Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 76: Thay đổi giới tính
"Cũng tốt thôi, thân phận omega đối với cậu đúng là một hiểm họa lớn, sửa đi cũng tốt."
***
Bùi Hành Ngộ rời khỏi bộ phận hậu cần quay về tàu chỉ huy.
Việc riêng của bản thân không thể đặt trên lợi ích của Tử Vi Viên, Cận Nhiên có lúc làm càn nhưng không phải người không hiểu chuyện, chuyện này tạm thời gác lại cũng được.
Sao Thái Âm đã hoang vu nhiều năm, trên đó liệu còn sót lại gì của năm xưa hay không vẫn chưa thể biết chắc.
Những thông tin anh điều tra được từ chợ quỷ cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, kẻ kia muốn lật đổ Hoặc Nhĩ, chưa chắc không đưa tin giả. Còn có "Kế hoạch Vọng Thiên" chưa kịp hỏi.
Người được gọi là "Đại phu" luôn ở chợ quỷ, liệu có thực sự là anh rể của Cận Nhiên hay không vẫn chưa rõ, không thể chỉ dựa vào một lời kể mà kết luận.
Bùi Hành Ngộ cẩn thận bóc tách từng lớp, xâu chuỗi thông tin trong đầu.
Chu Hoài Mậu giữ chức trưởng bộ tác chiến của quân đoàn 17 hơn nửa đời người, lúc Phương Chí Hành mới lên chức, Liên Tấn Phong vẫn chỉ là một thiếu tướng vô danh, ông ta đã không còn tham dự được nữa.
Khi Chu Hoài Mậu đưa ra "Kế hoạch Tinh Quan", phu nhân của Cận Thiệu Nguyên cũng là một trong những người tham gia. Bà ấy có lẽ khi lên sao Thái Âm không biết mình đã mang thai, sau đó sinh ra Cận Nhiên rồi mất vì khó sinh.
Cận Nhiên và Yên Yên chắc không bị cải tạo, nhưng những nghiên cứu năm đó có thể mang tính phóng xạ hoặc thuộc loại hình khác, nên cơ thể họ mang theo căn bệnh không rõ nguồn gốc.
Về sau có người phát hiện dự án này mang tính phản nhân loại nên đã cưỡng chế dừng lại, hoặc là nhận ra kế hoạch tìm nơi định cư mới không khả thi, liền hủy bỏ chứng cứ, coi như chưa từng tồn tại.
Năm xưa con tàu "Thiên Kỷ" xuất chinh là vì điều gì? Có liên quan đến "Ngôi sao Ngân Hà" không, hay là cái gọi là "Kế hoạch Vọng Thiên", hoặc có liên hệ với "Kế hoạch Tinh Quan"?
Cận Nhiên nói Phương Thái Bạch bỏ nhà ra đi, vậy cậu ta xuất hiện ở chợ quỷ là tình cờ, hay thực chất có liên hệ với người cầm quyền nơi đó? Cậu ta là con trai độc nhất của Thống soái Liên bang, lại có quan hệ với người muốn lật đổ Hoặc Nhĩ?
Bùi Hành Ngộ liên tục giả thiết rồi lại tự bác bỏ, chỉ cảm thấy mọi thứ rối như tơ vò không đầu mối.
Anh hơi mệt, day day giữa trán, dù kỳ ph*t t*nh đã được pheromone của Cận Nhiên áp chế, nhưng mệt mỏi thể chất thì không thể tránh, tinh thần vẫn chẳng thể gượng lên được.
Anh dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, không ngờ lại ngủ quên.
Độc Uyên vừa quét dọn bước vào, thấy anh ngủ rất say, liền quay một vòng dọn sạch chỗ còn lại, rồi biến về bản thể, nhẹ nhàng lấy một chiếc áo khoác đắp lên người Tư lệnh, rón rén lui ra ngoài.
**
Cận Nhiên sau khi tiễn Bùi Hành Ngộ quay về liền ngồi lại trong bếp nhỏ ở khu hậu cần một lúc. Lúc đó, có người gửi cho hắn một cổng tín hiệu trên thiết bị liên lạc, hắn xác nhận đi xác nhận lại, "Chắc chắn chứ?"
"Việc tôi làm mà cậu còn không yên tâm à? Cậu thử gọi đi, sai thì tôi lấy đầu mình cho cậu đá như bóng luôn đấy."
Cận Nhiên cười chửi vài câu rồi cúp máy, theo cổng tín hiệu đối phương gửi mà kết nối. Một lát sau bên kia bắt máy, là một giọng nói lanh lảnh ngọt ngào vang lên, "Anh là ai vậy?"
Cận Nhiên chống cằm nhìn ảnh ảo, vẫy tay chào cô bé, "Em là Bùi Yên à?"
"Đúng rồi~ Anh là ai vậy? Anh tìm A Lạc hả?" Bùi Yên vừa nói vừa quay đầu tìm quanh, không thấy người đâu lại quay lại nhìn, "A Lạc chắc ra ngoài rồi, anh gọi lại sau nha."
Cận Nhiên nói, "Anh không tìm cậu ta, anh tìm em."
Bùi Yên sửng sốt, rồi nhanh chóng nở nụ cười rạng rỡ, hỏi hắn với vẻ ngọt ngào, "Anh tìm em làm gì vậy? Có phải anh trai bảo anh đến tìm em không?"
Cận Nhiên nhìn ảnh ảo của Bùi Yên, tóc vàng ánh sữa được tết thành bím, một chiếc nơ đỏ to thắt sau đầu trông như hai cánh bướm, khiến cô bé trông tinh nghịch đáng yêu như yêu tinh nhỏ.
"Ừ, anh trai em nói là nhớ em, bảo anh hỏi xem dạo này em có ngoan không, có nghe lời không."
Bùi Yên vừa nghe nói là anh trai bảo đến tìm, liền vội vàng quỳ gối ngồi nghiêm chỉnh lại, "Yên Yên có nghe lời! A Lạc đều nói em rất ngoan, em gần đây rất nhớ anh trai nhưng vẫn không quấy rầy anh ấy."
Cận Nhiên nhìn Bùi Yên ngọt ngào đáng yêu lại không hiểu sao nghĩ tới Bùi Hành Ngộ trầm mặc điềm đạm, lại nghĩ năm đó nếu anh có một con đường khác, chắc chắn sẽ không kết hôn với mình.
Anh vẫn luôn sống rất khổ.
"Yên Yên, anh trai em bảo anh hỏi em một chuyện, thử xem em có nhớ không."
Bùi Yên nghiêm túc nhìn vào ống kính, "Ừm ừm."
Bùi Yên ngẩng đầu một chút, tay chống cằm suy nghĩ, "Kết hôn là gì vậy? Là trò chơi à? Anh trai chưa từng dạy em, A Lạc cũng không."
"'Kết hôn' là một người muốn mãi mãi ở bên một người khác, anh trai em chưa từng nói qua sao?"
Bùi Yên lắc đầu, "Không có ạ."
Cận Nhiên cũng nghĩ vậy, Bùi Yên còn nhỏ như thế, cái gì cũng chưa hiểu, Bùi Hành Ngộ làm sao có thể kể với cô bé, cho dù sau này cô có lớn cũng chưa chắc sẽ được kể. Anh xưa nay luôn là người ôm hết mọi chuyện vào mình.
Cận Nhiên không hỏi nữa, bỗng nhớ ra lúc Bùi Hành Ngộ chăm Yên Yên, đến bánh ngọt cũng chẳng cho ăn lần nào, bèn gửi mấy tấm ảnh qua, toàn là bánh ngọt mình làm.
Bùi Yên đưa tay chạm vào con thỏ mềm mềm xinh xắn trong ảnh ảo, "Đáng yêu quá đi!"
Cận Nhiên chống cằm nhìn ánh mắt thích thú của bảo bối nhỏ nhà mình, "Muốn ăn không?"
Bùi Yên gật đầu lia lịa, "Muốn!"
Nhìn bộ dạng thèm thuồng của cô bé, Cận Nhiên thầm nghĩ con robot A Lạc mà Bùi Hành Ngộ chế tạo ra đúng là di truyền tính cách anh trai, chắc cũng không giỏi chuyện bếp núc. Hắn liền trêu chọc:
"Yên Yên à, anh chính là người kết hôn với anh trai em đó, sau này em cũng phải gọi anh là 'anh trai' biết chưa?"
Bùi Yên không chút do dự gọi ngay: "Anh trai!"
Cận Nhiên ngây người một giây vì giọng gọi giòn tan ấy, "Ngoan quá chừng, bảo sao Bùi Hành Ngộ vì em mà ngay cả bản thân cũng dám bán cho anh, nếu là anh thì anh cũng cam lòng."
Bùi Yên không hiểu, "Anh nói gì ạ?"
Cận Nhiên nói: "Anh bảo chờ anh và anh trai em làm xong việc sẽ qua thăm em, bây giờ em phải ngoan ngoãn, ngoài anh và anh trai em ra thì không được nhận cuộc gọi nào khác, cũng không được tin người khác, nhớ chưa?"
Bùi Yên gật đầu như thể hiểu rồi, "Nhớ rồi!"
**
Bùi Hành Ngộ ngủ một giấc khá dài, lúc tỉnh lại thì đã hơn bảy giờ tối. Anh động người, chiếc áo rơi khỏi cánh tay, ngơ ngác một lúc mới nhặt áo lên đặt lại lên bàn, chuẩn bị đứng dậy.
"Ồ, tỉnh rồi à?" Bộ Ngu vừa khéo từ ngoài bước vào, cười cười trêu chọc, "Chiều nay tôi ghé qua hai lần thấy cậu vẫn đang ngủ, chưa từng thấy cậu ngủ lâu như vậy, làm sao mà ngủ ngon thế?"
Bùi Hành Ngộ không đón lời trêu chọc ấy, đợi Bộ Ngu đóng cửa khoang lại rồi mới lại ngồi xuống.
"Sao giờ mới về?"
Bộ Ngu kéo một cái ghế ra ngồi xuống, thở dài nói, "Còn không phải chuyện hôm đó sao, lúc nhận được cuộc gọi của cậu tôi thấy không ổn, định đi tìm cậu, ai ngờ chưa kịp lên đường thì nghe nói có phi thuyền gặp bão không gian, tôi biết chắc là mấy người rồi nên lập tức tìm người dò hỏi, chuẩn bị đi cứu."
Bùi Hành Ngộ yên lặng lắng nghe.
"Tôi còn chưa kịp đến nơi thì đã nhận được tin nhắn của Mạnh Như Tiền nói đang ra ngoài tìm mấy người, bảo tôi đi hỗ trợ. Người còn chưa tập hợp xong thì Liên bang đã tìm tới, bắt tôi đi giải mã một con cơ giáp."
"Cơ giáp gì?"
Bộ Ngu mặt mày nghiêm túc, "Nói ra cậu chắc không tin, con cơ giáp đó giống hệt con đang nằm ở Tử Vi Viên, đến lớp mã hóa ngoài cũng y chang."
Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, "Giống hệt với cái Liên Kính Phong gửi tới? Vậy cậu đã giải được đến đâu rồi?"
Bộ Ngu phẩy tay, "Bọn tôi cũng chưa biết trong đó có gì, chỉ tiện tay phá được hai lớp mã, nói là thật sự không hiểu nổi rồi ném lại cho tụi nó. Tôi nghĩ cậu chắc cũng chỉ cần dùng thuốc vài hôm nên tranh thủ quay về."
Bùi Hành Ngộ nhìn cái hộp trong suốt bị vứt lên bàn, bên trong là mấy viên thuốc tròn màu xanh lam, đưa tay cầm lên quan sát hai lượt, "Chỉ vài viên này mà thay đổi được đặc tính sinh lý à?"
Bộ Ngu chống cằm, "Cũng không thay đổi rõ rệt lắm đâu. Cậu cứ dùng trước đi, đợi sắp hết tôi lại xuống lấy thêm. Một lần mang lên không cầm được nhiều."
"Được, cảm ơn."
Bộ Ngu nhìn anh đổ thuốc ra tay, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Cậu thật sự quyết định uống à? Thuốc này một khi đã uống thì không quay đầu lại được đâu, giữa cậu với Cận Nhiên sẽ không còn đường lựa chọn nữa."
Bùi Hành Ngộ cầm viên thuốc trong tay, hơi cụp mắt xuống, "Tôi biết. Nhưng tôi từ đầu đã chẳng có tư cách để chọn. Với thân phận như tôi, đâu có quyền nói đến những điều đó. Cậu còn nhớ lần xuất chinh trước tôi nói có ai đó nghe trộm không?"
Bộ Ngu gật đầu, "Nhớ chứ, lúc đó chẳng phải bảo là nhìn nhầm à?"
"Không nhìn nhầm, là Lâm Khai Tuế." Bùi Hành Ngộ giản lược kể lại toàn bộ mọi chuyện, thấy Bộ Ngu khiếp sợ đến mức suýt bật dậy khỏi ghế, anh chỉ nhàn nhạt nói, "Tôi chưa từng có đường để lùi, chỉ có thể giãy dụa giữa vực sâu và vực sâu hơn thôi. Tôi vốn dĩ đã không thể cho Cận Nhiên điều gì, nếu cậu ấy hận tôi, về sau cũng không trách được."
Bùi Hành Ngộ không nói thêm gì, cũng không chửi bới theo.
"Cũng tốt thôi, thân phận omega đối với cậu đúng là một hiểm họa lớn, sửa đi cũng tốt." Bộ Ngu quay người, vung tay bảo anh, "Uống đi uống đi."
Bùi Hành Ngộ thở phào nhẹ nhõm, khẽ cười một tiếng. Trước khi uống thuốc, anh nghiêng đầu liếc qua cửa sổ, thấy Cận Nhiên đang cười toe toét xoa đầu Hạ Tinh Lan, xoa thành một đám rối bù, bị cậu nhóc vừa nhảy vừa kêu oai oái trách móc.
Khóe môi không kiềm được cong lên, nhìn một lúc rồi thu lại ánh mắt, nhìn vào viên thuốc màu xanh lam trong tay.
Anh không thể bỏ rơi trách nhiệm, chỉ có thể phụ lòng Cận Nhiên.
Bùi Hành Ngộ nhắm mắt, chuẩn bị đưa thuốc vào miệng thì đột nhiên nghe bên ngoài vang lên tiếng huyên náo, ngay sau đó là tiếng va chạm mạnh, cửa khoang bị chấn động rung lên.
Độc Uyên lảo đảo ngã vào, "Tư... Tư lệnh!!! Có chuyện rồi!!"
Bùi Hành Ngộ lập tức đứng bật dậy, bỏ viên thuốc xuống, nhanh chóng bước tới đỡ lấy Độc Uyên đang đầy vết thương. Còn chưa kịp hỏi chuyện gì thì mùi hỗn hợp của vô số pheromone ập tới khiến anh lập tức quỳ rạp xuống đất.
Một đầu gối gập xuống sàn, Bùi Hành Ngộ siết chặt tay Độc Uyên, gần như không đứng nổi, ngực dậy sóng, máu huyết cuộn trào kéo theo cơ thể đang trong kỳ ph*t t*nh đau nhức vô cùng.
Pheromone của Cận Nhiên đủ mạnh, cái dấu cũng rất sâu mới giúp anh chưa sụp đổ hoàn toàn. Được Bộ Ngu đỡ dậy, anh mới gắng gượng đứng vững.
"Xảy ra chuyện gì? Vì sao trên chiến hạm lại có nhiều pheromone hỗn loạn đến thế?" Bùi Hành Ngộ cố gắng ổn định hơi thở, hỏi Độc Uyên.
Độc Uyên nói lắp bắp: "Trên chiến hạm... có rất nhiều... rất nhiều omega, bọn họ đều đang ph*t t*nh, kéo theo alpha cũng ph*t t*nh luôn, giờ ngoài kia loạn... loạn thành một mớ rồi!"
Tâm trí Bùi Hành Ngộ như bị một nhát dao bén cắt đôi, anh hoảng hốt đến tột độ, ngoài anh ra, mọi thành viên ở Tử Vi Viên đều đã làm kiểm tra pheromone, làm sao có omega được?!
Bộ Ngu cũng sững người, "Tử Vi Viên làm sao có omega được?"
Bùi Hành Ngộ gắng gượng ổn định pheromone, hít sâu mấy lần mới bình tĩnh lại, quay sang Bộ Ngu, "Đi, ra ngoài xem!"
Tác giả:
Làm sao mà để Tư lệnh uống thuốc được chớ [Tôi có đánh lại con cún điên nhỏ đâu, tôi đâu có chán sống đâu]
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 76: Thay đổi giới tính
10.0/10 từ 44 lượt.
