Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 62: Thích anh


"Anh nói vậy, nghĩa là tin tôi thật sự thích anh chứ không phải vì kỳ ph*t t*nh hay mấy thứ như pheromone vớ vẩn kia đúng không?"


***


Cận Nhiên hai mắt đỏ ngầu, khóe mắt cũng đỏ cả một mảng, nghiến răng quay mặt đi chớp mắt một cái mới quay lại nhìn vết thương mới trên vai Bùi Hành Ngộ, hắn cụp mắt xuống, hôn khẽ lên cổ tay anh một cái, "Xin lỗi, tôi không bảo vệ được anh."


Bùi Hành Ngộ khẽ bật cười, rút tay lại, "Không sao, vết thương nhỏ thôi không đau lắm, không trúng chỗ hiểm."


Miếng gạc rất nhanh đã ướt đẫm máu, Cận Nhiên không dám manh động, chỉ có thể cẩn thận đè lên vết thương, lại sợ anh đau, vừa cân nhắc vừa hận không thể nhảy khỏi cơ giáp lột da ngay Phương Chí Hành cho hả giận.


Bùi Hành Ngộ nghỉ một lúc, tay phải khôi phục được chút cảm giác, nhưng hậu chứng của súng điện kéo đến khiến anh vừa tê vừa đau không chịu nổi.


Anh xưa nay là người có đánh rơi răng cũng nuốt máu vào bụng, không để người khác lo lắng, cố gắng giữ vững hơi thở không để Cận Nhiên nhận ra, dù không còn sức để nói chuyện anh vẫn hỏi, "Cậu xuống đây bằng cách nào?"


Cận Nhiên trừng mắt nhìn anh, "Đừng có nhắc lại chuyện ly hôn với tôi, nguyện vọng anh đã đồng ý đừng hòng nuốt lời."


Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu, "Không phải chuyện ly hôn, tôi hỏi cậu xuống kiểu gì? Cậu đi cùng cơ giáp với binh sĩ được tôi cho nghỉ phép đúng không, cậu xuống với họ à?"


Cận Nhiên dừng một chút, "Tôi dùng quyền hạn của Hạ Tinh Lan, lái một cơ giáp nhỏ xuống."


Câu vừa dứt, Bùi Hành Ngộ lập tức bật dậy, kéo căng vết thương đến mức đau hoa cả mắt, anh lại ngã xuống, choáng váng mắng hắn, "Tinh Lan đâu rồi! Cậu đúng là hồ đồ, không muốn ly hôn thì cũng đừng tự ý xuống đây, lỡ gặp nguy hiểm..."


"Rồi rồi rồi tôi biết sai rồi, Hạ Tinh Lan vẫn đang ở trên cơ giáp chưa xuống đâu, anh đừng lo, để tôi gọi Lạc Tân Dương đi đón cậu ta." Cận Nhiên vội vã đè anh lại, thấy vết thương lại rách toạc ra thì hoảng lên, "Anh đừng tức giận nữa, tôi gọi liền bây giờ là được chứ gì, máu còn chưa cầm được mà."


Cận Nhiên một tay ấn lên vết thương của Bùi Hành Ngộ, tay kia mở kết nối liên lạc với Lạc Tân Dương.


Tiếng nhạc ầm ĩ lập tức vang lên, Cận Nhiên nhíu mày chưa kịp nói gì thì nghe Lạc Tân Dương gào to trong tiếng nhạc, "Nhiên ca gọi gì đấy, mới có vài giờ đã nhớ tôi rồi hả? Tôi đang dự đám cưới bạn thuở nhỏ đây! Ấy đừng mời nữa, tôi là quân... mẹ nó đừng mời nữa..."


Cận Nhiên nhịn nửa phút, trầm giọng nói, "Ra ngoài đi, có chuyện nghiêm túc cần nói."


Lạc Tân Dương uống hết nửa ly rượu bị nhét vào tay, đẩy người ra chạy khỏi sảnh tiệc, bên ngoài yên tĩnh hơn hẳn, "Chuyện gì, cậu nói đi, tôi đổ máu đổ mạng cũng làm cho cậu."



Cận Nhiên nói ngắn gọn, "Tôi gửi cậu tọa độ, Hạ Tinh Lan đang ở đó, cậu đến đón về nhà mình đi."


Lạc Tân Dương sững ra, "Hả? Hạ Tinh Lan sao lại xuống dưới? Cậu đang đâu?"


"Tôi đang ở đâu không tiện nói, tóm lại bảo vệ cậu ta cho tốt, đón được rồi thì gửi tin cho tôi biết tình hình. Lúc về Tử Vi Viên thì tiện đưa cậu ta về luôn, một sợi tóc cũng không được rụng nghe rõ chưa?"


Lạc Tân Dương nghiêm chỉnh hành lễ về màn hình ảo giả lập, "He he, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"


Cận Nhiên ngắt liên lạc, quay sang nhìn Bùi Hành Ngộ, "Yên tâm chưa?"


Bùi Hành Ngộ thở ra một hơi, Lạc Tân Dương tuy hay nghịch loạn và khó nắm bắt, nhưng làm việc thì khá đáng tin, giao Hạ Tinh Lan cho cậu ta cũng yên tâm.


"Ừ."


Bùi Hành Ngộ vừa yên tâm, lại nhớ ra một người khác, đưa tay định bấm thiết bị liên lạc, bị Cận Nhiên đè tay lại, "Vết thương còn chưa cầm máu, anh lại định làm loạn gì nữa?"


"Tôi gọi cho Bộ Ngu."


Cận Nhiên nghe xong lập tức nhíu mày, "Gọi cho anh ta làm gì! Dù tôi không bảo vệ tốt được anh thì đặt Bộ Ngu vào tình hình lúc đó cũng khó mà toàn thân đi ra, tôi biết tôi không đủ mạnh, nhưng..."


Bùi Hành Ngộ nghe ra sự ghen ghét trong lời hắn, anh thở dài bất đắc dĩ, "Tôi chỉ muốn bảo cậu ấy tự về Tử Vi Viên thôi, cậu lại nghĩ đi đâu rồi, không có lúc nào là cậu không ghen à."


Cận Nhiên hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên quay sang cười với anh, "Vợ này, nếu đã nguy hiểm như thế, hay là mình bảo Bộ Ngu đừng về Tử Vi Viên nữa đi." 


Bùi Hành Ngộ trừng hắn một cái, "Cậu thì biết nghĩ cho người ta quá, thấy nguy hiểm còn không kêu cậu ấy quay về, vậy tôi thấy Tử Vi Viên cũng nguy hiểm, chi bằng cậu đừng quay về nữa."


"Vậy thì tôi không."


Lúc này liên lạc đã kết nối, Bùi Hành Ngộ liếc Cận Nhiên một cái ý bảo không được lên tiếng, sau đó khẽ ho một tiếng để giọng nghe có vẻ bình thường hơn, "Tôi có việc gấp phải quay lại Tử Vi Viên trước, cậu xử lý xong thì tự về, chú ý an toàn."


Bộ Ngu vẫn chưa biết chuyện Phương Chí Hành phát thông báo, buột miệng hỏi, "Không đợi thuốc nữa à?"


Bùi Hành Ngộ lập tức cắt ngang, "Cậu mang về là được, tôi bên này không tiện nói chuyện, về rồi nói sau." Nói xong liền ngắt liên lạc, không cho Bộ Ngu cơ hội lên tiếng thêm.



Cận Nhiên nắm bắt trọng điểm rất nhanh, "Thuốc gì vậy?"


Bùi Hành Ngộ điềm nhiên đáp, "Thuốc cho Yên Yên."


Cận Nhiên nửa tin nửa ngờ khẽ "ồ" một tiếng, còn định nói thêm thì cơ giáp bất ngờ phát ra một tiếng "vù" ngắn ngủi, cả hai đồng thời rùng mình — cơ giáp bị tên lửa khóa mục tiêu rồi!


Bọn chúng vẫn bám theo!


"Chán sống à." Cận Nhiên bảo anh tự đè vết thương lại, hắn thì dứt khoát đứng lên chạy tới bàn điều khiển.


Chiếc cơ giáp này là loại trống, không hề có kho vũ khí dự trữ! Một khi giao chiến thì chắc chắn sẽ chết!


Bùi Hành Ngộ cố chống người ngồi dậy, chân đã có thể gắng gượng đứng được nhưng vẫn đau đến mức như giẫm lên lưỡi dao, anh gắng gượng đi đến cạnh Cận Nhiên, hai tay chống lên bàn điều khiển.


"Chuyển công suất đẩy lên mức ba, tăng tốc rồi nhảy chuyển tiếp đi."


Cận Nhiên ngoảnh đầu lại, "Anh đứng dậy làm gì, ngồi xuống đi!"


"Không sao, cậu chưa từng xử lý tình huống thế này, tôi vẫn chịu được." Bùi Hành Ngộ thở một hơi, cố gắng lắc đầu giữ tỉnh táo. Áo sơ mi đã mặc lại, quân trang thì khoác hờ trên vai, sắc mặt trắng bệch đến dọa người.


Cận Nhiên lo lắng cho anh nên chỉ tăng lên mức hai, cẩn thận tránh né đòn tấn công phía sau. Chiếc cơ giáp này tuy có hệ thống phản tên lửa, nhưng không có đạn thì cũng vô ích.


Cảnh báo bị khóa mục tiêu vang lên liên hồi, tín hiệu dẫn đường trên hành lang không gian sáng lập lòe như sao, từng con thú hoang thoát lồng lao về phía họ, như muốn xé xác họ ra từng mảnh.


Bùi Hành Ngộ nín thở, liếc nhìn sườn mặt Cận Nhiên, trong lòng khẽ thở dài.


Tình hình này không phải một sống một chết, mà là gần như không có cơ hội sống. Dù có thể nhảy qua được điểm chuyển tiếp, đối phương cũng có thể vượt qua, mà nhiên liệu của chiếc cơ giáp cũng cạn. Sợ rằng chưa về đến Tử Vi Viên thì đã bị bắn hạ giữa chừng.


Nếu Cận Nhiên không đi theo anh, hắn sẽ không gặp nguy hiểm.


Hiệu ứng cánh bướm do cuộc hôn nhân này gây ra từ lúc anh ký giấy đến khi Cận Nhiên bước lên chiến hạm đã bắt đầu. Anh rơi vào hoàn cảnh thế này, chỉ khiến Cận Nhiên bị kéo xuống cùng địa ngục không thể thoát thân.


Không chỉ là cái chết, hôm nay Cận Nhiên bảo vệ anh, đụng chạm trực diện với Phương Chí Hành, từ nay trong Liên bang hắn cũng không còn con đường thăng tiến.



Cận Nhiên không biết anh đang nghĩ gì, chỉ chuyên tâm né tránh truy kích, may mà họ rời đi sớm, miễn cưỡng thoát khỏi tầm bắn của tên lửa.


"Cận Nhiên."


Cận Nhiên không quay đầu lại, chỉ "ừ" một tiếng.


Bùi Hành Ngộ lấy hơi, nói, "Về sau đừng vì tôi mà bị kéo vào vũng nước đục như thế này nữa, đây không phải chuyện cậu nên làm, tôi không muốn vì..."


"Bùi Hành Ngộ." Cận Nhiên cắt ngang lời anh, tranh thủ liếc anh một cái.


Bùi Hành Ngộ im bặt, khẽ "ừ" một tiếng, chờ hắn nói tiếp.


"Anh nói vậy, nghĩa là tin tôi thật sự thích anh, không phải vì kỳ ph*t t*nh hay mấy thứ như pheromone vớ vẩn kia đúng không?"


Bùi Hành Ngộ im lặng vài giây, không nói gì.


Cận Nhiên nhìn anh, hỏi thẳng không vòng vo, "Nếu đổi lại hôm nay là anh thích tôi, mà tôi không thích anh, anh sẽ trơ mắt nhìn tôi gặp nguy hiểm, mặc kệ tôi bị thương sao? Hay tôi hỏi lại, anh sẽ vì nguy hiểm mà không thích tôi nữa à?"


Bùi Hành Ngộ lại rơi vào im lặng, câu hỏi này khiến anh không cãi được, ánh mắt của Cận Nhiên cũng khiến anh không thể né tránh.


Câu trả lời là: sẽ không.


Anh sẽ không vì nguy hiểm mà buông bỏ. Ý của Cận Nhiên rất rõ: đã quyết bảo vệ thì không đổi ý.


"Nhưng mà... cẩn thận!" Bùi Hành Ngộ vừa định nói, đôi mắt đột nhiên trợn lớn, Cận Nhiên theo bản năng nhìn theo ánh mắt anh — một xoáy đen khổng lồ đang ập tới, cuốn thẳng về phía họ.
Bão không gian!


Cận Nhiên còn chưa kịp điều chỉnh quỹ đạo bay của cơ giáp để né tránh thì đã muộn, cả hai hoa mắt chóng mặt, bị cơn bão không gian cuốn bay vào!


Hắn phản xạ kéo chặt Bùi Hành Ngộ vào lòng, tay còn lại chống chặt lên bàn điều khiển, dùng thân mình che chắn cho anh. Trong cơn bão không gian ẩn chứa năng lượng cực lớn, đủ để nghiền nát cơ giáp trong nháy mắt.


Tiếng ù ù rền rĩ chọc thủng màng nhĩ, Cận Nhiên vội đưa tay bịt tai Bùi Hành Ngộ lại, bản thân thì bị chấn động đến mức khí huyết đảo lộn, miệng đắng lưỡi khô, nhưng vẫn không buông tay ra một chút.


Bùi Hành Ngộ từ lần bị thương trong cuộc diễn tập trước đến giờ vẫn chưa lành, lần này vết thương cũ chồng thêm vết mới, chịu không nổi liền hôn mê bất tỉnh.



**


"Cẩn thận bão không gian!"


"Cơ giáp của Bùi Hành Ngộ bị cuốn vào rồi, có lẽ không còn khả năng sống sót, còn đuổi nữa không?"


"Không đuổi được, vào bão là chết chắc,  quay về báo cáo đi."


Tên đàn ông mở thiết bị liên lạc, "Báo cáo thủ trưởng, không thể bắn hạ Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên, nhưng cơ giáp của họ đã bị cuốn vào bão không gian trên đường bỏ trốn, khả năng sống sót gần như bằng không."


Bên kia im lặng vài giây, rồi thở dài một tiếng, "Về đi, đừng để chạm mặt người của Liên bang, ẩn thân cho kỹ, nhớ chưa?"


"Rõ, thủ trưởng."


**


Cận Nhiên tỉnh lại, theo phản xạ đưa tay xoa cái đầu đau như sắp nổ, buột miệng chửi một câu, "Mẹ nó."


Hắn lắc lắc đầu cho tỉnh rồi lập tức bò dậy tìm Bùi Hành Ngộ, thấy anh nằm bên cạnh liền vội vàng ôm lấy, "Bùi Hành Ngộ, tỉnh lại đi."


May mà cơn bão không gian này không quá lớn, đến nhanh mà tan cũng nhanh, lúc Cận Nhiên tưởng cả hai sẽ bị nghiền nát thì nó lại đột ngột tan biến. Nhưng động cơ đẩy của cơ giáp đã bị phá hỏng trong bão, sắp rơi đến nơi rồi.


Hắn cố gắng nhét anh và cả mình vào bộ đồ bảo hộ, lúc hệ thống báo động chuẩn bị rơi thì không chần chừ đẩy cửa khoang, ôm anh nhảy thẳng ra ngoài, sau đó thì cũng ngất đi.


Hắn ôm anh dậy, đảo mắt nhìn quanh — phía xa đèn đuốc sáng rực, dòng người tấp nập, tiếng cười nói rộn ràng vang vọng, trông có vẻ tạm thời an toàn.


Cận Nhiên mới thở phào một hơi. May mà cơn bão đưa họ trôi đến gần một tiểu hành tinh khác, hai người nhờ lực đẩy đẩy gắn trên đồ bảo hộ mà giữ lại được mạng.


Bùi Hành Ngộ cũng tỉnh rồi khẽ cau mày mở mắt, rên nhẹ một tiếng nhưng không kêu đau mà chỉ mím môi nuốt xuống. Cận Nhiên nhìn mà lòng thắt lại, người này ngay cả lúc hôn mê cũng không chịu hé miệng kêu gì cả.


"Đau ở đâu? Cố gắng chịu một chút, tôi tìm xem quanh đây có bác sĩ nào xử lý vết thương cho anh không." Cận Nhiên giúp anh tháo bộ đồ bảo hộ cồng kềnh, kiểm tra sơ qua. Vết thương lại rỉ máu, băng gạc lẫn áo sơ mi đều đỏ đậm, dính lại thành một màu.


Bùi Hành Ngộ mở mắt ra, khó khăn thở một hơi, vừa mới tỉnh nên mắt còn mờ mịt, nhìn không rõ, liền hỏi, "Tôi không sao, chúng ta đến đâu rồi?"


Cận Nhiên nhìn quanh một lát, đoán: "Chắc là chợ quỷ." 


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 62: Thích anh
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...