Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 82: Cứu chồng


Bùi Hành Ngộ: "Cận Nhiên, hứa với tôi nhất định phải trụ vững đến khi tôi tới."


***


Bùi Hành Ngộ nhìn thấy vết máu nơi khóe môi và gương mặt trắng bệch của Cận Nhiên, tim như bị ai bóp nghẹt, anh bật dậy, ánh mắt gắt gao dõi theo hắn, hơi thở rối loạn hẳn lên, bàn tay chống lên mép bàn cũng run bần bật.


Cận Nhiên tiện tay lau vết máu, giọng vừa trầm vừa lạnh, "Chung Quản, Tần Húc, Triệu Phi Dương, Lâm Mãnh đã tử trận ngay trước mặt các người, các người còn mở miệng nói đầu hàng? Mấy người thử sờ lại lương tâm mình rồi nói lại hai chữ này xem, giẫm lên mạng của họ mà đầu hàng à?"


Mọi người không ai lên tiếng, hình ảnh ảo của Cận Nhiên trên màn hình vì nhiễu sóng mà tiếng nói và hình ảnh đều hơi đứt quãng, đôi lông mày nhíu chặt và ánh mắt lạnh lẽo cũng nhìn không rõ, nhưng sát khí quanh người lại như thể hóa thành hình.


Trong kênh liên lạc im lặng đến mức không ai dám thốt ra chữ đầu hàng nữa.


Giọng Cận Nhiên hơi run, cái chết của đồng đội chẳng phải không khiến hắn chấn động, trong số họ hắn quen nhất là Chung Quản, một người ồn ào như vậy mà nói mất là mất, không kịp để lại một câu, khiến người ta không sao phản ứng nổi.


Giờ phút này hắn chỉ đang cố ép bản thân giữ bình tĩnh.


"Trên chiến trường không có thắng thua, thua là chết, các người tưởng đầu hàng sẽ có kết cục tốt đẹp gì sao? Trận này, dù chỉ còn người cuối cùng cũng phải bảo vệ cho bằng được Tử Vi Viên, quyết tử không lùi!"


Mắt Bùi Hành Ngộ đỏ lên, khoảnh khắc này anh nhìn thấy sự kiên cường và lời hứa hẹn của người này, Tử Vi Viên mà mình để lại, thực sự đã được hắn gánh vác.


Cận Nhiên bị thương đến mức này, tình trạng của những người khác chắc chắn còn thảm hơn, Chung Quản cùng mấy người đã tử trận, hắn vẫn nói quyết tử không lùi, chắc hẳn là vì chiến hạm bị tổn hại nặng nề, nguồn năng lượng dự phòng cũng sắp cạn.


Thực lực của Vinh Long thế nào anh biết rõ, Cận Nhiên tuy điên nhưng chưa từng liều lĩnh hồ đồ trên chiến trường, trận này không đáng phải bi thảm đến vậy.


Bùi Hành Ngộ lập tức phân tích khả năng có thể, ánh mắt bỗng lướt qua một vệt sáng đỏ trong hình ảnh ảo, giống như một dải lửa có đuôi phượng quét qua, tim anh thắt lại.


Đó chẳng phải là thứ vật chất từng xông vào Tử Vi Viên rồi biến mất không dấu vết ngay lần Cận Nhiên mới lên chiến hạm sao!


Mạnh Như Tiền khi đó còn nói nó cộng hưởng với cỗ cơ giáp cổ mà Liên Kính Phong gửi đến, đây là loại vũ khí mới sao? Thảo nào phải vòng vo mượn danh Liên bang, vô cớ gửi một cơ giáp cổ đến Tử Vi Viên.


Tiếp tục thế này, nhất định Cận Nhiên và mọi người sẽ toàn quân bị diệt!



Không được, anh phải rời khỏi đây!


Bùi Hành Ngộ đứng phắt dậy định ra ngoài, tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì bị tiếng báo động chói tai kéo lại ý thức, trong phòng này có một robot giám sát, không thể ra ngoài được.


"Đừng mơ mở cửa, anh không thể rời khỏi đây." Robot lạnh lùng nhắc nhở.


Bùi Hành Ngộ không buồn để ý, nhưng nhìn nó lại bất chợt nghĩ ra điều gì, bước đến trước mặt quan sát từ trên xuống dưới một lượt, rồi móc từ túi ra một viên đạn nút áo nhét vào miệng nó.


"Phát ra tiếng tôi sẽ cho nổ tung cậu."


Robot lập tức sững người, theo phản xạ bắt đầu quét năng lực viên đạn nút áo trong miệng, liền choáng váng, há miệng không dám động đậy.


Bùi Hành Ngộ mặt mày như băng, không biết từ đâu rút ra một sợi thép nhỏ, dứt khoát c*m v** khe sau cổ robot, ngón tay xoay mạnh vài vòng, robot phát ra tiếng "ting" một cái, các con số lập tức nhấp nháy điên loạn, dữ liệu loạn hết cả lên.


Lần trước Cận Nhiên còn cầm viên đạn nút áo này định nổ Độc Uyên, bị anh tịch thu, tiện tay bỏ vào túi, may mà vẫn còn.


Bùi Hành Ngộ tháo xong không dừng lại giây nào, lập tức bước đến cửa, anh vừa vô hiệu hóa robot, chắc chắn sẽ có người đến kiểm tra trục trặc ngay, từ đây đến kho vũ khí còn một quãng, anh chỉ có ba phút mới nắm được một cơ hội.


"Robot giám sát hỏng rồi, cậu qua đây kiểm tra đi." Bùi Hành Ngộ đứng sau cánh cửa nói.


Vệ binh vừa nghe liền lập tức mở cửa bước vào, bị Bùi Hành Ngộ đánh mạnh một cú vào gáy, lập tức ngất lịm.


Bùi Hành Ngộ dứt khoát cởi áo khoác quân phục của mình đổi lấy bộ đồ trên người vệ binh, sau đó rút sợi thép ở khe nối của robot giám sát ra, đóng cửa lại trước khi nó kịp khôi phục bình thường.


Ngườix kiểm tra sự cố chạy đến, trầm giọng hỏi, "Có chuyện gì vậy?"


Bùi Hành Ngộ cúi thấp vành mũ, giọng khàn khàn như e sợ đáp, "Bùi Hành Ngộ định bỏ trốn, nhưng bị robot chặn lại, trút giận lên robot, tôi đã khống chế đánh ngất rồi."


Vệ binh nhìn qua tấm kính trên cửa thấy "Bùi Hành Ngộ" nằm gục trên bàn bất tỉnh, liền thở phào, "Canh chừng cho cẩn thận, hắn là trọng phạm đấy, hắn nổi loạn thì đừng mở cửa, coi chừng hắn chạy thoát."


"Rõ."


Đám vệ binh rời đi, Bùi Hành Ngộ thở phào, đảo mắt nhìn quanh hành lang không có ai, nhanh chóng chạy về phía kho vũ khí, gọn gàng vượt qua tường chắn để rút ngắn một đoạn đường.



Kho vũ khí canh phòng nghiêm ngặt, cần nhiều thủ tục mới lấy được chiến hạm, còn khoang thả dù bên cạnh bộ phận truyền tin thì dễ dàng hơn. Bùi Hành Ngộ cúi thấp vành mũ, giọng khàn khàn nói, "Bộ trưởng Liên lệnh cho tôi thực hiện nhiệm vụ, cần một khoang thả dù."


Vệ binh quét mắt nhìn từ trên xuống dưới, "Sao trông lạ thế?"


Bùi Hành Ngộ đáp, "Thưa ngài, tôi thuộc Quân đoàn 11, lần này theo Bộ trưởng lên Tử Vi Viên bắt Bùi Hành Ngộ."


Vệ binh nghe xong liền hứng thú, thần thần bí bí hỏi, "Anh gặp hắn rồi à?"


Bùi Hành Ngộ gật đầu.


"Nghe nói hắn đẹp trai lắm, còn đẹp hơn cả omega, giờ lại có tin đồn hắn chính là omega, thật thật giả giả chẳng biết thế nào. Anh gặp rồi, có đúng đẹp vậy không? Còn nghe nói hắn người thì lạnh lùng cứng rắn, sao lại dễ bắt thế?"


Vệ binh lải nhải hỏi, Bùi Hành Ngộ không còn kiên nhẫn, "Thưa ngài, đăng ký xong chưa, tôi có thể lấy khoang thả dù được không?"


Vệ binh mất hứng, phất tay, "Lấy đi lấy đi, ba tiếng phải mang về đấy."


Bùi Hành Ngộ ngồi vào khoang thả dù, cởi mũ ném sang một bên, khởi động rời đi, động tác nhanh đến mức vệ binh không kịp phản ứng, chỉ lẩm bẩm, "Gấp đi đầu thai đấy à."


Bùi Hành Ngộ kiểm tra khoang thả dù này, lông mày cau chặt không hề buông lỏng, tim luôn treo lơ lửng, hận không thể giây tiếp theo đã quay về Tử Vi Viên.


Nếu sớm biết nguy hiểm như vậy, dù có kháng mệnh anh cũng không để Tử Vi Viên lại cho Cận Nhiên!


Quá chậm, Bùi Hành Ngộ nắm chặt cần điều khiển đầy lo âu, nếu là khoang trong kho vũ khí có thể du hành tốc độ cong thì đã có thể bay siêu quang, nhưng giờ anh cũng không có điều kiện tạo ra biến dạng, không thể dùng phản vật chất để kích hoạt động cơ tốc độ cong dựng trường cong nhân tạo.


Cận Nhiên, hứa với tôi nhất định phải cầm cự đến khi tôi về.


Bùi Hành Ngộ trong lòng liên tục cầu nguyện, anh không tin thần cũng chẳng tin mệnh, nhưng khoảnh khắc này anh vô cùng hy vọng trong vũ trụ bao la có chư thiên thần Phật nghe thấy lời cầu nguyện này.


Cận Nhiên, tôi không muốn cậu vì tôi mà đi vào chỗ chết, tôi muốn cậu sống.


Chúng ta đều phải sống.


**



Hắn bật dậy, không buồn để ý đến cái cổ đau, lảo đảo mở cửa chạy đi báo cho Liên Kính Phong.


Đúng lúc ấy Cận Thiệu Nguyên vừa tới, nhìn vệ binh mặt trắng bệch lao ra gọi Liên Kính Phong, liền túm lấy cánh tay hắn, "Làm cái gì đấy, định lao vào tôi à, Liên Kính Phong chết rồi chắc?"


Vệ binh bị câu nói đó dọa cho run một cái, lập tức co cổ, "Bộ... bộ trưởng, có có có chuyện lớn, chạy... người chạy mất rồi!"


"Thở cho đều rồi nói, nghe mà bực mình." Cận Thiệu Nguyên đi trước, vệ binh theo sau, lắp bắp, "Bùi Tư lệnh bị giam trong phòng biệt giam, Liên Bộ trưởng bảo tôi canh, tôi... tôi để mất người rồi."


Cận Thiệu Nguyên dừng bước, vệ binh lại đâm vào lưng ông một cái, hoảng sợ vội vàng lùi lại, "Xin... xin lỗi!"


"Bùi Hành Ngộ chạy rồi?" Cận Thiệu Nguyên quay đầu hỏi hắn.


Vệ binh run rẩy gật đầu, "Vâng."


Cận Thiệu Nguyên bật cười ha ha, "Liên Kính Phong cái con lươn già này xem ra lại uổng công một phen, đi, xem hắn thế nào." Vừa cười vừa bước về phía văn phòng của Liên Kính Phong.


Phó quan ngạc nhiên hỏi, "Hả? Ngài đi làm gì?"


Giọng Cận Thiệu Nguyên vang như sấm, "Đi xem hắn có tức chết không."


Vệ binh mồ hôi lạnh tuôn ra, lưng ướt đẫm dính chặt vào người, hồn vía như rớt một nửa treo lủng lẳng ở thắt lưng, Liên Bộ trưởng chắc chắn sẽ không tha cho hắn.


Phó quan đi bên cạnh Cận Thiệu Nguyên, nghe ông hạ thấp giọng nói, "Bùi Hành Ngộ trốn ra chắc chắn là quay về Tử Vi Viên, Cận Nhiên có khi đang gặp nguy hiểm, giờ Bùi Hành Ngộ chắc không kiếm nổi chiến hạm, tám phần là lừa được cái khoang thả dù, thứ đó thì như giấy vụn, chưa biết có về tới Tử Vi Viên nổi không, một đám cứ tranh nhau lao vào chỗ chết, chẳng ai làm người ta yên tâm."


Phó quan liên tục phụ họa, "Vâng vâng."


"Chúng là ba hay tôi là ba, hai thằng nhóc chết tiệt, thằng nào cũng hỏng cả."


Phó quan lại vội vàng, "Vâng vâng vâng."


Cận Thiệu Nguyên mắng đủ rồi, lại nói, "Cậu lát nữa tìm cách đi trước, cho người sang đó hỗ trợ bọn họ, Bùi Hành Ngộ vừa chạy là liên bang chắc chắn nhốn nháo, ta phải ở đây cầm chừng, nếu không Bùi Hành Ngộ chưa kịp vượt nhảy đã bị áp giải về rồi."


"Rõ, Bộ trưởng." Phó quan đáp, nghĩ một lát lại hỏi, "Nhưng xuất binh cần lệnh của Thống soái, tự tiện xuất binh chẳng phải cho bọn họ cái cớ sao? Lúc này còn dính tới Bùi Tư lệnh có ổn không?"



Cận Thiệu Nguyên lập tức dừng bước, "Nói cái mẹ gì thế hả, ta cứu con trai mình còn phải xin phép người khác à? Ta coi hắn là Thống soái nên mới cho hắn ba phần thể diện, nếu không hắn là cái rắm gì, mau đi."


Phó quan bị ông trừng mắt liền chạy cụp đuôi đi luôn, vừa đi vừa lẩm bẩm: Ngài không thả rắm thì ngài có lớn được thế này không? Bị nghẹn chết rồi.


Cận Thiệu Nguyên liếc vệ binh một cái, "Cậu đi sau ấp trứng đấy à, trẻ như vậy mà đi cứ lề mề như gà mái, đi nhanh lên."


Vệ binh lau mồ hôi đuổi theo, giây tiếp theo lại bị giọng như sấm của ông dọa đến toát mồ hôi lạnh.


"Liên Kính Phong, trốn trong đó đẻ con hay là đang nghĩ cách hại người thế." Cận Thiệu Nguyên một cước đá tung cửa, thấy Liên Kính Phong đang ngồi ở bàn làm việc liền chửi cho không kịp vuốt mặt, "Đồ lươn già đầu óc để cho chó gặm rồi à? Con trai bảo bối của lão tử vẫn còn đang ở Tử Vi Viên, anh định làm gì thế hả?!"


Liên Kính Phong xưa nay chẳng ưa gì dây dưa với Cận Thiệu Nguyên, không phải vì ông đáng sợ, mà là quá khó đối phó, dầu muối không vào cũng chẳng sợ gây họa.


"Anh lại phát điên gì nữa, bắt Bùi Hành Ngộ là lệnh của Thống soái, anh tức thì đi mà xả với ông ta, hơn nữa con trai anh giờ đâu phải một tên phó quan tép riu nữa, người ta bây giờ là Tư lệnh rồi." Liên Kính Phong cười lạnh châm chọc, hừ một tiếng.


Cận Thiệu Nguyên chỉ sững một giây, lập tức nhớ ra Cận Nhiên từng nói Bùi Hành Ngộ trước khi đi đã giao Tử Vi Viên cho hắn, cứ tưởng là trách nhiệm, không ngờ ngay cả quyền lực Tư lệnh cũng giao luôn.


"Giỏi lắm, là con trai tôi, nghe đã thấy có tiền đồ hơn người, mới lên tổ chức chưa bao lâu đã làm Tư lệnh rồi."


Liên Kính Phong khinh miệt, "Không biết xấu hổ lại còn lấy làm vinh, anh còn đắc ý à? Chẳng mấy chốc anh sẽ mất con thôi, chuẩn bị nhặt chip về đi."


"Có cái rắm, bớt đứng đây nguyền rủa con trai tôi, tôi còn chưa tính sổ với anh thì thôi." Cận Thiệu Nguyên bước lên trước, thẳng thừng ngồi xuống ghế của Liên Kính Phong, liếc hắn một cái, "Anh biết Bùi Hành Ngộ là omega từ đâu? Đừng có chối, tôi biết chính anh là người đã mật báo cho Thống soái."


"Không liên quan đến anh."


Cận Thiệu Nguyên cầm một cây bút, gõ gõ lên bàn, cười khẩy nhìn Liên Kính Phong, "Bớt giả vờ thanh cao đi, trong bụng anh có mấy trò mèo tôi biết rõ mười mươi, anh với Tả Phục lén lút dây dưa toan tính cái gì tưởng tôi còn không biết à? Tôi khuyên anh mau thẳng thắn khai ra, nếu không tôi cho anh chết trước mặt Cận Nhiên."


Liên Kính Phong giận dữ, "Anh dám đe dọa tôi? Anh là Bộ trưởng Tác chiến tôi cũng vậy, chúng ta ngang hàng nhau, anh tưởng mình dễ động tới tôi hay sao!"


"Anh cứ xem thử tôi có động được không." Cận Thiệu Nguyên đứng dậy, không thèm đôi co nữa mà quay người bước ra ngoài, Liên Kính Phong ở sau gọi với theo, "Anh bảo vệ Cận Nhiên thì được."


Cận Thiệu Nguyên quay đầu, "Bùi Hành Ngộ tôi cũng phải bảo vệ."


Liên Kính Phong nhíu mày, nén giận, "Không thể! Cận Nhiên là con anh tôi nể mặt, nhưng Bùi Hành Ngộ ngươi dựa vào cái gì cũng muốn bảo vệ!"


"Dựa vào cái gì à? Dựa vào việc nó là vợ của con trai tôi."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 82: Cứu chồng
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...