Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 56: Rối như tơ vò
"Anh biết mà, tôi là một thằng điên, tôi chẳng quan tâm nhân tình đạo lý hay luân thường đạo đức gì hết, tôi chỉ muốn anh thôi."
***
Tim Bùi Hành Ngộ khẽ rung lên một nhịp, đập loạn một hồi.
Đôi mắt xám bạc ấy nhìn thẳng vào anh không chớp lấy một cái, ép đến mức khiến người ta không nhịn được muốn tránh né, Bùi Hành Ngộ vừa nghiêng đầu liền bị hắn nắm cằm kéo trở về.
"Anh thấy gì rồi?" Cận Nhiên không cho anh trốn, nhất quyết bắt anh phải trả lời.
Bùi Hành Ngộ mặt trầm xuống, "Thả ra!"
"Nói rồi tôi thả." Cận Nhiên siết cằm anh, ép anh phải nói bằng được, ánh mắt toàn là sự cố chấp và điên cuồng hung bạo, Bùi Hành Ngộ không chút nghi ngờ rằng nếu không khống chế thì hắn sẽ gây họa thật.
Phản rồi!
Bùi Hành Ngộ chịu hết nổi, lập tức nắm lấy cổ tay hắn bẻ mạnh ra sau, cánh tay siết chặt, gọn gàng dứt khoát quật hắn ngã xuống đất, đầu gối ghì vào bụng hắn, tay phải vung lên giáng xuống mặt Cận Nhiên!
"Tôi thấy cậu muốn tạo phản rồi."
Cận Nhiên nhấc tay, chộp lấy tay anh kéo xuống, lăn một vòng đổi thế đè anh xuống dưới, trực tiếp ngồi lên eo anh, nhân lúc Bùi Hành Ngộ chống cự liền giữ chặt cả hai tay anh đè xuống hai bên.
"Tôi đánh không lại anh, nhưng anh cũng chẳng đánh thắng tôi, hai ta ngang cơ nhau, anh đừng động tay động chân nữa, tôi không nỡ làm anh bị thương." Cận Nhiên cúi đầu nhìn anh, nhân lúc Bùi Hành Ngộ vùng vẫy liền cúi xuống hôn một cái, "Để tôi thương yêu anh được không, không thì tôi nhốt anh trong nhà, cơm tôi đút, ngủ tôi ôm, đôi tay đẹp đẽ thế này còn để cầm súng và viết báo cáo sẽ bị còng lại, hiểu chưa?"
Bùi Hành Ngộ khựng lại.
Cận Nhiên càng nói càng hăng, cứ như trong đầu đã dựng sẵn cảnh tượng đó rồi, "Anh ở nhà tôi, không được gặp ai cả, chỉ được nhìn mỗi mình tôi thôi. Nếu anh không ngoan, tôi sẽ nghĩ cách khiến anh ngoan. Anh quậy một lần thì làm một lần, Tư lệnh, anh nói xem bao giờ anh mới chịu nghe lời?"
Bùi Hành Ngộ chưa từng nghe những lời ngông cuồng đến thế, h*m m**n trắng trợn phơi bày ra mặt, không hề che giấu, ngược lại càng khiến tim anh rối như tơ vò.
"Nghĩ kỹ thì, tôi lại không muốn anh nghe lời ngoan ngoãn nữa." Cận Nhiên mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như nhìn người mình yêu, giọng nói mềm mại như tơ, "Như vậy tôi mới có lý do để thương yêu anh."
Bùi Hành Ngộ thật sự không nghe nổi nữa, ngón tay chợt chạm vào vật gì đó lạnh toát, liền chụp lấy rồi kề thẳng lên cổ Cận Nhiên, lưỡi dao kề sát làn da ấm áp.
"Ngậm miệng cho tôi!" Bùi Hành Ngộ giọng run nhẹ, siết chặt chuôi dao.
"Nếu anh nỡ thì cứ giết tôi đi, không thì anh chẳng ngăn được tôi thương anh đâu." Cận Nhiên vẫn ép sát lại, lưỡi dao rạch một đường trên cổ hắn, máu bắt đầu rỉ ra, "Anh là của tôi, kiếp này đừng mong đến được với ai khác ngoài tôi, chuyện ly hôn anh đừng hòng nghĩ tới. Kể cả có chết, bia mộ cũng phải khắc chung tên Cận Nhiên tôi, anh hiểu không?"
Bùi Hành Ngộ vốn là người lạnh nhạt, không thích thân cận ai, cũng hiếm khi kết giao thật lòng, ngoài Mạnh Như Tiền và Bộ Ngu ra thì chẳng có ai là bạn, nhưng họ cũng chưa bao giờ nói ra lời nào quá phận như vậy.
Cận Nhiên giống như một mũi tên rực lửa, xuyên gió mà lao thẳng vào tim anh.
"Anh biết mà, tôi là một thằng điên, tôi chẳng quan tâm nhân tình đạo lý hay luân thường đạo đức gì hết, tôi chỉ muốn anh thôi." Cận Nhiên chẳng hề thấy đau, máu từ cổ hắn chảy dọc theo dao xuống tay Bùi Hành Ngộ, hắn vẫn cứ tiến tới, giọng không đổi, ánh mắt không rời.
"Nếu anh không muốn thì giết tôi đi."
Bùi Hành Ngộ tay run lên, thật sự muốn một dao kết thúc tất cả, nhưng sinh mạng con người quý giá đến vậy, mất đi rồi thì không còn đường lui. Anh không thể chỉ vì mấy câu nói điên rồ mà g**t ch*t một con người, khiến những người yêu thương hắn phải đau lòng.
Cận Nhiên như đang ép anh, đưa tay nắm lấy cổ tay anh, kéo lưỡi dao dịch sang vị trí động mạch chủ, "Dao để chỗ đó không chết được, dịch sang chỗ này một nhát là xong, Bùi Tư lệnh, ra tay đi."
Bùi Hành Ngộ đôi mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào Cận Nhiên, đâm thẳng vào ánh mắt xám bạc ấy, có là sự điên cuồng khắc vào xương tủy, chẳng hề che giấu d*c v*ng của mình, cứ thế tr*n tr** nói ra.
Ngón tay anh toàn là máu tươi dính nhớp, trái tim co thắt dữ dội, tay xoay ngược con dao đâm mạnh vào vai Cận Nhiên!
Cận Nhiên khẽ rên một tiếng, một tay vẫn siết lấy cổ tay anh không buông, một tay Bùi Hành Ngộ bị hắn đè xuống, tay còn lại nắm chặt con dao đâm sâu vào vai hắn, rạch nát lớp quân phục đen tuyền, xuyên thẳng vào thịt.
Cận Nhiên thân người lảo đảo, khẽ nhắm mắt lại rồi cúi đầu cười nhẹ, cúi xuống hôn anh, Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu né tránh, nụ hôn liền rơi trên cổ, hơi thở nóng rực mang theo tiếng cười, "Không ly hôn nữa nhé?"
Bùi Hành Ngộ giọng lạnh nhạt, "Dậy đi."
Cận Nhiên cắn một cái vào cổ anh, "Không giết tôi, nghĩa là cho tôi cơ hội theo đuổi anh đúng không?"
Mỗi lần nói chuyện với hắn, Bùi Hành Ngộ đều tức đến nghẹn họng, khó chịu đến mức không nói nên lời, bực bội đạp hắn một cái rồi ném dao sang một bên, đứng dậy chỉnh lại quân phục, đứng trước mặt hắn, "Nhát dao này là trừng phạt cậu ăn nói hàm hồ, bớt điên lại cho tôi, về đến Tử Vi Viên lập tức cút về Hoặc Nhĩ."
Cận Nhiên ngồi dậy, sờ lên vết thương ở cổ và vai, hít mạnh một hơi lạnh, đau đến run người.
Bùi Hành Ngộ hận không thể một dao tiễn hắn về chầu trời để mình được yên ổn, nhưng không hiểu sao lại không ra tay nổi, có lẽ vì áy náy với Cận Nhiên khiến anh không thể tàn nhẫn, chỉ đành thở dài trong lòng.
"Cận Nhiên."
"Ừ?"
Bùi Hành Ngộ đứng, Cận Nhiên quỳ một gối ngồi dưới đất, hai người mắt đối mắt một hồi, vẫn là Cận Nhiên chìa tay ra trước, "Anh lại đây chút."
Bùi Hành Ngộ không nhúc nhích, Cận Nhiên tự mình đứng dậy, không biết lôi đâu ra một hộp y tế, lấy ra một cuộn băng sạch, kéo tay Bùi Hành Ngộ lại, lau sạch vết máu của hắn dính trên tay anh một cách cẩn thận.
"Gọi tôi mà không nói gì là sao, đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa, không thì lần sau tôi thật sự đánh dấu anh đấy, mà đã đánh dấu thì là sẽ là đánh dấu hoàn toàn, anh cũng không muốn mang thai đâu nhỉ, bụng to ra rồi còn chỉ huy tác chiến kiểu gì, quân phục cũng mặc không nổi sẽ phải cởi nút, một tay ôm bụng dỗ con: Ngoan ngoan, đợi ba chỉ huy xong rồi ba dỗ con nhé."
Ngón tay Bùi Hành Ngộ khẽ run lên, bốn chữ kia như dao bén cứa vào tim anh, bổ ra thành vô vàn mảnh nhỏ, đánh dấu hoàn toàn thì tỉ lệ mang thai gần như hơn 90%, nếu Cận Nhiên thật sự phát điên, thì mọi thứ đều xong đời.
Giây phút này, cảm giác nhục nhã mới thật sự hiện rõ trong mắt Bùi Hành Ngộ, anh có một thoáng thật sự sợ sự điên cuồng của Cận Nhiên, anh còn quá nhiều trách nhiệm chưa thể buông, dù có khó đến đâu cũng phải gánh lấy, bằng mọi giá phải bước tiếp.
Anh nhẫn nhịn suốt bao năm, không thể để hủy hoại tất cả vì chuyện này.
Nếu thân phận omega bị bại lộ, rất nhiều người sẽ bị liên lụy, tính mạng của Yên Yên cũng sẽ rơi vào nguy hiểm bất cứ lúc nào!
Cận Nhiên nói, "Đừng sợ, Tử Vi Viên là sinh mệnh của anh, là niềm kiêu hãnh trên vai anh, tôi sẽ không để một đứa trẻ hủy hoại anh đâu, tôi không định có con."
Tim Bùi Hành Ngộ như co rút từng hồi, hơi thở cũng loạn lên, hồi lâu mới nói, "Cậu nói là cậu thích tôi, đúng không?"
Cận Nhiên "ừ" một tiếng.
"Cậu thích tôi ở điểm nào?"
Tay Cận Nhiên khựng lại, rồi lại từ từ tiếp tục lau sạch, cả giữa kẽ tay cũng không bỏ sót, vừa làm vừa nói, "Cái gì cũng thích, nói ra lại sợ anh đánh tôi, nhưng lúc anh mắng tôi, quát tôi, bảo tôi cút về phòng giam, là tôi chỉ muốn lên giường với anh ngay."
"Đồ..." Bùi Hành Ngộ chưa kịp mắng đã nghẹn lại, thế nào cũng chửi không ra câu, nhìn Cận Nhiên đang cười híp mắt thì càng thấy giận, không thèm để tâm mấy lời ban nãy của hắn, "Đồ khốn kiếp!"
Cận Nhiên híp mắt cười, "Tư lệnh, anh như vậy đang muốn mời gọi tôi à?"
Tay Bùi Hành Ngộ run lên vì giận, không cho hắn lau máu nữa, vung tay đập thẳng lên vết thương trên vai hắn, đau đến mức mặt Cận Nhiên tái nhợt, lúc này anh mới thấy hả giận phần nào, "Nếu không vì nể mặt ba cậu, tôi đã đá cậu khỏi cơ giáp từ lâu rồi!"
Cận Nhiên thấy sắc mặt anh thật sự rất khó coi, cũng không nỡ chọc giận anh thêm, vứt cuộn băng gạc đi, nghiêm túc nói, "Anh hỏi tôi thích anh ở điểm nào đúng không, vậy tôi cũng hỏi anh một câu được chứ? Tư lệnh."
"Hỏi đi."
"Anh rất thương em gái mình đúng không?" Cận Nhiên không đợi anh trả lời, liền nói tiếp, "Vậy anh nói xem, tại sao anh thương cô bé, có lý do không?"
Bùi Hành Ngộ nhất thời không hiểu hắn đang định nói gì.
Cận Nhiên lại giật lấy một đoạn băng gạc, qua loa lau lên cổ mình vài cái, ánh mắt vẫn không rời khỏi người anh, "Vì cô bé là em gái anh, là một phần sinh mệnh của anh, cho dù có chết anh cũng sẽ bảo vệ cô ấy, thậm chí không tiếc trả giá kết hôn với tôi."
Bùi Hành Ngộ cau mày.
"Tôi có thể tìm thấy những ưu điểm giống anh ở người khác, nhưng chúng ghép lại chỉ tạo nên một mình anh – một Bùi Hành Ngộ duy nhất trên đời." Cận Nhiên bước tới, đặt miếng băng gạc dính máu vào lòng bàn tay anh, "Đó chính là người tôi yêu, là người tôi muốn."
Bùi Hành Ngộ nhìn miếng băng gạc đẫm máu trong lòng bàn tay.
"Tôi có khả năng là kẻ đã hại chết chị gái cậu, tôi với cậu quen nhau chưa đầy tám tháng, chừng đó không đủ để đánh giá một con người là tốt hay xấu, tôi không muốn cậu—"
Cận Nhiên ngắt lời anh, "Tôi chấp nhận."
Bùi Hành Ngộ sững người, miếng băng trong tay bỗng nặng tựa ngàn cân, câu đó của Cận Nhiên... là đang giao cả mạng sống cho anh. Hắn có lẽ... thật sự nghiêm túc.
Hắn từng siết cằm anh, bắt anh phải nhìn thẳng người mình thích là ai. Với tính cách của Cận Nhiên, hoàn toàn có khả năng giả vờ có người yêu để ép ly hôn.
Dưới ảnh hưởng của kỳ ph*t t*nh khiến hắn lầm tưởng dao động pheromone là rung đ*ng t*nh cảm, những quyết định đưa ra trong thời điểm này, dùng lý lẽ gì cũng vô ích.
Thôi vậy.
Bùi Hành Ngộ khẽ thở ra một hơi, siết chặt miếng băng gạc, ngẩng đầu nói, "Về đến Tử Vi Viên rồi nói tiếp."
Đợi hắn qua kỳ ph*t t*nh, có khi sẽ tự mình tỉnh táo lại. Giờ mà ép hắn thừa nhận chỉ tổ phản tác dụng, nhất là với loại tính cách như Cận Nhiên – càng đè càng bật, không chừng càng bám riết không buông.
"Tự cậu băng bó đi, đừng để máu me vương vãi." Bùi Hành Ngộ ném băng gạc vào thùng rác, thu lại ánh mắt, giấu sạch cảm xúc, "Đi đi."
Cận Nhiên không ép anh nữa, "Ờ" một tiếng rồi xoay người bước vào phòng của mình. Con mèo tam thể lập tức nhảy bổ ra, đáp cái "bịch" lên vai hắn làm hắn đau đến trắng bệch cả mặt, "Má nó, mày biết tìm chỗ quá ha, giẫm chết ba lớn mày rồi ai cho mày ăn, trông mong tư lệnh của mày thì đói rã xác ở đó nhé, giống hệt ba nhỏ của mày, không biết điều gì cả, còn trừng tao nữa cơ đấy."
Cận Nhiên nghiến răng, túm con mèo tam thể nhắm thẳng về phía Bùi Hành Ngộ mà ném, "Tư lệnh, con trai anh nè."
Bùi Hành Ngộ vô thức quay đầu lại, vừa đúng lúc thấy Cận Nhiên ném gì đó về phía mình, theo phản xạ đưa tay ra đỡ. Con mèo tam thể chui tọt vào lòng anh, quay lại gầm gừ với Cận Nhiên một tiếng đầy sát khí.
Xong rồi nó ngoan ngoãn rúc vào ngực anh kêu "meo~" nhẹ nhàng, rồi lại l**m chân, gãi mặt, rúc đầu vào người anh, tỏ vẻ dễ thương vô cùng.
Cận Nhiên hít mạnh một hơi, "Đồ tiểu súc sinh."
**
"Tả bộ trưởng, tôi vừa nhận được tin, Bùi Hành Ngộ thật sự đã tiêu diệt sạch đám hải tặc rồi, giờ chắc sắp quay về Tử Vi Viên." Liên Kính Phong dừng một chút, nhìn quanh xác nhận đã bật lưới cách âm mới hạ giọng nói, "Không phải nói chúng ta đã phái người ám sát rồi sao? Sao không thấy động tĩnh gì? Còn đám người lấy cớ đào ngũ để chờ đánh úp Bùi Hành Ngộ kia cũng không có tin tức gì, chẳng lẽ xảy ra chuyện?"
Người đàn ông ở đầu bên kia trông gầy gò, vẻ mặt lộ rõ nét tinh khôn, nghe vậy liền bật cười giễu cợt, "Đám đó tôi không rõ, nhưng người bên tôi phái đi lại bị Mai trưởng quan của các cậu chặn lại giữa đường, giờ cậu đến trách tội tôi sao?"
Liên Tấn Phong ngớ người, "Hả?"
"Hả cái gì mà hả? Người dưới trướng cậu toàn mấy hạm đội và tư lệnh cái kiểu gì vậy, chuyện nghiêm túc không làm, có việc gì cũng cứ đi tiếp viện cho Tử Vi Viên, bao nhiêu lần rồi hả?" Giọng Tả Phục không lớn, nói năng từ tốn hơn Phương Chí Hằng nhiều, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc.
Liên Kính Phong lúng túng, "Tôi không ra lệnh cho Mai Phổ xuất binh mà."
"Không phải cậu, vậy là tôi chắc?" Tả Phục khẽ nhếch môi cười nhạt, "Cậu với Tiêu Trì, hai người tôi quản nổi chắc? Cậu bận rộn đến vậy thì cũng ráng dành chút thời gian xem thử đám người bên cạnh có còn đáng để làm tư lệnh không? Đề bạt vài người của mình lên, đâu đến nỗi hai lần đều để Bùi Hành Ngộ thoát hiểm như vậy."
Liên Tấn Phong cũng là Bộ trưởng tác chiến như Tả Phục, nghe vậy hơi khó chịu, nhưng do vẫn phải lôi kéo quan hệ với Tả Phục nên không dám cãi lại.
"Lần trước Tử Vi Viên phát tín hiệu cầu cứu, chúng ta tính đợi thêm một thời gian nữa mới đi, kết quả tên điên Cận Nhiên trực tiếp cho nổ trạm giám sát không gian, buộc chúng ta phải ra quân, lần này tôi lại..." Liên Kính Phong chợt khựng lại, hoảng hốt nói, "Chẳng lẽ lần này lại là Cận Nhiên chơi chiêu với Mai Phổ sao!"
Tả Phục nhíu mày.
Liên Kính Phong đập trán một cái, "Tôi quên mất, cứ tưởng Cận Nhiên đi theo Bùi Hành Ngộ thì cùng lắm cũng vô dụng chứ không gây họa, ai dè lại giở trò như vậy."
Cái thằng thần kinh chết tiệt này!
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 56: Rối như tơ vò
10.0/10 từ 44 lượt.
