Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 63: Nhẫn


"Mạng của tôi là của anh, trên đời này chẳng có thứ gì quan trọng bằng anh cả, chỉ là một chiếc nhẫn thôi, chị tôi sẽ hiểu."


***


Chợ quỷ là nơi không thuộc bất kỳ một trong tám tinh hệ chính nào, cũng không chịu sự quản lý của bất kỳ tổ chức nào, mỗi năm chỉ đột ngột xuất hiện trong một tuần trong không gian tinh tế, ngay cả vị trí cũng không cố định, thậm chí còn bí ẩn hơn cả Phương Thái Bạch.


Tại chợ quỷ, có thể tìm thấy bất kỳ tin tức nào và giao dịch được bất kỳ thứ gì tùy theo nguyện vọng đôi bên mong muốn. Nơi đây không dùng tiền tệ, chỉ giao dịch thông qua tin tình báo ngang giá hoặc vật phẩm có giá trị tương đương.


Nơi đây không được phép xảy ra chiến tranh, mọi người đều phải đeo mặt nạ, không được để lộ thân phận thật, điều này tương đương với một trung tâm giao thương và lưu chuyển tin tức nằm trong vùng bóng tối nhưng lại hoạt động hợp pháp một cách tuyệt đối.


"Chợ quỷ," Bùi Hành Ngộ lặp lại, vịn vào cánh tay Cận Nhiên đứng dậy, thở một hơi nói, "Chúng ta qua đó xem thử."


"Trước hết xử lý vết thương của anh đã," Cận Nhiên cởi áo khoác quân phục bao trùm lên đầu anh, không cho từ chối, rồi bế anh lên đi thẳng về phía khu chợ, nơi này không cho phép để lộ diện mạo thật.


Bùi Hành Ngộ kéo áo che mặt, cau mày, "Cậu..."


"Tôi thì có là cái gì đâu, chẳng ai nhận ra tôi cả, nhưng anh mà bước vào đó không tới vài phút là bị người ta nhận ra thân phận rồi." Cận Nhiên vừa nói vừa đảo mắt quan sát xung quanh, thoáng thấy một tấm biển rượu lập lờ, liền nhắm hướng đó mà đi.


Tương truyền chợ quỷ có một "thần y" tính khí quái đản, trị bệnh tùy tâm trạng, không lấy thù lao, lấy gì cũng tùy tâm trạng. Người này không ở phòng khám, mà ở quán rượu.


Cận Nhiên vừa đi vừa đánh hơi, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc thì dừng lại trước một quán rượu, ngẩng đầu nhìn thấy hai chữ "Bỉ Ngạn" trên biển gỗ, còn chưa bước vào thì thấy một người đàn ông trẻ tuổi đã từ trong đi ra.


Người đàn ông đó đẹp đến mức có thể dùng chữ "mỹ nhân" để hình dung.


Bùi Hành Ngộ vốn đã là kiểu đẹp xuất chúng, nhưng trên người luôn toát ra khí lạnh quanh năm không tan, xa cách và kiêu ngạo, khiến người ta chẳng kịp chú ý đến vẻ ngoài. Còn người này thì khác hẳn, trên người toát ra dáng vẻ lười biếng, mắt dài đuôi mắt hơi nhếch, mang theo vẻ quyến rũ như câu hồn, chỉ một cái liếc mắt cũng khiến người ta muốn tự động tới gần.


Tóc hắn dài chấm đầu gối, được buộc qua loa bằng một trâm gỗ, phía sau dùng một dải vải đen buộc lại, bước đi nhẹ nhàng, cả người mang theo khí chất uể oải mị hoặc.


Cận Nhiên nhìn hắn một hồi, thầm đoán thân phận.


Người nọ chẳng để ai vào mắt, xách theo một thau thuốc bã đặc sệt, nặng mùi tanh tưởi đến buồn nôn, đổ ra trước cửa rồi bước qua như không có chuyện gì.


Cận Nhiên nhanh tay né tránh, người nọ nhấc thau lên liếc hai người từ trên xuống dưới, ngáp dài một tiếng rồi quay người vào trong, "Bệnh gì?"



Cận Nhiên đáp, "Bị đạn bắn."


"Vết thương nhỏ, không trị."


Cận Nhiên nén lửa, nhìn kẻ uể oải ngáp dài kia, nói: "Ông muốn gì cứ nói, chỉ cần tôi có thể lấy được, dù có chết cũng sẽ mang về. Xin ông trị cho... bạn tôi."


Người kia lại ngáp thêm cái nữa, bước loạng choạng như người say, nheo mắt phẩy tay, "Không cứu, hôm nay tâm trạng không tốt, mai mà chưa chết thì mang tới sớm một chút, trễ thì đợi đến mốt."


Vết thương của Bùi Hành Ngộ, Cận Nhiên không đợi nổi một giây, chứ đừng nói là ba ngày!


"Không chữa, tôi đập tiệm rượu của ông."


"Cậu mà đập, tôi e cậu không ra nổi khỏi chợ quỷ này đâu." Người kia rốt cuộc cũng quay đầu lại, lần đầu mở mắt nhìn thẳng vào Cận Nhiên, cười khẽ, "Tính khí nóng nảy như vậy, còn chưa bị người ta đánh chết à. Đợi đến lúc cậu gần chết thì đến đây, tôi chữa miễn phí."


Cận Nhiên cười lạnh, "Sợ ông không sống tới lúc đó. Bớt nói nhảm, chữa hay không?"


"Không chữa."


Bùi Hành Ngộ lúc này gỡ áo xuống, lạnh nhạt nói với Cận Nhiên, "Đặt tôi xuống.


Cận Nhiên đặt anh xuống, đỡ lấy thắt lưng để anh đứng vững, Bùi Hành Ngộ quay về phía người đàn ông kia nói, "Tiên sinh, chúng tôi không cố ý xâm nhập chợ quỷ, bị cuốn đến đây hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn. Trên đường gặp hải tặc, lại thêm bão không gian bất ngờ ập đến, kính xin ngài giữ kín chuyện này giúp. Chúng tôi không có ý phá vỡ quy tắc."


Người đàn ông hé đôi mắt mệt mỏi nhìn anh một hồi, bất chợt vung tay ném cái thau đi, "Cái người này cũng thú vị đấy, vào đi."


Cận Nhiên đỡ Bùi Hành Ngộ đi vào, bên ngoài nồng nặc mùi rượu, nhưng trong phòng lại toàn là mùi thuốc, nồi thuốc sôi ùng ục, khỏi thuốc bay mịt mờ như lạc giữa chốn tiên cảnh.


"Ngồi đi," người đàn ông kia đeo khẩu trang đen, chỉ lộ đôi mắt dài hẹp, vừa đeo găng tay vừa nói, "Bị thương ở đâu, đưa vết thương ra."


Cận Nhiên giúp Bùi Hành Ngộ cởi áo khoác, vừa lo lắng hỏi, "Có đau không? Nếu không phải anh nói không được giết người, tôi đã bắn hắn thành cái rổ rồi, dám động vào anh, gan chó mọc tám lớp hả."


"Được rồi, cậu tính nóng như vậy mà không chịu kìm xuống thì sớm muộn cũng chọc thủng trời đấy."


Cận Nhiên hừ lạnh, "Tôi dâng tận tay cho anh quản mà anh lại không cần."


"Các người là người của Tinh tế Liên bang?"



Bùi Hành Ngộ nhìn bóng lưng người kia, trầm mặc một chút vẫn quyết định thành thật, "Phải."


Người kia bưng kéo cái khay đặt kéo và thuốc sát trùng lên bàn, "Vết thương trên người cậu không giống do hải tặc gây ra đâu nhỉ? Là người của Liên bang ra tay à? Cậu chọc giận bọn họ à?"


Bùi Hành Ngộ không tự giác liếc nhìn Cận Nhiên một cái, rồi quay lại nhìn người kia, "Lẽ nào ngài cũng là..."


"Ây dà!" người kia giật mình cắt lời, "Câu đó đừng có nói bừa nha, tôi không phải người của Liên bang, chỉ là... hiểu rõ đám hải tặc hơn chút thôi. Nếu bọn họ thật sự muốn giết một người, thì đã chẳng bắn mỗi phát vào vai như vậy, hoặc là tự chết, hoặc là đối phương chết, không thì cả hai cùng chết."


"Tiên sinh xưng hô thế nào?" Bùi Hành Ngộ lại hỏi.


"Tên tuổi quan trọng lắm à?"


Bùi Hành Ngộ ngẫm nửa giây, "Nếu ngài không muốn nói tên, cho tôi một danh xưng tạm cũng được,như vậy để tiện sau này có dịp báo đáp."


"Tôi không cần cậu báo đáp, nợ nần là chuyện phiền phức nhất trên đời. Chữa xong là phải trả phí ngay." Người đàn ông cúi đầu liếc qua vết thương trên vai Bùi Hành Ngộ, "Chỉ là vết thương nhỏ, băng lại là xong, không chết được đâu."


Cận Nhiên đứng bên lạnh giọng, "Đau đến vậy mà còn gọi là vết thương nhỏ?"


"Vậy tôi đưa kim cho cậu, cậu chữa đi?"


Cận Nhiên suýt nghẹn, "Tôi mà biết chữa thì cần đến ông làm gì, đừng có luyên thuyên nữa! Nếu làm anh ấy đau thêm, tôi đập nát cái quán rượu rách này."


Bùi Hành Ngộ khẽ ho một tiếng cắt ngang cuộc cãi vã của hai người, hỏi, "Tiên sinh, chúng tôi muốn hỏi thăm một ít tin tức, có thể đi tới đâu để đổi thông tin?"


Người kia khựng tay lại, "Muốn hỏi cái gì?"


Bùi Hành Ngộ dừng một nhịp, nửa thật nửa giả nói, "Tôi có người thân mất tích đã lâu, tìm khắp nơi không thấy, muốn hỏi xem liệu còn sống hay đã..."


Người đàn ông gật đầu, có vẻ đã tin, "Đi về hướng đông chừng năm trăm mét có một sòng bạc, vào đó tìm căn phòng thứ hai, gặp một người tên Lý Tam Bạch. Mua bảy đồng xu, đưa hắn mười tinh tệ rồi nói không cần thối lại."


"Cảm ơn ngài."


Người kia "ừ" một tiếng, cúi đầu tiếp tục xử lý vết thương, sau đó đổ thuốc lên, Bùi Hành Ngộ lập tức toát mồ hôi lạnh, răng nghiến chặt vẫn không kìm được rên một tiếng đau.


"Ê ông bỏ cái thuốc quỷ gì vậy, đau tới mức đó mà còn đổ à!" Cận Nhiên thấy vậy liền hoảng, suýt nữa xông lên đập người mà lại không dám, sợ khiến Bùi Hành Ngộ đau hơn.



"Thế tôi đưa thuốc cho cậu, cậu tự bôi?"


Cận Nhiên nhe răng, bị Bùi Hành Ngộ đặt tay lên mu bàn tay ấn xuống, hơi thở đứt đoạn, khẽ lắc đầu, "Không... không sao."
Cận Nhiên hận không thể thay anh gánh hết những đau đớn này, hắn mới lên Tử Vi Viện chưa đầy một năm, vậy mà Bùi Hành Ngộ đã bị thương đến ba lần, trước kia khi hắn chưa đến thì không biết anh đã phải chịu bao nhiêu vết thương rồi!


Trên vai, sau lưng, trước ngực của anh, những vết thương ấy là từ khi nào mà có?


Cận Nhiên cắn răng, nhân lúc người đàn ông kia quay lưng đi lấy thuốc, hạ thấp giọng nói, "Anh cứ nói không sao, không sao, nhưng sao trước mặt tôi lại không thể kêu một tiếng đau sao?"


Bùi Hành Ngộ hơi ngẩn ra, rồi khẽ cười, "Thật sự không sao."


Người kia quay lại, Cận Nhiên còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn cố nuốt xuống, quay đầu đi chỗ khác, lặng lẽ chớp mắt.


"Cậu ta thích cậu đúng không?"


Bùi Hành Ngộ khựng lại một chút, không đáp.


Người đàn ông vừa băng bó vừa chậm rãi nói, "Xem cậu ta lo cho cậu kìa, nếu tôi mà không chữa được cho cậu, chắc chắn cậu ta thật sự sẽ lật tung cái quán rượu này lên mất."


Trong lòng Bùi Hành Ngộ thoáng ấm áp, trong tai vẫn còn vang lời Cận Nhiên vừa nén giận vừa hỏi, "Sao không thể kêu một tiếng đau trước mặt tôi?", và thêm cả một câu có vẻ đùa cợt nhưng lại rất chân tình của người nọ, "Xem cậu ta lo cho cậu chưa kìa" — như có một vết nứt nhỏ len lỏi trên lớp băng đông lạnh trong tim, rắc rắc lan ra.


"Xong rồi." Người đàn ông cất đầu băng vào trong, tháo găng tay và khẩu trang, không nói không rằng quay người vào buồng trong. Hai người họ ngồi đối diện không ai lên tiếng, phải hơn hai mươi phút sau người nọ mới quay lại, trên tay bưng một chén sứ xanh lục, trong đó là một thứ nước màu xanh đậm trông kỳ quái vô cùng.


"Uống đi."


Cận Nhiên cau mày, "Thứ gì đây?"


"Thuốc trị thương." Người đàn ông đưa chén cho Bùi Hành Ngộ, nhưng lại nói với Cận Nhiên, "Nếu tôi muốn hại các cậu thì đã chẳng tốn công cứu người, nếu như không nể tình bộ quân phục kia, có chết tám trăm lần rồi tôi cũng chẳng thèm chữa, uống mau đi."


Bùi Hành Ngộ đón lấy, chất lỏng nhẹ nhàng rung động trong chén, trong vắt không đục nhưng mùi rất khó ngửi, một thứ chua chua kỳ dị xộc thẳng vào mũi, anh cố gắng nén lại, uống cạn rồi đặt chén sang bên, mày nhíu chặt, ngẩng đầu liếc nhìn Cận Nhiên một cái.


Chỉ một cái liếc này, chính anh cũng ngẩn người.


Từ sau lần diễn tập, anh cũng từng uống thuốc một thời gian, toàn bộ là Cận Nhiên đích thân nấu rồi đem đến. Sau mỗi lần uống thuốc, Cận Nhiên đều đưa anh một viên ô mai chua ngọt, hỏi anh, "Còn thấy đắng không?"


Cận Nhiên không biết anh đang nghĩ gì, cứ tưởng anh uống khó chịu quá nên mới nhìn mình, liền hỏi, "Khó chịu ở đâu?"



Bùi Hành Ngộ cụp mắt, "Không sao."


Anh chỉ là... đã quen được hắn chăm sóc rồi.


Người đàn ông liếc nhìn cái chén rỗng, vung tay ném ra hai cái mặt nạ, "Nhìn bộ dạng hai cậu thế kia chắc cũng chẳng còn tiền mua mặt nạ đâu, tặng đấy, mấy đồng tinh tệ này cũng tặng luôn. Còn chuyện cậu muốn hỏi phải trả giá bao nhiêu thì tự nghĩ cách mà xoay sở."


Bùi Hành Ngộ đứng dậy, khẽ gật đầu, "Đa tạ tiên sinh."


"Đừng vội cảm ơn, tôi có điều kiện." Người kia liếc sang Cận Nhiên, nhếch cằm, "Tôi cứu người cậu yêu, giờ đến lúc tôi lấy thù lao rồi."


Cận Nhiên hỏi thẳng, "Muốn gì?"


"Tôi muốn cái nhẫn của cậu."


Cận Nhiên ngẩn người.


Bùi Hành Ngộ cũng sững lại, sau đó lập tức hiểu ra — Cận Nhiên có một chiếc nhẫn lam bảo thạch, là di vật chị hắn để lại, luôn được hắn đeo nơi tay trái, vô cùng trân trọng.


Chỉ là Cận Nhiên vẫn luôn đeo găng tay, tại sao người này lại biết? Chẳng lẽ từ đầu hắn đã biết hắn là ai?


Bùi Hành Ngộ lên tiếng, "Tiên sinh, chiếc nhẫn đó với cậu ấy rất có ý nghĩa, trên đời những vật giá trị hơn còn nhiều, xin ngài đổi thứ khác, dù là núi đao biển lửa tôi cũng sẵn sàng thực hiện."


"Tôi chỉ muốn chiếc nhẫn đó." Người nọ ngáp một cái, hai tay vòng sau lưng, cười nhàn nhạt với Bùi Hành Ngộ, "Không thấy lựa chọn lúc này rất thú vị sao? Nhẫn quan trọng hay cậu quan trọng, cậu không muốn biết sao?"


Bùi Hành Ngộ nhíu mày, "Tôi không cần cậu ấy phải chọn giữa tôi và nhẫn..."


Người kia cười, "Dù chỉ là vết thương nhỏ, nhưng nếu ngày mai không đến thay thuốc, hoặc vừa bước chân ra cửa sẽ có người đến bắt, tin không? Đến lúc đó, đừng nói là người thân cậu tìm không thấy, e là chính cậu cũng không còn mạng đâu."


Cận Nhiên khẽ bật cười, tháo găng tay, rút nhẫn ra ném cho hắn, "Cho ông."


"Không được!" Bùi Hành Ngộ bật thốt.


Cận Nhiên đặt găng tay vào tay anh, nói, "Mạng của tôi là của anh, trên đời này chẳng có thứ gì quan trọng bằng anh cả, chỉ là một chiếc nhẫn thôi, chị tôi sẽ hiểu."


Hắn điểm nhẹ vào lòng bàn tay anh, "Đeo găng tay giúp tôi đi, nhân tiện hỏi chị ấy một tiếng trong lòng xem, chị có đồng ý không, nghe thử xem chị ấy trả lời thế nào."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 63: Nhẫn
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...