Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 88: Bảo vệ chồng
"Giận, anh hôn tôi một cái là hết, nhanh hôn đi."
***
Cận Thiệu Nguyên về nhà muộn, đến nơi thấy xe trong sân, đẩy cửa bước vào liền hỏi một câu, "Thằng nhãi đó đâu?"
Dì Trần nhận lấy quân trang của ông treo lên, nhỏ giọng nói, "Anh đừng lúc nào cũng nghiêm khắc quá, cha con gì mà cứ phải làm đến mức như nước với lửa không dung nhau thế, hòa thuận một chút chẳng tốt hơn sao?"
"Cô đừng chiều nó, thằng nhãi đó là đángbị dạy dỗ, cả ngày trời làm càn, sớm muộn cũng gây họa." Cận Thiệu Nguyên hừ lạnh hai tiếng, "Nó mà có một nửa tiền đồ của Cận Nhàn thì tôi cũng nhắm mắt yên lòng."
"Anh đủ rồi đấy, lát nữa ăn cơm thì bớt cái tính nóng nảy đi, Bùi tiên sinh còn đang ở đây đấy, có gì không thể nói cho tử tế sao, còn chê đẩy con trai ra xa chưa đủ à?" Dì Trần trừng ông một cái, dùng ánh mắt uy h**p nếu còn cái tính này thì đừng có mà về nhà ăn cơm.
"Sao cô lắm lời thế, lo làm cơm và dọn dẹp việc nhà của cô đi, bớt xen vào chuyện người khác."
Dì Trần tức giận mắng sau lưng ông, "Mắng Cận Nhiên là thằng nhãi, anh còn hồ đồ hơn nó, tôi mà không lo chuyện nhà anh thì anh chết đói lâu rồi."
Cận Nhiên lúc này đang chơi cờ cùng Bùi Hành Ngộ, Cận Thiệu Nguyên nhướn mày, thằng nhãi này còn biết chơi cờ sao?
"Nếu những tin tình báo đó là thật, 'Tinh Quan Kế Hoạch' đúng là Chu Hoài Mậu đề xuất, thì vụ án năm đó..." Bùi Hành Ngộ đang nói thì dừng lại, phát hiện Cận Nhiên đang nhìn ra phía sau mình, bèn quay đầu lại.
"Cận Bộ trưởng." Bùi Hành Ngộ đứng dậy.
"Ừ."
Cận Thiệu Nguyên thái độ rất lạnh nhạt, đứng một bên giọng cứng rắn nói, "Bây giờ là lúc nào mà còn rảnh rỗi chơi cờ, người mi mang từ Tử Vi Viên về mau bảo họ quay về trấn giữ đơn vị tác chiến đi, theo mi xuống đây làm càn, bây giờ có người nhân cơ hội tấn công chẳng phải rối tung cả lên sao?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Tôi đã bảo họ quay về rồi."
Cận Thiệu Nguyên "Ừ" một tiếng, lại nói, "Đừng có đắc ý, chỉ là mèo mù vớ được cá rán thắng được một trận, nếu không phải Bùi Hành Ngộ kịp quay về thì mi chẳng biết chết ở đâu rồi, trả quyền hạn chỉ huy lại đi."
Lần này Bùi Hành Ngộ không nói gì, những lời này bề ngoài là mắng Cận Nhiên, thực ra là đang trách ngầm anh.
"Mi mấy tuổi rồi? Lông còn chưa mọc đủ đã dám lập cược với Thống soái, mi biết ông ta là ai không mà dám ra điều kiện. Bùi Hành Ngộ có phải omega hay không trong lòng mi không rõ à? Còn cái gì mà cả mi lẫn cậu ta đều tùy ý xử trí, nói cho to mồm thấy ngầu lắm phải không?"
Dì Trần thấy hai cha con lại sắp cãi nhau, vội vàng chạy qua nói, "Ăn cơm thôi."
Cận Nhiên và Cận Thiệu Nguyên cùng quát dì Trần, "Không ăn."
Dì Trần bình tĩnh "Ồ" một tiếng, mỉm cười rồi còn dữ hơn, "Hai con lừa ương bướng, thích ăn thì ăn, không ăn thì thôi, tôi mà không thấy các người chẳng ai chăm lo thì các người đã chết đói từ lâu rồi, tôi ở cái nhà này chịu tính khí 2 người làm gì chứ? Tôi thấy giờ các người cũng không cần tôi nữa, được thôi, tôi nhường chỗ cho hai người cãi nhau."
Cô vừa nói vừa tháo tạp dề bước ra ngoài.
Bùi Hành Ngộ có chút ngượng ngùng nói, "Cận Bộ trưởng, chuyện giao quyền này là tôi suy nghĩ không chu toàn, nhưng lúc đó ở Tử Vi Viên tôi không còn ai có thể tin được nữa, đợi chuyện này xong tôi lập tức thu hồi quân quyền, xin ngài yên tâm."
Cận Nhiên bực bội kéo cổ tay Bùi Hành Ngộ, "Không phải lỗi của anh, xin cái gì mà xin, đi ăn cơm."
Bùi Hành Ngộ bị hắn kéo đi về phía phòng ăn, dì Trần tháo xong tạp dề treo lên giá, nhanh nhẹn bới cơm múc canh, rồi hướng về phía phòng khách lớn tiếng gọi, "Ăn cơm thôi."
Cận Thiệu Nguyên mặt lạnh bước trở lại, ngồi vào ghế chủ vị ho nặng một tiếng, dì Trần lườm ông một cái đưa cho ông một bát cơm, "Anh cứ việc ra vẻ đi, đừng để cái mặt đó nứt ra là được."
Bùi Hành Ngộ ngẩn người, động tác nhận bát cũng run lên, dùng ánh mắt hỏi Cận Nhiên có chuyện gì.
Cận Nhiên gắp cho anh ít thức ăn, ghé sát tai anh nhỏ giọng nói, "Tối nói cho nghe."
Bùi Hành Ngộ gật đầu không hỏi thêm nữa, thỉnh thoảng lại ăn những món Cận Nhiên gắp cho, nhìn Cận Thiệu Nguyên tuy mang dáng vẻ thô lỗ của một tay giang hồ nhưng ăn cơm lại rất yên lặng, cũng không tiện mở lời, cho đến khi thật sự không ăn nổi nữa mới lên tiếng.
"Cận Nhiên, gắp ít thôi tôi ăn không nổi rồi."
Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn anh, vừa định nói gì thì đột nhiên dừng lại, im lặng nửa giây rồi nhẹ nhàng ghé sát qua hạ giọng nói, "Vậy mà đã ăn không nổi? Tối còn nhiều thứ hơn dành cho anh đấy, cái này không ăn, cái kia cũng không được thì kêu không nổi nghe chưa."
Bùi Hành Ngộ nhất thời không hiểu, nhà họ Cận đâu có thói quen ăn khuya.
Cận Thiệu Nguyên ho nặng một tiếng, Bùi Hành Ngộ bỗng nhiên ngộ ra, vành tai lập tức đỏ bừng, lén lút lườm Cận Nhiên một cái, "Cậu mà còn nói xằng nói bậy nữa thì tối khỏi ăn luôn, nhịn đói đi."
Cận Nhiên lập tức đầu hàng, "Vợ ơi tôi sai rồi."
Dì Trần nhìn hai người kề tai nói nhỏ không nhịn được cười tít mắt, nhỏ giọng nói với Cận Thiệu Nguyên, "Cận Bộ trưởng, tính nết cậu chủ nhà mình giờ đã tốt lắm rồi, chứ ngày trước thì sớm đã đập cửa bỏ đi, ông hiểu chút đi."
Cận Thiệu Nguyên hừ lạnh một tiếng, "Tôi là cha hay nó là cha."
"Bớt làm cao đi, trong lòng chẳng biết tự hào đến mức nào, chiều nay còn gửi liên lạc bảo tôi làm nhiều món Cận Nhiên thích ăn, sĩ diện chết được còn tỏ vẻ."
Cận Thiệu Nguyên nghe không nổi nữa, đặt mạnh bát xuống rồi nói với Cận Nhiên, "Một lát vào thư phòng gặp ta một chuyến."
Cận Nhiên miễn cưỡng "Ờ" một tiếng, bảo Bùi Hành Ngộ lên lầu nghỉ ngơi trước, mình sẽ quay lại ngay.
Bùi Hành Ngộ kéo tay hắn dặn dò, "Lần này nếu không phải Cận Bộ trưởng đứng ra hòa giải, tôi cũng không kịp quay về Tử Vi Viên cứu cậu, dù sao cũng là cha con, đừng lúc nào cũng căng thẳng như thế, nói chuyện tử tế với ông ấy."
Cận Nhiên hừ lạnh, "Lão cố chấp đó nghe nổi tiếng người sao, tôi thèm nói đạo lý cái quái gì."
Bùi Hành Ngộ bất đắc dĩ lắc đầu, nhân lúc dì Trần đang dọn dẹp đi ra ngoài, cậu giơ tay chạm nhẹ vào trán Cận Nhiên, "Nghe lời."
Cận Nhiên im lặng một lúc, "... Được rồi."
**
"Đứng ở cửa làm gì, ta còn có thể đánh mi thêm một trận nữa chắc?"
Cận Nhiên lúc này đã bớt cái kiểu lêu lổng trước đây, trong bộ quân phục đen của Tử Vi Viên trông trầm ổn hơn nhiều, chỉ là giữa chân mày vẫn còn một chút sát khí không sắc bén như trước.
"Bùi Hành Ngộ có phải omega hay không mi rõ nhất, lập cược với Thống soái lần này chỉ là kế hoãn binh, đưa cậu ta ra ngoài là nghĩa vụ của mi, cũng là trách nhiệm của một người từng kết hôn với cậu ta, nhưng giờ mi đã làm trọn tình trọn nghĩa rồi, đừng tiếp tục vướng vào nữa."
Cận Nhiên nhận ra ý tứ trong lời này, "Ông muốn tôi cắt đứt với anh ấy?"
Cận Thiệu Nguyên thở dài, chống hai tay lên trán một lúc rồi mới ngẩng đầu lên, "Ta đã mất chị gái mi rồi, giờ chỉ còn lại mình mi bên cạnh, ta không thể mất thêm mi nữa, hiểu không?"
"Nếu lúc này tôi cắt đứt với anh ấy, Bùi Hành Ngộ chắc chắn sẽ chết."
Cận Thiệu Nguyên nói, "Đó không phải do mi gây ra."
Cận Nhiên cười lạnh một tiếng, "Tôi còn tưởng ông muốn nói gì, thì ra là khuyên tôi ly hôn. Cận Bộ trưởng tài giỏi thật đấy, biết lo cho thân mình như vậy, tiếc là tôi không học được, sống chết của chúng tôi chẳng liên quan gì đến ông."
Cận Thiệu Nguyên thấy hắn định đi, vội gọi lại, "Đứng lại, mi định đi đâu?"
"Chúng tôi ở đây không hay, chỉ làm bẩn danh tiếng cả đời của ngài."
"Ta sợ Bùi Hành Ngộ ảnh hưởng đến ta sao? Ta sợ cậu ta ảnh hưởng đến mi. Ta sống bao năm nay, cái gì mà chưa trải qua? Còn mi thì bao nhiêu tuổi, còn cả mấy chục năm phía trước, đừng tự mình đào mồ chôn mình."
"Phía trước là Bùi Hành Ngộ, mồ tôi cũng nhảy."
"Bùi Hành Ngộ bảo mi chết mi cũng đi chết?"
"Đúng vậy."
"Mi còn định làm loạn đến mức nào nữa hả!"
Cận Thiệu Nguyên giận như ngọn lửa bùng lên, giơ tay định đánh Cận Nhiên, nhưng đến phút cuối cùng lại kìm lại, gắng đè cơn giận xuống nói, "Được rồi, ta hỏi mi, mi định tính thế nào, đợi một tháng rồi cùng Bùi Hành Ngộ đi chết?"
Cận Nhiên vốn không định để ý đến ông, nhưng nhớ lời Bùi Hành Ngộ dặn phải nhường nhịn một chút, vẫn cố kìm tính mà nói.
Cận Thiệu Nguyên tính khí nóng nảy, vừa nghe đã nổ tung, "Mi bảo cậu ta cắt bỏ tuyến thể? Mi có biết cắt bỏ tuyến thể nghĩa là gì không?"
Cận Nhiên nói, "Tôi mặc kệ là gì, thân phận quân nhân và Tử Vi Viên là niềm kiêu hãnh của Bùi Hành Ngộ, nếu những gì tôi muốn phải dùng chính niềm kiêu hãnh của anh ấy để đổi, tôi thà không cần."
"Mi không cần con cái thì mi vĩ đại lắm sao, mi có nghĩ đến cha mi nghĩ đến tổ tiên của mi hay không? Mi nói không cần là không cần hả?"
Cận Nhiên cũng lười cãi nhau với ông, dứt khoát nói, "Tôi có thể để Bùi Hành Ngộ yên ổn làm một omega sinh con cho tôi, nhưng như vậy sẽ khiến con người kiêu ngạo nhất của anh ấy biến mất, tôi không cần anh ấy hy sinh."
Cận Thiệu Nguyên bị câu này của hắn làm cho ngẩn ra.
"Tôi không để anh ấy cắt tuyến thể, cho dù Liên bang không còn truy cứu, thì anh ấy cũng sẽ không bao giờ quay lại được Tử Vi Viên, nếu để anh ấy mỗi ngày phải mang theo con cái lo lắng tôi ra chiến trường có về được hay không, thì tôi vẫn thích được cùng anh ấy kề vai chiến đấu hơn."
Cận Nhiên nói xong không đợi Cận Thiệu Nguyên lên tiếng, quỳ hẳn xuống trước mặt ông, "Ba, cảm ơn ba năm xưa đã dùng một tờ hôn thư đưa anh ấy đến cho tôi, đã cho thì đừng đòi lại nữa, Bùi Hành Ngộ đã chịu đựng khổ cực nhiều năm mới chịu mở lòng ra một chút, tôi không thể bỏ rơi anh ấy, tôi cầu xin ba."
Bùi Hành Ngộ tay đang đặt trên cửa, dì Trần bảo anh lên gọi Cận Thiệu Nguyên, kết quả lại nhìn thấy cảnh này, khoảnh khắc Cận Nhiên quỳ xuống, anh nhìn thấy một thứ tình yêu còn nặng hơn cả lời thề giữ bằng được Tử Vi Viên.
Bùi Hành Ngộ đẩy cửa bước vào, trong sự kinh ngạc của Cận Thiệu Nguyên, quỳ xuống bên cạnh Cận Nhiên.
Cận Nhiên nhíu mày kéo tay anh, "Anh làm gì đấy, đứng lên! Ai bảo anh quỳ, không được quỳ."
"Tôi quỳ cùng cậu." Bùi Hành Ngộ đè tay hắn xuống, ngẩng đầu nhìn Cận Thiệu Nguyên nói, "Cận Bộ trưởng, tôi chưa từng quỳ trước mặt ai, tôi biết thân phận của mình khiến cả ngài lẫn Cận Nhiên đã phải mất đi rất nhiều, dù bây giờ ngài bảo tôi ly hôn với Cận Nhiên tôi cũng không một lời oán trách."
Cận Nhiên, "Xằng bậy, ai cũng không thể bắt tôi ly hôn với anh."
Bùi Hành Ngộ vẫn nhìn Cận Thiệu Nguyên, "Cận Nhiên là ánh sáng rực rỡ khó khăn lắm tôi mới có được, tôi cũng không đành lòng để cậu ấy cùng tôi chìm xuống bùn lầy."
Cận Nhiên tưởng anh lại định bỏ mình, bực tức kéo tay anh lại, "Ánh sáng với bùn lầy cái khỉ gì, tôi không bắt anh sinh thì ai cũng không được ép, bớt nói nhảm với tôi, đứng lên."
Bùi Hành Ngộ lại cực kỳ kiên định, thế nào cũng không chịu đứng lên, "Nếu ngài đồng ý để tôi và Cận Nhiên ở bên nhau, tôi hứa với ngài, trừ khi sinh ly tử biệt, tuyệt đối chúng tôi sẽ không chia lìa."
Cận Thiệu Nguyên nhìn Bùi Hành Ngộ quỳ thẳng lưng trước mặt mình, bao nhiêu cơn nóng nảy bỗng tan biến sạch sẽ, nhưng vừa nhìn đến tính khí của Cận Nhiên lại nổi bùng lên, lần lượt gõ trán hai đứa, "Tôi bảo ly hôn là hai người thật sự ly hôn?"
Bùi Hành Ngộ im lặng.
Cận Nhiên ngoảnh đầu đi, lạnh giọng, "Đừng có mơ."
Cận Thiệu Nguyên quay người lại, chắp tay ra sau lưng, "Hai đứa các cậu chẳng đứa nào làm người ta bớt lo, nhìn thấy là bực mình, mau cút hết, mai sáng dậy sớm cho tôi."
Cận Nhiên hỏi, "Làm gì?"
Cận Thiệu Nguyên giận dữ mắng, "Mai gọi bác sĩ đến nhà khám cho bảo bối tổ tông của mi, mi còn định để cậu ta đường đường chính chính đi cắt tuyến thể à? Mi cho rằng đám người Liên bang đều chết cả sao."
Cận Nhiên thức thời biết điểm dừng, kéo Bùi Hành Ngộ mau chóng "cút", trở về phòng liền ép anh lên cửa, hung dữ nói, "Giỏi lắm nhỉ."
"Cậu giận à?" Bùi Hành Ngộ không hiểu hắn giận vì cái gì.
"Giận, anh hôn tôi một cái là hết, nhanh hôn đi."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 88: Bảo vệ chồng
10.0/10 từ 44 lượt.
