Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 55: Tỏ tình


"Bùi tư lệnh, chẳng phải lúc trước từng hỏi tôi thích ai sao? Lại đây, tôi nói cho anh biết."


***


Nét cười chờ được khen trên mặt Cận Nhiên lập tức cứng đờ, đầu óc xoay một vòng, cái đuôi vô hình đang đong đưa bỗng cụp xuống rũ rượi.


Hả?


Cái quái gì thế?


Người khác thì được khen ngợi, tới lượt hắn thì lại là ly hôn? Trả lời kiểu gì thế không biết.


"Không phải, vợ à, anh có nhầm từ không đấy, bị sét đánh ngang tai thế này tôi chịu không nổi, anh dỗ tôi một câu là tôi tha thứ cho anh liền, mau, nói lại đi."


Bùi Hành Ngộ không ngẩng đầu.


Cận Nhiên cũng không nói tiếp, khoanh tay dựa vào ghế điều khiển, điều chỉnh cơ giáp sang chế độ bay tự động, bình tĩnh suy nghĩ trong đầu.


Bùi Hành Ngộ là kiểu người nói một là một, đã nói muốn ly hôn thì tuyệt đối không quay đầu, trước đây còn thề thốt ghê gớm lắm, xem ra trong lòng anh, chuyện này đã không còn đường lùi nữa rồi.


Giờ làm sao đây, Cận Nhiên chống cằm nghĩ nát óc, hay là đánh anh một trận, để anh không dám nhắc đến chuyện đó nữa?


Shh, hắn không nỡ.


Vậy đè ra làm một trận? Làm cho thỏa rồi anh sẽ không nỡ ly hôn nữa, sau đó nhốt anh trong nhà, ăn cơm ngủ nghỉ đều phải có hắn chăm sóc, không nghe lời thì đè anh ra làm đến mềm nhũn, đợi khi nào chịu ngoan ngoãn rồi mới thả ra, đến lúc đó biết đâu anh sẽ năn nỉ hắn yêu thương anh.


Cái này quá được, hắn sướng, Bùi Hành Ngộ cũng sướng.


Shh, Cận Nhiên rùng mình một cái, vậy thì có khi chính hắn tự tặng cho Bùi Hành Ngộ cái danh "góa chồng" mất, thôi thôi, chưa cưới được người ta mà đã tự hủy thì ngu quá thể, phải sống đã rồi tính tiếp.



Đánh dấu vĩnh viễn thì sẽ thế nào nhỉ? Cái này ổn nhất, đánh dấu vĩnh viễn thì anh không thể có người khác, chỉ có thể là của mình hắn.


Ừm, mà nhìn kiểu người như Bùi Hành Ngộ thì chắc đã quen thói cấm dục lâu năm rồi, alpha đối với anh chắc còn thua một ống thuốc ức chế, rủi ro quá cao, lỡ đâu hắn còn chưa chơi đã đi chầu ông bà thì toi.


"Vợ ơi, chúng ta làm một cái giao dịch không?" Cận Nhiên xoay đầu lại nhìn Bùi Hành Ngộ, suy tính một lúc rồi thương lượng với anh, "Tôi cho anh một vụ làm ăn lời to không lỗ."


"Không làm."


"Nghe thử cái đã, không tốn vốn đâu."


"Không nghe, bỏ tay ra đừng che màn hình."


Cận Nhiên không những không bỏ tay, còn giơ tay gãi nhẹ cổ tay anh, Bùi Hành Ngộ đưa tay né tránh, hắn lại rượt theo gãi tiếp bằng được, "Không phải, anh nghĩ đi, Tử Vi Viện chủ yếu do anh trấn giữ, nếu anh rời đi thì lỡ có bọn hải tặc xâm nhập thì sao? Nguy hiểm lắm, anh không thể vì chút chuyện nhỏ mà rời khỏi nơi này được."


"Có Mạnh Như Tiền."


Cận Nhiên thấy lý lẽ không xong, bắt đầu chơi bài tình cảm, "Em gái anh cần thuốc chữa bệnh mà, anh ly hôn với tôi thì lấy đâu ra tiền thuốc, tôi hỏi ông già nhà tôi rồi, ông ta bảo anh lấy tôi vì thiếu tiền, còn nhờ ông ấy sắp xếp cho anh vào quân đội, vậy anh ly hôn với tôi không sao, nhưng cũng phải nghĩ đến em gái mình chứ?"


Bùi Hành Ngộ mặt không đổi sắc, "Yên Yên không thiếu thuốc."


"Vậy thì anh đúng là dùng xong rồi đá tôi sao? Trong lòng anh tôi chỉ là con lừa chở thóc à?" Cận Nhiên thật sự ấm ức muốn chết, giờ thì biết cảm giác bị người ta bắt ly hôn là như thế nào rồi, đương nhiên hắn không nỡ trách anh quá cố chấp.


Bùi Hành Ngộ bị hắn quấn đến phát phiền, "Tôi không nói cậu là lừa."


Cận Nhiên lập tức chớp thời cơ, "Đã không phải thì đừng đá tôi đi được không, giữ tôi lại tôi còn nấu cơm cho anh ăn được mà, đồ tôi nấu ăn rất ngon đúng không? Sau này về tôi làm cho anh bánh cuốn đậu đũa nhé, à mà bánh đèn dầu anh ăn bao giờ chưa? Không ăn cũng có thể châm nến chơi, được không vợ ơi?"


"..." Bùi Hành Ngộ nghe hắn lải nhải mà chỉ cảm thấy có tức mà không chỗ xả.


Cả Tử Vi Viện đối với anh đều dè chừng không dám thở mạnh, ngoài chuyện báo cáo ra gần như không ai dám chủ động tìm anh, đa số đều thích đến chỗ Mạnh Như Tiền tính tình ôn hòa hơn.


Người của Liên bang dù có đấu khẩu với anh cũng là chuyện bình thường, nhưng Cận Nhiên thì không như thế, điên thì có điên, nhưng lại khéo léo biết tiền biết lùi biết nhún nhường nũng nịu, cứ nhắm thẳng vào điểm mềm của người ta mà chọt.



"Củ cải muối lần trước chắc sắp ăn được rồi, anh không ăn cay nên tôi làm kiểu chua ngọt, ăn với cháo là vừa miệng."


Bùi Hành Ngộ buộc mình phải sầm mặt xuống, trầm giọng ngắt lời, "Cận Nhiên, cậu rốt cuộc muốn nói gì?"


Cận Nhiên lập tức ngừng lời, trên mặt là vẻ tủi thân, "Vợ ơi, đừng ly hôn nữa có được không?"


Nhìn vẻ mặt đó của hắn, Bùi Hành Ngộ bỗng nhớ đến lúc Cận Nhiên vừa rơi vào kỳ ph*t t*nh, bị bản năng xui khiến mà cắn anh một phát, sau đó bị anh tát cho một cái rồi bảo cút về phòng. Khi ấy hắn ôm con mèo nhìn anh đầy uất ức, muốn lại gần xin một ít pheromone để dễ chịu hơn nhưng lại không dám, chỉ đứng đó nhìn anh một lúc rồi vẫn ngoan ngoãn đi vào phòng.


Con người sẽ bị pheromone ảnh hưởng, dù là tình cảm sâu đậm thế nào cũng không chống lại được sức kéo của pheromone. Giống như bản thân anh không hề thích Cận Nhiên, nhưng vẫn có thể mặc quân phục của hắn mà l*n đ*nh, còn Cận Nhiên thì đối với người mà hắn không thích – là anh – cũng có thể nịnh nọt trăm phương nghìn kế chỉ để không bị ly hôn, tất cả chỉ vì lệ thuộc vào pheromone của anh.


Hắn vừa học được cách kiểm soát pheromone, lại bất ngờ rơi vào kỳ ph*t t*nh nên mới sinh ra cảm giác thân thiết và lệ thuộc là chuyện bình thường, nhưng không thể cứ để mặc như vậy.


Cận Nhiên không hiểu, nhưng anh thì phải hiểu. Bên Hoặc Nhĩ còn có người đang chờ hắn ly hôn để quay về, anh không thể vừa lợi dụng hắn xong lại phụ lòng người khác, cũng không thể cướp alpha của người ta, càng không thể để nửa đời sau của hắn chôn vùi trong tay mình.


Cận Nhiên ban đầu đến đây là để ly hôn, tuy có giúp anh rất nhiều, thậm chí vô tình tháo gỡ không ít nguy cơ, nhưng chung quy vẫn không phải cách lâu dài. Trước khi mọi chuyện tệ hơn, phải cắt đứt một cách dứt khoát, đưa tất cả quay về điểm khởi đầu.


Ly hôn xong, anh sẽ tiễn Cận Nhiên về Hoặc Nhĩ sống cuộc sống vốn dĩ thuộc về hắn, còn anh cũng có thể lấy lại sự yên bình ban đầu.


Anh có trách nhiệm chấm dứt kịp thời, để mọi chuyện dừng ở kết cục tốt nhất cho song phương.


Cận Nhiên thấy anh thất thần, tưởng anh đã bị mình thuyết phục, bèn giơ tay vẫy vẫy trước mặt, "Vợ à, anh nghĩ xem, anh mà ly hôn với tôi thì tôi sẽ trở thành người đã từng ly hôn rồi còn gì, một alpha trong sạch như tôi chỉ vì từng lấy anh mà bị tính là từng có vợ, không thấy thiệt thòi cho tôi sao?"


"Nếu cậu không chấp nhận được chuyện từng có hồ sơ hôn nhân, tôi có thể nhờ Bộ Ngu xóa hồ sơ cho cậu. Ba cậu ấy làm ở Cục quản lý hôn nhân liên bang, chắc sẽ cho tôi chút thể diện, không cần lo."


Cận Nhiên nghiến răng đến mức sắp vỡ cả hàm, đây là trọng điểm à? Nãy giờ hắn nói bao nhiêu câu, trong lòng người kia chẳng mảy may dao động nửa điểm, đến cả một góc băng cũng không cạy được.


Cận Nhiên nghiến răng nói, "Anh đừng có nhắc đến Bộ Ngu trước mặt tôi, chuyện trên người anh có mùi pheromone của anh ta tôi còn chưa tính sổ đâu."


Bùi Hành Ngộ đoán kỳ ph*t t*nh của Cận Nhiên vẫn chưa qua, nên mới có sự thù địch với Bộ Ngu như vậy, bình thường hắn không thế, dù điên thật nhưng chưa bao giờ rối rắm kiểu này. Nghĩ vậy anh bèn khuyên, "Cận Nhiên, cậu mới hai mươi tuổi, còn cả một đời rất dài phía trước, tôi và Bộ Ngu đều không nên chiếm quá nhiều trong đó."


Cận Nhiên nghe anh mở miệng là Bộ Ngu, ngậm miệng là Bộ Ngu, trong khi giữa hai người ly hôn đến sát ót rồi mà còn có người rình rập chờ chực phía trước nữa sao?



Bùi Hành Ngộ sầm mặt, hất tay hắn ra, "Bộ Ngu không phải kẻ thù của cậu, bớt làm loạn cho tôi! Hai ngày không dạy dỗ là cậu muốn lật cả Tử Vi Viện lên rồi hả?"


Cận Nhiên lạnh giọng cười khẩy, "Tình địch gặp nhau thì càng nhìn càng đỏ mắt, anh hiểu không? Tôi nghe vợ mình mở miệng ngậm miệng toàn nhắc đến tên đàn ông khác, trên người còn dính mùi pheromone của người ta, anh bảo tôi chịu nổi chắc? Tôi lúc đó ngửi thấy mùi những cũng không mất trí mà đánh dấu anh triệt để đã là tôi thương anh rồi, tôi không nỡ giày vò anh lúc này, thế mà anh còn đòi ly hôn, đúng là không biết tốt xấu."


Bùi Hành Ngộ nhíu mày, cố nhịn mà giải thích, "Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, Bộ Ngu không phải tình địch của cậu! Giữa tôi và cậu ấy không có gì hết, chỉ là..."


Cận Nhiên cắt lời, "Vậy anh ly hôn với tôi là vì anh ta đúng chưa?"


"Tôi không ly hôn với cậu vì Bộ Ngu."


"Vậy nếu không phải muốn lấy anh ta thì là vì ai? Tôi còn bao nhiêu tình địch nữa hả? Lâm Khai Tuế nhìn tôi cứ như tôi giết cha đoạt vợ nhà người ta vậy, chẳng lẽ hắn cũng thích anh? Còn cái tên Hạ Tinh Lan gì đó, cứ nhắc tới tên anh là mắt sáng như sao, cậu ta không muốn loạn luân với anh chắc? Rồi còn... còn ai nhỉ, Chu Thước, lần trước tôi thấy hắn đỏ mặt khi nói chuyện với anh, còn có..."


Cận Nhiên càng nói càng nghĩ thấy không ổn, cả cái Tử Vi Viện này ai nấy đều xem Bùi Hành Ngộ như thần thánh, hắn cảm thấy mình đúng là khủng hoảng thật rồi, e rằng không chỉ có Bộ Ngu là tình địch đâu, mà cả trên dưới Tử Vi Viện đều là tình địch của hắn, kể cả chính cái hạm đội Tử Vi Viện này. Bùi Hành Ngộ để tâm nó quá mức.


Nghĩ tới đây, hắn lại càng thấy ghen ghét.


Bùi Hành Ngộ còn chưa kịp phản ứng thì Cận Nhiên đã nghịch ngón tay trên cần điều khiển, "Ý anh có phải ly hôn là phần thưởng không, vậy nếu tôi gây chuyện thì chắc anh sẽ nhốt tôi rồi?"


Bùi Hành Ngộ ngẩng phắt đầu lên, "Cậu muốn làm gì? Không được gây rối!"


Cận Nhiên liếc anh một cái, nụ cười trên môi lộ vẻ điên cuồng, giơ tay chỉ vào tọa độ hành lang sao trước mặt, "Tôi mà lao thẳng vào Bộ Ngu của anh thì sao, tội này chắc xử tôi tù chung thân nhỉ?"


"Cậu dám!"


Cận Nhiên thực sự đặt tay lên cần điều khiển, "Anh cứ thử xem tôi dám hay không."


"Cận Nhiên!" Bùi Hành Ngộ tức đến nói không nên lời, cuối cùng nhẫn nại đều bị cạn sạch, quát lên, "Cậu còn làm loạn nữa thì cút xuống phòng giam mà ngồi, bao giờ học được cách nói chuyện đứng đắn thì hãy ra."


Cận Nhiên bỗng đổi sắc mặt, chống tay vào trán dựa vào bảng điều khiển, th* d*c như sắp không thở nổi.


Bùi Hành Ngộ giật nảy mình, tưởng là di chứng của kỳ ph*t t*nh, vội đưa tay lên trán hắn hỏi, "Cậu sao vậy? Đau ở đâu?"



Bùi Hành Ngộ nổi giận, lập tức đưa tay bóp cổ hắn, sức lực không kiêng nể gì, giận đến mức gần như muốn bóp hắn chết luôn, "Thứ khốn kiếp!"


Cận Nhiên nhướn mày chẳng chút hoảng sợ, vẫn híp mắt nhìn anh cười, "Vợ ơi, anh chửi người thôi nhìn cũng đẹp thật đấy, chửi thêm câu nữa đi tôi thích nghe."


Bùi Hành Ngộ tức đến mức mặt tái mét, ngón tay cũng run lên, vừa buông cổ ra đã túm chặt lấy cánh tay hắn, vặn ngoặt ra sau rồi ấn mặt hắn xuống bảng điều khiển, "Gọi tôi là Tư lệnh!"


"Gọi rồi thì không ly hôn nữa à?"


Bùi Hành Ngộ lạnh lùng, "Ly!"


"Vậy tôi không gọi, không gọi thì khỏi ly hôn." Cận Nhiên bị anh ép trên bảng điều khiển mà không chống cự, tay bị vặn ra sau bị khóa lại, cười nói, "Hồi đó anh ký hợp đồng với ba tôi, giờ có bản lĩnh thì ký lại một tờ với tờ, bảo tôi đi ly hôn ư, nằm mơ!"


Bùi Hành Ngộ buông tay ra, bị cái tính mặt dày vô lại của hắn làm cho chẳng biết phải làm gì, "Cận Nhiên, cậu trách tôi và Cận bộ trưởng tính kế cậu cũng được, cậu có thể ghét tôi, nhưng đừng lấy bản thân ra liều lĩnh. Không đáng!"


Cận Nhiên thấy anh buông tay thì ngồi thẳng lại, xoay xoay cánh tay, không trả lời, cũng không quay đầu, bỗng mặt lạnh hẳn đi.


"Trông chừng cho kỹ đường bay, tôi đi nghỉ một lát." Bùi Hành Ngộ nói.


Cận Nhiên không trả lời, chỉ quay lưng lại mà nói, "Lúc trước không phải anh từng hỏi tôi thích ai à? Lại đây, tôi nói cho anh biết."


Bước chân Bùi Hành Ngộ khựng lại.


Cận Nhiên biết anh sẽ không lại gần, liền tự mình đứng dậy khỏi ghế, đi thẳng tới trước mặt anh, vươn bàn tay phải mang găng đen, bóp lấy cằm Bùi Hành Ngộ, kéo anh lại gần, "Người tôi thích, muốn biết thì tự mà nhìn."


Cận Nhiên không còn nét cười cợt hay tức giận như mọi khi, dường như trong khoảnh khắc đó đã rũ bỏ hết mọi biểu cảm. Đôi mắt màu bạc như gương không một gợn sóng, lại như rừng núi sau tuyết tĩnh mịch không dấu vết.


Bùi Hành Ngộ chỉ cảm thấy ngón tay đang giữ cằm mình có sức mạnh không cho kháng cự, cũng không cho trốn tránh, chiếm giữ toàn bộ chủ động mà không để anh bất kỳ con đường lui nào.


Anh nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt đối thẳng ánh mắt.


Cận Nhiên nắm lấy cằm anh, ánh mắt sắc lạnh như dao, "Thấy rõ chưa?"


Bùi Hành Ngộ chẳng nhìn thấy gì, chỉ thấy... bóng mình phản chiếu trong mắt hắn


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 55: Tỏ tình
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...