Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 124


 


Sau khi Nghiêm Cố nói chuyện với Ngô thị, trong lòng y mãi không thể bình tĩnh. Y cẩn thận tính toán ưu điểm và khuyết điểm của Diệp Hạnh, phát hiện Diệp Hạnh quả thực rất hợp với y. Nàng có đầu óc và năng lực kinh doanh nhưng xuất thân không tốt, biết chữ nghĩa mà lại không tự cho mình là thanh cao. Có thể nói là vừa có thể mang ra ngoài mà lại không khiến bản thân y quá áp lực. Thế là y căn dặn hạ nhân chuẩn bị một ít đồ bổ, ngày mai mang qua cho Diệp Hạnh.


“Ca, huynh hôm qua không phải nói không cần cả hai chúng ta cùng đi thăm Diệp Hạnh tỷ tỷ sao, sao lại chuẩn bị nhiều đồ như vậy?” Nghiêm Mục chuẩn bị ra ngoài thì phát hiện Nghiêm Cố đã chờ y rồi, phía sau còn có mấy hạ nhân tay cầm không ít đồ bổ. Y trực giác cho rằng mình nhất định đã nhìn lầm, không ngờ y vừa ra khỏi cửa, Nghiêm Cố cũng theo sát phía sau, điều này khiến y vô cùng khó hiểu.


“Dù sao thì, dù sao thì việc làm ăn ta hợp tác với nàng ấy càng ngày càng tốt. Tối qua ta nghĩ một chút, cảm thấy vẫn nên tự mình đi thăm nàng ấy một chuyến, tiện thể nói cho nàng biết tình hình Lĩnh Nam gần đây.” Nghiêm Cố cảm thấy Nghiêm Mục càng lớn càng khó lừa, y nhìn thấy vẻ mặt không tin của Nghiêm Mục liền thấy đau đầu. Liền thúc giục, “Nhanh lên nào, không thì đệ đi muộn còn làm lỡ việc làm ăn của người ta.”



“Chưởng quầy!” Nghiêm Cố đang định cất bước đi thì bị quản sự của tiệm gọi lại. “Gần đây nhà ta có một lô hàng về bến cảng, nhưng số hàng đó đều bị ướt cả rồi. Hiện tại ta đành phải giữ lại tiểu nhị và chủ thuyền giao hàng đến, ngài mau qua đó định đoạt đi.”


Nghiêm Cố vừa nghe hàng ở bến cảng có vấn đề liền muốn đi theo quản gia. Hạ nhân đi phía sau y nhìn nhau, không biết phải làm sao. Nghiêm Cố nghĩ rằng dù sao chuyện với Diệp Hạnh cũng không vội vàng gì lúc này, liền nói với đám hạ nhân: “Các ngươi đi cùng tiểu thiếu gia, cứ nói là ta có việc, qua một thời gian nữa sẽ đến thăm nàng ấy.”


Khi Diệp Hạnh nhìn thấy Nghiêm Mục nhỏ bé đằng sau lại có mấy vị hạ nhân muốn mang đồ bổ đến tặng cho nàng, nàng giật nảy mình. Vội vàng xua tay từ chối: “Hôm qua mẫu thân của đệ không phải đã tặng đồ bổ cho ta rồi sao, sao hôm nay còn tặng nữa? Ta chỉ bị ngã một cái thôi, hiện tại vết thương đã kết vảy rồi, vài ngày nữa là không nhìn thấy gì nữa đâu.”


“Ta biết, nhưng hôm qua mẫu thân ta về nhà đã nói mãi để ca ca ta qua thăm tỷ, có lẽ là sợ tỷ nghĩ đối tác không đủ thành ý. Vốn dĩ ca ca muốn tự mình đến, nhưng hàng hóa ở bến cảng xảy ra chút chuyện nên y đành phải qua đó xử lý, đợi vài ngày nữa sẽ đến thăm tỷ.” Nghiêm Mục không đợi hạ nhân trả lời đã tuôn một tràng, những lời nói thẳng thắn khiến hạ nhân toát mồ hôi. Trong lòng thầm nghĩ, tiểu thiếu gia cũng chẳng cần phải kể rõ ngọn ngành đến vậy, làm thế này Diệp tiểu nương tử sau này sẽ nhìn đại thiếu gia ra sao chứ.


May mà Diệp Hạnh sau mấy tháng ở cùng đã sớm quen với cách nói chuyện thẳng thắn của Nghiêm Mục. Nàng không vướng bận việc Nghiêm Cố tại sao lại muốn tặng đồ bổ cho nàng, ngược lại nói: “Vài ngày nữa vết thương của ta sẽ hoàn toàn không nhìn thấy nữa đâu, y bận rộn như vậy thì đừng vì chút chuyện nhỏ này mà còn bớt chút thời gian đến thăm ta. Những đồ bổ này đệ cũng bảo họ mang về đi, không thì ta không có bệnh lại cứ phải bổ đến mức chảy m.á.u mũi mất.”



Đám hạ nhân cảm thấy áp lực lớn vì không thể mang lễ vật đi, liền nghiêng đầu nhìn Nghiêm Mục, hy vọng y có thể nói gì đó để thay đổi suy nghĩ của Diệp Hạnh. Nào ngờ Nghiêm Mục bị lời của Diệp Hạnh chọc cười khanh khách: “Ha ha ha ha ha, bộ dạng tỷ bổ đến chảy m.á.u mũi chắc chắn rất buồn cười. Thôi được, để không khiến tỷ chảy m.á.u mũi, ta sẽ bảo họ quay về vậy.”


Đợi đến khi Nghiêm Cố xử lý xong mọi việc mới từ chỗ hạ nhân biết được chuyện này. Nhưng lời nói đều đã từ miệng Nghiêm Mục nói ra rồi, y đâu thể vì chút chuyện nhỏ này mà chạy theo Diệp Hạnh giải thích chứ. Điều Nghiêm Cố hối hận nhất hiện giờ chính là đã không nói rõ với Nghiêm Mục trước khi đi, nếu không đã không xảy ra sai sót lớn như vậy. Lần này không những không thể thể hiện sự chu đáo của y, mà còn cản trở cơ hội thể hiện gần đây của y. Nghiêm Cố lạc quan nghĩ, đã tạm thời không thể ra sức lấy lòng, vậy chi bằng cứ đi xử lý tốt việc làm ăn, đợi qua một thời gian nữa rồi tính.


Ngô thị vốn dĩ còn đang chờ tin tức tốt lành từ Nghiêm Cố. Kết quả bà phát hiện Nghiêm Cố vậy mà lại đi bận rộn việc làm ăn rồi. Trong lúc bất đắc dĩ, bà đành phải tự mình siêng năng đến tiệm của Diệp Hạnh uống trà ăn điểm tâm. Bởi vì bà chi tiêu rộng rãi nên đã trở thành một khách quen lớn của tiệm Diệp Hạnh, thậm chí còn dần dần trở thành bạn với Vương thị, hai người khi nói chuyện về đại sự cả đời của con cái đều rất đồng cảm.


“Nghiêm Cố nhà ta hoàn toàn là bị ta liên lụy, nếu không thì sao giờ đây đã ngoài hai mươi mà bên cạnh vẫn chưa có ai biết lạnh biết nóng. Nếu không phải ta thực sự không có chí khí, thì sao có thể để đứa trẻ nhỏ như vậy tự mình đi theo buôn bán. May mà y bình an kiếm được tiền, giờ đây ta cũng chỉ lo lắng chút chuyện hôn sự của hai đứa nó.” Ngô thị sợ Vương thị cho rằng Nghiêm Cố lớn đến vậy mà chưa lập gia đình là có vấn đề, vội vàng đổ lỗi cho mình, không hề nhắc đến chuyện Nghiêm Cố kén chọn đối tượng xem mắt. Bà có ý muốn gắn kết hai người lại với nhau liền thuận miệng hỏi Vương thị: “Thế còn Hạnh nhi nhà muội thì sao? Nữ nhi mười sáu tuổi là có thể bắt đầu xem mắt rồi, không thì những chàng trai tốt sẽ bị người khác cướp mất đấy.”


Vương thị cũng thở dài một hơi nói: “Không phải ta không muốn xem mắt cho nàng ấy, mà thực sự là không có cách nào. Cũng là tại ta gả vào một gia đình như vậy, khiến hai đứa chúng nó theo ta từ nhỏ đã phải chịu đựng bao lời lạnh nhạt. Giờ đây nhờ tài nghệ của con bé mà cuộc sống tốt đẹp hơn rồi, nhưng ta lại không có năng lực tìm được đối tượng phù hợp. Tuy nhiên, Hạnh nhi là một đứa trẻ có chủ kiến, hiện tại con bé vẫn chưa có ý định bàn chuyện hôn sự. Đợi sau này con bé có ý nghĩ đó rồi, ta sẽ xem thử tìm quan môi ở phủ thành có được không.”



“Ôi chao, muội muội tốt của ta. Còn cần tìm quan môi làm gì chứ, bọn họ toàn là những kẻ đạp cao bới thấp, muội mà tìm bọn họ thì chẳng đáng tin chút nào. Theo ta thấy, xung quanh chúng ta vẫn còn rất nhiều người không màng điều kiện, chỉ cần phẩm chất tốt, Hạnh nhi nhà muội tìm loại người đó mới là tốt.” Ngô thị thấy cuối cùng cũng nói đến chuyện này liền vội vàng ám chỉ Vương thị nghĩ đến những chàng trai tốt xung quanh.


Vương thị vắt óc suy nghĩ, đem tất cả những nam tử tuổi tác phù hợp xung quanh mình nghĩ qua một lượt, nhưng lại không nghĩ ra ai là loại người mà Ngô thị nói, không cần xem gia thế, chỉ cần phẩm chất tốt. Nàng có chút lúng túng sợ hãi, liền chỉ một mực khen Nghiêm Cố: “Ta thấy Nghiêm Cố nhà tỷ thật sự rất ưu tú, cho dù xứng với tiểu thư của đại thương hiệu cũng được. Tỷ cũng đừng quá lo lắng, biết đâu có ngày lại có cô nương tốt đến tận cửa.”


Nếu không phải con trai cả ngày bận rộn chuyện tiệm tàng, nào cần bà đã lớn tuổi rồi còn phải tự mình ra mặt giúp y ám chỉ mẹ vợ tương lai chứ. Ngô thị thầm nghĩ thôi bỏ đi, nhìn vẻ cẩn trọng dè dặt của Vương thị thì dù bà có ám chỉ thêm mấy lần nữa cũng sẽ không hiểu. Ngô thị đặt chén trà trong tay xuống bàn, bà nhẹ nhàng đặt tay lên tay Vương thị nói: “Muội tin tưởng Cố nhi như vậy ta rất vui. Vậy theo muội thấy, muội có nghĩ Cố nhi và Hạnh nhi có xứng đôi không?”


Vương thị ngỡ ngàng, nàng há miệng mấy lần đều không nói nên lời, nàng không dám tin nhà họ Nghiêm lại có thể để mắt đến Diệp Hạnh. Chẳng trách đoạn thời gian này bà ấy đến tiệm thường xuyên như vậy, lại còn luôn tặng đồ cho hai đứa trẻ. Hóa ra bà ấy lại có ý nghĩ như thế này.


 


 



Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Story Chương 124
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...