Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 48: Chiếm hữu
Cận Nhiên siết chặt tay, hận không thể xé xác Bộ Ngu ngay tại chỗ.
***
Bùi Hành Ngộ vừa đặt Cận Nhiên nằm xuống ngay ngắn trên giường, lúc ra ngoài liền thấy Bộ Ngu đang dựa nghiêng vào cửa cửa cabin.
"Thật sự muốn dùng pheromone của tôi à?"
Bùi Hành Ngộ khẽ "ừ" một tiếng, giọng điệu nhàn nhạt, "Nếu cậu hối hận thì tôi có thể nghĩ cách khác. Bây giờ vẫn đang ở chiến tuyến, phải dập hết mọi mầm họa trước khi nó vượt khỏi tầm kiểm soát."
Bộ Ngu thoáng chần chừ giây lát, "Tôi không phải hối hận, chỉ là Cận Nhiên lần đầu tiên vào kỳ ph*t t*nh là khi cậu ta còn nhỏ cho nên mới mất đi đoạn ký ức ấy. Bây giờ cậu ta lớn rồi, lại được cậu dạy cách kiểm soát pheromone, không chừng sẽ nhớ ra đó."
"Tôi sẽ tìm cách lấp l**m." Bùi Hành Ngộ nói.
"Nếu cậu không lấp l**m nổi thì sao? Dù cậu ta luôn miệng nói muốn ly hôn với cậu, nhưng mà có alpha nào có thể chịu được mùi pheromone alpha khác trên người bạn đời của mình chứ? Tên chó điên nhà cậu cũng vậy, có khi còn để ý hơn người khác."
Bộ Ngu quan sát sắc mặt Bùi Hành Ngộ, "Cậu hiểu hắn rõ hơn tôi mà, cậu nghĩ sao?"
Bùi Hành Ngộ cụp mắt xuống, đúng là Cận Nhiên chiếm hữu mạnh hơn người thường, chỉ cần ngửi thấy mùi pheromone của Bộ Ngu là đã phát điên, ngay cả việc anh nói chuyện với người khác cũng không cho phép. Nếu hắn tưởng anh bị alpha khác đánh dấu thật, chẳng biết sẽ nổi điên đến mức nào.
"Chỉ là đánh dấu tạm thời thôi, trong Liên bang cũng có chế độ tình nguyện viên, Cận Nhiên sẽ hiểu được thôi."
Bộ Ngu lắc đầu, không tỏ rõ ý kiến. Một lúc sau mới lại nói, "Nếu đã vậy thì tôi đành liều mình vì chính nghĩa thôi, tôi xin phép cắn cậu một cái nhé?"
Bùi Hành Ngộ liếc sang, "Cậu xong chưa?"
Bộ Ngu cười, "Đùa tí thôi mà, đời người có mấy khi được trêu ngài đâu, lỡ như con cún điên nhà cậu lát nữa tỉnh lại mà nhớ ra đã đánh dấu cậu, sau đó lại ngửi thấy pheromone của tôi trên người cậu thì đời tôi coi như xong đấy, Bùi tư lệnh."
Động tác cởi cúc của Bùi Hành Ngộ khựng lại một chút, "Cậu đang muốn bị đánh?"
Bộ Ngu giơ tay đầu hàng, "Không không, đánh là thương mắng là yêu, tôi không dám, phận tôi phúc mỏng không chịu nổi ân sủng của mỹ nhân. Tôi chỉ trêu chọc Tiểu Thái Dương nhà tôi thôi, nhóc con ấy đáng yêu lắm, đúng là bảo bối."
Bùi Hành Ngộ khựng lại, "Lạc Tân Dương?"
Bộ Ngu cười không đáp.
Tuyến thể của Bùi Hành Ngộ đã bị Cận Nhiên đánh dấu tạm thời, trong khi dấu chưa tan thì không thể bị một alpha khác đánh dấu nữa, nếu không pheromone của anh sẽ hỗn loạn. Giờ chỉ có thể dùng biện pháp khác để che mùi.
Pheromone của Cận Nhiên quá mạnh, rất khó át đi. Bộ Ngu nhìn thấy tay áo Bùi Hành Ngộ vén lên, cổ tay trắng muốt giờ tím bầm, đủ thấy khi đó hắn đã dùng bao nhiêu sức lực mà giày vò anh.
"Chà... cái này... cún điên nhà cậu cũng quá đáng thật đấy." Bộ Ngu thở dài rồi chợt nhớ ra mình là quân y, "Thật sự không sao đó chứ? Tôi lấy ít thuốc cho cậu bôi nhé?"
"Không nghiêm trọng." Bùi Hành Ngộ dường như không để tâm, cũng không có ý trách Cận Nhiên, chỉ đưa tay cho Bộ Ngu, "Làm nhanh lên, Cận Nhiên có thể tỉnh bất cứ lúc nào."
**
Cận Nhiên như thể vừa ngủ một giấc rất dài, hắn mơ thấy mình khi còn nhỏ. Lúc đó hắn mơ hồ chịu tác động từ pheromone, cơ thể bé nhỏ không gánh nổi lượng thuốc điều trị mạnh như vậy, cho nên nửa đêm thường đau đến tỉnh giấc.
Chị gái hắn, Cận Nhàn sẽ chạy vào ôm hắn, kể chuyện dỗ hắn ngủ.
Cận Thiệu Nguyên hầu như không có mặt ở nhà, mà dù có cũng chẳng bao giờ để tâm đến. Ông thường nói, "Là quân nhân, chỉ được phép đổ máu, không được phép rơi nước mắt!"
Cận Nhiên từ nhỏ vốn không nghịch ngợm, do mắt yếu và thiếu một ngón tay nên thường bị lũ trẻ trong trường bắt nạt. Hắn từng khóc lóc về kể với Cận Thiệu Nguyên, nhưng đổi lại là một trận đòn cùng tiếng mắng chửi, rằng hắn không tự đánh thắng mà phải nhờ người khác là đồ hèn.
"Hèn nhát!"
Hai chữ ấy như dấu sắt nung đỏ, in sâu vào trái tim non nớt của hắn.
Hắn bò dậy, lau nước mắt rồi lao ra ngoài tìm lũ nhóc từng bắt nạt mình.
Lần đó đánh thắng, nhưng toàn thân lại đầy vết thương. Mặt, cổ, tay chân đều dính máu, con người màu bạc bị pha đỏ như con sói nhỏ nổi điên.
Cận Nhiên th* d*c, đột nhiên bật dậy — hóa ra chỉ là mơ.
Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, thở hắt ra để trấn tĩnh. Tuyến thể sau cổ đau đến nhức nhối, hắn đưa tay sờ thử thì lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
Là ai tranh thủ lúc hắn ngủ mà động thủ với tuyến thể hắn vậy?!
Đầu hắn đau như búa bổ, tứ chi uể oải. Hắn giơ tay siết nắm đấm nhưng một chút khí lực cũng không có, ngược lại bàn tay còn hơi run. Tầm nhìn mờ nhòe nhìn đâu cũng giống như có sương mù.
Hắn chống tay đứng dậy, liếc qua gương thấy má cũng sưng lên, trên mặt còn in rõ dấu tay.
Đây quả thật là bên trong cơ giáp của Tử Vi Viên, vậy ai đã đánh hắn? Bùi Hành Ngộ sao?
Cả Tử Vi Viên ngoài Bùi Hành Ngộ ra thì còn ai dám?
Nhưng hắn không nhớ gì cả, không lẽ hắn mắng người ta rồi bị đánh?
Bùi Hành Ngộ tính tình điềm đạm, cùng lắm là đuổi hắn cút chứ ít khi động tay động chận.
Cận Nhiên lắc đầu bước ra khỏi phòng, vừa nhìn đã thấy khoang điều khiển trống không, hắn đoán anh chắc đã rời khỏi đây.
Hắn chống tay lần theo cửa xuống dưới, lờ mờ thấy cơ giáp Tử Vi Viên và nhóm người đang tiếp tế ở phía xa. Bước chân loạng choạng đi tới.
Lạc Tân Dương thấy hắn thì vẫy tay, "Nhiên ca! Nhiên ca! Ở đây!"
Cận Nhiên dụi mắt bước lại gần, hít một hơi rồi khoác tay lên vai cậu, "Gọi tôi làm gì?"
"Cậu mù nửa con mắt mà còn nhìn thấy hả? Hôm nay tôi đánh trận ngầu không? Còn ngầu hơn lần diễn tập nữa, đó đó, mau khen tôi đi."
Từ sau lần bị Cận Nhiên đánh, Lạc Tân Dương đã tâm phục khẩu phục, nhất là sau đợt diễn tập hắn đã cứu nguy cho cả Tử Vi Viên.
Nghe thì có vẻ mất mặt, nhưng cậu thật sự ngưỡng mộ hắn.
Cậu tuyên bố trong lòng, Cận Nhiên chính là anh trai khác cha khác mẹ của hắn!
Cận Nhiên bật cười, "Không có tiền đồ. Tôi làm phó quan cho tư lệnh ngay cả một quân hàm còn không có, tôi chỉ cần khen một câu là vui rồi à? Không có tiền đồ đến vậy sao?"
Lạc Tân Dương bá vai hắn, "Đó chính là tiền đồ lớn nhất hiện giờ của tôi đó. Mau khen đi, không là tôi đánh cậu!"
Cận Nhiên liếc cậu, "Cậu đánh nổi tôi sao?"
Lạc Tân Dương cười hề hề, "Dĩ nhiên là không. Nhiên ca của tôi lợi hại nhất. Nhưng mà mặt cậu bị gì vậy? Vừa rồi tư lệnh xuống một mình, cậu ở trong phòng tự đập đầu chơi đấy à?"
Cận Nhiên hất tay cậu, "Tránh ra. Tư lệnh của mấy người đâu rồi?"
Lạc Tân Dương nhìn quanh, chỉ tay sang phía đông, "Kia kìa, vừa kiểm tra xong mạng lưới phòng thủ, bây giờ chắc là đang xem tiếp tế cho các cơ giáp."
Cận Nhiên nhìn theo, thấy Bùi Hành Ngộ đang đứng quay lưng về phía mình, cạnh bên là Bộ Ngu, hai người nghiêng đầu trò chuyện, khung cảnh thoạt nhìn rất ăn ý.
Mỗi lần nói chuyện với Bộ Ngu, Bùi Hành Ngộ đều nhẹ giọng, ôn hòa vừa đủ, khác hẳn khi đối mặt với hắn, lúc nào cũng lạnh lùng cự tuyệt thẳng thừng.
Cuộc hôn nhân này, Bùi Hành Ngộ cũng chưa từng muốn.
Nếu có thể, chắc hẳn anh còn muốn ly hôn hơn cả hắn để đến với người anh thật lòng thích — Bộ Ngu.
Ý nghĩ đó khiến lòng Cận Nhiên trào lên sát khí, chỉ muốn b*p ch*t Bộ Ngu rồi nhốt Bùi Hành Ngộ lại.
Tất cả ánh mắt, nụ cười, từng cái nhíu mày của anh chỉ được phép thuộc về hắn, nhốt anh trong căn phòng tối tăm không lối thoát, chỉ có thể nhìn thấy một mình hắn, không được phép từ chối.
Cận Nhiên siết chặt tay, suýt thì lao đến xé xác Bộ Ngu.
Đáy lưỡi dâng lên hương lan hoàng thảo nhàn nhạt, tựa như mùi trong giấc mơ hắn đã mơ, vừa xa vời, vừa ám ảnh, luẩn quẩn mãi trong đầu không thể quên.
"Nhiên ca, trên người cậu nồng nặc mùi pheromone quá đó." Lạc Tân Dương cau mày, dù pheromone bạch xạ hương của Cận Nhiên vốn dễ chịu, nhưng lúc này lại mang tính sát thương rất lớn.
Cận Nhiên nhíu mày, đưa tay ngửi thử, "Nồng lắm à?"
Lạc Tân Dương gật đầu, dè dặt hỏi, "Cảm giác còn mạnh hơn lúc cậu ph*t t*nh. Đừng nói lúc nãy cậu với tư lệnh đánh nhau trong cơ giáp nhé? Chứ không tại sao lại bộc phát pheromone như vậy?"
Cận Nhiên không nhớ rõ, chỉ cảm giác như hắn đã cắn người. Mắt hắn mờ đi nên chẳng thấy rõ là ai, chỉ mường tượng ra một dáng người này rất lạnh lẽo, tựa như phủ đầy băng tuyết.
Hắn không chắc mình có cắn thật hay chỉ là mơ. Cảnh tượng chung quy vẫn rất mơ hồ, chẳng nắm được gì cả.
"Cậu xem giúp tôi, tuyến thể có bị gì không?" Cận Nhiên xoay lưng lại.
"Có, giống như vết kim tiêm, còn có một vết xước nữa. Ai làm gì cậu vậy?"
Cận Nhiên chỉnh lại cổ áo, trên cơ giáp chỉ có Bùi Hành Ngộ mới có thể, nhưng sao anh lại tiêm tuyến thể cho hắn?
Không lẽ hắn ph*t t*nh rồi bị người ta trộm pheromone?
Mấy mảnh ký ức cứ như sương như khói, vừa nắm được đã tan đi. Hắn nghĩ mãi không ra, chỉ thở nhẹ một hơi, "Thôi bỏ đi, tôi đi xem Tiểu Tống."
Tống Tư Thâm vẫn ngồi một bên, ngửi thấy mùi pheromone nồng nặc mà giật mình ngẩng đầu, rồi lại cúi xuống không nói gì.
Cận Nhiên ngồi xuống cạnh cậu, khoác vai, "Nhóc con, ngồi đây làm gì? Đang sám hối à?"
Tống Tư Thâm không nói.
"Có gì đâu mà tự trách, nhóc không phải người đầu tiên trong Tử Vi Viên liều lĩnh như thế đâu. Tư lệnh có mắng cũng có tôi đỡ trước cho cậu, đừng sợ." Cận Nhiên xoa đầu cậu, biết cậu ít nói, ngừng một chút rồi bảo tiếp, "Nhưng tư lệnh đánh trận có chiến lược, còn cậu thì lao đầu vào chết, lần sau không được làm vậy nữa nghe chưa?"
Tống Tư Thâm chần chừ rồi gật đầu.
"Ngoan." Cận Nhiên thu tay lại, hai tay đan vào nhau đặt lên gối, hơi cúi người nhìn đám người Tử Vi Viên đang bận rộn, khẽ nói, "Bùi Hành Ngộ ấy à, mãi mãi cũng không vượt qua được cái gọi là bản tính con người đâu. Nếu tụi nhóc các người có chuyện, anh ấy sẽ rất đau lòng."
Tống Tư Thâm nghiêng đầu nhìn về phía Bùi Hành Ngộ. Bóng lưng ấy cao ráo thẳng tắp, như trúc như tùng.
"Nhìn thì có vẻ lạnh nhạt đúng không, nhưng thực ra lại mềm lòng hơn bất kỳ ai. Anh ấy chỉ hung dữ với một mình tôi thôi, nên cậu nhất định phải tin tưởng anh ấy." Cận Nhiên cười khẽ, thấy câu chuyện hơi lệch hướng nên lại kéo về, "Cậu mới mười bốn tuổi, trước mặt còn nhiều anh trai vậy mà, sau này đừng có liều lĩnh như thế nữa."
"Anh trai..."
Tống Tư Thâm cúi đầu nhìn tay mình, chớp mắt, một giọt nước mắt lăn xuống mu bàn tay, lập tức bị tay kia che lại, quay đầu đi để Cận Nhiên không phát hiện.
Cận Nhiên nói, "Tuy tôi với anh ấy sớm muộn cũng ly hôn, nhưng việc này cũng không thể thay đổi sự thật rằng anh ấy là chỉ huy xuất sắc nhất Liên bang, hiểu chưa?"
Mắt Tống Tư Thâm hơi đỏ, khẽ gật đầu.
"Có chuyện gì thì đã có Nhiên ca đây lo cho cậu, đừng như thiêu thân nữa." Cận Nhiên đứng dậy, vỗ vai cậu, không nói thêm gì thêm, chỉ liếc nhìn Bùi Hành Ngộ một cái, rồi xoay người lên cơ giáp.
Hắn phải đi xác nhận một chút, liệu có phải hắn đã thực sự cắn Bùi Hành Ngộ hay không.
Tác giả:
- Nhớ nha! Tiểu chó điên nhất định phải nhớ ra! Phải đi tìm được chứng cứ đó!
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 48: Chiếm hữu
10.0/10 từ 44 lượt.
