Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 103: Thuần phục chó điên


"Em quá điên cuồng, anh kiểm soát không nổi."


***


Cận Nhiên th* d*c, rõ ràng đã kiệt sức.


Bùi Hành Ngộ ngắt liên lạc, vứt thiết bị sang bên, khởi động lại xe, đạp ga thẳng tiến. Cưng chiều hắn quá, để thế này nữa là thật sự không còn quy củ gì hết, còn dạy dỗ làm sao.


Huấn luyện chó điên, phải cho một roi rồi mới cho kẹo ngọt. Loại chó điên như hắn, phải đâm một nhát rồi mới hôn một cái hắn mới biết nghe lời, mới chịu ngoan ngoãn biến thành con chó trung thành.


Vừa dứt lời, tín hiệu đã bị ngắt. Âm thanh lạnh lùng của Bùi Hành Ngộ vẫn còn văng vẳng bên tai, châm biếm hắn chỉ yêu cơ thể anh.


Hắn thừa nhận, hắn thật sự thích cơ thể Bùi Hành Ngộ, muốn mỗi ngày giày vò anh tám vạn lần, để lại dấu vết và mùi hương của mình lên người anh, cho cả thế giới biết rằng anh là của Cận Nhiên. Nhưng đó là vì hắn yêu người này nên mới yêu luôn cơ thể, chứ không phải chỉ vì cơ thể mà yêu!


Bùi Hành Ngộ chưa bao giờ chịu ngoan ngoãn. Ngoại trừ lúc đ*ng t*nh sẽ để mặc hắn tùy ý làm loạn, còn lại đều là băng lạnh khó dỗ khó gần..


Cận Nhiên ngửa đầu thở dài, chân chợt sẩy suýt nữa thì ngã.


Một chiếc xe dừng lại ngay trước đầu gối hắn chưa tới mười phân. Chỉ cần chậm thêm một giây, hoặc hắn đứng không vững, là đâm thẳng vào rồi. Hắn theo phản xạ chửi to, "Đi bằng chân à? Mù rồi hả, dám lái xe thẳng vào mặt bố mày?"


Cửa xe bật mở, một người đàn ông mặc quân phục đen bước xuống, đến cả nếp gấp nơi ống quần theo từng bước đi cũng toát ra vẻ gợi cảm chết người. Nghe xong câu kia, người nọ "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.


Cận Nhiên lập tức đơ người.


Bùi Hành Ngộ đứng bên cửa xe, toàn thân bao phủ trong hơi thở băng giá. Anh lạnh lùng hỏi, "Bố?"



Cận Nhiên lập tức nhào tới, kéo anh vào lòng ôm chặt, như thể vừa mất đi rồi lại tìm lại được báu vật, thở hắt ra đầy nhẹ nhõm,
"Mẹ nó chứ, anh chạy cái gì, em còn chưa nói hết! Cái gì mà yêu cơ thể hay không yêu cơ thể, lão tử yêu là con người anh, không phải thân xác!"


Bùi Hành Ngộ để mặc hắn ôm, thản nhiên nói, "Thế tức là em không thích cơ thể anh rồi."


Cận Nhiên bị xoắn não luôn, "Sao lại không thích! Dĩ nhiên là thích!"


"Vậy thì vẫn là thích cơ thể anh."


"Anh mẹ nó lý lẽ gì vậy hả! Em nói rồi, là vì yêu con người anh nên mới yêu cả cơ thể, lão tử chỉ là muốn làm anh thì sao, chỉ hận không thể ngày nào cũng làm đến khi anh khóc lóc xin tha, để cả thiên hạ đều thấy anh bị em yêu đến nghẹt thở! Dù yêu người hay yêu cơ thể, anh cũng phải chịu hết, không được đi đâu rõ chưa!"


Cận Nhiên tức đến đỏ mặt, kéo anh áp vào thân xe, cúi đầu hôn xuống, nụ hôn dữ dội, hung bạo, đầy giận dữ trừng phạt, hắn cắn môi Bùi Hành Ngộ đến đỏ rực, một tay siết chặt cổ tay anh áp lên mui xe không cho nhúc nhích.


"Ưm... Cận..." Bùi Hành Ngộ cố gọi tên hắn, nhíu mày phản kháng, nhưng bị ép sát đến không thể động đậy. Trong miệng, trong hơi thở toàn là mùi bạch xạ hương từ người hắn. Anh đã không còn chịu ảnh hưởng của pheromone nữa, nhưng ngược lại, càng cảm nhận rõ rệt tác động của Cận Nhiên lên mình.


Hai tay bị khóa chặt, cả người rơi vào thế bị động hoàn toàn. Đường phố xe cộ qua lại tấp nập, Bùi Hành Ngộ gần như có cảm giác từng người đi qua đều đang nhìn mình.


Con chó điên này khó thuần đến vậy, trong lúc hôn vẫn còn buông lời điên rồ, "Nếu không vì xót anh, sợ anh bị người ta nhìn thấy, em thật sự muốn đè anh ra giữa trung tâm điều khiển chiến hạm, vừa làm vừa bắt anh chỉ huy tác chiến."


Tim Bùi Hành Ngộ chợt lỡ một nhịp, không biết lấy đâu ra sức giãy thoát, vung một cái tát mạnh như trời giáng lên mặt hắn.


Không biết chuyến này rời đi có chạm vào dây thần kinh nào khiến dã tính bị nhốt lâu ngày trong người hắn bùng phát. Mắt anh đỏ ngầu, vung tay xong liền quay người bỏ đi, gió thổi khiến đôi mắt bắt đầu ươn ướt.


Cận Nhiên lập tức túm lấy tay anh. Thấy trong mắt anh có nước thì liền hoảng, "Gì vậy, anh sao thế?"


Bùi Hành Ngộ cố tình quay mặt đi, chớp mắt làm như vừa uất ức vừa nhẫn nhịn. Không chịu cúi đầu, chỉ nhanh tay lau nước mắt, giả vờ mạnh mẽ.


"Đừng khóc, đừng mà..." Cận Nhiên thật sự cuống lên, muốn ôm anh nhưng lại không dám đưa tay, chỉ siết chặt nắm tay lại giấu sau lưng, thấp giọng dỗ dành, "Em thấy anh lái xe một mình, sợ quá mới đuổi theo. Trước giờ anh cứ nói chưa xong đã bỏ em lại, em hứa sau này anh không muốn nghe thì em sẽ không nói nữa, được không? Đừng khóc nữa..."



Bùi Hành Ngộ không đáp, vẫn quay mặt đi, mắt hơi cúi, chớp mắt ép nước mắt quay trở lại, không chịu yếu thế. Cận Nhiên càng nhìn càng đau lòng, đưa tay tát vào mặt mình một cái thật mạnh,
"Vợ ơi, đừng khóc nữa mà. Em làm anh tức thì em tự đánh, hay anh chặt tay em cũng được..."


Cận Nhiên quay người lục trong xe ra một con dao găm nhỏ đưa cho anh. Bùi Hành Ngộ nhận lấy, trong giọng mang theo vài phần ấm ức, "Trên xe bao nhiêu người, em nói mấy lời đó mà thấy tôn trọng anh à? Còn nữa, giữa đường giữa phố, người tới người lui, em hôn anh em hỏi qua ý anh chưa? Em còn hỏi anh có muốn bị người ta nhìn thấy cảnh em 'yêu thương' anh không à?"


Cận Nhiên vội vàng nhận lỗi, "Không có, không có, em sai rồi."


"Lúc không ai thấy thì em muốn giày vò anh thế nào anh cũng chiều theo em, nhưng ở trung tâm điều khiển, giữa lúc giao chiến, em định để cả hệ thống biết tổng chỉ huy của Tử Vi Viên tìm không ra cái giường nên phải ở chiến trường làm trò đấy à?"


"Em sẽ sám hối..."


"Cận Nhiên, nhục mạ anh khiến em sung sướng đến vậy sao? Nếu em thích hành hạ người ta thế thì sao không tìm người có sở thích bị hành hạ đi, en tìm anh làm gì? Hay là việc đè anh ra làm khiến em có cảm giác thỏa mãn đỉnh cao của việc chinh phục?"


Cận Nhiên không chịu nổi khi anh tự xúc phạm mình như thế, không thèm nhún nhường nhận lỗi nữa, tóm lấy cổ tay anh, gằn từng chữ, "Anh nói thêm một câu nữa em đè anh ra ngay tại chỗ."


Bùi Hành Ngộ quay mặt đi.


Cận Nhiên kéo anh nhét vào ghế phụ, không cho kháng cự mà thắt dây an toàn, đóng cửa xe lại rồi vòng sang ghế lái, mắt không rời gương mặt nghiêng của Bùi Hành Ngộ, "Anh mắng em, trách em, giết em cũng được, nhưng nếu còn dám sỉ nhục bản thân nữa thì em sẽ b*p ch*t anh."


Bùi Hành Ngộ cúi đầu nhìn con dao trong tay, đầu ngón tay khều nhẹ vỏ dao không nói gì, trong lòng tính toán, đến lúc rồi, nên cho một nụ hôn thôi.


"Cận Nhiên."


"Đừng nói chuyện với em."


Bùi Hành Ngộ đặt dao lên đùi, đưa tay nhẹ nhàng móc lấy bàn tay đang đặt trên vô lăng, hai giây sau lại rút về, nhưng bị Cận Nhiên nắm lại, mười ngón đan chặt, đặt lên đùi hắn.


"Em đang giận?"



"Không có." Cận Nhiên nói xong, không để anh hỏi tiếp đã tự mình phủ nhận, "Em không nói dối cũng không thấy xấu hổ, em ngoài 'tự thân vận động' ra thì lần đầu tiên là với anh. Cả đời em chưa từng thích ai, chỉ yêu mình anh. Khi em làm đau anh, để lại dấu vết trên người anh thì đúng là em hưng phấn, đúng là em có cảm giác chinh phục tột cùng, nhưng em không phải vì cái đó mới muốn có anh. Anh là tư lệnh của Tử Vi Viên hay không em không quan tâm, nếu không vì anh em cũng chẳng nhận trách nhiệm chỉ huy, Tử Vi Viên sống hay chết em cũng mặc kệ."


Bùi Hành Ngộ không nói gì, Cận Nhiên cũng không mong đợi anh đáp lại, chỉ tiếp tục nói, "Nếu anh không thích thì sau này em sẽ không ép anh nữa. Quan hệ thể xác phải dựa trên việc cả hai cùng vui vẻ, nếu anh thấy khổ sở thì em cũng chẳng sung sướng gì. Anh cho rằng em biến anh thành một kẻ lẳng lơ vì em thích thế à? Nếu em thật sự chỉ muốn lên giường với anh thì em đã không đồng ý cho anh phẫu thuật bỏ tuyến rồi, một Bùi Hành Ngộ còn ph*t t*nh thì dễ bảo hơn nhiều, chỉ cần pheromone thôi cũng khiến anh ngoan ngoãn để mặc em giày vò. Nhưng em không cần điều đó, em đã nói rồi, em muốn anh mãi mãi đứng trên vị trí của mình, cúi đầu ngẩng đầu cũng không thẹn với lòng, là một Bùi Hành Ngộ không bị bất kỳ thứ gì trói buộc, mãi mãi kiêu hãnh."


Sắc mặt Cận Nhiên u ám, giọng nói dồn dập như súng máy không cho chen vào nửa lời, nhưng hắn chưa từng buông tay. Bùi Hành Ngộ cụp mắt giấu đi nụ cười, nghe hơi thở rối loạn và sát khí vô hình quanh người hắn mà khóe môi khẽ cong.


Tên khốn này, anh không trị được em chắc?


"Cận Nhiên."


Bùi Hành Ngộ định rút tay lại nhưng bị giữ chặt, đành để mặc cho hắn nắm lấy, rồi đưa ra "nụ hôn" sau nhát dao, thuần phục con chó điên này.


"Anh không cảm thấy khổ sở, anh cũng nghiện những vết đánh dấu và kh*** c*m em mang lại. Chỉ là..." Giọng Bùi Hành Ngộ khựng lại.


Ngón tay Cận Nhiên cứng đờ, Bùi Hành Ngộ rũ mắt xuống, giọng khẽ đến mức gần như không nghe được, "Em quá điên cuồng, anh kiểm soát không nổi."


Bùi Hành Ngộ sợ mình không nhịn được sẽ lộ ra cảm xúc, cố giữ cho bản thân lạnh lùng đến cực điểm.


Cận Nhiên theo bản năng đạp phanh, quay đầu nhìn anh thì thấy anh đã ngoảnh mặt về phía cửa sổ xe, đoán chắc là xấu hổ không dám nói thêm.


Tính anh vốn lạnh, có thể thốt ra mấy lời như thế đã là không dễ dàng gì. Mấy câu nói vừa rồi nhất định là do tức quá mới bộc phát ra, còn vệt ướt nơi khóe mắt vẫn ám ảnh trong đầu hắn không rời.


Tim Cận Nhiên mềm ra, đau đớn đến muốn mổ ngực lôi tim ra dâng lên cho anh.


"Bùi Hành Ngộ, chỉ cần anh nói một câu, dù là trên chiến trường hay bất kỳ nơi đâu, em cũng sẽ không chần chừ dù chỉ một giây, mạng này em đã giao cho anh rồi, anh có toàn quyền kiểm soát em."


Anh quay lưng về phía hắn, nghe vậy chỉ khẽ bật cười không tiếng, nhưng lại nói, "Anh có quyền kiểm soát em chỉ khi em tình nguyện. Anh cấm em hôn, cấm em chạm vào anh, em từng nghe lời chưa? Lần này trở về không biết em còn kiếm đâu ra cái khóa cơ mà trói tôi lên giường, quyền kiểm soát rốt cuộc nằm trong tay ai?"



"Không thương lượng."


"Trên giường nghe em, dưới giường nghe anh."


Bùi Hành Ngộ lập tức quay phắt lại, trừng mắt nhìn hắn, "Em nói lại lần nữa?"


"Trên giường dưới giường đều nghe anh, anh không cho làm thì em không làm, anh bảo làm thì mới làm, được chưa?" Cận Nhiên sợ anh giận, sợ anh tủi thân còn hơn bị dao đâm, cuống quýt dỗ dành, "Sau này em làm gì cũng hỏi ý anh trước, anh không đồng ý em tuyệt đối không làm, được không?"


Bùi Hành Ngộ hỏi lại, "Anh quản được em chắc?"


"Quản được, quản được!" Cận Nhiên gật đầu như giã tỏi, hận không thể móc tim ra chứng minh ngay lúc này, hắn thề thốt, "Nếu em thất hứa, để em chết ngay tại chiến tr— ưm..."


Bùi Hành Ngộ túm lấy cổ áo hắn kéo lại, cúi đầu hôn hắn, một lúc sau đẩy hắn ra, đầu Cận Nhiên đập vào cửa kính xe đến choáng váng.


"Hôn xong rồi tính mưu sát luôn hả?"


Bùi Hành Ngộ trong mắt còn vương giận, "Em mấy tuổi rồi? Thề thốt gì cũng dám phát. Cấm em đụng vào anh còn khó hơn bảo em chết, em không tự biết sao?"


Cận Nhiên ghé sát lại, một tay nâng mặt anh lên, đầu ngón tay khẽ véo tai anh, giọng dịu dàng hỏi, "Hết giận rồi chứ?"


Anh buông tay lùi lại sau, lại bị hắn giữ gáy kéo lại gần, "Anh cũng biết để em không chạm vào anh còn khó hơn chết, vậy anh có biết nếu anh thật sự không muốn, em thực ra... có thể nhịn."


Anh hỏi lại, "Thật không?"


Cận Nhiên nghĩ một lúc, "Trừ khi anh không cần em nữa."


"Ý gì?"


Cận Nhiên hơi ngập ngừng, "Không dám nói."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 103: Thuần phục chó điên
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...