Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 49: Quả báo


"Nhớ kỹ, lần sau còn để tôi ngửi thấy trên người anh có pheromone của Alpha khác, tôi liền..."


***


Cận Nhiên lên tàu, lần theo ký ức cuối cùng để suy đoán từng chút một. Hắn ôm theo mèo đứng nhìn Bùi Hành Ngộ, Lâm Khai Tuế đang báo cáo tình hình tác chiến vừa rồi, tuy toàn đội có tổn thất nhưng may mắn đã diệt sạch lũ hải tặc.


Bùi Hành Ngộ nói này là một trạm trung chuyển nhỏ có thể nghỉ ngơi một lát, Cận Nhiên vẫn đứng trên tàu nhìn anh một lúc, ngắm nhìn hàng mi rủ xuống và cổ áo được cài kín mít của anh.


Chiếc mèo tam thể nhảy nhót quanh hắn, sau đó lại ung dung nhảy lên đầu gối Cận Nhiên rồi cuộn người nằm gọn, tự mình l**m chân, gãi tai rồi "meo" lên một tiếng, đáng yêu đến mức làm người ta phải mềm lòng với nó.


Cận Nhiên cũng bật cười, nhớ tới nụ cười ấm áp như mưa xuân của Bùi Hành Ngộ, bèn chọt chọt đầu con mèo, "Ngoan, phải biết chọc cười ba nhỏ đấy biết chưa? Về sau Bùi tư lệnh chính là ba nhỏ của mày rồi, giờ nên đặt tên cho mày gì đây, gọi là Đậu Hà Lan nhé."


"Meo."


Cận Nhiên vỗ lên đầu nó một cái, "Ồn ào quá." Rồi hắn tiếp tục cố gắng nhớ lại lúc đó hắn cảm khái chuyện Phương Thái Bạch bỏ nhà đi, còn trêu "vợ" là mình cũng bỏ nhà đi, Bùi Hành Ngộ mặt không cảm xúc bảo hắn nên đi nói với Cận Thiệu Nguyên, sau đó...


Không nhớ nổi nữa. Chỉ nhớ lúc sau như có gì đó bùng phát chiếm lấy lý trí hắn, trong cơn mê man khiến hắn ngửi thấy mùi hương lan hoàng thảo thanh mát đến cực điểm.


Lúc nãy hắn xuống dưới đi một vòng, Lạc Tân Dương nói hắn chưa từng rời tàu, vậy có nghĩa hắn luôn ở đây, không tiếp xúc với ai ngoài Bùi Hành Ngộ.


Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn về phía bàn điều khiển phụ, mường tượng lại dáng vẻ Bùi Hành Ngộ ngồi ở đó, giọng nói nhàn nhạt xa cách, nói chuyện với hắn vừa miễn cưỡng vừa tức giận.


Hắn vươn tay chạm vào cần điều khiển rồi rụt lại như bị điện giật, trong đầu hiện lên một cảnh tượng — Bùi Hành Ngộ đỏ mắt, quay đầu đi, lạnh giọng quát hắn đừng làm loạn.


Hắn như phát điên đè Bùi Hành Ngộ xuống bàn điều khiển, mặc kệ tiếng mắng chửi lạnh lẽo của anh, hắn bất chấp cắn mạnh lên tuyến thể sau gáy anh, mạnh mẽ rót vào một lượng lớn pheromone của mình.


Cận Nhiên bỗng mở bừng mắt, nhìn tay mình rồi nhẹ nhàng siết chặt, có khi nào... hắn thật sự đã đánh dấu tạm thời với Bùi Hành Ngộ?


Nhưng vì sao lại đánh dấu? Dù hắn kiểm soát pheromone chưa tốt, nhưng cũng không đến mức mất hết lý trí. Chẳng lẽ thật sự như Lạc Tân Dương nói, kỳ ph*t t*nh của hắn tới rồi?


Lần đầu tiên vào kỳ ph*t t*nh, hắn chẳng có phản ứng gì, lần này sao lại phản ứng mãnh liệt như thế?


Cái tát của Bùi Hành Ngộ có lẽ là vì bị hắn làm tức giận đến mức không chịu nổi. Bình thường anh bị hắn chọc đến phát điên cũng chưa từng ra tay như vậy, mà lần này thì thật sự đánh hắn. Với người như anh, bị đánh dấu tạm thời e rằng là điều rất khó chấp nhận.


Cận Nhiên thở ra một hơi, hắn muốn đợi anh trở lại rồi hỏi thử, nếu thật sự là mình làm, thì... xin lỗi một câu cũng được.
**



Bùi Hành Ngộ kiểm tra xong mạng phòng thủ và tiếp tế quân bị, xác nhận trên người không còn mùi pheromone của Cận Nhiên nữa mới chuẩn bị quay lại tàu. Nhưng bất chợt lại nhớ ra gì đó, anh nói với Bộ Ngu, "Nếu cậu thật lòng thì đừng đùa giỡn nữa. Lạc Tân Dương là đứa trẻ tốt, nếu cậu không có ý gì thì đừng chọc cậu ấy, còn nếu thật sự có tình cảm thì phải chịu trách nhiệm với cậu ấy."


Bộ Ngu mỉm cười, "Không đến mức đó đâu, còn chưa tới mức phải chịu trách nhiệm. Nếu tôi thật sự muốn thì sẽ nói sau, với lại cậu ấy còn nhỏ, tôi cũng không rõ suy nghĩ của cậu ấy về việc này. Alpha mà đi thích alpha sao? Biết đâu ở nhà cậu ấy còn có sẵn một tiểu omega đã được định sẵn hôn ước ấy chứ."


Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu, bất lực thở dài, "Cậu vẫn là như vậy, bao nhiêu năm qua rồi mà tôi vẫn chẳng biết cậu thật sự thích kiểu người thế nào."


"Tôi thích kiểu nào ấy à? Tôi thích Bùi tư lệnh cậu nhưng cậu đâu có đồng ý, bằng không tôi đã không thèm để ý tới Tiểu Thái Dương rồi." Bộ Ngu thuận miệng đùa bỡn.


Bùi Hành Ngộ liếc sang, "Lại nói linh tinh, nếu cậu thật lòng thích tôi thì đã chẳng đợi tới bây giờ. Tôi đã nợ Cận Nhiên rồi, chẳng lẽ còn muốn tôi nợ cả Lạc Tân Dương nữa?"


"Tư lệnh à, cậu chính là người quá có trách nhiệm, trên đời này làm gì có nhiều trách nhiệm cần cậu gánh vác đến thế? Học lấy cái thói đùn đẩy của Liên Kính Phong ấy, nhẹ người biết mấy."


Bùi Hành Ngộ khẽ cười, không nói gì thêm, "Tôi lên tàu đây."


Bộ Ngu gọi anh lại, "Cần tôi lên cùng không?"


"Không cần, chưa biết Cận Nhiên đã qua kỳ ph*t t*nh chưa. Nếu cậu lên rồi lại khiến cậu ta phát điên thì phiền lắm. Cậu ta chỉ bị pheromone làm ảnh hưởng đến tính tình thôi, qua giai đoạn này sẽ ổn, cũng sẽ không làm hại tôi đâu, yên tâm đi."


"Được, có chuyện gì thì đừng chịu đựng, nhớ nói với tôi."


Bùi Hành Ngộ gật đầu, "Tôi tự biết chừng mực."


Bộ Ngu nhìn theo bóng anh quét tròng mắt bước vào tàu, mãi đến khi cửa khoang khép lại mới khẽ thở dài rồi quay người rời đi.


Có lẽ, pheromone không phải thứ khiến Cận Nhiên trở nên chiếm hữu quá mức, mà chính bản thân hắn từ khi bắt đầu đã mang theo bản năng đó rồi, còn cực đoan hơn bất kỳ ai khác.


**


Cận Nhiên chống cằm ngồi trên ghế trước bàn đi


ều khiển, nghiền ngẫm mãi mà trong đầu chỉ toàn những mảnh vụn ký ức mơ hồ. Hắn cũng không chắc mình có thực sự đánh dấu hay không. Nhỡ đâu Bùi Hành Ngộ chưa hết giận, lại cho hắn ăn thêm cái tát thì sao?


Đang nghĩ đến đó thì cửa khoang bất chợt "tinh" một tiếng mở ra, hắn ngoảnh lại liền đối diện với ánh của mắt Bùi Hành Ngộ. Hắn mỉm cười hỏi, "Anh xuống sao không gọi tôi?"


Tim Bùi Hành Ngộ khẽ run, ngón tay siết lại, không rõ Cận Nhiên còn nhớ gì hay không.


"Cậu mệt như vậy, bên dưới cũng không cần cậu làm gì cho nên tôi không gọi. Nếu vẫn còn thấy khó chịu thì nghỉ thêm lát nữa, có chuyện gì tôi sẽ gọi cậu." Bùi Hành Ngộ cố gắng giữ vẻ tự nhiên, định thăm dò từ từ.



Cận Nhiên nhảy khỏi bàn điều khiển, sờ túi quần rồi lấy ra một viên kẹo, bóc vỏ đưa sang, "Còn một viên, cho anh đấy."


Bùi Hành Ngộ vốn không ăn ngọt, nhưng vẫn nhận lấy cho vào miệng. Trước kia anh gần như không động tới mấy loại này, nhưng từ khi bị Cận Nhiên dụ anh ăn hết bánh này đến kẹo kia nhét vào miệng, giờ cũng đã có chút quen vị ngọt.


Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn anh một lúc, ánh mắt như muốn xuyên qua lớp quân phục để nhìn xem tuyến thể anh có bị thương không.


"Tư lệnh."


"Hửm?"


"Tôi có làm anh bị thương không? Để tôi xem một chút đi, có đau không? Tôi nói chứ, đánh luôn thì ra đánh, tát một cái thì giải quyết được gì chứ."


Bùi Hành Ngộ vẫn ngồi đó, còn Cận Nhiên thì giống y một con cún lớn, quỳ gối bên chân anh.


"Đánh cậu có ích sao?"


"Người khác thì không, nhưng anh đánh có khi tôi sẽ chịu đòn. Có điều người ta nói đánh người không đánh mặt, anh lại chọn ngay mặt tôi, tôi mà mất cái vẻ đẹp trai này thì anh không cảm thấy thấy tiếc sao? Vợ trên danh nghĩa, đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc mà."


Bùi Hành Ngộ vẫn không buồn tiếp lời hắn, ăn xong viên kẹo định đứng lên, nhưng lại bị hắn kéo tay áo giữ lại. Lúc nhận ra thì đã muộn, cổ tay của anh in đầy vết ngón tay, còn có cả dấu răng!


"Vết này từ đâu ra?" Cận Nhiên ban đầu chỉ định kiểm tra xem anh có bị thương không, ai ngờ vừa kéo lên thì mùi pheromone trúc xanh sau mưa lập tức toả ra, dội thẳng vào khứu giác.


"Là ai cắn anh vậy?!" Bùi Hành Ngộ giật tay lại, "Không liên quan tới cậu, đi chuẩn bị đi, sắp xuất phát rồi."


Một câu "không liên quan tới cậu" kia lập tức châm ngòi cơn giận đang bị đè nén của Cận Nhiên. Không liên quan tới hắn thì liên quan tới ai? Bộ Ngu à?


Trên người Bùi Hành Ngộ đã không còn mùi lan hoàng thảo, toàn thân đều được phủ một tầng pheromone của Bộ Ngu!


Ngọn lửa ghen tuông vô hình gần như thiêu cháy Cận Nhiên khiến hắn phát điên, hắn bật dậy, vừa định lao ra ngoài thì bị Bùi Hành Ngộ túm lấy tay áo, "Cậu định đi đâu?"


"Tôi đi giết anh ta, Bộ Ngu là cái thá gì mà cũng xứng để lại mùi pheromone trên người anh!"


Bùi Hành Ngộ nghe những lời hoang đường đó thì cau mày, "Cận Nhiên! Bộ Ngu là cấp trên của cậu, không được làm loạn!"


"Làm loạn?" Cận Nhiên cười lạnh, "Tôi thật sự làm loạn thì anh làm gì được tôi? Lại đánh tôi một trận? Dù gì cũng đâu phải lần đầu anh động thủ với tôi, vì Bộ Ngu mà anh có thể làm tới mức này ư?"


Bùi Hành Ngộ không thể giải thích rằng dấu răng trên cổ tay chỉ là để Bộ Ngu che mùi pheromone giúp anh, trong phút chốc anh cũng không biết nói gì. Nhưng trong mắt Cận Nhiên, sự im lặng ấy chính là thừa nhận, khiến hắn càng thêm phẫn nộ, "Thảo nào anh ta được tự do ra vào chiến hạm chỉ huy của anh, còn có cả chip nhận dạng, lén lén lút lút qua lại với người của tôi ngay dưới mí mắt tôi!"



Sắc mặt Bùi Hành Ngộ u ám, "Không phải cậu cướp lại rồi sao! Nếu vậy thì chip nhận dạng đó là tôi cho Bộ Ngu, không phải cho cậu, trả lại cho tôi."


Cận Nhiên đưa tay vào túi quần móc ra con chip nhận dạng màu xanh lam, đặt nó nằm gọn trong lòng bàn tay rồi chìa ra trước mặt anh, "Đã che chở cho anh ta tới mức này, sao lúc đầu không cưới nhau luôn đi? Hay là vì anh ta không cho anh được thứ anh cần?"


Bùi Hành Ngộ vươn tay định lấy lại con chip, nhưng bị hắn bất ngờ tóm lấy cổ tay, anh giật mình, "Cậu định làm gì!"


Cận Nhiên kéo mạnh một cái, khiến anh lảo đảo ngã về phía hắn, cằm đập vào vai hắn, ngay sau đó cả người đã bị ép sát vào cửa khoang, bị hắn túm lấy siết chặt.


"Đừng làm loạn nữa, tôi và Bộ Ngu không như cậu nghĩ." Bùi Hành Ngộ biết tính khí hắn không dễ khuyên bảo, nhưng hiện giờ hắn đang không ổn, không thể chiều theo, "Cận Nhiên, sau này tôi sẽ giải thích với cậu."


"Giải thích ngay đi, tôi đang nghe." Cận Nhiên không chịu mềm mỏng, hắn muốn câu trả lời ngay bây giờ.


Không khí phảng phất mùi lan hoàng thảo nhạt đến mức gần như không nhận ra, trong khi mùi trúc xanh sau mưa trên người đậm đặc đến nghẹt thở. Đôi mắt Bùi Hành Ngộ vẫn còn đỏ hoe, ánh mắt ướt át đầy mệt mỏi, vừa nhìn là biết mới bị dày vò đến mức nào.


Hắn còn tưởng chính mình là người đã cắn anh... Không ngờ lại là Bộ Ngu?


Trong lòng hắn chỉ còn hai con đường, hoặc là giết Bộ Ngu, hoặc là để Bùi Hành Ngộ cho hắn một lý do đủ thuyết phục. Một Omega như anh lại thành ra thế này, chẳng lẽ không phải vì một Alpha sao?


Hai người đã ở cùng nhau bao lâu?


"Anh không nói được gì đúng không? Nếu đã bảo vệ cho anh ta đến vậy thì tại sao không ly hôn với tôi đi, để hai người được đường đường chính chính mà ở bên nhau, khỏi phải giấu giấu giếm giếm nữa."


"Cận Nhiên, tôi lấy thân phận Tổng chỉ huy cao nhất của Tử Vi Viên ra lệnh cho cậu, buông ra!"


Bùi Hành Ngộ vừa động liền bị hắn giữ chặt vai đè quay người lại, một tay giật cổ áo anh xuống, nhìn thấy vết răng in sâu trên tuyến thể, bị cắn đến mức thương tổn nghiêm trọng.


"Là ai cắn anh?"


Bùi Hành Ngộ siết chặt tay, gắng sức gỡ tay hắn ra, chỉnh lại áo sơ mi, giọng lạnh hẳn đi, "Đây không phải chuyện cậu tới phiên cậu quản, trả chip đây rồi ra ngoài."


Cơn chiếm hữu trong lòng Cận Nhiên hoàn toàn bùng nổ, "Không phải chuyện tôi nên quản? Anh quên ai mới là người của anh à? Anh là Omega đúng không? Là Bộ Ngu đã đánh dấu anh đúng không? Là bị người ta—"


"Bốp!"


Gò má vốn đã sưng của Cận Nhiên lại đau rát thêm lần nữa.


Hắn vươn lưỡi l**m khóe môi, cười lạnh một tiếng rồi buông tay ra, "Ở Tử Vi Viên khắp trên dưới đều Alpha thế này mà giấu được thân phận Omega của mình cũng vất cả cho anh nhỉ, còn cố tình đến trạm trung chuyển đón Bộ Ngu, còn nói là vì mạng sống anh ta quan trọng, thật ra là để anh ta đánh dấu anh trong kỳ ph*t t*nh chứ gì."



Đồng tử Bùi Hành Ngộ co rút lại, sắc mặt trắng bệch, hắn... biết anh là Omega?


"Cậu... sao cậu biết..."


Cận Nhiên nghe câu hỏi bật ra theo phản xạ kia, lập tức mặc định là anh đang thừa nhận chuyện Bộ Ngu, lửa giận lại bùng lên dữ dội, "Anh còn kêu tôi đi bảo vệ Bộ Ngu, trong mắt anh, Cận Nhiên tôi chẳng có chút tôn nghiêm nào sao?"


Bàn tay siết chặt bên người Bùi Hành Ngộ bắt đầu run rẩy, còn Cận Nhiên thì đã hoàn toàn mất kiểm soát, "Anh chưa từng đòi hắn đánh dấu vĩnh viễn sao? Hay nghĩ chỉ cần đánh dấu tạm thời thì sẽ không bị ai phát hiện, hay là đánh dấu vĩnh viễn sẽ bị dính pheromone của anh ta rồi lộ hết mọi chuyện?"


Bùi Hành Ngộ không biết nên kinh ngạc vì việc hắn phát hiện mình là Omega, hay vì những lời hắn đang nói về anh và Bộ Ngu. Mắt anh run rẩy, môi cũng bắt đầu run theo.


Cận Nhiên tiến lại gần, vươn tay siết lấy cổ anh, ánh mắt như dao nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt của anh, "Nói, anh là của ai!"


Bùi Hành Ngộ vẫn chưa kịp thoát khỏi ngỡ ngàng khi bị hắn phát hiện thân phận, chưa trả lời thì đã bị hắn lật người lại, kéo cổ áo sau gáy xuống rồi cắn một phát vào tuyến thể!


Toàn thân Bùi Hành Ngộ run lên, suýt quỳ sụp xuống đất, tuyến thể vốn đã bị thương giờ lại càng đau rát, sau đó một dòng pheromone cuồn cuộn tuôn vào, khiến anh bật ra một tiếng rên nghẹn, hai tay cào vào cửa khoang vang lên tiếng kim loại chói tai.


Ghen tuông, phẫn nộ, chiếm hữu — tất cả cảm xúc ấy dồn lại bùng nổ trong Cận Nhiên, hắn siết lấy vai Bùi Hành Ngộ, liên tục truyền pheromone vào trong người anh, buộc anh phải khuất phục, mặc cho vai anh run rẩy vẫn không dừng lại.


Bùi Hành Ngộ không chịu nổi lượng pheromone cuồng loạn ấy, vành mắt ướt sũng, hai tay không còn sức mà bám vào cửa khoang, nếu tiếp tục thế này nữa anh chắc chắn sẽ bị hắn ép đến ph*t t*nh.


Sức lực giữa Alpha và Omega vốn chênh lệch, bình thường anh đánh Cận Nhiên dễ như trở bàn tay, nhưng vừa trải qua kỳ ph*t t*nh của hắn, lại thêm cú sốc vì bị hắn phát hiện bí mật, bây giờ lại bị ép buộc tiếp nhận pheromone từ phía sau ở cửa khoang, anh không thể nào phản kháng nổi.


Đôi mắt Cận Nhiên đỏ bừng, lý trí bị sự chiếm hữu nuốt chửng, hắn vừa điên cuồng cắn vừa rút sạch hương lan hoàng thảo trong người anh, một lần nữa cảnh tượng vào lúc hai người mới trở về từ chỗ Phương Thái Bạch lại hiện lên.


Pheromone lan hoàng thảo tinh khiết cực độ khiến hắn lập tức khôi phục ký ức. Trong đầu là khung cảnh anh bị hắn đè xuống bàn điều khiển, thân thể khẽ run, giọng nói khàn đặc, run rẩy cầu xin hắn buông ra.


Hắn hét vào máy truyền tin rằng Bùi Hành Ngộ là của hắn, không ai được phép nói chuyện với anh. Hắn cố sống cố chết truyền pheromone bạch xạ hương vào tuyến thể của anh, khiến anh toàn thân trên dưới bị phủ kín mùi của mình, sau đó lại hút ngược pheromone lan hoàng thao ra, ép anh đến đỏ cả khóe mắt.


Cũng chính vì vậy mà Bùi Hành Ngộ đã tát hắn, vừa nặng nề vừa lạnh lùng.


Cận Nhiên nhớ ra rồi, hắn thật sự đã bước vào kỳ ph*t t*nh, hắn mất hết lý trí, chỉ nghĩ tới việc chiếm giữ Bùi Hành Ngộ, mà quên mất anh là Omega, không chịu được kiểu hành hạ như vậy.


Vừa nghĩ đến đây, hắn bỗng thấy cổ mình đau nhói, lập tức bừng tỉnh.


Lưỡi dao sắc lạnh kề sát bên cổ hắn, ngón tay Bùi Hành Ngộ run rẩy giữ lấy chuôi dao, lưỡi dao lùi sâu vào da thịt cứa ra mấy vết máu dài.


Cận Nhiên để mặc anh dí dao vào cổ mình, tay còn lại siết cổ anh, "Nhớ kỹ, lần sau còn để tôi ngửi thấy trên người anh có pheromone của Alpha khác, tôi sẽ g**t ch*t anh."


Giọng Bùi Hành Ngộ khàn khàn run rẩy, "Cút."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 49: Quả báo
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...