Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 75: Xoa dịu
"Cận Nhiên, tôi đến tìm cậu không phải vì pheromone."
***
Cận Nhiên rời khỏi chiến hạm chỉ huy, trước tiên quay về ký túc xá một chuyến.
Tống Tư Thâm hiếm khi không đến thao trường, đang ngẩn người bên cửa sổ phòng, bóng lưng thiếu niên trông có chút đơn độc.
"Tiểu Tống."
Tống Tư Thâm quay đầu liếc nhìn Cận Nhiên một cái, không nói gì nhưng đứng dậy nhường chỗ, bản thân thì đứng bên bàn. Người Cận Nhiên mang theo đầy pheromone, khiến cậu khẽ nhíu mày.
Cận Nhiên ngồi xuống, "Đang nghĩ gì thế?"
Tống Tư Thâm cúi mắt, "Doãn trưởng quan, còn cả Đội trưởng Lâm, họ... họ đều không còn nữa phải không? Tức là... vĩnh viễn không quay lại nữa rồi, đúng không?"
Cận Nhiên biết tuy cậu rất có thiên phú, ra chiến trường cũng điềm tĩnh ít nói, nhưng dù sao vẫn còn nhỏ, chưa từng thật sự đối diện với cái chết, càng chưa từng trải cảm giác đồng đội vào sinh ra tử bỗng một ngày quay lưng đâm sau lưng mình.
"Chỉ cần còn chiến tranh thì sẽ có người chết, cậu còn nhỏ." Cận Nhiên thật ra không giỏi an ủi người khác, chỉ vỗ vỗ vai cậu coi như khuyên nhủ.
Tống Tư Thâm gật gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn Cận Nhiên, mắt đã đỏ hoe, như ngấm đầy nước, giọng mang theo nức nở, "Tại sao phải đánh nhau chứ? Không thể sống hòa bình với nhau được sao!"
Cận Nhiên khựng lại.
Tính cách của Tống Tư Thâm có vài phần giống Bùi Hành Ngộ, chuyện gì cũng giấu trong lòng không chịu nói. Lần đầu tiên nghe cậu mang đầy nỗi uất nghẹn mà hỏi thế, đến Cận Nhiên cũng sững sờ.
"Tham vọng của con người, khát khao quyền lực, tiền tài... và cả những đòn phản kháng bất đắc dĩ. Chỉ cần con người còn sống, còn d*c v*ng, thì chiến tranh sẽ không bao giờ dứt."
Tống Tư Thâm dường như không thể hiểu được, "Có được rồi thì sao chứ... Tôi không muốn đánh nhau nữa, không muốn lại phải chứng kiến đồng đội mình, mới một khắc trước còn nói cười với mình, khắc sau đã không còn nữa..."
Cận Nhiên khẽ lắc đầu, thở dài, "Chúng ta không thể ngăn chiến tranh, điều duy nhất có thể làm là bảo vệ những người phía sau mình. Chỉ khi gánh vác trách nhiệm bảo vệ, họ mới có thể tránh khỏi khổ đau, cậu nói đúng không?"
Khóe mắt Tống Tư Thâm đã ươn ướt, Cận Nhiên cười, đưa tay lau nước mắt cho cậu, "Nhóc con, khóc cái gì, Doãn trưởng quan họ vì lý tưởng của mình mà ngã xuống, cậu phải lấy họ làm niềm kiêu hãnh, làm tấm gương mà noi theo, không được khóc."
Tống Tư Thâm cũng tự lau nước mắt, mũi sụt sịt chối, "Ai mà khóc chứ."
Cận Nhiên thu tay về, "Lâm Khai Tuế nói một vài lời đồn về Bùi Hành Ngộ, người nghe được hiện giờ chỉ còn cậu với Mạnh Như Tiền. Cậu cũng biết nếu lời đó truyền đến Liên bang, thì sẽ có ý nghĩa thế nào với Bùi Hành Ngộ, với cả Tử Vi Viên."
"Tôi biết, mấy lời đó tôi một chữ cũng không tin."
"Được." Cận Nhiên vỗ vai cậu, "Không uổng công anh đây thương cậu."
**
Đánh dấu tạm thời của Cận Nhiên rất có hiệu quả, Bùi Hành Ngộ chỉ khó chịu một lúc là thấy đỡ hơn nhiều, cảm giác dính nhớp cũng tan đi gần hết. Anh đứng dậy tắm rửa thay đồ, ngồi vào bàn viết ghi chép chiến công của Doãn Thành và vài người khác.
Mỗi lần viết những thứ này, áp suất trong chiến hạm chỉ huy như thấp hơn hẳn. Mạnh Như Tiền đến xin chỉ thị xử lý chip của Lâm Khai Tuế, Bùi Hành Ngộ chẳng buồn ngẩng đầu.
Y cứ đứng yên tại chỗ chờ một lúc.
Doãn Thành theo Bùi Hành Ngộ đã lâu, tính tình dễ chịu những tưởng không có khí chất máu lửa, nhưng lại là người đáng tin nhất trong Tử Vi Viên.
Dáng vẻ, nụ cười, cả giọng nói khi huấn luyện lính mới của anh dường như vẫn còn rõ mồn một trước mắt, thế mà con chip lạnh băng này lại đang nhắc mọi người – anh ấy đã không còn nữa.
Bùi Hành Ngộ viết xong báo cáo của những người đã ngã xuống, đứng dậy cúi người hành lễ, lặng lẽ đọc một câu khẩu hiệu của Tử Vi Viên trong lòng. Mạnh Như Tiền đứng phía sau anh, cũng nhắm mắt lại một chút.
"Tư lệnh."
Bùi Hành Ngộ quay lại, hai tay đưa chip đã niêm phong cho Mạnh Như Tiền, "Đưa các tướng quân hồi hương vinh quang."
Mạnh Như Tiền trầm giọng, "Tuân lệnh."
Bùi Hành Ngộ giao xong, đưa tay ra, "Chip của Lâm Khai Tuế."
Mạnh Như Tiền vội vàng dâng lên, Bùi Hành Ngộ cầm lấy, nhắm mắt lại, lẩm bẩm như độc thoại, "Tư lệnh Tử Vi Viên phải gánh biết bao nghi kỵ và hiểm nguy, người ngoài không biết, nhưng cậu ta theo tôi bao lâu rồi, lẽ ra phải hiểu rõ mới đúng."
Mạnh Như Tiền hiếm khi im lặng như thế.
Bùi Hành Ngộ lại nói, "Những trách nhiệm và hiểm nguy đó vốn chẳng liên quan gì đến cậu ta, không nên bị kéo vào, Hoắc Nhĩ còn có nhiều chỗ rộng lớn hơn để chờ cậu ta phát triển, cần gì phải ở lại cái Tử Vi Viên mà ai cũng xem như cái gai này."
Mạnh Như Tiền nâng chip lên, trong giọng nói cũng pha lẫn thất vọng, "Con người luôn dùng suy nghĩ của mình để suy đoán người khác, kẻ đen tối thì nhìn ai cũng đen tối, cuối cùng tự chuốc lấy hậu quả."
Bùi Hành Ngộ khẽ thở ra một hơi.
Mạnh Như Tiền biết người thất vọng và đau lòng nhất lúc này là Bùi Hành Ngộ, đứng chờ một lúc thấy anh cứ cầm chip mà không nói lời nào, mới khẽ hỏi, "Vậy xử lý chip của Lâm Khai Tuế thế nào?"
Bùi Hành Ngộ nhìn vào con chip màu xanh nơi đầu ngón tay, bên trong ghi chép vô số chiến tích, gần như ghi lại cả cuộc đời của hắn ta – cũng là bằng chứng duy nhất chứng minh hắn từng tồn tại trong quân đội.
Bùi Hành Ngộ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vươn tay về phía bầu trời đêm thăm thẳm, buông tay.
Chip rơi thẳng xuống vực sâu.
"Phản bội Tử Vi Viên, giết hại đồng đội, nên đọa địa ngục vĩnh viễn."
Mạnh Như Tiền thấy con chip biến mất trong chớp mắt, trong lòng chẳng thấy hả hê cũng chẳng luyến tiếc, chỉ cảm thấy nực cười. Một tương lai sáng rực trong tay, chỉ vì d*c v*ng mà sa vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Bùi Hành Ngộ đóng cửa sổ lại, quay sang nhìn Mạnh Như Tiền, "Sau khi cậu mang chip đi giao nộp, chúng ta bắt đầu chuyển Tử Vi Viên đến Thái Âm, mọi việc phải cẩn trọng."
"Cậu cứ yên tâm, tôi còn phải giúp cậu điều tra 'Kế hoạch Tinh Quan' nữa mà, đừng lo." Mạnh Như Tiền nói rồi lại sực nhớ điều gì, hỏi thêm, "À đúng rồi, tôi lần này xuống dưới có cần ghé thăm Yên Yên giúp cậu không?"
"Không cần, giờ tất cả con mắt đang theo dõi tôi, vất vả lắm mới giấu được, đừng để bị phát hiện."
Mạnh Như Tiền cũng thấy đúng, bây giờ Tử Vi Viên và Liên bang đã chính thức đối đầu, không đảm bảo sẽ không có ai lợi dụng Yên Yên để uy h**p Bùi Hành Ngộ. Nghĩ một lát, lại hỏi tiếp, "Thế còn pheromone của cậu thì sao?"
Bùi Hành Ngộ đưa tay chạm nhẹ sau gáy, "Cận Nhiên từng đến, không sao đâu, cậu cứ đến Hoắc Nhĩ đi, về rồi nói tiếp."
"Được."
Bùi Hành Ngộ tiễn Mạnh Như Tiền ra ngoài, khẽ thở ra một hơi rồi tựa lưng vào ghế. Trên bàn còn đặt đĩa bánh trắng muốt, vốn không thấy đói nhưng nhìn vào lại tự nhiên muốn ăn, đưa tay cầm lấy một miếng.
Có lẽ để nguội nên hơi cứng, nhưng vẫn cảm nhận được tâm ý và tay nghề của người làm ra nó.
Bùi Hành Ngộ ăn hai miếng, vô thức quay đầu nhìn ra cửa sổ, Cận Nhiên không còn đứng đó lăng xăng nữa, yên tĩnh đến mức khiến anh có chút hoảng hốt, như thể Cận Nhiên không cần anh nữa.
Lúc đi, hắn không hề ngoảnh đầu lại, trên vai vắt chiếc quân phục từng bị anh sử dụng, vẫy tay một cái rồi đi mất.
Rõ ràng thích anh đến vậy, thế mà đến lúc đó còn có thể kiềm chế bản thân không chiếm lấy anh. Rõ ràng giận anh, nhưng vẫn không nỡ để anh khó chịu, nên mới để lại một dấu tạm thời.
Bùi Hành Ngộ đứng dậy bước ra ngoài, vừa định đi về phía bộ hậu cần thì nghe thấy tiếng động, quay đầu lại thấy Lạc Tân Dương và mọi người đã trở về, liền dừng bước.
"Tư lệnh!" Lạc Tân Dương chạy nhanh đến, vừa đến nơi đã không màng cấp bậc, hỏi như súng liên thanh, "Tôi nghe Mạnh đội trưởng nói Doãn trưởng quan bọn họ không còn nữa thật sao? Đội trưởng Lâm thật sự phản bội chúng ta à? Sao lại xảy ra chuyện như vậy? Còn Nhiên ca của tôi đâu, cậu ấy có sao không?"
Bùi Hành Ngộ chờ cậu hỏi xong, mới lần lượt trả lời, "Doãn Thành bọn họ đã bảo vệ được vinh quang của Tử Vi Viên, Cận Nhiên không sao, mấy cậu vẫn ổn chứ?"
Lạc Tân Dương lắc đầu, "Không sao không sao, bọn tôi trên đường về đều ổn cả. Tôi thấy tin tức nói anh với Nhiên ca phá tan văn phòng Thống soái rồi còn gặp bão không gian nữa, tôi sợ chết đi được, suýt nữa bảo bố tôi phái người đi tìm các anh rồi, may mà cuối cùng hai người đều bình an về rồi."
Bùi Hành Ngộ gật đầu ôn hòa, "Không sao là tốt rồi, về nghỉ ngơi đi."
Chờ Lạc Tân Dương đi rồi, Hạ Tinh Lan mới rón rén tiến lại gần, không dám nhìn thẳng Bùi Hành Ngộ, cúi đầu lí nhí, "Xin lỗi Tư lệnh, tôi không cố ý tự ý xuống dưới."
"Không sao, không trách cậu, chẳng ai cản nổi cái tính của Cận Nhiên cả."
Hạ Tinh Lan mắt đỏ hoe, tội nghiệp nhìn anh, "Làm tôi sợ chết khiếp, cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp lại mọi người nữa. Lạc ca bảo tôi yên tâm nhưng tôi vẫn thấy không yên." Nếu không ngại, cậu ta đã nhào vào lòng Bùi Hành Ngộ đòi ôm từ lâu rồi.
Bùi Hành Ngộ đưa tay xoa đầu cậu, "Ổn rồi, cậu cũng đi nghỉ đi."
Hạ Tinh Lan lau nước mắt, hít mũi thật mạnh, "Vâng!"
Cận Nhiên vừa lúc từ ký túc xá đi ra, thấy Bùi Hành Ngộ thì khựng bước, nhưng không giống mọi khi vừa thấy là nhào tới, mà quay đầu bước về phía bộ hậu cần.
Bùi Hành Ngộ khẽ thở dài rồi đi theo, "Cậu đang giận tôi."
"Không giận." Cận Nhiên quay lưng bận rộn làm việc, trả lời quá nhanh khiến người ta chẳng phân biệt được là không giận thật hay giận đến mức không muốn nói nữa, lại càng không nói thêm câu nào.
"Cậu ăn chưa?" Bùi Hành Ngộ hỏi.
"Ăn rồi."
Bùi Hành Ngộ nghe hắn trả lời dứt khoát như vậy, đoán chắc là chưa ăn, bèn hỏi thêm, "Ăn gì?"
Cận Nhiên quay người lại nhìn Bùi Hành Ngộ, bước đến đứng trước mặt anh, nói, "Tôi thật sự không giận anh, tôi biết anh đang nghĩ gì, tôi chỉ thấy xót chứ không trách gì cả, nếu đến lúc này mà tôi còn trách anh thì tôi cũng không xứng để thích anh nữa, anh không cần phải giải thích gì với tôi cả."
Bùi Hành Ngộ sững người, sau đó cảm thấy có thứ gì đó hơi thô ráp khẽ chạm lên mặt mình.
Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn ra ngoài một vòng, xác định không có ai liền đóng cửa lại, một tay ôm lấy eo anh kéo sát vào lòng, tay kia giữ lấy cằm anh xoay nhẹ, cúi đầu cắn một cái lên tuyến thể sau gáy.
"Ưm..." Bùi Hành Ngộ cố kìm lại tiếng rên đang trào ra nơi cổ họng, hai tay níu chặt lấy quân phục Cận Nhiên, run rẩy nhẹ nhàng chịu đựng quá trình pheromone được truyền vào cơ thể.
Răng nanh của Cận Nhiên c*m v** tuyến thể mềm mại, lúc truyền pheromone không tránh khỏi việc ngửi được mùi đậm đặc của lan hoàng thảo – một hương thơm thanh nhã xen chút vị đắng, giống hệt như con người của anh.
Hắn cảm thấy gần đủ, liền nhẹ l**m qua tuyến thể rồi dịch môi xuống phần cổ, khẽ dùng chóp mũi cọ cọ nhẹ, "Muốn pheromone của tôi thì đừng cảm thấy ngại, cứ nói thẳng là được, đây không phải anh cầu xin, mà là tôi tự nguyện."
Bùi Hành Ngộ bị hắn ôm trong lòng, cằm hắn gác lên vai anh có chút nặng, giọng nói trầm thấp mang theo chút uất ức, "Tôi không cần anh phải hy sinh bản thân cho tôi cái gì, chỉ cần anh sẵn sàng nhận lấy thứ tôi muốn trao là đủ rồi."
"Cận Nhiên, tôi tìm cậu không phải vì muốn pheromone."
Cận Nhiên không muốn nghe anh nói mấy câu kiểu "vì đại cục" hay "vì tốt cho cậu", cũng chẳng muốn nghe anh từ chối vì lo nghĩ cho hắn, buông anh ra rồi mở cửa, "Được rồi, Tư lệnh, anh nên quay về đi, lúc này cứ ở cùng tôi mãi không tiện đâu."
"Tôi không phải..."
"Tôi hiểu mà, về đi thôi." Cận Nhiên lại ngắt lời anh, giọng nói nhẹ nhàng mà dịu dàng, "Tôi hiểu hết, anh là Tư lệnh, ở bên tôi không thích hợp, có việc cứ gọi tôi sang là được, giờ về đi."
Bùi Hành Ngộ muốn nói gì đó, nhưng ý tứ Cận Nhiên không muốn nghe rõ ràng quá mức, liên tục đẩy anh đi, khiến anh chỉ có thể nuốt lời muốn nói trở lại.
Cận Nhiên lui về sau một bước, nói, "Chỗ pheromone này đủ để anh vượt qua kỳ ph*t t*nh rồi, anh tự chú ý một chút, nếu có dấu hiệu không kiềm chế được thì bảo Độc Uyên đến gọi tôi."
Bùi Hành Ngộ im lặng một lát, nói, "Được."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 75: Xoa dịu
10.0/10 từ 44 lượt.
