Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 81: Sự thật


"Có chết thì cũng phải chết ngoài chiến trường cho tôi!"


***


Tống Tư Thâm khẽ nói, "Xin lỗi."


"Đánh xong rồi thì tự kiểm điểm, loại bỏ lá chắn lệch hướng, tìm điểm mù của tia dẫn sét, canh đúng tọa độ, dùng chùm hạt năng lượng phối hợp với Lạc Tân Dương." Cận Nhiên ra lệnh không chút nương tay.


"Rõ!" – Tống Tư Thâm đáp.


Lạc Tân Dương thì im lặng lạ thường, cẩn thận né tránh những mảnh vụn nổ đang ập thẳng về phía mình, phối hợp cùng thao tác của Tống Tư Thâm phóng ra hàng loạt pháo pha và pháo laser về phía phe của Vinh Long, vụ nổ lóe sáng trắng xóa cả không gian.


Cận Nhiên cũng không nhàn rỗi, trong lúc chỉ huy đồng thời tự điều khiển cơ giáp, liên tiếp phóng ra tên lửa laser không gian, từng phát đều nhắm thẳng vào bộ đẩy của cơ giáp hạng nặng của Vinh Long, cực kỳ chính xác.


Bọn họ không có nhiều hy vọng thắng, mỗi một đợt công kích đều là đánh cược bằng mạng sống.


Hoắc Tử Minh đang ở gần, lập tức điều hướng cơ giáp, giả vờ xông lên rồi bất ngờ tăng tốc vòng về phía đông, Cận Nhiên nhanh chóng phối hợp b*n r* ba quả pháo pha, cỗ máy khổng lồ của kẻ địch lập tức rung lên hai nhịp dữ dội.


"Chung Quản, yểm hộ Hoắc Tử Minh!"


Tim Chung Quản luôn căng như dây đàn, vừa nghe Cận Nhiên gọi tên thì giật mình bật tỉnh, phản ứng nhanh nhẹn hơn hẳn, lập tức điều khiển cơ giáp b*n r* hai quả pháo laser về phía sau Hoắc Tử Minh, ngay sau đó phát hiện cơ giáp của mình bị khóa mục tiêu.


Chỉ một giây sau, cậu cảm thấy cơ giáp rung lên dữ dội, chỉ số hư hại của bộ đẩy nhảy vọt lên nhanh chóng.


Cận Nhiên vừa ước lượng năng lượng vừa tranh thủ hỏi Bộ Ngu, "Thế nào rồi?"


"Năng lượng không đủ, bẫy hấp dẫn không gian không giữ nổi Vinh Long, chuỗi sét yêu cầu độ chính xác cực cao, chỉ có một cơ hội duy nhất." – Bộ Ngu đáp.


Cận Nhiên nhìn sơ đồ phân bố cơ giáp trên màn hình, trầm giọng, "Tôi sẽ dẫn dụ Vinh Long, Hoắc Tử Minh phối hợp với tôi kích hoạt chuỗi sét, anh khởi động không gian tinh hệ và bẫy hấp dẫn, nhất định phải trúng một lần, tiêu diệt được một cơ giáp hạng nặng thì mới có cửa thắng."


Bộ Ngu nhíu mày, "Mắt và tay của cậu..."


Cận Nhiên không muốn dây dưa, "Chưa chết là còn đánh được. Hoắc Tử Minh, chuẩn bị. Chung Quản, La Phương yểm hộ!"


Bộ Ngu không nói thêm, lúc này thất bại cũng coi như chết chắc, chi bằng điên một lần với hắn, biết đâu còn có thể lật ngược tình thế.


Cận Nhiên điều hướng cơ giáp, lập tức đẩy công suất bộ đẩy lên mức 3, dù mặc đồ bảo hộ, Bộ Ngu vẫn cảm thấy lồng ngực như bị đập mạnh, khí huyết dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Cơ giáp lao đi như bươm bướm, nhẹ nhàng lật mình giữa làn đạn, di chuyển linh hoạt giữa biển lửa.


Cơ giáp hạng nặng của Vinh Long bám riết không tha, Cận Nhiên chăm chú dõi theo bản đồ điều hướng giữa các vì sao, thấy khoảng cách đang ngày một thu hẹp, hơi thở dường như cũng bị kéo căng tới cực hạn, ngay lúc chỉ còn một khoảng cách ngắn nữa, hắn đột ngột kéo cần, rẽ ngoặt sang hướng đông nam.


"Hoắc Tử Minh, kích hoạt chuỗi sét!"


Ngay khi mệnh lệnh phát ra, Hoắc Tử Minh lập tức kích hoạt, một cột sét khổng lồ từ trời giáng xuống, giáng thẳng lên cơ giáp hạng nặng, loại cơ giáp này không linh hoạt, muốn né tránh thì đã quá muộn.



Cơ giáp lập tức trồi xuống, cố tìm điểm ẩn nấp, Bộ Ngu nhanh như chớp khởi động bẫy hấp dẫn không gian, cỗ máy khổng lồ đó lập tức bị hút vào giữa bẫy.


Cận Nhiên trầm giọng ra lệnh qua bộ đàm, "Hoắc Tử Minh, Tống Tư Thâm, Chung Quản, La Phương, toàn lực tấn công! Một kích g**t ch*t!"


Chưa dứt lời, toàn bộ hệ thống đạn đạo lập tức khóa chặt cỗ cơ giáp hạng nặng đang mắc kẹt trong vũng bùn, từng loạt như mưa sao băng ào ạt bắn về phía đó, ánh sáng trắng chói lòa thiêu đốt vút thẳng lên trời, sóng năng lượng và mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi, đồng thời kích hoạt hai điểm nhảy không gian cỡ nhỏ, tạo thành một vụ nổ càng dữ dội hơn nữa.


Cận Nhiên chưa kịp thở ra một hơi, liền tranh thủ ra lệnh, "Báo cáo tình hình chiến đấu."


Hách Tử Minh, "Tôi với Lạc Tân Dương phối hợp bắn hạ ba cơ giáp hạng nhẹ, lá chắn phòng thủ bị tổn hại 46%, bộ đẩy tổn hại 48%, đạn dược còn lại 68%."


Lạc Tân Dương, "Tôi phối hợp với Tống Tư Thâm bắn hạ hai cơ giáp hạng nhẹ, lá chắn tổn hại 60%, bộ đẩy tổn hại 53%, đạn dược còn lại 42%."


...


Người cuối cùng báo cáo là Chung Quản, giọng run rẩy nói xong, kênh liên lạc lập tức rơi vào khoảng lặng chết chóc, Cận Nhiên ngây người nửa giây, ngón tay bỗng chốc siết chặt.


Thiếu mất bốn người chưa báo cáo.


Cận Nhiên lau mặt, hít một hơi sâu, nói: "Vinh Long bên kia còn một cơ giáp hạng nặng, ba cơ giáp hạng trung, tản ra đánh du kích, đừng tụ lại, phối hợp dẫn dụ!"


Mọi người chẳng còn hơi đâu để nghĩ ai trong đồng đội vừa hi sinh, adrenaline đã bùng nổ đến cực điểm, gần như thành máy móc, làm theo từng mệnh lệnh mà tấn công.


"Không tồi đấy, còn đánh hỏng cả một cỗ hạng nặng của tôi, xem ra Tử Vi Viên cũng chẳng yếu như lời đồn, không phải chỉ trông chờ mỗi Bùi Hành Ngộ đâu nhỉ." Giọng Vinh Long vang lên trong hệ thống liên lạc ngoài.


Cận Nhiên chẳng buồn đáp.


Vinh Long lại nói, "Thằng nhóc đó tên là Cận Nhiên đúng không?"


"Gọi ba mày, mới học làm người à?"


Vinh Long từng giao thủ với Bùi Hành Ngộ, dù vị tư lệnh ấy lạnh lùng tàn khốc nhưng chưa bao giờ mở miệng chửi tục, còn Cận Nhiên thì khác, há mồm là giành luôn vai trên.


"Mày vẫn còn ngông được à? Bùi Hành Ngộ đã bị Liên bang bắt đi rồi đấy, lần trước cho nổ trạm không gian của tụi mày, còn giật cả cơ giáp của tao, để tao xem mày còn sống nổi hôm nay không."


Cận Nhiên khẽ cười lạnh, "Gặp nguy thì bỏ lính chạy trốn, đồ vô dụng như mày mà cũng có mặt mũi vác xác đến đây chịu chết à? Tụi tao có cần đào sẵn huyệt ở Tử Vi Viên không? Hay mày tự mang bia mộ theo luôn rồi?"


Vinh Long không giận mà còn phá lên cười, "Tao thích kiểu ngông cuồng như mày, lát nữa để xem mày chết kiểu gì, đến lúc đó mày sẽ biết ai mới là ba mày."


Cận Nhiên cười lạnh chưa tan, khóe môi đã cứng đờ lại.


Cơ giáp hạng nặng cuối cùng của Vinh Long thân thể rách nát chẳng còn hình dáng, lại bất ngờ b*n r* một quả pháo, không phải tên lửa cũng chẳng phải tia năng lượng, mà là một luồng sáng đỏ rực tựa đuôi phượng hoàng


Con ngươi Cận Nhiên co rút cực hạn, gào lên: "Tất cả rút lui! Dựng lưới phòng thủ và khiên laser!"


ẦM!!!



Luồng sáng đỏ ấy lao đi với tốc độ cực nhanh, gần như không để ai có thời gian phản ứng, quét trúng ngay Chung Quản ở gần nhất – ngay sau đó, tín hiệu sinh mạng trên bản đồ sao lập tức biến mất!


Vỏ ngoài cơ giáp vẫn nguyên vẹn, như thể bị thứ đó xuyên thủng trực tiếp g**t ch*t phi công trong buồng lái!


Người chết trong chiến đấu không lạ, nhưng chỉ cần quét một phát là chết, quan trọng là: không có hệ thống phản đòn nào chặn được, cũng không tên lửa nào bắn trúng nổi! Thứ này đáng sợ đến phát khiếp.


Bộ Ngu sắc mặt tái nhợt, "Cái quái gì vậy?!"


Cận Nhiên tay siết run lên, "Tôi từng thấy qua, lúc mới lên tàu có cái này lao tới một lần, làm tàu mẹ Tử Vi Viên rung chuyển, nhưng chẳng dò ra được nó là vật chất gì."


Không biết ai hét lên một tiếng, "Giống cái cơ giáp ma lần trước không?! Chẳng lẽ... tụi nó quay lại rồi?!"


Cận Nhiên cũng ngẩn người, lập tức quay đầu nhìn Bộ Ngu, cơ giáp bên ngoài vẫn còn nguyên, nhưng... không còn tín hiệu sự sống?!


"Đúng lúc lấy các người ra thử tay," Vinh Long cười hí hửng nhìn cơ giáp của Tử Vi Viên đang lơ lửng giữa không trung, ầm ầm ầm lại b*n r* vài luồng nữa, từng tín hiệu sinh mạng trên bản đồ sao trước mặt Cận Nhiên lần lượt biến mất theo.


Kênh liên lạc lập tức bùng nổ vì hoảng loạn.


"Rốt cuộc đó là thứ gì vậy!"


"Bị quét trúng là tiêu luôn, cái quái gì thế này?! Chung Quản! Chung Quản! Tần Húc! Trả lời đi chứ!"


"Đây là vũ khí gì!! Cận Nhiên, tư lệnh đã giao Tử Vi Viên cho cậu, cậu cũng phải nghĩ cách đi chứ!! Cứ thế này thì ai cũng chết ở đây hết đấy!!"


"Đánh kiểu gì bây giờ, xong rồi, tất cả tiêu hết rồi!"


Vinh Long gần như đoán được tình hình bên phía Tử Vi Viên, vô cùng đắc ý nói, "Chưa từng thấy đúng không? Bất kể vũ khí gì cũng không đánh trúng được, nhưng chỉ cần bị tôi quét qua là không tránh khỏi cái chết. Tôi khuyên các người nên đầu hàng đi là vừa."


Kênh liên lạc đột nhiên rơi vào tĩnh lặng.


Vinh Long đợi một lát, lại tiếp tục dụ dỗ, "Thực ra làm hải tặc thì sao chứ? Chúng tôi cũng chỉ là vì sống còn. Nếu có lựa chọn thì ai lại muốn làm kẻ bị cả thiên hạ truy sát. Các người là con nhà giàu, làm quân nhân cũng chỉ là chơi cho vui, dù có là máu nóng báo quốc thì cũng là theo đuổi niềm tin thôi. Còn chúng tôi làm hải tặc, chỉ là để sống tiếp."


Cận Nhiên mắt gần như đỏ ngầu, lạnh giọng, "Đừng tô vẽ cho mình thảm thương thế, sống tiếp không có nghĩa là được đi giết người. Tranh giành tài nguyên, tàn sát sao Vĩ Kỳ, tay mày giờ đang dính đầy máu của binh sĩ Tử Vi Viên. Bớt mẹ mày giả thánh giả thần đi."


Vinh Long cười nhạt, "Không có tài nguyên thì chúng tôi sống kiểu gì? Hơn nữa Liên bang thì sạch sẽ chắc? Phương Chí Hành năm xưa vì tranh quyền mà hãm hại chính anh em ruột của mình, nếu không thì giờ ngồi ở cái ghế Thống soái phải là Vi Nghênh Hàn rồi. Tả Phục cấu kết với Liên Tinh toan tính khống chế Hoặc Nhĩ, hắn là thứ tốt lành à? Chu Hoài Mậu nhìn có vẻ chính trực liêm minh, nhưng sau lưng thì dơ dáy đến cỡ nào ai mà biết. Chúng tôi làm hải tặc thì ai cao quý hơn ai ư? Cậu chưa từng giết người chắc?"


Vinh Long nói xong, lại khóa đạn đạo cơ giáp nhắm vào một cơ giáp khác của Tử Vi Viên, cười lạnh đe dọa, "Còn không đầu hàng?"


Kênh liên lạc vang lên một giọng nhỏ nhẹ, "Cận Nhiên, cứ tiếp tục thế này thì ai cũng sẽ chết ở đây thôi, hay là... đầu hàng đi, rồi tìm cách xoay chuyển tình thế."


Lời vừa dứt, lập tức có người phụ họa, "Đúng đấy, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, còn người còn hy vọng, liều mạng với chúng cũng chỉ chết thôi. Nếu tư lệnh ở đây thì cũng không nỡ nhìn chúng ta chết hết đâu."


"Cái vũ khí này trước giờ chưa ai từng thấy, đừng nói là phản công, đến trốn cũng không biết trốn đâu, như mấy người kia, chết lặng lẽ không kịp để lại một câu trăn trối."


"Rút đi! Về lại Tử Vi Viên rồi tính tiếp!"



"Không còn đường lui? Chẳng lẽ lại chết như Chung Quản bọn họ sao?"


Tống Tư Thâm từng lên tàu cùng Chung Quản, còn ở chung một ký túc xá, mấy hôm trước tận mắt chứng kiến Doãn Thành bỏ mạng, giờ lại đến lượt Chung Quản, mà bản thân thì bất lực – lần đầu tiên chủ động lên tiếng, "Nếu tư lệnh ở đây, anh ấy thà chết chứ không đầu hàng."


Kênh liên lạc lại chìm vào yên lặng, vài giây sau, lại có người nói, "Thế cậu nói xem, lẽ nào chúng ta cứ chết uổng vậy sao? Có Bùi tư lệnh thì còn có cơ hội sống, Cận Nhiên thì biết cái gì, chỉ là một phó quan, cậu ta làm được gì chứ?"


Lạc Tân Dương nói, "Tư lệnh đã giao quyền chỉ huy cho Cận Nhiên, từ giờ cậu ấy chính là tân tư lệnh của Tử Vi Viên!"


Cận Nhiên nghe họ cãi nhau một lúc, nhịn mấy giây thấy không ai có dấu hiệu dừng lại, bỗng lớn tiếng quát, "Nói đủ chưa?!"


Mọi người im bặt, kênh liên lạc lại rơi vào yên lặng.


"Tử Vi Viên chỉ có tử chiến, không có đầu hàng." Cận Nhiên xoay đạn đạo, nhắm thẳng vào một cơ giáp, "Đầu hàng tức là phản bội, mà đã là phản bội, chính là kẻ địch của Tử Vi Viên, tôi sẽ giết các người đầu tiên."


**


Trong phòng chỉ có một chiếc bàn, một chiếc giường và một robot thông minh dùng để giám sát anh.


Liên Kính Phong nhìn Bùi Hành Ngộ đang ngồi bên bàn, rõ ràng chỉ là một tù nhân bị bắt giam, vậy mà vẫn giữ được dáng vẻ cao quý không ai với tới, khiến hắn không kìm được muốn xé nát sự điềm tĩnh ấy.


"Không phải cậu rất muốn biết nguyên nhân vụ nổ của 'Thiên Kỷ' năm xưa sao?" Liên Kính Phong ngồi xuống đối diện Bùi Hành Ngộ, mỉm cười, "Là tôi làm đấy, mạng của tất cả mọi người đều nằm trong tay tôi, chỉ tiếc tính toán kín kẽ lại để sót mỗi cậu, cậu nói xem, tôi có thể không giết cậu được sao."


Ngón tay Bùi Hành Ngộ siết lại, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, có thể thấy anh đang dốc sức đè nén cảm xúc.


Liên Kính Phong thấy sự bình tĩnh của anh rạn ra một khe, không khỏi hưng phấn hẳn lên, giờ đây Bùi Hành Ngộ là cá nằm trên thớt, nói cho anh biết cũng chẳng sao, để anh chết trong mơ hồ chẳng bằng cho anh biết hết sự thật trước khi chết, càng khiến người ta khó lòng nuốt trôi!


"Nặc Lạp Bạch Tây và Cận Nhàn, hai người phụ nữ mà cũng muốn khống chế cả một hạm đội, đàn bà thì làm nên trò trống gì! Tâm địa đàn bà! Dựa vào chút tài nguyên quân bị mà Liên bang phân xuống thì làm được cái gì? Cả đời cũng chỉ làm nổi một trưởng ban tác chiến của quân đoàn là cùng."


Bùi Hành Ngộ nhíu mày, "Hồi đó anh đã cấu kết với hải tặc không gian?"


"Cấu kết?" Liên Kính Phong khịt mũi, "Chúng cũng xứng nói là cấu kết với tôi? Tôi chỉ lợi dụng bọn chúng thôi, cuối cùng chẳng phải cũng bị cậu giết sạch à. Bùi tư lệnh đúng là một lưỡi dao sắc bén, quả nhiên dũng mãnh."


Liên Kính Phong cười nham hiểm, đắc ý lồ lộ.


"Hồi đó tôi chỉ hợp tác chút đỉnh với Vinh Long, vậy mà hai con đàn bà kia lại không dung nổi, còn định loại tôi khỏi chiến hạm, chỉ chút chuyện nhỏ thế mà cũng làm ầm lên!"


Bùi Hành Ngộ đoán, "Chút hợp tác? Hợp tác với Vinh Long mở rộng tài nguyên, thôn tính các tinh hệ nhỏ khác, anh gọi đó là chút hợp tác?"


Liên Kính Phong ra vẻ chẳng để tâm, "Không vì tương lai của 'Thiên Kỷ' thì vì cái gì? Chẳng lẽ hai con bà kia không được lợi? Với lại, hợp tác xong rồi giết Vinh Long thì ai còn biết xảy ra chuyện gì, làm việc lớn thì cần chút thủ đoạn."


Thấy hắn mặt không đổi sắc, Bùi Hành Ngộ không nhịn được quát, "Vì chuyện đó mà anh hủy cả 'Thiên Kỷ'? Trên đó toàn là chiến hữu của anh!"


Liên Kính Phong cười lạnh, đập mạnh hai tay lên bàn rồi nghiêng người về phía trước, hung dữ nói, "Chiến hữu? Chúng từng coi tôi là chiến hữu à? Khi bị hai con đàn bà kia nhốt lại, chẳng ai dám thả tôi! Ban đầu tôi cũng đâu định giết người, chỉ muốn trốn thôi, ai ngờ chạm phải báo động, tôi sợ bị giám sát phá chuyện nên giết gã đó, rồi lại bị người khác bắt gặp, thấy mọi chuyện càng lúc càng rối, dứt khoát chơi tới cùng, ngắt hệ thống phản đạn đạo và cầu cứu của cả hạm đội, gỡ chip ghi hình, cướp một cái dù rồi bỏ trốn."


Hắn nói về mạng sống của mấy trăm con người nhẹ như không, Bùi Hành Ngộ cố nén giận không phát tác tại chỗ, "Anh chưa từng thấy cắn rứt chút nào sao!"



"Cắn rứt? Tôi việc gì phải cắn rứt? Là họ phụ tôi trước, tôi chỉ trả lại thôi. Còn cậu, năm đó tôi nên giết quách cậu đi, giờ chỉ là cho cậu sống thêm vài năm nữa thôi."


Mu bàn tay Bùi Hành Ngộ gân xanh giật giật, cơ cằm cũng khẽ run vì nghiến răng, anh cố nhịn không xông tới đấm Liên Kính Phong, "Năm đó 'Thiên Kỷ' lấy danh nghĩa bình loạn, nhưng thật ra đang thi hành nhiệm vụ gì?"


Liên Kính Phong tựa người vào lưng ghế, nhàn nhạt đáp, "Cậu tưởng tôi biết cả chuyện đó sao? Biết đi nữa tôi cũng chẳng nói, vụ nổ đó tôi nói ra thì sao, cậu không có bằng chứng, tôi có hồ sơ nhập viện, cậu chẳng làm gì được tôi."


"Ai giúp cậu ngụy tạo hồ sơ nhập viện?"


"Tả Phục." Liên Kính Phong ngừng một chút, nói tiếp, "Hồi đó tôi tưởng đã không còn sơ hở gì, ai ngờ Chu Hoài Mậu lão già đó lại cứu được cậu, à đúng rồi, hồi đó em gái cậu cũng do ông ta mang ra, nghe nói giờ cậu đang điều tra 'Kế hoạch Tinh Quan', người khởi xướng chính là ông ta, cậu không muốn báo thù sao?"


Tả Phục cấu kết với Liên Kính Phong và Cao Duệ, chuyện này Bùi Hành Ngộ biết rõ, chỉ không ngờ rằng từ lâu đến vậy, Tả Phục đã mua chuộc được cả một thiếu tướng như Liên Kính Phong.


"Chuyện năm đó anh làm với Vinh Long, cũng là do Tả Phục chỉ thị?" Bùi Hành Ngộ hỏi.


Liên Kính Phong nói, "Bùi tư lệnh đầu óc nhạy bén vậy, sao không tự đoán thử xem?"


Bùi Hành Ngộ cụp mắt trầm ngâm, Tiêu Trì không màng thế sự, chỉ lo uống trà, hát hí khúc, trong cái Liên bang đầy âm mưu toan tính này thì giống như một kẻ khác loài.


Chu Hoài Mậu bề ngoài nghiêm chính, cứng rắn, tuyệt đối không nhân nhượng, Cận Thiệu Nguyên thì nóng nảy nhưng không phải loại dễ bị thao túng, đối đầu lẫn nhau mấy chục năm trời mà vẫn duy trì được cục diện yên bình.


Tả Phục mua chuộc được Liên Kính Phong khi đó vẫn thuộc Quân đoàn 17, chuyện này cũng hợp lý, giống như cắm một cái đinh bên Tiêu Trì – chính là Cao Duệ.


"Cao Duệ đứng cùng phe với các người, còn Tiêu Trì thì sao?"


Liên Kính Phong khẽ cười, "Tiêu Trì không phải thứ tốt lành gì, cậu tưởng ông ta chỉ là lão nhàn rỗi thích uống trà hát hí đấy à? Máu dính trên tay ông ta không ít đâu, toàn là máu của người thân ruột thịt đấy."


Bùi Hành Ngộ nhíu mày, "Ý gì?"


"Vi Nghênh Hàn, mới đó mà cậu đã quên rồi à?"


Bùi Hành Ngộ giật mình, Vi Nghênh Hàn thì cả Hoặc Nhĩ ai chẳng biết, Liên Kính Phong nhắc ông ta làm gì? Chẳng lẽ cũng liên quan đến vụ nổ 'Thiên Kỷ'?


Bốn mươi năm trước, trước khi Phương Chí Hành lên nắm quyền, Liên bang từng bùng nổ nội chiến, Vi Nghênh Hàn tạo phản tranh quyền thất bại, mang vợ con rời khỏi Liên bang, giữa đường gặp hải tặc không gian.


Vợ ông ta vì áp lực không gian mà khó sinh, cả mẹ lẫn con đều mất, bản thân ông cũng tử trận trong trận đó, từ đó trở thành kẻ bị khắc tên trên cột sỉ nhục của Liên bang.


"Tiêu Trì chẳng phải là chấp hành lệnh xuất chinh sao? Hay là cuộc tạo phản của Vi Nghênh Hàn còn ẩn tình? Ông ấy không chết trong trận đó?" Bùi Hành Ngộ liên tiếp hỏi, giọng hơi gấp.


"Nói nhiều quá rồi," Liên Kính Phong đứng dậy vỗ vỗ quân phục, bước đến cửa, bỗng dừng chân quay lại cười, "À đúng rồi, ở đây có tín hiệu tháp giám sát, cậu có thể xem chiến sự bên Tử Vi Viên."


Nói xong, hắn bước ra khỏi phòng, quay sang lính canh nói, "Canh cho kỹ, nếu cậu ta mà chạy được thì tôi chỉ hỏi tội cậu."


Lính canh vội vàng khóa cửa phòng.


Bùi Hành Ngộ không buồn nhìn, lập tức đứng dậy mở thiết bị tiếp nhận tín hiệu giám sát, hình ảnh ảo lập tức hiển thị, một ngọn lửa nổ lớn bùng lên giữa màn hình, ngay sau đó là từng tiếng r*n r* vang dội.


Tim Bùi Hành Ngộ như rơi mạnh một nhịp, nhìn rõ trong hình, khóe môi Cận Nhiên máu chảy dọc theo cằm, giọng khàn đến cực độ, "Còn ai nói muốn đầu hàng nữa? Có chết cũng phải chết trên chiến trường!"


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 81: Sự thật
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...