Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 51: Cưỡng hôn


"Gọi tôi một tiếng "chồng", tôi liền nói cho anh biết."


***


Vì muốn ly hôn mà ngay cả nguy cơ bị lộ thân phận omega cũng không màng sao?


Cận Nhiên nghiến răng trong lòng, còn muốn nói thêm gì đó thì bị giọng nói từ máy truyền tin bất chợt chen vào, "Chỉ huy, phía trước là pháo đài Hoàng Tuyền, chúng ta cứ đi thẳng qua sao?"


Bùi Hành Ngộ bật máy liên lạc lên, chưa kịp nói gì thì Lâm Khai Tuế đã nhanh miệng chen vào, "Tất nhiên là đi thẳng qua rồi, pháo đài Hoàng Tuyền là cái gì chứ, tưởng rằng Tử Vi Viên sợ chúng chắc?"


An Nguyên Khải bị chặn họng đến không thốt nên lời, xấu hổ ngậm miệng.


Lâm Khai Tuế từ lần diễn tập trước đó đã có hiềm khích với Cận Nhiên, từng mách với Bùi Hành Ngộ nhưng bị bác bỏ nên càng cảm thấy bị đe dọa, cứ luôn tìm cơ hội thể hiện bản thân, chứng minh mình mạnh hơn Cận Nhiên, là người duy nhất xứng đáng kế nhiệm vị trí chỉ huy Tử Vi Viên.


"Chọc khí thế cho người, dập oai phong nhà mình. Hoàng Tuyền dám động, chúng ta đánh! Chẳng lẽ lại sợ một đám tép riu?" Lâm Khai Tuế khinh khỉnh.


Cận Nhiên cười khẩy một tiếng, vừa định mở miệng thì đã nghe Bùi Hành Ngộ lạnh giọng quát, "Chiến trường là nơi để khoe oai hùm dọa người à?"


Lâm Khai Tuế lập tức im bặt.


"Bất kỳ xung đột nào bùng nổ cũng sẽ gây tổn thất, đây là tấm gương cậu muốn làm cho hậu bối sao? Tôi thấy cậu không còn muốn giữ cái ghế đội trưởng nữa rồi." Giọng Bùi Hành Ngộ lạnh như băng, như thể có thể đông cứng cả vũ trụ, "Lần này xuất quân là để truy quét tù binh vượt ngục, phải tận lực tránh những xung đột ngoài kế hoạch. Toàn đội chuẩn bị, nhảy dịch chuyển tới điểm số 87."


Bộ Ngu tiếp lời, "Đi vòng cũng được, cái tên âm binh bất định như Hoàng Tuyền mà lên cơn thì chẳng phân biệt nổi ai là thân ai là thù, chạm mặt thì phiền, vẫn là tránh được thì tránh."


Cận Nhiên khẽ ho một tiếng, Bùi Hành Ngộ liền giơ tay tắt máy truyền tin, vẫn không thèm nhìn hắn lấy một cái, tiếp tục cúi đầu nghiên cứu bản đồ, rõ ràng là không có ý định nói chuyện.


"Bùi tư lệnh."


Bùi Hành Ngộ không ngẩng đầu, im lặng đánh dấu một điểm trên bản đồ hành trình, phân tích góc độ dễ bị tập kích, hàng mi rủ xuống đen nhánh, vành tai ửng đỏ.


"Bùi tư lệnh."



Bùi Hành Ngộ chịu hết nổi, "Có gì thì nói thẳng."


"Anh thật sự muốn ly hôn với tôi à?" Cận Nhiên chống cằm nhìn anh, vươn tay chạm nhẹ tai anh, mềm mềm nóng nóng, không nhịn được bóp một cái, liền bị anh hất tay ra.


"Sao hả, đến mấy ngày cũng chờ không nổi, muốn kéo tôi đi làm thủ tục luôn bây giờ? Hay là cậu nghĩ tôi đang lừa cậu?" Bùi Hành Ngộ nhìn thẳng vào mắt hắn, "Nếu tôi nuốt lời, thì để cứ chiến hạm của tôi nổ tan xác, không còn mẩu xương—ưm!"


Chưa dứt câu, Cận Nhiên đã kéo mạnh cổ tay anh, một tay siết gáy anh kéo xuống hôn lên, chỉ lướt nhẹ rồi buông, sau đó nhéo cằm anh, giọng rít qua kẽ răng, "Anh nói năng kiểu gì vậy, trẻ con lên ba chắc?"


Khoảng cách quá gần, hơi thở nóng bỏng mùi bạch xạ hương quấn lấy nhau, giọng nói trầm thấp giận dữ, mang theo sự tức giận rõ ràng.


Bùi Hành Ngộ tránh khỏi tay hắn, tức đến đỏ cả mắt, theo phản xạ giơ tay định tát một cái.


"Anh muốn đánh thì cứ đánh, nhưng lần sau mà còn nói năng kiểu đó thì không chỉ là một cái hôn đơn giản đâu."


"Cậu còn muốn thế nào nữa?" Bùi Hành Ngộ vung tay nhặt con dao ngắn ném cho hắn, "Giết tôi luôn đi, khỏi phải chờ, tự do của cậu sẽ lập tức có được trong một phút."


Cận Nhiên không nhận, chỉ nhìn anh.


Mắt Bùi Hành Ngộ đỏ ngầu, lạnh giọng, "Ra tay đi!"


Cận Nhiên vươn tay nhận lấy con dao, Bùi Hành Ngộ nhắm mắt lại. Trải qua hai lần bị hành hạ bởi kỳ ph*t t*nh của Cận Nhiên, bị đánh dấu dồn dập, anh thật sự kiệt sức rồi, không còn chút sức lực nào để tranh cãi với hắn nữa.


"Bỏ đi, anh biết tôi không nỡ ra tay, anh đừng ỷ vào việc được cưng chiều mà làm tới." Cận Nhiên vứt dao đi, giơ tay xoa nhẹ cổ tay anh, "Tôi là muốn hỏi, nếu thật sự ly hôn thì em gái anh tính sao? Anh không muốn cứu cô bé nữa à?"


Bùi Hành Ngộ mở mắt, giọng lạnh đi, "Không đến lượt cậu lo, tôi tự có cách khác."


Cận Nhiên gối hai tay sau đầu, nhìn ra dải ngân hà mênh mông ngoài cửa sổ, khẽ khịt mũi, "Cách khác cái quái gì, vì con bé đó mà ngay cả một kẻ điên như tôi anh cũng dám lấy, nếu anh có cách khác thật thì đâu đến nỗi bán rẻ bản thân như vậy."


"Tôi nói rồi, tôi sẽ làm đúng lời hứa. Kết thúc trận chiến này, tôi sẽ xuống tàu cùng cậu làm thủ tục ly hôn."


Cận Nhiên nghe anh mở miệng toàn là ly hôn, ánh mắt liền nổi lên sát khí, nghiêng người kéo tay anh giật về phía mình,
"Năm đó anh lấy tôi không hỏi tôi có đồng ý hay không, bây giờ ly hôn cũng định tự mình quyết định sao? Nói cho anh biết, muốn ly hôn—"


Bùi Hành Ngộ nhìn vào đôi mắt xám bạc của hắn, trong ánh mắt tràn ngập dữ tợn, ẩn chứa một câu rõ ràng: Đừng có mơ! 



**


"A Lạc, cậu nhìn nè cậu nhìn nè."


Bùi Yên cẩn thận gấp một chiếc máy bay giấy, dùng bút màu vẽ loang loáng thành một chiếc phi thuyền đủ sắc rực rỡ, hai tay nâng niu đưa tới trước mặt thiếu niên.


A Lạc ngẩng đầu nhìn cô, dịu dàng hỏi, "Đây là gì vậy?"


Bùi Yên nhẹ nhàng đặt máy bay giấy xuống đất, kéo tay A Lạc cùng ngồi xổm xuống bên cạnh, khẽ chạm tay vào nó, "Cái này gọi là Tử Vi Viên, là nơi mà anh trai mình đang ở."


A Lạc mỉm cười, khẽ xoa đầu cô bé rồi hỏi tiếp, "Tiểu thư tự gấp sao?"


"Đúng vậy." Bùi Yên ôm gối ngồi bệt trên bãi cỏ, đôi mắt long lanh ngước lên bầu trời mênh mông, "Anh hai lâu lắm rồi chưa liên lạc với mình, A Lạc, anh ấy liệu có phải gặp chuyện gì rồi không?"


"Không đâu." A Lạc nhẹ giọng an ủi, "Bùi tư lệnh chỉ là đang bận thôi. Khi nào rảnh chắc chắn sẽ gọi về cho tiểu thư. Chúng ta ráng đợi thêm một chút nữa nhé?"


"Vâng ạ!" Bùi Yên ngoan ngoãn gật đầu.


A Lạc chớp mắt nhìn cô bé. Trong mắt bé gái lấp lánh ánh đỏ, gắng gượng không để nước mắt rơi, rõ ràng rất nhớ anh trai nhưng vẫn cố tỏ ra kiên cường không khóc, vẻ mạnh mẽ ấy khiến người khác nhìn mà đau lòng không thôi.


A Lạc ngồi xổm bên cạnh cô bé, vẫn giữ nụ cười dịu dàng.


Cậu là một người máy, không có buồn vui yêu ghét, không thể thực sự cảm nhận nỗi buồn của Bùi Yên, cũng chẳng thể thấu cảm, chỉ có thể trong những lúc như thế này cho cô bé một chút cảm giác bầu bạn và che chở.


"A Lạc đáng ghét, hôm nay không kể chuyện nè, còn nữa, trứng luộc cậu làm dở tệ, ngày mai mình muốn ăn trứng ốp-la. Tóc cũng buộc xấu quá chừng, ngày mai mình muốn tết bím, phải có nơ nữa." Bùi Yên chu môi, xả một hơi một loạt yêu sách, A Lạc đều lần lượt gật đầu cười như cũ, nhận hết không sót điều gì.


"Buổi tối cậu phải kể ba câu chuyện, không kể đủ thì không được ngủ!"


"Được."


"Ngày mai mình còn muốn ăn hai miếng bánh dừa, phải uống một ly trà sữa to đùng!"


A Lạc dịu dàng từ chối, "Một ly nhỏ thôi."



"Không chịu! Mình muốn ly to! Phải có thật nhiều thật nhiều đường với đá, nếu không mình sẽ bảo anh hai đuổi cậu đi, không cần cậu nữa!"


A Lạc, "..."


Bùi Yên làm mình làm mẩy một lúc, chợt mím môi hỏi, "A Lạc, cậu không giận mình hả?"


A Lạc khẽ lắc đầu, "Không đâu, tiểu thư chỉ nói chơi thôi, sẽ không thật sự làm vậy. A Lạc biết tiểu thư ngoan và hiểu chuyện, nên sẽ không giận."


"Thuốc đắng quá, mình chẳng muốn uống nữa." Bùi Yên ôm đầu gối, cúi đầu xuống, giọng mang theo chút nghẹn ngào, "Nhưng nếu mình không uống thuốc thì anh hai sẽ lo lắng lắm. Anh ấy cực như vậy, mình không thể khiến anh phải bận lòng... Nhưng... nhưng mà mình nhớ anh ấy lắm, mình sợ không gặp được nữa, đến cả mặt mũi anh ấy cũng sắp quên mất rồi."


Bùi Hành Ngộ đã hai năm không rời khỏi Tử Vi Viên, toàn đội không thể thiếu anh. Lần trước ghé trạm trung chuyển suýt nữa đã bị kẻ địch thừa cơ tấn công. Huống chi anh giấu Bùi Yên ở đây chính là để không ai tìm thấy, tránh để cô bé gặp nguy hiểm.


A Lạc xoa đầu cô bé, vòng ra sau ngồi xuống, nhẹ nhàng gỡ đuôi ngựa của cô bé ra bắt đầu tết tóc, vừa tết vừa nói, "Ba câu chuyện tối nay, tôi sẽ kể một câu chuyện từ bây giờ, hai câu chuyện còn lại để đến tối. Toàn là chuyện của Bùi tư lệnh, được không?"


Mắt Bùi Yên sáng rỡ, lập tức ngẩng đầu lên, "Thật hả?"


"Ừm." A Lạc xoa mái tóc vàng nhạt mềm mịn của cô, nhẹ giọng nói, "Tiểu thư hứa với tôi đừng khóc nữa, tôi sẽ bắt đầu kể luôn."


Bùi Yên lập tức giơ tay quệt mắt, vừa cười vừa khóc nhè, gượng gạo nặn ra một nụ cười, "Được rồi, mình không khóc nữa, mau kể nhanh đi."


A Lạc bật cười khẽ, cất giọng đều đều, "Ba năm trước, có một nhóm hải tặc tên là 'Tham Lang' hoành hành trong tinh vực. Lúc đó Bùi tư lệnh..."


**


Tuyến đường lần này khá suôn sẻ, Bùi Hành Ngộ vô thức chống cằm đảo mắt nhìn xung quanh, hướng Tây Bắc là " cứ điểm Hoàng Tuyền". Hoàng Tuyền là kẻ ngạo mạn, xưa giờ không kết giao với ai, đương nhiên cũng không có "láng giềng".


Anh chưa từng giao thủ với gã, nên nhất thời cũng không rõ thực lực cụ thể thế nào, chỉ biết chắc không thể xem thường.


Nơi này vốn không gọi là "cứ điểm Hoàng Tuyền", chỉ là một hành tinh không tên chỉ có mã hiệu, dân cư không ít nhưng tài nguyên cực kỳ khan hiếm, nghèo nàn đến mức đám hải tặc cũng chẳng buồn ngó tới.


Không biết từ bao giờ bỗng rộ lên tin đồn: hành tinh này đã có chủ nhân mới, còn đặt cho nó cái tên "Cứ điểm Hoàng Tuyền". Lúc đó chẳng ai để tâm, ai nấy đều cho rằng là thiếu gia nhà giàu nào của Hoặc Nhĩ mua về tặng tình nhân.


Sau đó, có một băng hải tặc đi ngang, tiện tay muốn mở rộng lãnh địa, cướp ít tài nguyên, ai dè bị Hoàng Tuyền đánh cho không kịp ngáp, đến cả lãnh địa gốc cũng phải dâng lên.



Về sau, Quân đoàn số 8 từng ghé qua làm trạm trung chuyển, còn chưa kịp cập bến đã bị Hoàng Tuyền đánh cho tan tác, chạy tán loạn mới giữ được mạng.


Nghe nói từ trước đến giờ, Hoàng Tuyền chưa từng bại trận.


Đám ăn không ngồi rồi ở Hoặc Nhĩ thậm chí còn đặt cho hắn biệt danh, "Hoàng Tuyền đến đâu, Hắc Bạch Vô Thường theo đó", nghe xong cũng chẳng rõ là tôn sùng hay châm chọc.


"Đang nghĩ tới Hoàng Tuyền à?" Cận Nhiên hỏi.


Ngón tay Bùi Hành Ngộ hơi khựng lại, nhưng không ngẩng đầu.


"Thật ra hắn cũng không thần thánh như lời đồn đâu. Nhưng có một điều chắc chắn là hắn mặt dày hơn tôi." Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn anh, bàn tay ngứa ngáy muốn nhéo tai anh, nhưng lại sợ chọc giận anh nên đành đổi chiêu, "Vợ ơi, để ý đến tôi một chút đi có được không, để ý tôi rồi sẽ kể anh nghe Hoàng Tuyền là ai."


Bùi Hành Ngộ nhướng mày, ngẩng đầu nhìn hắn, "Nói."


Cận Nhiên cười híp mắt, khẽ hắng giọng, "Tôi nghe ông già nhà tôi kể, Hoàng Tuyền từng là người của Liên bang, không rõ vì lý do gì mà đào ngũ, chắc cũng kiểu giống..."


Hắn dừng lại một nhịp, không tiếp tục nói đoạn Bùi Hành Ngộ bị giáng chức khỏi tàu "Thiên Kỷ", bị dư luận phỉ báng khi xưa, rồi tiếp tục nói, "Lúc đó tôi mới đậu Học viện Quân sự thì được nghe như vậy."


"Hoàng Tuyền từng là người của Liên bang?" Bùi Hành Ngộ cau mày.


"Ừ, nhưng hắn không kéo ai theo, chỉ một mình ôm cơ giáp đáp xuống chỗ khỉ ho cò gáy này, sau đó thành công chiếm luôn đất."


Bùi Hành Ngộ trầm ngâm. Nơi này là cứ điểm chiến lược, còn là nút giao cực kỳ quan trọng. Dù là Liên bang hay hải tặc, muốn bành trướng thế lực đều phải chiếm được nơi này.


Trước khi Hoàng Tuyền đến, đây chỉ là một trạm trung chuyển vô chủ, luôn giữ thế cân bằng mong manh, ai cũng không dám manh động. Nhưng giờ gã chiếm cứ, mọi chuyện đã khác.


Cận Nhiên nói, "Hắn đánh nhau thì bình thường thôi, thua xa anh, đầu óc cũng chẳng bằng, cũng thua xa anh luôn."


Bùi Hành Ngộ nhíu mày, "Nói hoài chưa chán à?"


"Người ta khen cũng không thích, đúng là khó chiều. Không hổ là vợ tôi, khó chiều chắc cũng xứng danh đệ nhất Liên Bang." Cận Nhiên lầm bầm, thấy anh bắt đầu biến sắc thì vội chen thêm,
"Nhưng mà hắn có tài nguyên, có nhân lực, hắn không đánh lại anh nhưng anh cũng chưa chắc giết nổi hắn. Tên lửa pháo đài bắn như pháo giấy, hắn bình thường cũng chẳng chủ động gây hấn với anh, anh mà tự tìm tới thì tự chịu trận."


Bùi Hành Ngộ chau mày, điều này trái ngược hoàn toàn với những gì tình báo báo về. Anh trầm ngâm một chút rồi hỏi,
"Cậu nghe được chuyện đó từ đâu?"


Cận Nhiên tranh thủ lấn tới, chống cằm, cười toe toét, "Anh gọi tôi một tiếng chồng, tôi liền nói anh nghe."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 51: Cưỡng hôn
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...