Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 50: Theo đuổi vợ
"Nhớ kỹ, anh là của tôi. Ngoan ngoãn để tôi thương anh, tôi là thằng điên, chuyện gì tôi cũng dám làm."
***
Cận Nhiên buông tay anh ra, nói một câu không rõ ý, "Được", rồi quay người bước ra ngoài.
"Cận Nhiên!" Bùi Hành Ngộ yếu ớt gọi hắn từ phía sau, trong giọng mang theo đôi chút run rẩy, "Tôi đồng ý với cậu, chúng ta ly hôn."
Bờ vai Cận Nhiên thoáng cứng đờ nhưng không ngoảnh đầu, cứ thế bước ra khỏi khoang tàu.
Bùi Hành Ngộ gắng gượng bám vào cửa khoang mới đứng vững được, đuôi mắt đã đỏ bừng. Cận Nhiên đã tiêm vào anh một lượng lớn pheromone, từ sau khi phân hoá tới giờ anh luôn dùng thuốc ức chế, sau này thuốc mất tác dụng thì chỉ lén trộm một chút pheromone của hắn, chưa bao giờ bị truyền vào dữ dội thế này, hơn nữa lại còn là hai lần liên tiếp.
Chính anh là người dạy Cận Nhiên cách khống chế pheromone, cách thúc ép chúng, vậy mà lần đầu tiên hắn dùng, lại là dùng lên người anh.
Bùi Hành Ngộ lần nữa ngồi xuống cửa khoang, mũi dao chống đất, mượn lực để điều chỉnh hơi thở.
Cận Nhiên rót vào người anh quá nhiều pheromone, nếu là ngày thường chắc chắn đã bị ép đến kỳ ph*t t*nh. Nhưng do trước đó đã bị đánh dấu tạm thời, giống như có một lớp xiềng xích mạnh mẽ đè nén cơn ph*t t*nh sắp trào ra, khiến lục phủ ngũ tạng anh đều căng tức khó chịu.
Anh không ngờ Cận Nhiên lại phản ứng mạnh như thế với pheromone của Bộ Ngu. Chỉ là tạm thời đánh dấu mà thôi, Liên bang vẫn cho phép việc mượn pheromone, cả hai người đều biết cuộc hôn nhân này chỉ là một giao dịch.
Anh tính toán đủ đường, lại không tính được rằng kỳ ph*t t*nh của Cận Nhiên sẽ khiến bản tính chiếm hữu của hắn bộc phát đến vậy, đến mức không cho phép trên người anh dính mùi pheromone của người khác dù chỉ là tạm thời.
Hắn đã buột miệng nói ra thân phận omega của anh, rõ ràng hắn đã biết từ lâu nhưng chưa từng nói ra. Hắn biết từ khi nào?
Bùi Hành Ngộ cố gắng nhớ lại mà không tìm được chút manh mối nào, lần duy nhất chỉ có lần hai người đánh nhau trong phòng tạm giam, khi ấy anh vừa trải qua áp suất sau lần nhảy dù trong không gian cộng thêm mất máu, còn bị pheromone của hắn k*ch th*ch mà ngất đi.
Lúc anh tỉnh lại, Cận Nhiên không có ở đó, chỉ có Hạ Tinh Lan và Mạnh Như Tiền. Nếu là lần đó... thì Mạnh Như Tiền cũng biết anh là omega sao?
Bùi Hành Ngộ mệt mỏi day trán. Bảo sao Mạnh Như Tiền nhiều lần muốn nói lại thôi, còn từng bảo anh, "Dù ngài có tin hay không, tôi cũng sẽ không hại ngài, giống như tôi luôn tin ngài sẽ không hại tôi. Tôi chỉ công nhận một người là Tổng chỉ huy của Tử Vi Viên."
Anh cứ tưởng mình giấu rất giỏi, vốn dĩ anh nghĩ rằng chờ đến khi nào lộ cũng chẳng sao, sẽ không ảnh hưởng đến ai. Hoá ra họ đã biết cả rồi.
Chuyện anh lén lấy quân phục của Cận Nhiên giờ đây chẳng khác nào một cái tát nặng nề giáng thẳng vào mặt anh.
Nếu Cận Nhiên biết... Bùi Hành Ngộ bật cười giễu cợt. Tổng chỉ huy cao nhất của Tử Vi Viên, lại âm thầm trộm quân trang của cấp dưới để tự xoa dịu kỳ ph*t t*nh, mặc áo của hắn, hít lấy mùi pheromone của hắn, trốn trong phòng co rúm r*n r* mà đạt đến cao trào.
"Chỉ huy, mọi thứ đã sẵn sàng, có thể xuất phát chưa?"
Bùi Hành Ngộ bị giọng trong bộ đàm kéo về hiện thực, anh chống tay đứng dậy đi đến bên bảng điều khiển, khẽ ho nhẹ một tiếng để giọng không run, "Tống Tư Thâm, cậu qua gọi Cận Nhiên đi, bảo cậu ta đi chung với cậu."
Tống Tư Thâm im lặng một lúc, "Rõ, chỉ huy."
**
Cận Nhiên bực bội bước ra khỏi khoang, không khí bên ngoài vừa sạch vừa lạnh như rửa sạch hô hấp của hắn, cũng khiến cơn giận của hắn dịu đi đôi chút.
Hắn ngồi xuống bên cửa khoang, một tay chống trán, cúi đầu xuống, trước mắt là hình ảnh đuôi mắt Bùi Hành Ngộ đỏ hoe, đôi mắt ngập nước nhìn hắn.
Tuyến thể của Bùi Hành Ngộ không có mùi trúc sau mưa, chỉ có mùi bạch xạ hương hòa vào lan hoàng thảo. Hắn đã đánh dấu tạm thời anh rồi, omega không thể bị đánh dấu hai lần.
Dù là tạm thời hay vĩnh viễn, nếu bị đánh dấu chồng chéo khi pheromone chưa tiêu tán hết sẽ dẫn đến rối loạn tuyến thể. Nhưng Bùi Hành Ngộ không hề có dấu hiệu rối loạn, nơi có mùi pheromone đậm nhất là cổ tay.
Anh chỉ không muốn để hắn biết mình đã bị đánh dấu, chỉ vì sợ hắn phát hiện anh là omega.
Cận Nhiên chống trán, không hiểu tại sao chỉ cần ngửi thấy trên người anh có mùi của người khác là hắn lại nổi điên đến vậy, mất hết lý trí mà muốn đánh dấu anh hết lần này đến lần khác. Khi ấy trong đầu hắn thực sự có ý nghĩ đánh dấu vĩnh viễn, để anh mãi mãi nhiễm mùi của mình.
Bên tai vẫn vang vọng mãi câu nói "chúng ta ly hôn" của Bùi Hành Ngộ, Cận Nhiên đờ đẫn nhìn tay mình, nếu không nhắc đến, hắn còn quên mất việc này.
Ly hôn.
Tựa như có một nhát dao đâm lạnh ngắt xuyên qua tim hắn, bản năng gào lên từ chối hai chữ này. Trong đầu hiện lên hình ảnh Bùi Hành Ngộ bị ép vào cửa khoang, run rẩy chịu đựng hắn đánh dấu.
Trước đó hắn đến Tử Vi Viên đòi ly hôn, Bùi Hành Ngộ chưa từng gật đầu, dù hắn bóp cổ đe dọa, anh cũng không nhượng bộ, chỉ bình thản bảo ba năm sau dù việc của anh thành công hay thất bại cũng sẽ ly hôn. Vậy mà giờ lại chủ động đề nghị ly hôn.
Bùi Hành Ngộ bị hắn ép đến tuyệt vọng rồi.
Cận Nhiên nhắm mắt hít sâu một hơi, nhưng uất nghẹn trong ngực không sao tan đi được, đầy ứ và buốt nhói không thôi. Hắn thử tưởng tượng cảnh hai người tới Cục quản lý hôn nhân tinh tế để ký đơn ly hôn.
Bùi Hành Ngộ có lẽ sẽ hơi cúi đầu thay lời từ biệt, rồi từ đó đường ai nấy đi. Anh quay lại Tử Vi Viên, được một alpha khác yêu thương, mắng cười trêu ghẹo, tất cả chuyện này sẽ không bao giờ liên quan đến hắn nữa.
Cận Nhiên choàng tỉnh mở bừng mắt, hình ảnh kia lập tức tan biến.
Nghĩ cũng đừng nghĩ.
Bùi Hành Ngộ cả đời này phải là của hắn!
Ai dám tới cướp, hắn sẽ giết kẻ đó.
**
Bùi Hành Ngộ đứng bên bảng điều khiển một lúc, kiểm tra bản đồ hành trình và phản hồi của lưới phòng thủ, nhưng không tài nào tập trung nổi.
Chiếc mèo tam thể nhảy lên bảng điều khiển "meo" một tiếng, vừa vặn giẫm trúng bảng thao tác. Bùi Hành Ngộ phản ứng nhanh, vội ôm lấy nó, chạm vào thân thể mềm mại xù lông, trong đầu lại hiện lên nụ cười khi Cận Nhiên gài bẫy Phương Thái Bạch.
Suy cho cùng, Cận Nhiên cũng không thật sự sai. Bị kỳ ph*t t*nh ảnh hưởng, chiếm hữu ghen tuông là chuyện ngoài ý muốn. Cũng chính vì vậy, anh lại càng thấy khó đối mặt hơn.
Cái bí mật tưởng được giấu kín kia thực ra từ lâu đã bày ra trước mắt hắn. Anh tìm Bộ Ngu xin pheromone có phải cũng đáng nực cười lắm không? Cận Nhiên bình tĩnh lại chắc chắn sẽ thấy anh dơ bẩn, hạ tiện.
Bị đánh dấu xong còn tìm alpha khác.
"Chỉ huy, tôi thấy Cận Nhiên rồi." Tống Tư Thâm báo.
"Ừ, cậu bị thương thì bảo cậu ta điều khiển cơ giáp đi, có lẽ sẽ hơi tuỳ hứng nhưng mọi thao tác của cậu ta đều có căn cứ. Cậu cứ học theo." Bùi Hành Ngộ nói xong liếc nhìn màn hình giám sát, phần lớn cơ giáp đã khởi động, chuẩn bị đóng cửa khoang.
Mèo nhỏ nghịch quá, Bùi Hành Ngộ sợ nó phá rối lúc điều khiển, liền quay người định đưa nó vào phòng. Nhưng vừa quay lại thì lập tức hít một hơi lạnh, đồng tử co lại, "Cận Nhiên!"
Cận Nhiên nhân lúc cửa khoang đang khép nhanh liền nhảy vào trong, chỉ còn cách một tích tắc là sẽ bị kẹp chết giữa hai cánh cửa!
Bùi Hành Ngộ nghẹn thở nhìn hắn trân trối, mà Cận Nhiên thì đi tới trước mặt anh, nhếch miệng cười, "Lo cho tôi à, không sao đâu, cái cửa này mà đè chết được tôi thì tôi sống tới giờ là thừa thãi rồi."
Bùi Hành Ngộ thấy hắn an toàn vào trong thì không nói gì, xoay người đặt mèo nhỏ vào phòng, cúi người đổ ít hạt cho nó ăn, lúc quay lại thì thấy Cận Nhiên đã ngồi lên bàn điều khiển chính.
Tống Tư Thâm hỏi qua bộ đàm, "Chỉ huy, Cận Nhiên sao lại quay về chỗ ngài rồi? Vậy tôi còn gọi hắn nữa không?"
"Không cần, tôi bảo Bộ Ngu sang đó với cậu. Cậu bị thương không nhẹ, tạm thời phối hợp với cậu ta ở bàn điều khiển phụ, đợi khoẻ lại thì đổi."
Tống Tư Thâm trầm mặc một lúc nhưng không tranh luận nhiều, "Rõ."
Bùi Hành Ngộ nhìn màn hình giám sát thấy toàn bộ cơ giáp đã vào vị trí, chờ mọi người điểm danh không sót ai mới ra lệnh, "Xuất phát."
Cận Nhiên khởi động chương trình, im lặng nhìn bản đồ hành trình, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Bùi Hành Ngộ. Thấy anh không hề bị ảnh hưởng gì, ánh mắt lạnh nhạt đến mức coi như hắn không tồn tại.
Trên người anh có mùi lan hoàng thảo thoang thoảng, nhưng đa phần vẫn là mùi bạch xạ hương khiến Cận Nhiên hít hà đầy mãn nguyện, cảm giác Bùi Hành Ngộ toàn thân đều dính mùi mình, đến đầu ngón tay cũng bỏng rát lên.
Đây mới chỉ là đánh dấu tạm thời, nếu là đánh dấu hoàn toàn... Bùi Hành Ngộ sẽ thế nào hắn cũng không biết, nhưng bản thân hắn chắc chắn hắn sẽ bị anh chém ra thành tám mảnh.
"Chỉ huy."
Bùi Hành Ngộ không đáp.
"Bùi tư lệnh."
Anh vẫn không để ý đến hắn. Sự im lặng tuyệt đối này bao trùm cả khoang điều khiển cơ giáp, đến từng tiếng hít thở cũng nghe rõ ràng hơn. Bình thường anh vốn ít nói nên chẳng ai để ý, nhưng giờ đây lại mang theo cảm giác như anh đang chiến tranh lạnh.
Cận Nhiên lúc ngồi bên ngoài bị gió lạnh thổi một lúc, hắn nhớ lại đủ thứ cảm giác mình từng có với Bùi Hành Ngộ — muốn thấy anh cười, thấy anh giận, đi cướp đủ loại rau củ quả về, nấu hết món này bánh kia chỉ để chống cằm nhìn anh ăn từng miếng rồi tự thấy thoả mãn.
Anh bị thương, hắn đạp tung cả cabin mô phỏng để bế anh ra, không sợ mang tiếng tranh giành quyền lực. Cận Nhiên ngẫm lại những chuyện bản thân làm ở Tử Vi Viên, mới thấy chuyện nào cũng dính dáng đến Bùi Hành Ngộ.
Hắn chưa từng thích ai nên không biết cảm giác đó có gọi là thích không, hay chỉ như Bùi Hành Ngộ nói — đó là chiếm hữu.
Nhưng vì thích mới muốn chiếm hữu, vậy thì hắn chắc chắn là hắn thích Bùi Hành Ngộ. Nếu không cớ gì không đi chiếm ai khác mà cứ nhất quyết phải là anh?
Cận Nhiên dứt khoát tắt máy truyền tin bên cạnh, vươn tay gãi nhẹ cổ tay anh, "Bùi tư lệnh, lần sau đừng để Bộ Ngu cắn anh nữa được không?"
Bùi Hành Ngộ rút tay lại, "Sắp đến điểm dịch chuyển rồi."
Cận Nhiên liếc nhìn hành trình, rồi quay đầu kéo tay anh đặt lên má mình, "Tôi đánh dấu anh, anh cũng tát tôi hai cái, như vậy chúng ta coi như huề nhau. Nếu anh vẫn chưa hả giận thì cứ đánh thêm đi, tôi tuyệt đối không đánh trả, chỉ là anh đừng không để ý đến tôi như thế."
Bùi Hành Ngộ vẫn còn bực bội trong lòng, nhưng thấy Cận Nhiên xuống nước lại không phát giận được, "Về đến Tử Vi Viên rồi nói."
"Cho tôi xem tuyến thể của anh." Vừa nói hắn vừa định kéo cổ áo quân phục của Bùi Hành Ngộ xuống, thấy tuyến thể tổn thương liền tháo găng tay, khẽ chạm nhẹ, "Đau không?"
Bùi Hành Ngộ gạt tay hắn ra, trừng mắt lạnh lùng, "Lại muốn cắn thêm lần nữa?"
Cận Nhiên l**m răng nanh, "Nếu anh không giận nữa thì..." Còn chưa nói hết câu đã thấy sắc mặt anh thay đổi liền vội vàng tiếp lời, "Tôi nhịn, tôi thề không cắn nữa, cho tôi xem vết thương thôi. Anh cứ coi tôi như một con chó điên là được, mà tôi cũng chính là là chó điên, có điều đã được tiêm rồi, hiện tại trở thành chó nuôi trong nhà."
Mấy câu tào lao của hắn khiến Bùi Hành Ngộ dở giận dở cười, đành nén cơn tức lại, nghiêm mặt, "Buông ra, tôi không muốn động tay với cậu."
Cận Nhiên không những không buông mà còn siết chặt hơn, như bộ móc cơ khí dần khép lại. Hơi thở nóng rực lẫn mùi bạch xạ hương áp sát, chỉ cần cúi xuống là có thể hôn tới.
Hắn thực sự định làm vậy.
Bùi Hành Ngộ đoán được ý định hắn, nghiêng đầu tránh, nhưng môi Cận Nhiên vẫn lướt qua khoé môi anh, rơi xuống d** tai anh, hắn khẽ cắn một cái khiến anh khựng lại nhịp thở.
"Bùi ca ca, lời tôi nói đều là thật lòng. Anh đánh tôi, nhốt tôi, tôi cũng không phản kháng. Nếu anh cần pheromone thì cứ đến tìm tôi. Nếu anh muốn, tôi sẵn sàng cắt bỏ tuyến thể cho anh."
Những lời điên rồ như có lửa thiêu đốt trong trái tim anh, Cận Nhiên thì thầm sát bên tai, "Nhớ kỹ, anh là của tôi. Ngoan ngoãn để tôi thương anh, tôi là thằng điên, chuyện gì tôi cũng dám làm."
Từng luồng hơi thở nóng bỏng từ tai lan xuống tim, Bùi Hành Ngộ không hề nghi ngờ lời hắn nói, ánh nhìn trong mắt hắn quá nóng, bản tính chiếm hữu rõ rành rành không hề che giấu.
"Cận Nhiên."
Cận Nhiên nhìn anh, giơ tay khẽ gạt cầu vai anh, đáp một tiếng, "Ừ."
Bùi Hành Ngộ đẩy tay hắn ra, nhẹ giọng nói, "Cậu đã biết tôi và cha cậu giao dịch vì lý do gì, tôi hứa từ giờ đến lúc ly hôn sẽ không nhận pheromone từ bất kỳ alpha nào, thế đủ chưa?"
Cận Nhiên nói, "Chưa đủ."
Bùi Hành Ngộ từng bước lùi lại, "Được rồi, cậu nói đi, muốn tôi làm gì tôi đều đồng ý, chỉ cần thời gian này cậu đừng gây chuyện. Diệt xong hải tặc, về đến Tử Vi Viên tôi lập tức ly hôn với cậu."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 50: Theo đuổi vợ
10.0/10 từ 44 lượt.
