Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 61: Lấy đạn


"Nếu không chịu được thì cứ cắn tôi đi."


***


Bốn mắt nhìn nhau, không khí ngập mùi thuốc súng đến cực điểm.


Cận Nhiên vẻ mặt dửng dưng, hơi ngẩng cằm nhìn người xung quanh, trông thế nào cũng giống một kẻ điên, Phương Chí Hành hoàn toàn không nghi ngờ hắn sẽ khiến tất cả đi chết cùng nhau, nghĩ đến cũng khiến vai run lên vì giận.


Liên Kính Phong nhìn Cận Nhiên rồi lại nhìn sang Phương Chí Hành, sợ ông ta thật sự sẽ bị ép phải rửa sạch tội danh cho Bùi Hành Ngộ, vội nói, "Thống soái, không thể đồng ý!"


"Cận Nhiên!" Liên Kính Phong quay đầu trừng mắt nhìn hắn, giọng mang theo ngụ ý rõ ràng, "Cậu đặt thể diện của thống soái ở đâu? Dám ngang nhiên uy h**p như vậy, chẳng lẽ cậu không nghĩ đến cha mình sao?"


"Chúng ta đều chết rồi, còn ai đi làm phiền ba tôi nữa, ái chà, Liên bộ trưởng, ông nhắc thế thì tôi chẳng còn đường lui rồi." Cận Nhiên bật cười, nghiêng đầu nhìn hắn, "Cảm ơn nha."


Liên Kính Phong cảm giác da đầu tê rần, lập tức quay sang nhìn Phương Chí Hành, "Thống soái, tôi không phải ý đó..."


"Đủ rồi!" Phương Chí Hành ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nếp nhăn như già đi thêm mấy tuổi trong khoảnh khắc, "Công bố cũng được, nhưng cậu phải nói cho tôi biết Thái Bạch hiện đang ở đâu."


"Đương nhiên, nỗi nhớ mong con trai của một người cha thì với một người luôn biết quan tâm như tôi sao có thể không hiểu được." Cận Nhiên hất cằm, chỉ tay về phía bàn làm việc, "Hiện tại phát luôn đi, sau khi tôi và Bùi Hành Ngộ rời khỏi đây sẽ lập tức nói vị trí của Phương Thái Bạch cho ông."


Phương Chí Hành siết tay, trong ngực như bị nghẹn một cục tức, mở thiết bị liên lạc của Liên bang, quét tròng mắt để đăng nhập tài khoản, chuyển sang tín hiệu phát sóng công khai.


"Thưa toàn thể nhân dân Hoặc Nhĩ, tôi là Phương Chí Hành." Mới nói lời mở đầu liền nghẹn lại, ông ta siết tay hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn vào màn hình giả lập trước mặt, tiếp tục nói, "Vụ nổ tàu 'Thiên Kỷ' những năm qua luôn gây xôn xao dư luận, nhất là lời đồn đại vô căn cứ cho rằng Tư lệnh Bùi Hành Ngộ thuộc Hạm đội Tử Vi Viên của quân đoàn 17 là thủ phạm...  điều này là không đúng sự thật. Tin đồn này đã gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của tư lệnh Bùi Hành Ngộ cũng như của Liên Bang. Hôm nay, với tư cách là Thống soái của Liên bang, tôi chính thức đính chính tin đồn đó."


Cận Nhiên cảm thấy bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình siết chặt đến sắp rách da, đầu ngón tay của Bùi Hành Ngộ đang run, hơi thở cũng cực kỳ hỗn loạn.


Tuy không thể nhìn thấy phản ứng của dân chúng, cũng chẳng nghe được dư luận sau khi công bố, nhưng khoảnh khắc ấy, Bùi Hành Ngộ cảm thấy nỗi nghẹn đè nặng trong lồng ngực suốt bao năm qua cuối cùng cũng tan biến.



Cận Nhiên giống như một ngọn lửa rực cháy thắp sáng mọi thứ, không cho phép từ chối mà thiêu đốt sạch đám sương mù nặng nề trong lòng anh bao năm qua.


Phương Chí Hành vừa dứt lời đang định tắt bộ truyền tin thì bị ngăn lại.


"Khoan đã."


Phương Chí Hành đập mạnh lên bàn, "Còn gì nữa! Cậu đừng có được nước lấn tới! Đừng tưởng nắm được Thái Bạch là có thể uy h**p tôi!"


"Sao Thái Âm."


Phương Chí Hành nghiến răng, đôi mắt vẩn đục gần như đỏ bừng, hung hăng lườm Cận Nhiên một cái, hít sâu một hơi để nén sát khí, lại nói vào thiết bị liên lạc, "Hạm đội Tử Vi Viên từ khi thành lập đến nay lập được nhiều chiến công hiển hách, theo đề nghị của tư lệnh Bùi Hành Ngộ, kể từ hôm nay đơn vị tác chiến Tử Vi Viên sẽ được điều chuyển đến sao Thái Âm."


Dứt lời, ông ta cắt tín hiệu phát sóng một cách dứt khoát, "Đủ chưa!"


Cận Nhiên không để ý tới ông ta, cúi đầu hỏi Bùi Hành Ngộ, "Đủ chưa?"


Khóe mắt Bùi Hành Ngộ đỏ lên, anh khẽ nhắm mắt lại thở ra một hơi, "Quá bốc đồng rồi."


"Về lại Tử Vi Viên cho anh trừng phạt." Cận Nhiên ngẩng đầu, quay sang Phương Chí Hành cười rạng rỡ, "Chỉ huy của chúng tôi nói đủ rồi, vậy thì không làm phiền nữa, chúng tôi đi đây, lên tàu rồi tôi sẽ báo vị trí Phương Thái Bạch cho ông."


Ánh mắt Phương Chí Hành như muốn b*n r* dao, nghiến răng đến độ kêu răng rắc.


Cận Nhiên vươn tay định bế Bùi Hành Ngộ dậy, lại bị anh giữ lấy cổ tay, "Tôi không sao, đỡ tôi là được."


"Được cái gì mà được, ôm cổ tôi." Cận Nhiên vừa nói vừa không chờ anh đồng ý, vòng tay ngang lưng nhấc bổng anh lên, từng bước vững vàng bước ra khỏi văn phòng.


Liên Kính Phong thấy Cận Nhiên thật sự rời đi, sốt ruột nói, "Thống soái, cứ thế để họ đi thế sao?"


Phương Chí Hành giơ tay ra hiệu cho vệ binh, "Bắt lại, nếu còn dám chống cự, cướp súng hay làm bị thương người khác, xử bắn ngay tại chỗ!"



Đồng tử Bùi Hành Ngộ co rút đột ngột, chưa kịp nghĩ gì đã ấn một điểm ở vai Cận Nhiên khiến hắn thoáng lảo đảo, buộc phải thả tay, anh lập tức nhảy xuống chắn trước người hắn, che chắn cú bắn, bả vai bên trái liền trúng đạn!


Viên đạn ghim thẳng vào xương bả vai, đầu óc Bùi Hành Ngộ chớp mắt trống rỗng, mồ hôi lạnh toát ra như suối, eo lại bị trúng điện trước đó khiến anh không thể tự đứng được nữa, ngã quỵ xuống đất.


Đồng tử Cận Nhiên run rẩy kịch liệt, lập tức ôm lấy Bùi Hành Ngộ, cả tay đầy máu, hét lên không kìm được, "Bùi Hành Ngộ!"


Vệ binh lại một lần nữa vây lên, sát ý trong ngực Cận Nhiên lan tận đáy mắt, đôi mắt bạc xám như bị máu Bùi Hành Ngộ nhuộm đỏ, thật sự phát điên.


"Lên xe!"


Một chiếc xe không biển số "két" một tiếng dừng ngay trước cửa, người đàn ông đeo mặt nạ hạ cửa kính xuống, trầm giọng thúc dục, "Nhanh! Giờ không đi thì cả hai kẹt lại hết! Đừng vì chuyện nhỏ mà hỏng việc lớn!"


Vệ binh càng lúc càng gần, Cận Nhiên ôm lấy Bùi Hành Ngộ quay người nhảy lên xe, kéo cửa lại chắn được một đợt đạn tấn công, giọng nói lạnh băng hỏi người kia, "Mang súng theo chứ?"


"Cận Nhiên, không được giết người!" Bùi Hành Ngộ đau đến mức cả giọng cũng run, môi trắng bệch mấp máy, giọng khàn khàn.


Người đàn ông hơi dừng lại, ném một khẩu súng về phía sau.


Cận Nhiên nhặt lấy, hạ kính xe, ngồi trong chiếc xe đang lao đi như bay mà nhắm vào kẻ vừa nổ súng vào Bùi Hành Ngộ, "Đoàng đoàng" hai phát, đạn xuyên qua vai kẻ đó, tiếng kêu thảm thiết và đợt nổ súng mới nổ lên đồng loạt.


Người đàn ông đánh lái điên cuồng, vừa tránh đạn vừa ép xe lao qua chốt chắn, đâm văng rào chắn mà thoát ra, vai Bùi Hành Ngộ vẫn đang chảy máu, quân phục đen thẫm lại một mảng.


Bùi Hành Ngộ ra hiệu để Cận Nhiên đỡ anh ngồi dậy, thở một hơi rồi hỏi, "Ngài là ai?"


Người này đeo mặt nạ, giọng cũng bị xử lý bằng thiết bị biến âm, tạm thời không thể nhận ra thân phận, nhưng nếu có thể cứu họ ra khỏi đó, nhất định là người của Liên bang, chỉ mong đây là bạn không phải kẻ thù.


"Đừng hỏi tôi là ai, cậu quá chủ quan, biết rõ Liên bang e dè cậu mà còn dám đến một mình, cậu là quân tử, bọn họ không phải."


Bùi Hành Ngộ cau mày chịu đựng cơn đau, lại hỏi, "Ngài đã giúp bọn tôi, nếu bị phát hiện chẳng phải sẽ liên lụy đến ngài sao?"



"Bị phát hiện thì sao, tôi còn sợ Phương Chí Hành à." Người kia khẽ cười, giọng lộ rõ vẻ ngông cuồng, Bùi Hành Ngộ không khỏi quay sang nhìn Cận Nhiên, ánh mắt hỏi dò.


"Đừng nhìn nữa, tôi không phải là Cận Thiệu Nguyên."


Bùi Hành Ngộ hơi ngẩn ra, không ngờ hắn lại nhạy đến vậy.


"Cậu điều tra sao Thái Âm là đúng hướng, nhưng từ hôm nay trở đi, các cậu coi như đã xé rách mặt nạ với Liên bang, trước đây bọn chúng còn ngầm ngáng đường, sau này chỉ sợ sẽ là giết chóc công khai, mỗi một bước sau này đều sẽ khó đi đất, Bùi tư lệnh."


Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu, "Cảm ơn ngài đã nhắc nhở."


"Tôi không phải đang nhắc nhở cậu, người của Liên bang chỉ biết đấu đá tính kế lẫn nhau, nếu hai người thật sự có thể lật đổ được bầu trời này, chưa chắc đã là chuyện xấu." Người kia nói đến đó thì ngừng lại, xe cũng đồng thời dừng hẳn.


"Được rồi, đưa hai người tới đây thôi, ở đây có một cơ giáp nhỏ chưa được đăng ký, đừng nán lại, lập tức trở về Tử Vi Viên đi."


Bùi Hành Ngộ đưa tay muốn tháo khuy áo, lại kéo phải vết thương ở vai, đau đến mức mặt càng trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả thái dương.


"Cận Nhiên, tháo khuy tay áo giúp tôi."


Cận Nhiên khẽ cau mày, nhưng không hỏi tại sao, trực tiếp đưa tay tháo khuy tay áo anh, đặt vào lòng bàn tay anh.


Bùi Hành Ngộ cố gắng nhấc tay, đưa ra trước, "Ngài không muốn nói ra thân phận, vậy giữ lấy chiếc khuy này, sau này nếu cần tôi giúp, chỉ cần đưa nó ra, tôi sẽ dốc hết sức mà thực hiện giúp ngài."


Người đàn ông sững lại một thoáng, sau đó bật cười, "Được, tôi nhận, đi nhanh đi, đừng chậm trễ nữa."


Cận Nhiên bế Bùi Hành Ngộ bước lên cơ giáp, lúc đóng cửa khoang còn ngoái lại nhìn một cái, người kia đã lái xe chạy ngược hướng, phía sau kéo theo đám vệ binh truy đuổi.


Vết thương ở vai Bùi Hành Ngộ đã bắt đầu đông máu, nhưng nhịp thở càng lúc càng gấp, pheromone cũng bắt đầu tiết ra, cơ thể đang cố gắng tự hồi phục, hương lan hoàng thảo thanh mát nhạt nhạt tràn ngập cả khoang.


Cận Nhiên thiết lập chế độ tự động lái, lục tìm được hộp y tế rồi kéo ghế ngồi bên cạnh Bùi Hành Ngộ đang nằm nghiêng, "Phản ứng từ cú đánh điện ban nãy sẽ đau lắm, may mà không có đạn, còn viên trong vai trái tôi phải lấy ra, không có thuốc tê đâu, anh chịu đau một chút, tự cắn gạc chịu đựng, đừng cắn trúng lưỡi."



Máu đã khô bết lại với vải áo, lúc gỡ ra lại xé toạc miệng vết thương lần nữa, máu lại tuôn trào, mồ hôi sau lưng Cận Nhiên ướt đẫm, nghiến răng cố gắng lắm mới cởi được áo anh xuống.


Áo vừa tháo, cậu ngẩn người.


Vai anh vốn đã trắng hơn người bình thường, nhưng lại chằng chịt những vết sẹo lớn nhỏ đan xen, đều là thương tích cũ, chỉ còn những mảng hồng nhạt nhạt hơi mờ trên da thịt.


"Sao trên người anh nhiều vết thế này?"


Bùi Hành Ngộ ngậm gạc không đáp, chỉ khẽ thở ra một hơi, mở mắt liếc nhìn lỗ đạn nơi bả vai, tay phải gần như không nhấc lên nổi, nếu không thì cũng chẳng cần người khác lấy giúp.


Cận Nhiên cầm dao mà run rẩy, chậm chạp mãi không dám xuống tay, nếu là tự rạch cho chính mình hắn đã xuống dao không do dự, nhưng đây là cơ thể của Bùi Hành Ngộ, một tấc hắn cũng không nỡ làm đau anh, nói chi đến việc phải dùng mũi dao cạy viên đạn ra khỏi bả vai, sống sờ sờ mà rạch!


Bùi Hành Ngộ nhổ gạc ra, cố gắng nhấc cánh tay gần như tê liệt đặt lên cổ tay Cận Nhiên, đẩy về phía vai trái, "Lấy đi, không sao."


Cận Nhiên không biết đã bao nhiều lần nghe thấy những câu như "Tôi không sao", "Tôi chịu được", "Cậu đi đi", "Tôi sẽ xử lý sau" từ miệng anh, Bùi Hành Ngộ lúc nào cũng nghĩ vai anh có thể gánh vác tất cả.


Anh muốn bảo vệ tất cả những người anh quan tâm, chỉ quên mất chính mình.


Từ giờ trở đi, hắn sẽ bảo vệ anh.


Anh gánh lấy cả thế giới, còn hắn sẽ gánh lấy thế giới của hắn – người ấy mang tên "Bùi Hành Ngộ".


"Nếu đau quá thì cứ cắn tôi."


Nói xong, Cận Nhiên hít sâu một hơi, nắm chặt chuôi dao, mu bàn tay nổi gân xanh, khẽ run lên, chĩa thẳng về lỗ đạn gần như xuyên qua bả vai.


"Ưm!" Bùi Hành Ngộ mày nhíu chặt, răng nghiến chặt không chịu cắn Cận Nhiên, cả người run lên vì đau, cánh tay không còn cảm giác gần như co giật, hơi thở đứt đoạn như bị dao cắt.


Cận Nhiên dứt khoát moi viên đạn ra rồi ném dao đi, túm lấy gạc ép lên vết thương cầm máu, điều kiện trong cơ giáp sơ sài, trong hộp thuốc cũng chỉ có hai cuộn gạc với vài công cụ lặt vặt.


Bùi Hành Ngộ đau đến tái mặt, nhưng vẫn cố đưa tay lau mồ hôi trên trán Cận Nhiên, giọng khàn khàn an ủi, "Không sao, lấy ra rồi là được."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 61: Lấy đạn
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...