Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 47: Ghen


"Còn đau không?"


***


Bùi Hành Ngộ thiết lập chế độ tự bảo vệ cho cơ giáp, sau đó hít sâu một hơi rồi cố gắng đứng dậy, nhưng còn chưa kịp đứng thẳng đã phải ngồi lại trên ghế, cổ tay phát run.


Pheromone của Cận Nhiên quá mạnh, ngoài thể lực cực kỳ trâu bò của kỳ ph*t t*nh còn được cộng thêm cấp độ pheromone cấp S, hơn nữa lúc đó hắn không thể khống chế được cho nên rót vào cơ thể anh một lượng rất lớn.


Bùi Hành Ngộ dừng một chút rồi lại bám vào bàn để từ từ đứng lên, anh bước đi loang choạng đến của phòng mình, quét tròng mắt rồi đóng cửa lại, ngón tay run rẩy cởi bỏ quân phục.


Tuyến thể bị dâm thủng nên chảy máu, bên cổ còn để lại đầy những dấu răng hỗn loạn, anh đưa tay sờ thử sau gáy rồi giật mình rụt lại, lại đó hít sâu một hơi.


Thương tích cũ trồng lên thương tích mới, sức tàn phá trong cơ thể lần này còn nặng hơn lần diễn tập lúc trước, vả lại dù bất kỳ ai dưới sự tác động bởi pheromone của Cận Nhiên đều sẽ gục ngã.


Bùi Hành Ngộ miễn cưỡng thay được quần áo mới, sau khi cẩn thận cài lại cúc áo và xác nhận không có gì bất ổn mới rời khỏi phòng. Lúc đi đến cửa cabin anh quay đầu nhìn về một phía rồi nhanh chóng thu hồi lại tầm mắt, rời khỏi tàu.


Nơi này là một trạm trung chuyển nhỏ, ban đầu thực chất là một trạm giám sát bị bỏ hoang, không có quân đội hay bất cứ thiết bị nào bảo vệ nào, thoạt nhìn vô cùng hoang vắng và cằn cỗi.


Tống Tư Thâm bị thương nặng, cậu ngồi một góc với sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn không nói một lời, cũng không biết đang nghĩ cái gì.


"Vẫn ổn chứ?" Bùi Hành Ngộ hỏi.


Tống Tư Thâm nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu định đứng dậy hành lễ, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi bạch xạ hương thoang thoảng, cậu sững sỡ.


Bùi Hành Ngộ vỗ vai cậu, "Không sao, ngồi xống đi. Bị thương ở đâu?"


Tống Tư Thâm cụp mắt xuống, không hỏi về mùi pheromone mà chỉ nói, "Xin lỗi tư lệnh, là tôi nóng nảy. Nếu tôi không xông lên đánh liều như vậy thì mọi người đã không bị thương, tất cả đều tại tôi."


Bùi Hành Ngộ lại nói,"Cậu không sao là tốt rồi." Sau đó anh lại đi về phía Khuyết Tử Mặc.


Tống Tư Thâm nhìn theo bóng lưng của anh, dáng người cao thẳng như thân tùng, sắc mặt hơi tái nhợt hơn thường ngày nhưng vẫn luôn bình tĩnh lạnh lùng, để ý kỹ chút sẽ thấy giọng điệu của anh dịu dàng vô cùng.



Cậu nhìn một lúc rồi lại cúi đầu.


Bộ Ngu đang băng bó vết thương cho Khuyết Tử Mặc, bỗng ngửi thấy một mùi bạch xạ hương bay đến, ngón tay lơ đãng ấn lên vết thương làm Khuyết Tử Mặc đau đớn kêu, "Bộ Bộ Bộ Bộ Ngu trưởng quan, nhẹ tay thôi!"


Lạc Tân Dương lại ấn đầu cậu xuống, "Đau cái gì mà đau, đàn ông đích thực là phải không sợ đau, ngồi yên xem nào!"


Khuyết Tử Mặc thở hổn hển nhìn vết thương, nước mắt sắp rớt đến nơi.


Bộ Ngu xử lý rất nhanh, vừa quay lại đã thấy Bùi Hành Ngộ đã đi đến hỏi, "Thương tích mọi người thế nào rồi? Lạc Tân Dương cậu có sao không?"


Lạc Tân Dương chào Bùi Hành Ngộ, nói, "Tư lệnh! Tất cả đều ổn!"


Bùi Hành Ngộ gật đầu vỗ vai cậu khiến cho một tia sáng trong lòng cậu bừng nở, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, chỉ cần nhì thấy dáng vẻ tự tin kiêu hãnh của cậu, sẽ khiến cho người khác cảm thấy có hy vọng và ấm áp vô cùng.


Bùi Hành Ngộ không khỏi nhìn chăm chú Lạc Tân Dương một lúc.


Ngược lại Lạc Tân Dương có chút bắt đầu căng thẳng, tay đang trong tư thế hành lễ vẫn giữ nguyên, thầm nghĩ chắc không phải mình làm sai gì đó chứ? Sao tư lệnh cứ nhìn mình chằm chằm như vậy.


"Tư lệnh..." Lạc Tân Dương thận trọng nói.


"Ừ?"


Lạc Tân Dương hạ tay xuống, hơi trông ngóng nhìn về phía sau anh rồi lại hỏi, "Nhiên ca của tôi đâu rồi? Sao không xuống với ngài? Cậu ta còn chưa tới khen tôi! Vậy chiến tích của tôi biết khoe với ai!"


Bộ Ngu khẽ gõ đầu cậu, "Tôi có chuyện muốn nói với tư lệnh, cậu tự chơi một mình đi." Sau đó nắm cổ tay Bùi Hành Ngộ, tìm một chỗ tương đối vắng vẻ rồi hỏi, "Sao người cậu lại có mùi bạch xạ hương nồng nặc thế?!"


Ngay lúc đang muốn đưa tay định kiểm tra liền bị Bùi Hành Ngộ ngăn lại, "Tôi bị Cận Nhiên đánh dấu tạm thời."


"Cái gì? Đánh dấu tạm thời..." Giọng Bộ Ngu có chút lớn, sau đó kịp thời hạ giọng, "Sao lại đánh dấu tạm thời vậy?! Cậu ph*t t*nh à? Sao không gọi cho tôi? Cậu không thể nhịn một lúc chờ tôi đến à?! Thế cậu ta có biết cậu là Omega không?"


Bùi Hành Ngộ lắc đầu, kể sơ qua chuyện gặp Phương Thái Bạch, anh bị kéo vào một chiều không giản ảo tưởng và cả chuyện Cận Nhiên đột ngột ph*t t*nh. Anh khẽ kéo cổ tay cho Bộ Ngu xem, "Tình trạng ph*t t*nh của Cận Nhiên quá nghiêm trọng, cậu ta ngang ngược cho rằng tôi là vật sở hữu của mình nên không cho phép tôi nói chuyện hay thân thiết với bất kỳ."


Bộ Ngu nhìn những dấu tay đầy thảm hại trên cổ tay anh rồi lại nhìn những dấu răng ở hai bên cổ và sau gáy anh, tuy rằng đã được cổ áo che hết nhưng Bộ Ngu vẫn thấy kinh hoàng, chỉ sợ di chứng trên người Bùi Hành Ngộ còn nghiêm trọng hơn.



"Cậu ta cắn cậu nhiều như vậy nhưng lại không hề phát điên mất trí đi đánh dấu cậu hoàn toàn, như vậy xem ra tiểu chó điên cũng khá lắm." Bộ Ngu không nhịn được cười cười, có lẽ Cận Nhiên cho rằng những dấu cắn này chính là đang đánh dấu lãnh thổ.


"Này Bùi tư lệnh, người bị đánh dấu tạm thời là cậu mà vẫn có thể ra ngoài được, thế Cận Nhiên đâu rồi?"


"Tôi đánh cậu ta một trận rồi cấm túc trong phòng." Bùi Hành Ngộ vẫn chưa hết cơn giận, cứ nghĩ đến Cận Nhiên là lại muốn đánh hắn thêm lần nữa, nhưng nhìn cái vẻ mặt đáng thương ủy khuất đó anh lại không xuống tay được, thôi vậy, một tát là đủ rồi.


Hắn cũng chỉ vì mất kiểm soát.


"Hả? Tôi thấy cậu ta khỏi cần ly hôn nữa cũng được, ở với Bùi tư lệnh nhà chúng ta là quá hợp rồi còn gì, trên đời này đi đâu tìm được người vợ tốt như vậy chứ, cái đồ chó điên ấy đúng là không biết quý trọng phúc phần mà."


Bùi Hành Ngộ liếc sang một cái, Bộ Ngu lập tức nuốt lại nụ cười, nghiêm giọng ho khan một tiếng rồi nói, "Thật ra Cận Nhiên lúc bình thường cũng chiếm hữu dữ lắm, cậu không nhận ra à?"


Bùi Hành Ngộ ngẩn người, "Gì cơ?"


Bộ Ngu lắc đầu không nói tiếp, im lặng giây lát rồi bảo, "Tôi mang theo thuốc ức chế, lát nữa lúc lên cơ giáp cậu tiêm cho cậu ta một liều, chắc vừa đủ để cậu ta qua được kỳ ph*t t*nh này. Nhưng mà pheromone của cậu ta mạnh đến mức khiến cậu thành ra thế này thì có khi phải cần ba liều, cách hai ngày tiêm một lần cho đến khi kết thúc kỳ ph*t t*nh là ổn."


"Được." Bùi Hành Ngộ thở nhẹ một cái, nhưng chân vẫn lảo đảo không vững, may mà được Bộ Ngu nhanh tay đỡ lấy.


"Ấy, cẩn thận chứ. Nhìn bộ dạng cậu bây giờ tôi thấy cậu nên nghỉ ngơi đi thì hơn, cứ cố chấp lên chiến trường ngược lại chỉ thiệt thân thôi. Lỡ không giấu được thì..."


"Tôi tự biết chừng mực, chuyện Cận Nhiên bên đó phiền cậu che giấu giúp tôi, tạm thời đừng để cậu ấy biết tôi là Omega, bớt một chuyện cũng bớt rủi ro hớn." Bùi Hành Ngộ đang nói bỗng khựng lại, quay phắt người nhìn về sau — không có gì cả.


Bộ Ngu liếc theo ánh mắt anh, "Sao thế?"


Bùi Hành Ngộ hơi cau mày, "Không có gì, với lại, phiền cậu đưa cho tôi chút pheromone để đánh lạc hướng Cận Nhiên. Còn chuyện Phương Thái Bạch thì tạm gác lại, về đến Tử Vi Viên rồi điều tra sau. Vất vả cho cậu rồi."


"Cậu lại nói cái gì thế." Bộ Ngu vỗ vai anh, "Hai ta mà còn khách sáo vậy chẳng phải uổng công cậu tự mình đến trạm trung chuyển đón tôi à. Nhưng mà... chuyện trong Tử Vi Viên có nội gián có khi là thật đấy."


"Hả?"


Bộ Ngu hạ thấp giọng, "Theo như cậu nói thì cả hai người bị kéo vàomột không gian ảo của Phương Thái Bạch, bên tôi kiểm tra lại thì thời gian chỉ lệch chưa tới hai phút. Nhưng đúng lúc cậu vừa biến mất liền xuất hiện một chiếc cơ giáp bất ngờ phát ra tín hiệu bên trong, có khả năng là trong ứng ngoại hợp. May mà chưa kịp xảy ra chuyện gì cậu đã trở lại."


"Tra được là cơ giáp nào chưa?" Bùi Hành Ngộ hỏi.



Bùi Hành Ngộ trầm ngâm chốc lát, "Tôi hiểu rồi. Trước mắt cứ cảnh giác, trạm trung chuyển này thuộc khu vực phi quản lý, tốt nhất đừng chủ quan. Sửa xong mạng phòng ngự là lên đường ngay, đề phòng có mai phục. Tôi lên xem Cận Nhiên, tránh để cậu ta không tìm thấy tôi rồi lại phát điên."


Bộ Ngu gật đầu.


Cận Nhiên vẫn đang giữa kỳ ph*t t*nh, trong lòng rối như tơ vò, cứ vương vấn mãi mùi hương lan hoàng thảo kia. Tất cả mọi thứ của anh nên dính mùi của hắn thì chẳng phải là chuyện bình thường sao? Vậy tại sao anh lại đánh hắn?


Má phải vẫn đau đến bỏng rát, mắt hắn gần như mất tiêu cự, mọi thứ xung quanh đều mờ ảo, chỉ còn lại hình bóng mơ hồ. Hắn đưa tay ra chỉ thấy như lạc vào mây mù giăng lối, đến dáng vẻ của người mang hương lan hoàng thảo cũng không thể nhớ ra nổi.


Cửa cabin bật mở, Bùi Hành Ngộ bước vào, gõ của phòng của hắn, "Cận Nhiên, mở cửa."


Vừa nghe tiếng, Cận Nhiên lập tức bò dậy. Hắn lúc này vẫn còn chút lý trí, ngoan ngoãn nhìn anh không dám động đậy, ánh mắt như cún con đáng thương. Cả thân hình gần mét chín co lại trong căn phòng chật chội.


Bùi Hành Ngộ nhìn thấy má hắn sưng tấy, lúc anh ra tay rõ ràng không lưu tình chút nào. Anh khẽ chạm vào, "Còn đau không?"


Mắt Cận Nhiên đỏ hoe, lắc đầu như cún con ngoan ngoãn, cọ cọ mặt vào lòng bàn tay anh, "Không đau."


Hai người một trong một ngoài nhìn nhau. Thật ra Cận Nhiên chẳng thấy rõ mặt anh, trong lòng vừa gấp gáp vừa lo lắng, dè dặt hỏi, "Anh còn giận không?"


"Giận cái gì?"


"Tôi cắn anh, khiến anh giận." Giọng Cận Nhiên nhỏ nhẹ như thể sợ anh thật sự giận, hoàn toàn không giống cái người điên từng tuyên bố sẽ dùng tên lửa thổi bay tổng bộ Hoắc Nhĩ trước kia.


"Tôi mà giận thì cậu sẽ không cắn nữa sao?" Bùi Hành Ngộ hỏi ngược, "Nếu bây giờ cho cậu cơ hội trở lại thời điểm đó lần nữa, cậu còn cắn không?"


Cận Nhiên mím môi không đáp, nhưng mắt đã lơ đãng liếc lên cổ anh. Rõ ràng vẫn đang cố nhịn, bị anh trừng mắt, hắn lại cúi đầu xuống.


Bùi Hành Ngộ nghẹn lời, thắng nhóc này... còn thật sự muốn cắn tiếp?


"Bây giờ cậu đang trong kỳ ph*t t*nh, cần pheromone để ổn định là điều dễ hiểu. Nhưng sau này cậu phải tự mình kiểm soát được. Không thể lần nào cũng bắt tôi tới an ủi, lần nào cũng cắn tôi như vậy, đúng không?" Giọng anh dịu lại, muốn từ tốn thuyết phục.


Cận Nhiên không trả lời.


Anh nói tiếp, "Tôi không thể mỗi lần ra trận đều kè kè bên cậu. Nếu cậu đến kỳ ph*t t*nh mà tôi không ở đó thì sao? Cậu phải học cách tự xử lý, lần sau còn như thế thì tìm Bộ Ngu xin thuốc ức chế đi, cậu ta từng làm quân y—"



"Không cần!" Cận Nhiên siết chặt tay. "Không được nhắc đến người khác!"


"Cậu đừng lúc nào cũng có địch ý với Bộ Ngu, cậu ấy chỉ—"


"Không được nhắc đến hắn! Anh là của tôi! Không được nhắc đến mấy tên đàn ông khác!"


Bùi Hành Ngộ thấy nói mãi cũng không ăn thua, cáu kỉnh rút ống thuốc từ túi ra, "Giờ vẫn còn đang trên chiến tuyến, tôi không rảnh để dỗ cậu, tự mình tiêm một liều thuốc cho qua đi, về đến Tử Vi Viên rồi tôi sẽ... á!"


Cận Nhiên vừa đưa tay đón lấy, bỗng ngửi thấy một mùi trúc xanh sau mưa — pheromone của Alpha khác? Mắt hắn nheo lại, kéo mạnh Bùi Hành Ngộ vào trong phòng.


"Lại phát điên cái gì đấy!" Cằm Bùi Hành Ngộ va vào quân phục của hắn, anh nổi giận hất tay ra, "Muốn bị đánh tiếp đúng không? Buông ra!"


Chỉ là đứng gần Bộ Ngu một lúc, trong lúc anh loạng choạng thì được cánh tay Bộ Ngu đỡ vai, vương lại chút pheromone trúc xanh. Nhưng kỳ ph*t t*nh làm khứu giác của Cận Nhiên nhạy cảm đến mức dị thường, ngay lập tức đã đánh hơi thấy.


"Trên người anh có mùi người khác! Anh vừa ở cùng người khác! Không được! Không cho phép anh rời khỏi tôi!" Cận Nhiên đột nhiên quỳ xuống, kéo theo cả anh cúi xuống để hắn dụi đầu vào hõm cổ anh.


Thoáng nhìn qua thật giống như anh đang cúi đầu an ủi hắn, nhưng nhìn kỹ lại thì chẳng khác nào... Cận Nhiên đang quy phục dưới chân anh.


Hắn vai rộng chân dài, đường nét sắc sảo, mặc quân phục đen tuyền của Tử Vi Viên nên càng khiến vẻ ngang ngược thêm phần lạnh lùng trấn định.


Hắn quỳ trước mặt anh, Bùi Hành Ngộ ngẩn ra mất một giây. Đến khi Cận Nhiên lại định cắn cổ anh, anh mới nghiêng đầu để hắn cắn, tay kia dứt khoát đâm thẳng ống thuốc vào tuyến thể hắn!


Cận Nhiên khẽ kêu lên, gục đầu vào dây đai quân phục lạnh lẽo, đầu gối chạm đất, tay buông thõng.


Bùi Hành Ngộ đỡ lấy hắn, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Đầu ngón tay áp lên chỗ tuyến thể rướm máu vì bị mũi kim đâm quá mạnh, trong lòng anh lặng lẽ nói một tiếng,


Xin lỗi.


Cũng may chỉ là đánh dấu tạm thời, qua một tuần sẽ hết. Huống hồ còn có người đang đợi Cận Nhiên. Anh không thể, cũng không được phép, sau khi đã lợi dụng hôn nhân của hắn lại tiếp tục làm tổn thương người hắn yêu.


Anh nhẹ nhàng đặt Cận Nhiên nằm xuống. Lần trước Cận Nhiên mất trí nhớ sau kỳ ph*t t*nh đầu tiên, không biết lần này có nhớ lại không.


Nếu hắn quên thì còn đỡ,  nhưng nếu vẫn còn nhớ, vậy chuyện anh nhờ pheromone của Bộ Ngu để lừa hắn chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi.


Anh khẽ vuốt gò má hắn, lẩm bẩm, "Làm ơn đừng nhớ ra gì nhé... tiểu chó điên."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 47: Ghen
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...