Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 101: Tiên sinh


"Anh trai? Anh ấy là chồng tôi."


***


*Tiên sinh = chồng


"Xin hỏi hai vị trưởng quan là người thân như thế nào của bệnh nhân?" Bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra, cất tiếng hỏi.


Bùi Hành Ngộ quay đầu lại, "Cấp dưới."


Bác sĩ gật đầu, "Tình trạng của bệnh nhân không nghiêm trọng, sau khi phục hồi chức năng xong sẽ tỉnh lại ngay. Tuy nhiên, tôi khuyên ông ấy nên ở lại viện theo dõi vài ngày rồi hẵng xuất viện."


Bùi Hành Ngộ hỏi, "Chúng tôi có thể vào thăm không?"


"Có thể, y tá đã đẩy bệnh nhân sang phòng bệnh rồi, hai anh đi theo hướng này là được."


Bùi Hành Ngộ gật đầu cảm ơn, hai người cùng bước theo hướng bác sĩ chỉ. Cuộc liên lạc lúc nãy bị ngắt giữa chừng vì Phương Chí Hành ngất xỉu, Cận Nhiên liền hỏi, "Anh có thấy Phương Chí Hành khả nghi không? Có khi nào vụ ám sát Trịnh Đồng là do ông ta sắp đặt?"


"Phương Chí Hành không giống kiểu người biết chuyện. Ông ta cũng bị thương không nhẹ, lần này chắc không chỉ nhằm vào Trịnh Đồng đâu, có thể là nhắm đến cả Liên bang."


Cận Nhiên suy đoán, "Liệu có phải tên ở chợ quỷ lần trước không?"


"Chưa rõ, phải hỏi Trịnh Đồng đã." Bùi Hành Ngộ nói rồi đưa tay đẩy cửa phòng bệnh, suýt nữa va phải cô y tá đang từ trong đi ra. Anh theo phản xạ đỡ lấy cô, cô gái hoảng hốt ngẩng đầu lên, má chợt đỏ ửng.


"C-cảm ơn ngài trưởng quan."


Bùi Hành Ngộ thu tay về, khẽ gật đầu rồi nghiêng người nhường đường. Cô gái nuốt nước bọt, trong lòng thầm nghĩ, người này... đẹp quá.


"Anh này, em bảo..." Cận Nhiên đang nói bỗng ngừng lại, thấy cô gái cứ nhìn chằm chằm Bùi Hành Ngộ, liền đưa tay vẫy vẫy trước mặt cô, "Này?"


Y tá nhìn sườn mặt Bùi Hành Ngộ, chân mày hơi nhíu mang theo vẻ lạnh lùng băng giá, bộ quân phục đen càng tôn thêm khí chất lạnh lùng ấy, ngay cả cổ tay áo cũng phẳng phiu không nếp nhăn.



Cô chưa từng thấy ai mặc quân phục mà lại có vẻ cấm dục đến vậy, lạnh lùng khiến người ta ngưỡng mộ sinh ra vọng tưởng vẫn không thể dứt mắt. Nếu mà được anh ấy ôm một cái thì...


Ánh mắt cô dời xuống tay anh, bàn tay trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, càng nổi bật trên nền tay áo đen.


"Trưởng quan, ngài bị thương à?"


Bùi Hành Ngộ cúi đầu nhìn tay mình, đúng là có một vết trầy nhỏ. Còn chưa kịp nói gì, cô y tá đã nắm lấy tay anh, "Để tôi bôi thuốc cho ngài!"


"Không sao đâu." Bùi Hành Ngộ rút tay lại, không ngờ tay cô gái nắm rất chặt, anh vậy mà không rút ra được, không khỏi hơi sững lại.


"Chuyện này không được coi nhẹ! Lỡ có vi khuẩn thì sao? Nhiễm trùng là phải cắt cụt đấy!"


Cận Nhiên đứng phía sau, ánh mắt rơi vào bàn tay đang nắm tay Bùi Hành Ngộ, nghiêng đầu lạnh nhạt lên tiếng, "Này cô gái."


"Hả? Gọi tôi à?"


Cận Nhiên chỉ vào hai bàn tay, "Buông ra."


Y tá cúi đầu nhìn tay mình đang nắm chặt tay anh, vừa định mở miệng thì nghe thấy một giọng nói vừa cười vừa đầy đe dọa, lạnh đến rợn người, "Không buông là tôi chặt tay cô rồi ném qua cửa sổ đấy, thấy không? Cái cửa sổ kia kìa."


Cô gái lập tức buông tay theo phản xạ, nhìn Cận Nhiên đang nhếch môi cười, ánh mắt như lưỡi dao liếc qua khiến cô lùi hẳn về sau, mặt tái mét nhìn sang Bùi Hành Ngộ.


Bùi Hành Ngộ thu tay lại, thản nhiên trấn an cô y tá đang bị doạ đến sợ ngây người, "Cậu ấy đùa đấy, cô cứ đi làm việc của mình, chúng tôi có việc cần hỏi bệnh nhân bên trong, làm phiền cô rồi."


Cô y tá còn định nói gì đó, nhưng lại cảm giác như có ánh mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm mình, liền không phục hỏi, "Tôi có nắm tay anh đâu, anh làm gì căng vậy? Anh trai anh còn chẳng nói gì."


Cận Nhiên đút tay vào túi, tiến lên một bước, cúi đầu kề sát cô, cười nhạt, "Anh trai? Anh ấy là chồng tôi."


Cô y tá trợn tròn mắt, vô thức nhìn sang Bùi Hành Ngộ – người trông có vẻ là người bình thường hơn, thấy anh hơi bất đắc dĩ gật đầu xác nhận, cô lập tức cảm giác như có thứ gì đó trong lòng sụp đổ.


Bùi Hành Ngộ vốn không phải người kiên nhẫn, thấy cô còn đứng chắn cửa không nhường đường, liền khẽ nhíu mày lạnh giọng hỏi, "Còn chuyện gì sao?"


"À? Không, không có." Cô y tá cuống quýt tránh sang một bên. Đến khi hai người họ đã đi vào trong, cô vẫn còn nhìn theo bóng lưng Bùi Hành Ngộ, tia lửa vừa mới lóe lên trong trái tim lại bị làn băng lạnh lẽo của mỹ nhân này dập tắt hoàn toàn.



Có gì đâu mà mê mẩn, không có anh ấy mình cũng sống được thôi.


Cận Nhiên đi sau đóng cửa lại. Trịnh Đồng đã tỉnh, vừa thấy hai người bước vào liền gắng gượng ngồi dậy, dáng vẻ như đang tìm thứ gì đó, thần sắc có phần căng thẳng.


Bùi Hành Ngộ đưa tay ra, lòng bàn tay là một chiếc khuy áo đen.


Trịnh Đồng sững người, "Sao cậu lại có..."


Bùi Hành Ngộ liếc nhìn Cận Nhiên, cả hai không biểu cảm, dò xét Trịnh Đồng, "Chúng tôi vừa thấy ông bị tập kích, sao ông lại có khuy áo của Tử Vi Viện tôi, ai đưa cho ông?"


Trịnh Đồng nhìn chằm chằm vào chiếc khuy, không nói một lời.


Cận Nhiên dựa vào cửa cười nhạt, "Chẳng lẽ là trộm?"


"Làm gì có!" Trịnh Đồng lập tức phản bác, rồi thở dài một tiếng, thấp giọng nói, "Việc này ảnh hưởng rất lớn, đến nước này rồi đừng để tổn thất lan rộng nữa."


Bùi Hành Ngộ nhíu mày, "Ý ông là sao?"


Trịnh Đồng lắc đầu, "Các cậu đừng hỏi nữa, tôi sẽ không nói đâu."


Bùi Hành Ngộ vốn không phải kiểu tranh luận đôi co, anh luôn tự điều tra ra chân tướng. Nhưng Cận Nhiên thì không phải người giữ quy củ như vậy, hắn vươn tay túm lấy cổ áo Trịnh Đồng kéo nghiêng cả người ông ta, "Có cần tôi đập cho cái đầu cá trê của ông lòi não ra phơi gió không?"


"Cậu đừng làm càn!"


Cận Nhiên cong môi cười, "Tôi làm càn thì sao? Ông trộm đồ của Tử Vi Viện, với tư cách tổng chỉ huy tôi có quyền điều tra. Mà tôi vừa cứu ông nữa, ai biết có khi thương nặng quá mà không cứu thì giờ cũng chết ngắc rồi."


"Cận Nhiên." Bùi Hành Ngộ nhẹ giọng nhắc.


Trịnh Đồng lập tức quay sang nhìn Bùi Hành Ngộ. Biết Cận Nhiên nghe lời anh, mà Bùi Hành Ngộ cũng không phải kiểu người điên cuồng, Trịnh Đồng mới hơi thở phào. Nhưng chưa kịp dứt thì Bùi Hành Ngộ đã hơi quay mặt đi, giọng thản nhiên lạnh lẽo không cảm xúc, "Đừng để lại bằng chứng, phiền phức lắm."


Trịnh Đồng, "?"


Cận Nhiên mỉm cười, "Rõ, thưa chỉ huy."



"Đợi đã!" Trịnh Đồng ngoảnh đầu, nghiến răng đến mức cơ hàm giật giật, "Được rồi, tôi nói!"


Cận Nhiên buông tay, vỗ vỗ cổ áo ông ta, cười tươi như thiên thần, "Vậy có phải tốt hơn không? Cứ phải để người ta động tay, thất lễ quá."


Trịnh Đồng mặt đỏ phừng phừng, không biết vì tức hay vì gì khác, "Tôi không phải vì sợ chết mà nói, chỉ là tôi nghĩ các cậu cũng có quyền được biết sự thật."


"Bớt vòng vo."


Bùi Hành Ngộ quay người lại nhìn ông ta. Trịnh Đồng thở dài, "Lần đó ở văn phòng thống soái, hai người gặp nguy hiểm, tôi có hỏi lão Chu là có nên qua hỗ trợ không, ông ấy nói không cần, còn ra lệnh cấm tuyệt không được ai tiếp viện. Tôi không yên tâm, dẫn theo phó quan đến, vừa đến nơi thì nghe tiếng súng, không kịp nghĩ gì liền cướp một chiếc xe đưa các cậu thoát ra ngoài."


Bùi Hành Ngộ lặng lẽ nghe mà không lên tiếng, Trịnh Đồng nói tiếp, "Lúc đó cậu bị thương, trùng hợp quân đoàn 17 vừa mới tiếp nhận một chiếc giáp sắt để nghiên cứu, tôi điều cái đó ra, mấy chuyện sau các cậu đều biết cả rồi."


Cận Nhiên liếc sang Bùi Hành Ngộ, "Thật là ông ta?"


Trịnh Đồng nói đến đây thì thở dài, "Tôi chưa từng nghĩ sẽ dùng chiếc khuy này để cầu công, nhưng lúc đó cậu từng nói nếu sau này cần, có thể đến tìm cậu để thực hiện một lời hứa... Tôi hy vọng các cậu đừng hận lão Chu."


Bùi Hành Ngộ không đáp lại câu này, ngược lại hỏi ngược, "Người truy sát bọn tôi là ai?"


Trịnh Đồng né tránh ánh mắt, không chịu nói.


"Chu Hoài Mậu?"


Trịnh Đồng thở dài, "Năm đó mẹ của Cận Nhiên bị đưa đến sao Thái Âm, tôi đã phát hiện có gì đó không ổn, liền lén đi một chuyến đến đó và đưa em gái cậu ra ngoài. May mà cậu đã nuôi lớn được nó, coi như không phụ nghĩa bạn bè giữa tôi và cha cậu."


Bùi Hành Ngộ sắc mặt vẫn như thường, nhưng bàn tay đặt bên hông đã siết chặt, ánh mắt khẽ run, cố giữ bình tĩnh, "Ngài... quen cha tôi?"


Trịnh Đồng vì kích động mà động đến vết thương, đau đến hít mấy hơi sâu mới gượng lại, khẽ gật đầu, "Ừ. Cậu luôn là niềm kiêu hãnh của Viễn Chi. Chỉ tiếc là không còn gặp lại cậu ấy được nữa. Khi tôi đến đó, thì mọi người đều đã..."


"Đều đã sao?" Bùi Hành Ngộ giọng bất giác gấp gáp, không còn vẻ bình tĩnh nữa. Cận Nhiên nắm lấy tay anh, siết chặt.


"Thí nghiệm trên sao Thái Âm căn bản là phản nhân đạo, họ sửa đổi gen, cải tạo cơ thể, nhiều đối tượng đã chẳng còn được gọi là con người nữa. Hơn nữa bức xạ trên hành tinh đó khiến các nhà nghiên cứu cũng bắt đầu biến dị..." Trịnh Đồng vừa nói vừa lấy tay che mặt, tiếng thở dài run rẩy vang lên qua kẽ tay.


"Họ giao em gái cậu cho tôi... còn dặn... phải bảo vệ hai đứa bình an, đừng tham gia vào quân đội. Lúc đó tôi sợ người khác nghi ngờ nên không dám công khai chăm sóc, không ngờ mấy năm tôi điều chuyển công tác lại xảy ra bao chuyện. Cậu còn vì Yên Yên mà kết hôn với Cận Nhiên, lại còn nhập ngũ."



Tay Bùi Hành Ngộ hơi run lên. Cận Nhiên vươn tay bao lấy nắm đấm của anh.


"Sau đó, tôi gặp lại cậu ở Quân đoàn 17, hoàn toàn ngoài ý muốn. Sợ cậu bị trừng phạt nên lén sửa hồ sơ để lão Chu nghĩ cậu là Alpha mới che mắt được. Không ngờ về sau lão ấy phát hiện cậu là con của Viễn Chi, liền lấy cớ điều cậu lên 'Thiên Kỷ'."


Bùi Hành Ngộ thả lỏng tay, "Chuyện Liên Kính Phong bị thương phải nhập viện năm đó, ngài cũng biết?"


Trịnh Đồng lắc đầu, "Hắn căn bản chưa từng nhập viện. Sau đó tôi cho người điều tra thì phát hiện người nằm giường đó là một giáo sư đại học, chắc các cậu cũng từng nghe, là chú hai của Lạc Tân Dương."


Bùi Hành Ngộ gật đầu, như đang trầm ngâm suy nghĩ, "Được rồi, không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa. Ngài giữ gìn sức khỏe, chúng tôi sẽ quay lại sau."


Trịnh Đồng gọi với theo, "Tiểu Bùi, tôi không phải tự tâng bốc bản thân, nhưng tôi và Viễn Chi mấy chục năm tình nghĩa, cũng xứng để cậu gọi một tiếng 'chú'. Giờ cậu ấy không còn nữa, tôi cũng không chăm sóc được hai anh em cậu, là lỗi của tôi. Sau này nếu các cậu cần gì, nhất định phải để tôi giúp."


Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu, "Được."


Trịnh Đồng nhìn hai người rời đi, lại thở dài một tiếng, đầy nặng nề.


"Chậc, tôi còn suýt xúc động nữa kia."


Trịnh Đồng rút một thiết bị liên lạc từ dưới gối ra, bật hình ảnh lên, sắc mặt lập tức chuyển từ u buồn thành lạnh lùng sắc bén.


Người đàn ông phía sau rèm trúc không để lộ khuôn mặt, tiếng cười vang lên sảng khoái, "Tên Bùi Hành Ngộ này thật đúng là trái tim sắt đá, anh nói đến mức đó rồi mà cậu ta vẫn không xúc động, khó thao túng thật đấy."


Trịnh Đồng nhếch môi cười lạnh, "Chỉ cần có chiếc khuy đó, cho dù cậu ta không hoàn toàn tin cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ. Một chút thôi là đủ rồi. Cậu ta khó kiểm soát, lại còn có một Cận Nhiên xem cậu ta như sinh mạng. Gã đó là kẻ điên, chỉ cần là chuyện bất lợi với Bùi Hành Ngộ, hắn đều sẽ tự tay hủy diệt."


"Không ngờ đấy, Chu Hoài Mậu ẩn mình sâu đến vậy, đến anh mà cũng bị lừa."


Trịnh Đồng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, "Bao nhiêu năm qua, Bùi Hành Ngộ nói gì ông ta cũng bác bỏ. Ông ta tưởng rằng cứ ra tay trước, kìm hãm được cậu ta thì người khác sẽ không còn lý do công kích nữa, như vậy là có thể bảo vệ cậu ta. Nhưng thực tế là trong mắt Bùi Hành Ngộ, ông ta đã không còn chút tín nhiệm nào. Còn tôi – một kẻ chậm rãi hiền lành – dù có không được tin tưởng, cũng không tạo ra mối đe dọa gì."


"Nếu cậu ta nghi ngờ cái chết của Chu Hoài Mậu có nguyên nhân khác thì anh định giải thích sao?"


"Cái chết của Chu Hoài Mậu ấy à... Có kẻ còn muốn che giấu hơn cả chúng ta. Giờ Chu Hoài Mậu đã gánh hết mọi tội, yên tâm mà ngồi vào vị trí Thống soái của mình rồi. Cũng phải cảm ơn anh đã giao dịch ở chợ quỷ, truyền cho Bùi Hành Ngộ cái tin rằng Chu Hoài Mậu là người khởi xướng kế hoạch 'Tinh Quan'."


Người đàn ông bật cười, "Cũng nhờ anh ép bọn họ lao vào cơn bão không gian, nếu không làm sao họ có thể 'tình cờ' lọt vào chợ quỷ rồi gặp được tôi."


Trịnh Đồng im lặng một lúc rồi nói, "Liên Kính Phong không còn giá trị nữa, trừ phi..."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 101: Tiên sinh
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...