Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 125
Vương thị tuy mừng rỡ vì Ngô thị lại có thể để mắt đến Diệp Hạnh làm con dâu, nhưng nàng vẫn còn giữ lại một tia lý trí. Nghĩ đến việc hiện giờ cả gia đình ba người có thể sống cuộc sống tốt đẹp đều nhờ vào nỗ lực của Diệp Hạnh, nàng cảm thấy chuyện này dù thế nào cũng phải hỏi ý Diệp Hạnh trước. Nếu Diệp Hạnh không thích, thì dù nhà họ Nghiêm có tốt đến mấy nàng cũng sẽ không đồng ý, đương nhiên trong thâm tâm nàng vẫn mong Diệp Hạnh có thể ở bên Nghiêm Cố.
“Nghiêm Cố nhà tỷ thực sự quá ưu tú rồi, chuyện này ta không thể tùy tiện đồng ý, tỷ hãy để ta suy nghĩ thêm chút.” Vương thị hơi áy náy nói với Ngô thị, nàng không muốn đến lúc đó chuyện này ảnh hưởng đến mối quan hệ hợp tác giữa Diệp Hạnh và Nghiêm Cố, do đó không nói rõ là muốn hỏi ý Diệp Hạnh, lời nói cũng không hoàn toàn phủ định.
Ngô thị đương nhiên hiểu rõ lý do vì sao Vương thị không tiện lập tức đồng ý, Vương thị đã không nói thì bà cũng giả vờ như không biết. Hơn nữa bà cũng hiểu rằng chuyện này đã được phơi bày thì không cần phải quá vội vàng, kẻo người ta lại cho rằng con trai bà không tìm được vợ tốt mà vội vã đi cầu hôn người khác. Ngô thị từ từ cầm chén trà lên nói: “Ta biết, ta biết. Nói nhiều lời như vậy miệng cũng khô rồi, uống trà đi. Theo ta thấy thì điểm tâm nhà muội quả thực rất ngon, ta ăn nhiều ngày như vậy cũng không thấy ngán.”
Vương thị sau khi tiễn Ngô thị đi, thấy Diệp Hạnh đang kiểm kê số điểm tâm còn lại trong tiệm. Nàng liền lấy một cái đĩa đựng những chiếc điểm tâm bị hỏng hình dáng mà Diệp Hạnh đã chọn ra. Sau đó, Vương thị nhìn Diệp Hạnh cúi đầu chọn điểm tâm mà thăm dò mở lời: “Hôm nay Ngô thị nói với ta rất nhiều chuyện, không ngờ nhà bà ấy điều kiện tốt như vậy mà vẫn còn lo Nghiêm Cố không tìm được vợ phù hợp.”
“Mỗi người có mỗi duyên phận riêng mà, nói không chừng là do Nghiêm Cố quá kén chọn nên mới còn lại đến bây giờ. Mẹ à, mẹ đừng bận tâm nữa.” Diệp Hạnh không ngẩng đầu lên đáp lời, nàng vốn dĩ không hiểu vì sao Ngô thị gần đây cứ hay chạy đến tiệm nhỏ của nàng. Tuy nhiên, bà ấy đến thì ít ra Vương thị cũng có một người bạn để nói chuyện, đoán chừng bà ấy cũng vì lẽ đó.
“Vậy ý con vẫn là Nghiêm Cố đòi hỏi quá cao ư? Con nghĩ người như y sẽ tìm loại nương tử thế nào?” Vương thị có ý muốn thăm dò cảm giác của Diệp Hạnh đối với Nghiêm Cố liền theo sau Diệp Hạnh, đi từ tủ này sang tủ khác mà hỏi.
Diệp Hạnh khi lựa chọn đồ vật rất chuyên tâm. Nàng phát hiện gần đây kẹo lê trong suốt bán không được tốt lắm, có lẽ thời tiết dần trở nên nóng hơn, kẹo dính dính khiến người ta cảm thấy khó chịu. Đầu óc nàng căn bản không có thời gian nghĩ vì sao Vương thị lại hỏi những vấn đề này, ấn tượng về Nghiêm Cố liền buột miệng nói ra: “Y cũng là một kẻ cuồng công việc, đoán chừng sẽ tìm một nương tử biết tính toán, biết chữ nghĩa, có thể giúp đỡ y trong việc làm ăn. Với điều kiện như y, ở phủ thành hẳn có không ít chưởng quầy có nữ nhi đến tuổi cập kê. Ta thấy mẹ y chỉ là quá rảnh rỗi mà lo lắng vẩn vơ thôi.”
Vương thị thấy ấn tượng của Diệp Hạnh đối với Nghiêm Cố vậy mà cũng không tệ, vậy chứng tỏ hai người họ vẫn còn khả năng. Kỳ thực, Vương thị tích cực muốn tác hợp Diệp Hạnh và Nghiêm Cố như vậy không phải vì nhà họ Nghiêm có tiền, làm ăn tốt, mà thực sự là hiện giờ nàng cảm thấy Nghiêm Cố là người phù hợp nhất. Y diện mạo khôi ngô, làm ăn cũng đứng đắn, đem nữ nhi phó thác cho y hẳn là có thể yên tâm.
“Một, hai, ba... tổng cộng mười lăm cái điểm tâm bị hỏng, hỏng rồi cũng chẳng bán cho khách được. Lát nữa con sẽ chia cho Đại Nữu và các nàng ấy, để các nàng ấy mang về ăn đi.” Diệp Hạnh cuối cùng cũng đã chọn hết tất cả những chiếc điểm tâm bị hỏng ra. Nàng vừa quay người đã suýt chút nữa đụng phải Vương thị. “Mẹ, sao mẹ vẫn còn ở đây, có chuyện gì muốn nói với con ư?”
Vương thị vội vàng dùng tay đỡ lấy cái đĩa cho nàng. Nàng quay đầu phát hiện Đại Nữu và các nàng ấy đứng cách xa, liền cắn môi nhẹ nhàng nói bên tai Diệp Hạnh: “Hôm nay Ngô thị nói với ta rằng bà ấy có ý muốn con làm con dâu nhà bà ấy. Nếu con cảm thấy Nghiêm Cố được, vậy mẹ sẽ đi trả lời chắc chắn cho bà ấy.”
“Chẳng trách con nói sao mẹ từ nãy đến giờ cứ theo sát ở đây hỏi chuyện hôn sự của y, hóa ra là vì chuyện này.” Diệp Hạnh giật mình kêu lên bằng giọng cao vút, nàng thấy Đại Nữu hiếu kỳ quay đầu lại liền vội vàng bưng đĩa đi về phía nhà bếp. Đợi đến khi hai mẹ con đều ở trong bếp, nàng mới nói: “Con trước đây đã thấy Ngô thị đối với con quá nhiệt tình rồi, đoán chừng lúc đó bà ấy đã có ý nghĩ này rồi.”
“Bà ấy chắc chắn cũng là nghe không ít lời hay về con mới nhân lúc con bị thương mà đến thăm con, cảm thấy được mới nói với ta. Con bây giờ đừng quan tâm bà ấy nhìn trúng con từ lúc nào, con cứ nói con có bằng lòng gả cho Nghiêm Cố hay không.” Vương thị sợ Diệp Hạnh nhất thời xúc động nói nhanh liền bổ sung: “Mẹ thấy Nghiêm Cố đứa trẻ này không tồi, tuổi còn trẻ đã gây dựng được một phần gia nghiệp như vậy, nếu gả cho y thì cuộc sống sau này sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Vả lại chúng ta cũng không phải chỉ ham tiền, y đến đây mấy lần ta thấy y trông rất đứng đắn, không giống những kẻ nhiều thủ đoạn.”
“Mẹ, mẹ đã thấy tốt rồi thì con còn phải nói gì nữa?” Diệp Hạnh nghe Vương thị nói tên nàng và Nghiêm Cố xếp cạnh nhau, càng nghĩ càng thấy gượng gạo. Thực ra nàng thừa nhận điều kiện của Nghiêm Cố như vậy trong số bá tánh ở Tầm Dương phủ coi như là rất tốt. Tuổi trẻ tài cao, đã ngoài hai mươi mà cũng chưa từng nghe nói bên cạnh có chuyện ong bướm gì, gia đình lại càng trong sạch. Quan trọng hơn là Diệp Hạnh đã từng hợp tác với y mấy lần, phát hiện y tuy rằng muốn dựa dẫm quyền quý, nhưng cũng có thể nghe lời từ chối của nàng mà không hề cưỡng cầu.
Nhưng Nghiêm Cố dù có tốt đến mấy, nàng cũng chưa từng nghĩ đến việc gả cho y. Hôm nay Vương thị đột nhiên nhắc đến, nàng liền bản năng kháng cự. Diệp Hạnh nhìn Vương thị nói: “Mẹ, con đối với y từ trước đến nay không hề có ý nghĩ đó, huống hồ hiện tại con cũng không có lòng dạ nào mà tính chuyện hôn sự, mẹ cứ từ chối Ngô thị đi.”
Vương thị gật đầu xoay người rời đi. Nhưng nàng vừa đi đến cửa thì lại nghĩ đến điều kiện của Nghiêm Cố mà không đành lòng bỏ lỡ, nàng quay đầu hỏi lại Diệp Hạnh: “Hạnh nhi, con thật sự đã nghĩ kỹ chưa? Điều kiện như Nghiêm Cố mà bỏ lỡ rồi, mẹ không biết phải đi đâu để tìm cho con người tốt hơn nữa. Nếu con lo lắng về cuộc sống của mẹ và muội muội con sau khi con gả chồng, thì cứ yên tâm. Mẹ tuy vô dụng, nhưng làm điểm tâm thì vẫn được, thật sự không được thì về quê mua thêm vài mẫu đất, dựa vào đó cũng có thể sống tốt.”
“Mẹ nghĩ nhiều quá rồi! Con thật sự không có lòng dạ nào mà tính chuyện hôn sự, vả lại con thấy con và Nghiêm Cố cũng không hợp. Mẹ mau nói rõ với Ngô thị đi, không thì e là người ta lại hiểu lầm.” Diệp Hạnh hơi bất đắc dĩ đáp lời, nàng sợ nếu mình không nói rõ ràng sẽ lại cho Vương thị và Ngô thị một tia hy vọng. Nàng không giống như người khác, sau khi xuyên không khó khăn lắm mới mở được tiệm rồi lại phải vội vàng gả cho một người không mấy hiểu rõ để sống hết đời.
Chuyện của Nghiêm Cố tuy đã nói rõ ràng, nhưng theo tuổi tác của nàng càng lớn thì những chuyện như vậy sẽ càng ngày càng thường xuyên. Diệp Hạnh khi dọn dẹp dụng cụ nhà bếp đã dùng xong vẫn cảm thấy có chút bứt rứt không yên. Nàng sợ mình cứ như vậy sẽ làm hỏng dụng cụ nhà bếp liền dừng tay, đợi khi tâm trạng bình tĩnh hơn một chút rồi hẵng làm. Nàng thở dài một tiếng, thẫn thờ ngồi xuống ghế, hai bàn tay ướt đẫm che lấy mặt: “Ai, sao lại thành ra thế này chứ? Sao mới xuyên không không lâu đã bị giục cưới rồi.”
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 125
10.0/10 từ 40 lượt.
