Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 102: Đùa quá trớn


"Em thích anh, chỉ muốn yêu chiều anh thôi."


***


Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên bước ra khỏi bệnh viện, chiếc cơ giáp cổ đã bị người ta đưa đi, để lại một bãi cỏ bị nghiền nát hỗn độn.


Cận Nhiên vẫn luôn nhìn anh, từ lúc Trịnh Đồng nhắc đến cha mẹ của anh thì Bùi Hành Ngộ đã tỏ ra bất thường. Hắn đưa tay ra định kéo anh lại, nhưng mới chạm được vào vai thì tiếng còi hú của xe cấp cứu gào lên, Cận Nhiên lập tức kéo mạnh anh về phía mình, "Anh không cần mạng nữa à!"


Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn hắn, lắc nhẹ rồi đẩy ra định rời đi, nhưng lại bị Cận Nhiên kéo ngược vào lòng ôm chặt lấy. Hắn cứ tưởng anh sẽ lập tức đẩy ra, mắng hắn ở nơi công cộng người đông đúc, ai ngờ anh chỉ khựng lại một chút, rồi cũng chậm rãi đưa tay lên, đáp lại vòng ôm ấy.


"Anh đang nghĩ gì vậy?"


Bùi Hành Ngộ tựa trán lên vai hắn, vai áo có đính quân hàm đâm vào trán hơi đau, anh khẽ nói, "Anh thật vô dụng, từng ấy năm trôi qua rồi mà vẫn không điều tra ra được sự thật. Bọn họ ai cũng nói anh bất khả chiến bại, kỳ thực anh chẳng là gì cả."


Cận Nhiên im lặng nghe anh nói, không cắt ngang.


"Nếu anh đủ mạnh, bọn họ đâu cần phải đến bây giờ vẫn không rõ sống chết, Yên Yên cũng chẳng phải chịu nhiều đau khổ đến thế. Anh cũng không đủ nhạy bén, cứ tưởng Chu Hoài Mậu là người từng nâng đỡ mình, hóa ra lại nhận giặc làm cha. Anh đúng là vô dụng."


Cận Nhiên chưa từng thấy Bùi Hành Ngộ như vậy. Trong mắt tất cả mọi người, anh là người không gì là không thể, thậm chí đối mặt với hàng chục cơ giáp hạng nặng cũng vẫn có thể xoay chuyển tình thế.


Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn thật chẳng thể ngờ con người đang yếu ớt, tự phủ định chính mình trước mắt đây lại là Bùi Hành Ngộ.


Cận Nhiên cố nén cơn đau lòng, ôm anh chặt hơn, khẽ khàng lặp lại, "Không phải... không phải đâu..."


Bùi Hành Ngộ hít một hơi thật sâu, rồi khẽ thở ra trên vai hắn, "Yên Yên rất ngoan, anh sợ con bé làm tổn thương người khác nên bảo nó đừng chơi với ai, nó liền ngoan ngoãn không ra khỏi nhà."


Cận Nhiên biết, câu cửa miệng của cô bé đó là, "Chạm vào người, người sẽ chết."



Giọng Bùi Hành Ngộ trầm xuống, mang theo cả sự thất vọng dày đặc, "Anh sợ nó gặp nguy hiểm, nên bảo nó trốn đi, nó liền ngoan ngoãn không ra ngoài lần nào, cũng không dám nói nhớ anh hay làm nũng đòi về nhà. Con bé thật sự rất ngoan."


"Anh không xứng làm con trai của họ, càng không xứng làm anh của Yên Yên."


Cận Nhiên không muốn nghe anh tự hạ thấp bản thân như vậy. Hắn kéo anh ra khỏi lòng, đưa tay che mắt anh, "Nghe em nói."


"Anh không vô dụng, cũng không phải là thần thánh, anh chỉ là một con người bình thường." Cận Nhiên nhìn anh, nhưng ép anh chỉ được phép nghe, "Anh sẽ bị thương, sẽ đau đớn, anh chỉ là một người bình thường thôi. Đừng dùng tiêu chuẩn của thần để yêu cầu bản thân. Hãy cho phép mình yếu đuối, cho phép mình thất vọng, rồi học cách nắm lấy tay em, chúng ta cùng nhau bước tiếp."


Bùi Hành Ngộ ban đầu nhắm mắt lại, nghe đến đây thì mở mắt ra, hàng mi khẽ lướt qua lòng bàn tay của Cận Nhiên.


Anh đã nghe quá nhiều lời dựa dẫm, gánh trên vai kỳ vọng của toàn bộ Tử Vi Viện, không được phép lơi lỏng dù chỉ một khắc. Là Tổng chỉ huy của cả hạm đội, anh chính là điểm tựa tinh thần – là người phải không gì địch nổi. Thế nhưng chẳng ai nghĩ tới, anh cũng có lúc tổn thương, cũng biết đau.


"Đi thôi."


Bùi Hành Ngộ còn chưa kịp tiêu hóa xong sự xúc động vừa rồi thì đã bị Cận Nhiên lôi lên một chiếc xe buýt, vành mắt vừa cay xè lập tức bị kéo về thực tại.


Đúng là cảm động... hão.


Xe rất đông người, đến chỗ ngồi cũng chẳng có. Cận Nhiên vòng tay ôm lấy anh che chắn, "Đi cái này bao giờ chưa?"


Bùi Hành Ngộ lắc đầu.


"Cái gì anh cũng chưa vậy, đừng nói với em là ngoài đánh trận ra anh chẳng biết gì nhé. Mấy chuyện đời thường này anh cũng nên thử trải nghiệm chút đi."


Bùi Hành Ngộ khẽ chau mày nhìn sang bên, trong khoang xe chen chúc là đủ kiểu người. Có một cô bé trông như học sinh can đảm hơn chút, ôm sách che miệng thì thầm nói gì đó với bạn bên cạnh.


"Woa nhìn kìa, người đó đẹp trai quá, mặc quân phục cũng đẹp kinh khủng luôn." Cô nữ sinh gan dạ vừa nói vừa che miệng thầm thì với bạn.


Người bạn bên cạnh dè dặt hơn nhiều, chỉ liếc qua hai người rồi nhỏ giọng lắc đầu, "Nói nhỏ thôi, đừng để họ nghe thấy. Tớ nghe nói loại quân phục đen kia là của Tử Vi Viện, nghe bảo trưởng quan chỉ huy của họ rất đáng sợ, lạnh lùng lại hung dữ, chắc cả đội họ đều như vậy."



"Cậu đừng nói nữa, người ta sắp nghe thấy rồi đấy."


"Được rồi mà... Nhưng mà cậu nhìn kìa, cái người cao cao đó vừa lên xe là ôm lấy người đẹp lạnh lùng, chắn cho ảnh khỏi bị va phải, trời ơi tớ cũng muốn có người bản năng bảo vệ mình như vậy... Họ hợp nhau ghê luôn á."


"Chu Nguyệt, nhìn đi nhìn đi, cái người cao hơn đó cúi đầu xuống rồi, họ đang nói gì đó nhưng tớ nghe không được. Chờ đã... cái người lạnh lùng đó có phải tai đỏ lên rồi không? Trời ơi, tớ chịu hết nổi rồi, tớ cũng muốn nghe họ nói cái gì!"


Giọng cô gái đột nhiên lớn quá mức, khiến mấy người xung quanh ngoái nhìn. Cô nàng cuống quýt chắp tay xin lỗi lia lịa. Cận Nhiên tuy mắt có chút khiếm khuyết nhưng tai lại rất thính, lúc nãy cúi đầu xuống cũng là để nói nhỏ với Bùi Hành Ngộ,


"Anh, nghe chưa? Có người khen chúng ta đẹp đôi đấy."


Bùi Hành Ngộ sớm đã hết cảm động từ nãy, nhìn bộ dạng mặt dày của hắn chỉ thấy cạn lời, "Ai với em đẹp đôi? Buông tay ra, nóng."


"Không buông, trừ khi anh hôn em một cái."


"Hôn ở đây? Em điên à."


"Em vốn là đồ điên mà." Cận Nhiên vừa nói vừa nắm lấy cổ tay anh, xoay nhẹ lòng bàn tay anh lên, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào giữa lòng bàn tay, "Dây xích đều ở trong tay anh mà."


Bùi Hành Ngộ không buồn để ý đến hắn. Cận Nhiên bỗng nhiên ghé sát vào tai anh, giọng trầm thấp gần như chỉ là hơi thở, "Anh nhìn khung cảnh nơi này đi, chờ em hoàn thiện khoang mô phỏng, mình đặt cảnh như vầy có được không? Anh sẽ sợ người khác phát hiện nên phải cắn chặt môi không phát ra tiếng, chỉ có thể dựa vào em mới đứng vững. Cuối cùng không chịu nổi nữa, hai tay chống lên cửa kính xe... tốt nhất là có con bé ríu rít kia đứng phía sau làm nền."


Tai Bùi Hành Ngộ đỏ ửng đầu tiên. Không gian vốn ồn ào bỗng chốc như tĩnh lặng lại, từng lời đê tiện của Cận Nhiên như dội thẳng vào tai anh, ánh mắt xung quanh như l*t s*ch từng lớp quân phục, từng nút áo của hắn ra.


Giọng Cận Nhiên vừa nóng bỏng vừa khàn khàn như hơi thở, khiến tim anh loạn nhịp.


"Tư lệnh, tim anh đập nhanh thật đấy."


Bùi Hành Ngộ lườm hắn một cái, còn chưa kịp phản bác thì đã bị hắn nắm chặt tay, mười ngón đan xen, lòng bàn tay áp vào nhau, như thể cả nhịp tim cũng hòa làm một. Giọng Cận Nhiên càng trầm thấp hơn, áp sát tai anh, "Rõ ràng là thấy xấu hổ, nhưng vẫn cắn chặt môi chịu đựng em. Vì ở đây chỉ có em khiến anh tin tưởng được thôi. Không muốn bị người khác bắt nạt thì chỉ có thể để em bắt nạt."


Bùi Hành Ngộ cố rút tay về, nhưng lại bị giữ chặt không nhúc nhích, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, dính dấp khó chịu.



"Bị người ta nhìn chằm chằm, anh lại càng nhạy cảm hơn." Cận Nhiên khẽ thở dài, "Giờ em chỉ muốn đè anh, muốn làm anh khóc, để anh đỏ mắt mắng em là đồ khốn."


Hơi thở của Bùi Hành Ngộ rối loạn, cảm giác như mình thực sự đang bị Cận Nhiên ép vào trong xe, bị cả đám người nhìn chăm chăm mắng anh là đồ ph*ng đ*ng, thấy anh buông thả mà say mê.


Anh muốn tránh ánh mắt của mọi người, nhưng cửa kính trong suốt không che nổi bất kỳ thứ gì. Không nơi nào để trốn, chỉ có lòng Cận Nhiên là chốn duy nhất có thể nương tựa.


"Bùi tư lệnh, anh có muốn em không?"


Bùi Hành Ngộ gắng ổn định lại hơi thở loạn nhịp, hung hăng bẻ xoắn cổ tay hắn một vòng, đau đến mức Cận Nhiên phải hít sâu một hơi lạnh, "Được rồi! Biết sai rồi, biết sai rồi!"


Giọng hắn không hề nhỏ, cả xe đều quay sang nhìn bọn họ. Bùi Hành Ngộ lập tức nhớ tới những lời hắn vừa nói, cảm giác ánh mắt kia như thiêu cháy cả người, mặt mũi đỏ ửng vì tức giận lẫn xấu hổ.


Cận Nhiên chẳng quan tâm ánh mắt của ai, còn mặt dày tiếp lời đầy ẩn ý, "Em còn chưa làm gì cả, anh đánh em cũng đánh rồi, tay cũng bị anh bẻ muốn gãy, nhìn đi?"


Vừa nói, hắn vừa xắn tay áo đen lên, cổ tay hằn một mảng đỏ, "Đau."


Xe đến trạm, Bùi Hành Ngộ chẳng buồn xem đó là đâu, vừa xuống xe đã hất tay hắn ra. Cận Nhiên thì quen trò nũng nịu giả vờ đáng thương rồi, không thể để hắn muốn làm gì thì làm nữa, đau chết hắn cũng đáng!


Thấy mình đùa hơi quá, Cận Nhiên lập tức chen khỏi đám đông đuổi theo. Vừa lúc chạy ngang hai cô gái—


"Cái người đẹp lạnh lùng kia hình như tức giận rồi, lúc nãy còn dịu dàng cười nữa mà, khóe mắt đỏ ửng cả rồi, chắc tức đến mức muốn phát khóc!"


Chu Nguyệt nhìn bạn mình ôm mặt tưởng tượng quá đà, chỉ biết lắc đầu thở dài, nhưng bản thân cũng không kìm được mà nhìn theo bóng hai người kia. Ánh mắt dừng lại ở tay Cận Nhiên, cô sững sờ—cái khuy áo đó!


"Này, vị trưởng quan..." Chu Nguyệt vừa kêu thì đúng lúc thấy Cận Nhiên sải bước nhảy khỏi xe đuổi theo người đẹp lạnh lùng. Cửa xe đóng sầm sau lưng hắn—không kịp nữa rồi.


Chu Nguyệt cứ thế dõi theo bóng hai người cho đến khi xe lơ lửng đã chạy xa hẳn, chẳng còn thấy gì, cô mới hoàn hồn. Bạn bên cạnh vỗ vai hỏi, "Chu Nguyệt, cậu sao vậy?"


"Không... không sao." Chu Nguyệt vội thu ánh nhìn, khẽ thở ra rồi siết chặt dây đeo bảng vẽ.



"Bùi Hành Ngộ!"


Bùi Hành Ngộ nhìn hắn qua gương chiếu hậu, rồi thu lại ánh mắt, đạp ga sâu hơn, cho hắn rớt lại thật xa đến mức không còn thấy bóng dáng đâu.


Liên lạc vang rung lên. Bùi Hành Ngộ nhìn thấy là Cận Nhiên, rảnh một tay bèn nhấn từ chối.


Lại gọi. Lại từ chối.


Liên tiếp mười mấy cuộc, lần này anh không từ chối nữa, chỉ lặng lẽ hít sâu, nhớ lại lời Cận Nhiên nói khi rời bệnh viện, "Anh không phải thần, anh chỉ là một người bình thường, sẽ đau, sẽ tổn thương."


Bùi Hành Ngộ nhẹ nhàng thở ra, đạp phanh dừng xe ven đường, nhấn nút nhận cuộc gọi.


Cận Nhiên không phải thánh hiền, cũng chỉ là một người bình thường, yêu một người thì sẽ muốn chiếm lấy, muốn thấy đối phương rung động vì mình. Tuy cách chiếm hữu đó hơi quá...


Không, là quá mức rồi.


Hắn giờ còn đang ở Hoắc Nhĩ đã như vậy, nếu lên chiến hạm mà vẫn cứ như kẻ nghiện mê mệt anh, điên cuồng để lại dấu vết, kiểm soát, hành hạ, phóng túng—không được! Phải dạy cho hắn một trận, lập quy củ rõ ràng.


"Không... không được rồi..." Cận Nhiên thở hổn hển, một tay chống đầu gối lấy hơi, vừa thở vừa lắp bắp, "Anh thật là... quá tuyệt tình, nói phạt là phạt không cho kháng án lấy một lần."


"Kháng án?"


Nghe giọng anh không ổn, Cận Nhiên vội vàng nói, "Không kháng nữa! Em chấp hành luôn! Anh phạt bao nhiêu em chịu bấy nhiêu! Tử hình cũng chịu!"


Bùi Hành Ngộ đặt tay lên vô-lăng, giọng cố tình lạnh như băng, "Cận Nhiên, em tưởng anh là cái loại người lẳng lơ à? Tưởng anh chỉ cần ph*t t*nh là sẽ mặc cho alpha xâu xé sao? Tưởng anh sẽ để em muốn làm gì thì làm ư!?"


Cận Nhiên bị câu này dọa đến ngơ ngác, lắp bắp, "Không không! Em không có nghĩ vậy! Tuyệt đối không! Em chỉ là... chỉ là thích anh, muốn yêu thương anh thôi!"


Bùi Hành Ngộ nghe ra sự hoảng loạn trong giọng hắn, sợ anh đang hiểu nhầm hắn. Anh nhịn cười, lại cố tình nói lạnh hơn, "Thích anh? Thích cái thân xác này của anh đúng không?"


"Vợ ơi đừng giận, đừng giận mà! Em chưa từng lừa anh, em không phải vì thân xác mới thích anh!" Cận Nhiên quýnh quáng, lại khổ nỗi chẳng bắt được xe nào ở đây, chỉ đành gắng sức, vừa hụt hơi vừa tiếp tục chạy, "Bùi Hành Ngộ! Anh đứng yên đấy không được đi đâu! Em đang tới! Cấm anh tắt máy!"


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 102: Đùa quá trớn
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...