Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 123
Ban đầu Diệp Hạnh tưởng chuyện nhỏ này sẽ nhanh chóng qua đi, không ngờ lại còn kéo theo những chuyện khác. Ngô thị từ chỗ Nghiêm Mục biết được chuyện Diệp Hạnh bị thương, cũng cố ý mang thuốc mỡ đến tận nhà để thăm. Không chỉ vậy, nàng ta còn nán lại cửa tiệm rất lâu, khiến Vương thị cảm thấy không để Diệp Hạnh ra ngoài cảm ơn thì thật không phải phép.
“Nghiêm Mục đứa trẻ đó thật thà quá, vết thương nhỏ này của ta không đáng kể, sao lại phải phiền phu nhân đích thân đến đưa thuốc.” Diệp Hạnh gặp Ngô thị liền vội vàng cảm ơn, nhưng nàng trước đây chưa từng gặp Ngô thị, để tránh sự ngượng nghịu Diệp Hạnh đành ca ngợi hai huynh đệ họ Nghiêm: “Phu nhân thật có phúc, có hai người con trai tốt như vậy. Nghiêm Cố thì không cần ta nói rồi, tuổi còn trẻ đã là thương nhân nổi tiếng của phủ thành. Nghiêm Mục đứa trẻ này tuổi nhỏ mà đã có thể làm tiểu lão sư đâu ra đấy, ta bây giờ có thể đọc viết cũng nhờ ơn huynh ấy đó.”
“Ôi chao, cái miệng nhỏ này của con gái còn ngọt hơn cả điểm tâm con làm nữa, khiến lòng ta vui xiết bao.” Ngô thị cuối cùng cũng gặp được Diệp Hạnh, tuy dung mạo không quá nổi bật, nhưng cả người toát ra vẻ thông minh lanh lợi, nhìn một cái là biết người giỏi làm ăn. Nếu Cố nhi cưới nàng ấy về, vừa hay có thêm một người trợ giúp trong việc kinh doanh, nàng ấy lại còn viết chữ đẹp, đưa ra ngoài cũng không mất mặt.
Ngô thị càng nhìn Diệp Hạnh càng hài lòng, ngay cả thân thế không tốt của nàng ấy cũng trở thành ưu điểm trong mắt nàng. Theo nàng thấy Diệp Hạnh xuất thân nghèo khó, lại còn có mẫu thân và muội muội cần chăm sóc, sau này gả vào nhà chắc chắn sẽ không kiêu căng như những tiểu thư khuê các khác, nàng ấy cũng có thể bớt đi nhiều tâm tư lo lắng. Ngô thị đánh giá xong còn bảo nha hoàn lấy ra những bổ phẩm muốn tặng cho Diệp Hạnh: “Con gái phải chú ý giữ gìn thân thể mới phải, những bổ phẩm này đều là bổ khí huyết, con cứ cầm lấy dùng đi.”
“Thế này sao tiện chứ, Nghiêm Cố làm ăn với ta là đôi bên cùng có lợi, Nghiêm Mục lại còn dạy ta đọc sách, tính ra lẽ ra ta mới phải biếu quà cho phu nhân mới phải.” Diệp Hạnh chỉ cảm thấy Ngô thị đối với nàng quá mức nhiệt tình, hơn nữa nàng có thể cảm nhận được ánh mắt Ngô thị quan sát nàng một cách lờ mờ. Mặc dù không biết hôm nay nàng ấy đến đây rốt cuộc là muốn làm gì, nhưng vì Nghiêm Cố và Nghiêm Mục, nàng vẫn kiên nhẫn nói chuyện với nàng ta.
Ai ngờ điều này lại trở thành một trong những lý do khiến Ngô thị nhận định Diệp Hạnh có thể trở thành con dâu đủ tiêu chuẩn của Nghiêm gia. Buổi tối khi ăn cơm Ngô thị cố ý trên bàn ăn khen Diệp Hạnh từ đầu đến chân hết lần này đến lần khác: “Hôm nay cuối cùng cũng được gặp tiểu nương tử họ Diệp nổi tiếng ở phủ thành mấy ngày nay, tuổi nhỏ mà hành vi cử chỉ lại đoan trang, thảo nào lại có thể dẫn theo nương và muội muội mà mở cửa tiệm tốt như vậy. Cố nhi, hay là ngày mai lúc đệ đệ con đến cửa tiệm dạy đọc chữ, con cũng mang ít đồ đến thăm tiểu nương tử Diệp đi, ta thấy nàng ấy ngã không nhẹ đâu.”
“Nương, hôm nay người sao lại đột nhiên đến cửa tiệm của người ta. Huống hồ nàng ấy bị thương không nhẹ, vốn nên nghỉ ngơi trên giường, người đến đó không nói, lại còn ở lâu như vậy, người ta nói chuyện với người chắc là phiền c.h.ế.t đi được.” Nghiêm Cố thấy mẫu thân vừa ngồi vào bàn đã không ngừng khen Diệp Hạnh, hắn trực giác thấy chuyện này không đơn giản. Vốn dĩ hắn có thể đi thăm Diệp Hạnh, nhưng mẫu thân hắn làm thế này, hắn đi lại hóa ra không hay.
“Ai nói người ta phiền ta chứ, cô nương nhà người ta kiên nhẫn nói chuyện với ta suốt nửa buổi. Chỉ có hai tên tiểu tử thối các ngươi là ngày nào cũng không kiên nhẫn nghe ta nói. Giá mà ta cũng có một cô con gái thì hay biết mấy. Con với người ta chẳng phải đang làm ăn sao, nếu bị thương mà không đến thăm hỏi thì còn ra thể thống gì nữa. Nghe lời nương, ngày mai cứ mang đồ đến thăm nom, nếu bên nàng ấy có gì cần giúp thì thuận tay giúp một chút.”
Tuy nhiên, dù Ngô thị nói thế nào, Nghiêm Cố vẫn không chịu đi, nàng ta định nói ra lời muốn Diệp Hạnh làm con dâu thì nhìn thấy Nghiêm Mục đang tò mò nhìn các nàng nói chuyện, lập tức nuốt ngược lời vào. Đợi ăn cơm xong, Ngô thị liền đến viện của Nghiêm Cố, chuẩn bị nói chuyện lại với hắn.
“Ôi chao, nương!” Nghiêm Cố đang chuẩn bị xem lại sổ sách, vừa quay đầu lại thì thấy Ngô thị đứng ngoài cửa: “Con đã hỏi thăm rồi, tiểu nương tử Diệp bị thương không nặng. Chuyện nhỏ như vậy người đã rầm rộ đến thăm rồi, vậy con đi nữa thì ra thể thống gì, giao thiệp làm ăn không phải như vậy.”
Ngô thị thật muốn mở đầu óc hắn ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì mà lại chậm hiểu đến thế, nàng giận vì sắt không thành thép nói: “Con tưởng nương già đến hồ đồ rồi sao! Hôm nay ta đến xem mặt tiểu nương tử Diệp đó tốt xấu thế nào, ta thấy nàng ấy rất hợp với con, nếu có thể cưới về làm vợ thì còn gì bằng.”
Nghiêm Cố nghe lời của Ngô thị liền ngây người ra, trong đầu hắn đột nhiên hiện lên dáng vẻ Diệp Hạnh quả quyết thông minh khi đàm phán làm ăn với hắn, kết hợp với lời Ngô thị nói, hình như, hình như cũng không tệ. Nhưng miệng hắn vẫn nói: “Người, người sao lại đột nhiên nghĩ đến việc để nàng ấy làm vợ của con, của con…”
Ngô thị nhìn thấy phản ứng của Nghiêm Cố liền biết có chuyện. Trước đây không phải chưa từng giới thiệu những cô nương muốn cùng y xem mắt hay sao. Nhưng Nghiêm Cố hoặc là dùng việc làm ăn để thoái thác, hoặc là không gặp mặt đã từ chối. Ngày hôm nay thì hay rồi, vừa nhắc đến Diệp tiểu nương tử, y không những không hề tỏ ra phản cảm, ngược lại còn trông ngốc nghếch lạ thường. Xem bộ dạng này, e rằng y đã đem lòng yêu người ta mà bản thân còn chẳng hề hay biết. Nếu không phải bà tự mình ra mặt, nào biết đến khi nào mới có thể bồng được cháu nội.
“Hai đứa con thật hợp biết bao, con lớn hơn Diệp tiểu nương tử một chút, vừa khéo nàng cũng làm ăn buôn bán, lại thông minh lanh lợi, chịu khó làm việc. Sau này hai đứa ở cùng một chỗ, việc làm ăn chỉ có càng ngày càng phát đạt. Huống hồ nàng thân thế không tốt, còn phải trông cậy vào trượng phu sau này giúp đỡ chăm sóc mẹ và muội muội, chắc chắn sẽ một lòng một dạ, trăm bề chu đáo với con.” Ngô thị kéo Nghiêm Cố ngồi xuống, cẩn thận phân tích. “Hôm nay mẹ đã thăm dò mẫu thân của nàng ấy rồi, Diệp tiểu nương tử ở thôn quê cũng không có cái thứ hôn ước trẻ con lộn xộn nào đâu. Hiện giờ nàng cũng đã mười sáu, mỗi ngày đều ở trong tiệm trông nom việc buôn bán. Nếu con biểu hiện tốt một phen, chuyện của hai đứa chắc chắn sẽ được định đoạt.”
Nghiêm Cố nuốt một ngụm nước bọt. Y có chút không dám tin chuyện này lại có thể nói với mẹ y đơn giản đến vậy. Một người có chủ kiến như Diệp Hạnh, không biết sẽ phản ứng ra sao. Vả lại, y cũng không biết nàng thích người như thế nào, có cảm tình gì với y hay không. Nếu chuyện này không thành, vậy sau này khi làm ăn cùng nhau chẳng phải sẽ rất khó xử hay sao.
“Mẹ, mẹ để con suy nghĩ thêm chút. Có lẽ nàng ấy vẫn chưa muốn gả chồng đâu. Tiệm của nàng làm ăn càng ngày càng tốt, có lẽ muốn chiêu rể.”
“Nam lớn phải cưới vợ, nữ lớn phải gả chồng. Hôm nay ta nghe lời mẹ nàng nói xa nói gần, ý cũng là muốn tìm cho nàng một mối tốt. Cái thời này, nam nhân chịu chiêu rể thì được mấy người tốt đâu chứ. Vả lại, nhà chúng ta cũng sẽ không tham lam cái tiệm nhỏ của nàng. Đến lúc đó, đưa tiệm cho mẹ và muội muội nàng cũng được, chúng ta lại chăm sóc việc buôn bán, nàng sẽ chẳng còn lo lắng gì nữa.” Ngô thị sau khi gặp Diệp Hạnh đã nghĩ rõ ràng mọi chuyện này. Bà tin rằng tấm lòng thành ý của bà mà để mẹ con Diệp Hạnh biết được, họ chắc chắn sẽ đồng ý mối hôn sự này.
Nhưng hiện tại điều quan trọng nhất chính là Nghiêm Cố phải thể hiện bản thân, nếu không những gì bà nói đều vô ích. “Mẹ đã nghĩ chu toàn mọi việc cho con rồi, con chỉ cần biểu hiện tốt vài lần, mẹ đảm bảo sẽ cưới được con dâu về nhà.” Ngô thị nói xong liền vỗ vai Nghiêm Cố, để y ngồi trên ghế tự mình bình phục tâm trạng.
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 123
10.0/10 từ 40 lượt.
