Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 57: Ly hôn


Cận Nhiên: "Không vào."


***


"Tôi đi hỏi Mai Phổ!" Liên Kính Phong nói xong liền cắt liên lạc, lập tức kết nối với chiến hạm Thiên Ất, mặt mũi tím tái, giận đến nỗi phồng má chờ kết nối thành công.


Mai Phổ vừa từ cơ giáp bước xuống, còn chưa đi được mấy bước đã nhận được cuộc gọi, vừa ấn xác nhận vừa đứng nghiêm giơ tay chào theo điều lệnh, "Bộ trưởng, nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc!"


Hoàn thành nhiệm vụ?


Liên Kính Phong giận dữ, "Hoàn thành cái mẹ gì mà hoàn thành! Tôi cho cậu xuất chinh khi nào hả?"


Mai Phổ ngẩn ra, "Là nhiệm vụ phối hợp xuất chinh với Tử Vi Viên ấy mà, Bộ trưởng, ngài quên rồi sao?"


Liên Kính Phong nói chuyện với tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển này đúng là vô phương cứu chữa, không mắng cho vài câu là không nguôi được cục tức, thế là xả một tràng như sấm rền, mắng Mai Phổ — một tên chỉ huy cao to lực lưỡng — đến mức không dám ho he, đứng như thế trời trồng chịu trận.


Binh sĩ xung quanh thấy cảnh đó đều vội vàng tránh xa, sợ dính họa lây.


Sau khi mắng xong, Liên Kính Phong mới gằn giọng hỏi, "Cậu bảo là tôi ra lệnh cho cậu xuất quân, thế công văn đâu?"


Mai Phổ đáp, "Không có công văn, chẳng phải là... truyền đạt miệng sao?"


"Truyền đạt? Truyền cái gì mà đạt? Tôi ra nhiệm vụ khi nào mà—" Liên Kính Phong đang nói chợt khựng lại, đúng là truyền đạt thật, vì hắn ghét cay ghét đắng cái thể loại "máu nóng ngu ngốc" như Mai Phổ, nên thường không thèm đích thân giao nhiệm vụ, toàn sai người khác chuyển lời.


"Thế ai truyền đạt cho cậu, nói thế nào?" Liên Kính Phong hỏi.


"Cận Nhiên." Mai Phổ nhớ lại, đáp, "Hắn nói vừa được ngài tài trợ cho hai cơ giáp hạng nặng cùng đầy đủ nhu yếu phẩm, có chữ ký của ngài, bảo tôi luôn trong trạng thái sẵn sàng mang một đội nhỏ đi tiếp viện, tôi kiểm tra rồi, đúng là chữ ký của ngài nên mới nhận lệnh xuất binh, có vấn đề gì sao?"


Liên Kính Phong hít một hơi thật sâu, đập bàn rầm một cái.


Hắn đã thấy lạ sao Cận Nhiên không đi xin Liên bang mà lại đích thân tới chỗ hắn xin quân nhu, rõ ràng với cái tính đó thì hắn chẳng ngại phiền phức, đến cùng còn có cả Cận Thiệu Nguyên phía sau, vậy mà cứ nhất quyết tìm tới mình.



Thì ra hắn đâu cần quân nhu, hắn cần binh lực của Mai Phổ!


Liên Kính Phong vẫn tự phụ mình gian xảo mưu mô, tính người như bàn cờ mà lại bị Cận Nhiên chơi một vố đến ngu người!


Đồ hỗn trướng khốn kiếp này!!!


Mai Phổ thấy hắn mặt mày tối sầm, như thể sắp rút súng bắn chết người, thân hình gần hai mét cũng bất giác run lên một cái, "Bộ trưởng... ý ngài là... Cận Nhiên lừa tôi? Vậy chúng tôi không nên đi tiếp viện sao?"


Liên Kính Phong trong lòng thì rõ ràng là muốn để Bùi Hành Ngộ và Tử Vi Viên chết sạch ngoài không gian, nhưng Mai Phổ thì là cái dạng có não mà bị úng nước, không có chuyện gì ngoài trung thành bảo vệ tổ quốc, mà Cận Nhiên rõ ràng đã tính toán trúng điểm yếu này để đẩy hắn vào thế bí!


Liên Kính Phong nghiến răng ken két, nói, "Không, làm tốt lắm, rất tốt."


Mai Phổ bị cái kiểu khen nghiến răng này làm cho ngơ ngác, nhịn không được gãi đầu, nhỏ giọng hỏi, "Vậy... cái này..."


Liên Kính Phong tức không chịu nổi, rít lên, "Lần sau có hoạt động xuất quân tiêu diệt hải tặc, tôi sẽ đích thân báo cho cậu! Ai khác kêu đi cậu cũng không được phép đi!"


Mai Phổ nhìn tín hiệu bị cắt đứt, bị mắng đến lú cả đầu, quay sang hỏi Mạc Lỗ bên cạnh, "Bộ trưởng nói vậy là sao? Tôi lại bị Cận Nhiên gạt nữa rồi hả? Hắn lừa tôi?"


Mạc Lỗ tuy không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của tư lệnh nhà mình, nhưng đối phương là Cận Nhiên — hắn gật đầu kiên định, "Đúng vậy thưa tư lệnh."


"Vậy ý của bộ trưởng là, Cận Nhiên mượn tay tôi đánh trận?"


Mạc Lỗ, "Đúng."


"Cái đồ chó chết Cận Nhiên!!" Mai Phổ lập tức giơ tay kết nối với Cận Nhiên, chờ một lúc thì hệ thống báo, "Xin lỗi, bên kia đã từ chối cuộc gọi của bạn, đồng thời chân thành cảm ơn vì sự hỗ trợ nhiệt tình của bạn. Xin hỏi bạn có muốn kết nối lại không?"


Mai Phổ tức đến mức gào về phía tây, "Cận Nhiên, tôi với cậu thề sống chết không đội trời chung!!"


**


Vừa bước xuống khỏi cơ giáp, Cận Nhiên bất ngờ hắt hơi một cái rõ to.


Hạ Tinh Lan đi bên cạnh vội hỏi, "Nhiên ca, anh bị cảm rồi à?"



"Không khỏe thì bảo Bộ Ngu khám cho." Bùi Hành Ngộ đi phía trước lạnh nhạt nói, "Cậu ấy là quân y, không đi thì tự chịu."


Cận Nhiên nhìn bóng lưng anh, trong lòng thầm nghĩ lần này anh thật sự bị hắn chọc tức rồi, ngày thường nếu gặp chuyện như vậy chắc chắn sẽ quay lại liếc mình một cái, giờ đến liếc cũng không thèm nữa.


Hạ Tinh Lan không rõ đã xảy ra chuyện gì giữa hai người, với cậu, Bùi Hành Ngộ lúc nào chẳng lạnh lùng, cũng không thấy gì khác lạ, vội vàng nói, "Sao lại không đi? Nhiên ca, anh cãi nhau với Bộ trưởng quan à?"


"Không có, trẻ con thì biết cái gì." Cận Nhiên vỗ nhẹ đầu cậu, cao giọng nói, "Bị dao kề cổ tôi còn không nhíu mày, hắt hơi một cái thì đã là chuyện lớn gì chứ? Không chết được, không sao."


Bùi Hành Ngộ không lên tiếng, bước nhanh đến chỗ Mạnh Như Tiền đang ra đón. Ngay sau đó, cả Tử Vi Viên vang lên tiếng khẩu hiệu đồng thanh chấn động, mọi người đồng loạt hành lễ chào mừng tư lệnh và đoàn xuất chinh trở về.


Mạnh Như Tiền chào theo điều lệnh, "Tư lệnh."


Bùi Hành Ngộ vỗ vai anh, "Dạo này cậu gồng gánh Tử Vi Viên cũng vất vả rồi, theo tôi lên phòng chỉ huy một chuyến." Anh cần dặn dò thêm vài việc với Mạnh Như Tiền.


"Rõ!"


Bùi Hành Ngộ quay người lại, cao giọng nói với mọi người, "Hai tiếng sau đến gặp thuyền Mạnh trưởng quan để nhận chip cá nhân, sau khi viết báo cáo về đợt xuất chinh lần này thì mới được làm thủ tục nghỉ phép. Giờ tất cả về nghỉ ngơi trước, để hệ thống AI trong phòng tự điều chỉnh chỉ số cơ thể."


"Rõ, tư lệnh!"


Mạnh Như Tiền đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn sắc mặt tái nhợt của Bùi Hành Ngộ, lo lắng hỏi, "Lần này xuất chinh không thuận lợi sao? Tôi thấy sắc mặt cậu không ổn."


Bùi Hành Ngộ cử động cổ tay, "Không sao."


Mạnh Như Tiền cũng không gặng hỏi thêm, chỉ "ừ" một tiếng rồi lặng lẽ đi cạnh anh vào phòng chỉ huy. Cận Nhiên đứng phía sau nhìn hai người vài giây, đang định đi theo thì bị Lạc Tân Dương túm lấy vai, "Nhiên ca Nhiên ca, mình về chung nhé?"


Cận Nhiên hất tay cậu ta ra, "Tôi không về."


Lạc Tân Dương ngớ người nửa giây, "Sao vậy? Chúng ta lên Tử Vi Viên cũng bảy tháng rồi, hiếm khi mới có kỳ nghỉ, cậu không muốn về xem nhà à?"


"Không muốn."


Lạc Tân Dương thấy Cận Nhiên đi hướng khác, lại hỏi, "Ê, cậu không về ký túc thì đi đâu thế?"



Cận Nhiên chỉ vẫy tay về phía sau mà không quay đầu.


Hạ Tinh Lan nhìn Lạc Tân Dương rồi lại nhìn Cận Nhiên, liền lon ton chạy theo, "Nhiên ca, anh không về nghỉ à? Hay là đói rồi? Tôi cũng hơi đói á, mỗi lần xuất chinh đều phải ăn lương khô chay, cơm anh nấu vẫn là ngon nhất. Anh có muốn ngủ một lát rồi dậy nấu không?"


Cận Nhiên nghĩ bụng, Bùi Hành Ngộ chắc cũng đói rồi, nghiêng đầu hỏi, "Sinh hoạt hằng ngày của Bùi Tư lệnh là cậu chăm à?"


Hạ Tinh Lan gật đầu, "Đúng vậy. Nhưng thực ra tư lệnh không cần tôi chăm gì nhiều, chỉ mấy chuyện lặt vặt thôi, còn việc hơi khó thì toàn là Độc Uyên làm."


Cận Nhiên gật đầu, "Lần này được nghỉ mà cậu không có chỗ nào để đi à, định làm gì?"


Hạ Tinh Lan cười ngờ nghệch, "Tử Vi Viên là nhà của tôi mà." Cậu gãi gãi đầu, có phần xấu hổ nhỏ giọng nói tiếp, "Anh đừng cười tôi đấy nhé, thực ra tôi vẫn luôn coi Tư lệnh như người nhà, chỉ là không dám nói, sợ anh ấy ghét tôi vô dụng... Nhưng mà Tư lệnh tốt lắm, anh ấy ở đâu thì ở đó là nhà của tôi!"


Cận Nhiên khựng lại trong chốc lát, rồi đưa tay vỗ nhẹ vai cậu ta, "Đi, hôm nay nấu cơm cho Tư lệnh, anh đây để dành cho cậu một phần."


Hạ Tinh Lan lập tức cười tít mắt, "Nhiên ca vạn tuế!"


"Được rồi, nói nghe cổ lỗ sĩ quá." Miệng thì nói thế nhưng trong lòng Cận Nhiên lại không nhịn được mà bật cười, Bùi Hành Ngộ luôn cô độc một mình, đứa nhỏ ngọt ngào như Hạ Tinh Lan này lại luôn bên anh như hình với bóng, còn người xem anh là nhà, là người thân.


**


"Có mấy đám hải tặc nghe tin ngài xuất chinh liền thừa cơ tấn công, nhưng đều không phải quy mô lớn, chúng tôi ở đây đủ sức ứng phó. Một số bị đánh chặn ngay từ khu vực 'Thiên Ngạc', không có chuyện gì nghiêm trọng."


Mạnh Như Tiền báo cáo lần lượt các tình hình trong thời gian qua, sau đó nói tiếp, "Bên Liên bang cuối cùng cũng thanh toán khoản kinh phí nghiên cứu lần trước, vẫn thiếu vài nghìn tinh tệ như mọi lần, vẫn dùng cái chiều ăn quỵt như mọi lần. Ngài không có mặt, tôi cũng không rảnh mà cãi nhau với họ, đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy."


Bùi Hành Ngộ nghe đến đoạn oán thán về tiền bạc quen thuộc, không kìm được bật cười nhẹ.


Mạnh Như Tiền không để ý, cứ tiếp tục lải nhải, "Chiếc cơ giáp mà Liên Kình Phong gửi đến lại phát ra âm thanh, nhưng không giống cộng hưởng lần trước, lần này như thể âm thanh phát ra từ bên trong, hiện tại vẫn chưa tìm được nguyên nhân. Tôi định chờ Bộ Ngu quay lại rồi cùng xem xét."


"Thứ trưởng Trịnh Động đã liên lạc một lần, hỏi lý do ngài định dời vị trí Tử Vi Viên, chắc sợ ngài mâu thuẫn với Bộ trưởng Chu, muốn làm trung gian hòa giải cho hai người."


Bùi Hành Ngộ khẽ nhíu mày, "Cậu nói gì với ông ấy rồi à?"


Mạnh Như Tiền trừng mắt, suýt thì tăng xông, "Tư lệnh của tôi ơi, chuyện lớn như vậy tôi không được ngài cho phép nào dám tự ý lộ ra? Hơn nữa lý do chính đáng di dời cứ điểm Tử Vi Viên thì cũng đủ sức thuyết phục rồi, bọn họ hỏi thế chẳng cần nghĩ cũng biết là sợ ngài tạo phản."



Mạnh Như Tiền đặt xấp văn kiện xuống trước mặt anh, thở phào một hơi dừng lại mớ lải nhải, "Không có gì, tôi chỉ là người ở lại trông giữ Tử Vi Viên thôi, ra tiền tuyến là cậu, Bộ Ngu với Cận Nhiên, tôi làm gì có nguy hiểm, toi chỉ giữ cửa thôi."


Từ trước đến nay Bùi Hành Ngộ vốn luôn nhạy bén, gần như lập tức nhận ra cảm xúc bất mãn trong lời của Mạnh Như Tiền, "Cậu trách tôi không đưa cậu ra ngoài à?"


Mạnh Như Tiền quay lưng, "Không có, tuân lệnh quân lệnh."


Bùi Hành Ngộ thở dài, bất đắc dĩ nói, "Cậu cứ như trẻ con vậy, còn giận vì chuyện đó đúng không? Tự cậu nghĩ xem ngoài cậu ra ai có thể giữ Tử Vi Viên khi tôi không có mặt? Cậu muốn tôi thay bằng Lâm Khai Tuế? Hay là Bộ Ngu? Hay là Cận Nhiên?"


Mạnh Như Tiền sững người.


"Có cậu ở Tử Vi Viên, tôi mới yên tâm mà xuất trận." Bùi Hành Ngộ bước lại, đưa một tập tài liệu khác vào tay anh, "Tôi chuẩn bị ra ngoài một chuyến, sẽ tranh thủ quay về trong mười tiếng, cậu vất vả thêm chút, tôi về sẽ cho cậu nghỉ phép."


**


Cận Nhiên vừa đi đến cửa thì nghe thấy Bùi Hành Ngộ nói "ra ngoài một chuyến", sắc mặt lập tức đanh lại — không phải chứ, đâm người ta một nhát rồi mà vẫn muốn tiếp tục à?


Không ly hôn không được đúng không?


Cận Nhiên tức giận không có lý do, trừng mắt nhìn bát cháo trên khay, hận không thể dùng ánh mắt thiêu cháy nó, nghiến răng trong lòng, "Cái tảng bằng nghìn năm này sao lại không tan nổi vậy chứ?"


Hắn giơ tay gõ cửa, "Tư lệnh."


Bùi Hành Ngộ đang nói chuyện thì ngừng lại, quay đầu lại dặn Mạnh Như Tiền, "Cậu ra ngoài trước đi, có chuyện gì đợi tôi về rồi nói."


"Rõ."


Bùi Hành Ngộ gọi với theo, "Như Tiền."


Mạnh Như Tiền khựng chân, chậm rãi quay đầu lại, Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu với anh, "Cảm ơn cậu."


Mạnh Như Tiền cười nhẹ, "Cảm ơn tôi? Ngài không giỏi nói mấy câu này thì thôi đi, tôi hiểu rồi."


Bùi Hành Ngộ khẽ thở ra, nhìn ra cửa nói với Cận Nhiên, "Cậu vào đi."


"Không vào." Cận Nhiên đáp.


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 57: Ly hôn
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...