Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 52: Anh trai tốt
"Vậy đổi cách khác, tôi thích anh dùng miệng để bịt miệng tôi hơn."
***
Mặt Bùi Hành Ngộ biến sắc, nghi ngờ Cận Nhiên nói vậy chỉ để kiếm cớ trêu chọc anh, liền quay đầu đi, không buồn để ý tới hắn nữa.
Cận Nhiên thấy mình đùa hơi quá trớn, vội đưa tay gãi nhẹ vào quân hàm trên vai Bùi Hành Ngộ, khẽ ho một tiếng làm lành, "Tôi lỡ lời, tôi nói, tôi nói đây, anh quay lại đi."
Bùi Hành Ngộ khẽ thở ra một hơi, cố nén lại cơn giận hỗn loạn dâng đầy trong ngực. Con người Cận Nhiên vốn dĩ không biết xấu hổ, đánh cũng không sợ, mắng cũng không nghe, lúc phát điên lên thì đúng là chẳng có cách nào xử lý nổi.
Anh phải mất mấy giây tự điều chỉnh tâm trạng mới bình ổn lại được, sau đó xoay đầu lại, tiếp tục hỏi, "Hoàng Tuyền là sĩ quan của Liên bang? Nếu hắn phản bội rời đi, đáng lẽ phải là chuyện rất lớn, sao tôi chưa từng nghe ai nhắc tới?"
Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn anh, người đàn ông này trông thì lạnh lùng khó gần, nhưng thực ra rất nhẫn nại, không giống đám già trong Hoặc Nhĩ lúc nào cũng giả vờ, trong mắt anh chỉ có sự sống và trách nhiệm.
Thứ gì không quan tâm thì tuyệt đối không liếc mắt, còn đã để trong lòng thì sẽ liều chết bảo vệ. Bên dưới lớp băng dày lạnh giá kia, thật ra là làn nước ấm mềm mại nhất.
Cận Nhiên chống cằm nghĩ, một người như vậy, đúng là quá hơi cho một thằng khốn như hắn rồi.
Bùi Hành Ngộ hỏi xong đợi một lúc vẫn không thấy hắn trả lời, chỉ thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm mình, liền hơi nhíu mày, lặp lại một tiếng, "Cận Nhiên?"
Cận Nhiên bị anh kéo về thực tại, vội ho khan một tiếng, đè lại cảm xúc có phần sa sút trong lòng - điều mà hắn tuyệt đối không thể để anh biết, rồi cười cười nói, "Này, lúc đó anh vừa từ chiến hạm Thiên Kỷ trở về, đám người kia đều cho rằng anh đã hại chết cả đội, hơn nữa anh còn hôn mê rất lâu, ai mà rảnh kể chuyện đó cho anh nghe chứ?"
Bùi Hành Ngộ lặng người, "Cho dù lúc đó tôi không biết, nhưng sau này cũng nên có thông tin lộ ra chứ, chuyện này không đáng để giữ bí mật."
Cận Nhiên nheo mắt cười, không rõ là đang khen hay trêu, giọng đầy đắc ý, "Không hổ là người tôi để mắt tới, anh quả nhiên không dễ bị gạt."
Bùi Hành Ngộ sa sầm mặt, lạnh lùng trừng hắn, "Cậu còn gọi tôi là người của cậu nữa tôi sẽ khâu miệng cậu lại."
Cận Nhiên chống cằm, tay lại bắt đầu nghịch nghịch cổ tay Bùi Hành Ngộ, giọng vừa cười vừa ngả ngớn, "Vậy đổi cái khác nha? Tôi thích nhất là anh dùng miệng để bịt miệng tôi."
Bùi Hành Ngộ nắm lấy cổ tay hắn, bẻ ra sau rồi đẩy mạnh một cái, ép hắn lên bàn điều khiển, giọng lạnh như băng, "Cậu nói thêm một câu nữa, tôi sẽ khắc thẳng vào chip rồi gửi trả về Hoặc Nhĩ."
Cận Nhiên bị ép đến đau lưng, hít một hơi lạnh, "Ái da, mưu sát chồng đấy à."
"Còn nói nữa!"
"Được được được, tôi không nói nữa, đầu hàng đầu hàng."
Bùi Hành Ngộ buông tay ra, cử động cổ tay một chút, "Tiếp tục nói về Hoàng Tuyền."
Cận Nhiên thấy đủ rồi thì thu tay lại, ho nhẹ một tiếng rồi kể tiếp, "Thật ra tôi cũng không biết rõ thân phận cụ thể của hắn, chỉ là một lần tình cờ về nhà, nghe ông già nhà tôi đang nói chuyện liên lạc với ai đó, nhắc đến chuyện Hoàng Tuyền phản bội. Cái tên đó nghe ngớ ngẩn như vậy chắc chắn là tên giả, kỳ lạ là họ không hề gọi tên thật."
"Ý cậu là gì?"
"Tôi nghe thấy cả hai bên đều dùng từ 'hắn' để gọi, như thể việc Hoàng Tuyền phản bội là điều cấm kỵ. Còn nhắc đến cái gì mà gọi là kế hoạch gì đó, cái này thì anh càng không biết rồi, ít nhất cũng là chuyện hơn hai mươi năm trước. Lúc đó chồng anh còn chưa ra đời, mà anh thì vẫn còn nhỏ xíu."
Bùi Hành Ngộ khẽ nhíu mày, anh đang đi theo dòng suy nghĩ của hắn. Tuổi thật của Hoàng Tuyền không ai biết, diện mạo ra sao, thực lực thế nào cũng mù mịt, giữa muôn vàn lời đồn, người này cứ như một kẻ đến từ cõi âm.
Nếu việc hắn phản bội liên quan đến một kế hoạch từ hai mươi năm trước, vậy bây giờ hắn phải ít nhất năm mươi tuổi?
Có tin đồn nói hắn dị dạng gù lưng, nửa người nửa thú, trông ghê rợn vô cùng, nhưng nếu thật sự là người từng ở trong Liên bang, chắc chắn không thể như vậy.
Nếu hắn phản bội vì kế hoạch gì đó, thì việc phản bội đó có lẽ vốn không phải phản bội, mà là... thi hành nhiệm vụ?
Nếu là nhiệm vụ tuyệt mật, thì đương nhiên sẽ không công bố ra ngoài. Những gì Cận Nhiên vô tình nghe được từ bộ trưởng Cận Thiệu Nguyên cũng hợp lý. Nhưng sau khi chiếm giữ nơi này, hắn không chỉ đánh hải tặc mà còn chống lại cả Liên bang, vậy là vì sao?
Một lúc vẫn chưa thể suy ra được đầu mối, Bùi Hành Ngộ đổi sang hỏi, "Cậu có nghe thấy cha cậu nói kế hoạch kia tên gì không?"
Cận Nhiên nghĩ một lát, "Kế hoạch Tinh Quan."
"Keng!" Vật trong tay Bùi Hành Ngộ rơi xuống đất, anh lập tức siết lấy cổ tay Cận Nhiên, gấp giọng hỏi, "Cậu nhắc lại lần nữa, kế hoạch đó tên gì?"
Cận Nhiên hơi cau mày, không hiểu vì sao phản ứng của anh lại lớn đến vậy. Gương mặt đỏ lên vì tức giận lúc nãy nay lại tái nhợt, giống như vừa nghe phải một tin chấn động vô cùng, "Kế hoạch Tinh Quan, làm sao vậy?"
"Cậu chắc chắn mình không nghe nhầm?" Bùi Hành Ngộ liên tục truy hỏi, môi khẽ run, "Cậu chắc chắn đó là kế hoạch Tinh Quan?"
Cận Nhiên bị anh bóp chặt cổ tay đến đau, nhưng không giãy giụa, cũng không phát ra âm thanh nào, chỉ lặng lẽ để mặc anh giữ lấy, vừa đánh giá sắc mặt trắng bệch của anh vừa nhẹ giọng hỏi, "Sao vậy? Anh biết kế hoạch Tinh Quan à?"
Ngay khi nghe thấy bốn chữ đó, trái tim Bùi Hành Ngộ như bị siết chặt lại. Năm đó cha mẹ anh rời đi chính là vì thực hiện cái gọi là kế hoạch Tinh Quan ấy – rồi từ đó một đi không trở lại.
Khi ấy anh vẫn còn nhỏ, một mình lăn lộn sinh tồn ở Hoặc Nhĩ. Sau này, khi Yên Yên bị đưa xuống, cũng vẫn chẳng có tin tức nào từ cha mẹ. Anh vừa phải nuôi sống bản thân, lại còn phải chăm sóc cả Yên Yên.
Lúc phát bệnh, Yên Yên mạnh đến mức đụng gì hỏng nấy, nhưng bản thân thì mong manh như một con búp bê sứ. Bùi Hành Ngộ khi đó chỉ là một thiếu niên, hoàn toàn bất lực trước một đứa trẻ sơ sinh, có vài lần suýt nữa không giữ nổi mạng cô bé.
Anh từng dò hỏi khắp nơi, nhưng chẳng ai từng nghe nói về cái gọi là kế hoạch Tinh Quan. Như thể kế hoạch ấy chưa từng tồn tại, cha mẹ anh cũng vì thế mà hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Bùi Hành Ngộ từng nhờ người tra lại camera trước cửa nhà – chỉ thấy một con robot đưa Yên Yên trở về, sau khi đặt cô bé xuống liền kích hoạt chế độ tự hủy, thi thể không còn sót lại gì.
Anh chỉ có duy nhất vài manh mối mơ hồ: thân phận cha mẹ, và đôi ba câu nói rời rạc trước khi họ rời đi.
Thời điểm đó, đám người cầm quyền rỗi hơi ở Hoặc Nhĩ đã bắt đầu nhận ra nguồn tài nguyên nơi này đang dần cạn kiệt, chẳng bao lâu sẽ không còn thích hợp cho con người sinh sống. Bọn họ liền bắt đầu hướng tầm nhìn ra vũ trụ. Nhưng khi ấy ngoài chiến hạm và một vài hành tinh có điều kiện sống tương đối tốt, phần lớn vẫn là vùng chết không thể cư trú.
Bùi Hành Ngộ nhớ rất rõ, cha mẹ anh làm việc ở viện nghiên cứu, thường xuyên tham gia những nhiệm vụ tuyệt mật đến mức không cho anh biết bất kỳ điều gì. Mỗi lần về nhà cũng không hé nửa lời, lần đó đi, lại phá lệ để lại một câu:
"Tìm kiếm một mái nhà mới là chuyện cấp bách. Ba mẹ đã chọn vì đại cục, buộc phải buông bỏ những chuyện nhỏ nhặt khác, nhưng chúng ta chưa bao giờ ngừng yêu con. Hãy sống thật tốt!"
Đó là lời cuối cùng họ để lại cho anh.
"Bùi Hành Ngộ?" Cận Nhiên giơ tay phẩy nhẹ trước mắt anh, rồi nắm lấy cổ tay anh xoa nhẹ, hạ giọng hỏi, "Anh thật sự biết gì đó về kế hoạch Tinh Quan?"
Bùi Hành Ngộ vừa định mở miệng thì một tiếng rít chói tai vang lên qua máu truyền tin, theo sau là tiếng cảnh báo của Lâm Khai Tuế, "Tư lệnh, phía trước có cơ giáp không rõ tín hiệu đang tiếp cận, nghi là hải tặc không gian!"
Tổ giám sát tuần tra cũng đồng thời báo cáo, "Tư lệnh, không chỉ có một tín hiệu cơ giáp, có khả năng là quân đoàn!"
Bùi Hành Ngộ không kịp nói gì thêm, lập tức bật bộ phát sóng liên lạc, cúi đầu nhìn bảng la bàn, "Toàn đội cảnh giác, chuẩn bị tác chiến bất cứ lúc nào!"
**
"Thống soái, ngài đã chấp nhận điều kiện Chu Hoài Mậu đưa ra chưa?" Liên Kính Phong đứng bên cạnh, liếc qua lão nhân gia đang pha trà rồi ngừng lại một chút để dành thời gian suy nghĩ.
"Vẫn đang cân nhắc, theo cậu thì sao?"
Liên Kính Phong trầm ngâm rồi nói, "Vốn dĩ xung quanh Tử Vi Viên có mười bảy vành đai tiểu hành tinh bao bọc. Đó là kỳ vọng và lớp bảo vệ mà Hoặc Nhĩ dành cho họ. Nếu có chuyện gì xảy ra, họ không phải là người đầu tiên chịu đòn, vẫn còn chừa ra đường lui."
Phương Chí Hành gật đầu, "Còn gì nữa?"
"Lũ hải tặc bị bắt lần này vốn là do Bùi Hành Ngộ tóm. Năm đó cậu ta dùng điều kiện này để đổi lấy quyền chỉ huy Tử Vi Viên. Bây giờ để bọn chúng thoát thì cậu ta cũng có trách nhiệm bắt lại. Cậu ta là một phần của Liên bang, ra trận là thi hành mệnh lệnh, không thể mỗi lần làm nhiệm vụ đều lôi điều kiện ra mặc cả." Giọng điệu của Liên Kính Phong không nhanh không chậm, lời nào cũng đâm trúng chỗ ngứa.
Phương Chí Hành không tỏ rõ thái độ, chỉ gật đầu. Khi đó Bùi Hành Ngộ là người sống sót duy nhất trên "Thiên Kỷ", được đưa vào bệnh viện Liên bang điều trị rất lâu. Sau khi hồi phục, việc đầu tiên anh làm là nộp đơn xin khởi động lại chiến hạm khi ấy vẫn còn mang tên "K7".
Tất nhiên, tất cả mọi người đều phản đối. Liên Kính Phong đã thay anh cầu xin nguyên soái lão cho anh một con đường, giao cho anh ba cơ giáp cỡ trung. Nếu bắt được lũ hải tặc đang lẩn trốn thì có thể cho anh quyền chỉ huy chiến hạm "K7".
Đó là một trận chiến gần như tử địa. Không ngờ Bùi Hành Ngộ vẫn sống sót trở về, không bỏ sót một tên nào trong danh sách, tất cả đều bị tống vào ngục không gian.
Tại căn cứ Hoặc Nhĩ, Phương Chí Hành vừa họp xong, định làm thêm ca bàn bạc tiếp về việc của Bùi Hành Ngộ – dù sao cũng không thể dễ dàng giao "K7" cho anh, việc này là một mối nguy lớn.
Vừa mới kết nối liên lạc, Bùi Hành Ngộ đã xuất hiện, lạnh lùng gõ hai cái vào cánh cửa gỗ, bước vào đặt lên bàn làm việc một tờ lệnh bổ nhiệm.
"Ký tên."
Phương Chí Hành nhìn tờ lệnh, đưa tay ra mời, "Mời ngồi."
Bùi Hành Ngộ đứng sừng sững trước bàn, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên giấy tờ, hoàn toàn phớt lờ sự khách sáo vòng vo của đối phương.
"'K7' là kế hoạch do Nặc Lạp Bạch Tây đề xuất khi còn sống. Khi ấy bị gác lại vì đủ loại lý do, bây giờ cô ta chết rồi lại càng không thể tuỳ tiện khởi động lại. Tôi là thống soái của Liên bang, có trách nhiệm với từng người chiến sĩ."
Thấy anh không định ngồi xuống, Phương Chí Hành thu tay về, đứng dậy bước đến trước cửa sổ sát đất. Dưới ánh đèn, dáng người ông ta cao lớn thẳng tắp, đứng quay lưng vào trong, phong thái nghiêm trang tràn đầy quyền uy.
Tự thưởng thức tư thế oai nghiêm của mình một lúc, ông ta nói tiếp, "Tôi giao cho cậu mười sáu người, cậu chỉ mang về mười bốn. Hai người còn lại đã hi sinh, tôi cũng phải có lời giải thích với người thân của họ. Cậu nói xem, giải thích thế nào đây?"
Bùi Hành Ngộ đáp, "Đã là chiến tranh thì sẽ có người chết. Ngài chưa từng ra chiến TSo?"
Ba cơ giáp cỡ trung, đối đầu với nhiều băng hải tặc trang bị vũ khí đầy đủ, lại có thể bắt sống toàn bộ mà còn đưa về mười bốn người – vốn dĩ là nhiệm vụ bất khả thi.
"Việc khởi động lại 'K7' cần được nghiên cứu và quyết định của toàn thể Liên bang. Dù tôi là thống soái cũng không thể một tay quyết định trao cho cậu quyền chỉ huy. Nếu phá lệ một lần, sau này sẽ có vô số người lấy đó làm cái cớ, tôi hy vọng cậu hiểu cho tôi."
Bùi Hành Ngộ biết, ông ta là đang nuốt lời. Điều kiện trao đổi lúc đầu vốn chỉ vì muốn anh chết ngoài chiến trường, không ngờ anh lại sống về.
Nghĩ đến đây, anh không nói thêm
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 52: Anh trai tốt
10.0/10 từ 44 lượt.
