Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 74: Đánh dấu


"Đây là thứ duy nhất tôi có thể cho cậu, sau này đừng hận tôi."


***


"Còn biết chửi người rồi cơ đấy."


Cận Nhiên thấy thú vị, đưa tay gõ lên người nó một cái, "Nếu để chủ của mày, Bùi Tư lệnh nghe thấy, có phải cũng bị phạt giam không hả?"


Độc Uyên "tít" một tiếng, "Tôi không phải người, nhưng Cận Nhiên cậu đúng là đồ chó."


Cận Nhiên nhướng mày, suýt thì bị câu đó chặn họng đến ngạt thở, "Tao không có ở đây mấy ngày, mày chơi với ai vậy?"


Độc Uyên đáp, "Mạnh Hạm Trưởng."


Cận Nhiên hít sâu một hơi, hóa ra Mạnh Như Tiền dạo này không có việc gì làm thì suốt ngày ở trước mặt Độc Uyên mắng hắn. Hắn liền đá nhẹ nó một cái, "Đừng học theo người tốt làm chuyện tốt, Tư lệnh không thích nghe nói bậy, lần sau đừng nói vậy nữa."


Độc Uyên "tít" một tiếng biểu thị phản đối, "Ồ."


"Mạnh Hạm Trưởng vẫn chưa ra à?"


Độc Uyên nói, "Ra lâu rồi, Tư lệnh đang nghỉ ngơi, lần này cậu định phá cửa hay dọa tôi?"


Cận Nhiên cười, "Ê, giờ còn biết tự sắp đường lui cho mình nữa, được rồi, lần này nghe lời mày, không phá cửa, không đe dọa, tao đợi Tư lệnh nhà mày mở cửa, được chưa?"


Độc Uyên bán tín bán nghi, đứng quan sát một lúc, thấy Cận Nhiên thật sự không có ý định xông vào thì yên tâm phần nào. Mỗi lần Tư lệnh dặn nó canh cửa, lần nào cũng thất bại, chắc Tư lệnh thất vọng về nó lắm rồi.


Đều là lỗi của Cận Nhiên.


"Độc Uyên, kia có phải rác không? Mày quét chỗ này chẳng sạch gì cả."


Độc Uyên quay lại nhìn theo hướng Cận Nhiên chỉ, sàn sạch đến mức có thể soi gương, nó quay đầu lại định hỏi thì đã thấy Cận Nhiên cầm chip nhận dạng mở cửa phòng chỉ huy sau đó vọt thẳng vào. Độc Uyên vội vàng lao tới ngăn cản, nhưng đâm sầm đầu vào cửa.


"Cận Nhiên, cậu là đồ khốn kiếp!!!"


Cận Nhiên bưng đĩa bánh ngọt, tiện tay lau mũi, "Bảo bối à, chỉ số thông minh của mày chắc lúc Bùi Tư lệnh chế tạo mày đã quên mất phải gắn não cho rồi."


Độc Uyên nói là Tư lệnh đang nghỉ.


Cận Nhiên đặt bánh xuống bàn, cũng không vội đi gọi, chỉ ngồi bên mép bàn nhìn về phía phòng ngủ một lúc. Thời gian này hắn ngủ không ngon, mà không chỉ hắn, Bùi Hành Ngộ hẳn cũng đã lâu rồi không được ngủ yên.



Lao lực nhiều như vậy, còn phải đề phòng loại tiểu nhân như Lâm Khai Tuế.


Chính tay nâng đỡ mà cuối cùng vẫn không bằng một lời dụ dỗ quyền lực.


Bùi Hành Ngộ chắc thất vọng lắm.


Cận Nhiên xuất thần một hồi, đột nhiên ngửi thấy một luồng pheromone mơ hồ thoảng qua, hắn khẽ ngửi, rồi đi về phía phòng ngủ, gõ nhẹ một cái, "Bùi Hành Ngộ, anh tỉnh chưa?"


Bùi Hành Ngộ sốt cao, nghe thấy tiếng thì run lên, rồi rịn thêm chút mồ hôi.


Bộ quân phục trong tay bị anh nắm đến nhăn nhúm, người vẫn chưa mặc đồ, áo choàng tắm nhăn nhúm một nửa xuống đất, làn da hơi đỏ vì hơi nước nóng rực khiến anh chỉ muốn tìm một cách để hạ nhiệt.


Anh khô miệng khát nước, hai tay vô lực nắm chặt lấy quân phục của Cận Nhiên, trong tai lờ mờ là giọng của Cận Nhiên khiến anh thấy xấu hổ đến cực độ, nhưng lại xen lẫn một chút dễ chịu.


Giọng Cận Nhiên vốn đã trầm, lúc gọi anh còn pha chút dịu dàng như đang dỗ dành, "Sao lại có mùi pheromone thế này? Anh không khỏe à? Hay vết thương có vấn đề? Mở cửa cho tôi vào xem."


Bùi Hành Ngộ th* d*c, cố kìm lại sự thôi thúc muốn mở cửa, giọng khàn khàn, "Tôi không sao, hơi mệt nên muốn nghỉ một lát, cậu về trước đi, tôi tỉnh sẽ tìm cậu."


Cận Nhiên vừa nghe hắn nói "không sao" liền biết là có chuyện, "Anh không mở, tôi sẽ phá cửa."


"Sao cậu cứ ngang ngược vậy!" Bùi Hành Ngộ tức giận, pheromone càng phát tán mạnh hơn, đến mức anh cũng cảm thấy tê liệt tay chân, Cận Nhiên mà vào thật thì chưa chắc đã không bị lây kỳ ph*t t*nh.


"Tôi ngang ngược đâu phải ngày một ngày hai, tôi đã nói rồi, lần sau mà tôi còn nghe thấy mấy câu kiểu không sao, không có gì, tôi sẽ hôn anh, chính miệng anh phá quy tắc trước thì đừng trách tôi."


Bùi Hành Ngộ bị câu nói lưu manh này làm nghẹn không nói nên lời, "Chính cậu cũng đã hứa là sau khi về Tử Vi Viên sẽ không quậy phá nữa, quên rồi à?"


Cận Nhiên khựng lại, nghĩ đến chuyện trên đường về anh chẳng phản ứng gì mấy, có khi nào là đang kéo dài thời gian để che giấu chuyện gì không, tính toán thật sự giỏi quá rồi.


Hắn im lặng một lát, rồi thẳng thắn nói, "Tôi hứa nhưng cũng sẽ thất hứa."


Bùi Hành Ngộ mắt mờ đi vì sốt, nhiệt độ của ph*t t*nh kỳ thiêu đốt khiến anh không thể tập trung, nhưng câu nói đó của Cận Nhiên lại cực kỳ rõ ràng truyền vào tai anh, khiến tim anh rối loạn.


Cận Nhiên thích anh đến thế, vậy mà lại không thể có được anh.


"Tôi không phải đang quậy phá, anh mở cửa ra đi, để tôi xem anh có sao không. Tôi đảm bảo sẽ không đụng vào anh, không hôn anh, không chạm vào bất cứ đâu. Tôi chỉ cần xác nhận anh không sao tôi sẽ đi ngay."


"Tư lệnh, tôi vào với tư cách là phó quan của anh, được không?"


Cận Nhiên trước giờ luôn liều lĩnh, chuyện gì cũng dám làm, Bùi Hành Ngộ đã quá quen với kiểu bất cần của hắn, nhưng chưa bao giờ thấy hắn nhún nhường đến vậy, không khỏi mềm lòng.


Sau khi uống thuốc, anh không còn là chính mình nữa, nếu vậy thì...



Cận Nhiên ngửi thấy pheromone càng lúc càng đậm, cảm giác nghẹn nơi lồng ngực càng rõ rệt. Phòng ngủ vốn có khả năng ngăn cách pheromone, mà giờ vẫn tràn ra được thì chứng tỏ pheromone của Bùi Hành Ngộ đã mất kiểm soát.Không phải bị thương thì cũng là ph*t t*nh kỳ.


Hắn biết giờ Bùi Hành Ngộ không thể chấp nhận mình, nhưng ít nhất cũng phải nhìn thử anh thế nào. Vừa cau mày định giơ tay gõ cửa, thì cửa phòng ngột bật mở, suýt nữa đập trúng mặt hắn, hắn lúng túng vội thu tay lại.


Pheromone bị nén trong phòng lập tức tuôn trào, Cận Nhiên suýt nữa đứng không vững, "Má..."


Bùi Hành Ngộ quấn khăn tắm ngang eo, một tay chống cửa, đôi mắt như vừa bị nước thấm ướt, đỏ hoe, đuôi mắt ửng hồng, môi bị cắn đỏ tươi, hơi thở rối loạn cực độ.


Máu trong ngực Cận Nhiên lập tức bốc lên cuồn cuộn, phản ứng sinh lý bật dậy, pheromone cũng điên cuồng thoát ra ngoài, gào thét đòi sự yêu thương chiếm hữu.


Bùi Hành Ngộ quay người, bước chân hơi loạng choạng, "Vào đi."


Anh nói vậy, ngược lại khiến Cận Nhiên do dự. Hắn rất muốn nhìn dáng vẻ ph*t t*nh của Bùi Hành Ngộ, cũng muốn đánh dấu a,nh yêu thương anh, nhưng lại biết rõ, nếu vào rồi thì kết cục sẽ thế nào.


Hắn không thể nào nhìn một Bùi Hành Ngộ như thế này mà không ra tay, nhưng cũng sợ làm anh bị thương. Cơ thể phản ứng nhanh hơn lý trí, ánh mắt cứ dán chặt vào tấm lưng và bờ vai kia, như thể đã sớm siết lấy, ép sát vào lòng, đẩy anh vào tuyệt cảnh.


Bùi Hành Ngộ quay lưng, "Không vào à? Vậy đóng cửa lại đi ra đi."


Cận Nhiên lầm bầm, "Chỉ có thằng ngu mới không vào," nói xong thì tiện tay đóng cửa lại, liếc thấy có một bộ quân phục trên giường, quen mắt lắm, liền bước tới cầm lên xem.


Bùi Hành Ngộ giật lại ngay, Cận Nhiên nhìn thấy đường may ở vai áo đã rách ra một chút, chợt lóe ra một suy đoán, bật thốt, "Bộ quân phục này... chẳng phải là cái tôi làm mất sao?"


"Không phải."


Cận Nhiên nhìn tay anh đang siết chặt lấy quân phục, khẽ run, hơi thở và pheromone hòa lẫn ào ra, bước tới kéo tay anh lại, áp sát người anh, tay đặt nơi eo, "Nói thật đi, có phải của tôi không?"


Bùi Hành Ngộ ngửi thấy mùi pheromone trên người Cận Nhiên, khẽ ngửi một cái lại càng nóng rực hơn, khe khẽ "ừ" một tiếng, "Phải."


"Lén lấy lúc nào?" Tay Cận Nhiên vuốt nhẹ sống lưng anh, chạm đến cả vết sẹo, không nhịn được xoa thêm vài lần, ghé sát tai dụ dỗ, "Trước đây lúc vào ph*t t*nh, có lén mặc quân phục tôi để tự xoa dịu không? Có... làm bẩn nó không?"


Tai Bùi Hành Ngộ đỏ bừng, lại bất giác nhớ đến cảnh mình mặc quân phục của Cận Nhiên, tự làm đến cao trào.


"Không có."


Cận Nhiên nhéo tai anh, "Nói dối."


Bùi Hành Ngộ vốn đã sốt đến mơ màng, nhưng Cận Nhiên vừa đến, anh lại như bị chẻ đôi, thân thể lao vào theo bản năng, mà ý thức vẫn tỉnh táo lạ thường, rất rõ mình đang làm gì.


Anh đã dùng thuốc thì không còn là bản thân hoàn chỉnh nữa, trước khi chuyện đó xảy ra, nên trao cho Cận Nhiên một "anh" trọn vẹn, dù kết cục thế nào, cũng coi như không phụ lòng hắn.


Bùi Hành Ngộ đưa tay nâng mặt Cận Nhiên, khẽ nhắm mắt, ngẩng đầu hôn hắn.



Bùi Hành Ngộ không biết hôn, chỉ dán môi lên, khẽ l**m một cái, rồi nghĩ đến dáng vẻ Cận Nhiên hôn mình trước đây, đưa đầu lưỡi chạm nhẹ vào hàm răng. Eo bị Cận Nhiên giữ chặt, mềm nhũn, dịch thể không biết từ đâu rỉ ướt cả khăn tắm.


Cận Nhiên đưa tay xoa nhẹ tuyến thể trên gáy anh, cười dịu dàng mà hôn lại, tận hưởng nụ hôn do anh chủ động khơi mào nhưng cuối cùng lại bị hắn chiếm lấy, tuy là hơi giống lợi dụng lúc người ta khó khăn mà xằng bậy.


Người anh nóng như thiêu, chắc đã chịu đựng được một lúc rồi mới chịu mở cửa. Cận Nhiên vừa vuốt tuyến thể, vừa hỏi, "Anh thế này mà không có đánh dấu thì không ra khỏi phòng nổi đâu, tôi cho anh một đánh dấu tạm thời nhé, được không?"


Bùi Hành Ngộ khẽ rên một tiếng, ngước đôi mắt ướt nhìn Cận Nhiên, "Cậu không muốn tôi à?"


Cận Nhiên suýt thì đứng không nổi, cười khổ, "Tư lệnh của tôi ơi, anh hỏi vậy là muốn thử lương tâm tôi đúng không? Anh có biết tôi phải gồng thế nào mới không lao đến ăn tươi nuốt sống anh không?"


Bùi Hành Ngộ nắm tay hắn, áp lên bụng mình, "Cậu không muốn đánh dấu tôi sao? Đánh dấu hoàn toàn."


Cận Nhiên cảm giác như không phải sờ lên da anh, mà là sờ trúng luồng điện hàng triệu vôn, giật từ đầu ngón tay đến tim, suýt thì lịm đi.


Bùi Hành Ngộ sao đột nhiên lại thích hắn đến mức này? Ngay cả loại đánh dấu vĩnh viễn cũng dám cho?


Cận Nhiên mừng rỡ như điên, cúi xuống hôn anh, tay ghì chặt eo, chỉ muốn nuốt hết anh vào bụng, mãi mãi giữ lại trong cơ thể mình.


Từng tấc da thịt của anh, hắn đều muốn.


Cận Nhiên hít mùi lan hoàng thảo, đồng thời thả mùi bạch xạ hương của mình ra để an ủi anh, cố gắng nhẹ nhàng để không khiến anh đau, kiểm soát nồng độ pheromone để anh dễ chịu hơn một chút.


"Vợ ngoan lắm." Cận Nhiên vừa hôn vừa vỗ về, nhẹ nhàng x** n*n nơi anh đã có phản ứng, dịu giọng dỗ, "Tảng băng ngàn năm cũng chịu tan rồi, mềm quá đi."


Bùi Hành Ngộ không nhúc nhích, để mặc cho hắn v**t v* xờ nắn, rất nhanh Cận Nhiên liền nhận ra có gì đó không ổn.


Anh chịu để hắn hôn đã là nhượng bộ lớn nhất rồi, sao có thể để mình đụng vào nơi nhạy cảm thế này, thậm chí còn muốn cho đánh dấu vĩnh viễn, thêm nhiều ràng buộc không thể kiểm soát hơn nữa.


Bùi Hành Ngộ gần như không gắng gượng nổi thêm, cơ thể khẽ run, ngay cả giọng cũng không ổn định, "Sao dừng lại? Cậu không muốn có một tôi trọn vẹn sao? Với alpha mà nói, không thể đánh dấu triệt để thì sẽ thấy tiếc nuối lắm."


Cận Nhiên không hiểu được ý nghĩa tiễn biệt trong câu mời gọi này, nhíu mày hỏi, "Ý anh là gì?"


Bùi Hành Ngộ cố gắng chớp mắt, "Tôi không muốn sau này khi cậu nhớ lại, sẽ thấy hối hận," nói xong thì kéo tay Cận Nhiên cởi khăn tắm, rồi dẫn tay hắn ra phía sau.


"Đánh dấu tôi đi." Bùi Hành Ngộ khẽ ngẩng đầu, hôn lên môi Cận Nhiên, nhẹ nhàng nhắm mắt, như đang trao đi tất cả, "Đây là thứ duy nhất tôi có thể cho cậu, sau này đừng hận tôi."


Cận Nhiên nhìn hàng mi hắn khẽ run, lại cảm thấy cái "trao đi" ấy mang theo một nỗi buồn đau thăm thẳm, cuối cùng cưỡng lại bản năng, nắm lấy cổ tay anh, nghiêm giọng nói, "Bùi Hành Ngộ.


"Ừ."


"Tôi là muốn anh." Cận Nhiên kéo anh ra, nhìn vào mắt anh gần như từng chữ từng chữ mà nói, "Tôi chỉ muốn ngay lập tức có anh, để cả người anh từ trong ra ngoài đều nhuốm đầy mùi của tôi, nhưng anh bây giờ không ổn, tôi không biết anh đang nghĩ gì, nhưng tôi, Cận Nhiên tôi không phải loại người thừa nước đục thả câu. Tôi có thể đánh dấu anh vĩnh viễn để anh mãi mãi ở lại bên tôi, nhưng tôi không cần như thế."



Bùi Hành Ngộ mở mắt, có chút nghi hoặc.


"Tôi biết trong mắt anh tôi có thể là một thằng điên, thích anh đến mức đầu óc toàn nghĩ đến anh, anh vừa chủ động là tôi sẽ nhào tới, nhưng cái tôi muốn là tình cảm của anh, chứ không phải sự hào phóng hy sinh này. Tôi không bẩn thỉu đến thế."


Vừa dứt lời, Bùi Hành Ngộ liền khựng lại. Quả thật anh cho rằng Cận Nhiên điên rồi, thêm ph*t t*nh kỳ, chỉ cần mình chủ động thì hắn sẽ không phát hiện. Không ngờ hắn lại nhạy cảm đến vậy.


Cận Nhiên thấy anh áy náy, xấu hổ vì bị vạch trần, cười khổ một tiếng, "Tôi đã nói là tôi sẵn sàng từ từ theo đuổi anh, anh không cần chấp nhận tôi ngay lập tức. Anh có thể không tin là tôi thích anh, nhưng cũng không cần dùng cách này để thử lòng tôi."


Bùi Hành Ngộ thấy trong tim nhói lên, "Không phải..."


Cận Nhiên cắt ngang lời anh, "Anh định trao bản thân cho tôi một lần rồi khiến tôi mãn nguyện mà rời khỏi Tử Vi Viên đúng không? Nếu là vậy, chi bằng anh đuổi tôi đi ngay bây giờ, ra lệnh không cho tôi bước vào Tử Vi Viên nửa bước. Tôi còn cách nào quay lại nữa sao, Bùi Tư lệnh?"


Bùi Hành Ngộ đầu óc mơ hồ, cau mày, "Không phải bảo cậu rời đi..."


Cận Nhiên buông tay đang giữ vai anh, khẽ cười một tiếng, "Tôi làm chút điểm tâm cho anh, có thấy đói thì ăn một chút, tôi đi đây."


Bùi Hành Ngộ cuống lên, nắm lấy cổ tay hắn, "Cận Nhiên."


Cận Nhiên dừng lại, "Ừ?"


Thấy ánh mắt chờ mình giải thích, Bùi Hành Ngộ lại không biết nên nói gì. Những lời Cận Nhiên nói tuy không đúng hết ý anh, nhưng cũng có phần đúng, anh không thể phản bác.


Cận Nhiên gạt tay anh ra, lại cười tự giễu một cái, quay lưng bước đi hai bước, rồi bất ngờ quay lại, siết lấy vai Bùi Hành Ngộ, lật anh lại, cúi đầu cắn vào tuyến thể nơi cổ anh.


Bùi Hành Ngộ khẽ rên một tiếng, chân mềm nhũn ngã xuống, được Cận Nhiên vòng tay đỡ lấy từ phía sau, cảm nhận được dòng pheromone bạch xạ hương tràn vào, dịu đi cái nóng thiêu đốt, khiến anh thoải mái đến mức muốn thở gấp.


Cận Nhiên đã cho anh một đánh dấu tạm thời.


"Anh không thể ở lì trên tàu chỉ huy suốt tuần được, mang theo pheromone của tôi còn hơn là để lộ thân phận omega của anh. Anh yên tâm, Tống Tư Thâm sẽ không bán đứng anh đâu."


Cận Nhiên đứng dậy, liếc thấy bộ quân phục rách vai trên sàn, liền cởi áo mình ném lên người Bùi Hành Ngộ, nhặt cái áo kia khoác lên vai.


"Tôi đi đây."


Bùi Hành Ngộ chớp đôi mắt vẫn còn mờ hơi nước, nhìn cửa phòng ngủ khép lại, Cận Nhiên cũng không ngoái đầu, tuyến thể vừa bị cắn sinh ra giọt nước mắt sinh lý, lặng lẽ rơi từ khóe mắt.


Anh không có gì để cho Cận Nhiên, một khi đã mặc định để hắn gọi mình là "vợ", để hắn hôn mình, thì cũng có nghĩa là không định né tránh nữa. Trước khi uống thuốc, bảo hắn đánh dấu vĩnh viễn một lần, xem như trao đi bản thân hoàn chỉnh nhất.


Anh không ngờ Cận Nhiên lại có thể đến phút này vẫn không chịu lợi dụng thời cơ.


Con cún nhỏ điên cuồng của anh, thật ra rất ngoan, rất ngoan.


Bùi Hành Ngộ siết chặt bộ quân phục mà Cận Nhiên ném lại, dù tức giận, thất vọng, vẫn để lại cho anh. Đôi tay run rẩy vô lực bấu lấy, khẽ khàng chôn mặt vào pheromone quen thuộc kia, thì thầm gọi tên, "Cận Nhiên."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 74: Đánh dấu
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...