Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 58: Kiểm soát
"Lỡ như Cận Nhiên thật sự thích cậu, vậy có phải là bất công với cậu ta quá hay không?"
***
"Không vào thì thôi đừng vào nữa." Bùi Hành Ngộ quay người đi về phía phòng cá nhân, Cận Nhiên thấy anh thật sự không định để ý đến mình nữa, thấy cửa cabin sắp đóng lại thì vội vàng sải bước dài đi vào.
"Vào thì vẫn phải vào." Cận Nhiên nhìn theo anh đi về phía phòng, "Ấy, anh làm gì đấy, buồn ngủ à? Ăn xong rồi hẵng ngủ chứ?"
Bùi Hành Ngộ quay lưng lại nói, "Tôi thay đồ, không được ép tự ý mở cửa." Nói xong thì bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Cận Nhiên tặc lưỡi, đặt bát cháo lên bàn rồi quay người ngồi vào chiếc ghế mà Bùi Hành Ngộ thường hay ngồi, hai chân gác lên bàn làm việc, chống cằm nhìn về phía phòng anh.
Không nghe lời hả, muốn ép tôi đánh dấu anh à.
Bùi Hành Ngộ đóng cửa lại, lấy bộ quân phục sạch sẽ đã được là ủi chỉnh tề ra thay, khóe mắt thoáng nhìn thấy bộ quân phục của Cận Nhiên mà anh từng giấu đi, lại đột nhiên nhớ đến lúc Cận Nhiên nắm lấy cằm anh, bắt anh phải tự nhìn xem "người hắn thích là ai", tim lại vô cớ lỡ một nhịp.
Nếu để hắn biết chuyện anh trộm quân phục rồi còn dùng pheromone của hắn để xoa dịu bản thân, anh thật không tưởng tượng được hắn sẽ lại điên đến mức nào. Anh thở ra một hơi, cất bộ quân phục đi, chỉnh lại quần áo xong mới bước ra ngoài.
Cận Nhiên đang nghiêng đầu nhìn anh, dáng ngồi chẳng đứng đắn chút nào cả.
"Ngồi nghiêm chỉnh." Bùi Hành Ngộ lạnh lùng liếc hắn một cái, cố gắng phớt lờ ánh mắt hắn nhìn mình chằm chằm, "Bỏ chân xuống, không được giẫm lên bàn làm việc của tôi."
"Ờ." Cận Nhiên bỏ chân xuống, nhưng không ngồi lại mà đứng dậy đi sang đối diện trả chỗ lại cho anh, chống cằm tiếp tục ngồi lại cái dáng chẳng ra gì, "Nếm thử đi, cháo ăn kèm củ cải chua ngọt."
Bùi Hành Ngộ ngồi xuống, chỉnh lại tay áo chuẩn bị lên tiếng, Cận Nhiên nhìn điệu bộ đó là biết anh lại sắp khuyên bảo hắn, liền hất cằm về phía bát cháo, "Ăn xong rồi nói."
"..." Bùi Hành Ngộ biết tính hắn, nếu không ăn thì hắn sẽ không chịu dừng lại, đành cầm bát cháo lên ăn từng ngụm từng ngụm, khoang tàu nhất thời yên tĩnh.
Cận Nhiên gắp một miếng củ cải chua ngọt để lên muỗng, "Nếm thử đi."
Bùi Hành Ngộ bỏ vào miệng cắn một miếng, vị chua ngọt giòn giòn khiến khẩu vị anh bừng tỉnh, ban đầu vốn không có tinh thần cũng chẳng thấy đói, nhưng ăn xong lại thấy đói thật, lặng lẽ ăn sạch cả bát cháo.
"Ngon không?" Cận Nhiên chống cằm hỏi.
"Ừ." Bùi Hành Ngộ gật đầu, đặt bát cháo xuống, tay nghề của Cận Nhiên vốn rất tốt, chỉ trong lúc anh với Mạnh Như Tiền nói chuyện mà cậu đã nấu xong bát cháo thơm ngon đặc sệt.
Đang nghĩ đến đó thì bỗng sững người, "Cậu ăn chưa?"
"Hử?" Cận Nhiên ngả người ra sau ghế, chân bắt chéo, không hề để tâm nói, "Chưa, ăn chưa no. Bát cháo của tôi bị Hạ Tinh Lan ăn mất một nửa, cậu ta còn đòi ăn nữa, không nhìn xem là tôi nấu cho ai mà còn đòi chia, anh nói xem có phải cậu ta cần dạy dỗ lại không."
Bùi Hành Ngộ hơi cau mày, "Cậu không cần..."
"Tôi tự nguyện." Cận Nhiên nghiêng đầu, nhìn anh một lúc.
Bùi Hành Ngộ suốt ngày ăn mấy thứ đồ nén dinh dưỡng, dạ dày chắc bị tàn phá không ít, mọi việc của Tử Vi Viên đều đợi anh quay về giải quyết, vừa nãy nhìn thấy Mạnh Như Tiền đi với anh vào khoang chỉ huy đã biết anh chưa ăn cơm, làm việc xong chưa chắc đã nghỉ ngơi mà lại tiếp tục vắt kiệt sức.
Thân thể bằng sắt đá cũng không chịu nổi.
Bùi Hành Ngộ cụp mắt xuống, trầm mặc một lúc rồi bỏ qua chủ đề này, "Đi thôi."
"Đi đâu?" Cận Nhiên vẫn chưa đứng dậy, nghiêng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ đã bước đến sau lưng mình, "Ly hôn à? Tôi không đi, có bản lĩnh thì anh tự xuống đó mà ly hôn."
Bùi Hành Ngộ hỏi hắn, "Thật sự không đi với tôi?"
Cận Nhiên vung tay, "Chỉ có đồ ngu mới đi."
Bùi Hành Ngộ ngừng lại một lúc lâu, rồi nói, "Được thôi, cậu ở lại Tử Vi Viên hỗ trợ Mạnh Như Tiền, không được gây rối, không được sinh chuyện. Nếu có hải tặc xâm nhập thì cứ thẳng tay, nhưng nếu là người của quân đoàn khác thì để Mạnh Như Tiền xử lý, cậu không được xen vào, hoặc đợi tôi quay lại rồi giải quyết, hiểu chưa? Tôi sẽ về rất nhanh."
Cận Nhiên quay đầu lại, "Cái gì cơ?"
Bùi Hành Ngộ đã đi ra ngoài, để lại Cận Nhiên đứng hình tại chỗ, không phải chứ, anh thật sự xuống tàu một mình để ly hôn à? Hắn vội vàng đứng bật dậy đuổi theo, bị Độc Uyên làm vấp một cái, "Tránh ra."
Độc Uyên "tít tít" hai tiếng, "Mù à."
Cận Nhiên không buồn đôi co với nó, cắm đầu chạy ra ngoài, thấy Bùi Hành Ngộ đang đứng đối mặt nói chuyện với Bộ Ngu, chỉ nhìn được bóng lưng của anh, nét mặt của Bộ Ngu rất nghiêm túc, nói một hồi lại bật cười, còn đưa tay chỉ về phía chỗ này.
Bùi Hành Ngộ quay đầu nhìn về phía sau, không có ai, Bộ Ngu nhắc, "Cún điên nhà cậu."
"Cận Nhiên, ra đây." Bùi Hành Ngộ gọi lớn.
Cận Nhiên nhắm mắt lại, nghiến răng chửi Bộ Ngu mấy câu, rồi mặt dày bước ra, "Tôi đi ngủ đây."
Bộ Ngu bật cười, "Như vậy nhé, tôi qua trước chờ cậu."
Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu với anh, rồi quay đầu nhìn Cận Nhiên hỏi, "Cậu thật sự không đi cùng tôi?"
"Đã nói rồi, chỉ có đồ ngu mới đi." Cận Nhiên nói xong phất tay quay lưng đi luôn, Bùi Hành Ngộ hơi lắc đầu không rõ nghĩ gì, thở nhẹ một hơi rồi đi về phía Bộ Ngu.
Cận Nhiên đi được vài bước, lại quay đầu liếc bóng lưng của Bùi Hành Ngộ, trong đầu vẫn quanh quẩn chuyện anh nói bố của Bộ Ngu làm ở Cục Quản lý hôn nhân liên bang, không chừng thật sự có thể giúp anh đơn phương ly hôn.
Không được!
Cận Nhiên ném đồ xuống, bước nhanh về phía phòng hậu cần, một tay túm lấy Hạ Tinh Lan đang vừa ăn cháo vừa nhai củ cải, "Bảo bối nhỏ, Nhiên ca đưa cậu đi chơi."
"Hả? Đi đâu cơ?" Hạ Tinh Lan bị kéo đi suýt ngã, vẫn không quên với tay giữ lấy đĩa củ cải, "Ê ê ê khoan đã, củ cải của tôi sắp rơi rồi!!"
"Rơi thì rơi, lát nữa cho cậu ăn cái ngon hơn."
Hạ Tinh Lan vừa nghe đến cái ngon hơn, lập tức ném luôn đĩa củ cải, "Thật không thật không?"
**
Bùi Hành Ngộ lên tàu, Bộ Ngu liếc về phía sau anh một cái, "Ồ, con cún nhà cậu không theo à? Bình thường chỉ cần tôi liếc cậu một cái là đã muốn nhét cậu vào lòng giữ chặt như bảo bối, lần này lại để cậu đi một mình với tôi được hả?"
Bùi Hành Ngộ không đáp.
"Tôi vẫn chưa có dịp hỏi cậu, cậu mượn pheromone của tôi, cậu ta có phát hiện gì bất thường không? Thời kỳ ph*t t*nh vừa rồi có khó chịu gì không? Tôi thấy lúc cậu ta xuống trông sắc mặt không được tốt lắm."
Bùi Hành Ngộ khẽ nhíu mày, cân nhắc chọn lọc những điều có thể nói ra, còn những lời nói d*c v*ng tr*n tr** mà Cận Nhiên thể hiện kia chỉ đành để lại trong lòng, không riêng gì anh, mà là bất kỳ ai khó mà tường thuật lại những lời đó.
Bộ Ngu nghe xong, sững người một lúc mới lên tiếng, "Chao ôi, thế cậu ta không làm gì cậu đấy chứ?"
"Không sao cả."
"Này tôi hỏi thật, cậu ta không chịu ly hôn, trong lòng cậu có phải đang âm thầm vui không? Giờ thì xóa sổ được một mối họa tiềm ẩn rồi, mà mối họa ấy còn thật lòng với cậu, lời lãi to rồi còn gì."
"Cũng có thể." Bùi Hành Ngộ mơ hồ đáp lại chứ không xác nhận hẳn, ngừng một chút rồi nói tiếp, "Giờ vẫn chưa ổn định, cậu ta mới qua kỳ ph*t t*nh, đến lúc tỉnh táo lại chưa biết sẽ gây ra chuyện gì."
"Thế cậu định làm thế nào?"
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn ra bầu trời đêm đen kịt, "Đi bước nào tính bước đó. Dù Cận Nhiên điên, nhưng cũng không đến mức thật sự làm hại tôi. Cậu ta không chỉ một trái tim thuần khiết, mà trong lòng còn có ánh dương, là phúc, không phải họa."
Bộ Ngu càng nghe càng thấy không ổn, ý của Bùi Hành Ngộ rõ ràng là nghĩ Cận Nhiên chỉ vì ảnh hưởng của kỳ ph*t t*nh mới thể hiện tình cảm, qua giai đoạn rồi thì sẽ hết hứng thú?
"Bùi Hành Ngộ."
"Ừ?"
"Cậu có từng nghĩ đến khả năng, là Cận Nhiên thật lòng thích cậu chưa? Kỳ ph*t t*nh không phải là nguyên nhân, mà chỉ là cái cớ khiến cậu ta không kìm nén bản thân nữa." Bộ Ngu nhìn nghiêng khuôn mặt anh, biết rõ người này vốn cẩn trọng, nhạy bén với mọi chuyện, chỉ có đối với tình cảm thì tránh né đến ngu ngốc.
"Cho dù là thật, thì cũng chỉ là hứng thú nhất thời." Bùi Hành Ngộ cụp mắt, im lặng suy nghĩ một lúc rồi khẽ nói, "Cậu ta không chịu được xiềng xích, cũng không thích nghe lệnh. Tôi thường ra lệnh cho cậu ta, khiến cậu ta phản cảm cũng là chuyện dễ hiểu."
Bộ Ngu thấy anh hoàn toàn không nhận ra chuyện Cận Nhiên thật lòng muốn thổ lộ chứ không phải làm màu hay giở trò gì. Thôi thì cứ để tiểu chó điên kia tự xoay sở đi vậy, anh là "tình địch", lo chuyện bao đồng làm gì, kịch này còn thấy chưa vui đủ.
Đáng đời, đúng là tiểu chó điên, thấy ai cũng cắn.
"Này, ban nãy cậu hỏi cậu ta có đi cùng không, mà cậu ta trả lời cứng rắn như thế, có khi thật sự tưởng cậu xuống dưới để đi ly hôn đấy."
Bùi Hành Ngộ khẽ "ừ" một tiếng.
Bộ Ngu cười đến ngả nghiêng, "Ha ha ha, tiểu chó điên kia cũng có ngày hôm nay, chắc giờ đang giận đến cào tim cào phổi rồi, vừa tưởng tượng vợ mình đang đi với tên đàn ông khác, vừa không dám đuổi theo, tôi không ổn rồi, tôi cười chết mất, ha ha ha."
Ánh mắt Bùi Hành Ngộ vẫn bình lặng, để mặc anh cười chán rồi mới nói, "Tôi bảo cậu đi thăm dò Tống Tư Thâm, kết quả sao rồi?"
Bùi Hành Ngộ trầm ngâm, "Nghe cũng hợp lý."
"Bề ngoài thì có vẻ thế, cậu ta mới mười bốn tuổi đã tốt nghiệp học viện quân sự, nghĩa là mười một tuổi đã trúng tuyển, thế là quá ghê rồi đấy, con cưng của trời à?" Bộ Ngu vừa nói vừa xoa cằm, nghĩ đến gương mặt lạnh lùng trẻ con của Tống Tư Thâm, cùng với khí chất điềm đạm vượt tuổi, và kỹ thuật tác chiến thuần thục không giống đứa trẻ chút nào.
"Cậu nói xem, có khả năng nào cậu ta giấu tuổi thật không?" Bộ Ngu bỗng nảy ra giả thuyết, "Ví dụ như, cậu ta vốn phân hóa đúng tuổi, rồi dùng thuốc thay đổi đặc điểm giới tính, che giấu tuổi thật để đến Tử Vi Viên, để làm gì?"
Bùi Hành Ngộ đáp, "Trước cứ để ý thêm đã, có lẽ không phải người do các quân đoàn khác phái đến, tôi nghi ngờ cậu ta có liên quan với các hành tinh khác."
"Cũng được. Nhưng bị cậu vạch mặt một cái, sau này muốn làm gì cũng phải dè chừng 'con cáo già' là cậu rồi, đúng là hiểm thật."
Bùi Hành Ngộ liếc hắn, "Quá lời rồi."
"Cậu còn nhận à, bị tiểu chó điên nhà cậu đánh dấu một cái là học theo cái kiểu mặt dày đó rồi hả? Quả nhiên là gần mực thì đen, chồng sao vợ nấy, xứng dôi vừa lứa."
Bùi Hành Ngộ bị anh trêu đến đau đầu, liếc xéo anh, "Tiểu thái dương mà không ở bên cạnh cậu thì cái miệng liền không có chừng mực đúng không, để hôm nào tôi điều Lạc Tân Dương đi tuần tra ngoài tàu lớn, để cậu được yên tĩnh mà suy ngẫm."
Bộ Ngu kêu "ối" một tiếng, "Thôi thôi, tôi xin ngài đấy."
"Nói chuyện nghiêm túc, Tống Tư Thâm có gì bất thường không?"
Bộ Ngu nghiêm giọng lại, "Cậu ta nói dùng thuốc xong cơ thể không thấy gì lạ, tôi nhìn cũng thấy ổn, không ngửi được pheromone, mà Cận Nhiên làm bạn cùng phòng với cậu ta lâu thế cũng không phát hiện gì, chắc là thuốc hiệu quả thật."
"Có hiệu quả là được."
Bộ Ngu hơi nhíu mày, "Nhưng loại thuốc này đã dùng là không quay đầu lại được, cậu chắc chứ? Tôi đoán thuốc này làm tắt tuyến pheromone và teo hẳn cơ quan sinh sản, tổn thương kiểu này không thể hồi phục đâu."
Bùi Hành Ngộ khựng tay lại, đột ngột siết chặt ngón tay, "Ừ."
"Lỡ như Cận Nhiên thật sự thích cậu, vậy có phải là bất công với cậu ta quá hay không?" Bộ Ngu bị bộ dáng lạnh lùng này của anh chọc giận, không nhịn được lên giọng, rồi lại tự ghìm xuống, "Một khi dùng thuốc, thì cho dù cậu có ly hôn hay không cũng vô nghĩa. Cậu chẳng thể cho cậu ta một đứa con, cũng chẳng thể cho cậu ta một gia đình trọn vẹn, một mái nhà trọng vẹn."
Bùi Hành Ngộ đáp, "Tôi sẽ cho cậu ta tự do, cậu ta có quyền lựa chọn. Tính tình cậu ta tuy dữ dội nhưng chắc chắn chân thành, cậu ta sẽ có tương lai rộng lớn, sẽ có những người tốt hơn đến bên cho cậu ta hôn nhân và tình yêu mà cậu ta đáng được nhận."
"Nếu như cậu ta chỉ muốn có cậu mà không cần tự do thì sao? Cậu đã nghĩ đến chưa, rằng quyền lựa chọn của cậu ta hiện đang nằm trong tay cậu đó?" Bộ Ngu không phải vì Cận Nhiên mà thấy sốt ruột, mà còn vì không nỡ nhìn bạn thân nhiều năm của mình tự làm tổn thương bản thân vì giấu giếm thân phận, cũng làm hỏng mất đoạn tình cảm hiếm có khó tìm này.
"Cậu ta còn trẻ, sau này sẽ gặp nhiều người tốt hơn tôi, người như vậy không nên dây dưa vào một người như tôi, sẽ chỉ có khổ sở." Bùi Hành Ngộ nói xong, quay mặt đi, cúi mắt thấp giọng, "Trách nhiệm tôi phải gán vác quá nhiều, không phải là người thích hợp với cậu ta."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 58: Kiểm soát
10.0/10 từ 44 lượt.
