô ích, hắn áy náy vì những người đã chiến tử.


Bên phía Vinh Long, loại vũ khí kia hắn chưa từng tiếp xúc, căn bản không có cách nào đối phó, chỉ có thể lẩn tránh khắp nơi tìm cơ hội phản công, tình thế gian nan tột cùng.


"Bộ Ngu, tính ra chưa?"


Bộ Ngu điên cuồng tính toán trên màn hình, giọng cũng dồn dập, "Vũ khí của bọn họ hẳn là một loại vũ khí mới, hệ thống phản đạn không có nguồn tín hiệu nên không thể đánh chặn, nhưng loại vũ khí này có lẽ còn chưa hoàn thiện, tần suất bắn cũng không đủ cao, có một khoảng thời gian nạp đạn nhất định."


Cận Nhiên nhíu mày hỏi, "So tốc độ với bọn họ?"


Bộ Ngu gật đầu, "Cũng chỉ là một cách, nhưng tốc độ tên lửa không nhanh bằng nó, hơn nữa bây giờ chúng ta đã tổn thất rất thảm, cậu cũng bị thương rồi, nếu cơ giáp tăng công suất đẩy lên nữa cậu sẽ không chịu nổi đâu."


"Có cách là được." Cận Nhiên vừa nói vừa định điều chỉnh công suất đẩy, lập tức bị Bộ Ngu ấn tay lại, "Cậu điên rồi!"


"Không điên."


Mắt Bộ Ngu cũng muốn đỏ hoe, chết nhiều người như vậy anh cũng không chịu nổi, gào lên, "Cậu đây là đang lấy mạng mình đặt cược, xác suất thắng cũng chưa chắc cao, cậu không muốn sống nữa sao?!"


Cận Nhiên rút tay ra, một phát đẩy công suất đẩy lên mức bốn, tay lập tức run lên, dù dùng hết sức cũng không cách nào khống chế được sự run rẩy đó, máu ở khóe miệng chảy càng lúc càng nhiều, đến cả cơ thể cũng bắt đầu lảo đảo.


"Cận Nhiên!" Bộ Ngu túm lấy tay hắn định giảm công suất, lại bị hắn hất ra, đôi con ngươi vốn màu xám bạc gần như đỏ ngầu, tựa dã thú trầm giọng gầm lên, "Tôi nói là không sao!"


Ngay cả Bộ Ngu cũng bị hắn dọa sững người.



Cận Nhiên th* d*c mấy hơi, thành công kéo được hỏa lực đi chỗ khác, cất giọng quả quyết trong kênh liên lạc, "Lạc Tân Dương, Hứa Tử Minh, Tống Tư Thâm, nhanh! Toàn lực tấn công!"


Chưa dứt lời, mấy người đã lập tức điều chỉnh đạn đạo tấn công về phía Vinh Long, Cận Nhiên gắng gượng điều khiển cơ giáp lộn nhào tránh né, biến cỗ cơ giáp nặng nề thành linh hoạt như bướm.


"Bùi Hành Ngộ đã giao Tử Vi Viên cho tôi, tôi nhất định phải giữ được, không chỉ là vì một lời hứa này." Cận Nhiên nuốt một ngụm máu, nghỉ vài giây rồi lại nói, "Nếu Tử Vi Viên mất, tôi thậm chí còn chẳng có tư cách đi cứu anh ấy, Tử Vi Viên là thứ anh ấy coi trọng nhất, cũng là chỗ dựa để chống lại Liên bang, nếu nó bị diệt thì anh ấy sẽ chẳng còn gì nữa."


Bộ Ngu ngây người nhìn Cận Nhiên, anh vốn tưởng Cận Nhiên liều chết chiến đầu không lùi chỉ vì để ý lời của Bùi Hành Ngộ, hoặc vì tính tình nóng nảy không muốn chịu thua.


Không ngờ những gì hắn để tâm đều là về Bùi Hành Ngộ, bao gồm cả tôn nghiêm và chỗ dựa, những thứ thuộc về Bùi Hành Ngộ, hắn không cho phép mất đi một thứ nào.


Hắn còn chưa kịp nghe thấy câu trả lời của đồng đội thì đã cảm giác cơ giáp bị va chạm dữ dội, mắt tối sầm lại, tay lập tức buông lỏng, hắn rốt cuộc vẫn không giữ nổi Tử Vi Viên.


Khoảnh khắc đó, Cận Nhiên cảm giác như có một bàn tay mạnh mẽ kéo hắn xuống, nặng nề...


Cảm giác mất trọng lực lập tức bao trùm lấy hắn, ý thức như sợi dây đàn căng đột ngột đứt phựt, dù cố thế nào cũng không tụ lại nổi, thể lực của hắn đã chống đỡ đến cực hạn.


Cơ giáp mất kiểm soát lao thẳng xuống, một luồng sáng đỏ rực quét ngang qua đầu, Bộ Ngu giật mình, vội kéo mạnh cần điều khiển tránh thoát trong gang tấc, nhưng cú né này lại kéo giãn khoảng cách với những người khác, không còn che chắn được nữa!


Tim Bộ Ngu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lần đầu tiên anh cảm nhận cái chết kề sát ngay trong gang tấc như vậy, trong kênh liên lạc tiếng mọi người dồn dập vang lên, "Các anh sao rồi? Sao cơ giáp đột nhiên lệch hướng thế?!"


Cận Nhiên không đáp, giọng Bộ Ngu gấp gáp cuống quýt, "Tiếp tục tấn công như vừa nãy! Chỉ cần hạ được chiếc cơ giáp hạng nặng đó là còn cơ hội!"


Vừa dứt câu, tất cả đều hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhất loạt im lặng.


Rõ ràng Vinh Long cũng biết, hắn bật cười khoái trá qua loa phóng thanh, "Chỉ huy của Tử Vi Viên không còn, Bùi Hành Ngộ giờ cũng chẳng thể tự lo nổi thân mình, chỉ dựa vào mấy đứa nhãi ranh các người còn đòi đấu với tôi? Tôi khuyên tốt nhất nên ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc mà đầu hàng, theo tôi làm hải tặc không gian chẳng phải thoải mái hơn sao?"


"...Ai nói tôi không lo nổi thân mình?"


Một giọng nói bất chợt chen vào, mang theo sự lạnh lùng sắt đá, nhưng với mọi người của Tử Vi Viên lại chẳng khác nào âm thanh cõi sống vọng tới.


Tất cả ánh mắt đồng loạt hướng về phía đông, chỉ thấy một cỗ cơ giáp cỡ trung lao ra từ tinh vân, như một vị cứu tinh giáng lâm giữa hư không.


"Tư lệnh!"


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 83: Con dâu
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...